Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 

Khách quan, không thể được - Lam Bạch Sắc

 
Có bài mới 25.09.2012, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37096
Được thanks: 80125 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Khách quan, không thể được - Lam Bạch Sắc - Điểm: 9
Truyện này mình edit mừng sinh nhật chị pipa ^^

Khách quan, không thể được ~


images


Tác giả: Lam Bạch Sắc

Converter + Editor: ngocquynh520

Giới thiệu:

Chánh thống mà nói, đây là tình yêu và khao khát của nam nữ hiện đại trên kinh doanh trên tình trường, thảo luận nghiêng qua, thì đây chính là chuyện xưa về theo đuổi và bị theo đuổi xoay ngược nhiều lần.

Thuộc tính của nữ chính: giả trư ăn cọp. Thuộc tính của nam chủ: không biết. Độ phúc hắc, độ khó chịu đều không biết. Ý nghĩa chính của truyện: thề tiến hành sự nghiệp ăn sạch sành sanh đến cùng.

Giới thiệu riêng:

Giới thiệu có vẻ hơi tối nghĩa, nên mình mạn phép giới thiệu thêm. Thật ra thì cốt truyện không mới, cái hay là ở cách viết của tác giả thôi. Nói tóm lại là tiểu hồ ly bị lão hồ ly chấm trúng, trợ lý bị phó tổng ăn sạch, oan gia đối đầu, gặp mặt khó quên, từng bước vào bẫy, hài hước không ngừng...

Nữ chính tuyệt không tiểu bạch, cũng có tính cầu tiến, ăn nói khá sắc bén... Nam chính thì vô cùng âm hiểm và biến thái... Cảnh H làm mình sặc sụa =]]

Thật ra thì mình cũng vô năng trong vụ giới thiệu T___T

Về tựa truyện:

Mình nghĩ tác giả đặt tựa dựa theo một bài hát có tên "Khách quan, không thể được". Các bạn có thể xem vietsub ở đây http://tieu9holy.wordpress.com/2012/06/ ... tieu-lang/. Xem rồi cũng có thể hiểu thêm về nội dung ^^





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.09.2012, 11:21
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37096
Được thanks: 80125 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khách quan, không thể được - Lam Bạch Sắc - Điểm: 53

Chương 1

Trên thế giới khoảng cách xa xôi nhất, không phải chân trời góc biển, không phải sanh ly tử biệt, mà là bạn thật vất vả chen lên xe điện ngầm tuyết số 2, tôi lại không chen lên được ——

Hồ Nhất Hạ ở dưới sự tấn công của bốn phương tám phía trước sau, rốt cuộc bị dẹp thành nhân thịt trong bánh nướng, một khắc cửa xe điện ngầm khép, mới thật vất vả rút ra một cái tay, phất tay từ biệt Lãnh Tĩnh ngoài cửa.

Con người Lãnh Tĩnh, người cũng như tên, trên thực tế là một tiểu thư vô cùng dễ dàng xù lông, lúc này đang ở ngoài cửa, trông mong nhìn xe điện ngầm đang bắt đầu chạy chầm chậm, mếu máo làm vẻ muốn khóc.

Phía bên này, Hồ Nhất Hạ trước sau như một, cười như không tim không phổi.

Báo ứng vì thiếu hụt đồng tình đối với bạn tốt tới rất nhanh, xe điện ngầm chạy một mạch, mỗi lần Hồ Nhất Hạ đều bị người đoạt đi chỗ trống, thủy chung không có chỗ lớn đặt chân.

Mang giày cao gót ba tấc, giống như đạp trên mũi đao, chân cũng sắp đứt, cô tự nhiên không rãnh bận tâm hình tượng, nương nhờ một góc, làm sao thoải mái được.

Tóc thẳng, xõa dài nửa tấc trên vai, áo màu sáng, sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, quần ống nhỏ phối với giày cao gót hồng, lộ ra một đoạn mắt cá chân mảnh khảnh, vừa đúng hấp dẫn, ăn mặc như con nhà dòng dõi, dáng dấp cũng vui tai vui mắt, nhưng tư thái bây giờ thì không dám khen tặng, tay chống trên cửa gửi tin nhắn, hận không thể dán mặt lên luôn, như người hoàn toàn không có xương cốt. Các hành khách nam len lén nhìn, lặng lẽ than: nhưng đáng tiếc, đáng tiếc.

"Nếu lần này mình lại không đậu phỏng vấn, cậu sẽ phải nuôi mình tiếp!"

Hồ Nhất Hạ ngưỡng khuôn mặt tươi cười nhìn chằm chằm điện thoại di động, ở loại địa phương này còn có thể không coi ai ra gì, đúng là có trình độ.

"Cút!" Đầu kia trả lời nhanh như tia chớp.

Cô cũng không tức, "Hắc hắc, mình lại cút trở về rồi."

Lãnh cô cô này nổi danh miệng cứng lòng mềm, chỉ chốc lát sau đã gửi biểu tình than thở tới đây: "Hồ ly, vì sao cậu ở trong nhà an nhàn không chịu lại phải chạy tới đây? Ừ? Nghe chúng chị em gái một câu, đã đến lần phỏng vấn cuối cùng rồi, cậu phải dụng tâm, ngàn vạn đừng như lần trước, người phỏng vấn đẹp trai cỡ nào cũng không thể chảy nước dãi, nghe chưa?"

Trong nháy mắt Hồ Nhất Hạ hơi xụ mặt, nhanh chóng ấn nút: cậu còn không viết vì sao mình chạy tới đây? Nếu như không phải bị hỏng chuyện với họ Hứa kia, mình làm gì phải ngàn dặm xa xôi trốn ra. . . .

Ngón tay lại dừng lại ở khắc này, cắn răng một cái, xóa toàn bộ chữ đã ấn lúc nãy.

Đổi lại:

"Cậu không biết người nước ngoài lần trước" Hồ Nhất Hạ ép mình nhớ lại những chuyện tuyệt vời đó, "Cặp mắt kia. . . Chậc chậc, so——blue (rất xanh)!"

Lãnh Tĩnh đoán chừng là tức thật, tin nhắn sau đó, dấu chấm than dùng vô cùng mất hồn: "Đại biểu nhân dân cả nước —— khi dễ cậu! ! ! ! !"

Hồ Nhất Hạ nào dám đắc tội nữa, cười hì hì cất điện thoại di động, tiếp tục làm nhân bánh thịt nướng của cô.

Thật vất vả mới đến trạm, Hồ Nhất Hạ từ cửa xe điện ngầm đi ra, trang phục và đạo cụ cả người đã sớm thê thảm không nỡ nhìn. Vội vàng xử lý tóc, tránh cho thật thành chuồng gà. Điều chỉnh hô hấp, sau đó thuận một hơi, ngẩng đầu, nhìn về văn phòng mục tiêu nơi xa.

Cao ốc cao vút trong mây, cửa thủy tinh khúc xạ ánh sáng gần như ương ngạnh, sáng nay lúc cô còn vùi ở trong chăn, Lãnh cô cô đã ngàn căn vạn dặn: tổng bộ Á Thái (tức là vùng châu Á Thái Bình Dương) của S-ray sắp thành truyền thuyết rồi, đến lúc đó cậu giúp mình lưu ý, những cô gái nơi đó có phải đều thanh khiết, đều xinh đẹp, có khí chất hay không?

Đêm qua Hồ Nhất Hạ gọi điện về nhà, lời lẽ của ba bình thường, bảo cô cần phải về nhà, Hồ Nhất Hạ chỉ nghiêm mặt, mượn danh nghĩa công ty lớn này cự tuyệt: "Ngày mai khuê nữ của ba phải đến Ngải Thế Thụy tham gia đợt ra mắt cuối cùng, chờ con câu một con rể tinh anh về cho ba!"

Nhớ năm đó ba Hồ dựa vào buôn lậu cải trắng ở Hongkong để dựng nghiệp, nhưng kể từ sau khi bù cả đống tiền lớn bán rau cải vào thị trường chứng khoán, ba liền vung tuyệt bút lên, gia huấn của Hồ gia là: không có văn hóa, thật là đáng sợ.

Bất đắc dĩ khuê nữ này học hành lợi hại, nhưng không có một chút tế bào làm ăn, ba Hồ không thể làm gì khác hơn ký thác hy vọng mong manh đến trên người con rể tương lai. Hôm nay khuê nữ vừa nói như thế, lập tức nói đến lời trong lòng, ba vui vẻ, bên tai Hồ Nhất Hạ cũng tạm thanh tỉnh, nhưng vừa cúp điện thoại, trong nháy mắt ngã vào thế giới không tiếng động, cô đột nhiên cũng có chút phiền muộn.

Hứa Phương Chu, ngàn vạn đừng bởi vì anh ở công ty chi nhánh Hoa Nam, em tới tổng bộ Á Thái, liền hiểu lầm em muốn xây dựng quan hệ với anh. Em tới nơi này chỉ là vì chiếu sáng tỏa nhiệt thuận tiện tiềm kiếm người tốt, anh ngàn vạn đừng hiểu lầm, ngàn vạn!

Khách qua đường vội vã, Hồ Nhất Hạ dừng chân chốc lát ở đường sắt, ngẩng đầu, ưỡn ngực, đi.

Tiến vào đại sảnh, hơi thở tinh anh đập vào mặt, dính vào phía sau cái mông Hứa Phương Chu làm cái đuôi nhiều năm như vậy, lợi ích duy nhất chính là Hồ Nhất Hạ lăn lộn được một tấm bằng không thể khinh thường, nhưng tốt nghiệp hai năm rồi cô đều làm mưa làm gió trong vùng đất của ba, không có một chút kinh nghiệm làm việc nghiêm chỉnh, hôm nay xen lẫn trong chỗ một đống tinh anh ra ra vào vào này, Hồ Nhất Hạ cảm thấy không khí không hợp, áp lực không nhỏ.

Mới vừa vào thang máy, bụng liền phát ra một tiếng ừng ực.

Ngay sau đó, lại ừng ực một tiếng.

Thật là khuất nhục.

Lãnh cô cô thường nói thế giới lớn hơn nữa, cũng không lớn hơn cái bụng của cô, nhưng trên thực tế, Hồ Nhất Hạ cảm thấy mình nên xấu hổ kín kẽ mới là thanh niên tốt, trạng huống hôm nay, có chút mất mặt, cô còn biết yên lặng cúi đầu.

Trong thang máy đều là vài nhân vật im lặng không lên tiếng giả trang thâm trầm, cô nhớ lại buổi sáng còn chưa ăn xong lúc sáng, nhìn đồng hồ, thời gian vẫn còn rất sớm.

Vì vậy quyết định đi trước ăn một chút gì để thêm can đảm.

Sau đó mỗi lần hồi tưởng lại ngày này, cái ngày đáng lẽ ngày tốt này, Hồ Nhất Hạ chỉ có thể than: một bước sai, thành thiên cổ hận kia! Nói trở về, lúc này, Hồ Nhất Hạ chưa từng đoán được đi ăn sáng sẽ mang đến biến hóa thảm thiết cho tương lai mình cỡ nào, vừa sải bước đi ra khỏi thang máy, vừa tra bản đồ trong điện thoại di động, tìm tiệm ăn lân cận.

Chỉ chốc lát sau, bữa ăn A đến tay, Hồ Nhất Hạ chỉ cảm thấy ánh mặt trời rực rỡ, cuộc sống tốt đẹp.

Đang cầm sữa đậu nành, ra khỏi tiệm ăn, ăn bánh rán[1], còn ngâm nga bài hát, đột nhiên —— liền bị cướp.

Đừng hiểu lầm, bị đánh cướp cũng không phải là cô.

Nương theo một tiếng gọi của người đẹp cách đó không xa: "Cái túi xách của tôi!" Một bóng người cứ như vậy đụng vào vai Hồ Nhất Hạ chạy trốn.

Cô bị đụng đến nỗi lui mấy bước, thật vất vả đứng vững, lại không ngừng quay đầu nhìn quanh.

Trước một giây bóng dáng của tên cướp biến mất ở trong đám người, bất hạnh bị ánh mắt của cô bắt được.

Lại cúi đầu xem bánh rán phơi thây trên đất, ngoài đau lòng, sức lực cũng "Vụt" một tiếng vọt thẳng lên đỉnh đầu. Hồ Nhất Hạ không nói hai lời, quay đầu liền đuổi theo.

Bánh rán, mới ăn một cái, tên giật túi, tội đáng —— giết!

Tên cướp kia chân dài, một cái nháy mắt, suýt nữa biến mất không thấy, Hồ Nhất Hạ hận nhất người ỷ vào ưu thế chiều cao bỏ rơi cô thật xa, người nọ đã từng là Hứa Phương Chu, cô không dám đắc tội, nhưng hôm nay là tên cướp, quả thực là thù mới thêm hận cũ, Hồ Nhất Hạ tự nhiên không khách khí, thắng gấp một cái, còn chưa có đứng vững, đã cởi giày ra.

Trực tiếp ném đến cái ót tên cướp.

Chẳng bao lâu sau, đồng chí Hồ Nhất Hạ, trừ chạy bộ, những vận động khác đều không tốt, môn đẩy tạ cũng không vượt qua, phải có Hứa Phương Chu ra mặt cầu xin giáo viên thể dục cho hợp cách, lúc này, lại ném trúng xưa nay chưa thấy. (#Ami: Vâng... đã trúng =]])

Cô xuống tay độc ác, tên cướp đau đến ôm đầu, Hồ Nhất Hạ nhân cơ hội nhào qua, vững vàng bắt lấy.

Tên cướp bất ngờ, trước mặt mọi người bị vùi dập giữa đường, nếu không phải thân hình thoăn thoắt, lập tức dùng bàn tay chống đất, mặt mũi này đoán chừng sẽ bị hủy. Anh muốn bò dậy, nhưng làm thế nào cũng không dậy được, lúc này khẽ nguyền rủa một tiếng, hung tợn nghiêng đầu nhìn, lúc này mới phát hiện cô gái đang cởi trên lưng.

Tầm mắt cả hai không có dấu hiệu va chạm nào, anh ta nhíu mày, con ngươi đen như mực, ánh mắt Hồ Nhất Hạ suýt nữa rơi vào. Vùng này thật tốt đến nhân thần đều giận, tại sao có thể nuôi một tên cướp thành cao cường như vậy?

Tên cướp như muốn nói chuyện, lúc này Hồ Nhất Hạ mới tỉnh hồn lại, túm lấy túi trong tay anh.

"Để cho tôi đứng lên." Giọng nói tên cướp bình thường, không hề thở gấp.

Mặc dù anh tựa hồ cũng không có ý giãy giụa, Hồ Nhất Hạ vẫn dùng sức thủ sẵn hông của anh, thật vất vả thở ra: "Trước chờ người mất của tới đã."

Ánh mắt tên cướp hơi đổi, tựa như tỉnh ngộ cái gì, nhìn lên nhìn xuống đánh giá Hồ Nhất Hạ, giọng nói lại vẫn nhàn nhạt: "Cô nghĩ sai rồi, tôi. . . ."

Lời còn chưa dứt, lập tức bị tấn công. Hồ Nhất Hạ cho một chưởng vào cái ót anh, "Gia đuổi theo mi con phố rồi, còn nói gì?"

Tư thế này thật lúng túng, chung quanh dần dần có một vòng vây náo nhiệt, tên cướp trầm ngâm một tiếng, "Cô nghe tôi nói trước. . . ."

"Câm miệng." Lại một chưởng, "Chị không rãnh tán gẫu với mi."

Hồ Nhất Hạ ngồi ở trên eo hắn, mang giày vào, giơ cổ tay xem đồng hồ, lấy gương ra trang điểm lại.

Anh ta cười lạnh một tiếng, Hồ Nhất Hạ cũng không để ý, mới vừa sờ điện thoại di động chuẩn bị báo cảnh sát, không ngờ tên cướp phía dưới đột nhiên không an phận, chợt lật người, Hồ Nhất Hạ không ngờ hơi sức anh lớn như vậy, cơ hồ bị anh ném lên mặt đất, tay vội chân loạn ứng phó, người mất của lại khoan thai tới chậm.

Người mất của và tên cướp nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ. Hồ Nhất Hạ đang muốn đưa túi qua, lại nghe bên tai có một tiếng kêu nhỏ: "Bắt, bắt nhầm. . . ."

! ! !

Hồ Nhất Hạ trang điểm lại vẫn vinh quang, người nọ lại nhếch nhác cực kỳ, mặt xám mày tro ở trước mặt cô. Khí rất mạnh, mắt khẽ híp, xem ra có chút âm trầm, giọng nói cũng không mặn không nhạt: "Tôi mới vừa bắt được tên cướp kia, giày cao gót của cô liền bay tới."

Anh ta nhìn chăm chú khiến cả người cô không thoải mái, Hồ Nhất Hạ thật muốn nói cho anh biết, anh đừng uổng phí sức lực, ánh mắt của anh giết tôi không chết. Khổ nổi lỗi tại chính mình nên không thể làm khó dễ, chỉ đành phải im miệng không nói.

Người mất của là lúng túng nhất, người nào muốn bị cướp túi, còn bị cô gái trẻ tuổi như vậy nhảy ra giải cứu, "Tiền y phục của ngài. . . . Để tôi đền."

Người đàn ông cũng không có khách khí, lúc này lấy tờ giấy, viết số lượng lên. Hồ Nhất Hạ còn chưa có náo hiểu anh nghĩ làm cái gì, đã bị anh chộp điện thoại di động. Anh cầm điện thoại di động của cô bấm số điện thoại, cô cũng không có kháng nghị, chỉ chú ý nhìn ngón tay anh. Trong lòng than thở: chậc chậc, đốt ngón tay thon dài.

Điện thoại trong túi người đàn ông vang lên, anh tựa hồ cười, đường cong không rõ ràng, đồng thời thu lại nụ cười, tờ giấy kể cả điện thoại di động, đều nhét vào trong tay Hồ Nhất hạ.

Hồ Nhất Hạ lập tức phàn nàn nâng mặt: thì ra anh ta chuẩn bị bắt cô đền tiền.

Người đàn ông liếc cô một cái, mặt mày dần dần cong lên, cất giấu nụ cười chỉ tốt ở bề ngoài. Cũng không lên tiếng nữa, cứ như vậy quay đầu đi.

Người này thật là cổ quái, bắp thịt ở bộ mặt mắc chứng cứng ngắc? Toàn bộ vẻ mặt giấu ở trong đôi mắt sáng, có mệt hay không? Hồ Nhất Hạ thầm nghĩ, ánh mắt từ trên lưng anh rút về, mở tờ giấy, nhìn thấy chuỗi số lẻ kia, trong lòng liền bị kéo: người tốt!

Cho là mình nhìn lầm, lại đếm chuỗi số lẻ một lần nữa.

Trái tim Hồ Nhất Hạ lại bị kéo lần nữa, "Có thể mặc y phục mấy vạn đồng ra ngoài, thật không dễ dàng."

Cô tự lẩm bẩm, tự nhận đã giảm âm lượng xuống đến thấp nhất, người đàn ông lại tựa như nghe thấy, chân bỗng nhiên dừng lại, hù dọa Hồ Nhất Hạ vội vàng im tiếng.

Cũng may anh ta chỉ ngừng nửa giây, Hồ Nhất Hạ đưa mắt nhìn bóng dáng anh biến mất ở trong tiếng than thở của đám người vây xem, cắn môi thật chặt, cũng không dám lên tiếng.

****

Thấy việc nghĩa hăng hái làm quả thật có thể mang đến may mắn? Hay hôm nay là ngày tốt, mọi chuyện đều tốt?

Lần phỏng vấn cuối cùng thuận lợi khiến Hồ Nhất Hạ cảm thấy tà môn, cô ngồi ngay ngắn ở đó, vị trí chính giữa bàn phỏng vấn trống không, trên bảng tên viết ba chữ "Chiêm Diệc Dương": người phỏng vấn chính vắng mặt.

Hồ Nhất Hạ nghiêm túc ra hình ra dáng, hai người trợ thủ cũng đều rất hiền hoà, không khí rất tốt, dung hòa hơn nhiều so với những người gây khó khăn ở mấy vòng phỏng vấn trước. Cô cảm thấy có hy vọng, vừa ra phòng phỏng vấn liền vội vã gởi tin nhắn cho Lãnh Tĩnh.

Vào thang máy, soi rõ mặt mày hớn hở của cô trên vách tường thang máy.

Cửa thang máy bên này mới vừa đóng, khuôn mặt tươi cười của cô vừa biến mất ở khe cửa, vừa gặp lúc này, cửa thang máy xéo đối diện mở ra, gương mặt đàn ông lạnh lùng giận tái đi bước ra ngoài.

Đội ngũ phỏng vấn vẫn còn đang kéo dài, mặt anh không thay đổi đi qua từ một bên, trực tiếp vào phòng phỏng vấn.

Áp suất thấp vẫn kéo dài đến đây, hai người trợ thủ thấy anh, lập tức tới đón: "Ngài tới rồi."

Bởi vì là vòng phỏng vấn cuối cùng, sắc mặt anh không tốt, người dự thi càng khẩn trương, hai phe cũng không lên tiếng nữa, chỉ có tiếng bước chân của anh, thật rõ ràng.

"Còn bao nhiêu?"

Trợ thủ nghe vậy, vội đưa lý lịch sơ lược đã sàng chọn tốt cho anh: "Chỉ mấy người này."

Anh mới vừa qua loa lật thử lý lịch sơ lược đầu tiên, đã sửng sốt.

Trong đầu nhất thời thoáng qua vô số hình ảnh xấu hổ. Tay mau hơn đầu óc một bước, lập tức lật trở về tờ thứ nhất, nhìn kỹ tấm hình.

Sau đó ánh mắt chuyển tới tên họ.

Hồ Nhất Hạ? Tại sao không phải Hồ Diệc Hạ?

Bởi vì tên quen thuộc, sắc mặt anh cứng đờ, vì hành vi làm người ta giận sôi của cô gái lúc sáng, sắc mặt của anh cứng đờ hơn nữa. Trong đầu liền toát ra một thanh âm tà ác:

Hồ Nhất Hạ, sau này chúng ta còn gặp lại. . . . .

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Bánh rán: lớp trứng ở ngoại, cuốn rau và thịt...

images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.10.2012, 13:38
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37096
Được thanks: 80125 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khách quan, không thể được - Lam Bạch Sắc - Điểm: 31
Chương 2

Bận rộn một tuần.

Hồ Nhất Hạ quanh đi quẩn lại trong những công việc bị nhiều người tranh đoạt, ứng phó mệt mỏi, Lãnh Tĩnh cũng vì chủ quản mới vừa đi vào thời kỳ mãn kinh của cô mà bận rộn bể đầu sứt trán. Thật vất vả đến hai ngày nghỉ, hai cô gái liền hẹn đến karaoke ca giải stress.

Lúc đại học, người Hoa trong trường không ít, những người khác đều chăm chỉ khắc khổ, chỉ có hai cô gái này không làm việc đàng hoàng, chơi chung tạo nên cách mạng hữu nghị, ở chung chỗ liền luôn làm ầm ĩ, cho tới điện thoại di động của Hồ Nhất Hạ vang lên thì cô sớm hát đến cổ họng khàn rồi.

Nhớ năm đó cô ở Thâm Quyến lâu nên nói tiếng phổ thông còn chưa tốt, cứ thế bị Lãnh Tĩnh dạy lại cách phát âm chuẩn, nào ngờ uốn nắn quá tay, hôm nay Hồ Nhất Hạ hát bài ca Quảng Đông, nghe thật khó chịu.

Điện thoại di động vang lên mấy lần Hồ Nhất Hạ mới nghe, vội vứt microphone cho Lãnh Tĩnh, từ trong túi móc điện thoại di động, lúc vội vàng không quên nhắc nhở: "Tôi còn chưa hát xong, chờ tôi ra khỏi phòng ca lại nói."

Lãnh Tĩnh liên tục gật đầu, chờ sao chờ trăng sáng, cuối cùng chờ đến Mạch Bá Cấp (người luôn giành hát trong lúc karaoke) bỏ đi.

Hồ Nhất Hạ chạy ra khỏi phòng, che bên lỗ tai kia nghe điện thoại, "Alo?"

KTV này thật tiện nghi, hiệu quả cách âm dĩ nhiên kém đến không phụ sự mong đợi của mọi người, người đầu kia điện thoại đoán chừng bị ma âm chấn lỗ tai, dừng hồi lâu, Hồ Nhất Hạ nhớ kỹ lời trong bài hát nào đó, hắng giọng gọi: "Chị rất bận bịu, có chuyện mau nói có rắm mau thả."

". . . . . ."

". . . . . ."

"Hồ tiểu thư sao? Nơi này là bộ phận nhân sự S-ray. . . ."

! ! !

Hồ Nhất Hạ trở lại phòng, giống như trái cà héo, Lãnh Tĩnh đang uống nước nhuận giọng nói, thấy cô cổ quái, không thể không để ly xuống, ánh mắt đoan chánh quan sát cô: "Táo bón à?"

Lắc đầu.

"Ba cậu lại thúc dụccậu đi về?"

Lắc đầu.

Lãnh Tĩnh vẫn đoán, một hồi lâu, liền nổi đóa "Mẹ nó! Đừng nói với mình là Hứa ——"

Trong cổ họng Hồ Nhất Hạ đang nén tin tức rất tốt, bị Lãnh Tĩnh náo loạn như vậy, so với bị người đụng tử huyệt còn khó chịu hhơn, vội vàng phất tay bảo cô dừng lại: "Đừng đoán loạn, là Ngải Thế Thụy, cho mình biết thứ hai đi làm."

Lãnh Tĩnh nhanh chóng tiêu hóa lời cô, trong mừng rỡ, lập tức quật một chưởng tới, Hồ Nhất Hạ bị đánh sắp hộc máu, đang đau mếu máo, Lãnh Tĩnh đã gào to: "Người chị em, cậu phát đạt rồi, sao còn mặt ủ mày ê?"

"Mình cảm thấy như vậy không thành thật?"

Hồ Nhất Hạ có chuyện không nghĩ ra luôn thích nắm tóc, lập tức nắm phải càng thêm hăng say. Lãnh Tĩnh nhìn bộ dạng không có tiền đồ này lại vỗ tới một chưởng: "Thôi đi, lo làm ở phòng nhân sự của cậu cho tốt, cố gắng phát triển đến HR (Human Resource), đừng làm chị em mất thể diện."

Lời này rất có lý, Hồ Nhất Hạ vung cánh tay lên, tiếp tục ca hát.

Hồ Nhất Hạ vẫn không cảm thấy mình có giác quan thứ sáu đặc biệt của phụ nữ, cảm giác xuống thấp không giải thích được này, thật sự là một loại dự báo.

Lần đầu tiên trong đời, giác quan thứ sáu ứng nghiệm vô cùng mau, đúng ở thứ hai tuần sau.

Ngày hôm đó đi làm, tiền bối ở bộ phận nhân sự đưa danh sách công việc, giấy thông hành và những túi công văn lẫn lộn vào trong tay cô, Hồ Nhất Hạ ôm ước mơ rất lớn mở ra túi công văn, đợi thấy rõ công việc trên giấy, liền rất khiếp sợ.

"Tiêu thụ, bộ 9?"

Tiền bối như việc không liên quan đến mình, tự nhiên không câu chấp, chụp vai của cô: "Làm thật tốt." Tự nhiên rời đi.

Ngày đầu tiên đi làm liền từ nhân sự bị đá đến tiêu thụ, đây là chuyện gì? Người gọi là tiền bối đã sớm vứt bỏ cô đi, đùa bỡn người sao?

Hồ Nhất Hạ không khỏi tức giận. Đứng ở tầng lầu nhìn nhìn đằng trước, tìm được tầng lầu bộ tiêu thụ, phân bộ 1-8 chiếm cứ phần giữa tốt nhất của tầng lầu, Hồ Nhất Hạ đang suy nghĩ có thể vui mừng chút, nhưng cô trừng rớt con ngươi cũng nhìn chưa ra bộ thứ 9 nằm ở nơi nào.

Bất đắc dĩ chỉ đành phải đi thang máy đến bộ tiêu thụ trước, người xui xẻo, uống nước lạnh cũng tê răng, thang máy chậm chạp không đến, Hồ Nhất Hạ quyết định đến chỗ ra vào an toàn, cầu thang.

Gần đây Hồ đồng chí quá lười, không vận động gì cả, trên đường mệt mỏi vô cùng, giày cao gót vang "Lộc cộc lộc cộc", mắt cá chân bị đau, không thể làm gì khác hơn là vẻ mặt đưa đám cởi giày.

Chân trần đi không bao lâu, lầu dưới mơ hồ truyền đến tiếng bước chân, trong hành lang trống trải, một chút động tĩnh cũng nghe được đặc biệt rõ ràng, tiếng bước chân kia càng ngày càng gần, rất nhanh chóng, tựa hồ là đang chạy.

Hồ Nhất Hạ chống lan can, xuyên thấu qua khe hở cầu thang nhìn xuống. Đáng tiếc chỉ thấy một cái đầu.

Đang tò mò thần tiên nào xui xẻo phải leo lầu giống như cô, chỉ chốc lát sau, người nọ liền đi tới trước mặt cô.

Người đàn ông, đứng thấp hơn Hồ Nhất Hạ hai bậc thang, đầu lại vẫn cao hơn cô. Hồ Nhất Hạ ngẩng đầu nhìn mặt của anh, chỉ liếc mắt một cái, liền ngây ngẩn cả người.

Hắn nhìn thấy cô, cũng sững sờ.

Một vài trí nhớ hỏng bét nhất thời chạy ở trong đầu, ấn tượng sâu của Hồ Nhất Hạ, trừ người này tai dài chân dài và cười như không cười, cũng chỉ còn lại có đôi mắt đen như mực.

Ánh mắt của anh nói cho Hồ Nhất Hạ, anh rõ ràng đã nhận ra cô.

Nhưng anh ngoài sửng sốt cái gì cũng không nói.

Cô thật xui xẻo? Mặc cà sa cũng có thể đụng quỷ. Huống chi sắc mặt người trước mặt quả thật còn âm trầm hơn quỷ.

Trong lòng Hồ Nhất Hạ đánh trống, người đàn ông này có cấu tạo gì, đi bộ cũng không thở gấp hay sao? Hại cô về mặt khí thế thua một mảng lớn. Lướt mắt nhìn anh, áo sơ mi phối quần tây, tay áo xắn tới cùi chỏ, cà vạt cũng không thắt chặt, cả người lão luyện, chỉ thiếu một áo khoác tây trang.

Cô quan sát anh, anh cũng nhìn cô, so với cô lén lén lút lút, ánh mắt của anh càn rỡ hơn nhiều. Người phụ nữ này mỗi tay giơ một chiếc giày, hai chân lộ ra, còn tự cho là khí thế rất đủ. Thật sự làm cho người ta không nói được lời nào.

Hồ Nhất Hạ đang suy nghĩ có nên nói đôi câu, hoặc là chào hỏi hay không, dù sao cô còn thiếu anh tiền áo khoác tây trang. Do dự phải mở miệng thế nào, vừa mất hồn, đã nhìn thấy ánh mắt người đàn ông này ngắm bộ ngực mình.

Bởi vì cởi áo khoác, lại chảy mồ hôi, màu sắc áo lót mơ hồ lộ ra, Hồ Nhất Hạ lập tức ôm ngực làm vẻ hung ác: "Này! Nhìn chỗ nào?"

Khóe miệng anh giật giật, không nhìn ra cười hay không cười, chỉ nghe anh từ từ lẩm bẩm nói: "Màu hồng. . . ."

Lông mày Hồ Nhất Hạ sắc rét. Chưa kịp phát tác, người này không ngờ đi trước lướt qua cô, tiếp tục đi lên.

Mặc dù trong lòng cô đang hùng hùng hổ hổ, lại không quay đầu lại nhìn anh, sợ người lạ làm ra chuyện gì, yên lặng cầu nguyện người này mau chóng biến mất.

Nhưng tiếng bước chân của anh mới vừa nâng không lâu liền bỗng dưng ngừng.

"Bộ tiêu thụ thứ 9 dưới mặt đất một tầng."

Âm lượng của anh không lớn, nhưng mà toàn bộ đều truyền vào tai Hồ Nhất Hạ. Rõ ràng là giọng nói đạm đến không thể đạm hơn, Hồ Nhất Hạ lại nghe ra hả hê từ trong đó?

Lúc này cô không để ý tới dùng não, quay đầu lại: "Sao anh. . ."

Hắn đứng ở trên chỗ nối tiếp bậc thang, không nói một lời, mặt không chút thay đổi, chỉ khẽ giương cằm, nhằm vào tờ giấy công việc trước ngực cô.

Tiếng chạy bộ càng ngày càng xa, cho đến biến mất, Hồ Nhất Hạ một thân một mình, rốt cuộc bộc phát: "Mẹ nó! ! !"

Tiếng thét của cô vang cả tòa lầu, còn chưa kịp im, liền phát hiện cách đó không xa có cô gái trẻ tuổi thở hổn hển chạy lên.

Cô gái trẻ tuổi thật sợ hết hồn, mới vừa rồi đang vừa gọi điện thoại vừa đi lên lầu, hiện nay lại quên mất phải làm gì, cứ ngây người nguyên chỗ. Một đống tài liệu vốn ôm trong ngực, "Ào" một tiếng, toàn bộ rớt xuống đất.

Hồ Nhất Hạ cảm thấy mất mặt, vội vàng mang giày xong, chỉ lo chạy xuống đất, cũng không giúp nhặt tài liệu đầy đất lên.

Sau một giây cô lắc mình vào lối thoát hiểm, cô gái trẻ tuổi bị dọa sợ khóc lóc kể lể ra với điện thoại di động: "Phó tổng này thích vừa đi cầu thang vừa xử lý công vụ, bộ phận nhân sự điều con tới làm phụ tá, không phải luyện tập! Mới vừa rồi, mới vừa rồi con còn đụng phải cô gái điên, mẹ! Con muốn từ chức!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Juuni, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, makelove1008, manocanh, meo lucky, myuyen79, äñ§£ë┼£övë┼ßäßÿ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], hautlym, Hạ Tử Tuyết, Lương Hạ Băng, MicaeBeNin, Ngantrinh, teddy95, tran thi bich hong, vungan và 658 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.