Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 17.06.2015, 23:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.07.2014, 00:13
Tuổi: 32 Chưa rõ
Bài viết: 19
Được thanks: 293 lần
Điểm: 27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 29
Chương 62: Số âm

   Bình tĩnh! Bình tĩnh! Nhất định phải bình tĩnh! Trong lòng Nhiếp Nghiêu nhắc nhở mình rất nhiều lần. Thực ra, không có chuyện gì lớn, thật sự.

   Không phải là hơn mười hai giờ đêm bị người ta đánh thức thôi sao? Không phải là bên ngoài đang dưới 0 độ thôi sao? Không phải là một người đàn ông to cao đột nhiên xuất hiện trước mặt anh, cởi áo tháo thắt lưng thôi sao? Không phải là để cho anh đánh giá một chút hình thể cậu ta thôi sao?…

   Thật sự không có gì ghê gớm lắm. Nhiếp Nghiêu vừa an ủi lòng mình, vừa cố gắng ổn định cảm xúc của mình. Chỉ là, giống như không có tác dụng. Lập tức như núi lửa muốn phun trào, nếu anh không ngừng làm cho mình hạ nhiệt độ, mới không phun trào tức khắc.

   Người nào đó còn cố tình không biết sống chết hỏi một câu: “Cậu nói đi, cậu xem sau này, có thể có hứng thú không?”

   “Mẹ kiếp!” Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục, trước mắt, việc này ngay cả chính bạn bè, anh cũng không nhịn được: “Cậu*** đầu óc có bệnh sao? Quá nửa đêm chạy tới nhà người ta, cởi ra sạch sẽ chỉ để hỏi tôi hình thể cậu có đẹp không? Cậu thầm mến tôi sao?”

   Núi lửa trực tiếp phun trào, Nhiếp Nghiêu nổi đoá! Nếu như một người đẹp cứ như vậy chạy tới còn coi được. Một ông chủ thối cởi áo tháo thắt lưng ở trước mặt anh, anh có thể có hứng thú cái gì?

   “Ai thầm mến cậu?” Vừa nghe Nhiếp Nghiêu gầm lên giận dữ, sắc mặt Chu Duệ Trạch lập tức đen lại, cực lỳ khinh bỉ trừng mắt nhìn Nhiếp Nghiêu một cái: “Tôi là có hứng thú với Quyên tử nhà tôi. Cậu muốn vượt quá quan hệ bạn bè với tôi, tôi cũng không muốn vậy.”

   “Mẹ kiếp, rốt cuộc ai vượt quá quan hệ bạn bè với ai?” Nhiếp Nghiêu buồn bực kêu lên một tiếng, rốt cuộc đây là cái gì? Bị cắn ngược lại một cái? Không đúng! Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.

   Nhiếp Nghiêu dùng sức vỗ vào đầu của mình, cố gắng hết sức thoát ra khỏi tình huống quái dị vừa rồi, cố gắng phân tích vấn đề mấu chốt trong đó.

   Nhiếp Nghiêu không hổ là nhân vật chủ yếu trấn thủ ở công ty, khả năng phân tích tuyệt đối cao siêu. Từ giữa đống tình huống hỗn loạn kia, bóc tách ra thông tin có ích. Vóc dáng, hứng thú, Hà Quyên…

   Sau khi mấy từ mấu chốt lòng vòng trong đầu Nhiếp Nghiêu, anh hợp thành mấy khả năng. Sau đó nghĩ tới một khả năng khả thi, kinh ngạc trừng mắt lớn, lập tức giống như quỷ, nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, miệng há to, nửa ngày mới phát ra tiếng kêu lên: “Cậu dụ dỗ Hà Quyên!”

   Nhiếp Nghiêu tưởng rằng Chu Duệ Trạch lại xấu hổ, hoặc là ít nhiều có phần không được tự nhiên, đâu có nghĩ đến vị kia vậy mà phiền muộn vò rối tóc của mình: “Đây không phải là thất bại sao?”

   Nhiếp Nghiêu lập tức rất kinh ngạc, bày ra hình chữ: “O”. Thông tin này được chứng thực, thật sự là làm cho anh không thể nào tiếp thu được.

   “Vẻ mặt của cậu như vậy là sao?” Chu Duệ Trạch rốt cuộc không nhịn được, nhíu mày chất vấn Nhiếp Nghiêu.

   “Vẻ mặt kinh ngạc.” Nhiếp Nghiêu thật vất vả ngậm miệng mình lại, liếc Chu Duệ Trạch một cái. Chính cậu ta làm ra chuyện nhàm chán như vậy, còn không cho người khác kinh ngạc một chút sao?

   Chu Duệ Trạch tất nhiên không muốn so đo với Nhiếp Nghiêu, chỉ là phiền não nắm bóp cánh tay của mình. Vừa bóp vừa lo lắng hỏi Nhiếp Nghiêu: “Cậu nói gần đây, tôi không đi luyện tập, có phải hình thể biến dạng rồi không? Tại sao sau khi Quyên tử xem, một chút cảm giác cũng không có chứ?”

   Nhiếp Nghiêu khổ sở nhắm hai mắt lại, anh thật sự muốn tìm người cho Chu Duệ Trạch một cái tát cho ngất luôn đi. Anh thật sự không ngờ cái người ngu ngốc bên cạnh là bạn bè của anh.

   “Cậu nói một câu có được hay không? Tôi tới không phải để nhìn cậu ngẩn người ra đó.” Chu Duệ Trạch không đợi Nhiếp Nghiêu trả lời, không nhịn được đạp anh một cước.

   Cũng may mới vừa rồi, lúc cậu ta cởi áo tháo thắt lưng đã cởi giày ra rồi, chỉ còn vớ, ngược lại sẽ không để lại dấu vết trên áo ngủ của Nhiếp Nghiêu.

   Nhiếp Nghiêu từ từ đứng dậy, tuỳ ý nói: “Chăn ở đâu cậu biết rồi đó, cậu đi ngủ một giấc đi.”

   Nói xong trở về phòng ngủ của mình, không đợi đi bước thứ hai, sau ót đột nhiên cảm thấy một cỗ nguy hiểm đánh tới. Đôi mắt buồn ngủ rồi đột nhiên nguy hiểm nheo lại, nghiêng thân thể một bên, linh hoạt như con báo bình thường di chuyển, khó khăn lắm mới tránh được Chu Duệ Trạch công kích.

   Quyền phong vẫn lợi hại như trước, đánh lên cánh tay anh đau rát. Hiển nhiên, Chu Duệ Trạch một chút cũng không có nể nang.

   “Mẹ kiếp, cậu mưu sát hả? Là anh em đấy? Xuống tay nặng như vậy?” Nhiếp Nghiêu lập tức nổi nóng.

   “Cậu là anh em sao? Tôi đây thì khó chịu, cậu ngay cả an ủi cũng không an ủi được một chút!” Chu Duệ Trạch lại rống lên.

   Nhiếp Nghiêu khổ sở nhắm hai mắt lại, lắc đầu thở dài một tiếng: “Tôi chỉ nghe nói phụ nữ khi yêu, chỉ số thông minh đều thấp. Thì ra đàn ông nói chuyện yêu đương, chỉ số thông minh cũng không cao. Không chỉ có không cao mà cũng lập tức biến thành số âm.”

   “Cậu mắng tôi hả?” Chân mày Chu Duệ Trạch cau lại.

   “Thật không dễ dàng. Hiện tại, chỉ số thông minh của cậu còn có thể nghe ra tôi đây đang chửi.” Nhiếp Nghiêu kinh ngạc nhìn Chu Duệ Trạch, giống như đã tìm thấy vùng đất mới.

   “Cậu…” Mắt Chu Duệ Trạch lộ ra nguy hiểm, cũng đang bị Nhiếp Nghiêu trừng lại, khí thế tiêu tan.

   Chu Duệ Trạch nhìn như vậy, Nhiếp Nghiêu càng đau đầu. Thở dài một tiếng, tiếp tục đi về phòng ngủ.

   “Này…” Chu Duệ Trạch gọi một tiếng, trong lòng tràn đầy uất ức. Anh vốn là đủ phiền muộn, hiện tại, bạn tốt duy nhất còn không để ý đến anh, anh không phải là rất bi thảm sao?

   “Vào rồi nói, cậu muốn ở trong phòng khách để tôi chết rét sao?” Nhiếp Nghiêu tức giận la lên một câu. Cho dù thân thể anh tốt, anh cũng không có hứng thú mặc áo ngủ trong phòng khách lạnh cóng. Ốm chắc là sẽ không ốm, nhưng mà vẫn sẽ lạnh.

   “Ừ, được.” Chu Duệ Trạch vội vàng theo vào, tốt bụng đóng cửa phòng ngủ lại.

   Nhiếp Nghiêu đã không quan tâm bò lên giường, trùm chăn ngồi.

   “Trước tiên, cậu nói cho tôi biết, buổi tối hôm nay, cậu đã làm gì?” Nhiếp Nghiêu nhìn Chu Duệ Trạch ngồi ở trên ghế, im lặng nhướng mày.

   Bị Nhiếp Nghiêu hỏi tới như vậy, trên mặt Chu Duệ Trạch đột nhiên đỏ lên khả nghi. Rũ mắt xuống, tránh né ánh mắt của Nhiếp Nghiêu, lắp bắp lầu bầu: “Không có, không muốn làm gì?”

   “Mới vừa rồi, cậu đã thừa nhận, bây giờ giả bộ với tôi.” Nhiếp Nghiêu khinh bỉ trừng mắt nhìn Chu Duệ Trạch một cái. Làm cũng đã làm, có cái gì không dám thừa nhận?

   “Ý của tôi muốn hỏi cậu, cậu muốn làm đến một bước kia sao?”

   Chu Duệ Trạch gãi gãi đầu, nhỏ giọng nặn ra một câu: “Có thể làm được bước nào là bước nào. Nếu có thể từng bước một thẳng đến cuối thì tốt.”

   Nghe thấy Chu Duệ Trạch nói, Nhiếp Nghiêu thiếu một chút nữa ngất xỉu vì tức: “Ông chủ Chu, cậu có tỉnh táo không vậy? Cậu cảm thấy kế hoạch của cậu có thể làm được sao?”

   “Sao không thể được?” Chu Duệ Trạch cũng tức giận phản bác. Sau khi phản bác xong, tự tin lại nhanh chóng biến mất, giống như thật sự thất bại. Chẳng lẽ nói, sức hấp dẫn của anh đã giảm xuống đến mức này rồi sao? Bị Hà Quyên ghét bỏ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.06.2015, 13:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.05.2015, 17:53
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 1035 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 30
   Chương 63: Mấu chốt

   Ba ba ba... Nhiếp Nghiêu lấy tay hung hăng vỗ đầu của mình.

   "Cậu làm sao vậy?" Chu Duệ Trạch nhíu mày hỏi.

   "Nhức đầu." Nhiếp Nghiêu vô lực rên rỉ.

   "Nhức đầu thì uống thuốc, cậu càng vỗ như vậy không phải là càng đau sao?" Chu Duệ Trạch đứng dậy, muốn đi lấy thuốc cho Nhiếp Nghiêu. Đổi lại là một tiếng kinh hô của Nhiếp Nghiêu, dọa Chu Duệ Trạch giật mình, mắng: "Cậu lại nổi điên cái gì?"

   "Cậu không sao chứ?" Nhiếp Nghiêu dừng tay, không nhịn được xem xét Chu Duệ Trạch. Năng lực ở trình độ này rõ ràng là người đàn ông không bình thường, đây là người anh quen biết sao?

   Chu Duệ Trạch suy nghĩ một chút, rốt cuộc cũng ý thức được ánh mắt của Nhiếp Nghiêu không đúng lắm, anh ta đang nhìn một tên ngốc sao? Đôi mắt nguy hiểm híp lại, khí thế trên người lập tức hiện ra. Ngay sau đó, trong phòng ngủ, áp suất không khí lập tức bị hạ thấp.

   Hơi thở nguy hiểm, ngược lại khiến Nhiếp Nghiêu thanh thản đứng dậy, cảm thán: "Không tệ, rốt cuộc cũng có điểm bình thường rồi."

   Nghe được lời này của Nhiếp Nghiêu khiến Chu Duệ Trạch dở khóc dở cười: "Cậu muốn ăn đòn đúng không?"

   "Cậu mới là không có đầu óc." Nhiếp Nghiêu không chút khách khí ném cho Chu Duệ Trạch một ánh mắt xem thường: "Tối nay, cậu trúng gió gì đó, tính kế với Hà Quyên?"

   "Cũng không phải là tính kế." Nhắc tới Hà Quyên, dáng vẻ kiêu ngạo của Chu Duệ Trạch lập tức hạ xuống, lầm bầm lầu bầu nói: "Là tôi cảm thấy tiến triển cần phải nhanh hơn một chút."

   "Cậu muốn cái gì tiến triển?" Nhiếp Nghiêu khó hiểu hỏi, theo anh biết, không phải hiện tại, Chu Duệ Trạch và Hà Quyên đang rất tốt sao?

   "Chính là... Thực chất cũng có chút tiến triển. Hiện tại thì vẫn là trong giai đoạn nắm tay, tôi cũng không phải là ông chủ nhà trẻ." Nhắc tới việc này, Chu Duệ Trạch cũng rất phiền muộn.

   Anh đã nhịn lâu rồi. Trước kia, Hà Quyên có bạn trai bên cạnh. Bây giờ, anh thật vất vả mới ở cùng một chỗ với Hà Quyên, anh đúng là cảm thấy rất hài lòng. Vấn đề là càng ở chung một chỗ, anh phát hiện mình muốn càng nhiều. Chỉ là nắm tay... Không đủ! Tuyệt đối không đủ! Còn thiếu rất nhiều!

   "Cậu có phải lại nhức đầu hay không?" Vốn là Chu Duệ Trạch nói đến đây cũng đã thấy ngượng ngùng, ngẩng đầu vừa nhìn dáng vẻ khuôn mặt run rẩy kia của Nhiếp Nghiêu, vọt lên một cái, lửa giận trong lòng lập tức thức dậy.

   "Cậu đã trở nên thông minh." Nhiếp Nghiêu cũng không giấu Chu Duệ Trạch, thoải mái thừa nhận.

   "Cậu..." Chu Duệ Trạch tức giận trợn trừng mắt nhìn Nhiếp Nghiêu, có người anh em nào giống như vậy sao?

   "Được, được, không đùa cậu." Nhiếp Nghiêu xua tay liên tục, bây giờ, tính tình Chu Duệ Trạch không tốt lắm, ai biết lúc nào thì anh sẽ nổi đóa.

   "Tớ nói này, Chu Duệ Trạch à, rốt cuộc cậu có phải là một người đàn ông hay không?" Câu hỏi của Nhiếp Nghiêu lập tức đổi lấy cái nhìn giận dữ của Chu Duệ Trạch, vội vàng nói ra trọng điểm: "Hà Quyên chính là một người phụ nữ."

   "Vô nghĩa!" Chu Duệ Trạch nghiêm mặt lạnh lùng trừng mắt nhìn Nhiếp Nghiêu: "Bà xã của tớ có phải phụ nữ hay không, tớ còn không biết?"

   "Cậu biết rõ mà còn dùng biện pháp ngớ ngẩn như vậy!" Nhiếp Nghiêu hoàn toàn không chú ý đến vẻ mặt nguy hiểm của Chu Duệ Trạch, theo đó mà trách móc không nương tay.

   "Ngớ ngẩn..." Chỉ bằng hai chữ, Chu Duệ Trạch còn chưa có nói ra hết, đã bị Nhiếp Nghiêu cắt đứt: "Cậu cũng biết cậu ngớ ngẩn à?"

   "Tớ?" Chu Duệ Trạch bị Nhiếp Nghiêu mắng đến đầu óc choáng váng, ngoại trừ Nhiếp Nghiêu dám nói anh như vậy ra, không còn người nào có lá gan này. Nhưng mà lời nói của Nhiếp Nghiêu khiến Chu Duệ Trạch thật sự là nghe không hiểu được.

   "Cậu chính là ngớ ngẩn hết chỗ nói. Thật không biết bình thường là một người thông minh như vậy, vì sao đột nhiên lại không có đầu óc?" Nhiếp Nghiêu cũng mặc kệ người ở trước mặt này là ai, la mắng một cách khoái chí.

   "Cậu vẫn còn biết Hà Quyên là phụ nữ. Cậu có hiểu tính tình của Hà Quyên sao?" Nhiếp Nghiêu hỏi.

   "Đương nhiên là hiểu!" Nhắc tới Hà Quyên, tinh thần Chu Duệ Trạch lập tức tỉnh táo: "Bà xã của tớ là một cô gái tốt, dịu dàng."

   "Cậu hiểu rõ mà còn làm loại chuyện không có đầu óc này." Nhiếp Nghiêu không nhịn được than thở. Anh thật không biết vì sao Chu Duệ Trạch vừa đụng đến Hà Quyên thì đầu óc lập tức quay ngược lại, trở về chỉ số thông minh của loài người đang tiến hoá trước kia cơ chứ?

   "Hà Quyên là một người phụ nữ, cậu lại lấy sắc đẹp dụ dỗ như thế, cô ấy cũng không có khả năng nhào tới!" Nhiếp Nghiêu rốt cuộc cũng nói ra trọng điểm của vấn đề: "Bây giờ, nam sắc cũng rất thịnh hành. Vấn đề là cho dù có phụ nữ sẽ nhào tới, nhưng Hà Quyên sẽ nhào tới sao?"

   "Đúng vậy." Chu Duệ Trạch vỗ trán của mình, chê cười. Tại sao anh lại không nghĩ đến vấn đề này? Anh cứ muốn thay đổi không khí khiến quan hệ của hai người đột phá đến tính chân thật, không ngờ cách làm đã sai lầm.

   Nhiếp Nghiêu không nhịn được hung hăng liếc Chu Tuệ Trạch một cái. Cũng may, bình thường, đầu óc anh tốt như thế, nhưng vì sao vừa đụng đến Hà Quyên lập tức bắt đầu những hành vi thất thường, cả người đều không thích hợp.

   "Suy nghĩ cẩn thận rồi?" Nhiếp Nghiêu tức giận hỏi một câu. Hơn nửa đêm thế này chạy tới đập cửa, còn trình diễn một màn chấn động lòng người như vậy, chỉ vì một người sao? Làm sao anh lại cảm thấy mình bị quấy rầy như vậy không đáng giá đây?

   "Ừ, hiểu rồi." Chu Duệ Trạch buông được nỗi lòng mà cười cười, như trút được gánh nặng sờ sờ bụng của mình: "Không phải là vóc người của tớ không được, hoàn hảo, hoàn hảo..."

   Cằm của Nhiếp Nghiêu thiếu chút nữa lập tức rớt xuống nện vào trên sàn nhà, có phải đầu óc Chu Duệ Trạch vẫn còn không bình thường hay không? Mấu chốt của vấn đề không phải là vóc người của anh không tốt được không?

   "Cậu đừng nhìn tớ như vậy." Chu Duệ Trạch nhìn Nhiếp Nghiêu một cái: "Điều này rất quan trọng. Ngộ nhỡ nếu như Quyên tử không có hứng thú với tớ thì làm thế nào bây giờ?"

   Nhiếp Nghiêu vô lực xoa trán của mình, anh phát hiện đầu của mình dường như còn đau nghiêm trọng hơn. Vì sao đột nhiên anh có một loại cảm giác Chu Duệ Trạch này biến thành người làm nghề phải lấy sắc hầu hạ người khác đây?

   "Yên tâm, cô ấy tuyệt đối sẽ có hứng thú với cậu. Nhưng mà cậu phải từ từ đã, đừng xuống chiêu quá mãnh liệt dọa cô ấy chạy, tuyệt đối không phải là dự tính ban đầu của cậu chứ?" Nhiếp Nghiêu đột nhiên nghiêm túc nhìn chằm chằm ánh mắt của Chu Duệ Trạch, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, vô cùng có lực áp bức nói gằn từng chữ.

   "Ừ." Bị khí thế của Nhiếp Nghiêu bức bách, Chu Duệ Trạch hiếm khi nghe lời gật đầu một cái.

   "Cho nên hiện tại, cái gì cậu cũng không cần nghĩ. Ra cửa, lái xe về nhà ngủ một giấc là tốt rồi." Nhiếp Nghiêu tiếp tục dùng giọng trầm thấp đầu độc Chu Duệ Trạch.

   "Được." Chu Duệ Trạch sững sờ đứng dậy, gật đầu, rời khỏi phòng ngủ của Nhiếp Nghiêu. Ra khỏi khu nhà ở của anh, xuống lầu, lái xe về nhà.

   Nghe được động tĩnh ngoài cửa dần dần mất hẳn, Nhiếp Nghiêu mới thở phào một hơi, ôm chăn nằm trên giường, kéo chăn xong, buồn cười lắc đầu: "Người này..."

   Trách cứ quay về cười đùa, mang trên mặt một tia vui mừng. Chu Duệ Trạch chính là một kẻ điên, làm việc luôn là vô cùng điên cuồng. Tính tình như thế mà ở trước mặt Hà Quyên đều thu lại tất cả. Nhất định phải hạnh phúc, cả đời Chu Duệ Trạch đã quá khổ. Hà Quyên đó là người dịu dàng, hẳn là phải cho anh ấm áp.




Đã sửa bởi Tiểu Tất Cửu lúc 24.06.2015, 19:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.06.2015, 16:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.05.2015, 17:53
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 1035 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 29
Chương 64: Gặp khó khăn

   Trên đường đi, Chu Duệ Trạch lái xe thật sự rất chậm. Ở trên đường chạy lòng vòng liên tục. Trong đầu hỗn loạn, một tay cầm tay lái, tay còn lại trống rỗng nắm chặt thành quyền. Cảm giác cái gì cũng không nắm bắt được khiến trong lòng anh hoảng sợ. Bao lâu không có cảm giác như thế rồi?

   Đôi mắt Chu Duệ Trạch giống như một đầm sâu nhìn chằm chằm con đường tối đen phía trước. Đèn đường mờ nhạt bị bỏ lại từng cây đằng sau. Con đường kia tựa như không có điểm cuối, khiến anh phiền não không thể tả.

   Anh cũng biết không nên quá sốt ruột, Hà Quyên không phải loại người dễ nóng nảy, quá mức nôn nóng sẽ dọa đến cô. Huống chi, làm sao anh có thể nghĩ đến chủ ý tồi tệ như vậy? Mát xa? Có trời mới biết lúc Quyên tử ở hội sở làm việc, liệu có đụng tới những tên có rắp tâm khác không?

   Không, không đúng. Không phải có thể hay không, là nhất định sẽ đụng phải. Chắc chắn sẽ đụng đến. Đã như thế, anh vẫn còn ôm mục đích đó để tiếp cận Hà Quyên như vậy, có phải cô đã rất bất mãn với anh hay không? Đặt hình tượng của anh ngang bằng với những tên đàn ông bất lương kia? Chẳng lẽ trong cảm nhận của Hà Quyên về anh, cũng chỉ là người nhàm chán đến mức chỉ biết khi dễ phụ nữ?

   Xong rồi! Chu Duệ Trạch càng nghĩ, trong lòng càng hoảng sợ. Bây giờ, trong đầu anh đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh tượng Hà Quyên thu thập xong hành lý dọn ra ngoài. Còn có vẻ mặt căm hận đó của Hà Quyên, bị uất ức nhưng dáng vẻ quật cường cố chấp không khóc... Nghĩ đến, lòng anh chua xót không dứt.

   Tay lái chuyển một cái, lập tức lái xe về nhà. Mặc kệ thế nào, anh phải đi nói xin lỗi. Anh không phải cố ý muốn khi dễ cô, anh không phải loại đàn ông lòng dạ xấu xa đó.

   Sau khi vội vàng dừng xe xong, Chu Duệ Trạch ba bước chỉ thành hai bước xông lên lầu. Đứng ở trước cửa nhà mình, thở dốc hồi lâu, không dám mở cánh cửa kia ra. Anh sợ sau khi vừa mở cửa ra, nhìn thấy là một phòng lạnh lẽo. Anh nghĩ đến, người đó từ nay về sau sẽ đi ra khỏi thế giới thuộc về anh.

   Nắm thật chặt chìa khoá trong tay cũng khiến cho lòng bàn tay của anh xuất hiện những vết ngấn màu đỏ thật sâu. Rốt cuộc, hít sâu một hơi, dùng chìa khóa từ từ mở cửa phòng ra. Thật cẩn thận mở một cái khe hở nhỏ, độ ấm trong phòng lập tức phả vào mặt anh.

   Đôi mắt chuyển động xung quanh một chút, dường như không có gì khác biệt. Trái tim treo lơ lửng mới được hạ xuống, xoay tay lại, đóng cửa nhẹ nhàng. Rón rén đi từ từ đến phòng khách, lén lút nhìn sang phòng ngủ của Hà Quyên bên kia, không có động tĩnh, hẳn là ngủ rồi.

   Phù... Nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Tối hôm nay, xem như không có việc gì. Đi đến cửa phòng ngủ của anh, đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa: "Đã trở về."

   Trong nháy mắt, vô số suy nghĩ đang hiện lên rất nhanh trong đầu của Chu Duệ Trạch, giống như tia chớp. Hơn nữa, tất cả đều không phải là suy nghĩ gì tốt. Hà Quyên cố ý chờ anh trở về. Nhất định là sau khi anh đi rồi, cô đã suy nghĩ cẩn thận. Cảm thấy được hành động gây rối của anh, muốn đề nghị dọn ra ngoài, kế tiếp chính là ly hôn. Cả đời không qua lại với nhau, thậm chí, rời khỏi thành phố này. Cả đời, anh cũng không thấy được Hà Quyên.

   Càng nghĩ, kết quả ngày càng khủng bố hơn. Mồ hôi lạnh trên trán Chu Duệ Trạch cũng rơi xuống. Cơ thể cứng ngắc xoay qua chỗ khác, cố gắng khiến cơ thịt trên gương mặt cứng ngắc nặn ra chút tươi cười: "Em còn chưa ngủ à?"

   Trễ như vậy còn chưa ngủ, không phải là vì chờ anh trở về ngả bài với anh chứ? Đúng, nhất định là như vậy. Nếu không, hiện tại cũng hai giờ, không có lý do gì không ngủ được.

   Sau khi Chu Duệ Trạch mở miệng hỏi ra câu nói kia, trái tim nhảy lên thịch thịch thịch dữ dội, cũng đã nhảy đến cổ họng. Máu toàn thân tựa như đều bị hút hết, tay chân lạnh ngắt, thậm chí có chút run lên. Lo lắng nhìn Hà Quyên chăm chú, chờ cô tuyên án cuối cùng.

   "Làm sao có thể ngủ được." Hà Quyên than nhẹ một tiếng.

   Xong rồi, nhất định là cô phát giác ra được mục đích của anh, sau đó liên tưởng anh và những người khách không tốt kia với nhau. Anh bị Hà Quyên ghét bỏ rồi. Cũng rời đi nhiều tiếng như vậy, vậy mà cô lại vẫn không ngủ được, nhất định là càng nghĩ càng tức giận.

   "Bà xã..." Chu Duệ Trạch lắp bắp gọi một tiếng, nếu không gọi, sợ rằng sau này sẽ không có cơ hội. Không được, tuyệt đối không được! Anh phải nghĩ biện pháp xoay chuyển.

   "Sao vậy, có gì không thích hợp hay không?" Hà Quyên cũng không chú ý tới phản ứng kì quái của Chu Duệ Trạch, vẫn hỏi vấn đề mà cô để ý.

   "Hả?" Chu Duệ Trạch kinh ngạc nhìn Hà Quyên chằm chằm, muốn nói một câu, thật là không thích hợp, em rất không thích hợp. Chỉ là ở dưới tình huống "tình hình quân địch" không rõ ràng, anh vẫn nên trung thành lựa chọn cách ngậm miệng.

   "Chân có còn đau hay không?" Hà Quyên ngồi xổm xuống, rất tự nhiên sờ sờ mắt cá chân của Chu Duệ Trạch.

   Cảm xúc ấm áp lập tức hóa thành dòng điện tê dại nhỏ bé kéo thẳng lên.

   "Không, đã không còn." Vốn là muốn nói có, nhưng mà vừa nghĩ tới sẽ làm Hà Quyên có suy nghĩ không tốt, Chu Duệ Trạch lập tức đổi lời nói. Ở trong lòng ra sức tự nói với mình, còn nhiều thời gian... còn nhiều thời gian, không thể doạ đến Hà Quyên được.

   "Không có là tốt rồi." Hà Quyên thở phào nhẹ nhõm một hơi, lại sờ lên, xác định đúng là không có vấn đề, mới đứng lên: "Vốn là trật chân cũng không nặng, vừa rồi, em xoa bóp cho anh một chút, hẳn là không có vấn đề. Chỉ sợ ở trong công ty, anh làm việc vội vàng, đi tới đi lui trên phạm vi lớn sẽ nặng thêm. Xem ra, không có việc gì."

   Nhìn khuôn mặt tươi cười yên tâm của Hà Quyên, trong lòng Chu Duệ Trạch không biết là tư vị gì. Mở miệng ra, có thiên ngôn vạn ngữ (hàng nghìn từ) muốn nói ra. Cuối cùng, chỉ là dùng giọng khàn khàn nói: "Bà xã, mau đi ngủ đi. Muộn lắm rồi."

   "Ừ. Anh cũng nghỉ ngơi sớm. Ngày mai là bước sang năm mới rồi." Sau khi Hà Quyên cười nói một câu, lúc xoay người lại ngáp một cái, trở về phòng ngủ của mình.

   Nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt của Hà Quyên, Chu Duệ Trạch thở dài một tiếng ở trong lòng, sau đó trở lại phòng ngủ của mình.

   Một hồi chuông điện thoại chói tai đánh thức Nhiếp Nghiêu. Vươn một bàn tay ra, cầm điện thoại lên, tức giận: "A lô" một tiếng.

   Vừa nghe đến tiếng động bên kia, cơn buồn ngủ của Nhiếp Nghiêu cũng lập tức bị xua đi, trực tiếp ngồi dậy mắng: "Chu Duệ Trạch, cậu *** có bị bệnh không?"

   Mới từ chỗ này của anh phát điên một trận rồi đi về. Anh vừa mới ngủ, lại náo loạn đánh thức anh làm gì? Chu Duệ Trạch và Hà Quyên nghỉ phép, nhưng mà anh làm việc cả ngày. Buổi tối cũng không để anh ngủ ngon giấc, còn muốn để cho người ta sống hay không?

   Đối với sự tức giận của Nhiếp Nghiêu, Chu Duệ Trạch cũng không phản bác, càng không có một chút vui đùa của ngày trước, chỉ là trầm mặc. Im lặng một lúc lâu, không chỉ khiến toàn bộ cơn bực tức của Nhiếp Nghiêu được loại bỏ. Hơn nữa, còn khiến anh căng thẳng lên, không biết bên kia, Chu Duệ Trạch xảy ra chuyện gì.

   "Làm sao vậy?" Nhiếp Nghiêu dè dặt hỏi, làm sao còn bất mãn vì bị đánh thức.

   "Nhiếp Nghiêu, tớ thật sự đã gặp nạn..." Trong điện thoại truyền đến giọng than nhẹ xúc động của Chu Duệ Trạch khiến sắc mặt Nhiếp Nghiêu nặng nề lên.



Đã sửa bởi Tiểu Tất Cửu lúc 24.06.2015, 19:14.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ferrari1102, greenleaf, HanaCaca, hnim_ah, Hạ Lạc Hy, jjj, Kim Phương, maitram, May May, Minna Sakai, Nguyễn Thảo Nghi, Nguyệt Hắc Phong Cao, Văn Bối Nhi và 550 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

16 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

17 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.