Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 

Thiếu gia nhà giàu nuôi vợ - Hoa Noãn

 
Có bài mới 29.07.2014, 10:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 20:26
Bài viết: 463
Được thanks: 2688 lần
Điểm: 27.82
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thiếu gia nhà giàu nuôi vợ - Hoa Noãn - Điểm: 29
aoi: ta tự nhận ta cắt đúng chỗ đó chứ...tỏ tình thế là đc roài còn chi =]]

Chương 7.3

Bọn họ thật sự chưa từng yêu đương qua.

Ngay lúc tình yêu đang muốn phát triển ngọt ngào lần nữa, hai người đồng thời gặp vấn đề này –

Thời điểm hẹn hò yêu đương, Diễn✿Đàn-Lê-Quý✿Đônmọi người thường đi đâu?

Lục Hân Á lên mạng google thật lâu, phần lớn mọi người đều tới nhà hàng cao cấp ăn cơm, xem phim, xem ca nhạc, đi dạo phố, ca hát, nếu nói xa hơn một chút, thì chính là đi biển, đi leo núi, đi ngâm suối nước nóng.

Những ý kiến này cô đã nghĩ đi nghĩ lại rồi, đi nhà hàng cao cấp ăn cơm thì có thể, dù sao con người luôn cần ăn cơm, nhưng nếu nói đi xem phim hay xem ca nhạc, đều cảm thấy với thân phận của Phó Thực Ân mà đi tới mấy chỗ như vậy hình như không tiện lắm. Lại nói nhà của anh có một căn phòng nghe nhìn siêu xa hoa, cho dù là muốn vòng quanh âm hưởng hay hưởng thụ thị giác 3D rung động đều có thể, anh căn bản không cần ra khỏi cửa đâu.

Xem kịch ấy à…… Cô sợ bản thân không chịu được, ngủ luôn mất.

Đi dạo phố, cô cảm thấy sẽ lãng phí thời gian vàng bạc khó mua được của Phó Thực Ân.

Nếu là hoạt động ngoài trời, Diễn✿Đàn-Lê-Quý✿Đônđi biển cũng không tệ, nhưng cô không biết bơi, ngược lại leo núi có thể xem xét, chẳng qua…… Phó viên ở ngay trên núi Dương Minh, công viên quốc gia giống như vườn sau nhà tùy lúc đều có thể tới, mỗi ngày thấy núi rồi còn chưa đủ sao? Rốt cục còn muốn đi leo ở đâu chứ?

Lục Hân Á Diễn✿Đàn-Lê-Quý✿Đônphiền não nửa ngày cuối cùng vẫn không nghĩ được cái gì, khi thấy lần đầu tiên hẹn hò sẽ tuyên cáo khó hoàn thành, Phó Thực Ân đã tới rồi.

Khó được ngày cuối tuần không phải đi làm, anh mặc một chiếc áo Polo thoải mái cùng quần dài kaki, đơn giản có hình, hơn nữa dáng người anh cao ngất cùng khuôn mặt tuấn lãng, quả thực tựa như người mẫu nam trong mục lục trang phục.

“Chúng ta hôm nay…… đi đâu ạ?” Ngồi trên xe, Lục Hân Á cái gì cũng chưa chuẩn bị chột dạ hỏi.

“Chúng ta đi ăn cơm, xem phim, đi dạo phố, ngắm cảnh đêm.” Phó Thực Ân vẻ mặt ngày thường tao nhã nghiêm cẩn hôm nay có vẻ đặc biệt thả lỏng sung sướng.

“A?” Không dự đoán được hành trình của anh sẽ bình dân hóa như vậy, cô không khỏi kinh ngạc, xem phim với đi dạo phố đó! Thật hay giả vậy?

“Từ từ thôi.” Anh giống như nhìn thấu lòng cô. “Chúng ta còn rất nhiều lần hẹn hò khác.”

Lục Hân Á nghe anh cam đoan như vậy, bên tai nhất thời nóng ran, dù đỏ mặt, nhưng nụ cười ngọt ngào trên mặt sắp ủ ra cả mật rồi.

Hành trình hơn nửa ngày sau đó, bọn họ quả nhiên giống như một đôi tình nhân bình thường, làm những chuyện đi hẹn hò nên làm.

Phó Thực Ân đầu tiên đưa cô đi ăn đồ Nhật, dùng cơm xong, hai người đến rạp chiếu phim báo danh.

Vừa đến rạp chiếu phim, cô mới biết được Phó Thực Ân đã đặt vé ở khu khách quý, hơn nữa không chỉ là hai chiếc, mà toàn bộ khu đó đều bị anh bao hết, miệng cô kêu lãng phí, nhưng trong lòng bởi vì anh tốn tâm tư sắp xếp chuyện hẹn hò mà cảm thấyDiễnđàn✪Lê✪QuýĐôn ngọt ngào.

Cho đến khi cùng anh xem phim cô mới hiểu được tại sao các đôi tình nhân khi hẹn hò thích xem Diễnđàn✪Lê✪QuýĐônphim.

Bởi vì tại đây trong hơn hai tiếng đồng hồ, chỗ nào hai người cũng không được đi, chỉ có thể ngồi ở vị trí dựa vào nhau, chia xẻ đồ ăn, cảm thụ thị giác cùng tim đập, khi buồn cười cùng nhau cười, Diễn☆đànLê☆QuýĐônkhi hồi hộp có thể ở trong bóng tối lặng lẽ cầm tay nhau, hai trái tim đột nhiên trở nên thật gần.

Xem xong phim, Phó Thực Ân mang cô đi ăn kem, cùng đi công ty bách hóa dạo phố.

Chỉ là khí chất cùng diệnDiễn☆đànLê☆QuýĐôn mạo của anh thật sự rất đáng chú ý, cho dù ăn mặc đã khiêm tốn rồi, nhưng ở trong đám đông vẫn khiến người khác chú ý.

Anh đưa cô đi dạo cửa hàngDiễn☆đànLê☆QuýĐôn tinh phẩm nhãn hiệu nổi tiếng, cô nhìn nhìn giá, le lưỡi liền lôi anh ra ngoài.

“Đồ đắt tiền như vậy, em cũng không cần mấy. Một đôi giầy ba vạn đồng, cho dù có cả chức năng gọi điện thoại, cầm lên có thể nói chuyện điện thoại em cũng không thấy bất ngờ.”

Mặc dù cái gì cũng không mua, hai người lượn trong công ty bách hóa một vòng, cũng tốn gần 3 tiếng đồng hồ.

Lần này, Lục Hân Á lại hiểu được nguyên nhân các đôi tình nhân muốn đi dạo phố.

“Đi dạo phố có thể biết yêu cầu vật chất cùng sự thưởng thức khác biệt của nhau.” Cô thẳng thắn chia xẻ bí mật nhỏ cô phát hiện ra với anh. “Tuy rằng không mua gì, nhưng ít nhất anh biết em không thích đôi giày nào giá ba vạn đồng trở lên lại không có chức năng gọi điện thoại.”

Phó Thực Ân dịu dàng nở nụ cười.

Đi dạo phố xong, bữa tối anh đặc biệt đặt chỗ một quán nhỏ nổi tiếng không có thực đơn trên núi Dương Minh.

Tuy nói lúc lên núi Dương Minh, cô quả thật có loại ảo giác chuẩn bị phải về nhà, nhưng càng đi sâu vào núi, thì vẫn có chút hi vọng, thấy được phong cảnh mới.

Quán cơm nhỏ tên là “Vân gian”, khách không đông lắm, mỗi khu ghế lô đều có tính kín đáo và cảnh đêm bên cửa sổ đáng thưởng thức, không khí yên tĩnh tươi đẹp, quả thực giống nơi thế ngoại đào nguyên, hơn nữa sau khi đồ ăn được mang lên, món ăn càng khiến cô kinh ngạc.

Mỗi món đồ ăn đều giống như một tác phẩm nghệ thuật vậy, tinh xảo lại có từng tầng cảm xúc dồi dào.

“Phó đại ca, anh thường ăn những thứ thế này sao còn thích đến quán ăn đồ em nấu chứ?” Nếm thử hương vị của người ta, nghĩ lại tay nghề của mình, tuy nói tay nghề của cô không đến nỗi nào, nhưng ở trước mặt đầu bếp chân chính căn bản không lên được mặt bàn đâu.

“Thứ nhất, anh đã sửa rất nhiều lần xưng hô của em rồi.” Anh đột nhiên toát ra một câu như vậy.

Lục Hân Á sửng sốt một chút, lập tức cố ý ngọt ngào kêu lên một tiếng, “Ân” Giọng điệu rất giống mấy cô đi làm ở quán rượu.

Phó Thực Ân tức giận lườm cô một cái, nhưng vẫn nở nụ cười. “Anh thích dùng cơm ở quán cà phê của em, bởi vì nơi đó thuộc về em, là nơi anh có thể hoàn toàn thả lỏng.”

“Anh hình như không có trả lời vấn đề của em đâu?” Tuy lời nói của anh khiến lòng cô thật ấm áp vui vẻ, nhưng cô vẫn khôn khéo bắt được lỗi trong lời nói.

“Tay nghề của em còn muốn trả lời thế nào? Không phải mỗi lần anh đều ăn hết sao.” Anh ôn hòa cười cười.

“Đây tính là đáp án gì chứ? Thật vô lại.” Cô cười chu miệng làm nũng.

Phó Thực Ân ngưng mắt nhìn dáng vẻ xinh đẹp động lòng người của cô, rốt cục không nhịn được khom người hôn lên cánh môi mềm mại ngọt ngào của cô.

Hơi thở anh ấm áp, kiên định triền miên khẽ mở môi cô ra, đầu lưỡi thong thả mềm nhẹ công thành chiếm đất, khiến toàn thân cô như nhũn ra.

Thật lâu sau, anh mới mê luyến không thôi lấy ra. “Anh biết những năm gần đây em vẫn luôn thích anh.” Anh đột nhiên nghiêm túc nhìn cô nói.

“Làm gì vậy chứ……” Bị nói vậy, khuôn mặt Lục Hân Á hơi nóng lên, xấu hổ lại thẹn thùng cúi xuống.

“Cho dù là thật cũng……” Cũng không cần phải nói ra đi?

“Nếu có một ngày, em phát hiện ra anh không hoàn mỹ như em nghĩ thì làm sao đây?” Vẻ mặt anh thoạt nhìn có chút phiền não.

“Em đâu có nghĩ anh đến hoàn mỹ như vậy đâu.” Cô liếc mắt một cái, hừ nói: “Gì mà tự kỉ vậy chứ.”

“Vậy sao?” Anh bị cô chọc cười.

Lục Hân Á bị khuôn mặt anh tuấn tươi cười kia làm cho mềm nhũn, tay ôm lấy mặt anh, cố ý phụng phịu nghiêm túc mở miệng, “Anh quả thật không hoàn mỹ đâu, là tình yêu khiến em mù quáng, mới thoạt cho rằng anh hoàn mỹ. Cho nên anh không cần sợ bản thân có khuyết điểm, chỉ cần liên tục khống chế sự mù quáng của em là được rồi.”

Phó Thực Ân rốt cục không nhịn được cười ra tiếng, ôm chặt cô vào lòng.

Anh hy vọng sẽ mãi mãi như thế này, cô vĩnh viễn sẽ không cũng không cần phát hiện ra mặt đen tối kia của anh……



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.08.2014, 12:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 20:26
Bài viết: 463
Được thanks: 2688 lần
Điểm: 27.82
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thiếu gia nhà giàu nuôi vợ - Hoa Noãn - Điểm: 27
Chương 8.1

Có lẽ không ai nghĩ tới, nói đến chuyện yêu đương Phó Thực Ân sẽ thoát khỏi hình tượng anh minh thần võ, cơ trí nho nhã bình thường, năm tháng này, sự thay đổi của anh có thể nói là mọi người quá rõ ràng.

Đương nhiên ngày thường khi ở công ty làm quyết sách hay giật điện người, anh vẫn là cái dáng vẻ vân đạm phong khinh giết người trong vô hình, nhưng ngoại trừ lúc tất yếu đó, gần đây anh có chút vị người hơn, thậm chí còn có thể cùng công nhân viên chào hỏi tán gẫu vài câu, hòa ái dễ gần không còn giống như một vị thần trên mây nữa.

Nhóm chủ quản cao cấp đối với sự thay đổi của ông chủ lớn đều nghị luận sôi nổi, nhưng cuối cùng không ai có được đáp án chính xác. Nếu nói tổng giám đốc đang yêu, nhưng anh làm việc nghỉ ngơi vẫn như bình thường như trước, vẫn là mỗi ngày làm việc tới hơn mười giờ, dùng cơm cũng chỉ đến quán cà phê gần đó mà thôi, hơn nữa đối tượng là ai cũng không có ai biết.

Trong khi mọi người còn đang xôn xao suy đoán, rất nhanh đã tới tháng một, tiệc rượu xuân mỗi năm một lần lại tới rồi.

Kể từ khi Phó Thực Ân lại một lần nữa nắm quyền, tiệc rượu xuân nhà họ Ngụy liền xuống dốc, sự kiện lớn nhất trong năm cử hành ở Phó viên như cũ, mặc kệ là bạn bè chính thương hay công ty cao cấp, hôm nay tất cả đều sẽ mặc thịnh trang* tham dự.
*thịnh trang: lễ phục/trang phục hoa lệ, lộng lẫy

Mà nay năm cũng như năm vừa rồi, bạn gái Phó Thực Ân bên người tuyệt đối không lặp lại, chỉ là bạn gái lần này của anh khác với những lần trước, cũng không phải khuôn mặt lạ nào. Các chủ quản cao cấp giai đoạn đầu thường qua lại nhà họ Phó đều gặp qua cô gái này, đại lão nhà họ Ngụy tự nhiên càng vô cùng quen thuộc, bởi vì ngồi bên người Phó Thực Ân, chính là đứa con gái thân thích bọn họ đau đầu nhất, Lục Hân Á.

Lần đầu lấy thân phận nữ chủ nhân tham gia tiệc rượu cỡ lớn, Lục Hân Á có vẻ vô cùng bất an, cô giữ chặt lấy Phó Thực Ân, giống như sợ anh sẽ giãy ra vậy.

“Đừng căng thẳng, cho dù bọn họ có muốn ăn thịt người, cũng sẽ xông về phía anh.” Phó Thực Ân dịu dàng vỗ vỗ tay cô.

“Sao em lại phải ở trong này?” Cô nhỏ giọng hỏi vấn đề giống nhau lần thứ một trăm.

“Em cần phải làm quen đi.” Anh cười đáp. “Tập sớm một chút có vẻ tốt hơn, tương lai còn có bao lần tiệc hội em phải đứng bên người anh đấy.”

Lục Hân Á trong lòng ngọt ngào muốn chết, nhưng vẫn không nhịn được e lệ mặt hơi đỏ, chẳng qua cô không oán trách nữa, cố gắng trưng lên dáng vẻ đoan trang, ngoan ngoãn sắm vai bình hoa bên cạnh Phó Thực Ân, một bên vụng trộm quan sát một con người khác của anh cô chưa từng thấy qua.

Phó Thực Ân ở trong hội trường đón nhận những ánh nhìn mang theo sự tôn kính, sợ hãi hoặc ghen tỵ của mỗi người, nhưng vẫn bình thản ung dung, trò chuyện vui vẻ, xem ra đó chính là người lãnh đạo hoàn mỹ trời sinh, khí phách thong dong tiêu sái kia, không hổ là người nối nghiệp được huấn luyện từ nhỏ.

Hơn nữa lợi hại nhất là mặt nạ giả treo trên khuôn mặt kia của anh, cánh tay bị cô bóp chặt vì căng thẳng cũng không kêu đau, luôn bảo trì phong độ cười ôn nhã.

Điểm tuyệt đối! Lục Hân Á trong lòng vụng trộm chấm điểm cho anh, không ngờ khóe mắt bắt được bóng dáng khiến sắc mặt cô thoáng chốc cứng đờ.

Hôm nay dù sao cũng là tiệc lớn của Phó thị, người nhà họ Ngụy đương nhiên sẽ không vắng mặt, Ngụy Văn Bá cùng Ngụy Văn Trọng giờ phút này chính là đi tới phía bọn họ, trong tay đều tự cầm ly rượu.

“Thực Ân, năm nay đổi bạn gái đi cùng à?” Ngụy Văn Bá cười trêu chọc, ánh mắt nhìn Lục Hân Á lại trầm xuống.

“Bác Ngụy.” Phó Thực Ân giơ ly rượu lên, gật đầu chào hỏi.

“Bác cả, bác hai.” Nhìn thấy trưởng bối gia tộc, Lục Hân Á hiển nhiên phải chào hỏi trước.

“Hân Á, đã lâu không thấy cháu? Tốt nghiệp rồi chứ?” Ngụy Văn Trọng mở miệng hỏi, không biết thật sự đã quên đợt trước vừa gặp mặt trong hôn lễ của nhị thiếu nhà họ Phó, hay là căn bản không để cô vào mắt.

“Vâng, cháu tốt nghiệp đã lâu rồi.” Lục Hân Á cười tủm tỉm trả lời, chỉ là ngón tay càng bám chặt lấy cánh tay Phó Thực Ân.

Cảm giác được cô lại phòng bị cùng căng thẳng, Phó Thực Ân dứt khoát vươn tay, nhẹ ôm lấy thắt lưng cô, hoàn toàn nhét cô vào dưới cánh chim của mình, cho cô một chút cảm giác an toàn.

“Vậy tốt nghiệp xong đang làm gì rồi?” Ngụy Văn Bá hỏi theo. “Làm việc tốt chứ?”

“Có ạ.” Lục Hân Á gật gật đầu.

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, nhìn cháu không làm chuyện gì xấu, có thể đi theo quỹ đạo là bác an tâm rồi.” Vẻ mặt khoan dung kia của Ngụy Văn Bá rất chân thật, người không biết chuyện có lẽ nghĩ rằng cô đã từng làm ra chuyện tày trời nào đó.

“Đúng vậy, đời này chỉ cần cháu làm người cho tốt, không bước theo vết xe đổ của mẹ cháu, nơi đâu cũng quyến rũ đàn ông, lừa tiền chung quanh, như vậy tổ tiên tích đức rồi.” Ngụy Văn Trọng cũng xướng theo.

“Bác Ngụy không cần lo cho Hân Á.” Phó Thực Ân nhìn tất cả vào mắt, lộ ra nụ cười tao nhã lợi hại trên thương trường khiến kẻ địch phải khiếp đảm. “Mắt nhìn người của cháu rất tinh chuẩn, nếu đã xem cô ấy là đối tượng kết hôn trong tương lai, đại biểu Hân Á hiển nhiên vô cùng ưu tú.”

“Đối tượng kết hôn?” Ngụy Văn Trọng kinh ngạc lặp lại.

“Thực Ân, cháu đang nói đùa sao?” Phó Thực Ân không nói đạo lý chướng mắt con gái nhà họ Ngụy bọn họ, ngược lại đi thích đứa con gái cha chạy trốn, mẹ không đứng đắn này. Ngụy Văn Bá nói tiếp: “Hân Á từ nhỏ không cha, mẹ nó lại --”

“Gia cảnh Hân Á không tốt cháu biết rõ, chẳng qua không liên quan gì đến Hân Á.” Phó Thực Ân thản nhiên nói, trong giọng nói mang ý cảnh cáo khiến không khí đột ngột trở nên đông cứng.

Đang lúc Ngụy Văn Trọng tự hỏi nên khuyên thế nào để Phó Thực Ân thay đổi tâm ý, xa xa thấy Ngụy Như Oánh cùng con gái Giai Hâm đi tới, ông ta vội vàng nháy mắt với con gái.

“Hân Á, các chị họ của cháu đều tới đây rồi, chị em mấy đứa lâu không gặp mặt, không bằng qua tâm sự với nhau đi.”

Chỉ cần Lục Hân Á rời đi, có lẽ có thể nhân cơ hội khuyên nhủ Phó Thực Ân.

“Cháu......” Vừa nghe thấy nhóm chị họ đến đây, Lục Hân Á có chút bất an. Chẳng qua chuyện đó không có liên quan với Phó Thực Ân, cô đã sớm biết lúc trước mình hiểu nhầm chuyện giữa anh và chị họ Giai Hâm.

Chỉ là bằng vào kinh nghiêm của mình, cô biết ở chung với nhóm chị họ là một chuyện thực đáng sợ.

“Hân Á, em cũng tới rồi?” Ngụy Giai Hâm nhận được ám hiệu của cha, vẻ mặt vốn ghen ghét rất nhanh chuyển sang tươi cười, ngay cả giọng nói cũng cao lên mấy độ.

“Chị họ......” Lục Hân Á chỉ có thể kiên trì nở nụ cười.

“Lâu rồi không gặp, chúng ta đừng ầm ý mấy người đàn ông bàn chuyện công việc, ra chỗ khác nói chuyện con gái chúng mình đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.08.2014, 19:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 20:26
Bài viết: 463
Được thanks: 2688 lần
Điểm: 27.82
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thiếu gia nhà giàu nuôi vợ - Hoa Noãn - Điểm: 35
Chương 8.2

Ngụy Như Oánh sau khi kết hôn vẫn độc tài như trước, gả cho một tên đàn ông chướng mắt có điều kiện, cả ngày oán giận. Giờ phút này thấy bên cạnh người đàn ông mình ngưỡng mộ nhất lại là một con quỷ đáng ghét, trong lòng cũng rất không thoải mái.

“Em……” Lục Hân Á muốn cầu cứu Phó Thực Ân, lại lo lắng bọn họ thật sự có việc muốn nói.

Quên đi, dù sao đi theo chị họ ra ngoài bị ghét bỏ, ở trong này cùng các cậu cũng bị ghét bỏ, không có gì khác nhau cả. Hơn nữa cô chậm chạp ngốc nghếch, đến mãi tận bay giờ mới biết được hai người chị họ vì sao từ nhỏ đến lớn vừa gặp chuyện của Phó Thực Ân liền nhằm hết vào cô.

Còn về sóng ngầm mãnh liệt giữa cô và chị họ, cô cũng không thể trốn mãi được, dù sao nhà họ Ngụy còn đang phục vụ Phó thị, tương lai mọi người còn rất nhiều lần gặp nhau, vẫn là đau dài không bằng đau ngắn, giải quyết một lần cho xong.

Ai! Lục Hân Á ở trong lòng than nhẹ một tiếng, coi như lợn chết không sợ nước sôi đi.

“Thực Ân, em đi cùng chị họ lấy chút đồ ăn.” Cô nhẹ giọng nói.

“Em xác định?” Anh hơi nhướn mày.

Lục Hân Á chỉ lộ ra nụ cười ngọt, đáp lại sự săn sóc quan tâm của anh.

Hai người mắt đi mày lại ngọt ngào với nhau khiến Ngụy Như Oánh cùng Ngụy Giai Hâm nhìn mà nổi trận lôi đình, trong lòng châm ghim người rơm Lục Hân Á hơn mấy nghìn lần rồi.

Mang Lục Hân Á rời khỏi phạm vi tầm mắt của Phó Thực Ân, giọng nói bọn họ cay nghiệt trở lại.

“Cô rất lợi hại đó. Bám Phó đại ca nhiều năm như vậy rồi còn âm hồn bất tán.” Ngụy Như Oánh hai tay khoanh ngực, lạnh lùng nói.

“Chị họ, em không bám anh ấy.” Lục Hân Á hít sâu một hơi, còn nghiêm túc chỉ ra chỗ sai, “Bọn em chính là đang kết giao.”

“Kết giao?” Không dự đoán được Lục Hân Á dám dõng dạc phản bác, Ngụy Như Oánh biết ván đã đóng thuyền, ghen tị trong lòng tăng vọt không khống chế được. Cô ta chính là không thể nhận thất bại bởi một con quỷ đáng ghét gia thế, diện mạo không có này.

“Buồn cười? Các người sao có thể kết giao được? Phó đại ca là người nào chứ, mà cô có cái thân phận gì?”

“Hân Á.” Ngụy Giai Hâm tuy cũng ghen tỵ cuồn cuộn, nhưng bày ra dáng vẻ lý giải nói với Lục Hân Á: “Tôi biết Phó đại ca là người đàn ông hấp dẫn, cô trẻ tuổi khó tránh khỏi bị lầm lạc, nhưng đứng ở lập trường chị họ tôi muốn nhắc nhở cô, cha tôi đã bàn chuyện hôn nhân của chúng tôi với Phó đại ca…… Hy vọng cô có thể hiểu được.”

“Chuyện hôn nhân?” Lục Hân Á thiếu chút nữa bị sặc nước miếng.

“Đúng vậy, hai nhà chúng tôi môn đăng hộ đối, Phó đại ca cũng thích tôi, cho nên……” Ngụy Giai Hâm cố ý nói đến điềm đạm lại đáng yêu. “Hy vọng cô có thể buông tha Phó đại ca.”

“Buông tha anh ấy? Em có thế nào với anh ấy đâu?” Hiện tại là chiêu gì đây? Lục Hân Á biết chị họ vẫn luôn mến mộ Thực Ân, nhưng cô là người từng trải, từng nếm qua tư vị đau khổ yêu mến không thành công, liền không muốn lên tiếng châm chọc, chỉ chân thành nhìn Ngụy Giai Hâm nói: “Chị họ, em không biết bác hai nói thế nào với chị, nhưng quả thật em đang cùng Thực Ân hẹn hò, bọn em giống như đôi tình nhân bình thường vậy, rất nghiêm túc về đoạn tình cảm này.”

“Cô nói bậy!” Khuôn mặt Ngụy Giai Hâm mời rồi còn đoan trang đáng yêu đột nhiên trở nên vặn vẹo, giọng nói còn bén nhọn hẳn lên.

“Phó đại ca sẽ không hẹn hò với cô đâu!”

“Chị họ……” Tình hình có chút không ổn, chị họ giống như không khống chế được. Lục Hân Á hơi hơi lui từng bước.

“Ngay cả mẹ ruột mình cũng ném đi mặc kệ, đứa con gái tâm địa sắt đá như vậy, Phó đại ca mới không thích cô đâu!”

Ngụy Giai Hâm lớn tiếng nói.

“Mẹ?” Nghe thấy lời cô ta, Lục Hân Á trở nên khẩn trương, bất chấp sợ hãi vừa rồi trong lòng, tiến lên vội vàng hỏi: “Chị họ, chị biết mẹ em ở đâu sao? Mau nói cho em biết.”

“Sao tôi phải nói cho cô? Ban đầu không phải cô bỏ lại mẹ cô chạy tới bên Phó đại ca sống những ngày sung sướng sao? Sao còn có thể nghĩ tới bà mẹ nghèo khổ kia?” Thấy mình đạp lên chân đau của cô, Ngụy Giai Hâm đắc ý nở nụ cười.

“Chị họ, chị làm ơn nói cho em biết, mẹ em đang ở đâu đi?” Nghe những lời chị họ nói, mẹ hẳn là có liên lạc với bọn họ, Lục Hân Á càng hoảng. “Xin chị đó, em vẫn không tìm thấy bà ấy.”

Từ khi vào nhà họ Phó, cô vẫn muốn liên lạc với mẹ, cũng từng xin Thực Ân mang cô đi gặp mẹ, nhưng lần đó tốn công vô ích. Bọn họ đến nơi mới của mẹ, mẹ lại bởi vì nợ tiền thuê nhà mà thừa dịp ban đêm bỏ trốn, ngay cả chủ cho thuê nhà cũng không biết bà chạy đi đâu, sau lần đó, cô cũng không thấy tin tức của mẹ nữa.

“Mẹ cô thật đáng thương, con gái không cần mình, đành phải tùy tiện theo một tên đàn ông, bị lừa tiền thì thôi, còn bị đánh tới hủy dung…… Đáng thương quá! Con gái chỉ nghĩ tới vinh hoa phú quý cho riêng mình.” Ngụy Giai Hâm nhìn dáng vẻ gấp đến độ sắp khóc ra, trong lòng có khoái cảm trả thù.

“Mẹ bị hủy dung?” Lời của chị họ khiến trong lòng Lục Hân Á không ngừng trầm xuống, cô thất thần nỉ non, không thể tưởng tượng được người mẹ yêu cái đẹp nhất bị hủy dung thì sống sót như thế nào. Cô đau lòng không kìm nén được, nước mắt rớt xuống. “Chị họ, làm ơn nói cho em biết được không? Xin chị đấy!”

“Đừng có kéo tôi!” Ngụy Giai Hâm hất tay cô ra. “Sao tôi phải nói cho cô? Bằng không cô không được quấn lấy Phó đại ca nữa, tôi liền nói cho cô.” “Em……” Lục Hân Á có chút chần chừ, đờ đẫn lắc đầu.“Không được.”

“Xem đi! Vì đàn ông ngay cả mẹ mình cũng không cần.” Ngụy Như Oánh ở bên cạnh thêm mắm thêm muối nói.

“Không phải……” Không phải như thế, như vậy không công bằng với Thực Ân!
Lục Hân Á muốn giải thích, phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói ôn hòa khiến người ta vững vàng.

“Tin đồn đều là những lời nhảm nhí.” Phó Thực Ân không biết từ khi nào đã nói chuyện xong với trưởng bối nhà họ Ngụy, đi đến phía sau Lục Hân Á, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng. “Tôi nghĩ lấy năng lực của tôi, còn không đến mức không tìm được mẹ vợ tương lai.”

“Phó đại ca?” Ngụy Giai Hâm cả kinh, lại nhìn thấy thái độ tìm mọi cách che chở của anh với Lục Hân Á, sắc mặt lập tức hết xanh lại trắng.

“Hai vị tiểu thư nhà họ Ngụy, sự nhẫn nại của tôi có giới hạn, mời các cô tự lo cho tốt đi, về sau đừng để tôi nhìn thấy các người ức hiếp vợ chưa cưới của tôi.” Giọng nói Phó Thực Ân lạnh lẽo, trong đó có cả ý tứ cảnh cáo khiến người ta không thể bỏ qua, anh thản nhiên nhìn chị em nhà họ Ngụy một cái, rồi ôm lấy Lục Hân Á đang cúi đầu khóc xoay người rời đi.

Tiệc rượu còn chưa kết thúc, Lục Hân Á liền trốn vào phòng, thân là chủ nhân Phó Thực Ân không thể rời vị trí, chỉ có thể nhanh chóng chấm dứt tiếc rượu.

Thời điểm anh vào phòng, cô đã thay lễ phục rửa mặt chải đầu xong, chỉ là ánh mắt còn hồng hồng sưng đỏ, ngồi một góc ngẩn người.

Dáng vẻ uể oải yếu ớt của cô khiến lòng anh chợt đau, anh đi tới nhẹ nhàng đè lên bả vai cô.

Cảm nhận được sức mạnh ổn định quên thuộc từ trên vai truyền đến, Lục Hân Á quay đầu ôm lấy thắt lưng Phó Thực Ân, trán đặt lên chiếc bụng rắn chắc của anh, thì thào nói nhỏ, “Em thật sự tồi tệ…… Mẹ xảy ra chuyện như thế, vậy mà em cũng không biết……”

“Được rồi, trước đừng khổ sở.” Phó Thực Ân vỗ vỗ cô, dịu dàng khuyên bảo. “Hai người nhà họ Ngụy kia nói không chừng chính là muốn bắt nạt em mới nói bậy nói bạ, em trước đừng lo lắng.”

“Không, anh không biết đâu……” Lục Hân Á ngẩng đầu, trong mắt phiếm ánh lệ, nhìn anh tha thiết. “Thời điểm cuộc sống không ổn, mẹ sẽ tìm đàn ông để dựa vào, những người đó rất nhiều người không yên phận…… Các chị nói…… không phải chưa từng xảy ra.”

Những năm gần đây cô lớn lên dần dần thành thục, gặp qua rất nhiều người, mới bắt đầu hiểu được mẹ không ngừng đổi đàn ông bên người là vì cảm thấy không an toàn, cô thấy mẹ thật đáng thương, dù sao hồi còn ở cùng mẹ, trong cuộc sống cũng không có gặp ai như Phó Thực Ân có thể kéo bà lại.

“Đừng tự dọa mình như vậy.” Phó Thực Ân ngồi xuống bên cô, ôm cô vào lòng.

“Em thật sự không xong rồi.” Hai má dán vào ngực anh, khăn giấy trong tay đã bị nước mắt cô thấm ướt. “Khi đó một lòng muốn chạy khỏi nơi đó, liền bỏ mẹ lại……”

“Không phải như thế, em biết là không phải mà.” Anh nắm lấy bả vai nhỏ yếu của cô khiến cô đối mặt với mình, trịnh trọng mở miệng, “Em cũng không bỏ lại bà ấy.”

Nhìn đôi mắt đen của anh, Lục Hân Á nhớ tới năm ấy, ngày đó Phúc bá và luật sư muốn dẫn cô đi, mẹ quả thật chưa từng mở miệng muốn giữ cô lại.

“Nhưng mà mẹ…… vẫn là mẹ em.” Ít nhất trước đó, mẹ vẫn mang cô theo bên người, cố gắng nuôi cô lớn, không phải sao? “Một mình mẹ không thể sống được…… em lại không có cách giúp đỡ, ngay cả cách liên lạc cũng không có……”

“Bà ấy có phương thức liên lạc với luật sư Cố, nếu bà ấy thật sự muốn tìm em, sẽ không phải không có cách.” Phó Thực Ân chỉ hy vọng không phải nhìn vẻ tự trách của cô nữa, nhưng sự thật tàn khốc như vậy, vẫn tàn nhẫn tựa như con dao sắc bén.

Nếu không phải cô bỏ mẹ, thì chính là mẹ bỏ cô, mặc kệ sự thật là thế nào, đều đủ khiến cô tan nát cõi lòng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HanXu, Jasmine_Anh, Patriotuzz, snegiroaka, snegirobyn, TiênTiên và 136 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.