Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm

 
Có bài mới 11.10.2014, 15:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 21:40
Bài viết: 441
Được thanks: 1855 lần
Điểm: 13.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8

“Anh xem báo cáo nhập cảnh lái xe vào sân bay của mình”. Dương Kiếm thở dài một hơi: “Phát hiện thấy ‘anh’ đã nhập cảnh. Anh chắc chắn rằng anh ta đã đến đây, thâm nhập vào cuộc sống của chúng ta. Vì thế trong nhà mới có nhiều chuyện mà anh không biết như vậy. Có lúc em không giải thích được vấn đề, có thêm những ký ức xa lạ mà anh không nhớ rằng em có chúng”.

Tim tôi như rót đầy chì, ngày một nặng hơn. Nếu thế thì tất cả chắc chắn là thật…

“Xin lỗi, Triều Tịch, do anh không bảo vệ em tốt”. Dương Kiếm ôm chặt lấy tôi, giọng nói khô khốc đầy đau đớn: “Xin lỗi…”.

Tôi vô lực giơ tay định đẩy Dương Kiếm ra. Nhận thấy sự kháng cự, anh càng siết chặt hơn: “Đừng thế này nữa, Triều Tịch. Em phải vứt bỏ anh bao nhiêu lần em mới cam tâm hả”.

Vẻ mặt tôi vô cảm nhìn Dương Kiếm, nước mắt tựa như có ý thức của riêng mình, điên cuồng tràn mi. Dương Kiếm càng run rẩy hơn.

Giọng nói lạnh lùng của Y Đằng Triết lại vang lên bên tai tôi: “Lột bỏ lớp mặt nạ ra, sự thật đầy máu tươi sẽ bại lộ. Em muốn biết sự thật sao? Triều Tịch?”.

Tôi đẩy Dương Kiếm ra, lảo đảo chạy vào phòng tắm, dùng tay mở vòi nước. Nước lạnh như băng trút lên da thịt, khiến tôi cảm thấy mình dần không còn cảm giác đau đớn nữa. Tôi không muốn, không muốn hơi thở của người đàn ông xa lạ kia. Tôi nhắm mắt lại, hô hấp của Y Đằng Triết như ngay bên tai. Ngón tay của anh ta, khoái cảm của da thịt, tôi không muốn trên cơ thể mình còn lại bất kỳ dấu vết gì của anh ta cả. Cắn chặt răng chà xát khắp cơ thể mình, Dương Kiếm ôm chặt lấy tôi từ phía sau, cơ thể anh cũng nhanh chóng ướt đẫm.

Lạnh… nước lạnh giội lên da thịt khiến nó trở nên tím ngắt lại. Cơ thể đã dần dần đông cứng, Dương Kiếm xoay người tôi lại, từ từ hôn lên môi.

Trên môi anh có vị mặn nhàn nhạt. Là nước xối lên sao? Hay là nước mắt của anh? Cũng không còn rõ nữa. Tôi lạnh đến phát run, trong đầu mơ mơ màng màng. Dương Kiếm mở nước nóng, cởi quần áo của cả hai ra, ôm tôi vào trong bồn tắm.

Cả thân thể dựa vào lồng ngực trần của anh. Một tay Dương Kiếm ôm chặt, một tay vuốt ve bên hông của tôi. Đầu ngón tay anh chạm vào khỏa tròn hồng trên ngực, trượt dọc xuống, mang theo hơi nóng khác thường.

“Sao em lại không phân biệt được chứ…”. Dương Kiếm thở dài: “Bé ngốc, sao em có thể hoài nghi, người em yêu không phải là anh được”.

“Đôi mắt này, lần đầu tiên chạm phải đã để anh thấy được sự đau khổ trong nó, khiến anh bất tri bất giác bước theo chân em. Đôi môi mỏng này…”, Dương Kiếm thở dài: “…Giống như thuốc độc, dụ dỗ anh…”.

Mỗi lần nói đến chỗ nào, Dương Kiếm đều ấm áp hôn lên đó. Anh cẩn thận hôn quanh bầu ngực căng tròn, nâng cánh tay tôi lên, yêu thương nhìn vết thương đáng sợ kia: “Triều Tịch, đừng tự nghi ngờ bản thân. Trong phút chốc em quyết định đuổi theo anh, trong lòng em đã nghĩ gì?”.

Trong lòng tôi đã nghĩ gì?

Cả căn phòng tắm đầy sương mù, cũng đầy ấm áp nhưng tôi lại không cảm thấy được. Nghiêng người dựa vào bồn tắm, nước mắt lặng lẽ rơi xuống nước. Tôi nhìn bóng dáng của mình, lần đầu tiên phát hiện thì ra tôi và Dương Kiếm giống nhau đến vậy. Ánh mắt của anh chính là ánh mắt của tôi. Con ngươi đen nhánh như nhau, đôi môi mỏng như nhau. Hình dáng của anh xuất hiện trong đầu tôi, vô cùng rõ ràng. Loại bỏ hết mọi suy nghĩ vẩn vơ, chỉ còn lại anh.

Ngẩng đầu lên, người trong lòng và trước mắt dung hợp lại. Tôi ôm chặt lấy anh, òa khóc.

Dương Kiếm giống như đang dỗ một đứa trẻ, ôm lấy, vỗ nhè nhẹ lên lưng tôi. Không biết tôi đã khóc bao lâu, chỉ nhớ rằng mình đã khóc đến lả người, ngoan ngoãn ngủ trong lòng anh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Thiên Băng về bài viết trên: Chimy Lữ, XauNhukOnGau, ame_warashi, diep diep, sâu ngủ ngày
     

Có bài mới 11.10.2014, 15:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 21:40
Bài viết: 441
Được thanks: 1855 lần
Điểm: 13.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9

Ý thức còn chưa kịp tỉnh táo đã cảm thấy môi mình bị triền miên quấn lấy. Hai chân hơi bị tách ra, tiếp nhận thứ nóng rực xâm nhập vào. Tôi rên rỉ mở đôi mắt mờ mịt của mình chạm phải một ánh mắt đen thẳm, Dương Kiếm ôm chặt dùng sức yêu tôi.

Tôi nghe thấy nhịp tim nặng nề và hô hấp rối loạn của anh. Bắp thịt căng cứng, mồ hôi từng giọt từng giọt lăn trên da, chảy xuống chỗ giao thoa của chúng tôi, rồi lại bốc hơi biến mất. Cơ thể tôi tựa như một bảo tàng bị anh khám phá, những khoái cảm vụn vặn từ tứ chi bách hải tràn đến, lập tức biến thành sự điên cuồng mãnh liệt.

(Tứ chi bách hải: Toàn bộ cơ thể).

Tôi bấu vào cơ thể của Dương Kiếm, mở to hai mắt nhìn anh yêu mình. Dường như cảm nhận được ánh mắt chăm chú đó, anh cúi đầu hôn lên mí mắt tôi. Cơ thể kịch liệt va chạm cho đến cuối cùng, một thứ nóng rực bắn vào chỗ sâu trong cơ thể của tôi.

Yên lặng, anh vẫn không muốn rời khỏi. Hơi thở mạnh mẽ vây chặt lấy thân thể cả hai tựa như khép chặt lại không gian này. Tôi dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua tay anh, cảm nhận năng lượng trong cơ thể trước mặt mình.

“Anh nhớ lại khi nào?”. Tôi nhớ đến một chuyện.

“Trong đầu anh có một ít máu bầm. Tan rồi thì nhớ lại”. Giọng Dương Kiếm nhàn nhạt, không hề ngẩng đầu: “Lúc anh ta siết cổ anh, dường như máu trong cơ thể đều đổ ập lên đầu, ‘ầm’ một tiếng, tất cả trí nhớ đều trở về”.

“Máu bầm?”. Tôi nghịch tóc Dương Kiếm, “Không phải anh chỉ mắc kẹt dưới nước sao? Sao lại có máu bầm…”. Giọng tôi ngày một thấp xuống.

Dương Kiếm chống tay nhìn tôi, ánh mắt đau thương: “Triều Tịch, nếu có thể, anh sẽ đem sự thật giấu em cả đời”.

Che giấu sự thật ư? Không có sự thật thì sẽ không đau đớn sao? Tôi khẽ thở dài, thả lỏng cơ thể nằm im.

Tôi nhớ lại cuộc hoan ái đầy tuyệt vọng vào sáng hôm xảy ra chuyện cùng âm thanh thống khổ mơ hồ của Y Đằng Triết như vẫn còn vang vọng bên tai: “Nhìn anh, nhìn cho thật rõ…”. Tôi giơ tay che mắt, không muốn nhìn thấy trần nhà trắng bệch kia.

Tôi mất ý thức như thế nào? Lúc tỉnh lại đã thấy Dương Kiếm và đám người Tây Ban Nha kia chuẩn bị trang bị.

“Anh ta thật sự muốn anh chết”. Dương Kiếm cười khổ: “Anh ta lên kế hoạch đã lâu. Anh còn chưa kịp đi tìm, anh ta đã đuổi theo đến nơi. Nếu như không phải anh cảm thấy khác thường, đột ngột xoay người, có lẽ bây giờ…”.

Vươn tay lên che bờ môi trắng bệch lại, không để anh lên tiếng nữa. Dương Kiếm bắt lấy tay tôi: “Lúc ấy anh đã nghĩ sẽ không còn gặp em được nữa”. Dương Kiếm kéo tay tôi áp lên mặt anh: “Anh thấy mặt trời trên cao giống như cái bóng trên mặt nước, chập chờ vỡ tan, xung quanh chỉ có một màu xanh thẫm”. Dương Kiếm khép hờ mắt: “Khi đó, anh đã nghĩ, nếu có thể thì để anh ta sống thay anh, yêu em cho thật tốt cũng được. Nhất định không được để em biết được sự thật”.

Tôi mím môi, nói không ra lời.

“Xin lỗi em, Triều Tịch. Đã để em chịu thương tổn rồi”. Dương Kiếm cúi đầu hôn tôi: “Có lẽ do cả anh và anh ta đều quá ích kỷ, chỉ muốn độc chiếm thứ mình muốn. Không cam lòng… cho nên anh ta mới hận anh đến vậy”.

Tôi lắc đầu, nén nước mắt xuống, ôm Dương Kiếm thật chặt.

“Đừng rời khỏi anh nữa, Triều Tịch”. Dương Kiếm vuốt mặt tôi, trán kề trán, nhìn thật sâu vào mắt tôi, nghiêm túc nói: “Nếu lần này em lại đi, anh sẽ thật sự điên mất…”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Thiên Băng về bài viết trên: Chimy Lữ, XauNhukOnGau, ame_warashi, diep diep, sâu ngủ ngày
     
Có bài mới 13.10.2014, 13:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 21:40
Bài viết: 441
Được thanks: 1855 lần
Điểm: 13.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10

“Chờ anh một chút”. Dương Kiếm trấn an vỗ vỗ tay tôi.

Đám đông ào ào như nước, trên người đang mặc chiếc váy trắng Dương Kiếm mới mua cho tôi, mái tóc tùy ý xõa phía sau như rong biển. Tôi nhìn bóng dáng mình trên chiếc tủ kính mảnh khảnh và yếu ớt. Tựa như lúc nào cũng có thể biến mất trong gió.

“Vì thế anh mới phải nắm em thật chặt trong tay”. Một người đàn ông như ma quỷ xuất hiện sau lưng, tay phải anh ta bó bột, tay trái ghìm hông tôi thật chặt, nhẹ nhàng nói bên tai. Toàn bộ cơ thể căng thẳng gần như mất đi hô hấp, sợ hãi cực độ.

“Y Đằng Triết?”.

Tôi kinh hoàng nhìn quanh đại sảnh đầy người hỗn loạn. Cơ thể bị Y Đằng Triết kéo đi: “Thấy anh giật mình lắm sao? Nó cũng giật mình như em vậy”. Y Đằng Triết cười lạnh: “Có lẽ nó hy vọng xương sườn của anh bị gãy lắm, như thế nó có thể vô tư mang em đi. Đáng tiếc lúc đó anh đã giơ tay che, chỗ gãy là cánh tay”.

“Kiếm đâu?”. Tôi liều mạng giãy giụa.

“Muốn thấy à?”. Y Đằng Triết nghe vậy dừng bước: “Vậy thì đi xem cho rõ nhé”.

Xe cảnh sát từng chiếc từng chiếc gầm inh ỏi, trong sảnh rối loạn thành một cuộn tơ. Dương Kiếm bị áp tải mang ra ngoài, đẩy vào một chiếc trong đó. Anh nhìn xung quanh tìm tôi, vẻ mặt nôn nóng. Nhưng tôi lại bị Y Đằng Triết che miệng, không thể lên tiếng gọi được.

“Đây là lần cuối hai người được gặp nhau, nhìn cho thật kỹ đi”. Y Đằng Triết lạnh lùng nói bên tai, đột nhiên dùng sức xoay đầu tôi qua, cắn mạnh lên môi. Ánh mắt lạnh lẽo của anh ta đâm sâu vào linh hồn tôi: “Từ nay về sau, trong mắt em, chỉ có thể có một mình anh…”.

Lạnh… tôi cuộn người nằm trên sàn nhà. Lò sưởi trong phòng cháy đỏ hừng hực, không khí dường như cũng vặn vẹo theo tia lửa. Nhưng tôi vẫn cảm thấy lạnh.

Tôi quấn chăn thật dày vì ngoài chăn bông không còn gì cả. Y Đằng Triết vì đề phòng tôi chạy trốn đã lột sạch toàn bộ quần áo. Tôi ngất xỉu lúc bị anh ta xé rách quần áo.

Tay chân vì co quắp đã trở nên cứng ngắc lại. Bây giờ là mấy giờ rồi? Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Một màu đen hắc ám. Tại sao ý thức lại mơ màng như thế? Một chút hơi sức cũng không có?

Một đôi tay vươn tới, ôm tôi thả lên giường. Bên tai vang tiếng thở dài như có như không. Nhiệt độ này, bả vai này, có phải là… Dương Kiếm không?

Tôi muốn chạm vào anh, nhưng chỉ vô lực co tay thành quả đấm, đôi môi thì khô khốc. Tôi gấp muốn điên luôn rồi, muốn hô thật to nhưng lại chỉ phát ra được một chữ run run trong không khí: “Kiếm…”. Vừa mơ hồ vừa đứt quãng.

“Ừ”. Một giọng nói trầm thấp vang lên, lồng ngực ai đó chấn động. Bàn tay của anh dán vào da tôi. Cảnh tượng trong phòng phản chiếu rõ ràng qua ánh lửa. Người đó cúi đầu giữa hai chân tôi, đôi môi nóng rực quyến luyến không chịu rời. Cơ thể tôi bị thiêu nóng rực, một chút dưỡng khí cũng không còn. Khát vọng điên cuồng đày đọa bản thân.

“Kiếm…”.

Cảm thấy nụ hôn dần dần chuyển đến bên vai, tôi mơ hồ ôm lấy cổ anh, mở hờ mắt.

Ánh lửa thấp thoáng, lông mi dài rậm, đôi mắt hẹp dài, chiếc mũi kiên nghị, đôi môi vô cùng mỏng. Mồ hôi chảy trên làn da màu đồng, phản chiếu lại ánh lửa.

“Em yêu anh không? Triều Tịch?”.

Âm thanh của anh như xa như gần. Dường như rất xa lạ nhưng cũng rất quen thuộc. Ngón tay dịu dàng vuốt ve cơ thể tôi.

“Em yêu anh không? Triều Tịch?”. Bên tai có tiếng sóng vỗ vào bờ, bầu trời sáng ngời, hải âu kêu to. Linh hồn hình như cũng bị mê hoặc, tôi trầm mê trong đôi con ngươi đen nhánh. Từ trên người anh tỏa ra một sức hút khổng lồ, là cảm giác hợp làm một, có mùi hương của anh, có mùi hương của tôi.

Người trong lòng của tôi…

“Tôi… không yêu anh”. Mờ mịt quay đầu đi. Người trong lòng tôi không phải là anh. Nhắm chặt mắt lại, lòng tuy quặn đau nhưng lại nhẹ nhõm khác thường.

Anh ta khựng người, điên cuồng bóp cổ tôi: “Tại sao? Tại sao…”.

Ý thức lại dần biến mất. Tôi nhìn thấy ánh mắt thê lương của anh ta. Có lẽ cứ thế mà chết đi… cũng là một loại giải thoát.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Thiên Băng về bài viết trên: ame_warashi, diep diep, sâu ngủ ngày
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

7 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

11 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

16 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

17 • [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

1 ... 18, 19, 20

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 196, 197, 198



Độc Bá Thiên: Bobi bobi
Ngoc Vo:
Ngoc Vo:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ai mua cá nướng hôngggg
Lily_Carlos: lật đi thì không cháy cưng à
Mavis Clay: :v muốn ko chị cháy nữa chị ơi
cò lười: Cá cháy muốn gì nè :)
Mavis Clay: Hé luuu, cá cháy đây, hihi
cò lười: haha giờ ra chơi với phương tây chứ không chơi với phương đông nữa hả Thiên
Độc Bá Thiên: Sang phương tây cùng e nha ss Cò :)2
cò lười: em muốn box nào để SS biết chế sang cùng nè thiên :)
Libra moon: TT
Libra moon: Tấp nập ghê, nhưng box mình đủ mod rồi
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 256 điểm để mua Cún ăn chocolate
Độc Bá Thiên: Chọn tin có đc làm mod luôn ko Ri :))
Độc Bá Thiên: @Cò: ss sang cùng e, là e ứng tuyển liền :)2
Lục Bình: Ngủ ngon :)
Lục Bình: Hay chọn box hạt giống tâm hồn đi :D2
Lục Bình: Hông, chọn box tin học kìa :)2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Hà Lú U
cò lười: Thiên vô ứng tuyển đi em
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ thần mùa xuân
Độc Bá Thiên: Ri ới... phương tây nhiều truyện post ko nhể :v
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 201 điểm để mua Kim Ngưu Nam
Độc Bá Thiên: Ý yyy.... tuyển mod kìa :)2
Lục Bình: Tuyển mod cho các box:

viewtopic.php?style=2&t=400304

Sẽ bổ sung thêm.
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 200 điểm để mua Oddish
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 205 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 281 điểm để mua Ác quỷ 1
Độc Bá Thiên: 1 2 3 4 2 3 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.