Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 330 bài ] 

Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

 
Có bài mới 07.09.2018, 20:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1055
Được thanks: 834 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C - Điểm: 10

Chương 267: Giải quyết nhanh chóng

EDIT: JULIA

Bên này, Triệu Hữu Căn mang theo bộ hạ của mình đánh nhau với đám thổ phỉ dưới chân núi Vũ Công.

Triệu Hữu Căn chỉ dẫn hơn 10 người, tuy nói không thể so được với bọn thổ phỉ về số lượng, nhưng mấy người này đều là tinh anh, một người có thể chống trả công kích của mấy người.

Mắt thấy song phương đều đánh túi bụi, nhị đương gia trong đám thổ phỉ mắng: “Con bà nó, các huynh đệ, ch1ung ta rút lui thôi, giờ chỉ còn vài người chúng ta đánh với đám cẩu quan sai này, còn đánh tiếp sẽ tổn thất nghiêm trọng đó.”

Có mấy người là tâm ph1uc của nhị đương gia, thấy thế đình chỉ đánh nhau, không ngừng lui về phía sau.

Mà một số còn lại bắt đầu do dự, còn một số trung thành với thủ lĩnh vẫn duy trì chiến đấu, chuẩn bị tuỳ thời cướp xe ngựa cứu thủ lĩnh, nhưng lúc này mấy người kia đã lui về phái sau

“Phi” Nhị đương gia nhổ một nước bọt, hổ to, “Mặc kệ mấy người, không sợ chết cứ đánh, bọn ta rút.” Cũng không quan tâm lão đại chết sống thế nào, sau khi về núi, hắn sẽ trở thành lão đại

Những tên thổ phỉ thức thời, đều nhận rõ sự thật này, theo nhị đương gia rút lui. Không biết thức thời, tiếp tục đánh nhau với đám người Triệu Hữu Căn

Nan địch quần hồ [lấy ít đánh nhiều], rất nhanh mấy tên thổ phỉ rơi vào tay Triệu Hữu Căn, bị bắt giữ.

Bọn bộ khoái tinh thần hăng hái chuẩn bị đuổi theo, đem toàn bộ thổ phỉ bắt lại hết, nhưng bị Triệu Hữu Căn ngăn lại. Chỉ n1oi đưa mấy người này bắt làm tù binh.

Trở lại huyện Giang Ninh, Triệu Hữu Căn không có đến hỏi an nguy đám người Triệu Tương Nghi trước, ngược lại đi làm hai chuyện ——

Thứ nhất, phái người về trấn Thanh Hà báo tin, trước n1oi chuyện Bùi Tử Quân bị bắt cóc, sau đó chuyển nguy thành an. Việc này cũng không thể gạt đám người Nhâm thị mãi, bây giờ không còn gì đáng ngại, để cho bọn họ biết, tin chắc không bao lâu, người Triệu gai bên kia sẽ chạy đến huyện Giang Ninh. Tình cảm thêm tăng tiến, cũng là chuyện tốt.

Thứ hai, Triệu Hữu Căn hạ lệnh đưa mấy tên tù binh đến nha môn huyện Giang Ninh

Hắn cùng với người trong nha môn huyện Giang Ninh có chút giao tình, lần này lặn lội đường xa dẫn đám tù binh về nha môn trấn Thanh Hà,cũng rất phiền toái, đến lúc đó vẫn phải đưa về nha môn huyện Giang Ninh, không bằng xử lí ở đây cho nhanh gọn lẹ.

Vài tên bắt làm tù binb đều là tráng hán kiên cường, mới vừa vào nhà tù, mặc kệ ăn cái gì khổ, một câu cũng không nói, có chịu hình phạt, cũng không kêu rên một câu.

Chờ các bộ hạ đem tình huống báo cáo cho Triệu Hữu Căn, Triệu Hữu Căn quyết định tự mình tra khảo.

Đến nhà tù ẩm ướt, tanh hôi, hai tay chắp ở sau lưng nhìn vài tên bắt làm tù binh từ trên xuống dưới, chỉ thấy chúng hung thần ác sát, trong mắt toát ra hận ý với mình.

“Hôm nay ta tới đây, chỉ hỏi các ngươi một vấn đề.” Triệu Hữu Căn mở miệng nói, thế nhưng không ai để ý tới hắn.

Hắn không giận, chỉ cười nói: “Bây giờ không còn đơn gỉan nữa rồi, ta có biện pháp để các ngươi nói hết cho ta nghe.”

“Phi, bọn ta có chết cũng không nói” Một tráng hán trong đám hô to, giọng nói thô thô vang trong phòng giam, lệ khí mười phần.

Khoé miệng Triệu Hữu Căn nhếch lên: “Ta đương nhiên biết các ngươi không sợ chết, vì thế ta quyết định dùng một số thứ mà các ngươi sợ, ép các ngươi nói ra hết.”

Mấy người bị bắt làm tù binh hai mặt nhìn nhau, tựa hồ bắt đầu suy nghĩ, bộ đầu trước mặt này, so với bọn bộ khoái dùng cực hình lợi hại hơn, mà cũng khó đối phó hơn nhiều.

Do đó, cả đám khí thế bừng bừng chuẩn bị chiến đấu.

“Tin rằng các ngươi không ngốc, vì sao các ngươi rơi vào kết cục này?” Triệu Hữu Căn tiến lên vài bước, nhìn tên tráng hán mới nói lúc nãy, ” Nếu như không phải là hảo huynh đệ của các ngươi, trên đường rút lui, các ngươi cố gắng cũng có thể đánh ngang sức với bọn ta.”

“Ngươi câm miệng, chuyện trong bang bọn ta, không đến lượt một ngoại nhân như ngươi xen vào, muốn dùng cực hình gì thì cứ làm. Ít nói nhảm đi.” Một người đàn ông khác cũng lên tiếng, giọng không có to như tên tráng hán mới nãy, nhưng nghe không thoải mái lắm, rất chói tai.

“Ta nói cũng là sự thật thôi.” Triệu Hữu Căn không có phát cáu, lại mang ý cười vui vẻ: “Nhị đương gia của các ngươi, hình như sớm nhắm đến cái ghế lão đại kia nhỉ? Vừa nãy đánh nhau, không phải là cơ hội tốt sao?”

Bọn thổ phỉ vừa nghe, không có cãi lại, trong nhà lao im lặng một mảnh.

Trầm mặc một hồi, Triệu Hữu Căn mở miệng nói: “Cho nên mới nói, bọn họ đã sớm phản bội các ngươi, phản bội lão đại các ngươi. Bọn họ vứt bỏ các ngươi, chính là vì muốn hy sinh các ngươi, để tìm cách rút lui, các ngươi sao còn cha giấu cho bọn vong ân phụ nghĩa đó?”

“Không bằng nói cho ta biết, vị trí sào huyệt cụ thể ở đâu, bọn ta thay trời hành đạo, cũng trả lại cho các ngươi một công đạo, cho các ngươi trả thù.” Giọng Triệu Hữu Căn như đầu độc trí óc.

Nếu cứ lùng bắt bọn thổ phỉ còn lại cũng không phải là kế hay, vừa lúc nội bộ của chúng đang nội chiến, đây chính là cơ hội tốt ông trời ban cho, vì thế Triệu Hữu Căn dự định nhân cơ hội này bắt gọn một ổ, để cho xong vụ án này.

Trong đó có 2 tên thổ phỉ bị Triệu Hữu Căn thuyết phục, Nếu như nhị đương gia được đám thân tính ủng hộ lên làm lão đại, thì còn gì lưu luyến nữa, không bằng để đám quan sai này bắt bọn họ, cũng trả được thù cho mình và lão đại.

Bọn họ vừa định vâng theo ý của Triệu Hữu Căn, lại bị tiếng nói của tên tráng hán kia cắt đứt: “Không nên mắc bẫy lão hồ ly này”

Ngay sau đó, ngẩng đầu lên nhìn Triệu Hữu Căn, nét mặt vô cùng châm chọc: “Đừng tưởng rằng chỉ hai, ba câu là có thể kích thích bọn ta nội chiến, không cần ngươi nhúng tay mặc dù bọn ta hận thấu xương tên nhị đương gia làm phản, nhưng cũng để bọn ta tự giải quyết, chẳng lẽ để cho các ngươi làm hỏng sào huyệt của bọn ta? Bọn ta không có ngu như vậy “

“Bọn ta còn phải chờ đại ca trở về, cùng nhau giết chết tên nhị đương gia, lấy lại công đạo cho chính mình, đại ca là người có nghĩa khí, chỉ cần bọn ta có thể trở về, Tiềm Long Bang vẫn có thể cứu, đó là thiên hạ của bọn ta và đại ca.” Tên tráng hán kia phân chấn nói.

Trong khoảng thời gian ngắn, mấy người bị bắt làm tù binh trong nháy mắt sĩ khí dâng lên, trở nên đoàn kết lại, đều chống đối Triệu Hữu Căn.

Triệu Hữu Căn nhíu mày, trong lòng biết kế sách thứ nhất đã thất bại.

Hắn suy nghĩ một chút, cũng không có vội vã nói ra.

Đang l1uc mọi người cho rằng hắn không có cách, đang muốn cười nhạo hắn lại nghe Triệu Hữu Căn cực kỳ trấn định nói với tên tráng hán kia: “Trọng chấn hùng phong, cũng phải có người dẫn đầu, đại ca các ngươi bây giờ ở đâu?”

Hai, ba câu đem mấy tên thổ phỉ làm cho câm nín

“Nói thật cho các ngươi biết.” Triệu Hữu Căn chắp hai tay sau lưng, ung dung nói, “Đại ca các ngươi đang nằm trong tay ta, cô gái hạ độc đại ca các ngươi là cháu gái ta, tin rằng không đến hừng đông ngày mai, đại ca các ngươi sẽ phát độc bỏ mình. Một người đã chết, sao có thể dẫn các ngươi đi đoạt vị được?”

“Các huynh đệ không nên tin chuyện hoang đường của hắn, đại ca không có việc gì” Tráng hán khuyên nhưng biết những người còn lại không yên.

Triệu Hữu Căn chiêu này hữu hiệu, tiếp tục châm ngòi: “Các ngươi nói hay không nói? các ngươi nếu ngoan ngoãn nói ra, ta sẽ nói cháu gái giúp các ngươi, còn không thì các ngươi cứ trơ mắt nhìn đại ca mình mất mạng đi.”

“Ngươi đúng là tên cẩu quan sai hèn hạ.” Tráng hán phun một ngụm nước bọt.

Triệu Hữu Căn mắt lạnh nói: “Các ngươi không nói vị trí cũng không sao, nếu lùng sục dưới chân núi Vũ Công, tin chắc không đến mấy ngày, ngươi của ta có thể công phá hang ổ của các ngươi, đại ca các ngươi sẽ vì các ngươi mà chết. Hôm nay, mạng của hắn ngay trong tay các ngươi, các ngươi còn do dự sao.”

“Tam đương gia, chúng ta nói ra đi….” Tráng hán bên cạnh rốt cục nhịn không được, đề nghị.

Tráng  hán được gọi là tam đương gia kia lâm vào trạng thái do dự

Mấy tên thổ phỉ còn lại bắt đầu luống cuống: “Tam đương gia, chẳng lẽ ngài định trơ mắt nhìn đại ca chết sao? Lẽ nào ngài cũng giống như tên nhị đương gia, muốn đoạt vị trí của đại ca “

“Tất cả im miệng cho ta” Tam đương gia rống giận.

Bình tĩnh lại, hít một hơi thật sâu, hai mắt nhắm lại, đem vị trí của Tiềm Long Bang cùng với đường đi nói ra.

Triệu Hữu Căn lập tức bảo thủ hạ đứng bên ngoài ghi lại, rồi cấp tốc phái nhân mã đến xem thử, không đến hai ngày sẽ biết thật giả.

“Ta đã nói rồi, ngươi có thể cho bọn ta gặp đại ca không, còn có đưa giải dược cho đại ca.” Tam đương gia không phục nói, đồng thời âm thầm ra quyết định, chờ bọn họ một ngày thoát khỏi nguy hiểm, nhất định phải trở về đem mấy tên cẩu quan sai này chặt từng mảnh.

“Thật ra, ta còn chưa gặp qua đại ca các ngươi, tình huống của hắn thế nào ta không biết, một câu đơn giản mà nói, sống hay chết, ta cũng không rõ. Nhưng ta có thể giúp các ngươi đi hỏi một chút, tiện đường mang tin tức của các ngươi luôn.” Triệu Hữu Căn phất tay áo, không đếm xỉa tới nói.

“Không bằng heo chó, ngươi không giữ chữ tín” Tam đương gia giận dữ rống to, còn lại mấy người cũng đỏ mắt lên vì tức.

“Cùng một đám thổ phỉ nói chuyện, còn cần chữ tín sao? Đây là chuyện buồn cười nhất trên đời?” Triệu Hữu Căn kỳ thực đã biết tên đại đương gia cũng không phải là thật sự trúng độc, “Hơn nữa, ta làm sao biết các ngươi cung cấp vị trí, đường đi cúng đúng không chứ?”

“Tên khốn khiếp, chờ lão tử rời khỏi nơi địa phương qúai quỷ này, chuyện thứ nhất giết đám quan sai các ngươi, sau đó đốt nhà ở của các ngươi.” Tam đương gia giùng giằng muốn thoát khỏi xích sắt trên cổ tay, hung tợn nhìn Triệu Hữu Căn cả giận nói.

Lúc đó, Triệu Hữu Căn đã chậm rãi ra khỏi nhà tù rồi, chuẩn bị thay quần áo đến Bùi phủ gặp đám người Triệu Tương Nghi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.09.2018, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1055
Được thanks: 834 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C - Điểm: 10

Chương 268: Thổ lộ tình cảm

EDIT: JULIA

Hai ngày sau, Triệu Hữu Căn tự mình suất lĩnh nhân mã đến sào huyệt Tiềm Long Bang.

Mấy ngày trước đánh nhau, người Tiềm Long Bang nguyên khí tổn thương nặng nề, hơn nữa bọn họ cũng không ngờ rằng đám người Triệu Hữu Căn trong thời gian ngắn đã tìm ra hang ổ của chúng, nên có chút trở tay không kịp.

Triệu Hữu Căn lúc này mang tới tất cả đều là một bị thương bộ đội tinh nhuệ, tất nhiên là giết bọn cường đạo nhất trở tay không kịp.

Không cần thiết nửa ngày công phu, liền đem Tiềm Long Bang khổ thành viên cấp nhất cử bắt được, có chút ở phản kháng trong quá trình đã chết, có chút tắc ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, trở thành nha môn bắt tù binh.

Chờ Triệu Hữu Căn đem tin truyền đến Bùi phủ, là lúc, nh1om người Triệu Tín Lương, Nhâm thị đã tới Bùi phủ, sau khi biết tin, mới an tâm, chí ít Bùi gia đã an toàn không còn tồn tại nguy hiểm ngầm.

Mà tên thủ lĩnh kia, tất nhiên là giao cho Triệu Hữu Căn tự mình xử lý, nói vậy là sẽ không cho y nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật.

Triệu Hữu Căn còn đặc biệt đem một nghìn lượng bạc mang về cho Bùi Tử Quân, người Bùi gia mừng rỡ không thôi, lập tức coi Triệu Hữu Căn là khách quý, đối với hắn tràn đầy cảm kích.

Triệu Hữu Căn đi rồi, Triệu Tương Nghi cùng Nhâm thị còn có Tề Uyển Dao ôn chuyện với nhau, nghe nhũ mẫu nói Bùi Tiểu Triết lại náo loạn, nàng liền đến chỗ Bùi Tiểu Triết một hồi.

Chờ tất cả làm xong, đêm đã khuya, nàng mệt mỏi về tới viện tử của mình.

Nhìn bóng dáng trong phòng, Triệu Tương Nghi mỉm cười, biết là Bùi Tử Quân đã trở về. Từ lúc thoát khỏi nguy hiểm, hắn liền lập tức đi đến cửa hàng xử lý sự vụ, so với ngày trước còn bận rộn hơn, không biết hắn rốt cuộc đang làm cái gì.

Vào phòng, Triệu Tương Nghi thân mật kêu Bùi Tử Quân, kéo hắn ngồi xuống.

Sau khi trải qua biến cố, Triệu Tương Nghi càng thêm để ý đến cảm thụ của Bùi Tử Quân, cũng không vì quan tâm đến Bùi Tiểu Triết, mà quên Bùi Tử Quân.

“Chàng nên quan tâm đến thân thể mình một chút.” Triệu Tương Nghi khuyên nhủ, “Lần trước sau khi trở về, mời đại phu tới khám cho, không phải nói chàng hư nhược sao? Đáng lẽ phải ở nhà dưỡng bệnh cho tốt, sao lại làm việc vất vả thế hả? Cha nói, tất cả sự vụ trong cửa hàng có cha lo là được.”

“Đừng lo lắng, vi phu sẽ chăm sóc bản thân thật tốt.” Bùi Tử Quân vỗ tay Triệu Tương Nghi, “Vi phu làm vậy, tự có ý nghĩ của chính mình, tin tưởng không bao lâu nữa, nàng sẽ biết, đừng nóng vội.”

“Còn nàng nữa.” Bùi Tử Quân đau lòng vuốt ve gương mặt Triệu Tương Nghi, “Thế nào lâu rồi không gặp, lại gầy đi nhiều vậy?”

“Những ngày chàng bị bắt, không chỉ có thiếp, còn có cha nương, có ai ăn ngon, ngủ yên đâu? tất nhiên đều gầy đi một vòng.” Triệu Tương Nghi thuận thế ỷ ôi trên vai Bùi Tử Quân, bỉu môi làm nũng, “sau này ra ngoài phải mang theo nhiều người, đừng khiến thiếp lại lo lắng, có biết hay không, thiếp sắp bị hù chết. Khi đó thiếp chỉ nghĩ, nếu chàng không con, thiếp sao sống nổi? làm chuyện gì cũng chỉ có một mình thiếp.”

“Lúc đó thiếp suy nghĩ, l1uc chàng còn ở bên cạnh thiếp, vì sao thiếp lại không đối với chàng tốt một chút, chăm sóc chàng thật tốt? Vì sao thiếp lại toàn tâm chăm sóc tiểu Triết? Nếu chàng thật sự mất, thiếp sẽ hối hận chết, thiếu cảm giác mình thiếu chàng rất nhiều.” Giọng Triệu Tương Nghi nghẹn ngào, “Từ khi bắt đầu, chàng đã đối với thiếp rất tốt, một mực yên lặng chờ thiếp, vậy thiếp làm sao mà cô phụ chàng đây?”

“Được rồi, đều đã qua.” Bùi Tử Quân xoa gương mặt Triệu Tương Nghi,nhẹ giọng dụ dỗ, “Bây giờ vi phu đã an toàn trở về, ở bên cạnh nàng, sẽ không đi nữa, cũng sẽ không biến mất, nàng đừng sợ.”

“Nói tới nói lui, là vi phu không tốt, không chăm sóc mình thật tốt, đề nàng lo lắng.” Bùi Tử Quân thở dài một hơi, nhớ lại, “Lúc đó vi phu thật sự rất sợ, thấy nàng cũng đến. Vi phu thật lo lắng bọn họ sẽ bắt luôn nàng, đám người kia không ai tốt cả.”

“Thiếp phải đi, nếu như thiếp không đi, cha và Mạc bá bá sẽ chết dưới đao của bọn họ.” Triệu Tương Nghi cũng thở dài một hơi.

“Nói thật đi, ngày đó biểu hiện của nàng thật sự làm vi phu kinh ngạc, vi phu giống như thấy một con người khác của nàng. Kiên cường, dũng cảm, quang mang bắn ra bốn phía.” Bùi Tử Quân ôm Triệu Tương Nghi thật chặc, “Thật khiến cho người ta lo lắng hãi hùng, ngày đó nàng, mỗi một câu nói, mỗi một động tác, cho dù là một ánh mắt, đều như móc hết tim gan của ta.”

Triệu Tương Nghi cười khanh khách: “Muốn biết lúc đó thiếp suy nghĩ gì không?”

“Ừ, nàng nói cho vi phu nghe đi.” Bùi Tử Quân nhẹ nhàng nỉ non.

“Lúc đó thiếp cũng sợ.” Triệu Tương Nghi híp hai mắt nhớ lại, “Thế nhưng vừa nhìn thấy chàng bị bọn chúng bắt ép, nhìn thấy tình cảnh của cha và Mạc bá bá, thiếp thấy bằng bất cứ giá nào. Cho dù có chết, cũng phải liều mạng mới bằng được.”

“Không hổ là thê tử của Bùi Tử Quân ta, có đủ dũng khí.” Bùi Tử Quân buông Triệu Tương Nghi ra, hôn nhẹ lên trán nàng, tỏ vẻ thưởng cho.

(Bạn đang đọc truyện Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi – Vitamin C được edit tại Âm dương Cung. Chúc các bạn có những phút giây đọc truyện vui  vẻ ^^)

Triệu Tương Nghi cười ha ha, sau đó nhào vào lòng Bùi Tử Quân nghiêm túc nói: “Lần đó suýt nữa rất đi chàng, thiếp mới biết chàng đã để lại trong sinh mạng thiếp một dấu ấn khó phai, thiếp không thể có chàng. Vì thế, thiếp điên cuồng, thiếp nghĩ, nếu như ngày đó đến, thiếp thấy so với chết còn khó chịu hơn.”

“Đừng nói bậy.” Bùi Tử Quân ngăn miệng Triệu Tương Nghi, nói xin lỗi, “Có thể thấy nàng để ý vi phu đến vậy, vi phu cảm thấy vui rồi. Trước kia là do vi phu không đúng, lại đi ghen với con trai mình. Ha ha, một nam tử hán đại trượng phu như ta, lại keo kiệt đến thế.”

“Chàng như vậy, mới đáng yêu.” Triệu Tương Nghi cười ngọt ngào.

Quấn quýt lấy nhau, mẫu thuẫn được giải quyết, thật tốt.

Hai người cứ như vậy nhìn nhau,, sau đó Bùi Tử Quân mở miệng nói: “Nàng đêm nay thật đẹp.”

Triệu Tương Nghi một tiếng, Bùi Tử Quân hôn lên môi nàng.

Hai người bởi vì vấn đề hài tử, đã thật lâu không có thân mật, hơn nữa trước đó vài ngày lo lắng hãi hùng, lúc này tất cả cảm giác đều tiêu thất, khi ý thức được, thân thể càng thêm trống không.

Rất nhanh, nụ hôn đơn gỉan trở nên nóng bỏng cuồng nhiệt, đòi hỏi nhau, thân thể hai người dính sát vào nhau. Trên ghế nhỏ, Bùi Tử Quân giữ chặt ót Triệu Tương Nghi hắn có chút khẩn cấp, cuối cùng vẫn vâng theo đề nghị của Triệu Tương Nghi, ôm nàng lên giường.

Ngoài cửa còn có nha hoàn coi chừng.

Nghe động tĩnh bên trong, còn có mệnh lệnh của Bùi Tử Quân, mọi người che miệng cười trộm lui xuống, đem cửa đóng lại.

Trong phòng, Triệu Tương Nghi chờ mong mà ngọt ngào nhìn Bùi Tử Quân.

“Diễn Trạch.” Triệu Tương Nghi mị hoặc gọi Bùi Tử Quân, Bùi Tử Quân híp hai mắt đáp lời, trong mắt chứa đầy tình dục.

“Để cho thiếp tới.” Triệu Tương Nghi đỏ mặt, ngượng ngùng nói, “Lần này hãy để thiếp, thiếp muốn mang cho chàng cảm thụ thật tốt.”

Bùi Tử Quân híp hai mắt,đột nhiên sáng ngời, chợt hiểu ý của Triệu Tương Nghi. Lúc này bất khả tư nghị nhìn ái thê, có chút ngạc nhiên cười nói: “Nàng muốn làm gì?”

Triệu Tương Nghi quay mặt qua chỗ khác cắn môi, bộ dáng e lệ, thấy Bùi Tử Quân lòng nóng như lửa đốt.

Ngay l1uc hắn chịu không nổi định chủ động, Triệu Tương Nghi cười xấu xa, đẩy Bùi Tử Quân nằm xuống, còn mình xoay người ngồi ở trên bụng Bùi Tử Quân

Ng1on tay trắng nỏn tinh tế vuốt nhẹ lên bụng rắn chắc của Bùi Tử Quân chọc cho thân thể Bùi Tử Quân hơi run rẩy, hắn ẩn nhẫn, cười xấu xa trứ trêu Triệu Tương Nghi: “Biết không? Nàng bây giờ đang đốt lửa, lát nữa phải phụ tar1ch dập lửa đấy.”

“Tuân mệnh” Triệu Tương Nghi hai mắt sáng ngời, lần nữa híp lại, mị hoặc dùng đầu lưỡi nhấp môi, sau đó cúi người hôn lên cổ Bùi Tử Quân.

Kỹ xảo của nàng không có thuần thục như Bùi Tử Quân, nhưng là lại làm cho người ta đặc biệt thoải mái.

Bùi Tử Quân chặt đôi mắt, vươn tay ôm lấy eo nhỏ của Triệu Tương Nghi, tận tình hưởng thụ nàng chủ động **. Nói thật, kỹ xảo của nàng tuy rằng không tốt bằng hắn, nhưng dựa vào phần chủ động này, đã thập phần câu người, so với dĩ vãng thì càng nhiệt liệt hơn.

Triệu Tương Nghi hôn từ cổ một đường đến trước ngực Bùi Tử Quân, Bùi Tử Quân miệng khô lưỡi khô, không chịu nổi, hai tay kìm lòng không được, nắm lấy ngực nàng, nàng ngửa đầu hấp dẫn rên vài tiếng, tiếp tục kích thích thân thể Bùi Tử Quân.

Toàn thân Bùi Tử Quân nóng lên, hạ thân càng phồng đến kh1o chịu.

Thế nhưng hắn không muốn quấy rầy ái thê đang hăng hái, không thể làm gì khác hơn là chịu đựng. Một lần cuối cùng, thật sự là nhịn không nổi nữa, thế nhưng vừa định kéo nàng xuống, thì nàng vừa vặn tránh thoát, nơi bí mật của hai người vừa lúc chạm vào nhau, cảm xúc ướt át khiến Bùi Tử Quân cả người run, hắn làm nũng cầu xin:

“Được rồi, ngoan, chúng ta không chơi nữa, vi phu muốn nàng, ngay bây giờ.”

Triệu Tương Nghi làm như không nghe thấy, nàng lúc này hảo hưởng thụ, cảm thụ được một nửa kia cần mình, cho dù mình ngồi trên.

Nơi bí ẩn của hai người cứ vậy mà ma sát nhau, Bùi Tử Quân tuy rằng cảm giác dục tiên dục tử, chọc cho phái dưới căng bạo không chịu nổi.

Cuối một gầm nhẹ, đem Triệu Tương Nghi mạnh mẽ ấn xuống phía dưới trước sau như một.

Bên trong Triệu Tương Nghi cũng đủ ươn ướt, lúc này chậm chạp không vào, cũng là vì muốn chơi Bùi Tử Quân, thích xem bộ dáng nóng nảy nhịn không được của hắn.

Vì thế, đột nhiên bị tiến nhập, nàng cũng biết không đau, chỉ có chút tê dại, thoải mái khiến nàng ngửa đầu lên, rên rỉ.

Bùi Tử Quân muốn xoay người đem Triệu Tương Nghi đè xuống, bắt đầu điên cuồng cướp đoạt và âu yếm, thế nhưng Triệu Tương Nghi lại ấn chặt thân thể hắn, mị hoặc nói: “Để thiếp.”

Nói xong, bắt đầu ngồi ở trên người hắn chậm rãi động luật động.

Bên trong trướng, là vô hạn kiều diễm.

Một trận khoan khoái qua đi, Triệu Tương Nghi nằm trên người Bùi Tử Quân, hai thân thể không cách xa nhau, hưởng thụ thế giới của hai người.

Cảm thụ được cái kia của Bùi Tử Quân còn ở trong thân thể của mình không an phận, Triệu Tương Nghi dở khóc dở cười nói: “Không phải đã xong rồi sao?”

Bùi Tử Quân lắc đầu cười nói: “Đêm nay vi phu sẽ không buông tha cho nàng, tiểu yêu tinh.”

Nói xong, lập tức xoay người đem nàng đè xuống...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.09.2018, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1055
Được thanks: 834 lần
Điểm: 10.28
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C - Điểm: 11

Chương 269: Bắt đầu du ngoạn

EDIT: JULIA

Không đến mấy ngày, người nhà mẹ đẻ Triệu Tương Nghi về trấn Thanh Hà, phút cuối cùng không quên dặn Triệu Tương Nghi mấy chuyện này nọ, còn bảo nàng thường xuyên quay về thăm nhà, dù sao cách không xa, người Bùi gia thông tình đạt lý

Triệu Tương Nghi cũng nhớ thân nhân, thỉnh thoảng không nhịn được đau buồn.

Kỳ thực những điều này, Bùi Tử Quân đều thu hết vào trong mắt.

Ước chừng qua gần nửa tháng, một ngày, Bùi Tử Quân đột nhiên hưng phấn chạy về kéo tay Triệu Tương Nghi nói: “Phu nhân, hết thảy đều chuẩn bị xong hết rồi, mau theo vi phu.”

Triệu Tương Nghi bị mấy câu nói của Bùi Tử Quân làm cho mù mờ không hiểu, người không biết rõ tình huống, còn cho rằng hai người đang chạy trốn ấy.

“Đi đâu?” Hôm nay Bùi Tử Quân thấy thế nào thế nào cũng không thích hợp.

Thấy Triệu Tương Nghi không hiểu, cũng không chịu đi theo mình, Bùi Tử Quân chỉ phải đè xuống kích động trong lòng, kéo Triệu Tương Nghi ngồi xuống, giải thích cho nàng: “Trước kia, không phải nàng hỏi tại sao vi phu bận rộn à? Nàng có biết vi phu bận rộn vì ai không?”

“Vì để cho mẹ con thiếp thân quyến sống cuộc sống hạnh ph1uc.” Triệu Tương Nghi thâm tình nhìn Bùi Tử Quân.

Bùi Tử Quân dở khóc dở cười búng nhẹ trán Triệu Tương Nghi: “Đứa ngốc, vi phu không phải n1oi cái này.”

“Đó là cái gì?” Triệu Tương Nghi kinh ngạc, trong lòng mơ hồ hơi chờ đợi, trượng phu quả nhiên sẽ không để cho nàng thất vọng, không chỉ có lớn lên tuấn mỹ, tuấn tú lịch sự, năng lực làm việc cường đại, ổn thỏa. Quan trọng là hắn thương nàng, thường đem đến kinh hỉ cho nàng.

Nếu không phải nàng tự m2inh trải qua, tuyệt đối sẽ không tin tưởng trên đời này còn đàn ông tốt đến vậy.

“Vì nàng.” Bùi Tử Quân mím môi mỉm cười, nắm tay Triệu Tương Nghi, “Để có thể cùng nàng đi du sơn ngoạn thuỷ, vi phu đã sớm đem tất cả những chuyện quan trọng trong cửa hàng xử lý xong hết.”

“Thực sự? Chàng nói là…Chúng ta lập tức sẽ đi du sơn ngoạn thuỷ?” Cả ngày buồn bực ở trong phủ, có thể khiến Triệu Tương Nghi hăng hái, không phải là Ông thị mang nàng ra ngoài,, hoặc thỉnh thoảng đi dạo. Mà là đột nhiên nhận tin tức sẽ được đi du sơn ngoạn thuỷ, Triệu Tương Nghi có thể nào không vui ư?

Bùi Tử Quân gật đầu, Triệu Tương Nghi lập tức tựu hoan hô, giống như đứa bé vậy.

Nhìn phản ứng của ái thê, Bùi Tử Quân thỏa mãn, cao hứng gật đầu, sau đó kéo nàng đứng dậy: “Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta đi thôi?”

“Không nói cho cha nương trước sao?” Triệu Tương Nghi vội vã hỏi một câu.

Bùi Tử Quân lắc đầu: “Cha nương bên kia, nàng đừng quan tâm, cha đã sớm biết dự định của vi phu, là vi phu nhờ cha đừng nói cho nàng. Còn nương bên kia đã có cha giải thích.”

“Vậy không dẫn tiểu Triết theo sao? Chúng ta ra ngoài lâu như vậy, tiểu Triết có thể hay không không thích ứng được?” Triệu Tương Nghi vừa đi vừa đem lo lắng của mình nói ra.

“Nhũ mẫu cùng nó rất hòa hợp, người vi phu chọn là người lanh lẹ, không có tư tâm.” Bùi Tử Quân mỉm cười.

“Chúng ta không chuẩn bị hành lý sao?” Đi tới cửa viện Triệu Tương Nghi đột nhiên vỗ ót một cái giật mình nói. Bùi Tử Quân đột nhiên bảo đi du sơn ngoạn thuỷ, Triệu Tương Nghi kích động hưng phấn, nhưng còn rất nhiều chuyện chưa được xử lý.

“Không cần.” Bùi Tử Quân một tay ôm lấy Triệu Tương Nghi, “Đứa ngốc, vi phu thấy nàng cứ lo trước lo sau, thận trọng, sợ nàng để ý, cho nên trước đó đã an bài xong hết rồi, cha nương, tiểu Triết, hành lý, vi phu đều an bài thích đáng, nàng đừng quan tâm, chẳng lẽ còn không tin năng lực của vi phu ư?”

Nghe Bùi Tử Quân nói thế, Triệu Tương Nghi liền bình thường trở lại. Thoải mái thở phào nhẹ nhõm, chủ động hôn lên môi Bùi Tử Quân: “Cám ơn chàng, cám ơn chàng đã làm tất cả vì thiếp, thei61p cảm thấy mình rất hạnh phúc, không cầu gì khác.”

“Nàng còn một việc chưa làm.” Bùi Tử Quân nhếch môi, mang theo nụ cười.

“Hả?”

“Hôn vi phu một cái, được không.” Bùi Tử Quân vừa nói vừa đưa môi đến.

Triệu Tương Nghi ngẩng đầu lên, hôn một cái.

“Còn muốn.” Bùi Tử Quân xấu xa làm nũng nói.

“Còn chưa xong à” Triệu Tương Nghi dở khóc dở cười, vỗ nhẹ cái mặt Bùi Tử Quân, len lén mím môi cười.

Hai người ra khỏi đại môn, Triệu Tương Nghi liếc thấy có một chiếc xe ngựa lớn đang chờ ở ngoài, Bích Văn, A Chu đều đứng đó, Được Bùi Tử Quân săn sóc Triệu Tương Nghi cảm thấy thật thư thái.

“Hành lý của chúng ta đều do hai người họ thu xếp, hai người họ biết rõ thói quen của của nàng, sẽ không có sai lầm đâu, nàng yên tâm chưa? Bây giờ, nàng chỉ cần làm một chuyện là được.” Bùi Tử Quân nắm tay Triệu Tương Nghi, “Đó là vui vẻ, hảo hảo cùng vi phu đi du ngoạn.”

“Chàng thật tốt” Triệu Tương Nghi mặc kệ có người khác ở đây, nhào đến ôm lấy Bùi Tử Quân.

Bọn hạ nhân nhìn thấy, không khỏi quay mặt qua chỗ khác, mím môi cười trộm, thiếu gia,thiếu phu nhân Bùi phủ thâm tình là chuyện không có gì ngạc nhiên, chẳng biết có biết bao người hâm mộ và đố kị.

“Diễn Trạch, chúng ta đến đâu đầu tiên?” Triệu Tương Nghi ngồi trên xe, nhịp tim đập thật nhanh, thật thích cảm giác tự do tự tại này.

Bùi Tử Quân đã sớm quen Triệu Tương Nghi dùng ngôn ngữ kỳ quái, giả vờ thần bí nhìn nàng nói: “Nàng đến rồi sẽ biết.”

Triệu Tương Nghi âm thầm cười, nàng đã không kịp chờ đợi muốn nhìn thấy nơi đầu tiên đến

Đến nửa đêm, xe ngựa dừng lại nghỉ ngơi.

Đây là một trong những con đường đến trấn Thanh Hà, Triệu Tương Nghi nhớ nhà, nhưng nàng không muốn bởi vậy quấy rầy chuyến du ngoạn của hai người, vạn nhất trấn Thanh Hà không nằm trong kế hoạch của Bùi Tử Quân, chẳng phải phá huỷ cả lộ trình sao?

Ngày hôm sau, đội ngũ bắt đầu xuất phát.

Triệu Tương Nghi không còn tâm tình vui vẻ như hôm qua, mà bên trong là nỗi buồn nhớ nhà, nhưng nàng không có biểu lộ ra, rất sợ Bùi Tử Quân lo lắng.

Chỉ là, nàng trăm triệu lần không ngờ tới, đến giữa trưa ngày thứ ba, mã xa an ổn dừng trước cửa Triệu phủ ở trấn Thanh Hà.

Vốn đi trên con đường quen thuộc, Triệu Tương Nghi cũng nghĩ tới, bọn họ có phải là đang đến nhà mẹ đẻ nàng không. Nhưng lại không dám hy vọng quá lớn, sợ thất vọng lớn hơn nữa

Không ngờ, trạm đầu tiên của họ thật sự là ở nhà mẹ đẻ nàng.

Triệu Tương Nghi kích động ôm cổ Bùi Tử Quân: “Diễn Trạch, chàng muốn thiếp cảm ơn chàng thế nào mới tốt đây”

“Phu thê với nhau cần gì phải cảm ơn.” Bùi Tử Quân ngồi trên xe, ôm al61y Triệu Tương Nghi, đột nhiên lại cười xấu xa, “Nếu muốn cảm ơn vi phu, có thể…” Nói đến đây, dùng ng1on tay mơn trớn về phía hông của nàng.

Cả người Triệu Tương Nghi run rẩy, khẽ đẩy Bùi Tử Quân ra, đỏ mặt nói: “Đừng làm rộn, một hồi chúng ta sẽ vào phủ, bọn hạ nhân thấy sẽ cười cho bây giờ.”

“Ở trong xe ngựa, ai mà thấy được, có cái gì quan trọng hơn?” Bùi Tử Quân cười nói, thu tay lại, Huống hồ, chúng ta đều đã có hài tử, còn xấu hổ như thế làm gì?”

Nói xong, còn nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệu Tương Nghi

Triệu Tương Nghi ngửa đầu, mâu quang liễm diễm nhìn Bùi Tử Quân: “Đây là phản ứng tự nhiên của cơ thể có được không.”

Giữa lúc hai người khó phân thắng bại, đám người Nhâm thị cao hứng tự mình ra đón.

Hai người lúc này mới chịu thôi, xuống xe ngựa, hưởng thụ vui sướng cùng thân nhân đoàn tụ.

Biết được chuyến này hai người mang tâm tình du ngoạn, mọi người không khỏi cảm khái, thầm nghĩ Triệu Tương Nghi thực sự là gả cho một người chồng tốt, có thể vì nàng mà nghĩ đến đây.

Hai người ở Triệu phủ một đêm, Triệu Tương Nghi đêm đó ngủ cùng Nhâm thị

đã lâu không hưởng thụ sự ấm áp của gia đình.

Nàng dựa vào lòng Nhâm thị, ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người bà, “Nương, con rất nhớ nương, con ở nhà chồng con rất tốt, mọi người đã nhìn thấy đó, cha mẹ chồng đối xử với con tốt lắm, tướng công càng thêm ôn nhu quan tâm con, hơn nữa hiện tại có tiểu Triết, con cảm thấy cuộc sống của mình thật hạnh phúc.”

“Con có thể nghĩ như vậy là tốt” Nhâm thị dịu dàng xoa đầu Triệu Tương Nghi, “Nương và cha con cũng an tâm.”

“Được rồi, gần nay nhà mình có chuyện tốt gì không?” Tuy rằng trước đó không lâu vừa gặp nhau, nhưng khi đó là ở Bùi gia, tuy nói người Bùi phủ hơn phân nửa dễ tính, nhưng rốt cuộc không phải là nhà mình, không tự do tự tại được, cũng có chút cố kỵ chút. Triệu Tương Nghi hỏi chuyện trong nhà thế nào hơn phân nửa là chuyện mấy đứa nhỏ trong nhà.

Nhâm thị suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Tất cả đều mạnh khoẻ, không có thay đổi gì hết.”

Một lát sau, bà đột nhiên nở nụ cười: “Nhưng thật ra có một việc, con nghe xong sẽ thấy cao hứng.”

“Nga?” Triệu Tương Nghi hăng hái.

“Là Mẫn Mẫn.” Nhâm thị thiêu mi cười, nghiêng người, vừa lúc nhìn thấy mặt Triệu Tương Nghi, “Nha đầu Mẫn Mẫn kia bắt đầu động xuân tâm.”

“Hắc?” Triệu Tương Nghi kinh hỉ quá đỗi, ngược lại lại hỏi Nhâm thị, “Là con trai nhà ai.”

Nói đến đối phương, Nhâm thị càng vui vẻ thoả mãn: “Con cũng bei61t đó, không xa lạ gì đâu.”

“Nương mau nói đi, nói cho con biết.” Triệu Tương Nghi xáp gần Nhâm thị cười hỏi.

“Là con trai lớn của Triệu thúc thúc, Lỗi Nhi nha. Cũng không biết hai đứa nó để ý nhau khi nào, mấy ngày này Triệu thẩm thẩm một mực muốn tìm vợ cho Lỗi nhi, nhưng Lỗi Nhi nhìn thấy người nào đều không vừa mắt, đừng nói chi là cưới vào, khiến Triệu thẩm thẩm gấp muốn chết.” Nhâm thị càng nói càng vui vẻ, bật cười, “Không ngờ, đến cuối cùng, Lỗi Nhi không kềm được, la hét ai cũng cần, chỉ lấy Mẫn Mẫn làm vợ thôi “

“Đây đúng al2 tiểu oan gia mà.” trong lời nói mang theo cưng chìu Mẫn Mẫn và con trai của Triệu Hữu Căn là Triệu Lỗi, ngẫm lại thật đúng là trời đất tạo nên một đôi.

“Không chỉ có vậy, lúc đó mọi người bị làm cho kinh sợ, phải biết rằng hai người bọn họ đâu gặp nhau nhiều.” Nhâm thị nói tiếp, “Sau đó, mọi người thử dò xét Nguyệt Cầm bên kia, mới biết Mẫn Mẫn cư nhiên cũng nguyện ý, cũng không phải Lỗi Nhi một mình yêu đơn phương. Vốn là đồng hương, vừa là bạn cũ nhiều năm, hai đứa lưỡng tình tương duyệt, không đồng ý sao được? Lập tức bắt tay với nhau, đem hôn sự của hai đứa nó định xuống, chỉ chờ Mẫn Mẫn lớn hơn một, hai tuổi, sẽ rước vào cửa.”

“An bài như thế tất nhiên là không thể tốt hơn, ban đầu, tiểu cô cô và Mẫn Mẫn chịu không ít khổ. Hôm nay, coi như được hưởng phúc.” Triệu Tương Nghi than thở một hồi, ôm lấy Nhâm thị ngủ.

Ngày hôm sau, hai vợ chồng từ biệt nhà mẹ đẻ, lên xe ngựa, bắt đầu du sơn ngoạn thuỷ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Eun về bài viết trên: Kim Jong-hyun
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 330 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnHạ, Hạnh Phong, Mạn Yên, natalicao và 415 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

4 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 24, 25, 26

5 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

8 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 171, 172, 173

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1032

1 ... 147, 148, 149

13 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

14 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

15 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW Ngoại truyện 1]

1 ... 29, 30, 31

16 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 18, 19, 20

19 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 95, 96, 97



Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 444 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 418 điểm để mua Panda lắc lư
Sunlia: hé lu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tuyết.Nhi
Lục Tiểu Thanh: Vắng tanh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Tuyền Uri: Chỗ xin tách cmt mất tiu rầu =w=
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.