Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái - Trùng Tiểu Biển

 
Có bài mới 19.05.2014, 18:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 54944 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới [Hiện đại] Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái - Trùng Tiểu Biển - Điểm: 9
Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Converter: Tuyetbangnhi

Editor: Docke

Thể loại: Hiện đại, hài

Tình trạng: Hoàn

Nguồn: https://docke.wordpress.com





Giới thiệu

Ta rất yêu Nghiêm Tử Tụng, yêu đến mức không có cách nào kiềm chế nổi.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Tử Tụng, ta đã thề: ta sẽ trở thành bạn gái của hắn.

Ta giúp giặt quần áo, quét dọn vệ sinh. Mỗi ngày ta đều tự cho mình là bạn gái của hắn.

Cho dù hắn có chán ghét ta cỡ nào, ta vẫn không thèm để ý.

Nhưng hắn lại không thương ta. Hắn chỉ ăn cơm ta làm cho hắn, sau đó mỗi lần nhìn thấy ta đều nói: “Ngươi cút sang một bên cho ta!”.

Có một ngày, ta đẩy hắn xuống cầu thang rồi nói: “Nghiêm Tử Tụng, ngươi tàn phế đi! Ngươi tàn phế, ta sẽ nuôi ngươi cả đời.”.

Về sau, ta lại đột nhiên không thương hắn nữa. Hắn làm gì ta cũng thấy phiền.

Có một ngày hắn tự mình té xuống cầu thang rồi nói với ta: “Tương Hiểu Mạn, ta tàn phế, ngươi phải nuôi ta cả đời.”

Hắn còn nói: “Nếu không, ta giặt quần áo, nấu cơm giúp ngươi ?”

[ Được rồi, thật ra văn án còn một phần nữa…]

Vương Đình Hiên là sư huynh của ta.

Hoặc có thể nói là, một pho tượng thần.

Mọi người đều nói, nếu trong văn án mà không nhắc gì đến hắn là bất kính.

Gì vậy! ta cự tuyệt đề cập đến người này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Ancoco, MiniMun246, Tocdothuhut, Trà Hoa Nữ 88, Tử Thiên Băng, blackcat_1987, dieumin, hienheo2406, phuongphan64
     

Có bài mới 19.05.2014, 18:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 54944 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái - Trùng Tiểu Biển - Điểm: 12
Chương 1: LÚC NHỎ TA HƠI ĐIÊN
Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Editor: Docke


Lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Tử Tụng, ta đã thề nhất định ta sẽ trở thành bạn gái của hắn. Nhưng thật ra lúc đó ta còn nhỏ, thậm chí còn không biết tên của hắn nữa.

Cũng có thể, căn bản là không hiểu tình yêu là gì.

Chỉ là khi đêm về, ta rất hay nằm mơ thấy hắn. Sau khi tỉnh dậy, tim vẫn còn rộn rã không yên.

Nhiều năm trôi qua, trong ngày báo danh vào đại học, ông trời lại an bài cho chúng ta gặp nhau lần nữa. Ta phát hiện, ta vẫn còn nhớ như in khuôn mặt cùng đôi dép lê muôn đời không đổi của hắn.

Cho nên, lại giống như trước kia, ta quyết định, hắn phải là người của ta.

Chuyện này đã ăn vào tâm tưởng của ta từ rất lâu rồi. Nhưng mỗi lần bất đắc dĩ gặp nhau lại luôn luôn bỏ qua.

Bởi vậy chưa từng kể cho bất cứ ai nghe, cũng không có ai có thể tâm sự. Cuối cùng, trở thành bí mật chôn sâu dưới tận đáy lòng.

Ngoại trừ lần đó, ta không ngại công khai nội tâm một cách trắng trợn trước mặt công chúng. Đáng tiếc, vẫn như cũ, không có ai hiểu được.

Dẫn đến khi còn bé, có người đã nói với cha ta: “Ông có một đứa con gái thật khác thường.”

Cha ta cười khổ, ha ha cười nói: “Ông thật khách khí.”

Có lẽ, ai ai cũng từng phát điên.

Trong khi những đứa con gái khác luôn để bím tóc, ta ăn trộm của mẹ năm đồng, chạy ra tiệm cắt tóc rồi ra về với một cái đầu trọc lóc.

Khi đó, lưu hành nhất chính là bộ phim ‘Trái tim mùa thu’… Phim Hàn, nhân vật chính đều bị ung thư.

Cạo trọc đầu xong, ta vừa ho khan vừa kể lể với đám bạn là ta mắc bệnh nan y, sắp chết rồi.

Trong trường chỉ có một mình ta mặc váy để đầu trọc. Bọn họ đều nhìn ta với ánh mắt khác thường, ta cảm thấy vô cùng đắc ý.

Chẳng qua là không có ai hiểu ta thôi chứ thật ra, ta cảm thấy mình rất thông minh, là thông minh tuyệt đỉnh.

Một ngày nọ, lớp chúng ta có một giáo viên thực tập, là sinh viên đại học.

Ta rất thích cô ấy. Để tỏ lòng hoan nghênh nhiệt liệt, ta ở trước mặt mọi người xốc váy cô lên. Cô đỏ mặt, mắng ta là đồ biến thái.

Tựa hồ chỉ trong nháy mắt này, ta đã tìm được mục tiêu của đời mình. Cảm thấy cô ấy thật sắc bén, có thể nhìn thấu ta.

Cho nên bắt đầu kể từ hôm đó, cứ mỗi lần cô giảng bài là ta lại hỏi. Học sinh giỏi mà!

Ta hỏi cô: Hôm nay cô mặc quần lót màu gì? Áo lót màu gì?

Nhưng cô chỉ luôn im lặng nghẹn ngào, chỉ tay vào người ta nói: “Tương Hiểu Mạn, em cút ra ngoài cho tôi.”

Sau lại nghe nói, tính cách của cô trở nên táo bạo hẳn.

Kể đến đây, ta xin được tự giới thiệu. Ta tên là Tương Hiểu Mạn.

Điểm trung bình từ thời tiểu học cho đến bây giờ chưa từng thay đổi, không cao không thấp, đúng chuẩn 50.

Trong đó môn ngữ văn, cho đến bây giờ, đều là 0.

Nguyên nhân gây ra hình như là do viết văn. Thầy giáo ngữ văn ngay cả một điểm cũng không thèm bố thí cho ta, luôn bị ta chọc tức đến nỗi lạnh run, xanh cả mặt.

Thậm chí còn xé nát bài thi của ta ra thành từng mảnh. Từ đó không thèm chấm bài ta nữa. Càng về sau, căn bản là không thèm thu bài thi của ta luôn.

Bản thân ta thấy mình viết văn rất khá. Ví dụ như bài tập làm văn “Động vật em thích nhất”, ta đã rất hài lòng.

Ta kể lại tường tận ta đã giết lầm con gà con như thế nào.

Chỉ có điều, phần trọng điểm là miêu tả hình dáng lúc con gà con chết đi. Có thể nói là một hình tượng sinh động.

Còn “Việc làm khó quên nhất”, ta tường thuật cụ thể và chi tiết tình hình khi ta rình xem một đôi tình nhân đánh dã chiến trong công viên, còn linh hoạt vận dụng rất nhiều từ ngữ sinh động.

Nhưng bọn họ đọc không hiểu được văn phong của ta, cũng không thể nào hiểu nổi thế giới nội tâm của ta.

Vì để đảm bảo điểm số trung bình, thi số học ta chưa từng lơi lỏng. Bởi vậy, thầy số học vô cùng yêu thích ta.

Kỳ thi tiểu học đạt điểm tối đa cũng chẳng là gì, chỉ có điều, mỗi một bài ta đều dùng ba, bốn cách để giải đề. Từ đó, vừa trông thấy ta là hai mắt thầy lại sáng lên.

Trước khi thi vào cấp một trung học, một bạn gái mặc đồng phục của trường Hoa Gia, dáng vẻ thướt tha mềm mại đi qua mặt ta. Bộ đồng phục học sinh kia đá lông nheo với ta một cái, ta lập tức bị mê hoặc.

Làn váy màu xanh đậm rất đẹp, rất thích hợp với khí chất phiêu dật của ta.

Ta liền điền vào nguyện vọng là Hoa Gia, đúng như ý nguyện của mẹ.

Trong khoảng thời gian đó, bà đỏ mắt tẩm bổ cho ta, cầu xin tổ tiên phù hộ.

Hôm đó là thi ngữ văn, ta biết điều viết một hai câu đối: ‘Trên trời xanh thẳm mây trắng bay; Bên dưới mây trắng con ngựa chạy.”

Bài này đã khiến cho giám khảo vô cùng tâm đắc. Điểm số đột phá, tốc hành song mãn.

Thầy ngữ văn của ta, nghe nói đã giận đến mức ngã lăn xuống đất không dậy nổi, nói ta nhất định là cố ý.

Trời cao minh giám! Mẹ ta nhận được phiếu điểm, mừng rỡ như điên. Đem gói tất cả số thuốc bổ ta uống còn thừa lại, tặng hết cho mọi người. Khi đó, ta cũng không có lấy một câu dị nghị!

Dù sao cũng đã uống đến ngấy rồi.

Sau khi trở về, mẹ ta lôi từ trong nhà bếp ra một con dao thái, uy hiếp bắt ta phải để tóc dài.

Ta nói với bà: “Mẹ thấy chỗ nào thuận mắt thì cứ chém!”

Kết quả, mẹ ta nói: “Con nhãi, mày mà không để tóc thì tao tự sát! Cho mày chết đói!”

Bốn chữ cuối khiến ta vô cùng rúng động.

Rốt cuộc hiểu ra, tại sao mẹ lại có thể sinh ra ta. Bà chính là cao thủ tuyệt thế, thâm tàng bất lộ trong truyền thuyết.

Vừa liếc mắt đã có thể nhìn thấu nhược điểm của ta.

Nhún vai, ta chịu thua.

Sau đó, tự điều chỉnh cho dáng vẻ bề ngoài trở lại bình thường.

Tiếc hận biết bao. Dù sao đầu trọc như vậy, vốn dĩ có thể khiến cho người ta hai mắt tỏa sáng, tạo nên một trực quan ấn tượng.

Vì vậy, lần đầu tiên trong đời ta gặp phiền não, lo lắng từ nay sẽ không còn “vừa nhìn đã hiểu”.

Dù sao thì ta vẫn là một học sinh giỏi, cũng không làm mấy chuyện sỉ nhục nội quy trường học như xỏ lỗ tai, nhuộm tóc hoặc xăm mình linh tinh. Cùng lắm chỉ là cạo trọc đầu mà thôi – loại hành vi này nội quy nhà trường không có quy định nhưng người bình thường cũng sẽ không làm.

***

Ta là một loài động vật có giác quan tiêu chuẩn, cũng lười nhìn xuyên qua vẻ ngoài để nhận ra bản chất.

Nói một cách đơn giản, ta chỉ tin tưởng vào đôi mắt của mình.

Bước vào Hoa gia gần như là đương nhiên. Chỉ có điều, bầu không khí sục sôi tinh thần học tập này ít nhiều cũng làm cho hứng thú của ta rã rời.

Nhưng con người sống trên đời, có hàng trăm hàng ngàn điều ngoài ý muốn. Như vậy mới bất ngờ, mới khiến cho cuộc sống tràn đầy hy vọng.

Ta gặp Quách Tiểu Bảo.

Lần đầu tiên nhìn thấy hắn, ta đã không thể rời mắt được.

Trong một canh giờ mà ta quan sát hắn, hắn đã soi gương một trăm năm mươi sáu lần, tính cả lúc nhìn vào mắt kính của người nói chuyện đối diện, lúc đi ngang qua cửa kính màu đen của tủ đựng bình cứu hỏa, cửa sổ xe hơi, còn có cả một cái gương tùy thân nữa…

Hắn luôn cẩn cẩn thận thận tránh bị người khác chạm vào. Phàm là biến thái, ai cũng đều sở hữu một thứ gì đó mà bản thân rất mê. Rất rõ ràng, hắn là kẻ tự luyến (bệnh yêu bản thân).

Hắn liên tục vuốt tóc, vô số lần chỉnh trang quần áo, bước đi thành một đường thẳng tắp. Khuôn mặt, chẳng biết vô tình hay cố ý, luôn nghiêng một góc bốn mươi lăm độ, biểu lộ sự ưu thương sáng ngời.

Lúc này, ta liền xác định được tâm ý của mình: Tự dưng ta muốn kết bạn.

Một canh giờ đã đủ để ta khẳng định, trình độ tự kỷ của hắn đã đạt đến cực hạn, xứng đáng được liệt vào hàng ngũ biến thái.

Mà còn là cực phẩm trong số biến thái.

Ta nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh.

Cùng là kẻ biến thái lưu lạc, mới gặp mà như đã quen biết từ lâu.

Không khỏi cảm thán, thế giới này quả thật không thiếu biến thái, thiếu chăng chỉ là một đôi mắt biết phát hiện biến thái.

May sao, đôi mắt này, ta có.

Ta nghĩ. Nói không chừng, ta có thể cùng hắn thành lập một câu lạc bộ biến thái ở Hoa Gia, tuyển nhận các nhân sĩ trong giới biến thái gia nhập liên minh.

Sau đó, có người bên cạnh hắn nhìn ta, thật sự nhịn không được, nói: “Bạn nữ kia nhìn bạn đã một canh giờ rồi kìa.”

“Ai?”

Ta thầm nghĩ, phải tận dụng thời cơ. Đi tới, bất ngờ cầm tay của Quách Tiểu Bảo, cười nói: “Đồng chí! Gặp được nhau trong biển người mênh mông này, chúng ta thật là may mắn!”

Hắn cau mày giật tay ra, rõ ràng là vô cùng bất mãn với cử chỉ của ta, nói với người bên cạnh: “Mình đâu có quen cô ta.” Rồi quay qua ta phun ra một câu: “Một canh giờ? Biến thái!”

Nhất tự thành châm!

Ta ngây người. Chỉ với một cái liếc mắt, hắn đã có thể nhận ra! Quả nhiên là đồng đạo, hân hạnh hân hạnh!

Vì vậy, ta gật đầu, sau đó cười, nói với hắn: “Chúng ta nói chuyện riêng đi.”

Người bên cạnh hắn muốn tiếp lời, ta nghiêm túc ngăn cản: “Đồng loại nói chuyện, người bình thường không nên xen vào.”

Ta quyết định, trước tiên phải dùng một ca khúc để cảm động Quách Tiểu Bảo, kéo gần khoảng cách giữa ta và hắn: ‘Tình ca độc thân.’

Tiếng ca êm tai, vang dội khắp sân trường.

“…

Người bình thường nhiều như vậy

Biến thái lại có mấy người

Tìm một người biến thái, biến thái, người biến thái, biến thái

Đến từ biệt độc thân

…”

Chưa hát hết bài, người qua đường đã nhìn ta với ánh mắt quá độ tiến lên trạng thái chân không.

Cảm giác quen thuộc mà khắc sâu không gì so sánh được. Trong khoảng khắc đó, đáy mắt ta ầng ậc nước.

Còn Quách Tiểu Bảo thì chạy trốn chết. Hiển nhiên là hắn còn chưa phát hiện ra tiềm chất của mình.

Sau đó, nhìn theo bóng lưng hắn, ta cười cười nghĩ. Cũng chỉ có người như vậy, cuộc đời này mới không buồn chán.

Sau đó, chương trình học dần dần tăng lên.

Mà bài tập làm văn lại là: ‘Động vật mà em yêu thích nhất’.

Chuyện cũ lại hiện ra trước mắt.

Đột nhiên tâm tình ta dâng trào.

Có biết nòng nọc không? Đó là loài sinh vật nhỏ mà ta sùng bái nhất.

Có thể từ một sinh vật đầu to có đuôi biến thành một động vật lưỡng thê bốn chân, không có đuôi.

Sách giáo khoa đã giấy trắng mực đen, danh chính ngôn thuận tổng kết là – Hoàn toàn biến thái!

Ta nghĩ, không có gì ác liệt hơn thế nữa.

Rõ ràng là biến thái, nhưng lại được sự nhất trí tán thành của các nhà nghiên cứu khoa học. Có thể nói rằng, đó  chính là mục tiêu phấn đấu cuối cùng của ta! Vì vậy rơi lệ, viết một  bài: “Nhật ký quan sát biến thái.”

Giáo viên cho ta điểm tối đa.

Nói ta có sáng kiến, có chí khí.

(Ta đã biến bài tập làm văn lần này thành một thiên tình ái…)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Ancoco, MiniMun246, Trà Hoa Nữ 88, blackcat_1987, chalychanh, dieumin
     
Có bài mới 19.05.2014, 18:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 54944 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái - Trùng Tiểu Biển - Điểm: 12
Chương 2: ĐẠI THẦN XUẤT HIỆN.
TÁC GIẢ: TRÙNG TIỂU BIỂN
EDITOR: DOCKE

Thật ra, lúc nhỏ Nghiêm Tử Tụng không hề biết ta. Có thể nói, trong trí nhớ của hắn không hề có ta.

Nhưng cũng không trách được, dù sao cũng chỉ là tình cờ gặp gỡ. Đối với hắn, cùng lắm ta chỉ là một vị khách qua đường.

Một vị khách qua đường vội vã, tựa như thủy triều lên xuống, như trời đất lúc mưa lúc nắng, hoa nở hoa tàn.


Thời gian quen biết Quách Tiểu Bảo, ta còn chưa biết đến sự tồn tại của Nghiêm Tử Tụng.

Nhưng mỗi ngày ta đều đi theo, hỏi Quách Tiểu Bảo có đồng ý làm bạn với ta hay không.

Ta nghĩ, nghị lực của ta rất kiên cường, gió táp mưa sa cũng không sợ.

Nói nhảm một câu, Quách Tiểu Bảo rất nhanh chóng trở thành hotboy mới nổi ở Hoa Gia: Đẹp trai, hơn nữa thành tích lại luôn cầm cờ đi trước.

Lúc đó, tâm tính ta rất thuần khiết, cùng lắm cũng chỉ muốn hắn trở thành thế lực nòng cốt của câu lạc bộ biến thái. Nghĩ thầm, nếu như hắn thành danh, có thể sẽ tạo cho câu lạc bộ của chúng ta một sức ảnh hưởng rất lớn!

Liền nhịn không được cười trộm.

Quách Tiểu Bảo trông thấy mặt ta tràn ngập ý cười chân thành thì nổi điên, rốt cuộc hỏng bét, ngửa mặt lên trời hú dài: “A a a, bạn đừng có quấn lấy tôi nữa!”

Ta lơ đễnh, hai mắt sáng lên, cười nói: “Quách Tiểu Bảo, bạn đồng ý làm bạn với tôi nha!”

“No! Tôi nói “No” bạn nghe không hiểu sao?” Hắn rống.

Ta làm bộ tán thán, nghiên cứu hình dạng hiện tại của hắn một hồi, chớp mắt mấy cái rồi cười: “Nghe không có hiểu.”

“Biến thái!” Hắn rốt cuộc không thể giữ vững hình tượng được nữa, bỏ chạy.

Trước ánh mặt trừng to, miệng há hốc của mọi người, ta chậm rì rì đuổi theo, cảm thán: “Tuổi trẻ thật tốt.”

Nhưng vài ngày sau, ta nghe những người khác nói rằng, ta điên cuồng yêu Quách Tiểu Bảo.

Nhưng thật ra, bọn họ không ai hiểu ta. Ta chỉ đang tranh thủ sự hứng thú trong tình cảm của mình mà thôi.

Chỉ có điều, tranh thủ hứng thú trong tình cảm với Quách Tiểu Bảo vẫn không đủ để khiến ta nổi tiếng. Điều chân chính khiến ta nổi danh, ta đoán chừng, bởi vì sự kiện thi trắc nghiệm.

Lần đầu tiên thi tiếng Anh, lần đầu tiên làm bài thi trắc nghiệm.

Nhìn thấy khắp nơi đều là ô vuông, ta tự dưng hưng phấn. Thật sự chăm chú nhận thức, tô đen toàn bộ tất cả ô vuông. Mãi đến khi bốn trăm cái ô vuông đều được tô đen thui, ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả, tất nhiên là giáo viên của chúng ta toàn thân run rẩy. Thầy biểu diễn bài thi trắc nghiệm thân thiết của ta trước mặt mọi người, phát biểu thao thao bất tuyệt.

Bản thân bất đắc dĩ bị chế diễu như một đứa đần độn, chờ đợi cơ hội trở mình. Mãi đến khi bài thi thứ hai được điểm tối ta, ta biết, thời hãnh diện chân chính, rốt cuộc đã đến rồi.

Lần thi thứ ba, ta không chút do dự, điền bài trắc nghiệm thành một hình trái tim, để biểu đạt lòng kính yêu cùng tôn kính của ta đối với giáo viên.

Từ đó, nhất cử thành danh* (nổi tiếng chỉ nhờ vào một hành động)!

Kết quả là, ba bài thi trắc nghiệm trước sau của ta được lưu truyền quảng bá rộng rãi đến từng học sinh ở Hoa Gia. Chỉ với ba lần, ta rốt cuộc đã được lưu danh muôn đời!

Câu chuyện cuối cùng cũng có một cái kết vui vẻ.

Ta mới phát hiện, khoảng thời gian này vẫn chưa đủ để giữ gìn hứng thú trong tình cảm của ta.

Tự nhiên ảo não không ngớt. Dù sao ảnh hưởng của ta đối với Quách Tiểu Bảo, vẫn còn chưa đủ khắc sâu.

Khắc sâu đến khắc cốt ghi tâm.

Nhưng khi ta đang muốn làm cách mạng lần thứ hai, có một người tên là Vương Đình Hiên đến, nói muốn làm bạn với ta.
Nói là, đã quan sát ta rất lâu.

Nhìn hắn lúc đó cái mặt cười đến là ôn nhuận, ta cười cảm thán: ‘Quả nhiên, cường nhân nơi nào cũng có’.

Ta mỉm cười ngọt ngào, liên tục gật đầu, rồi nói: “Đi, chúng ta đi tìm Quách Tiểu Bảo!”

***

“Quách Tiểu Bảo!”

Nhìn thấy hắn từ xa, ta liều mạng vẫy tay, thưởng thức hứng thú trong tình cảm của mình.

Hắn vốn đang đứng ở đó, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống người hắn tựa như tổ ong vò vẽ, làm cho người ta từ xa nhìn lại, cảm thấy không thể không thưởng thức hắn.

Nhưng chỉ sau một khắc, hắn trở nên ưu thương, vừa kinh hô vừa bỏ chạy, vừa quay đầu một góc bốn mươi lăm độ nhìn ta…

Hắn tay chân mau lẹ, toàn thân căng tràn sức thanh xuân, còn nhiệt tình hướng về ta la lên: “Đến bắt tôi đi, đến bắt tôi đi!”

Chỉ có điều, vì sao ta đột nhiên cảm thấy, hình như đã nhìn thấy tình cảnh này ở đâu rồi thì phải?

“Bán cao!” Đột nhiên ý thức được điều gì đó không đúng, ta nghiêm mặt, hô một câu.

Vương Đình Hiên nhìn ta với ánh mắt khác thường, nhưng hắn rõ ràng rất bình tĩnh, còn thoải mái nói với ta: “Không sao, chắc là hắn bị sự chủ động của em dọa rồi.”

Sau đó ôn hòa cười cười: “Xem ra em không hề bị sự chủ động của tôi làm sợ.”

Ta chăm chú quan sát nam sinh trước mắt, tinh tế gặm nhấm ý tứ trong lời nói của hắn, rốt cục lắc đầu quầy quậy, thở dài một hơi, “Là lỗi của em.”

“…” Hắn cười. “Là sao?”

“Bây giờ hắn càng ngày càng giống người bình thường.”

“Hắn vốn là người bình thường…” Hắn bình thản nói toạc ra.

Hắn vốn là người bình thường…

Hắn vốn là người bình thường…

Sai! Không phải như thế!

Biến thái, tuy được chia thành hai loại là bẩm sinh và hậu sinh* (Bẩm sinh: Vừa sinh ra đã biến thái – Hậu sinh: Sinh ra bình thường, sau đó nhờ rèn luyện mới trở thành biến thái). Nhưng cái gã tự kỷ này, nếu không phải là biến thái chân chính thì sẽ không thể làm ra tình trạng này!

Thế nhưng giờ khắc này, ta đột nhiên chần chờ, tinh tế suy nghĩ ——

Từ ngày ta bám riết lấy hắn, hắn đã lâu rồi không còn soi gương nữa…

Hắn thậm chí cũng không tìm kiếm hình ảnh bản thân trong mắt ta, bởi vì hắn một mực trốn tránh tầm nhìn của ta…

Vừa rồi hắn còn kinh khủng vạn phần bỏ chạy. Bước đi hình chữ S chứ không phải một đường thẳng tắp…
Hắn thậm chí, có vài phần chật vật…

Chân chính biến thái, hẳn là không quan tâm hơn thua, hẳn là bình tĩnh như thường!



NO!

Ta kinh ngạc ôm mặt, chán nản ngồi sụp xuống, bóng ma bao phủ, vòng tròn oán niệm xoay quanh…

Có đúng là ta đang cản trở một tên biến thái phát triển?

Vương Đình Hiên trông thấy ta quá lưu luyến, hình như muốn an ủi một phen.

Ta chậm rãi nhìn hắn một cái, lắc đầu cự tuyệt, tự đáy lòng phát sinh cảm khái. “Chúng ta làm được biến thái, thực sự không dễ dàng chút nào.”

Thái độ quá mức sẽ bị người ta nói là điên, còn quá kín kẽ thì người ta lại không biết ngươi biến thái. Còn phải cẩn thận tránh bị người khác hiểu lầm là ngu ngốc. Hơn nữa còn gây thù khắp nơi, bác sĩ tâm lý sẽ bắt ngươi tiến hành tẩy não bất cứ lúc nào…

Nhất là loại hậu sinh, nếu không cẩn thận sẽ biến thành bệnh tâm thần.

Sau đó Vương Đình Hiên nhìn ta, đột nhiên bật cười thành tiếng.

Ta lườm hắn: “Thế nào, thấy em không giống sao?”

“Không phải…” Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, “Chỉ là, thấy em rất dễ thương…”

“…” Nhìn dáng vẻ tươi cười của hắn, ta đột nhiên trước mắt sáng ngời, “Anh tên là Vương Đình Hiên?”

“Ừm.”

“Có hứng thú muốn vào hàng ngũ của chúng em không?”

“Được.” Không ngờ hắn không hề cự tuyệt.

Một chữ “Được”, ta bắt đầu chân chính nhận biết hắn.

Trên thực tế, ta sai rồi.

Một thằng con trai mười bốn tuổi đã biết cách che giấu bản thân, sẽ không để ngươi chân chính nhận biết hắn.

Ta hưng phấn nói cho hắn biết, ta đang tìm cách thành lập câu lạc bộ biến thái.

Nhưng cùng lắm cũng chỉ toàn những cách tầm bậy.

Hắn cười cười, nói như vậy quá đường hoàng, trái lại sẽ khiến cho những nhân sĩ biến thái chân chính khinh bỉ. Sau đó lại nói với ta, làm vậy rất mất thân phận.

Một biến thái chân chính, không bao giờ nói mình biến thái.

Cảnh giới biến thái cao nhất chính là: Người khác không dám nói ngươi biến thái, nhưng cứ nghĩ đến ngươi là toàn thân rúng động.

Nhìn thấy hắn tuổi còn nhỏ mà nói về chuyện này với dáng vẻ tươi cười thanh nhã chân thành, ta sùng bái tôn hắn là: Đại thần!

Ta quả nhiên còn quá non nớt!

Cũng hiểu được thế nào là trẻ người non dạ. Từ đó trở đi, hắn nói cái gì ta liền làm theo cái đó.

Chúng ta, núp dưới chiêu bài công khai là hội học sinh, bí mật thành lập tổ biến thái hai người, cấp tốc tổ chức hoạt động ngầm.

Ta nghĩ cuộc đời của ta, có lẽ đã có mục tiêu mới rồi.

Nhưng về sau ta lại nghĩ, nếu như ban đầu không phải ta quá mức đường hoàng thì có lẽ, người này cũng không chủ động tìm đến kết bạn với ta.

Và có lẽ, cuộc đời này đã đi theo một hướng khác rồi.

Còn trong cuốn nhật ký rất hiếm khi lôi ra viết kia, ghi chép một số chuyện hết sức lông bông của tuổi trẻ.

OS:

Có phải bạn đang chán ghét làm người bình thường?

Có phải bạn không muốn giống người bình thường?

Muốn gia nhập hội để trổ hết tài năng?

Bây giờ, xin được giới thiệu một phương pháp nhanh chóng nhất, hiệu quả nhất: Trở thành Biến Thái!

Biến Thái, hiện nay là phương pháp nhanh chóng và hiệu quả nhất để trở nên khác hẳn người bình thường. Hơn nữa, chuyện gia đã cho rằng, so với người điên, kẻ ngu si, đứa đần độn thì biến thái có ý nghĩa hơn hẳn. Nếu như bạn là người từ ba tuổi trở lên, tám mươi tuổi trở xuống, hiện tại đang học ở Hoa Gia, chẳng bao giờ trở thành tiêu điểm của mọi người thì Biến Thái là sự lựa chọn chính xác nhất.

Tôi là Tương Hiểu Mạn, xin mời đến gia nhập hội học sinh của chúng tôi!

Hãy trở thành Biến Thái ngay hôm nay!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Ancoco, MiniMun246, Trà Hoa Nữ 88, chalychanh, dieumin
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.