Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ

 
Có bài mới 23.05.2014, 12:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 25.04.2014, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 235
Được thanks: 3216 lần
Điểm: 22.67
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nếu anh yêu em như lúc đầu - Mộc Thanh Vũ (H) Chương 7 &8 - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7:

Hạ Hi quay người, nhìn thấy Trác Nghiêu đứng ở nơi đó, đường nét khuôn mặt anh ta rất cương nghị, mày kiếm dày đặc là một người anh tuấn cao lớn. Nếu so sánh với khí chất xuất phát từ bên trong của Lệ Hành, và vẻ tà mị của Tiêu Dận, thì Trác Nghiêu mang lại cho người ta cảm giác chói mắt, nhưng bởi vì trước đó anh ta đã bắn Hắc Hầu Tử bị thương, nên Hạ Hi nhìn anh ta thế nào cũng cảm thấy không vừa mắt

Trác Nghiêu mở miệng đầu tiên, sau đó dùng giọng khàn khàn giải thích: “Thật ngại quá, Hạ tiểu thư, tối hôm qua là do tôi phán đoán sai.”

“Phán đoán sai?”

Hạ Hi hừ một tiếng, rõ ràng cũng không định dễ dàng nhận lời xin lỗi của anh ta, cô thong thả đến gần Trác Nghiêu, cô cực bao che khuyết điểm nói: “Dựa vào cái gì, anh phán đoán sai, thì chó của tôi phải chịu tội?” Biết rõ mình cũng có sai, nhưng Hạ Hi không có cách nào bình tĩnh, sau khi tiểu Hắc bị súng bắn bị thương.

Trác Nghiêu đứng ở tại chỗ không hề động đậy, vẻ mặt lạnh nhạt làm cho người ta không thể đoán được cảm xúc của anh, mặc cho Hạ Hi từng bước lại gần, sau đó đứng trước mặt anh để chờ đợi kết quả của cô. Sau đó, đúng như dự liệu, đáp lại anh là nắm đấm chuẩn xác của Hạ Hi.

Nếu như đây là lời xin lỗi mà cô mong muốn thì anh tiếp nhận. Dẫu sao cũng do anh phán đoán sai làm cho chó Labrador bị trúng đạn, đối với người nuôi chó, yêu chó mà nói, chuyện này hết sức nghiêm trọng.

Nghĩ đến đây, anh cũng không nhúc nhích, thế nhưng nhân viên cảnh sát đứng ở bên cạnh, cũng không cho phép người ngoài làm khó dễ sếp của mình, vì thế hai nhân viên cảnh sát đã xông tới, một người vừa ngăn tay của Hạ Hi, vừa cảnh cáo: “Cô làm cái gì vậy, đừng quá đáng”. Một người khác thì đứng chặn ở trước mặt Trác Nghiêu.

“Quá đáng?” Tiêu Dận giận tái mặt, không chút khách khí đẩy cánh tay của viên cảnh sát ra, kéo Hạ Hi ra phía sau, khi mở miệng thì thanh âm rất lạnh: “Cho dù quá đáng thì như thế nào?”

Không thể trách vì sao Tiêu Dận tức giận, nếu người nào hiểu rõ tình hình tối hôm qua cũng thế, anh túc trực ở khu nhà của Hạ Hi, cả đêm không ngủ, nằm ở trên sofa lật qua lật lại, suy nghĩ, nếu như không có người kịp thời ngăn cô lại sau đó đánh cô bất tỉnh, nếu như lúc đó cô lao về phía tiểu Hắc, thì viên đạn đó có phải đã bắn trúng cô rồi không? Ngẫm lại, anh nghĩ mà sợ.

“Cô cũng quá to gan rồi” Tính tình của nhân viên cảnh sát nóng nảy, anh ta kích động chỉ trích Hạ Hi: “Trong tình huống tối hôm qua, tội cô ta cản trở người thi hành công vụ chúng tôi còn chưa tính, anh nên chú ý từ ngữ của mình.”

Một câu cản trở người thi hành công vụ nhắc nhở Hạ Hi, cô không khỏi hoán vị suy nghĩ, nếu như tối hôm qua người chấp hành nhiệm vụ vây bắt là cô, khi đối mặt với chó Labrador tấn công về phía mình, trong thời gian vài giây ngắn ngủi, làm sao có thể đưa ra quyết định?. Nhưng nghĩ đến vết thương của Tiểu Hắc, cô ngừng lại một lát, sau đó mới ngăn Tiêu Dận lại, có chút không tình nguyện nói: “Tối hôm qua tôi cũng không đúng, hy vọng chưa có mang lại phiền phức cho các anh”.

Nói thật, anh không ngờ Hạ Hi sẽ xin lỗi, chỉ dựa vào cách ứng xử của cô trong lời tự thuật của nhân viên cảnh sát. Trác Nghiêu cho rằng cô sẽ nhất quyết không bỏ qua chuyện này, không ngờ kết quả lại làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn. nét mặt lạnh nhạt của anh ta hơi thả lỏng, anh nói: “Tôi nhớ cô cũng không phải cố tình gây rối. cũng may không có chuyện gì nguy hiểm, mọi người đều bình an vô sự.”

Liên quan đến công vụ cho nên anh ta không tiện nói chuyện nhiều, Trác Nghiêu chỉ đơn giản nói tóm tắt: “Không có phiền phức.”

Ý nói là, dù bắt sai người và ngộ thương Hắc Hầu Tử, nhưng cũng không ảnh hưởng đến hành động.

Cũng may, không gây ra tại vạ gì, Hạ Hi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thấy giữa hai người đã hỏa giải được hiểu lầm, nhân viên cảnh sát đứng ở trước mặt Trác Nghiêu cũng dùng ngữ điệu khách khí và chân thành nói:

“Trường hợp tối hôm qua rất hỗn loạn, bề ngoài của Hạ tiểu thư lại tương đối giống với đối tượng mà chúng tôi cần truy bắt, cho nên mới gây ra hiểu lầm. Tôi tin hai vị cũng hiểu, giả sử chó Labrador là chó của tội phạm, lại xuất hiện trong tình huống bất ngờ, việc nổ súng cũng là do bất đắc dĩ. May là cuối cùng đã qua cơn nguy hiểm, không tạo thành hậu quả không thể cứu vãn được. Chó của Hạ tiểu thư sao rồi? Nếu cô có cần chúng tôi giúp đỡ gì thì cứ việc nói, chúng tôi nhất định sẽ hết sức phối hợp.”

Lời nói khách sáo của nhân viên cảnh sát, làm cho vẻ mặt đông lạnh của Tiêu Dận ấm áp lên một chút, anh nói: “Câu này cũng xem như có tình người.”

Hạ Hi vốn là loại người thích ăn mềm không ăn cứng, nhớ lại tình cảnh tối hôm qua, cô cũng biết hành động của mình làm cho người ta hiểu lầm, với lại tiểu Hắc đã thoát khỏi nguy hiểm, cho nên cơn tức giận của cô cũng tiêu tan hơn phân nửa. Cô huých nhẹ tay của Tiêu Dận, ý bảo anh đừng tức giận. Cô nói:

“Không cần, chúng tôi có thể tự xử lý chuyện của mình.”

Bị lòng hiếu kỳ thúc giục, sau đó cô hỏi: “Các người bắt ai, làm sao có thể giống với tôi?”

Nhân viên cảnh sát nhìn về Trác Nghiêu, thấy anh không có ý ngăn cản, cho nên anh ta dứt khoát trả lời: “Mục tiêu là tình nhân của Nhất Hào.”

Nói thật, Hạ Hi quả thực có đủ tư cách bị nhận lầm là tình nhân. Trời sinh cô có vóc người và khuôn mặt xinh đẹp, khuôn mặt trắng mịn màng giống như gốm sứ, ánh mắt đen láy, trong veo sáng ngời. Trong ngày thường cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi và quần jean mộc mạc, nhưng vẫn thanh nhã động lòng người. Tối hôm qua cô lại cố tình nhảy ra xô xát với cảnh sát, người khác hiểu lầm coi cô là nhân vật mục tiêu cũng là chuyện bình thường.

“Khen ngợi” như vậy, quả thật là khác người, làm cho người nghe rất thông thoải mái, huống chi Hạ Hi rất ghét người khác trông mặt mà bắt hình dong, coi cô như bình hoa di động. Vì thế cô cau chặt mày, nhưng Tiêu Dận lại trừng mắt, tức giận nói:

“Nếu nói theo cách của anh, thì bề ngoài chúng tôi dễ nhìn cũng là sai sao?”

Cô lấy tay huých nhẹ vào cánh tay của Tiêu Dận, ý bảo anh hãy thôi đi.

Ý thức được nội dung của cuộc nói chuyện đã lệch ra khỏi quỹ đạo, Trác Nghiêu ho nhẹ một tiếng, dùng giọng điệu giải quyết việc chung nói:

“Hôm nay chúng tôi đến đây còn có mục đích khác, Tiêu tiên sinh, mời anh đến đội của chúng tôi để làm một bản tường trình.”

“Tôi lại phạm tội gì à?”

Tiêu Dận nhìn anh ta không vừa mắt không chịu phối hợp nói: “Là các người đến chỗ của tôi làm hỗn loạn, tôi không bắt các người bồi thường tổn thất là may lắm rồi, lại còn muốn tôi đến đội của các người làm bản tường trình? Lúc đó tôi không có ở hiện trường.”

“Có hay không có ở hiện trường cũng không phải vấn đề chính, hội sở giải trí Thiên Trì do anh đứng tên, tội phạm từng nhiều lần xuất hiện ở chỗ của anh. Chúng tôi muốn biết một số tình hình của thuộc phạm vi chức quyền bình thường thôi.”

Trác Nghiêu nói xong, còn không tự giác sử dụng giọng điệu quen thuộc của cảnh sát để nhắc nhở anh: “Thân là công dân, anh có nghĩa vụ phối hợp làm việc với chúng tôi.”

Lời vừa nói xong, anh ta làm động tác mời khách: “Mời.”

Tiêu Dận không có cách nào khác, người ta đã dùng đến nghĩa vụ công dân để ép buộc anh, vì thế anh bị “mời” đến đồn cảnh sát.

Hạ Hi đi cùng anh đến đồn cảnh sát, chờ hai người giải quyết xong mọi chuyện thì đã là buổi chiều, Tiêu Dận có việc phải đi trước, Hạ Hi trở về bệnh viện để thăm tiểu Hắc, sau đó nhìn thấy Lệ Hành và Nhan Đại cũng ở trong phòng bệnh.

Không biết Lệ Hành đã đến đây bao lâu, còn nói gì đó với Nhan Đại, Hạ Hi nhìn thấy Nhan Đại bùi ngùi nói: “Huấn luyện rất cực khổ, người bình thường làm sao chịu nổi, cho nên mới nói các anh là những người xứng đáng nhất.”

Lệ Hành cong môi cười, mà nụ cười này, làm đường nét cương nghị trên khuôn mặt anh trở nên nhu hòa, cả người lộ ra ấm áp, anh nhẹ nhàng nói:

“Không phải mặc quân trang thì được xem là quân nhân, điều này là cơ bản nhất. Trên chiến trường, không có ai nói đạo lý với cô, cô chỉ có thể dùng súng để đánh gục quân địch, năng lực không vượt xa người thường thì làm sao được, cho nên cái cô gọi là cực khổ, cũng không thể tính là khổ.”

Nghe được tiếng mở cửa, anh quay đầu, không ngoài ý muốn nhìn thấy Hạ Hi đứng ở đó, giọng nói của anh bình thản khác hẳn với bình thường, giống như đang nói chuyện với một người bạn cũ: “Đã tới rồi?. Tôi đến thăm Labrador. Thấy em không có ở đây, nên tôi nói chuyện với bạn em một chút.”

Thăm Labrador? Quả nhiên là một cái cớ hoàn mỹ, để cô nhìn thấy anh, không cần phải nâng cao phòng tuyến cảnh giác, Hạ Hi không có cách nào từ chối, cho dù anh đã tranh thủ từng phút từng giây để cứu tiểu Hắc và cứu cô một mạng, nhưng Hạ Hi vẫn dùng giọng điệu lạnh lùng để đối xử với anh, cô ra lệnh đuổi khách: “Thăm cũng đã thăm rồi, anh đi được rồi, nếu không sẽ làm lỡ thời gian quý báu của tham mưu trưởng.”

Lệ Hành không giận cũng không cáu, nâng tay nhìn đồng hồ, khi đứng dậy, không biết là anh muốn nói rõ với Hạ Hi về hành tung của anh, hay là chào tạm biệt với cô gái mới lần đầu gặp mặt, chỉ nghe anh nói: “Thời gian cũng không còn sớm, tôi còn phải đến quân đoàn, đi trước nhé.”

Tối hôm qua, sau khi đã chạy như điên, và trải qua cuộc nói chuyện với Hạ Hoằng Huân sáng nay, lúc này Lệ Hành đã bình tĩnh hơn khi gặp mặt Hạ Hi. Kỳ thật, chỉ cần không gặp Hạ Hi, thì nét mặt của anh trong quân đội ngày thường vẫn lạnh lùng như vậy.

Nhan Đại đương nhiên không có lập trường để giữ anh lại, theo tính chất nghề nghiệp, khiến cô hợp thời hỏi: “Tham mưu trưởng Lệ, nếu như có thời gian thuận tiện, tôi có thể đến quân đoàn của anh để phỏng vấn không?”

“Chuyện này…” Lệ Hành do dự, tựa hồ như đang cân nhắc để chọn từ thích hợp, sau đó nhìn nhìn Hạ Hi đang xem anh như không khí, ngoài ý muốn nói: “Cô hỏi ý kiến cô ấy xem.”

Đầu tiên là Hạ Hi ngẩn ra, sau khi phản ứng kịp. cố gắng hết sức để kiềm chế, nhưng cô làm không được, cô tức giận nói: “Đó là quân đoàn của các anh, có liên quan gì đến tôi?”

Lệ Hành vẫn bình tình như cũ, giọng điệu của anh mang 2 ý nghĩa nói: “Có liên quan hay không em là người rõ ràng nhất.”

Lồng ngực của Hạ Hi kịch liệt phập phồng, trong mắt có ngọn lửa đang bốc cháy, trong lúc cô nhịn không được muốn phát tác, thì Lệ Hành nhìn con chó trên giường bệnh, sau đó giơ tay, lưu luyến vò đầu cô nói: “Em sửa tên con chó lại đi, tại sao em lại đặt tên nó như vậy, người khác gọi cũng không thuận miệng lắm”. Dừng lại một chút rồi anh lại nói: “Không hay lắm. ”

Sau đó anh không cho cô có cơ hội nổi bão, sau đó Lệ Hành đã rút tay, ôn nhu nói: “Ngày mai qua luận võ với tôi.”

Có một số lời, kỳ thật nên nói sớm thì tốt hơn, nhưng lúc này có người ngoài ở đây, Lệ Hành cảm thấy không phải là thời cơ tốt nhất để nói chuyện, bây giờ dù đã muộn, nhưng cũng nên cho đối phương một cơ hội để hòa hoãn, có lẽ sẽ càng thích hợp hơn cho cuộc gặp mặt ngày mai. Tháo gỡ hết những khúc mắt giữa 2 người. Anh nghĩ thế.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.05.2014, 09:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 25.04.2014, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 235
Được thanks: 3216 lần
Điểm: 22.67
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nếu anh yêu em như lúc đầu - Mộc Thanh Vũ (H) Chương 7 &8 - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8:

Chờ Hạ Hi tỉnh táo lại từ ánh nhìn thâm thúy và dịu dàng của anh, thì Lệ Hành đã đi rồi. Không đợi cô từ trong cảm xúc trở về hiện thực, Nhan Đại đã hỏi tới tấp:

“Tớ ngửi thấy mùi gian tình nha, hai người có việc gì giấu tớ phải không, mau khai ra, thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị.”

Hạ Hi xoay khuôn mặt đã tô sơn trát phấn đi, che giấu cảm xúc nói: “Cậu đừng có chuyện gì cũng hỏi căn nguyên nguồn gốc được không, nói ít vài câu không ai nói cậu câm đâu.”

Nhan Đại hừ trách một tiếng: “Cậu đùa à? Tớ làm sao có thể ít nói? Sao không thấy cậu bắt người mà không cần dùng vũ lực đi. ”

Tâm tình vốn không ổn định, Hạ Hi nghe vậy thì tức giận: “Nói năng linh tinh.”

Nhớ lại lời nói mơ hồ tuyên bố quyền sở hữu của Lệ Hành, Nhan Đại càng lúc càng cảm thấy hứng thú: “Cậu đừng nói sang chuyện khác, mau mau khai báo đi, rốt cuộc giữa 2 người đã xảy ra chuyện gì?”

Cô đảo đảo mắt suy nghĩ một chút, tinh thần bát quái đến một cách nhanh chóng, Nhan Đại hưng phấn vỗ đùi: “Anh ta không phải là ngựa tre của cậu đi? Á, cậu khoan hãy nói, các cậu người tuấn nam, người mỹ nữ, thật là xứng đôi.” Sau đó chậc một tiếng, cô lại tự lẩm bẩm nói: “Nhưng nếu như nói như vậy, chẳng phải tình địch của Tiêu Dận xuất hiện rồi sao? Dựa vào quan hệ tình bạn của chúng ta, tớ nên đứng về phía nào đây?”

Hạ Hi trừng mắt nhìn cô ấy: “Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, đừng có gộp chuyện của bọn tớ lại với nhau, nếu như anh ta cô đơn, cậu có chịu trách nhiệm không?”

Nhan Đại phì cười: “Nếu như anh ấy muốn cô đơn, thì chùa chiền đã đầy kín người rồi. Được rồi, được rồi, cậu đừng trừng mắt nhìn tớ nữa, tớ biết giữa hai người không có việc gì, tớ ghen tị được chưa, so sánh với người bạn học cũ như tớ, anh ta đối với cậu không tệ, thậm chí còn tốt hơn đối với bản thân mình…”

“Cậu nói như vậy thật không có chút lương tâm nào. Hơn nửa đêm cậu phát sốt là ai từ lầu 7 đưa cậu đến bệnh viện? Là ai đã bất chấp mưa gió đưa tiễn cậu đến sân bay lúc cậu đi công tác? Là ai….”

“Dừng, những chuyện này cậu đã lải nhải suốt vài năm rồi, cậu nói như vậy, người không biết còn tưởng tớ với anh ta là một đôi nữa. nhưng cậu thấy đấy, không có một tia lửa nào.” Nhan Đại nhíu mày, buông tay.

Hạ Hi nhún vai, từ chối cho ý kiến.

“Ái, nói sang chuyện khác đúng không? Tớ có chỗ tốt như vậy sao? Tớ đường đường là một phóng viên lớn, còn không bằng lời vàng miệng ngọc của cậu…” Nhớ lại cảnh tối hôm qua khi Lệ Hành che chở cho Hạ Hi, Nhan Đại lại quyết định nghiêm hình bức cung, làm bộ như săn tay áo, cô híp mắt kéo Hạ Hi nói: “Nói mau, giữa cậu và Lệ Hành rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tớ càng nghĩ càng cảm thấy lúc anh ta bảo vệ cậu đặc biệt dũng cảm quên mình, dựa vào ánh mắt sắc bén của tớ, thì tuyệt đối giữa hai người không phải loại tình cảm bình thường, nhưng mà lúc tớ nói chuyện với anh ta, thì anh ta nói hai người chỉ là bạn bình thường.”

Bạn bè? Anh nói bọn họ là bạn sao? Bọn họ phải không? Hạ Hi trả lời không được, nên cô im lặng một chút rồi cô nói: “Giống như anh ấy nói.”

Câu trả lời của Hạ Hi dĩ nhiên khiến Nhan Đại không vừa lòng, cô cau mày nói: “Anh ta không nói gì cả.”

Sợi dây nào đó vốn nằm lặng yên trong tận đáy lòng, bị rung động, Hạ Hi cảm thấy mờ mịt, cô tránh nặng tìm nhẹ trả lời:“Tớ cũng không có gì để nói.” Mắt thấy Nhan Đại còn muốn tiếp tục hỏi, cô bỗng cảm thấy mệt mỏi, hiếm khí cô thỏa hiệp, lấy giọng điệu khẩn cầu nói: “Tiểu Đại, cậu để cho tớ yên lặng một chút, trong khoảng thời gian này xảy ra rất nhiều chuyện, khiến cho tớ phản ứng không kịp. Bây giờ cậu đừng bức tớ nữa, được không?”

Từ lúc quen biết đến bây giờ, Nhan Đại và Hạ Hi cười nói thành quen, ngay cả lúc quan tâm lẫn nhau, bình thường, cũng dùng phương thức răng bén lưỡi nhọn để biểu đạt cho đối phương hiểu, nghiêm túc giống như giờ phút này, là lần đầu tiên nhìn thấy.

Trong lòng có một loại cảm giác nào đó ngày càng sáng tỏ, lại cảm thấy Hạ Hi đột nhiên trở nên đa cảm, thân là chị em tốt của Hạ Hi, Nhan Đại biết, không thể tiếp tục đề tài này, ít nhất là không thích hợp vào hôm nay. Cô đi qua ôm lấy bả vai của Hạ Hi, giọng nói cô thoải mái, quan tâm nói: “Cậu nói cái gì ép với không ép, cậu không muốn nói, tớ liền không hỏi nữa, tớ đổi đề tại trong tâm khác để tâm sự vậy.”

Đổi đề tài trọng tâm đương nhiên rất dễ, nhưng nhịn xuống cảm giác khó chịu lại rất khó, Hạ Hi đè nén nước mắt, quay lưng đi.

Bởi vì hôm nay là chủ nhật, nên đêm nay, Hạ Hi theo thường lệ không trở về căn hộ của mình, mà trở về nhà của ba.

Hạ Hoành tự mình xuống bếp chuẩn bị một bữa tối phong phú, món ăn khéo léo, bốn mặn một canh, nhìn ba có lúc nhíu mày, nhưng vẻ mặt vẫn mang tình cảm yêu thương như cũ, một chút bất an trong lòng cô, cũng bình tĩnh lại. Trái tim, lạc chỗ. Dù cho đã từng xảy ra chuyện gì, hoặc sắp có chuyện gì xảy ra, thì có cha bên cạnh, mãi mãi là nhà của cô. Suy nghĩ như vậy, Hạ Hi mới cảm thấy nỗi đau đớn trong lòng, tựa hồ cũng không còn giá trị nữa.

Sau bữa cơm tối, Hạ Hi xem ti vi với Hạ Hoành, hai cha con câu được câu chăng nói chuyện phiếm.

“Ngày mai ba có việc, không thể xem con đi luận võ, bản thân con phải chú ý.”

“Ba không đi hả? Đúng lúc, con đỡ phải khẩn trương, lại làm không tốt.”

Hạ Hoành trêu ghẹo nói: “Loại cảm xúc hồi hộp này, con ít khi có nha.”

Hạ Hi làm nũng nói: “Ai nói, ba có lực uy hiếp như vậy, làm con sợ mà.”

Ông vuốt vuốt gò má của con gái, Hạ Hoành có thâm ý khác nói: “Đừng sợ, dù có xảy ra chuyện gì còn có ba ở đây, ba vẫn thừa sức bảo vệ con gái của mình.”

Vẫn nằm trong vòng tay của ông, Hạ Hi cười ngây ngô, tựa đầu trên vai ông, nũng nịu nói: “Ba cứ như vậy sẽ làm con hư mất. ”Trong lòng lại cảm thấy biết ơn tình yêu thương mà ông đã dành cho cô.

Hạ Hoành nghe vậy thì khẽ trách: “Không phải ba đã sớm chiều hư con sao? Tự nhiên đang yên đang lành lại đi đánh nhau, làm đùi bị thương, bao lâu mới khỏi. Thật là không nhớ sao?”

Hạ Hi chắp tay thi lễ cầu xin tha thứ nói: “Con sẽ ghi nhớ mà, sẽ không bao giờ tái phạm nữa, được chưa? Ba đừng giáo dục tư tưởng chính trị cho con nữa.”

“Có nói con cũng không nghe lọt tai” Yêu thương gõ trán con gái, ông nói: “Gặp chuyện như vậy con cũng đừng nên xúc động, hãy chừa chút thời gian cho bản thân, có rất nhiều chuyện có thể đơn giản hóa, con có hiểu không?”

“Dạ, tuân mệnh” Hạ Hi hoạt bát cười, lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào.

Ngày kế tiếp, lúc Hạ Hi tham gia mục đấu võ, trong văn phòng cục trưởng cục công an tràn ngập mùi thuốc súng nồng nặc.

Sau khi biết được kết quả vụ án, phó cục Mục Nham cầm văn kiện trong tay hất ở trên bàn, khi mở miệng thì tức giận nói:

“Giỏi lắm, còn tự nói mình là đặc nhiệm, kết quả “tử trận” lại có thể lên đến 70%.”

Đội trưởng đội đặc công đương nhiệm, Cố Lệ nói: “Lần này tác chiến dã ngoại, người của chúng tôi còn thiếu kinh nghiệm”

“Không phải các người là cảnh sát sao? Không phải cảnh sát được huấn luyên như một đăc công sao?” Ánh mắt của Mục Nham lợi hại, không khách khí đả kích nói: “Thiếu kinh nghiệm sao? Anh dám nói nhưng tôi không dám nghe.”

Nhận được mệnh lệnh của cấp trên, nửa tháng trước, đội đặc công và bộ đội dã chiến đã kết hợp thành lập một trại huấn luyện, hai bên tiến hành mô phỏng đối đầu, hôm nay là ngày bộ phận đánh giá kết quả. Bình thường đội đặc công huấn luyện hết sức nghiêm khắc, tự tin 10 phần, nhưng kết quả lúc tấn công bọn họ lại thất bại thảm hại. Cũng may chỉ là huấn luyện, nếu như là thực chiến, những người đó đã chết trận thật rồi. Lúc này, có thể nhìn thấy, Mục Nham có bao nhiêu buồn bực.

“May mắn là thông qua cuộc tập trận lần này phát hiện cảnh đội không đủ kinh nghiệm còn có thời gian để tăng cường cải thiện”

Tuổi tác càng tăng, thì càng chững chạc, Cố Lệ suy nghĩ một chút rồi đề nghị nói: “Tôi nghĩ muốn xin quân đội ủng hộ, cử người đi học kỹ thuật tác chiến dã ngoại, để tổng hợp nâng cao năng lực tác chiến của nhân viên cảnh sát.”

“Cử người đi?” Mục Nham nhíu mày nói: “Bộ đội là do nhà anh mở à? Anh nói muốn đi, thì đi?”

Cố Lệ cười: “Việc này phải để anh ra mặt mới được.”

Sau khi cân nhắc đến tính đặc thù và khả năng của sự việc, Mục Nham mới căm tức nói: “Chờ tôi quay lại sẽ thu thập đám nhóc thúi đó.”

Thấy Cố Lệ nhớ đến một chuyện, Mục Nham nói: “Đội cảnh sát hình sự và điều tra tập kích mục tiêu vừa rồi, tôi đã xem báo cáo, đội của cậu cũng thật là, người bên bộ chính trị và quân đoàn 532 mà các người cũng dám bắt? Tại sao lại không lựa người mà bắt. Còn chưa đủ mất mặt sao? Còn Trác Nghiêu nữa, càng làm tăng thể diện cho chúng ta hơn, trình độ chỉ huy tác chiến mất tiêu chuẩn, bắn nhầm một con chó?”

     Nhắc đến vấn đề lầm lẫn hỗn độn đêm đó, Cố Lệ cũng không biết nên bình ổn cơn tức giận của lão đại như thế nào, anh sờ sờ mũi không dám trả lời.

Sau đó lại dặn dò thêm một số công việc sắp tới, chờ Cố Lệ rời khỏi, Mục Nham cầm điện thoại gọi điện. Điện thoại vừa được nối, trong microphone đã truyền đến giọng nói trầm thấp của Hạ Hoằng Huân mang theo ý cười:

     “Thế nào? Ngọn gió nào thổi đại cục trưởng Mục gọi đến thế?”

Không sai, lần huấn luyện mô phỏng này được tổ chức ở quân đoàn 532, nói cách khác, người chỉ huy là Lệ Hành dẫn theo Hạ Hoằng Huân và lính trinh sát, để tập trận với người của đội cảnh sát.

Mục Nham mất mặt, trong lòng vốn đang không vui nhưng Hạ Hoằng Huân còn trêu anh, anh tức giận nghĩ đến người nào đó là muốn dậm chân. Sau khi ổn định cảm xúc, Mục Nham đi thẳng vào vấn đề: “Cậu và đội trưởng Dạ không phải có chút giao tình sao? Cho anh phối hợp cá nhân, giúp anh làm một đợt tập huấn.”

“Anh muốn người của đội đặc chủng giúp anh huấn luyện sao? Ý tưởng này cũng rất sáng tạo, chỉ là việc tìm người huấn luyện cũng không nhất thiết phải tìm Dạ Diệc?” Hạ Hoằng Huân lập tức hiểu rõ ý tứ của anh ta.

     “Anh ta là người trong vạn người mới tìm được một, chỉ là sợ không có lệnh điều động, lão kia sẽ không tha cho anh …”

Anh nghĩ đến một người, Hạ Hoằng Huân lập tức cắt đứt lời của Mục Nham: “Ở chỗ em cũng có một người trong vạn người mới tìm được một, anh có muốn không?”

“Cậu nói cậu à?”

“Làm sao có thể! Người đó còn bản lĩnh hơn em.”

“Ồ, bạn bè khắp nơi của tôi, tin tức lại khiêm tốn như vậy sao? Tôi cũng không tin một quân đoàn bình thường của cậu lại có ẩn chứa rồng.”

“Anh đừng có không chịu phục, nếu không phải là rồng thì làm sao thu thập được anh. Đã hỏi là anh có muốn hay không, bởi vì là anh em mới nói, chứ là người khác, em cũng không tiết lộ làm gì.”

Mục Nham suy nghĩ rồi hăng hái trả lời: “Được, vậy thì dùng người cậu giới thiệu đi, để anh xem xem thế nào.”

“Vậy quyết định như vậy đi, chỉ có điều anh phải chờ rồi, vì Hách Nghĩa Thành đã mượn người đi trước một bước rồi. Bên trong quân đoàn đang chuẩn bị diễn tập, là nhạc kịch quý này, không được châm trễ.”

     Tham mưu trưởng của quân đoàn, nhân vật quan trọng như vậy, Hạ Hoằng Huân và quân đoàn cũng phải xếp hàng, cho nên Mục Nham nói: “Không thành vấn đề, tôi sẽ sắp xếp bên này trước, bảo đảm người của cậu bất cứ lúc nào cũng có thể tiến hành huấn luyện.”

Sau khi cúp điện thoại, Hạ Hoằng Huân tiếp tục quan sát đấu võ, Hạ Hi đang cùng đối thủ thi đấu ở giữa sân, anh thấy cô gái yếu đuối nhưng ra tay rất sắc bén, công kích trực tiếp, nhịp độ uyển chuyển, động tác linh hoạt nhanh như thỏ chạy lại mạnh như giao long.

Nhưng dù sao cũng là trận chung kết, đối phương cũng không phải hạng tầm thường, sau khi bị Hạ Hi đá trúng một cước ngã xuống đất, người kia giống như ruộng khô nhổ hành, thân thể bay vút lên cao, chân phải quét về phía huyệt thái dương của Hạ Hi.

     Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng, trận thi đấu trong nháy mắt bỗng vang lên thanh âm hút khí, rất nhiều người xem bị cả kinh bật dậy từ chỗ ngồi.

Trong lúc mọi người tưởng chừng như đứng hình tại chỗ, Hạ Hi nhanh chóng lấy lại phản ứng, xê dịch né tránh, vững vàng vươn chân ra, sức lực vững vàng đá vào cổ của đối phương. Tiếp theo, trận thi đấu lại im lặng như tờ, rồi đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Anh nhìn vẻ mặt phấn chấn, nụ cười tự tin của cô gái đứng giữa sân thi đấu, trong mắt Hạ Hoằng Huân không che giấu được tia tán thưởng. Anh phải thừa nhận, mặc dù tính tình của cô dễ xúc động, trên người của cô lại giống lưu manh giang hồ, nhưng mà lực tác chiến của cá nhân cô là không thể nghi ngờ.

     Có lẽ Mục Nham nói đúng, trong tình huống đặc thù, Hạ Hi sẽ kịp thời lộ ra dáng vẻ gặp biến không sợ hãi, không hợp với lứa tuổi. Nghĩ đến đây, Hạ Hoằng Huân bắt đầu suy xét kĩ chuyện Hạ Hi thay đổi công tác.

Hôm nay, sau khi trải qua một vòng đọ sức, màn che trận luận võ của công an thành phố A đã được hạ xuống, giải quán quân đơn nữ đấu võ và giải đấu súng đơn nữ đều bị Hạ Hi giành lấy. Đêm đó, mọi người đều tổ chức ăn mừng cho Hạ Hi, nhưng Lệ Hành hứa hẹn đến xem thi đấu, từ đầu đến cuối vẫn không thấy anh xuất hiện.

Không biết có phải ứng với câu nói kia hay không: Đừng hy vọng sẽ không thất vọng. Không nhìn thấy Lệ Hành, cả người của cô ngồi thẳng lên, giả vờ bình tĩnh như chưa từng xảy ra chuyện gì, cô cười sằng sặc, sau đó liên tục uống rượu.

     Sau khi bữa tiệc chúc mừng kết thúc, vì để tỉnh rượu, Hạ Hi quyết định đi bộ về nhà.

Gió đêm thổi qua, dịu dàng làm thổi tung mái tóc dài mềm mại, phất vào gò má đã phím hồng, cái loại cảm giác dễ chịu có chút không chân thực làm cho men say trong người Hạ Hi càng ngày càng đậm, cô đuổi Tiêu Dận về, vừa đi vừa hát: “Em nói yêu anh thì theo anh đi, dù mưa gió cũng theo anh đi, theo anh đến góc biển chân trời, quyết định rồi, thì sẽ không hối hận…” Hát hát, không biết nghĩ đến người nào, cô lại hát như thế.

“Người lính cách mạng, tất cả mọi người đều muốn có vợ, anh muốn, tôi cũng muốn, nhiều như vậy…” Học ngữ điệu của người đó, thô thanh thô khí lớn tiếng hát hai câu, Hạ Hi không khống chế nổi ôm bụng ngồi cười ở ven đường, bỗng nhiên, trước mặt cô có một đôi ủng quân nhân xuất hiện, tim cô đập mạnh và loạn nhịp, một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu của cô, cô ngơ ngác ngẩng đầu, híp mắt, dáng vẻ ngây thơ nhìn anh.


Đã sửa bởi Cellina lúc 26.05.2014, 13:40.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cellina về bài viết trên: Dana Nguyen, MicaeBeNin, Trần Mai Loan, ViViNTT, Wassbi, cunnie Nguyễn, meadow87, rabbitjade, ta là Mẹ Mìn, tuyet tinh coc
     
Có bài mới 31.05.2014, 15:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 25.04.2014, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 235
Được thanks: 3216 lần
Điểm: 22.67
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nếu anh yêu em như lúc đầu - Mộc Thanh Vũ (H) Chương 7 &8 - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 9:

“Em làm sao vậy? Nửa đêm không ngủ lại chạy ra đây hát, không sợ bị cảnh sát bắt sao?”

Lệ Hành ngồi xổm xuống trước mặt cô, lúc nói chuyện bàn tay rất tự nhiên trượt qua đỉnh đầu, vuốt ve cần cổ non mịn của cô.

Tay anh thon dài, lại cứng rắn, cảm giác thô ráp ấm áp làm cho Hạ Hi thất thần một lát, cô khẽ nâng cằm lên, híp mắt giống như con mèo nhỏ, khóe miệng cong lên khe khẽ nở nụ cười: “Ai dám bắt tôi a, không sợ bị tôi đánh sao?”

Hạ Hi vốn rất xinh đẹp, nhưng lâu lắm rồi, Lệ Hành chưa nhìn thấy cô dịu dàng minh diễm như vậy,nụ cười tỏ vẻ hờn dỗi, nhưng lại mị hoặc như ẩn như hiện. Anh không thể kiểm soát tâm tình của mình, cười đến quyến rũ mười phần, véo véo khuôn mặt của cô, cưng chiều nói: “Không được?”

“Anh mới không được đấy.”

Cô rụt rụt vai, ánh mắt giảo hoạt giống như hồ ly nhỏ bướng bỉnh, đầu lưỡi đã khô rát nhưng vẫn cứng rắn cãi lại: “Một chai rượu 65 độ còn chưa nhằm nhò gì, tôi còn chưa uống đã đâu.” Sau khi giọng nói tiêu tan, cô ngây thơ ngáp một cái, sau đó cau mày.

Quả thật bọn họ đã xa nhau lâu lắm rồi, nên anh không rõ tửu lượng của cô giờ như thế nào. Chỉ có điều nhìn qua, dường như tối nay uống không ít. Biết cô đã uống rất nhiều, anh đến gần, động tác dịu dàng vuốt nếp nhăn giữa hai hàng lông mày, sau đó khe khẽ vuốt ve nói: “Sau này không được uống rượu nữa, không tốt cho sức khỏe.”

Cô ngước cần cổ trắng noãn lên, nhìn về phía ánh mắt của anh lúc rõ lúc không, kháng nghị nói: “Anh muốn lo cho tôi sao? Dựa vào cái gì? Anh cũng không phải là gì của tôi.”

Cô lúc nào cũng cố ý xuyên tạc ý tứ của anh, Lệ Hành nâng mắt nhìn cô, giọng nói trầm thấp giống như nỉ non: “Không phải lo lắng, mà là đau lòng.”

“Đau lòng?”

Đôi mắt đen láy xoay xoay, tựa hồ đang cân nhắc lời nói của anh có mấy phần tin cậy, Hạ Hi nghiêng đầu, cười duyên với anh: “Vậy trước đó anh đã đi đâu?”

Ý trách cứ rõ ràng như vậy, thông minh như Lệ Hành đương nhiên hiểu được. Đối mặt trong giây lát, nhìn chằm chằm khuôn mặt hồng nhuận như quả đào vì say, thanh âm anh trầm thấp giống như tự lẩm bẩm nói: “Anh đã về rồi, anh sẽ bồi thường gấp bội cho em.”

“Anh nói cái gì?”

Ánh mắt Hạ Hi mê mang nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lệ Hành gần trong gang tấc, giọng nói của cô pha lẫn men say ngà ngà, mơ hồ nói: “Anh nói cái gì tôi nghe không rõ, anh lặp lại lần nữa.”

Lúc này, bởi vì cô đã hơi say, nên không tự giác lột bỏ lớp ngụy trang kiên cường trên người, ánh trăng nhu hòa làm lộ ra nét nhu thuận và đáng yêu trên khuôn mặt cô. Cô giống như một đứa nhỏ khao khát được yêu thương. Lệ Hành không kìm lòng nổi nhẹ nhàng kéo cô vào trong lòng mình, ôn nhu dỗ dành: “Ngoan, sau này em uống ít một chút.”

Không biết là do cô quá say, hay bị lời nói nhỏ nhẹ của anh dỗ dành, lần này Hạ Hi cư nhiên không kháng cự vòng ôm của anh, ngược lại còn thuận thế tựa đầu vào cổ anh, tựa vào làn da ấm áp của anh, nhẹ nhàng cọ xát, giống như trả lời.

Tình nồng ý đượm lâu ngày không gặp, cảm giác ấm áp trong lòng, làm trong mắt anh hiện lên vài tia đau lòng, anh ôm chặt thân thể nhỏ gầy của Hạ Hi, Lệ Hành khẽ hôn lên đỉnh đầu cô, vừa hôn vừa nói: “Là anh không tốt, anh không tốt…” Nếu lắng nghe kĩ, có thể thấy giọng nói của anh có chút nghẹn ngào.

Hạ Hi say thật, cô không nghe thấy lời xin lỗi nhỏ như muỗi kêu của Lệ Hành, cho nên đành nhắm mắt bỏ ngoài tai. Một trận gió thổi qua, cô theo bản năng rúc vào trong lòng anh, tính trẻ con lại nổi lên, cô lầm bầm nói: “Lạnh quá.”

Anh nhanh chóng bình phục lại cảm xúc, cởi áo khoác quân trang bên ngoài xuống khoác lên người cô. Lệ Hành đang muốn kéo cô đứng dậy, thì Hạ Hi đã giành trước một bước, dùng tay dò xét gương mặt anh.

Tay nhỏ bé của cô lạnh lẽo nhưng rất mềm mại, chạm vào trên làn da anh, loại cảm giác tốt đẹp này làm cho trái tim của Lệ Hành khẽ run lên. Trong trí nhớ của anh, ngày xưa, cô cũng thích dùng tay sờ mặt anh, lúc đó anh còn trêu cô nói:

“Em không thể yêu cầu mình nghiêm túc một chút sao? Thấy trai đẹp là không kiềm lòng nổi.”

Cô trả lời như thế nào? Anh nhớ, cô bĩu môi nói: “Có đồ ngốc mới yêu cầu nghiêm khắc với bản thân, em không đòi hỏi ở mình cái gì cả.”

Nói xong, đưa khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ đến gần, rất nhanh hôn một cái lên sườn mặt nhìn nghiêng của anh, Hạ Hi nhìn thấy nét mặt anh kinh ngạc, thì che giấu thẹn thùng, cố ý trừng mắt nói: “Sao vậy? Em không thể hôn anh sao?”

“Hôn được, hôn được, kẻ hèn cầu còn không được nữa là.” Anh cười, trước khi cô chạy đi, đã bắt cô ở trong ngực mình, sau đó cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ không ngừng lải nhải của cô.

Ký ức được niêm phong như nước lũ tuôn trào, ngập tràn trời đất mà đến, ngọt ngào đến mức làm cho ý cười bên môi anh càng lúc càng đậm, Khi tay nhỏ bé của cô chậm rãi chuyển qua đỉnh đầu anh, anh rốt cục cười lên, khẩu thị tâm phi, lạnh lùng nghiêm nghị nói: “Đừng sờ lung tung, tóc cũng bị em làm rối cả rồi.”

Nghe vậy, Hạ Hi lộ ra nụ cười mềm mại ấm áp lạ thường, ý tứ vui vẻ và chế nhạo đáng yêu không gì sánh kịp, cô răng lưỡi bén nhọn đả kích anh nói: “Tại sao lại ngắn như vậy, còn chưa dài bằng lông chim.”

Dung mạo vô cùng linh lợi của cô làm cho đêm đen yên tĩnh cũng trở nên sáng ngời, Lệ Hành vò rối tóc cô, còn chưa kịp nói gì thì đã bị cắt ngang. Hai cánh tay ngọc trắng như ngó sen tùy ý quấn lên cổ anh, Hạ Hi ngửa đầu, mị hoặc nhìn anh, lười nhát nói: “Mệt muốn chết, về nhà ngủ thôi.”

     Trên người Hạ Hi tràn đầy sự mị hoặc, lại thêm yêu cầu đầy tính mập mờ này quá sức có tính trêu đùa lòng người.

Lệ Hành khó kìm lòng mà muốn đến gần cô, anh nhẹ nhàng xoay người, áp sát vào gò má Hạ Hi, nhẹ nhàng, ôn như như dỗ dành con nít mà nói : “Ngoan nào, anh đưa em về nhà, hửh?” Nói xong anh bế ngang người cô, đi về phía chiếc xe việt dã. Lúc anh đặt cô xuống ghế lái phụ. Hạ Hi chợt nghiêng thân, động tác rất nhanh, hôn lên môi anh.

Nụ hôn bất ngờ làm cho Lệ Hành thất thần trong nháy mắt, lưỡi cô khéo léo tham tiến trong miệng anh, liếm mút không hề có trình tự, sự tự chủ trong lòng anh bỗng nhiên biến mất, một nỗi xúc động mãnh liệt dâng lên, anh ôm chặt lấy thân thể mềm mại không xương của cô, trằn trọc mà thắm thiết hôn trả lại cô.

Đã lâu rồi không thân mật, làm cho người ta không thể kiềm chế được, càng muốn dung nạp hương vị trên người đối phương càng nhiều. Lệ Hành ôm chặt lấy Hạ Hi, hôn đến triền miên mà say mê, Hạ Hi nhắm mắt lại, càng thêm tiến sát vào trong lòng anh. Mặc anh tùy tiện đòi lấy….

Hơi thở quen thuộc như vậy, dây dưa động tình như thế, Lệ Hành bị cô khiêu khích càng lúc càng không thể vãn hồi. Lúc Hạ Hi nhẹ nhàng hừ ra tiếng, anh hôn xuống cái cổ non mịn của cô, sau đó anh tinh tường nghe được, Hạ Hi thấp giọng thì thào: “A Hành, A Hành...”

Giờ phút này, lòng anh bỗng trở nên mềm nhũn, hai tay ôm lấy cô càng chặt, áp cái ót của cô vào trong ngực anh, anh ôn nhu nói: “Tiểu Thất, anh ở đây, anh ở đây.”

Không biết tại sao Hạ Hi đột nhiên khóc lên, nói năng lộn xộn nghẹn ngào hỏi: “Tại sao bây giờ anh mới trở về? Cuối cùng anh cũng chịu trở về rồi sao? Anh luyến tiếc cái gì, nên mới trở về sao?”

Hạ Hi thực sự say, nếu không, cô cũng không thốt ra câu hỏi yếu đuối như vậy, nhưng lòng của cô lại tỉnh, cho nên từ đầu đến cuối cô vẫn nhớ cuộc chia ly sáu năm trước.

Cảm xúc quen thuộc trong trí nhớ cuồn cuộn mãnh liệt dâng lên, lúc này, Lệ Hành không chịu nổi, một câu trách cứ mềm mại của cô, ở trong lòng anh vô thanh vô thức khẽ nói: “Ngoài em ra, anh còn gì để luyến tiếc?”

Đêm yên tĩnh, bầu không khí trong trẻo nhưng lạnh lùng, Lệ Hành gắt gao ôm lấy cô, dường như muốn mượn vòng ôm ấm áp này, để làm giảm đi cảm giác rét lạnh trong lòng. Không biết qua bao lâu, có một chiếc xe đi qua, xuyên thấu qua cửa sổ xe, một câu hát vang lên: “Chỉ cần chúng ta ôm lấy nhau, cho dù ngoài trời có lạnh lẽo cũng trở nên ấm áp, sáng sớm mùa đông tuyết rơi, hai người ấm áp tựa vào nhau, không còn sợ lạnh giá…” Kèm theo tiếng nhạc vang lên, Hạ Hi khóc đến ngủ thiếp đi, đêm nay cô ngủ say, mơ một giấc mộng ấm áp ngọt ngào, cảnh tượng trong mơ không ngừng hiện lên trong đầu, quen thuộc đến mức giống như mình đã trải qua.

Ngày hè chói chang, một cô bé mặc váy công chúa màu trắng đầu đội mũ rơm lớn màu xanh biếc, trong tay nhỏ cầm một cái cuốc lớn.Mồ hôi trên người cô tuôn như mưa, chợt cô nghe có một giọng nói chất vấn: “Tại sao ấy lại xới rau hỏng hết rồi?”

Cô bé bị giọng nói bất ngờ làm cho hoảng sợ, ngẩng đầu, khi nhìn thấy một cậu bé đứng trước người mình không biết cậu ta đứng đó từ lúc nào, vóc người cao hơn cô, ước chừng 10 tuổi, ánh mắt không thiện ý nhìn về phía cô.

Thấy cô chỉ nhìn cậu mà không nói chuyện, cậu bé tức giận nói: “Tớ hỏi cậu đấy, tại sao lại xới rau hỏng hết rồi?”

Nhìn nhìn vườn rau một chút, cô bé không hiểu nói: “Tớ không có phá hỏng rau, tớ chỉ làm cỏ thôi.”

Cậu bé nhặt lên một cọng rau non bị xới hỏng, cậu bé cau mày nói: “Rau và cỏ cũng không phân biệt được, cậu thật là ngu ngốc a, cậu xem, cậu đã làm rau chết hết cả rồi.”

“Cậu mới ngu ngốc” Bị cậu ta mắng, cô bé tức giận nói: “Tôi chỉ lo làm cỏ, không quan tâm cái gì là rau hay không rau.”

Thấy cậu bé trừng cô, cô vươn cái cổ ươn ngạnh nói: “Thì sao?”

“Cậu còn cố cãi?” Cậu bé ném rau trong tay xuống, sau đó hung ác quơ quơ quả đấm: “Có tin tớ đánh cậu không?”

Cô bé nắm chặt cái cuốc, ngọt ngào ngây thơ nói: “Cậu dám đánh tôi sẽ mách anh tôi để anh ấy đánh cậu.”

“Cậu còn dám mách, tớ sợ cậu à?” Bị uy hiếp, cậu bé có chút tức giận, đẩy bả vai nhỏ của cô một chút.

Thân hình cô bé vốn nhỏ nhỏ gầy gầy, dưới chân lại không biết vấp phải cái gì, nên ngã ngồi trên mặt đất.

Cậu bé cũng không muốn ức hiếp một con gái nhỏ, chỉ thấy cô xới rau nên muốn hù dọa cô một chút, không ngờ không khống chế được lực tay, đã đẩy ngã tiểu gia hỏa ngã ngồi xuống đất, thấy thế cậu vội vã đưa tay kéo cô, ai ngờ cô bé lại hất tay cậu ra, sau đó tự mình đứng lên, phủi phủi vết bẩn trên váy, quay đầu xách cái cuốc lớn. Tính tình cô bé cũng bướng bỉnh gớm, cậu bé trêu cô nói: “Cậu muốn làm gì thế? Muốn đánh tớ à?”

Cô bé con hung hăng phồng má, trừng mắt nhìn cậu, ngay lúc cậu cho rằng cô bé sẽ mang cái xẻng bỏ chạy thì cô đã cúi người xuống, xới đống rau hỏng hết, sau đó ngoan độc nói: “Cậu dám đánh tôi? Chờ đấy, tôi sẽ mách anh tôi đến đánh cậu.”

Về phần câu chuyện tiếp tục diễn ra như thế nào, thì Hạ Hi đã bị đồng hồ báo thức đánh thức, cô chỉ biết trước khi tỉnh lại, mơ hồ nhìn thấy một cô bé hoạt bát, đắc ý ra hiệu chữ V, thắng lợi nhìn cậu bé, về những chi tiết khác trong mộng, dù cô có làm thế nào cũng không nhớ được.


Đã sửa bởi Cellina lúc 31.05.2014, 19:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cellina về bài viết trên: Dana Nguyen, MicaeBeNin, Trần Mai Loan, ViViNTT, Wassbi, hoacothong, meadow87, piggy lovly, sunrain, ta là Mẹ Mìn, ttqtrang146, tuanthuong
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.