Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 22.05.2015, 19:34
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 29.06.2014, 23:06
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 374
Được thanks: 3783 lần
Điểm: 11.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã sắc lang, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 28
   Chương 39: Chuyện gì xảy ra

   Tả Phỉ Bạch vừa nói như thế xong, ánh mắt của Thịnh Nhạc Dục lóe lên một cái nhưng không lên tiếng, càng không ngăn cản.

   Trong lòng Chu Duệ Trạch căng thẳng, hoàn toàn hận Thịnh Nhạc Dục, người đàn ông vô sỉ này. Vừa muốn mở miệng thì không ngờ Hà Quyên lại cười mỉm mở miệng, thoải mái nói: "Đúng vậy, đã từng gặp Tả tiểu thư."

   "Nếu các vị không có chỗ ngồi, chúng tôi cũng sắp ăn xong rồi. Nếu không, tôi tặng chỗ ngồi này lại cho các vị?"

   Vừa nghe lời Hà Quyên nói, Chu Duệ Trạch ở trong lòng không tiếng động nở nụ cười. Đúng rồi, đây mới là người phụ nữ anh coi trọng, thiện lương nhưng không hèn nhát. Lời rất tốt, nhường chỗ ngồi, chỉ là nhường đi chỗ ngồi trong phòng ăn sao? Ăn còn dư lại... Thịnh Nhạc Dục cũng chỉ là cơm thừa canh cặn.

   Trong mắt Chu Duệ Trạch hàm chứa ý cười, nhìn sang Tả Phỉ Bạch, không biết vị này có nghe ra được điều không đúng hay không.

   Sắc mặt Tả Phỉ Bạch hơi đổi, có tức giận, trong giọng nói mềm mại lộ ra một cỗ cao ngạo: "Không làm phiền Hà tiểu thư, chúng tôi đã sớm chuẩn bị chỗ ngồi tốt rồi."

   Chu Duệ Trạch cười thầm một tiếng, xem ra Tả Phỉ Bạch không nghe ra ý tứ trong lời nói của Hà Quyên. Ăn mặc cũng tạm được, là một mỹ nhân. Cũng không biết sau khi tẩy trang, có nhẹ nhàng khoan khoái tự nhiên như Quyên tử nhà anh hay không? Xinh đẹp nữa cũng vô dụng. Không có tâm hồn, không có đầu óc, vẫn là Quyên tử nhà anh tốt nhất.

   "Có thể ăn cơm ở phòng ăn của nhà hàng này, Chu tiên sinh cũng thật không đơn giản. Ngay cả Nhạc Dục cũng phải đặt chỗ trước một tháng, không biết Chu tiên sinh đặt bao lâu?" Tả Phỉ Bạch tâm cao khí ngạo hỏi, vẻ mặt kia có chỗ nào giống đang hỏi thăm, rõ ràng là đang khoe khoang.

   Chân mày Thịnh Nhạc Dục không dấu vết nhíu lại một chút. Tả Phỉ Bạch không nghe ra ý tứ trong lời nói của Hà Quyên, cũng không có nghĩa Hà Quyên không hiểu được ý tứ trong lời cô ta nói. Dù sao hai người ở chung nhiều năm như vậy, anh ta cũng hiểu đôi chút về Hà Quyên.

   Đối với Tả Phỉ Bạch khoe khoang, Thịnh Nhạc Dục hiển nhiên ngăn lại, biểu hiện anh ta rất rộng lượng: "Hà Quyên, nếu cô thích món ăn ở đây, lần sau, tôi có thể giúp cô đặt trước, cũng không cần chờ lâu như vậy rồi."

   Hà Quyên nháy mắt một cái, không hiểu hỏi: "Cần phải đặt trước sao?"

   "Dĩ nhiên rồi." Tả Phỉ Bạch vừa nhìn đã hiểu, nhất định là Chu Duệ Trạch muốn Hà Quyên vui lòng nên không nói cho cô biết: "Người bình thường nếu đặt trước, ít nhất phải nói trước ba tháng."

   Dĩ nhiên, Tả Phỉ Bạch nói lời này không chỉ muốn thể hiện ra cảm giác ưu việt trước mặt Hà Quyên, đồng thời cũng muốn nói cho cô biết Chu Duệ Trạch rất dụng tâm với cô khiến Hà Quyên và Chu Duệ Trạch ở chung một chỗ, không nên quay lại đi tìm Thịnh Nhạc Dục.

   "Ba tháng?" Hà Quyên thật sự kinh hãi, ngạc nhiên nhìn Chu Duệ Trạch. Cô nhớ Chu Duệ Trạch chỉ ở trên xe gọi một cú điện thoại, sao lại biến thành ba tháng?

   Tả Phỉ Bạch không biết rốt cuộc vì sao Hà Quyên lại giật mình kinh ngạc, cho là bị tin tức trong miệng cô ta làm cho chấn động.

   Hiển nhiên, Hà Quyên quan tâm không phải là dáng vẻ hạ thấp lấy lòng của Chu Duệ Trạch khiến Thịnh Nhạc Dục rất khó chịu, quay đầu muốn đến chỗ ngồi của mình ăn cơm.

   Tả Phỉ Bạch đột nhiên nói một câu: "Cuối tuần, Nhạc Dục có buổi tụ hội, không biết Hà tiểu thư và Chu tiên sinh có hứng thú cùng đi hay không?"

   "Tôi luôn luôn không thích những nơi ồn ào nhiều người." Hà Quyên không cảm thấy có gì lúng túng, cô vốn không thích những nơi nhiều người. Huống chi là ở chung với một nhóm người lạ xã giao dối trá, cô thật sự là tránh còn không kịp.

   "Lần này, có thể xem là buổi triển lãm châu báu của Nhạc Dục, rất nhiều người trong nghề cũng sẽ đến." Tả Phỉ Bạch giống như thật đáng tiếc nói.

   Đối với màn diễn kịch của Tả Phỉ Bạch, Hà Quyên không nóng không vội, hoàn toàn không bị cô ta ảnh hưởng dù chỉ một chút.

   Thấy Hà Quyên không có phản ứng gì, giống như Tả Phỉ Bạch đang đánh vào một khối bông, mềm nhũn khó chịu.

   "Nhạc Dục, anh có mang thiếp mời hay không?" Tả Phỉ Bạch ngu sao mà cam tâm rời đi như vậy, cô ta phải bảo đảm Hà Quyên và Thịnh Nhạc Dục không có cơ hội hợp lại mới được.

   "Sao tôi có thể mang cái này bên người?" Thịnh Nhạc Dục nhướng mày, không biết suy nghĩ cái gì, nhìn Chu Duệ Trạch nói: "Nếu là ông xã của Hà Quyên, như vậy, Chu tiên sinh nhất định có thể lấy được thiếp mời."

   Nói ra là xem thường Chu Duệ Trạch, muốn cho anh khó chịu. Về phần tâm tư của Thịnh Nhạc Dục là gì, chỉ sợ ngay cả chính anh ta cũng không rõ.

   Hà Quyên vừa định mở miệng phản kích lại, lại bị Chu Duệ Trạch cướp trước: "Đến lúc đó, nhất định sẽ đến, xin Thịnh tiên sinh yên tâm."

   Ánh mắt hai người đàn ông này giao nhau trên không trung, nhanh chóng tách ra. Cứ như vậy, hai bên đều hiểu, hai người đều không vừa mắt nhau.

   Đợi sau khi bọn Thịnh Nhạc Dục rời đi, Hà Quyên nào còn có tâm tình ăn cơm. Ngồi im lặng một câu cũng không nói làm cho đôi tay của Chu Duệ Trạch cũng đặt ở dưới bàn, hồi hộp nhìn chằm chằm cô.

   "Sao anh phải đồng ý với anh ta?" Hà Quyên trợn mắt nhìn Chu Duệ Trạch một cái: "Bọn họ cơ bản là muốn nhân cơ hội nhục mạ anh, em nói với bọn họ một câu là được, sao anh lại nhảy vào trong bẫy của họ?"

   Chu Duệ Trạch đột nhiên nở nụ cười, hỏi: "Bà xã, em lo lắng cho anh à?"

   "Nói nhảm." Hà Quyên làm như chuyện đương nhiên nói. Sau khi nói xong, trong lòng đột nhiên chấn động, làm sao cô... Cô nhìn thấy Thịnh Nhạc Dục không phải là nên rối rắm sao? Tại sao cô lại nghĩ tới Chu Duệ Trạch đầu tiên?

   Không đợi Hà Quyên nghĩ ra, cô lập tức bị giọng nói hưng phấn của Chu Duệ Trạch cắt đứt suy nghĩ: "Bà xã, vẫn là em tốt với anh."

   Nhìn Chu Duệ Trạch giống như đứa trẻ, khuôn mặt tươi cười ngây thơ hạnh phúc, làm sao Hà Quyên còn thời gian rảnh rỗi suy tư chuyện của Thịnh Nhạc Dục.

   "Bớt lời ngon tiếng ngọt đi." Hà Quyên nũng nịu một câu: "Đừng nghĩ đến chuyện tình của Thịnh Nhạc Dục, chúng ta không để ý tới bọn họ là được."

   "Yên tâm đi, chồng em tự có chừng mực. Không phải chỉ là thiếp mời sao? Dễ dàng!" Chu Duệ Trạch chẳng hề để ý cười.

   "Đúng, đúng, anh bản lĩnh nhất." Hà Quyên hoàn toàn không để lời nói của Chu Duệ Trạch vào trong lòng, cho là anh đang nói đùa. Dù Chu Duệ Trạch đi làm ở công ty số một số hai cũng vô ích, công ty đó cũng không phải của anh. Anh chỉ là trợ lý giám đốc của một chi nhánh, sao có thể so tài với bọn Thịnh Nhạc Dục?

   Hoàn toàn là người của hai thế giới, không cần phải đồng thời xuất hiện cùng một chỗ, cuộc sống ai đi đường nấy, rất tốt. Nhắc tới bản lĩnh, đột nhiên Hà Quyên nhớ tới một vấn đề: "Tại sao anh chỉ gọi một cuộc điện thoại thì đã có chỗ?"

   Bọn họ nói muốn đi ra ngoài ăn cơm chỉ là ý nghĩ nhất thời, dù sao cũng không có khả năng Chu Duệ Trạch đã đặt trước ba tháng. Lúc đó, đừng nói đến cưới, bọn họ có khi còn chưa biết nhau.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.05.2015, 14:26
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 29.06.2014, 23:06
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 374
Được thanks: 3783 lần
Điểm: 11.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã sắc lang, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết c40 - Điểm: 29
Chương 40: Người quen

   "Này, đương nhiên là có nguyên nhân của anh rồi." Chu Duệ Trạch nhướng lông mày, bí hiểm nhìn Hà Quyên.

   Hà Quyên chớp mắt một cái, hỏi: "Đúng vậy, nguyên nhân là gì?"

   "Không phải bọn họ mới vừa nói rồi sao? Muốn đặt trước nơi này, cũng phải xem người đó là ai." Chu Duệ Trạch cố ý đè thấp giọng nói, chậm rãi nói.

   Vốn toàn bộ nhà ăn đã rất yên tĩnh, mỗi bàn không chỉ có không gian rất lớn, còn có một chút đồ trang trí ngăn cách giữa các bàn, cố ý đảm bảo tính riêng tư của khách lại không làm chật chội.

   "Thật là phải đặt trước lâu như vậy?" Hà Quyên kinh ngạc nhìn Chu Duệ Trạch, vừa rồi, cô còn tưởng rằng bọn Thịnh Nhạc Dục ăn nói bừa bãi, tùy ý nói lung tung lừa gạt cô. Xem phản ứng này của Chu Duệ Trạch, chẳng lẽ là thật?

   "Ừ, cái này thật phải xem người đặt là ai." Chu Duệ Trạch nghiêm trang nói xong, dáng vẻ nghiêm túc, nhìn không ra chút đùa giỡn nào: "Nếu bình thường, khách hàng muốn đặt trước, ít nhất phải mất ba tháng. Đương nhiên, có thể có trường hợp đặc biệt, em chắc là cũng hiểu được."

   Hà Quyên gật đầu, cô cũng không phải là sống trong truyện cổ tích của trẻ con, đương nhiên biết thế nào là đặc quyền. Người có tiền có thế, đương nhiên có thể được đối đãi khác nhau. Cũng giống như Thịnh Nhạc Dục, người này hiện tại là nhà thiết kế được mọi người săn đuổi nhất trong giới đá quý, có thể rút ngắn thời gian từ ba tháng còn một tháng. Theo giá trị con người Thịnh Nhạc Dục gia tăng, thời gian thậm chí có thể càng ngắn hơn.

   "Dĩ nhiên, còn có vài người quá mức đặc biệt, cho nên nhà hàng này sẽ chừa ra một vài vị trí cho những người đó." Chu Duệ Trạch chậm rãi nói xong, ánh mắt một phút cũng không bỏ qua bất cứ vẻ mặt nào trên mặt Hà Quyên.

   Hà Quyên có chút sửng sốt, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, thân thể nghiêng về phía trước, hai tay đặt trên bàn cơm nghi ngờ nhìn Chu Duệ Trạch: "Anh đừng nói với em, anh là một trong những người có thân phận đặc biệt kia."

   Chu Duệ Trạch lập tức nghiêm chỉnh lại, đưa tay sửa lại cổ áo tây trang của mình một chút, thuận tiện còn sửa sang lại cổ tay áo, vội ho một tiếng đưa tới chú ý của Hà Quyên, nhướng mày nói: "Thế nào? Không giống sao?"

   Khóe môi Hà Quyên run rẩy mấy cái, thấy thế nào cũng giống như đang làm ra vẻ. Trong lòng buông lỏng, dựa lưng vào ghế, không chút để ý nói: "Nếu anh thật sự lợi hại như vậy, cần gì tìm em kết hôn?"

   Nếu thật là người có thân phận đặc biệt, có rất nhiều tiểu thư nhà giàu như tre già măng mọc muốn leo lên cành cao là anh, làm sao có thể đến phiên cô?

   "Anh thích em." Chu Duệ Trạch cười nói, cặp mắt trơn bóng như ngọc đen tỏa sáng. Hiện tại, cũng không biết tại sao lại thành thế này, trong lòng Hà Quyên đột nhiên giật mình, có chút bối rối.

   "Anh thật biết nói đùa. Anh nói đi, rốt cuộc anh có thân phận gì?" Hà Quyên cố gắng áp chế rung động trong lòng, trấn định nhìn Chu Duệ Trạch chằm chằm. Không phải cô không muốn đối mặt, mà cô còn chưa làm rõ được cảm giác của mình.

   Biết Hà Quyên cố ý nói sang chuyện khác, bỏ qua cái vấn đề này, Chu Duệ Trạch tự nhiên sẽ không cưỡng ép Hà Quyên, có lúc đúng là không nên quá nôn nóng. Ép quá mức, ngược lại sẽ dọa Hà Quyên chạy mất. Nhìn trong mắt cô hiện lên vài tia bối rối, không phải đã nói rõ không phải cô không có chút cảm giác nào với anh?

   Tâm tình Chu Duệ Trạch vô cùng tốt, chậm rãi nở nụ cười, thân thể tiến về phía trước, giọng nói khàn khàn chậm rãi nói: "Kỳ thật, thân phận của anh không đơn giản." Tiếng nói trầm thấp mang theo một tia dụ hoặc làm cho người ta kìm lòng không được bị giọng nói của anh hấp dẫn.

   Trong lòng Hà Quyên căng thẳng, tập trung toàn bộ tinh thần lắng nghe, tim đập như đánh trống, không khỏi phỏng đoán, chẳng lẽ, thân phận của anh thật sự rất đặc biệt? Làm sao có thể?

   Nhìn cảm xúc trong mắt Hà Quyên, vẻ mặt hồi hộp, Chu Duệ Trạch nhẹ nhàng nở một nụ cười tao nhã cao quý. Như vậy, ngược lại làm cho Hà Quyên càng thêm hồi hộp. Bởi vì cô đột nhiên phát hiện, khí thế trên người Chu Duệ Trạch này thật ra rất mạnh, cảm giác giống như một vị vương giả.

   "Phải không? Không đơn giản thế nào?" Hà Quyên nuốt một ngụm nước bọt, ngoài mặt duy trì trấn tĩnh, không lùi bước hỏi. Thật ra thì có trời mới biết, trong đầu cô đã loạn thành một đoàn, cũng không biết phải đối mặt với thân thế hiển hách có thể xuất hiện của Chu Duệ Trạch ra sao. Chỉ là cô có thói quen duy trì sự kiên cường bên ngoài, không lùi bước thôi.

   "Thân thế của anh là..." Chu Duệ Trạch híp nửa con mắt, hơi nhếch khóe môi, chậm rãi nói. Theo lời anh nói, từng chữ bay vào trong tai Hà Quyên, đột nhiên trái tim của cô cũng hồi hộp giống như không còn đập, ngừng thở chờ mấy chữ mấu chốt phía sau.

   "Món điểm tâm ngọt của quý khách." Một giọng nói đột ngột cắt đứt lời nói của Chu Duệ Trạch, cũng làm cho không khí hồi hộp đột nhiên buông lỏng. Một cái đĩa tinh xảo xinh đẹp được đặt lên bàn ăn, phía trên là món điểm tâm nhỏ đáng yêu được tạo hình hợp lý kết hợp từ tiramisu và chocolate mousse.

   "Chúng tôi không gọi món này." Hà Quyên phản ứng lại rất nhanh, trước tiên nói cho phục vụ biết nhà hàng bọn họ đưa sai chỗ rồi. Vốn bữa cơm này đã khiến Chu Duệ Trạch mất rất nhiều máu, nếu lại cộng thêm một món này, chắc chắn sẽ càng thêm “tổn thất thảm trọng”. Hà Quyên toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho túi tiền của Chu Duệ Trạch, vốn đã quên mất thân thế “hiển hách” như Chu Duệ Trạch làm sao lại để ý những thứ tiền lẻ này.

   "Là tôi tặng." Nhân viên phục vụ mỉm cười, nháy mắt ranh mãnh với Hà Quyên: "Đây chắc là chị dâu rồi?"

   "Hả?" Tình huống bất ngờ xảy ra khiến Hà Quyên hoàn toàn bối rối, đây là xảy ra chuyện gì? Cẩn thận nhìn lại, người đứng ở bên cạnh bàn cũng không mặc quần áo nhân viên phục vụ, ngược lại giống như là quản lý nhà hàng này.

   "Anh là..." Đầu óc Hà Quyên vẫn đang trong trạng thái ngây ngốc, không có biện pháp khôi phục suy nghĩ bình thường, có chút đờ đẫn nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt, trong đầu đầy dấu chấm hỏi.

   "Tên nhóc xấu xa, kết hôn cũng không nói cho tôi biết." Người đàn ông cũng không trả lời Hà Quyên mà nhẹ nhàng đánh một quyền vào đầu bả vai Chu Duệ Trạch, cười mắng: "Lát nữa, đừng quên mời tôi một chầu."

   "Đó là đương nhiên." Chu Duệ Trạch cười thoải mái.

   "Hai người từ từ dùng, tôi còn có chút việc."

   Người đàn ông nhìn Hà Quyên, vuốt cằm: "Chị dâu, tôi đi trước."

   Đợi cho người đàn ông kia đi xa, lúc này, Hà Quyên mới phản ứng lại, khó hiểu hỏi Chu Duệ Trạch: "Anh ta là ai vậy?"

   "Bạn học." Chu Duệ Trạch cười nhún vai: "Em nói ai mà không có bạn học, đúng không?"

   Hà Quyên trừng lớn hai mắt, dáng vẻ giật mình chọc Chu Duệ Trạch cười vui vẻ, giải thích: "Những vị trí đặc biệt được chừa ra, không phải mỗi ngày đều có người, rất nhiều khi phải để trống, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào. Cho nên..."

   Hà Quyên đã hiểu được ý tứ trong lời nói của Chu Duệ Trạch, trong mắt hiện lên mỉm cười.

   "Cho nên..." Chu Duệ Trạch mở hai tay ra, vô tội nói: "Ai mà không có người quen chứ!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.05.2015, 10:51
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 29.06.2014, 23:06
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 374
Được thanks: 3783 lần
Điểm: 11.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã sắc lang, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết c41 - Điểm: 28
Chương 41: Làm rất tốt

   Khóe môi Hà Quyên co quắp, vạch đen đầy trán, im lặng nhìn Chu Duệ Trạch, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: "Ý của anh là... Đi cửa sau?"

   "Dĩ nhiên." Chu Duệ Trạch cố ý nhỏ giọng, nhích lại gần Hà Quyên, thần bí nói: "Không chỉ có vậy, còn được giảm bảy mươi phần trăm."

   Vừa nghe đến đây, mắt Hà Quyên đột nhiên sáng lên, vui vẻ cười trộm: "Có lời, quá lời rồi."

   "Quan trọng nhất là, được phục vụ miễn phí." Chu Duệ Trạch lại ném ra một niềm vui mừng lớn, không ngoài ý muốn chút nào khi nhìn thấy nụ cười mừng rỡ của Hà Quyên.

   Nhìn bánh ngọt trên bàn còn chưa ăn xong, Hà Quyên nhìn xung quanh một chút, thấy không có ai chú ý đến bọn họ, nhỏ giọng hỏi Chu Duệ Trạch: "Nơi này có thể gói mang về không?"

   Dù sao đây cũng là một nhà hàng cao cấp, mang về có thể làm Chu Duệ Trạch cảm thấy mất mặt không? Trước kia cũng từng theo Thịnh Nhạc Dục ra bên ngoài ăn, nhưng anh ta tuyệt đối không để cho cô mang về, nói là mất mặt.

   "Dĩ nhiên." Chu Duệ Trạch cười ha hả nói, ngón tay chỉ vào món bánh ngọt tinh xảo trên bàn: "Chúng ta có thể về nhà ép nước hoa quả, làm bữa ăn khuya."

   "Được." Hà Quyên vừa nghe Chu Duệ Trạch nói, lập tức cười vui vẻ.

   Sau khi xác định Hà Quyên đã ăn no, lúc này, Chu Duệ Trạch mới kêu nhân viên phục vụ tính tiền. Nhìn ánh mắt Hà Quyên vẫn dõi theo bóng lưng nhân viên phục vụ vừa rồi, làm trong lòng người nào đó rất không thoải mái, toát ra nước chua. Chẳng lẽ sức quyến rũ của anh lại không bằng nhân viên phục vụ đó sao? Trong lòng chua chua nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ gì, làm bộ không thèm để ý cười nói: "Sao vậy, bà xã biết người kia?"

   "Không biết." Hà Quyên nghe được câu hỏi của Chu Duệ Trạch, cuối cùng thu hồi ánh mắt.

   Chu Duệ Trạch kỳ quái nhìn một cái, nghi ngờ lầu bầu: "Vậy em vẫn còn nhìn chằm chằm vào anh ta làm gì?"

   Hà Quyên hoàn toàn không chú ý tới ý tứ cất giấu trong câu hỏi của Chu Duệ Trạch, chắp tay trước ngực, mắt lấp lánh nhìn Chu Duệ Trạch: "Động tác móc ví mới vừa rồi của anh ấy quá đẹp trai, nhìn rất giống đại gia."

   "Thật ra thì chồng của em vốn là một đại gia." Chu Duệ Trạch cố ý ngẩng đầu lên, hất tóc của anh, dáng vẻ hả hê chọc Hà Quyên nhịn không được cười mắng: "Dáng vẻ rắm thúi."

   "Chỗ nào thúi? Anh rất thơm, mỗi ngày đều tắm." Chu Duệ Trạch giơ tay ra trước mặt Hà Quyên để cho cô ngửi.

   Đương nhiên Hà Quyên không ngửi, cười né tránh, Chu Duệ Trạch cố tình không buông tha cho cô, ở bên cạnh bàn cười đùa. Hai người đang cười đùa nhưng cũng chú ý đúng mực, không để ảnh hưởng đến những vị khách khác.

   "Thật là chưa từng thấy dân ở chợ bao giờ." Tả Phỉ Bạch nhìn Chu Duệ Trạch và Hà Quyên đang cười đùa khinh thường châm biếm. Nhà hàng cao cấp như thế, đều là người “hiểu quy củ, biết rõ đạo lý” mới có thể đến. Ai cũng đều yên lặng ăn cơm, cười đùa như bọn họ vậy, thật là mất thân phận.

   Nhưng người như Chu Duệ Trạch và Hà Quyên thì có thể có thân phận gì? Tới nơi này, thật là mất mặt.

   Tả Phỉ Bạch nói xong, cũng không thấy trên mặt Thịnh Nhạc Dục có biến hóa gì, trong lòng hiểu rõ, anh ta cũng không vừa mắt Chu Duệ Trạch và Hà Quyên.

   Nhìn nhân viên phục vụ mang mấy cái dĩa trên bàn của Chu Duệ Trạch đi, lúc sau bưng một cái hộp tới, đưa cho bọn họ. Nhìn Chu Duệ Trạch cười nhận lấy, Tả Phỉ Bạch đã hiểu, đôi môi đỏ mọng tinh xảo ngoác thành hình chữ O, kêu lên một tiếng: "Trời ơi, bọn họ lại gói mang về?"

   Nói xong, Tả Phỉ Bạch che miệng cười ha ha châm biếm: "Cũng đúng, nhà hàng cao cấp thế này, cả đời cũng không vào được mấy lần. Dĩ nhiên không thể lãng phí."

   Tả Phỉ Bạch cố ý đặc biệt nhấn mạnh hai chữ lãng phí, trong lời nói tràn đầy ý giễu cợt.

   "Ăn đồ của cô đi." Thịnh Nhạc Dục rốt cuộc mất kiên nhẫn mở miệng, chán ghét nhìn sang hai người đang cùng nhau rời đi. Nhất là khi tay hai người bọn họ nắm chung một chỗ, ánh mắt anh ta càng thêm đau nhói. Nhớ lại lúc trước, anh ta và Hà Quyên ở chung với nhau như thế nào?

   Suy nghĩ hồi lâu nhưng không có chút ấn tượng nào. Giống như ngoại trừ lúc vừa mới bắt đầu đi chung với nhau một thời gian, thường cùng nhau đi ra ngoài. Càng về sau thì ai bận việc người ấy.

   "Nhạc Dục, em mời bọn họ đến bữa tiệc, anh không để ý chứ?" Lúc này, Tả Phỉ Bạch vừa vặn nhớ tới, trước hỏi ý kiến Thịnh Nhạc Dục một chút.

   Thịnh Nhạc Dục liếc mắt nhìn Tả Phỉ Bạch, anh đương nhiên biết Tả Phỉ Bạch có ý gì, không phải là muốn thể hiện cảm giác ưu việt thôi sao? Sở dĩ anh ta không ngăn cản, vì muốn Hà Quyên thấy rõ ràng, giữa Chu Duệ Trạch và anh ta, rốt cuộc người nào tốt hơn.

   Về phần tại sao phải làm như vậy, Thịnh Nhạc Dục không suy nghĩ sâu xa. Thực chất là anh ta không muốn thua Chu Duệ Trạch. Dù có hối hận cũng là Hà Quyên hối hận, hối hận bỏ lỡ người như anh ta.

   "Mời, bọn họ cũng không đi, có gì phải để ý?" Ánh mắt Thịnh Nhạc Dục lóe lên một cái, sau đó nói một câu không biết là thật lòng hay nói cho có lệ: "Em không đói bụng?"

   Nghe ra trong lời nói của Thịnh Nhạc Dục có chút bất đắc dĩ, Tả Phỉ Bạch lập tức cười quyến rũ: "Đói bụng, nhìn ngon như vậy, không đói bụng cũng muốn ăn đấy."

   Nói xong, chậm rãi nhai nuốt, chỉ sợ làm trôi son nước xinh đẹp của cô ta.

   Nhìn Tả Phỉ Bạch ăn cơm cũng phải cẩn thận, chú ý hình tượng, trong đầu Thịnh Nhạc Dục đột nhiên hiện lên hình ảnh cười đùa vừa rồi của Chu Duệ Trạch và Hà Quyên. Nhướng mày, Thịnh Nhạc Dục đè xuống suy nghĩ kì lạ đó, tập trung chú ý lên thức ăn trước mắt.

   Ăn uống no đủ, Hà Quyên và Chu Duệ Trạch về nhà. Hà Quyên thật sự đã không thể ăn khuya nữa, thương lượng với Chu Duệ Trạch bỏ điểm tâm vào tủ lạnh làm đồ ăn vặt.

   Cơm tối ngon miệng khiến Hà Quyên cảm thấy vô cùng hạnh phúc, vùi ở trên ghế sa lon, ôm đệm dựa không nhúc nhích, giống như một con mèo lười biếng đang phơi nắng mặt trời.

   "Sao vậy?" Chu Duệ Trạch đi ra từ phòng bếp, vừa hay nhìn thấy nụ cười thỏa mãn hạnh phúc của Hà Quyên, buồn cười đến chỗ cô, cúi người hỏi.

   "Ăn quá ngon rồi. Nếu sau này em có tiền, mỗi ngày đều đi ăn." Hà Quyên vẫn còn rất thỏa mãn.

   "Được. Sau này, mỗi ngày, ông xã đều mời em đi ăn." Chu Duệ Trạch bảo đảm.

   "Được rồi, em còn chưa muốn ăn đến nỗi làm anh phá sản." Hà Quyên liếc Chu Duệ Trạch, ngáp một cái: "Đi ngủ, đi ngủ."

   Chu Duệ Trạch nhìn Hà Quyên trở về phòng, cười trở về phòng của anh, lấy điện thoại di động ra, nhấn mấy chữ gửi đi.

   Một nơi khác, bên trong phòng làm việc yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng báo hiệu tin nhắn. Chủ nhân chiếc điện thoại di động vội vàng cầm lên nhìn, chỉ có ba chữ đơn giản: "Làm rất tốt."

   Tay cầm điện thoại di động run lên, hiển nhiên là cực kỳ kích động, tâm tình nhất thời không khống chế được. Trên mặt người đó lộ ra nụ cười, ở dưới ánh đèn, vẻ hưng phấn không hề che giấu, chính là bạn học mới vừa rồi của Chu Duệ Trạch.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, baotranle92, duongngoctrinh1998, Google Adsense [Bot], helen3103, hnim_ah, Hongnk, Khánh Huyền, Kim Phương, kokusaiVu, NguyenLienTrang, Phuchuyvoicon, Phạm HAnh, Quỳnh Như 94, sunny, thoden1107, Thuhuyenvo, tieunai691993, TranDoan, viminhhao và 385 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 211, 212, 213

16 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

17 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

18 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 54, 55, 56

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.