Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 

Thịnh sủng - Cống Trà

 
Có bài mới 07.10.2017, 21:51
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3490
Được thanks: 27383 lần
Điểm: 31.9
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà 1.2 - Điểm: 32
Ngoại truyện 1.2: Thú ngữ

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Sau trưa ngày hôm đó, hai con mèo nhỏ một đen một trắng lăn lộn đùa giỡn ở trên bậc thang.

“Biết không, Thái tử điện hạ lại tự sờ soạng!”

“Cởi xiêm áo sao?”

“Cởi, còn ban thưởng cho ta một miếng ăn ngon đó.”

“Đồ đâu? Chia cho ta một chút được không?”

“Meo meo, ăn cướp mà!”

Phương Nhân đứng trên bậc cầu thang nghe được hai con mèo nhỏ nói chuyện với nhau, mũi thon từ từ nhíu lại, chân mày cũng nhíu, nâng cằm suy nghĩ: Thái tử điện hạ cởi xiêm áo tự sờ? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì đây?

Ban đầu khi Phương Nhân biết hiểu chuyện, đã thích nằm dưới đất trêu chọc mèo mèo chó chó, hình như có lời muốn trao đổi.

Lữ Bát Nương phát hiện sở thích của nữ nhi, rất kỳ quái, mới ban đầu còn không để ý trong lòng. Cho đến một ngày, Phương Nhân nói cho Lữ Bát Nương: “A nương, bên hành cung * tây có người đánh nhau.”

(*) hành cung: Ngoài cung điện vua ở trong Kinh thành, ngoài ra còn chỉ chỗ ở của vua khi đi vi hành.

Lữ Bát Nương ngạc nhiên, chỗ họ ở, cách hành cung phía tây tương đối xa, chính là bên đó có người đánh nhau, chính bà còn chưa biết, Phương Nhân nho nhỏ biết như thế nào? d1en d4nl 3q21y d0n

Lữ Bát Nương hỏi: “Là ai nói cho con?”

Phương Nhân chỉ con chó nhỏ đang nhảy nhót ở dưới đất nói: “Nó mới đi từ hành cung phía tây lại, nó nói.”

Lữ Bát Nương lấy làm kỳ, lại để Phương Nhân trao đổi với con chó nhỏ, để con chó nhỏ nói ra tình huống đánh nhau cụ thể.

Một lát sau, Lữ Bát Nương cho người đi hỏi thăm sự kiện đánh nhau ở hành cung phía tây, quả nhiên không hề khác Phương Nhân nói.

Lại nghiệm chứng vài chuyện, lúc này Lữ Bát Nương mới tin chắc Phương Nhân nghe hiểu được tiếng mèo tiếng chó, hoặc là nói, nghe hiểu được ý tứ bọn chúng biểu đạt.

Lúc này, Lữ Bát Nương cũng có kinh hoảng nho nhỏ, liền kéo Phương Nhân đi gặp Phương Ngự y, nói chuyện rồi.

Phương Ngự y ngạc nhiên, đầu tiên không thể tin được chuyện như vậy, đợi đến khi chứng thực được Phương Nhân quả thật nghe hiểu được tiếng mèo chó nói, cũng đổ mồ hôi hột. Hễ vật khác thường, sẽ nảy sinh mầm tai vạ!

Phương Ngự y nghiêm mặt, nghiêm túc liên tục dặn dò Lữ Bát Nương và Phương Nhân, trừ hắn ra, vạn lần không thể để cho người khác biết chuyện này, để tránh đưa tới tai họa.

Lữ Bát Nương và Phương Nhân thấy Phương Ngự y trịnh trọng, cũng biết tình thế nghiêm trọng, vội đáp ứng.

Sau đó, Phương Ngự y điều tra thân thế của Lữ Bát Nương, lúc này mới phát hiện ra, Lữ Bát Nương có lai lịch bí ẩn.

Thì ra tổ tiên của Lữ Bát Nương có họ kép Công Trị, tên Trường. Bởi vì Công Trị Trường nghe hiểu được tiếng thú vật, mặc dù khiến cho người ta tránh khỏi mấy trận thiên tai, nhưng vì vậy mà bị người ta coi là yêu nghiệt, cuối cùng rơi vào kết cục thê thảm. Trước khi chết, dặn dò con cháu: “Đời sau nếu có người thông hiểu tiếng thú vật, giữ bí mật.”

Sau khi Công Trị Trường chết, con cháu của lão người này tiếp nối người kia tử vong thần bí, chỉ còn lại một đứa cháu gái bị câm lưu lạc bên ngoài. Chi thứ của Lữ Bát Nương, chính là đời sau của đứa cháu gái câm này.

Sau khi Phương Ngự y tra được thân thế của Lữ Bát Nương, không khỏi thở thật dài, càng thêm trịnh trọng dặn dò mẫu nữ các nàng, vạn lần không thể để cho người biết các nàng là đời sau của Công Trị Trường, càng không thể cho người ta biết Phương Nhân hiểu biết tiếng thú vật.

Quá trưa như thế, sau khi Phương Nhân tỉnh ngủ ra ngoài đi dạo, không ngờ lại nghe được đoạn đối thoại của hai con mèo nhỏ, nói Thái tử điện hạ Thẩm Minh Triết đang tự sướng, cũng chính là sờ thân thể mình gì đó, nàng đương nhiên nghe được. dinendian.lơqid]on

Dù sao nàng cũng là nữ hài nhi, trời sinh thích bát quái, vào lúc này nghe mèo trắng nhỏ nói “Chuyện trong phòng” của Thẩm Minh Triết, không khỏi nổi lên lòng hiếu kỳ, nhìn ngó chung quanh không bóng người, lại gần mèo trắng, tập trung tư tưởng, liền gãi gãi, cười hì hì hỏi: “Thái tử điện hạ thật sự sờ soạng?”

Một đôi mèo nhỏ mấy ngày này chung đụng với Phương Nhân, “Trò chuyện với nhau thật vui”, chính là chuyện tranh vẽ của Thẩm Minh Triết rơi dưới giường, cũng do bọn chúng nói cho Phương Nhân. Lần này nghe Phương Nhân hỏi, mèo trắng nhỏ “Meo meo” kêu lên vài tiếng.

Phương Nhân nghe rõ ý tứ của mèo trắng, không khỏi hít một hơi lạnh, “Thái tử điện hạ kéo ngươi vào ngực, lúc sờ ngươi, lúc sờ bản thân, sờ ngươi xong rồi cho ngươi một miếng ăn ngon?”

Ôi chao ôi, có cần bỉ ổi như vậy không?

“Suỵt, chuyện này ngàn vạn lần không được nói cho người khác biết!” Phương Nhân giơ ngón tay giữa lên chỉ chỉ mèo nhỏ nói, vừa nói xong không khỏi cười, “A, ngoại trừ ta ra, còn có ai nghe hiểu lời các ngươi?”

“Thái tử điện hạ đến rồi!” Mèo đen nhỏ rất nhạy bén, kêu lên nhảy vào trong ngực Phương Nhân, kêu lên vài tiếng “Meo meo” ra phía sau lưng nàng.

Phương Nhân vừa quay đầu lại, thấy được Trầm Minh Triết từ xa xa tới, vội che miệng lui sang bên cạnh.

Kể từ sau khi Trầm Minh Triết đính hôn với Phương Nhân, liền giả bộ nghiêm túc đủ kiểu, muốn lấy khí thế áp chế Phương Nhân, không để cho nàng càn rỡ bên cạnh mình, hiện Phương Nhân tránh hắn, hắn cũng giả bộ, không chào hỏi Phương Nhân, chỉ sải bước lướt qua Phương Nhân, sau khi đi mấy bước, chợt dừng bước, xoay đầu lại, nhìn Phương Nhân nói: “Tiểu Hắc chịu cho nàng ôm?”

Cái gì? Phương Nhân ngây ngốc, lúc sau mới lấy lại tinh thần. Mèo đen nhỏ bình thường thật sự không thích ai ôm nó, chứ đừng nói chi tới là tự động nhảy lên ngực người khác. diee ndda fnleeq uysd doon

Phương Nhân liếc nhìn Thẩm Minh Triết, thấy hắn mày tuấn mắt tinh, thật sự có vẻ hời hợt. Không khỏi nói thầm: Thái tử điện hạ có kỳ quái, thích ở trong phòng cởi xiêm áo, ôm mèo nhỏ sờ tới sờ lui, không biết có tật xấu gì? Có cần hỏi thăm, giúp hắn chữa bệnh không?

Phương Nhân không đáp lời, Thẩm Minh Triết cất cao giọng: “Này, hỏi nàng đấy?”

Phương Nhân phục hồi tinh thần lại, đáp: “Thái tử điện hạ không thấy sao?”

Mèo đen nhỏ vùi trong ngực Phương Nhân, “Meo meo” nói: “Thái tử điện hạ ghen, không thích ngươi ôm ta!”

Biết hắn ghen, ngươi còn vùi ở trong lòng ta không chịu đi xuống? Phương Nhân lắc lắc tay, định thả mèo đen nhỏ dưới đất, bất đắc dĩ hai móng mèo đen nhỏ bấu thật chặt trên cánh tay nàng, nàng sợ vuốt mèo cào rách ống tay áo, cũng không dám dùng sức, miệng nói: “Bẩm Thái tử điện hạ, nó không chịu đi xuống.”

Không phải do ta muốn ôm nó, là nó cứ kiên quyết bám lấy trên người ta! Phương Nhân trừng mèo đen nhỏ, dùng tiếng nói chỉ mèo đen nhỏ mới hiểu nỉ non: “Mau chui vào trong ngực Thái tử điện hạ đi, không chừng hắn cũng sẽ thưởng cho mi món ăn ngon gì đó.”

“Meo meo!” Lỗ mũi mèo đen nhỏ phun ra khí nóng, “Tiểu Bạch bị sờ soạng một lần, còn bị nhổ ít lông, chỉ vì một chút ăn. Tiểu Hắc ta, khinh thường đi làm.”

Một con mèo đen nhỏ, làm gì mà có cốt khí như vậy? Phương Nhân trợn mắt há hốc mồm.

Thẩm Minh Triết nhìn Phương Nhân ôm mèo đen nhỏ thân thiết nói thầm, nhướn mày, khoát tay, nhanh như tia chớp túm được lỗ tai của mèo đen nhỏ, liền giơ mèo đen nhỏ lên trước mắt, ngón tay đảo một cái, mu bàn tay từ đỉnh đầu mèo đen nhỏ chuyển qua lưng bụng, “Vèo” một tiếng, lực lớn ném mèo đen nhỏ lên giữa không trung.

“Meo...” Mèo đen nhỏ sống an nhàn sung sướng, cực ít bị hoảng hốt, lần này không khỏi meo meo gọi, cầu Phương Nhân cứu mạng.

Phương Nhân giật mình, không tự chủ chìa tay ra, chuẩn bị đón lấy mèo đen nhỏ ở giữa không trung, không ngờ nàng hoảng hốt, quên bên cạnh là bậc thang, bước hụt một cái, cả người té xuống.

Thẩm Minh Triết đưa tay, đã ôm ngang hông Phương Nhân, ôm nàng vào trước ngực, một tay khác đón được mèo đen nhỏ, để mèo đen nhỏ xuống đất, lúc này mới nhìn về phía Phương Nhân.

Phương Nhân cũng kinh ngạc nhìn Thẩm Minh Triết, trong nháy mắt phục hồi tinh thần lại, đã đỏ mặt, ngây ngốc đứng đó, tránh khỏi ngực Thẩm Minh Triết, lui về sau một bước, chạy như bay mất.

Thẩm Minh Triết đứng tại chỗ một lúc lâu, nhìn thấy không có ai, liền đưa bàn tay lên chóp mũi, nhẹ nhàng khẽ ngửi, lẩm bẩm: “Trên người nàng thơm quá!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: anvils2_99, xichgo
     

Có bài mới 09.10.2017, 17:02
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3490
Được thanks: 27383 lần
Điểm: 31.9
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà 2.1 - Điểm: 31
Ngoại truyện 2.1: Trời quang

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ban đêm đổ xuống một trận mưa, thời tiết mát mẻ một chút.

Phương Nhân đang ngồi trong phòng chải đầu, chỉ nghe cửa vang lên một tiếng, tiểu Hắc và tiểu Bạch đuổi nhau xông đến, theo đằng sau là hai tiểu cung nữ.

Tiểu cung nữ vừa thấy là Phương Nhân, vội hành lễ, lại giải thích: “Tiểu Hắc và tiểu Bạch chạy loạn, chỉ sợ bọn họ đụng phải đám người nương tử, vì vậy đi theo.”

Phương Nhân cười nói, “Bọn chúng cũng chỉ chạy ở mấy chỗ này, chỗ khác cũng không dám đi. Các ngươi không cần để ý như vậy.” Nói xong để hai tiểu cung nữ đi xuống, chỉ nói để hai con mèo nhỏ ở trong phòng nàng chơi đùa là được rồi.

Hai cung nữ đáp, phúc thân, lui xuống.

Phương Nhân ôm lấy tiểu Bạch nói: “Hôm nay trời mưa, các ngươi đừng có chạy lung tung, cẩn thận dính ướt.

Tiểu Bạch kêu meo meo, nói vừa định đi chỗ Thái tử điện hạ đòi ăn, lại sợ Thái tử điện hạ định tự sờ, cho nên không đi.

Phương Nhân vừa nghe, buông tiểu Bạch ra, nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, hôm nay mặc dù âm trầm, nhưng đoán chừng sẽ không mưa nữa, nên tìm một bộ đồ đi đêm thay ra, lại tìm một ống nhòm cắm bên hông, lẩm bẩm: “Vẫn nên đi nhìn trộm thử coi, nếu thật sự có bệnh, sẽ giúp hắn trị một chút.” die nda nle equ ydo nn

Tiểu Bạch hưng phấn, nhảy vào trong ngực Phương Nhân: “Mang ta đi chung đi!”

Tiểu Hắc cũng nhảy vào trong ngực Phương Nhân, la ầm lên: “Dẫn chúng ta cùng đi chứ!”

Phương Nhân nhìn hai con mèo nhỏ, biết thoát không nổi, chỉ đành phải mỗi tay ôm một con, ôm lấy chúng đi ra ngoài.

Một lúc sau, Phương Nhân đã nằm trên nóc hiên phòng Thẩm Minh Triết. Nàng vạch mảnh ngói, đưa ống nhòm vào khe hở, ngó kỹ bên trong.

Thẩm Minh Triết lúc này cũng nghiêm trang thu một bảng chữ mẫu, sau khi chép xong, nhìn trái nhìn phải không thấy ai, liền mở hộc tủ, lấy một bức họa từ trong ngăn kéo ra, nhìn kỹ dưới ánh đèn, nhìn một chút, gương mặt tuấn tú đỏ lên, chỉ đi châm trà uống.

Phương Nhân nhìn vẻ mặt cổ quái của hắn, liền chuyển ống nhòm qua tranh vẽ hắn đang nhìn, vừa nhìn, cũng đỏ mặt tới mang tai. Trong bức tranh kia, rõ ràng là một đôi nam nữ đang dây dưa, hơn nữa, đôi nam nữ này còn không mặc đồ nhé! Quá đáng sợ!

Thẩm Minh Triết uống trà xong, hơi tỉnh táo một chút, cũng cởi xiêm áo, lộ ra lồng ngực cường tráng.

Tiểu Bạch nhìn từ khe hở, nhỏ giọng meo meo một câu, “Nhìn đi, Thái tử điện hạ lại bắt đầu tự sờ soạng!”

Phương Nhân trợn mắt há hốc mồm, nín thở nhìn.

Thẩm Minh Triết lấy một chai thuốc bột từ trong ngăn kéo, đổ một ít ra lòng bàn tay, thoa loạn lên người.

Phương Nhân nhìn kỹ trên người hắn, lúc này mới phát hiện trước ngực và trên lưng hắn có nổi rôm, thuốc bột này, đoán chừng là phấn rôm.

Tiểu Bạch lại hưng phấn meo meo gọi, chứng thật với Phương Nhân, mình không nói láo.

Phương Nhân cũng nhẹ một hơi, giải thích với tiểu Bạch: “Thái tử điện hạ đây là trên người mọc rôm, bị ngứa, bôi thuốc phấn rôm, cũng không phải tự sờ.”

Thẩm Minh Triết thoa thuốc bột, không khỏi có cảm giác khác thường, chỉ tỉnh bơ không biến sắc, thoa xong thuốc bột, liền mặc xiêm áo vào, lại cầm tranh cất đi, đẩy cửa đi ra ngoài.

Phương Nhân vội vàng thu ống nhòm về, xếp lại mảnh ngói, trở về dáng vẻ ban đầu, ôm tiểu Bạch tiểu Hắc đang định xuống đất. Không nghĩ tới nàng vừa động, một giọng nói đã vang lên sau lưng nàng; “Phong cảnh nóc nhà tuyệt đẹp sao?” d1en d4nl 3q21y d0n

Phương Nhân nghe được là giọng của Thẩm Minh Triết, âm thầm kêu khổ: “Hoàn hảo!”

Thẩm Minh Triết ngồi xuống bên cạnh Phương Nhân, nhỏ giọng nói: “Thành thật khai báo, nàng nhìn lén bản Thái tử bao lần rồi?” Hắn hỏi, nghĩ tới chuyện tự xem xuân cung đồ, khẳng định đã bị Phương Nhân nhìn thấy, gương mặt tuấn tú không khỏi đỏ bừng lên.

Phương Nhân vội vàng giải thích, “Tối nay nhàn rỗi, nghĩ tới nóc nhà mát mẻ, nên đi lên hóng mát, thuận đường nhìn xem Thái tử điện hạ đang làm gì. Chỉ nhìn một lần này mà thôi.” Nàng nói xong, nghĩ tới xuân cung đồ vừa rồi, còn nghĩ đến lồng ngực cường tráng của Thẩm Minh Triết, gương mặt nóng lên.

Thẩm Minh Triết đã sớm ngồi gần Phương Nhân, nhỏ giọng nói: “Nhìn rồi, có cảm tưởng gì?”

Hô hấp hơi nóng của Thẩm Minh Triết phả bên tai, trái tim Phương Nhân nhảy loạn, chỉ cố gắng trấn tĩnh, đáp: “Thì ra Thái tử điện hạ cũng sẽ nổi rôm.”

Thẩm Minh Triết: “...”

Hai người vừa nói chuyện, đột nhiên có một cơn gió đêm thổi qua, thổi tan mây đen trên bầu trời, lộ ra trăng sáng, có ánh trăng nhẻ vẩy xuống.

Phương Nhân ngẩng đầu nhìn trời, nhẹ nhàng nói: “Trời quang!”

Thẩm Minh Triết cũng nhìn bầu trời, một bàn tay to luồn qua, lặng lẽ cầm tay nhỏ bé của Phương Nhân.

Phương Nhân giãy giụa một cái, cũng không tránh ra, liền tùy Thẩm Minh Triết nắm.

Thẩm Minh Triết cười nói: “Nhân nương, về sau đừng tránh ta, cứ như bình thường.”

Phương Nhân cũng nhớ tới hai người cùng nhau lớn lên, từ trước đến giờ vừa nói vừa cười, nhưng sau khi đính hôn, lại tránh nhau, hình như xa lạ. Nàng nói: “Ta không muốn tránh Thái tử điện hạ, nhưng Thái tử điện hạ vừa thấy ta, lại nghiêm mặt, ta liền...”

“Là lỗi của bản Thái tử, không nên nghiêm mặt.” Thẩm Minh Triết cười.

Phương Nhân rốt cuộc cũng nói lời trong lòng, nói: “Thái tử điện hạ về sau đối xử với ta, sẽ giống như Hoàng thượng đối xử với Hoàng hậu nương nương vậy sao?”

“Đương nhiên!” Thẩm Minh Triết cười đáp một câu.

“Cũng sẽ giống như Hoàng thượng vậy, chỉ cưới một chính thê sao?” Phương Nhân hỏi xong, nín thở, chỉ chờ Thẩm Minh Triết trả lời.

Tuy rằng, yêu cầu của nàng cũng hơi quá phận, nhưng lúc này không phải Hoàng thượng chỉ cưới một Hoàng hậu sao? Mình yêu cầu nhi tử của Hoàng đế cũng cưới một người, cũng không coi là đặc biệt gì!

Thẩm Minh Triết từ nhỏ đã nhìn phụ mẫu ân ái, rồi đến trong phủ nhà khác, nhìn thê thiếp cãi vã, dòng chính thứ tranh giành, cũng hơi lắc đầu. Bởi vì trong lòng có tính toán, nếu có một người trong lòng, sẽ bạc đầu chẳng xa nhau, sẽ không có suy nghĩ khác. dinendian.lơqid]on

Hắn nghe được Phương Nhân hỏi, nắm chặt tay của nàng, ghé vào bên lỗ tai: “Có nàng, còn cần người khác làm gì? Dĩ nhiên chỉ cưới một mình nàng rồi.”

“Thật?” Phương Nhân không dám tin, lẩm bẩm nói, “Không nghe lầm chứ?”

Tiểu Hắc tiểu Bạch ở bên cạnh kêu meo meo lên: “Không nghe lầm, hắn nói như vậy. Về sau nếu hắn đổi ý, chúng ta có thể làm chứng cho, giúp ngươi cắn chết hắn.”

Thẩm Minh Triết cũng đáp lời Phương Nhân: “Nàng không nghe lầm, bản Thái tử chỉ cưới một mình nàng thôi.” Nói xong khẽ kéo, kéo Phương Nhân vào trong ngực.

Phương Nhân nằm trong ngực Thẩm Minh Triết, trái tim nhỏ đập thình thịch, đột nhiên bật thốt lên: “Về sau không nên nhìn những hình vẽ kia, người vẽ bên trong đó thật xấu xí.”

“Nàng, nàng nhìn thấy?” Thẩm Minh Triết quýnh lên.

Phương Nhân thế mới biết lỡ lời, mặt cũng không khỏi đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Cũng không nhìn thấy rõ ràng, chính là cảm thấy xấu xí.”

Thẩm Minh Triết không khỏi nâng mặt của Phương Nhân lên, nhìn nàng nói: “Ta còn có một bức không xấu xí, nàng cần phải cùng thưởng thức với ta?”

“Oa!” Phương Nhân không khỏi đẩy hắn ra, la ầm lên: “Trứng thúi!”

Tiểu Hắc và tiểu Bạch cũng kêu meo meo, thầm cười trộm.

Thẩm Minh Triết nghe được hai con mèo nhỏ kêu lên vui mừng, không khỏi ồ một tiếng nói: “Bọn chúng nghe hiểu được chúng ta nói chuyện sao? Còn gật đầu vẫy đuôi.”

Phương Nhân cười nói: “Mèo nhỏ hiểu tính người!”

Đêm nay, Thẩm Minh Triết và Phương Nhân lại khôi phục lại tình hình vừa cười vừa nói khi còn bé, hai người ở trên  nóc nhà ngắm trăng tới nửa đêm.

Rất nhanh, tin tức đã truyền đến bên tai Thẩm Tử Trai và Hạ Trọng Phương, hai người không khỏi nhìn nhau cười một tiếng.

Hạ Trọng Phương nói: “Cuối năm hai đứa sẽ thành thân, khi trước hai bên không để ý đến nhau, khiến cho người ta suy đoán lung tung, hiện giờ tốt rồi, sau cơn mưa trời lại sáng."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: huek215, xichgo
     
Có bài mới 11.10.2017, 19:32
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3490
Được thanks: 27383 lần
Điểm: 31.9
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà 2.2 - Điểm: 31
Ngoại truyện 2.2: Thành thân

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Về phía Lữ Bát Nương, bởi vì Phương Nhân có thể nghe hiểu được tiếng thú vật, vẫn lo lắng, sợ con bé xảy ra chuyện, lại sợ con bé không lấy được chồng. Đợi đến khi con bé và Thẩm Minh Triết đính hôn, thấy quan hệ giữa con bé và Thẩm Minh Triết lạnh nhạt, càng thêm âm thầm lo lắng.

Tới khi Thẩm Minh Triết và Phương Nhân từ biệt trang nghỉ hè trở về, quan hệ biến chuyển tốt, lại giống như khi còn bé vậy, vừa nói vừa cười, lúc này mới yên lòng lại.

Phương Ngự y lại không lo lắng, cười nói: “Mặc dù tướng mạo Phương nương giống nàng, nhưng tính tình lại giống ta, luôn ổn thỏa, mới không chịu thua thiệt!”

Lữ Bát Nương trợn mắt nói: “Ta một mực thua thiệt trong tay chàng, chỉ sợ Nhân nương sẽ bước theo ta thôi. Vả lại Thái tử điện hạ có tướng mạo khôn khéo, có phải sẽ bắt nạt Nhân nương chúng ta không?”

Phương Ngự y cười nhẹ nói: “Nàng nói, Hoàng thượng có bắt nạt Hoàng hậu không?”

“Cái đó ngược lại không có, yêu còn yêu nhất trên đời.” Lữ Bát Nương bình luận quan hệ giữa Thẩm Tử Trai và Hạ Trọng Phương nói, “Hai người già như vậy rồi, còn thêm mỡ trong mật!”

Phương Ngự y cười nói: “Có thể chứ. Trên làm dưới theo chứ sao! Hoàng thượng sủng ái Hoàng hậu nương nương, Thái tử điện hạ dĩ nhiên cũng sẽ sủng ái Phương nương.” diee ndda fnleeq uysd doon

Lữ Bát Nương vừa nghe, gật đầu: “Dường như cũng có đạo lý.”

Về phía Phương nương, sau khi từ biệt trang về, cũng hiền thục rất nhiều, không hề chạy loạn khắp nơi nữa, còn tĩnh tâm học thêu, nói muốn thêu hà bao cho Thẩm Minh Triết.

Thái tử điện hạ đồng ý chỉ cưới một mình mình, quần áo các loại bên người hắn, về sau chỉ sợ toàn bộ phải do mình làm, không có phi tử khác tới chia sẻ công việc này. Như vậy, mình phải học may vá cẩn thận, để cho hắn mặc đồ trong do mình làm, lại mặc...

Phương Nhân đột nhiên nghĩ đến đêm đó, tình cảnh mình nhìn thấy ở nóc phòng, nhất thời đỏ cả mặt, cũng hơi mong mỏi hôn kỳ đến.

Khai Bình tháng mười hai năm thứ tám, Thái tử Thẩm Minh Triết và Phương Nhân thành hôn, Kinh thành truyền tụng nhất thời.

Bởi vì gần đây nước Cảnh đón tân nương, sinh ra trò thơ giục trang và thơ quạt. Đêm tân hôn, tân nương tử lấy quạt tròn che mặt, tân lang phải hát “Khước phiến thơ” *, tân nương tử nghe được vừa lòng, có thể bỏ quạt ra gặp mặt.

(*) Khước phiến thơ: Khước – lùi, dời, phiến – quạt, Khước phiến thơ: thơ dời quạt.

Tuy Thẩm Minh Triết là Thái tử, cũng không thể ngoại lệ, cũng phải hát “Khước phiến thơ”, chỉ có điều giọng của hắn cực hay, hát nghe thật cảm động, mọi người ngược lại không vội vã nhìn dung nhan tân nương tử, chỉ lặng lẽ cười nói; “Thái tử điện hạ hát thành như vậy, tân nương tử nên động lòng?”

Phương Nhân ngồi trên giường cưới, quạt tròn tơ vàng che mặt trong tay giơ lên yên yên ổn ổn, mí mắt lại đang đánh nhau, hôm qua cả một đêm không ngủ, hôm nay lại giày vò một ngày, có thể không buồn ngủ sao?

Cả đám xem lễ ở bên cạnh thấy tân nương tử không dời quạt, mỗi một người đều nóng nảy, múa tay múa chân với tiểu Tam nhi nội thị, ý bảo hắn nhanh tìm cách. di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Vóc dáng tiểu Tam nhi nhỏ gầy, nhưng mặt mày cực kỳ linh động, rất nhạy bén, lúc này mới được Hạ Trọng Phương điều đến làm người hầu bên cạnh Thẩm Minh Triết, hắn thấy tình thế này không ổn, đặt thìa vàng đã sớm chuẩn bị vào trong tay Thẩm Minh Triết, nhỏ giọng cười nói: “Thái tử điện hạ, không nói được, chỉ có thể dùng thìa vàng vén quạt.”

Nếu tân nương tử không dời quạt, tân lang cũng có thể dùng thìa vàng vén quạt, đẩy từng chút từng chút một quạt tròn che mặt của tân nương tử.

Mọi người thấy Thẩm Minh Triết cầm thìa vàng từ từ đưa về phía quạt tròn che mặt Phương Nhân, nhất thời đều nín thở tập trung tư tưởng, wow wow wow, kịch hay sắp mở màn!

Phương Thế Sơ sờ cằm, nói thầm với Vi Kỳ: “Nghe nói tân nương tử vẽ mặt rất kinh khủng? Có phải không muốn để người ta nhìn thấy sợ hãi bị hù, lúc này mới che quạt, chính là không dời đi không?”

Vi Kỳ nhỏ giọng nói: “Vợ xấu vẫn phải gặp chồng, che nhất thời, che được một đêm sao?” Nói xong cười trộm.

Ngay sau đó, Thẩm Minh Triết chậm rãi đưa thìa vàng, đưa về phía quạt che mặt của Phương Nhân, khóe miệng mỉm cười, xem nàng còn có thể che đến khi nào?

Thìa vàng rốt cuộc gạt được quạt che mặt, cây quạt vừa dời đi, hiện ra gương mặt Phương Nhân.

Mọi người nhìn, thấy nàng trang điểm cũng không tính là khó coi, không khỏi cùng nhau thở phào nhẹ nhõm, không cần dọa người là tốt rồi.

Phương Nhân đang ngủ gà ngủ gật, đột nhiên giật mình, ngước mắt nhìn một phòng đầy người, nhất thời tỉnh táo cười một tiếng: “A, thật náo nhiệt!”

Xem tân nương, trêu chọc tân lang tân nương đó, có thể không náo nhiệt sao? Mọi người đều cười ha ha.

Hỉ nương thấy Thẩm Minh Triết dời quạt rồi, đã sớm bưng lên hai ly rượu, một ly đặt trong tay Thẩm Minh Triết, một ly đặt trong tay Phương Nhân, cao giọng ngâm nga: “Mời Thái tử điện hạ và Thái tử phi uống rượu giao bôi!” di1enda4nle3qu21ydo0n

Thẩm Minh Triết nhận ly rượu, nhìn về phía Phương Nhân.

Phương Nhân cũng nhận ly rượu, đứng lên, sóng vai đứng cùng Thẩm Minh Triết, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, mỉm cười đan tay, thoải mái uống rượu giao bôi.

Đợi một đôi tân nhân uống xong rượu giao bôi, khi hỉ nương đuổi người thì lúc này mọi người mới bất đắc dĩ ra khỏi phòng tân hôn, nhưng lại lạng lẽ vòng qua bên kia, nằm bên cạnh cửa, thề phải quan sát đôi tân nhân động phòng như thế nào.

“Ngươi nói, Thái tử điện hạ đè được Thái tử phi không?”

“Mặc dù Thái tử phi lợi hại, Thái tử điện hạ cũng không thể khinh thường, dĩ nhiên đè được.”

“Haizzz, kể từ Hoàng thượng chỉ kết hôn với một Hoàng hậu, lại nghe lời Hoàng hậu nói, nam tử nước Cảnh chúng ta, sẽ không có địa vị cao. Hiện giờ thành thân, ai đè ai, cũng khó nói.”

Trong phòng tân hôn, Thẩm Minh Triết và Phương Nhân nhìn thẳng vào mắt, cuối cùng cười nói: “Được rồi, bây giờ có thể thưởng thức bức tranh quý giấu kỹ được rồi.”

Phương Nhân đỏ mặt cười, cũng đi mở rương, lấy ra một đôi Hoan Hỉ Phật tới đặt trước bàn, cúi đầu nói: “Đây là a nương ta cho, kêu ta nhìn cho thật kỹ.”

Thẩm Minh Triết cầm Hoan Hỉ Phật lên nhìn kỹ, gương mặt tuấn tú đỏ đậm, nhỏ giọng nói: “Điêu khắc này, quả nhiên nhìn tốt.”

Phương Nhân vẫn không dám ngẩng đầu, chỉ chỉ vào cái rương nói: “Vẫn còn!”

Thẩm Minh Triết liền qua nhìn, vừa nhìn thiếu chút nữa cười co rút, tràn đầy một rương, đều là Hoan Hỉ Phật.

Phương Nhân đỏ bừng mặt giải thích: “Một đôi là Vi phu nhân đưa, một đôi là Thái phó lão phu nhân đưa, một đôi là Quận chúa đưa, một đôi là Tô phu nhân đưa. Bọn họ đều cho rằng a nương của ta không hiểu chuyện, ép ta phải lấy. Kết quả, a nương ta lại hiểu được đưa đến một cái cho ta.”

Thẩm Minh Triết cười đến đấm bàn nói: “Sau này, nàng có thể đi bán Hoan Hỉ Phật được rồi.”

“Còn cười, còn cười?” Phương Nhân không khỏi đi đánh Thẩm Minh Triết, không để cho hắn cười nữa.

Thẩm Minh Triết bắt được tay Phương Nhân, tươi cười nói: “Nhiều Hoan Hỉ Phật như vậy, các tư thế khác nhau, mỗi đêm chúng ta học một tư thế, cũng phải học được mấy đêm!”

Phương Nhân lại bịt miệng của hắn, sẵng giọng: “Đừng nói!”

“Ưmh, không nói thì không nói, chỉ có điều...” Thẩm Minh Triết ghé vào bên tai Phương Nhân nói, “Trước tiên chúng ta phải hù dọa đồ quỷ sứ chán ghét ngoài cửa, rồi...”

Hắn nói xong, đột nhiên bước nhanh, ra trước đẩy cửa sổ, nói với mấy người đang nghe lén ngoài cửa sổ: “Còn không đi? Không đi sẽ dội nước trà!”

Đám người Vi Kỳ thấy Thẩm Minh Triết nói xong, thật sự đi tìm bình trà, đành phải ồn ào một tiếng rồi đi hết. Chính là đi không xa, sau một lát, lại lặng lẽ núp dưới cửa, lén nghe.

Trong phòng tân hôn, một đôi tân nhân ở trong trướng, màn nhẹ lay động, có tiếng thở dốc khe khẽ vang lên, một phòng xuân tình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hothao, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngantrinh, Phụng, Thiên Di, Ôri và 303 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 640 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1351 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 465 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2683 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 608 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Nhân Gian Hoan Hỉ: chữ tạo đề tài chỗ nào vơqis các bạn...ko thấy chi luôn
Windwanderer: huhu có ai biết dùng PTS k tớ nhờ xíu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster lêu lêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.