Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=317811
Trang 44/51

Người gởi:  VinJR [ 07.01.2016, 13:18 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

Chương 97.2:

Suy nghĩ chỉ chợt lóe lên như vậy, lập tức bị người nào đó dẫn vào xoáy nước kịch liệt, chỉ có thể không ngừng trầm luân trong đó.

Đợi đến khi người nào đó ăn uống no đủ, nhẹ nhàng ôm người nằm xụi lơ trong ngực, chép chép miệng, cảm thán một câu, ăn thật ngon.

Ôm Hà Quyên đang ngủ say đi tắm, trở lại thay áo ngủ sạch sẽ, sau đó ngâm nga một bài hát đến phòng bếp nấu cơm.

Lúc này mới nhớ lại một chuyện, hình như điện thoại di động vẫn chưa mở máy.

Mới vừa mở điện thoại di động ra, âm thanh tin nhắn đến vang lên không ngừng.

Vừa nhìn đều là tin nhắn của Nhiếp Nghiêu, vài tin đầu thì vẫn còn hỏi nhẹ nhàng, càng về sau đã bắt đầu nổi điên, cái gì mà giải thích chưa rõ ràng cũng đừng làm chuyện điên rồ, mọi người cùng nhau thương lượng.

Bắt đầu từ buổi trưa hôm nay, cứ cách năm phút đồng hồ là một cái tin nhắn.

Chu Duệ Trạch nhìn lại cuộc gọi nhỡ, cười mỉa nhấn điện thoại, giống như anh rất hả hê, hả hê vì đã quên người nào đó vẫn đang lo lắng.

Số điện thoại còn chưa nhấn xong, điện thoại lại vang lên, Chu Duệ Trạch vội vàng nhận điện thoại, vẫn chưa nói gì, đã nghe giọng nói lo lắng của Nhiếp Nghiêu truyền đến: "Bây giờ cậu đang ở đâu? Có ở nhà không? Tôi đang trên đường, lập tức đến ngay."

"Đang ở nhà." Chu Duệ Trạch khẽ mỉm cười, quả nhiên, giống như suy nghĩ của anh, Nhiếp Nghiêu thật sẽ chạy qua đây.

Nóng nảy trong lòng Nhiếp Nghiêu vẫn chưa hết, nhận thấy Chu Duệ Trạch bình tĩnh, thử hỏi một câu: "Hai người nói rõ rồi sao?"

Anh rất sợ, lúc trước anh đã thấy qua bộ dáng nổi điên của Chu Duệ Trạch.

Vì truy tìm một người suốt nửa năm, đi qua rất nhiều nước, cuối cùng cho nổ tung một kho vũ khí, thiếu chút nữa chết chung với người kia.

Ngoài cái danh hiệu sói lang ra, những người khác càng thích thêm ở phía trước một chữ ‘cuồng’ hơn.

Cuồng sói lang.

"Nói rõ rồi." Trong lời nói của Chu Duệ Trạch lộ ra chút nhẹ nhõm: “Quyên Tử không tức giận, chúng tôi đã nói chuyện rõ rồi."

Ớ, coi như là không tức giận chứ?

Ừ, đúng, chính là không tức giận.

Chu Duệ Trạch hài lòng gật đầu.

Sau đó, nghe tiếng Nhiếp Nghiêu cười buông lỏng: "Nếu đã như vậy, tôi sẽ không làm phiền hai người. Hai người nên phát triển tình cảm thật tốt."

Biết Chu Duệ Trạch không có chuyện gì, Nhiếp Nghiêu chuyển tay lái, di chuyển theo hướng ngược lại.

Vợ chồng son nhà người ta không có việc gì, anh không nên đi xem náo nhiệt.

Không có việc gì là tốt rồi.

"Nhiếp Nghiêu, chuyện này cậu giúp tôi điều tra ra chưa?" Chu Duệ Trạch đổi đề tài, hỏi.

Anh muốn biết ai lại đâm chọc đến chuyện này, cho là tính kế anh xong mà có thể xem như không có việc gì xảy ra sao?

Quá ngây thơ rồi, người đó cho là có thể tùy tiện hãm hại người của anh sao?

"Ừ, đã điều tra xong, chính là ông ta." Nhiếp Nghiêu không chỉ mặt gọi tên, nhưng Chu Duệ Trạch cũng biết là ai.

Quả nhiên, người cha kia của anh thật sự là không an phận.

Thế nào?

Còn muốn nhúng tay vào cuộc đời của anh sao?

"Ừ, mặc kệ ông ta. Tôi ngược lại muốn nhìn xem ông ta muốn làm cái gì." Chu Duệ Trạch cười lạnh một tiếng, bây giờ đã nói rõ hết mọi chuyện với Hà Quyên, anh còn có cái gì phải lo lắng nữa chứ?

"Được rồi, không có việc gì, cúp máy đây." Nhiếp Nghiêu nói.

"Cảm ơn, anh em tốt." Chu Duệ Trạch nói.

Bên kia Nhiếp Nghiêu dừng lại, sau đó làm bộ đáng thương ‘Cầu khẩn’: "Tôi mãnh liệt yêu cầu được nghỉ phép."

"Chờ lãnh đạo suy nghĩ một chút, để xem biểu hiện của nhân viên." Chu Duệ Trạch không để ý tới Nhiếp Nghiêu kêu rên ở bên kia, cúp điện thoại.

Nhìn nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh, Chu Duệ Trạch chuẩn bị cơm tối.

Đợi đến khi cơm tối làm xong, trời cũng đã tối, ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đến phòng ngủ, nhìn Hà Quyên còn bọc chăn ngủ cực kỳ thoải mái, Chu Duệ Trạch cười cười đi qua.

Nhẹ nhàng ngắt chóp mũi của Hà Quyên, nhỏ giọng êm ái nói: "Bà xã, ăn cơm."

Hà quyên vung tay lên, trực tiếp đẩy tay Chu Duệ Trạch ra, lật người ngủ tiếp.

Chu Duệ Trạch buồn cười nhìn người đang nằm trên giường, nhẹ nhàng dụ dỗ: "Bà xã, dậy ăn cơm."

"Không muốn!" Hà Quyên lầu bầu một tiếng, cả người bắt đầu co lại, co lại, co lại, rúc vào trong chăn.

Xem ra là mệt muốn chết rồi.

Làm cho tên đầu sỏ Chu Duệ Trạch có một chút đau lòng, nhưng mà, không dậy ăn cơm cũng không được.

Bế cả người lẫn chăn lên, sau một hồi náo loạn cũng bế được Hà Quyên đặt trên ghế phòng ăn, nhìn cháo trước mặt, Hà Quyên không có một chút khẩu vị nào.

"Ngoan, ít nhiều gì cũng ráng ăn một chút." Chu Duệ Trạch dụ dỗ Hà Quyên.

"Đi ngủ." Hà Quyên còn buồn ngủ lầu bầu.

"Ăn xong rồi đi ngủ." Chu Duệ Trạch không chút thỏa hiệp: “Toàn bộ ngày hôm nay em đều ngủ, sẽ không tốt đối với sức khỏe."

Không đề cập tới chuyện này còn tốt, nhắc tới nguyên nhân làm mình mệt mỏi, cơn buồn ngủ lập tức biến mất, tức giận nói: "Đến cùng là do ai làm ra?"

"Anh...anh..." Chu Duệ Trạch lập tức giơ tay đầu hàng, không phải là anh nhất thời không nhịn được sao?

Lần sau nhất định sẽ chú ý... Ừ, hi vọng anh có thể chú ý.

"Đừng tức giận, đừng tức giận, ăn cơm trước." Chu Duệ Trạch bảo đảm: “Buổi tối anh tuyệt đối sẽ không làm gì nữa."

Hà Quyên giận đến thiếu chút nữa úp chén cháo lên đầu Chu Duệ Trạch, buổi tối anh còn muốn làm cái gì nữa?

Coi thân thể cô là sắt sao?

Chu Duệ Trạch vội vàng cười lấy lòng, chọc cười để lừa chuyện này qua một bên, việc dụ dỗ bà xã hết giận so với cái gì cũng quan trọng hơn.

Về phần có một vài người gây cản trở, anh sẽ từ từ xử lý.

Nơi này Chu Duệ Trạch dụ dỗ bà xã xong, nhưng ở nơi khác người nào đó đang ôm một bụng tức giận.

"Cô giá kia không tới sao?" Đổng Nhu Bình tò mò hỏi chồng mình: “Chẳng lẽ trước kia cô ta cũng biết gia thế của con chúng ta?"

"Tuyệt đối không biết." Chu Kỳ Côn khẳng định nói.

Sau khi ông cho người gửi thư điện tử đến cho Hà Quyên, ông còn cố ý đến nơi gần đó để chờ, muốn nói một vài câu với Hà Quyên, làm cô mau sớm rời khỏi Chu Duệ Trạch.

Làm sao biết được, Hà Quyên lại không đến gặp ông.

Không muốn nói chuyện với ông.

"Cô ta không muốn nói chuyện với tôi." Chu Kỳ Côn hừ lạnh một tiếng, sắc mặt âm trầm: “Lòng dạ của cô gái này rất khó lường."

Đổng Nhu Bình hơi sững sờ, ngay sau đó hiểu được: "Đúng vậy, cô ta không nói chuyện với ông, chắc là coi trọng tiền của con chúng ta. Nói chuyện với ông có ích lợi gì? Có ích lợi gì chứ?"

"Ông có thể đưa cho cô ấy bao nhiêu tiền để cô ta rời khỏi chứ? Bây giờ cô ta đã kết hôn với con của chúng ta, đã được chứng nhận. Cho dù có ly hôn, cũng sẽ được chia một số tài sản lớn. Tài sản này mà so với tiền ông cho đương nhiên phải nhiều hơn rồi."

Đổng Nhu Bình hừ lạnh một tiếng, chân mày cau lại, khinh thường nói: "Tôi thấy cô ta hoàn toàn không nghĩ tới chuyện ly hôn. Tiểu Manh cũng nói, cô gái kia làm nghề xoa bóp, phụ nữ như vậy, gặp được người có tiền, có thể không dùng sức bám chặt sao?"

Càng nghĩ càng có khả năng này, Đổng Nhu Bình oán giận chồng của mình: "Ông cũng thiệt là, nói ra số tài sản của con chúng ta cho cô ta biết làm gì, cô ta có thể đi sao? Đương nhiên là có chết cũng phải nắm chắc con của chúng ta rồi. Nhiều tiền như vậy, cô ta cũng chưa thấy qua mà."

"Tham lam." Trong mắt Chu Kỳ Côn lộ ra một tia chán ghét: “Tôi sẽ làm cho cô gái kia rời khỏi, đừng tưởng rằng có thể dễ cầm tiền như vậy."

"Được rồi, đã sớm nói cho ông biết loại chuyện như vậy không thể dùng sức mạnh. Nếu con trai mình kết hôn với cô ấy, nhất định là có mục đích của nó. Cô gái kia cũng không biết đã dùng thủ đoạn gì, khiến con của chúng ta đi đăng ký kết hôn với cô ta." Đổng Nhu Bình càng nghĩ càng không cam lòng.

"Tiền của nó cũng không thể bị một người phụ nữ không đứng đắn lấy đi như vậy. Không môn đăng hộ đối, tưởng rằng đã kết hôn với con của chúng ta là có thể leo lên cành cây cao rồi sao? Dù là chim sẻ biến thành phượng hoàng cũng phải xem xem đây là loại chim sẻ gì."

Đổng Nhu Bình trăm lần vạn lần không đồng ý Hà Quyên.

Con trai của bà ưu tú như vậy, tại sao có thể để một cô gái thấp kém như vậy cản đường chứ?

Trong lòng bà đã sớm chọn được người con dâu thích hợp, cô gái tên Hà Quyên gì gì đó, không phải là thấy con trai bà có tiền, nên gấp gáp như vậy sao?

Trước kia cứ nghĩ con trai bọn họ là một thành phần tri thức cao, bây giờ phát hiện con trai mình là một phú hào lớn siêu cấp, bà càng không nguyện ý.

Cô ta không muốn đi cũng phải đi.

Con của bọn họ ưu tú như vậy, để một cô gái làm xoa bóp làm chậm trễ, như vậy cũng được sao?

"Bây giờ còn không biết cô gái kia dụ dỗ con của chúng ta thế nào. Không được, tuyệt đối không thể để cô gái kia bám lấy con của chúng ta như vậy." Đổng Nhu Bình càng nghĩ càng ngồi không yên, đứng dậy định đi ra ngoài, lại bị Chu Kỳ Côn gọi lại: “Bà đi làm cái gì?"

"Đương nhiên là đi tìm con trai tôi, con của chúng ta cũng không thể bị cô gái kia dụ dỗ nữa, nếu cứ như vậy, cả đời con trai chúng ta cũng sẽ bị làm cản trở." Đổng Nhu Bình đau lòng nói.

Bà muốn đuổi cô ta đi, đuổi cô gái không biết thẹn kia đi.

"Bây giờ đã trễ thế này, bà đi làm gì?" Chu Kỳ Côn quát lớn: “Lại nói, bao nhiêu năm nay nó cũng không về nhà, bây giờ bà qua đó, nó có thể cho bà vào nhà nó sao?"

"Tôi là mẹ của nó, tại sao nó có thể đối xử với tôi như vậy?" Đổng Nhu Bình mấp máy môi nói, bà không tin con trai của mình tuyệt tình như vậy.

"Làm sao không thể, nhiều năm như vậy nó cũng không về nhà, nó chỉ biết ở bên ngoài. Chuyện này nhất định phải bàn bạc kỹ hơn." Chu Kỳ Côn nửa hí tròng mắt, trong mắt lóe lên một tia tính toán.


Người gởi:  nhokcoicodon [ 11.01.2016, 22:11 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

Chương 98: Bị chê (1)

Khi về đến nhà, Hà Quyên đã thu dọn xong, Chu Duệ Trạch từ từ đi đến, từ phía sau nhẹ nhàng ôm chặt Hà Quyên, vùi ở hõm vai của cô nói nhỏ: "Bà xã..."

"Thế nào? Mệt mỏi sao?" Tay Hà Quyên nhẹ nhàng đặt lên bàn tay đang vòng ở thắt lưng cô, ngón tay Chu Duệ Trạch khẽ động, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

"Ừ." Chỉ khi ở trước mặt Hà Quyên Chu Duệ Trạch mới có thể thả lỏng.

"Mệt mỏi thì đi ngủ đi." Hà Quyên nói xong, người phía sau cũng không nhúc nhích, làm cho cô bất đắc dĩ lắc đầu, không thể làm gì khác hơn là giữ nguyên bộ dáng này cùng Chu Duệ Trạch, từ từ đi vào phòng ngủ.

"Bà xã, mệt mỏi..." Chu Duệ Trạch vùi ở sau lưng Hà Quyên làm nũng, làm cho Hà Quyên buồn cười không dứt.

"Em biết anh mệt mỏi." Hà Quyên cười cười: “Đi thôi."

Vào phòng tắm, trực tiếp xả nước vào bồn tắm, lại đổ vào chút tinh dầu.

Chu Duệ Trạch rốt cuộc đã nới lỏng tay, nhưng vẫn không nhúc nhích.

Hà Quyên bất đắc dĩ khẽ cười, đưa tay bắt đầu cởi quần áo cho anh, chuẩn bị chuẩn bị... Đột nhiên Hà Quyên có một cảm giác rất khó hiểu, người trước mắt này giống như là quà tặng, mà cô giống như từng chút từng chút bóc đi lớp vỏ bọc.

Từng nút từng nút áo sơ mi bị cởi ra, nhìn lồng ngực trơn nhẵn bền chắc lộ ra, ở dưới ánh đèn huỳnh quang hiện lên trong suốt bóng loáng, khiến Hà Quyên không kiềm chế được nuốt nước miếng một cái, giống như, giống như cô bắt đầu biến thành sắc nữ rồi.

"Anh tự tắm đi." Hà Quyên nắm lấy khăn lông ném vào người Chu Duệ Trạch, quay đầu chạy ra bên ngoài.

Giây kế tiếp, cổ tay bị nắm chặt, cô còn chưa kịp phản ứng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, người đã rơi vào trong ngực Chu Duệ Trạch.

"Bà xã, chúng ta cùng nhau tắm, tiết kiệm thời gian." Chu Duệ Trạch nhìn Hà Quyên trong ngực nhếch miệng cười cười nói.

Bộ dáng mệt mỏi vừa rồi đã mất sạch, từ con cừu nhỏ vô hại trực tiếp biến thành sói xám lớn ăn thịt người.

"Ai muốn cùng tắm với anh!" Hà Quyên tức giận giãy giụa.

Hơn nữa, hai người cùng nhau tắm tiết kiệm thời gian sao, chỉ biết lãng phí thời gian.

Cô còn không biết anh muốn làm gì sao?

"Bà xã, em đừng cử động..." Chu Duệ Trạch hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn Hà Quyên, đôi mắt u ám, giọng nói khàn khàn, gằn từng chữ nói nhỏ: "Bà xã, anh chỉ là một người đàn ông bình thường..."

"Anh muốn tại nơi bình thường này sao?" Hai người áp sát như thế, Hà Quyên có thể không biết Chu Duệ Trạch thế nào sao?

Im lặng theo dõi anh, khóc không ra nước mắt.

Không phải tinh lực anh quá tốt đi?

"Các nơi bình thường khác, chúng ta từ từ tham thảo, trước tiên cứ như vậy đi." Chu Duệ Trạch nói xong, trực tiếp chặn lại môi của Hà Quyên

Lãng phí thời gian là đáng xấu hổ.

Cho nên, nguyên tắc của anh luôn luôn là - tiết kiệm thời gian!

Rất nhanh... Bên trong phòng tắm truyền ra âm thanh làm người ta mặt đỏ tim đập...

Con sói nào đó được ăn rất sung sướng.

Sau khi nghỉ ngơi ngày chủ nhật, hai người đi làm, chuyện cần nói đã nói, Chu Duệ Trạch cũng không giấu giếm, bắt đầu giới thiệu tình hình công ty cho Hà Quyên.

Nhiếp Nghiêu thoát khỏi Chu Duệ Trạch, trở về phòng làm việc chính thức của anh, không cần thư ký đưa tài liệu, lại còn phải chạy đến thang máy chờ.

Hiệu suất xử lý công việc của Nhiếp Nghiêu lập tức cao hơn rất nhiều, cũng thoải mái hơn nhiều.

"Tầng này chỉ một mình anh làm việc?" Hà Quyên đi theo Chu Duệ Trạch chính thức đi thăm nơi làm việc của anh, lúc này mới phát hiện ra, thì ra là người có tiền có thể xa xỉ như vậy.

"Ừ." Chu Duệ Trạch mang theo Hà Quyên đi thăm, giải thích: "Anh không thích quá nhiều người, cho nên, có vấn đề gì đều là Nhiếp Nghiêu tự đi lên."

Hà Quyên tò mò nhìn bên trái một chút nhìn phải một chút, sau đó hỏi Chu Duệ Trạch: "Người khác không lên được sao?"

"Ừ." Chu Duệ Trạch gật đầu, chỉ vào thang máy nói: "Cái thang máy này phải quẹt thẻ, chỉ có ba cái thẻ, em, anh còn có Nhiếp Nghiêu."

Hà Quyên im lặng mím môi cười khẽ, cô thích như vậy, cảm thấy được anh tin tưởng.

Sau khi đưa Hà Quyên đi hết một vòng tầng này, vào phòng làm việc, Chu Duệ Trạch thu hồi nụ cười, kéo Hà Quyên tới ghế sa lon, nói: "Bà xã, anh nói với em một vấn đề trong nhà anh."

Vừa thấy Chu Duệ Trạch như vậy, Hà Quyên cũng lập tức ngồi xuống, chờ nghe anh nói.

"Bọn họ mạnh mẽ hơn người." Chu Duệ Trạch suy nghĩ hồi lâu, chỉ có thể tìm được từ như vậy để hình dung cha mẹ anh, cái này gần như là chính xác nhất.

"Bởi vì phải mạnh, cho nên yêu cầu của bọn họ rất cao." Chu Duệ Trạch nở nụ cười: “Anh chưa từng đạt tới yêu cầu của bọn họ, cho nên, bọn họ không thích anh. Sau đó, anh giận mình liền tự xông pha bên ngoài, thuận theo trời đất."

"Dưới tình huống quỷ thần xui khiến, anh có quan hệ với rất nhiều người. Sau đó, quyền thế càng lúc càng lớn, hai bên hắc bạch đều qua lại." Chu Duệ Trạch lời ít mà ý nhiều nói những việc anh đã trải qua, sau đó nhìn Hà Quyên.

Hà Quyên nháy mắt một cái, nhìn anh, ý bảo anh tiếp tục.

Chu Duệ Trạch nhún vai một cái, nói ra hai chữ: "Hết rồi."

Hà Quyên im lặng nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, im lặng, trong đầu sắp xếp lại lời của anh nói. Cơ bản cũng hiểu một chút.

Cha mẹ của Chu Duệ Trạch không thích anh, nhưng sự không thích này không phải là hoàn toàn không thích.

Về phần sau anh đi ra bên ngoài thuận theo trời đất, rèn luyện thực tế tốt như vậy sao?

Còn hai bên hắc bạch đều qua lại.

Rốt cuộc là anh lăn lộn ở nơi nào?

"À... Anh đánh liều ở Quốc Nội sao?" Hà Quyên đưa ra một đáp án, nói cách khác, cô không cách nào suy đoán.

Chu Duệ Trạchcười nhẹ một tiếng, chậm rãi lắc đầu: "Dĩ nhiên không phải. Quốc Nội tương đối yên bình, cảm giác khi đó, là được ăn cả ngã về không, cho nên anh đi rèn luyện ở nơi khác."

Nói tới chỗ này, Chu Duệ Trạch phát hiện Hà Quyên đang đi tới, kéo tay anh lên nhìn.

Hà Quyên vuốt ve lòng bàn tay của anh, một vết chai nhỏ cũng không thấy.

Chu Duệ Trạch biết Hà Quyên đang tìm cái gì, nhẹ nhàng nắm đôi tay nhỏ bé của Hà Quyên, nói: "Không cần tìm, em không tìm được."

"Nếu trên tay lưu lại dấu vết gì, thật sự không đủ tư cách... Những dấu vết đó dễ làm bại lộ bản thân." Thân phận của Chu Duệ Trạch đã biến mất rồi.

Không đủ tư cách gì, Chu Duệ Trạch không nói, nhưng Hà Quyên cũng đoán được.

Xem ra, thân phận của ông xã cô là một người thần bí, rất kích thích.

Nghĩ tới đây, không có sự sùng bái như những cô nữ sinh, mà trong lòng Hà Quyên cảm thấy nhoi nhói, giống như kim châm vậy.

Nếu không có chuyện gì thì ai lại từ bỏ cuộc sống yên tĩnh, sống qua ngày ở nơiđầu đường xó chợ đó?

Cái gọi là cuộc sống kích thích, sẽ chỉ có ở trong ti vi, tạo cảm giác cho người xem. Nếu thật sự trải qua, sợ rằng sẽ không có ai đi.

Cả ngày lo lắng đề phòng, làm sao sống qua được?

"Sẽ không có người tìm anh gây phiền toái sao?" Hà Quyên mịt mờ hỏi.

"Phiền toái? Em chỉ phương diện nào?" Chu Duệ Trạch buồn cười nhìn Hà Quyên: "Người đồng hành của anh sẽ không cho người tìm đến anh..."

Bởi vì người muốn đối nghịch anh, đã không còn sống trên đời này rồi.

Về phần những người muốn khiêu chiến với anh mà vọng tưởng thành danh sau một đêm... Hình như không cần anh ra tay, tất cả đều bị giải quyết.

"Nếu em muốn nói về bạch đạo..." Chu Duệ Trạch nhẹ nhàng cười: "Bọn họ luôn luôn cho là hợp tác hơn đối địch mạnh."

Hà Quyên nháy mắt, luôn cảm thấy Chu Duệ Trạch nói vấn đề quá đơn giản.

Những người đó có thể tùy tiện hợp tác cùng người như Chu Duệ Trạch vậy sao?

Rốt cuộc là người có địa vịnhư thế nào mới có thể quan hệ hợp tácđược với anh?

Nhìn cách anh nói ra thật đơn giản, nhưng liệucó dễ dàng như vậy?

Trong lòng có nghi ngờ nhiều hơn nữa, Hà Quyên cũng không hỏi ra, chỉ là, căn bản đã biết thân phận của ông xã cô là gì rồi.

Quái thai ra đời.

Được rồi, tha thứ cho cô chỉ có thể nghĩ đến từ này thôi.

"Thành tích" anh như vậy ngoại trừ chính anh "cố gắng" ở ngoài, nhiều hơn còn một chút vận số ở bên trong thôi.

Chu Duệ Trạch hơi nhướng mày, vui vẻ cười nói: "Chồng em còn rất đáng tin."

"Ngu ngốc." Hà Quyên thấp giọng mắng một tiếng, sau đó ôm chặt lấy anh, nhẹ nhàng nói: "Về sau em giúp anh."

"Chồng em tuyệt nhất rồi, không cần chứng minh cái gì nữa."

Lời nói của Hà Quyên khiến thân thể Chu Duệ Trạch cứng đờ, từ từ thở dài một hơi, lúc này mới ôm lại cô, vuốt ve mái tóc dài của cô: "Bà xã, em không thể chạy, mặc kệ em chạy đến đâu anh đều sẽ bắt em trở về."

Hà Quyên không nhịn được khẽ nhếch khóe môi, nhỏ giọng mắng: "Bá đạo."

"Anh bá đạo, ai bảo em là bà xã của anh, chọc anh, không được bỏ chạy." Chu Duệ Trạch hơi thắt chặt cánh tay, bình tĩnh nhìn Hà Quyên, đôi mắt đen như mực sâu không thấy đáy, muốn hút người vào.

Hà Quyên nhẹ nhàng cười, bỏ hai tay ra, giữ lấy gò má Chu Duệ Trạch: "Yên tâm, em sẽ không chạy, nếu anh dám không quan tâm em, em sẽ cắn anh."

Người gởi:  nhokcoicodon [ 12.01.2016, 11:40 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

Chương 99: Bị chê (2)

"Sẽ không." Chu Duệ Trạch cúi đầu, cùng chạm vào cái trán của Hà Quyên, hơi thở hai người quấn quít, không khí bắt đầu có chút mập mờ.

"Khụ..." Ngoài cửa có tiếng ho nhẹ khiến Hà Quyên lập tức đứng lên, bước nhanh tới phòng trà nước: "Nhiếp Nghiêu tôi lấy cho anh ly trà nhé."

Cô nhớ rõ Chu Duệ Trạch đã từng nói, có thể xuất hiện ở nơi này chỉ có ba người.

Trừ Nhiếp Nghiêu ra thì không còn ai khác.

Ánh mắt Chu Duệ Trạch quấn quýt si mê nhìn Hà Quyên, cho đến khi cô đến phòng trà nước, mới chậm rãi thu hồi.

"Tôi nói, nếu không sai, thì đây là công ty." Lời trong miệng Nhiếp Nghiêu là "cảnh cáo", nhưng trong ánh mắt hài hước giống như chuyện không phải như vậy.

"Không có chuyện gì tới chỗ của tôi làm gì?" Chu Duệ Trạch tương đối không hài lòng khi thời gian riêng tư bị quấy rầy.

Dĩ nhiên, ở trong công ty tại sao phải có thời gian riêng tư... Khụ, cái vấn đề này cũng không cần nghiên cứu kỹ, ai bảo anh là ông chủ.

Muốn làm công thì làm công, không muốn làm công dĩ nhiên sẽ trở thành thời gian cá nhân của anh.

"Cậu có thiệp mời, có đi không?" Nhiếp Nghiêu cũng biết tính khí Chu Duệ Trạch, nên không tức giận, bỏ thiệp mời trong tay lên bàn của anh.

Chu Duệ Trạch khó hiểu nhìn Nhiếp Nghiêu một cái, nếu là giấy mờiquan trọng của công ty, tất cả đều là Nhiếp Nghiêu đi, bằng không là quản lý ra mặt, đâu cần anh đi?

Nếu Nhiếp Nghiêu nói như vậy, nhất định là có dụng ý, Chu Duệ Trạch cầm thiệp mời lên mở ra xem, trên mặt lộ ra nụ cười cổ quái: "Bọn họ thật sự là quá rảnh rỗi."

"Cũng không thể nói như vậy, chỉ là bọn họ muốn mở tiệc rượu, mọi người tụ họp." Nhiếp Nghiêu nhẹ nhàng cười, trên mặt lộ ra chút khinh miệt.

"Rượu của bọn họ còn thiếu sao?" Chu Duệ Trạch hừ lạnh.

Kể từ sau khi sự nghiệp của anh ổn định, hai người kia được nở mày nở mặt, trong nhà không có việc gì chỉ biết mở tiệc rượu, cùng "nhân sĩ thành công" ở nhà tụ hội.

Ngoài mặt nói dễ nghe là liên lạc tình cảm, trên thực tế là muốn trả thù.

Người nào không biết mười mấy năm trước trên thương trường Chu Kỳ Côn là ông chủ công ty không nhỏ, sau lại đầu tư thất bại phá sản, nhận lấy tình người rét lạnh.

Hiện tại không dễ gì mới có thể mở mày mở mặt, nên muốn trả thù tất cả những người trước kia.

Cho nên, bọn họ hết sức hứng thú với tiệc rượu, các loại lễ mừng.

Bây giờ người muốn nịnh bợ Chu Duệ Trạch không tìm được đường, phải bắt đầu từ Chu Kỳ Côn.

Muốn từ bọn họ tiếp cận với Chu Duệ Trạch, lót đường làm ăn của mình sau này.

Người nào không biết Chu Duệ Trạch buôn bán đủcác loại, dùkhông phải sạch sẽ, nhưng những thương nhân kia vẫn muốn tạo mối quan hệ với Chu Duệ Trạch.

Chính là bởi vì mạng lưới "buôn bán" của Chu Duệ Trạch quá mức rộng lớn, nên mỗi lần Chu Kỳ Côn mở tiệc rượu đều có người đến.

Những người này tặng rượu cho Chu Kỳ Côn, vì biết ông ta thích rượu, dần dần hình thành một vòng tuần hoàn.

Chỉ là tiệc rượu lần này hình như không giống như vậy, phái người đưa tới tận đây, chỉ còn chờ Chu Duệ Trạch tham dự, xem ra, người mời tiệc muốn thông báo, anh phải đi.

"Cậu đi hay là không đi?" Nhiếp Nghiêu hỏi: “Nếu không đi, thì quá không nể mặt của ông ta rồi, người ngoài sẽ nói cậu như thế nào?"

"Người ngoài nói tôi thế nào, với tôi không có một chút quan hệ." Chu Duệ Trạch cười lạnh một tiếng, vừa hay nhìn thấy Hà Quyên đi ra ngoài, sự lạnh lẽo trên mặt lập tức tiêu tan, đổi thành nụ cười nhu hòa, nhận cốc cà phê cô đưa tới.

Hà Quyên để ly nước trước mặt Nhiếp Nghiêu, sau đó ngồi vào bên cạnh Chu Duệ Trạch.

"Lần này ông ta thông báo nhiều người như vậy, là muốn những người ngoài bắt tôi đi vào khuôn khổ, thật là buồn cười. Ý niệm ngây thơ như vậy, tại sao ông ta có thể có nghĩ ra?" Chu Duệ Trạch nói tiếp lời mới nói vừa rồi, không có ý tránh né Hà Quyên.

"Nhưng mình nghe nói, người kia cũng ở đây." Nhiếp Nghiêu có chút hả hê nói: "Cô ấy rất được lòng Chu phu nhân."

Nghe lời nói Nhiếp Nghiêu, Hà Quyên còn không hiểu ra sao, Chu Duệ Trạch cũng cười cười, quay đầu lại nói với Hà Quyên: "Bà xã, có người muốn cướp anh, phải làm thế nào?"

Hà Quyên liếc nhìn Chu Duệ Trạch, hỏi: "Anh nghĩ sẽ bị cướp đi sao?"

"Không muốn." Chu Duệ Trạch lập tức tỏ rõ chân thành: "Anh là của bà xã."

"Vậy anh cũng đừng quản, ai muốn giành anh, em sẽ cho cô ta biết hậu quả." Hà Quyên vỗ vỗ bả vai Chu Duệ Trạch, thuận tiện cho anh được như ý.

Chu Duệ Trạch chỉ thiếu ánh mắt lấp lánh nhìn Hà Quyên vẫy đuôi thôi, bộ dáng con chó con kia, Nhiếp Nghiêu cảm thấy hàm răng bắt đầu chua chua.

Sao vừa đụng đến Hà Quyên, sự thông minh của Chu Duệ Trạch lại thoái hóa?

"Chủ nhật đúng không, chúng ta đi." Chu Duệ Trạch quay đầu, hướng về phía Nhiếp Nghiêu khẽ mỉm cười, khí thế kín kẽ, lại khôi phục thành bộ dáng khôn khéo sắc bén thường ngày.

Nhiếp Nghiêu gật đầu một cái, đột nhiên hỏi một câu: "Cậu thật không học qua tuyệt kỹ Tứ Xuyên sao?"

Chu Duệ Trạch khẽ mỉm cười, đáy mắt thoáng qua ánh sáng nguy hiểm: "Cậu muốn biết một chút về…?"

Nhiếp Nghiêu vụt một cái đứng lên: "Chị dâu, tôi đi xuống làm việc trước.’’

Nói xong, Nhiếp Nghiêu lách người với tốc độ rất nhanh, làm Hà Quyên có cảm giác như thấy một cao nhân đang thi triển khinh công.

"Động tác của Nhiếp Nghiêu thật nhanh nhẹn." Hà Quyên cảm thán: "Có phải hai anh là lính đánh thuê không?"

Chu Duệ Trạch nhẹ nhàng cười nói: "Chỉ với chút năng lực đó căn bản không đủ nhìn."

Nói xong, Chu Duệ Trạch còn cố ý cong cánh tay, cho Hà Quyên xem bắp thịt của anh: "Chồng em rất lợi hại."

Hà Quyên đưa ngón trỏ ra, đè bắp thịt cứng rắn của anh, mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Nói thật, bình thường cô đúng là không nghĩ Chu Duệ Trạch có cơ bắp như vậy.

Trước kia cảm giác thân thể của anh là loại gầy gò, có một chút bắp thịt, nhưng không khoa trương, thật không nghĩ đến, anh còn có bắp thịt như vậy.

Nắm hai cái cảm thấy chơi thật tốt, Hà Quyên dùng ngón tay trỏ không ngừng đâm, sau đó tay đưa vào trong áo sơ mi của anh sờ sờ cơ bụng, quả nhiên cảm giác không tệ.

Tay nhỏ bé ở bên trong vẽ lung tung hai cái, nhẹ nhàng sờ một cái ở nơi nào đó trước ngực, xấu bụng cười nói: "Không tệ, tiếp tục giữ vững."

Nói xong, đứng dậy đi cất cái ly, để lại mình Chu Duệ Trạch ngổn ngang đứng đó, anh là bị đùa giỡn sao?

Đợi đến khi Hà Quyên trở lại nhìn anh còn đứng ở đó, kinh ngạc nhướng mày: "Thế nào?"

"Em..." Chu Duệ Trạch không biết nói gì, chỉ có thể vô tội nhìn chằm chằm Hà Quyên.

Thời tiết bây giờ, trong phòng làm việc Chu Duệ Trạch cũng chỉ mặc một cái áo sơ mi, Hà Quyên đưa tầm mắt nhìn qua liền phát hiện mới vừa rồi bị cô bóp một chút liền có phản ứng.

Buồn cười nhìn qua, đưa ngón trỏ ra đâm một cái, quả nhiên cảm thấy rất nóng.

Hoàn toàn không nghĩ tới bà xã anh sẽ có phản ứng này, Chu Duệ Trạch sững sờ, từ trước tới giờ đều là anh đùa giỡn cô, thế nào đột nhiên lại thay đổi?

Hà Quyên nhẹ nhàng tránh ra, nghe người nào đó thở hổn hển, sau đó nghiêm trang nói: "Làm việc."

Nói xong, không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của Chu Duệ Trạch, đi tới trước bàn làm việc của cô, bắt đầu mở máy vi tính ra bận rộn.

Để lại một mình Chu Duệ Trạch đứng ngu tại chỗ, ngơ ngác không biết như thế nào cho phải.

Bà xã đơn thuần của anh đi đâu rồi?

Tại sao đột nhiên biến thành như vậy?

Người nào đó hoàn toàn quên mất, rốt cuộc là ai không có việc gì thì thích trêu đùa, đối với chuyện như vậy, Hà Quyên không phải đặc biệt cảm thấy hứng thú, nhưng cô là một người rất tò mò, cho nên, sau khi phát hiện việc hay, nên nghiên cứu một chút.

Mà đối tượng nghiên cứu tốt nhất chính là cái người bất cứ lúc nào đại não cũng có thể nóng lên.

Núp ở phía sau máy vi tính Hà Quyên len lén nhìn vẻ mặt buồn bực lại ngốc nghếch của Chu Duệ Trạch, trong lòng rất buồn cười.

Hừ, đừng tưởng rằng cô sẽ luôn luôn bị bắt nạt.

Thời gian dài, da mặt cô cũng sẽ dầy hơn.

"Bà xã, có mệt không? Nếu không chúng ta nghỉ ngơi một chút?" Chu Duệ Trạch cọ xát tới đây, cảm thấy bà xã nhiệt tình cũng rất tốt, ít nhất tuyệt đối đủ phúc lợi.

Hiện tại anh rất muốn cùng Hà Quyên đi thử hình thức sống chung nàymột chút, trong phòng làm việc của anh còn có phòng nghỉ ngơi.

Bên trong rất đầy đủ, rất thoải mái, rất thích hợp để bọn họ thử một chút.

Đột nhiên một sấp tài liệu vỗ vào mặt Chu Duệ Trạch, Hà Quyên lạnh lẽo trách mắng: "Buổi trưa vẫn chưa làm được việc gì, nghỉ ngơi cái gì? Làm việc."

Sau khi đưa tài liệu cho Chu Duệ Trạch, Hà Quyên cũng không nhìn anh lấy một cái, chuyên tâm làm việc.

Bị, bị chê...

Trang 44/51 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/