Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 10.06.2015, 22:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.07.2014, 00:13
Tuổi: 32 Chưa rõ
Bài viết: 19
Được thanks: 293 lần
Điểm: 27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 30
Chương 53: Không cam lòng

   Hà Quyên cảm thấy hôm nay, Thịnh Nhạc Dục rất kỳ quái. Bọn họ sớm đã không còn liên quan, ở đây cản đường cô làm gì? Cũng may đường tương đối rộng, không đến nỗi anh ta ngăn cản thì cô không bước qua được.

   Lúc lướt qua Thịnh Nhạc Dục, cánh tay đột nhiên đau xót, trong lòng Hà Quyên lập tức bốc lên hoả khí: "Buông tay!"

   Dù có tức giận, Hà Quyên cũng cố gắng kiềm chế sự nóng giận của mình, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Thịnh Nhạc Dục.

   Bị ánh mắt Hà Quyên nhìn chằm chằm như vậy, Thịnh Nhạc Dục có chút chột dạ. Theo bản năng buông lỏng tay ra, nhìn Hà Quyên xoay người rời đi.

   "Hà Quyên, chờ một chút!" Thịnh Nhạc Dục bước nhanh hai bước đuổi theo Hà Quyên, phát hiện Hà Quyên cũng không dừng bước, dường như cũng không nghe thấy.

   "Em không nghe thấy tôi đang gọi em sao?" Thịnh Nhạc Dục không ngờ Hà Quyên lại bỏ qua anh như vậy, tưởng rằng đẹp duyên dáng trong bữa tiệc là có thể làm ra vẻ sao?

   Nghe được câu này thì Hà Quyên dừng lại, quay đầu lại nhìn Thịnh Nhạc Dục, bình tĩnh nói: "Có nghe thấy..."

   "Nghe sao em còn đi?" Thịnh Nhạc Dục tức giận, cô hoàn toàn không để ý anh ta là ai sao?

   "Hả?" Hà Quyên buồn cười, cười thành tiếng: "Anh nói tôi làm cái gì thì tôi phải làm cái đó sao? Thịnh Nhạc Dục, anh cho rằng anh là ai?"

   Lời nói lạnh lùng của Hà Quyên làm cho Thịnh Nhạc Dục sững sờ, không thể tin nổi nhìn Hà Quyên trước mắt vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Trước kia, anh ta không cần nói gì, Hà Quyên đều làm tất cả. Bây giờ, ngay cả lời nói của anh ta đều không để ý sao?

   "Hà Quyên, em..." Sự phản kháng từ đầu tới cuối làm cho Thịnh Nhạc Dục không thích ứng được, hoảng sợ chất vấn. Chỉ là lời mới nói ra được một nửa thì Hà Quyên lạnh lùng cắt ngang.

   "Tôi làm sao? Thịnh Nhạc Dục, anh là gì của tôi? Anh cho rằng anh là mặt trời, cả thế giới đều muốn vây quanh anh sao?" Hà Quyên châm chọc liếc xéo Thịnh Nhạc Dục, ánh mắt coi thường khiến chân mày Thịnh Nhạc Dục càng nhíu chặt.

   "Sao bây giờ, em lại trở nên như vậy?" Thịnh Nhạc Dục nhìn Hà Quyên từ trên xuống dưới, ánh mắt tràn đầy thất vọng.

   "Thịnh Nhạc Dục, anh thật buồn cười. Chẳng lẽ bây giờ, còn muốn tôi bám lấy anh cả ngày sao? Anh bắt cá hai tay, tôi còn tất bật chăm lo cho anh từng li từng tí? Hà Quyên tôi không hèn hạ như vậy!" Hà Quyên lạnh nhạt, khuôn mặt lạnh lùng đến nỗi có thể so sánh với nhiệt độ của mùa đông giá rét chung quanh.

   "Trước kia, đối tốt với anh, bởi vì tôi thích anh. Đừng nghĩ tôi tha thứ cho anh thì anh không biết xấu hổ." Nói xong, Hà Quyên sải bước rời đi, không thèm để ý Thịnh Nhạc Dục, bỏ mặc anh ta trong gió đông lạnh lẽo.

   Nhìn dòng người đi qua, Thịnh Nhạc Dục từ từ nheo mắt lại, nhìn chằm chằm bóng lưng Hà Quyên. Hừ lạnh một tiếng, từ từ lấy điện thoại di động ra, bấm số.

   Rất nhanh, bên kia bắt máy. Sau khi kết nối, bên môi Thịnh Nhạc Dục chậm rãi giương lên nụ cười: "Dì nhỏ, dạo này có khoẻ không?"

   "Bây giờ, Hà Quyên đã kết hôn, tôi cũng không tiện gặp mặt dì… Dì không biết Hà Quyên không kết hôn cùng tôi sao?... Không có chuyện gì, chỉ là tình cảm chúng tôi xảy ra chút vấn đề… Không trách Hà Quyên… Tôi chỉ lo lắng cho cô ấy, gả cho người đàn ông mới chỉ quen biết có mấy ngày, ôi!"

   "Được, dì nhỏ, dì đừng vội. Dù sao cũng không nên vội vàng..." Vẻ mặt Thịnh Nhạc Dục hoàn toàn trái ngược với lời nói ân cần của anh ta, nụ cười trên môi lạnh như băng, khép điện thoại đi động lại.

   Không biết Thịnh Nhạc Dục làm cái gì, Hà Quyên làm suốt cả ca đêm, bảy giờ sáng mới tan ca đi ra. Vừa ra tới công ty thì nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, khoé môi không kìm được giơ lên, bước nhanh tới.

   "Cầm lấy…" Hà Quyên ngồi lên xe, vừa mới cài dây an toàn, Chu Duệ Trạch lập tức nhét một túi nhiệt vào trong tay Hà Quyên. Tay cô lúc nào cũng lạnh, làm cho anh đau lòng.

   Ôm túi nhiệt độ ấm vừa đủ, Hà Quyên thoải mái tựa vào ghế, mệt mỏi nhắm hai mắt lại. Bận rộn cả đêm, thật là mệt mỏi.

   Chu Duệ Trạch nhìn mắt Hà Quyên có quầng thâm nhàn nhạt, trong lòng chợt nhói. Thầm thở dài một cái, cũng không nói gì, lái xe về nhà.

   Đến cửa nhà, Chu Duệ Trạch liếc mắt nhìn Hà Quyên, hơi thở của cô nhẹ nhàng, đã chìm vào giấc ngủ sâu. Suy nghĩ một chút, rốt cuộc là để cho cô ngủ ở đây hay là đánh thức cô? Làm việc cả đêm, không ăn gì cứ ngủ như vậy, không tốt cho dạ dày.

   Đụng nhẹ Hà Quyên một cái, dịu dàng nói nhỏ: "Bà xã, đến nhà rồi..."

   "Hả?" Hà Quyên mơ màng mở mắt, lúc này mới hiểu lời nói của Chu Duệ Trạch: "Được, vào nhà thôi."

   Vào đến nhà, Chu Duệ Trạch đẩy Hà Quyên thẳng tới phòng vệ sinh: "Rửa mặt trước đi, điểm tâm sẽ có ngay..."

   "Ừ." Hà Quyên thực sự mệt mỏi, dùng nước nóng rửa mặt, đánh răng xong, đi ra ngoài, vừa lúc nhìn thấy Chu Duệ Trạch bưng một cái nồi nhỏ đi vào phòng ăn.

   "Anh nấu cháo cho em. Ăn lúc còn nóng đi, ăn xong rồi đi ngủ." Chu Duệ Trạch cười nói.

   "Được." Hà Quyên húp một chút, sau đó đột nhiên nở nụ cười: "Ông xã của em, anh thật đức hạnh."

   Chu Duệ Trạch chợt ho khan một tiếng, bị một ngụm cháo trong miệng làm cho sặc, không nhịn được ho kịch liệt. Hà Quyên bị làm cho sợ, vội vàng đi vỗ vào phía sau lưng của anh, giúp anh nuốt xuôi.

   Khó khăn lắm mới dừng ho, Hà Quyên không khỏi oán giận: "Ăn cháo cũng bị sặc, cẩn thận một chút…"

   "Không sao, anh nghe được có người khen ngợi mình… Anh nhất thời vui mừng quá."

   "Khụ, khụ, khụ..." Lần này, đến lượt Hà Quyên bị sặc.

   Một người đàn ông bị hình dung là có đức hạnh, có cần phải vui mừng như vậy không? Hờn dỗi nhìn lướt qua Chu Duệ Trạch, đúng lúc bắt gặp nụ cười trong mắt anh giống như đang trêu ghẹo. Trong đầu Hà Quyên loé lên ý nghĩ, được lắm, anh đùa giỡn cô!

   "Đáng ghét!" Hà Quyên đưa tay vỗ bả vai Chu Duệ Trạch, bắt đầu muốn “đánh người”.

   "Bà xã..." Chu Duệ Trạch làm bộ đáng thương gọi.

   "Bây giờ, cầu xin tha thứ đã muộn!" Hà Quyên đắc ý giương cằm lên “kiêu ngạo” nói.

   Chu Duệ Trạch bưng cái bát kia tới cho Hà Quyên, để trước mặt cô: "Đánh anh cũng phải ăn no trước rồi hãy đánh."

   Ầm, dưới đáy lòng giống như có thứ gì đó nổ tung. Đau nhức, cùng với ngọt ngào. Không hiểu, trong mũi đột nhiên tràn đầy chua xót, trước mắt có chút mơ hồ.

   Vội vàng cúi đầu, tiếp tục ăn cháo, động tác nén lại hơi nước nhàn nhạt trong mắt, ngẩng đầu, làm bộ không có việc gì nói: "Hừ, tạm thời tha mạng cho anh. Nhớ kỹ cho em, sau này lại tính."

   "Được, được… Bà xã tốt nhất." Chu Duệ Trạch cười lấy lòng, chủ động làm thêm chút đồ ăn trên bàn, lại ân cần bóc một quả trứng luộc.

   Hà Quyên nhìn vào trong bát của mình, là trứng gà luộc. Cầm lấy trứng gà trong đĩa, nhanh chóng bóc vỏ, thả vào trong bát của Chu Duệ Trạch: "Đừng lo cho em, anh cũng ăn đi. Lát nữa, còn phải đi làm đó."

   "Được…" Chu Duệ Trạch cười đến mức mắt híp thành một đường nhỏ, vui vẻ ăn.

   Hai người ăn cơm xong, Chu Duệ Trạch vừa muốn đi rửa bát, Hà Quyên cản lại: "Anh đừng động vào, đi làm đi, để em rửa..."

   "Không sao, đừng để ý thời gian như vậy. Em làm việc cả đêm rồi, nhanh ngủ đi." Chu Duệ Trạch không để cho cô cự tuyệt, dọn tất cả bát lại.

   "Em..." Hà Quyên vừa muốn nói gì, điện thoại đột nhiên vang lên. Cầm lấy, vừa nhìn thấy hiển thị phía trên, vội vàng nhận: "Dì nhỏ, làm sao vậy?"

   Nghe ra được là dì nhỏ của Hà Quyên, Chu Duệ Trạch cũng không để ý, cầm bát đũa trên bàn gom lại một chỗ. Vừa ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy Hà Quyên đột nhiên biến sắc, sắc mặt hồng hào chợt trắng bệch như tờ giấy.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.06.2015, 11:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.07.2014, 00:13
Tuổi: 32 Chưa rõ
Bài viết: 19
Được thanks: 293 lần
Điểm: 27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 27
   Chương 54: Anh ta cũng xứng

   Chu Duệ Trạch không biết xảy ra chuyện gì, để tất cả chén dĩa trên tay xuống, nhìn Hà Quyên chằm chằm, muốn nhìn ra chút manh mối từ trên mặt cô.

   Hà Quyên lặng lẽ cầm điện thoại di động, hình như bên kia vẫn đang nói chuyện. Rốt cuộc đến lúc e ngại mở miệng, giọng nói có chút ngưng động, khàn khàn.

   "Dì nhỏ, hiện tại, con rất hạnh phúc."

   Chu Duệ Trạch hoàn toàn không nghĩ tới Hà Quyên đột nhiên lại nói ra một câu như vậy. Vừa nghĩ một chút, lập tức hiểu được cô đang nói gì trong điện thoại.

   Đối tượng kết hôn là ai, dì nhỏ của Hà Quyên vừa mới biết. Điều làm anh kinh ngạc nhất không phải là dì nhỏ Hà Quyên gọi điện tới, mà là cách Hà Quyên đáp lại. Không phải giải thích cho anh, mà là khẳng định tình trạng cuộc sống của cô. Chủ yếu là trạng thái – cô cảm thấy hạnh phúc.

   "Dì nhỏ, người biết tính con mà. Nếu như không có chuyện gì xảy ra, tại sao con lại vứt bỏ mối tình đầu suốt năm năm chứ? Nếu người đó không tốt với con, con sẽ nói dối là hạnh phúc sao?"

   Trầm mặc một lúc, khoé môi Hà Quyên giương lên: "Dì nhỏ, yên tâm đi, con biết rõ mình đang làm gì mà."

   "Dạ, được, được." Sau khi nói xong, Hà Quyên cúp điện thoại.

   Vừa ngẩng đầu, thấy vẻ mặt ân cần của Chu Duệ Trạch, bản thân tự nhiên nở nụ cười: "Em không sao, chỉ là…" Ánh mắt ngầm che giấu: "Suy nghĩ một chút, trước kia, mắt em rốt cuộc là có bao nhiêu thiếu sót đây."

   "Thịnh Nhạc Dục?" Lần này, Chu Duệ Trạch không cần suy nghĩ, rõ ràng là tiền trảm hậu tấu.

   Hà Quyên cười lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng tràn đầy khinh bỉ: "Thịnh Nhạc Dục thật sự rất vô liêm sỉ."

   Nếu là trước kia, cô còn nghĩ rằng cho dù hai người không phải người yêu, cũng có thể quan tâm nhau một chút như bạn bè hơn là những người xa lạ. Hiện tại, cô hoàn toàn chán ghét Thịnh Nhạc Dục.

   Cô thật sự không nghĩ đến, Thịnh Nhạc Dục lại không biết xấu hổ gọi điện cho dì nhỏ nói chuyện thị phi. Bọn họ sống chung lâu như vậy, Thịnh Nhạc Dục hoàn toàn hiểu rõ vị trí của anh ta trong lòng dì nhỏ.

   "Em định làm thế nào?" Chu Duệ Trạch hỏi Hà Quyên, anh cũng không nghĩ tới Thịnh Nhạc Dục lại làm ra chuyện xấu xa như vậy.

   "Lạnh đó." Hà Quyên cười nhạt một tiếng, ngẩng đầu nhìn Chu Duệ Trạch, thúc giục: "Anh đi làm nhanh đi, đừng chậm trễ."

   "Không sao." Chu Duệ Trạch khẽ nhíu mày: "Em giải quyết chuyện này trước rồi hãy nói. Anh vừa quay đầu đi làm, em ở nhà một mình lại suy nghĩ lung tung, làm sao anh yên tâm chứ?"

   Hà Quyên khẽ cười: "Yên tâm đi, em sẽ không làm gì đâu."

   Chu Duệ Trạch không tin nhìn Hà Quyên, ai gặp phải chuyện tốt như vậy lại có thể không tức giận chứ?

   "Em cũng tức giận." Hà Quyên hiểu được suy nghĩ của Chu Duệ Trạch, bất đắc dĩ thở dài: "Thịnh Nhạc Dục làm chuyện này đúng là không biết xấu hổ, anh ta muốn làm gì? Muốn em tìm anh ta tính sổ sao?"

   "Anh ta tính kế đánh lớn, tưởng rằng nói cho dì nhỏ biết, em sẽ làm gì đó? Lúc đầu, em không nói, chỉ là không muốn dì nhỏ suy nghĩ nhiều. Bây giờ, nhân cơ hội này nói rõ ràng với dì nhỏ."

   "Bây giờ, nếu em đi tìm Thịnh Nhạc Dục, trái lại sẽ trúng kế của anh ta, cách tốt nhất chính là không để ý tới anh ta. Người như vậy cùng một dạng với chó điên, càng để ý đến anh ta, anh ta lại càng hăng hái." Hà Quyên bình tĩnh nói, thúc giục Chu Duệ Trạch: "Em thật sự không sao, anh đi làm đi, đừng trễ nãi công việc của mình."

   Nói xong, phát hiện Chu Duệ Trạch vẫn đứng đó không nhúc nhích, chăm chú nhìn cô. Hà Quyên thấy vậy, không hiểu ra làm sao, nhịn không được hỏi: "Sao vậy? Tại sao nhìn em như vậy?"

   Chu Duệ Trạch đột nhiên cúi thấp người, nhẹ nhàng nói qua tai Hà Quyên: "Bà xã, em thật tốt."

   "Hả?" Nói một câu không đầu không đuôi làm cho Hà Quyên không hiểu ra làm sao. Cô chưa kịp phản ứng đã cảm thấy gò má của mình bị đôi môi mềm mại khẽ chạm vào.

   "Bà xã, anh đi làm đây, có chuyện gì điện thoại cho anh." Chu Duệ Trạch hoàn toàn không cho Hà Quyên có thời gian xấu hổ, cười mặc áo khoác vào, đi ra cửa, đi làm.

   Hà Quyên chạm vào nơi vừa mới bị hôn đến, nũng nịu nói: "Ghét."

   Con mắt quay vòng, cực kỳ e thẹn. Nhìn thoáng qua điện thoại, tùy ý đặt xuống một bên, xoay người đi rửa bát. Sau khi làm xong, xoay người đi ngủ.

   Còn về chuyện tốt của Thịnh Nhạc Dục đã sớm bị Hà Quyên quên hết đi. Loại người đó, không cần chú ý tới. Nói cách khác, càng để ý, anh ta càng làm tới.

   Vừa đến công ty, Chu Duệ Trạch ngồi vào phía sau bàn làm việc, gõ bàn phím rất nhanh, mắt nhìn vào màn hình máy vi tính, xem lướt qua.

   Lúc Nhiếp Nghiêu đẩy cửa vào, nhìn thấy dáng vẻ bận rộn của Chu Duệ Trạch, nhướng mày kinh ngạc: "Làm sao vậy?"

   Chu Duệ Trạch dừng động tác trên tay lại, ngẩng lên nhìn thoáng qua Nhiếp Nghiêu, cũng không nói gì, tiếp tục nhìn vào màn hình máy vi tính.

   Liếc mắt một cái như vậy làm cho Nhiếp Nghiêu hơi nhướng mày, đi tới trước bàn làm việc hỏi: "Ai chọc giận cậu hả?"

   Phản ứng này đúng là phản ứng mẫu mực của Chu Duệ Trạch, bình thường mà nói, dáng vẻ này của anh, người khác sẽ rất xui xẻo.

   "Thịnh Nhạc Dục." Chu Duệ Trạch thoải mái nói ra một cái tên.

   "Anh ta không phải chia tay với Hà Quyên rồi sao? Sao anh ta còn bám theo Hà Quyên?" Nhiếp Nghiêu kinh ngạc hỏi.

   Nhưng mà anh đã từng điều tra cách sống của Thịnh Nhạc Dục, anh ta không phải là người thích dây dưa. Cho dù từng qua lại với phụ nữ bên ngoài, nhưng cũng thích thì đến, thích thì đi. Có thể nói, đang qua lại với Hà Quyên, đồng thời Thịnh Nhạc Dục còn có những người phụ nữ bên ngoài, chỉ là không bị Hà Quyên bắt gặp thôi.

   "Bám lấy?" Chu Duệ Trạch hừ lạnh một tiếng: "Nếu chỉ bám lấy thôi đã tốt, anh ta muốn Hà Quyên trở lại bên cạnh anh ta kìa."

   "Không thể nào?" Nhiếp Nghiêu trừng mắt kinh ngạc: "Không phải anh ta luôn không thích Hà Quyên sao?"

   Căn cứ vào điều tra của anh, Thịnh Nhạc Dục sống cùng với Hà Quyên đều không có thái độ rõ ràng. Dường như ngay lúc hai người sống chung, trong thời gian ba tháng đầu vẫn còn là người yêu theo hình thức. Ví dụ như đi ăn cơm, xem phim, đi dạo phố…vv…

   Thời gian sau này, cảm thấy Thịnh Nhạc Dục và Hà Quyên rất kỳ quái, không giống một đôi tình nhân chút nào. Nếu phải nói chính xác, đó chính là cảm giác Hà Quyên giống bảo mẫu của Thịnh Nhạc Dục, ách… Mặc dù không dễ nghe, nhưng mà anh cảm thấy chính là như vậy.

   "Vậy có cái gì kỳ quái?" Chu Duệ Trạch lạnh lùng nói: "Trước kia, chính mình ghét bỏ người ta. Đột nhiên lại thay đổi, vẫn còn những người đàn ông khác ca tụng… Hừ, đúng là có người hèn hạ như vậy."

   “Muốn giành phụ nữ với tôi, anh ta cũng xứng!” Chu Duệ Trạch lạnh lùng cười, đáy mắt loé lên tia sáng lạnh lẽo như mãnh thú rừng nhiệt đới khát máu.


Đã sửa bởi ngoctuyettrinh88 lúc 11.06.2015, 16:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.06.2015, 14:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.05.2015, 17:53
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 1035 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 31
Chương 55: Gọn gàng dứt khoát

   Nhiếp Nghiêu xem xét Chu Duệ Trạch, chần chừ mở miệng: "Cậu không cần phải so đo với anh ta chứ?"

   Người như Thịnh Nhạc Dục vậy, chỉ cần Chu Duệ Trạch nói ra một câu thôi, tuyệt đối có thể khiến anh ta ngay cả chết như thế nào cũng không biết.

   "So đo? Tớ mà là loại người so đo vậy sao?" Chu Duệ Trạch bất mãn trợn mắt liếc nhìn Nhiếp Nghiêu một cái, tức giận quát: "Ánh mắt cậu như vậy là có ý gì?"

   Nhiếp Nghiêu liếc Chu Duệ Trạch một cái: "Cậu là người tương đối so đo."

   Nếu không phải bởi vì rất thích so đo, làm sao có thể có Chu Duệ Trạch của ngày hôm nay?

   "Thịnh Nhạc Dục hoàn toàn không xứng làm đàn ông. Lúc có được thì không biết quý trọng, sau khi mất đi lại không cam lòng. Bây giờ, muốn đoạt trở lại, sớm đã làm được gì?" Chu Duệ Trạch trực tiếp vượt qua cái đề tài gây bất lợi cho anh. Vậy mới nói, bình thường, Chu Duệ Trạch rất sáng suốt.

   Nhiếp Nghiêu khinh thường khẽ chê trách một tiếng, không chút khách khí vạch trần Chu Duệ Trạch: "Ai cho Hà Quyên ra ngoài?"

   "Đó là bà xã tớ vốn đã xinh đẹp." Chu Duệ Trạch hừ lạnh một tiếng: "Thịnh Nhạc Dục là không có mắt nhìn. Bên cạnh anh ta đặt sẵn một viên ngọc thô chưa được gọt giũa mà không biết. Cuối cùng, đi tìm mấy thứ thật giả lẫn lộn, kém chất lượng. Nhìn bà xã của tớ xem, muốn cái gì thì có đó. Tính tình tốt như vậy, tính cách dịu dàng như thế. Lên được phòng khách, xuống được nhà bếp..." Vừa nhắc tới Hà Quyên, cặp mắt Chu Duệ Trạch vô cùng toả sáng, bắt đầu nói lời khen ngợi liên tục.

   Khoé môi Nhiếp Nghiêu khẽ run rẩy, cái này, xem như là say đắm sao?

   "Mặc kệ là nói thế nào. Bây giờ, Thịnh Nhạc Dục hối hận, sẽ ra tay với Hà Quyên, tìm người tách bọn họ ra?" Nhiếp Nghiêu nhanh chóng ngừng câu chuyện lại. Nếu để Chu Duệ Trạch nói tiếp, không biết phải nói đến lúc nào.

   "Tách ra?" Chu Duệ Trạch nâng khóe môi lên, cười nhẹ nhàng một tiếng. Ánh sáng đáy mắt ngầm di chuyển khiến lòng của Nhiếp Nghiêu thoáng run lên.

   "Không cần tách ra, tớ sẽ khiến Thịnh Nhạc Dục biết, giành bà xã với tớ sẽ có hậu quả gì." Lời nói của Chu Duệ Trạch khiến Nhiếp Nghiêu ở trong lòng thở dài ra một hơi, thầm than một tiếng, quả nhiên.

   Quả nhiên, tính tình của Chu Duệ Trạch vẫn là thích trả thù, không hề thay đổi. Anh chỉ cần ở bên cạnh nhìn là được rồi, hi vọng Thịnh Nhạc Dục không bị chết quá thảm.

   Mặt khác, ở bên trong phòng làm việc, Thịnh Nhạc Dục đang phiền não. Trong chốc lát lại nhìn điện thoại di động một chút, một lúc nhìn một chút. Đáng tiếc, điện thoại di động vẫn im lặng như trước, không có một chút động tĩnh.

   Anh ta cố gắng muốn tập trung lực chú ý lại. Đáng tiếc, vẫn là phiền lòng nôn nóng, làm sao cũng không có cách nào chuyên tâm làm việc. Tiếng nhạc vui vẻ đột nhiên vang lên. Thịnh Nhạc Dục chợt cầm điện thoại di động lên, ngay cả thông tin cuộc gọi đến cũng không xem mà lập tức nhận điện thoại. Cố gắng hít sâu một hơi, làm bộ trấn định: "A lô" một tiếng.

   "Ông chủ Vương à." Lời nói khách khí, chỉ có anh ta hiểu rõ sự mất mát nhưng Thịnh Nhạc Dục mạnh mẽ đánh vỡ, nhanh nhẹn đối đáp công việc. Cuối cùng, cúp điện thoại, nói không rõ ràng được cảm giác trong lòng là gì.

   Luôn cảm thấy trống vắng thiếu một thứ gì đó, nhưng mà, cụ thể là gì thì lại không rõ ràng lắm. Cố gắng tập trung tinh thần, bắt tay ném mọi việc ra sau đầu. Thật vất vả đến lúc hơn ba giờ chiều, rốt cuộc có thể thích ứng tình trạng công việc. Công việc trước mắt được tiến hành rất nhanh.

   Linh cảm trong đầu kích thích, động tác trên tay rất nhanh. Nhìn thấy đường nét lộ ra ở dưới tay anh ta, trên mặt Thịnh Nhạc Dục xuất hiện ý cười hài lòng. Vứt đi tất cả suy nghĩ phức tạp, hết sức chăm chú vào công việc, hoàn toàn đắm chìm trong trong thế giới của bản thân.

   "Hi!" Bả vai đột nhiên đau đớn, một tiếng nói trực tiếp cắt đứt suy nghĩ, cứng rắn lôi anh ta từ trong thế giới linh cảm ra ngoài. Thiết kế lưu loát dừng lại.

   "Cô làm gì đấy?" Thịnh Nhạc Dục tức giận quay đầu rống to, phẫn nộ trừng mắt nhìn Tả Phỉ Bạch đột nhiên xuất hiện ở phòng làm việc của mình.

   Tả Phỉ Bạch bị dáng vẻ kinh khủng, cặp mắt đầy tơ máu của Thịnh Nhạc Dục dọa sợ. Sau khi sửng sốt, ngơ ngác, bỗng nhiên cô ta cảm thấy uất ức vô cùng, cũng cao giọng oán trách: "Em tới tìm anh tan ca ăn cơm. Em cũng gõ cửa lâu rồi, anh vẫn không có phản ứng, em mới vào. Làm sao anh lại hung dữ với em?"

   "Tôi đang làm việc!" Thịnh Nhạc Dục phiền chán trừng mắt nhìn Tả Phỉ Bạch. Đột nhiên bị cắt ngang, tất cả linh cảm đều không còn.

   "Em biết anh làm việc. Bây giờ, không phải là tan sở sao?" Tả Phỉ Bạch uất ức đầy bụng, trừng mắt nhìn Thịnh Nhạc Dục. Không biết làm sao anh ta đột nhiên nổi giận lớn như vậy.

   "Em còn không phải sợ buổi tối, anh không ăn cơm, có ý tốt tới tìm anh ăn cơm! Lòng tốt mà bị xem là ngu ngốc." Tả Phỉ Bạch lập tức cũng nổi giận, kêu to: "Thịnh Nhạc Dục, anh đừng không biết phân biệt như vậy. Ai biết anh bận công việc ở trong này?"

   "Hà Quyên cũng biết!" Thịnh Nhạc Dục không cần suy nghĩ mà thốt ra. Sau khi nói ra, chính mình cũng ngây ngẩn cả người trước tiên.

   Tại sao phải nghĩ đến Hà Quyên? Trong trí nhớ của anh ta hoàn toàn không có lưu lại dấu vết nào của phụ nữ, làm sao khiến anh ta thốt ra nhẹ nhàng như thế?

   "Thịnh Nhạc Dục, anh... anh khốn kiếp! Anh đi tìm Hà Quyên của anh đi!" Tả Phỉ Bạch tức giận đến sắc mặt trắng bệch, quay đầu chạy ra khỏi phòng làm việc. Rầm một cái làm cửa vang rung trời.

   Một tiếng rầm lớn vang lên mới khiến Thịnh Nhạc Dục phục hồi tinh thần lại. Chán nản ngồi ở trên ghế, ngẩn người sửng sốt nhìn chăm chú vào một nửa sản phẩm. Rốt cuộc là làm sao vậy? Anh ta làm sao vậy?

   Đến lúc Thịnh Nhạc Dục ý thức được chuyện gì. Mới phát hiện, anh ta đã không ý thức gọi điện thoại cho Hà Quyên. Điện thoại vẫn luôn quay số, từ đầu đến cuối không có người nghe máy, đến khi tự động cắt đứt.

   Điện thoại di động lập tức khởi động chức năng tự động gọi lại. Vẫn như cũ quay số điện thoại không ngừng, tự động cắt đứt lần nữa. Không có ai nhận.

   Chân mày Thịnh Nhạc Dục cau lại, điện thoại của Hà Quyên đều mở máy 24 giờ. Tại sao lần này, lại không nhận điện thoại?

   Tiếp tục công việc nhưng cảm xúc hoàn toàn bị cắt đứt. Thịnh Nhạc Dục mặc áo khoác vào, ấm ức rời khỏi công ty.

   Sau khi Chu Duệ Trạch về đến nhà, mở cửa phòng, ngửi được hương thơm thức ăn ấm áp. Nét mặt nguội lạnh thay lên bằng đường nét dịu dàng, trong nhà và ngoài nhà hoàn toàn không phải như một người.

   "Bà xã." Vừa đi tới bên phòng bếp, Chu Duệ Trạch nhẹ giọng gọi. Nhìn dáng vẻ Hà Quyên mặc tạp dề ở bên trong phòng bếp bận rộn, hít vào hương vị thức ăn thơm ngon, đuổi tất cả khí lạnh trong cơ thể ra ngoài.

   "Đã trở về? Canh xong rồi, đi rửa tay đến dùng cơm." Hà Quyên quay đầu lại cười một tiếng, nụ cười híp đôi mắt tự nhiên, nói.

   "Được." Sau đó, Chu Duệ Trạch lập tức đi đến rửa tay xong, cầm chén đũa đi vào phòng ăn. Vừa đúng lúc Hà Quyên bưng canh đi ra, đặt lên bàn.

   Hai người ăn, hai món mặn, một món canh, vừa vặn, sẽ không lãng phí, cũng không để thức ăn qua đêm.

   "Bà xã, không có ai quấy rầy em chứ?" Chu Duệ Trạch không quá yên tâm hỏi.

   Hà Quyên sửng sốt, ngay sau đó lập tức hiểu được Chu Duệ Trạch nói tới chuyện gì, cười một cái nói: "Em chuyển anh ta vào danh sách đen rồi."

   Chu Duệ Trạch bội phục nhìn Hà Quyên, quả nhiên là bà xã anh coi trọng, làm việc gọn gàng dứt khoát. Xem ra, anh ra tay cũng không có gì cần phải lo lắng rồi.


Đã sửa bởi Tiểu Tất Cửu lúc 20.06.2015, 16:52, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: apple nhi, dương thị yên, HanXu, Hoainhi.sm, linhkhin, Ngoctu02101985, Phuong1825, Phương Nghi, tienchau, Tiểu Ly Ly, xiwai và 301 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 207, 208, 209

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

16 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

17 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

18 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 18)

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19



cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn
Aka: Kể truyện ma vòng 3 đi các cu gái :)2 đảm bảo đậu chắc :lol:
Đào Sindy: on pc vẫn có nghe audio mà bạn?
huongvi94: có ai cho mk hỏi sao mk dùng máy tính lại k thấy chức năng nghe truyện nữa nhỉ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 384 điểm để mua Cành hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 540 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 513 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 362 điểm để mua Nữ hoàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.