Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=317766
Trang 128/148

Người gởi:  Nguyễn Yên Thương [ 11.04.2018, 20:05 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên

Chương 301: Vượt qua ngàn năm qua yêu em ——Khó giữ được địa vị.
Editor: Nguyễn Yên Thương

Bạch Tuyết yêu người người đàn ông trước mắt này, tất nhiên là thích cùng anh thân thiết, cô học dáng vẻ của Lang Vương lúc anh hôn cô, cùng anh hôn lưỡi thật sâu. Mặc dù cô không học dùng lưỡi bơi qua bơi lại trong miệng Lang Vương, nhưng cô đã hung hăng kích thích đến Lang Vương. Lòng anh ngứa ngáy mà cũng hơi khó chịu một chút, cực kỳ thoải mái, lúc này Bạch Tuyết giống như là đang ăn kem vui vẻ, thỉnh thoảng cắn anh giống như chó nhỏ. Chốc lát, lòng anh đã ngứa ngáy, bắt đầu run rẩy tê dại, từng đợt từng đợt dòng điện đánh tới.

Đưa tay kéo áo cô xuống, Bạch Tuyết cũng không để mình yếu thế, đôi tay luồn vào rong thân thể Lang Vương từ bên hông anh, đôi tay sờ một đường lên trên. Lang Vương bị cô hành hạ khó chịu, một tay kéo lấy quần áo của mình từ trên đầu xuống,  đẩy thân thể lên, da thịt dán vào nhau cho anh khối cảm giác vô hạn.

Vậy mà, người phụ nữ nhỏ này lại cười khanh khách, có lẽ là cảm giác khiến cố cảm thấy bị nhột.
Người phụ nữ nhỏ cười khanh khách, đẩy Lang Vương ra, trong nháy mắt người đàn ông cau mày nhìn trừng trừng vào cô, chẳng lẽ đã đến bước này, cô còn muốn cự tuyệt anh!

Không có cửa đâu!

Bạch Tuyết nhìn Lang Vương giống như diendanlequydon một đứa bé đang tức giận nhìn cô, cô lại càng cười tươi hơn nữa.

"Hôm nay đổi lại cách chơi, anh tức cái gì chứ."

Lang Vương vừa nghe, chân mày nhíu chặt liền giãn ra, ngoan ngoãn nằm xuống một bên, Bạch Tuyết nhào tới, vừa hôn vừa gặm. Giống như con chó nhỏ, chọc Lang Vương không thể không cười.

"Em đang muốn học cách hầu hạ như thế nào sao?" Lang Vương hả hê nói.

Lang Vương vừa nói xong.

"Á ——" người phụ này lại có thể cắn anh, còn là cắn điểm đen nhỏ này.

"Không được nói em như vậy. Anh không được cho những người phi tử kia đụng vào anh, anh là của em." Bạch Tuyết quệt mồm nói.

Lang Vương không nói, nhìn Bạch Tuyết nũng nịu nói xong, thật ra thì, trong con mắt sắc đã cho thấy cô là đang nghiêm túc, không phải là đang nói đùa.

"Thật ra thì những người phụ nữ kia cũng thật đáng thương, nếu như anh không thích họ, dứt khoát ra lệnh giải tán các cô ấy, chẳng phải làm như vậy là được hay sao, để cho các cô ấy đi tìm hạnh phúc của mình không phải là tốt hơn hả?" Bạch Tuyết đưa lưỡi ra liếm điểm đen mà cô mới vừa cắn, yếu ớt nói.
"Để cho anh suy nghĩ một chút." Lang Vương không thích những người phụ nữ kia, nhưng mà, phải nói với các nguyên lão như thế nào đây, nếu những phụ nữ kia biết thì sẽ nghĩ như thế nào?

Là là một chuyện nhức đầu!

"Bạch Tuyết, lấy nó ra giúp anh đi. Rất chen chúc." Người đàn ông khàn giọng nói.

Bị Bạch Tuyết cưỡi như vậy, còn liếm thịt trên người anh, thật sự là rất khó chịu!

"Không muốn, ai bảo nó không ngoan! Chỉ là, anh phải đồng ý với em sẽ giải tán những phi tử kia, như vậy em liền giúp anh." Lang Vương cau mày, người phụ nữ này cũng thật biết chọn thời gian nói điều kiện.

Kêu đau một tiếng, "Đồng ý với em, nhưng mà, em phải cho anh thời gian."

"Được rồi, anh phải giải quyết mau mau nha." Bạch Tuyết chớp mắt đẹp mềm mại nói, âm thanh này trực tiếp vừa châm lên ngọn lửa ddiieenndanleequyydon kích thích mãnh liệt, Lang Vương chỉ cảm thấy cả người như bị một dòng điện lớn đánh tới, thật thoải mái.

"Động tác nhanh lên một chút." Lang Vương lo lắng thúc giục.

"Hì hì. . . . . . Nhanh nộp vũ khí đầu hàng nếu không sẽ bị giết." Bạch Tuyết cười xấu xa, một đôi tay nhỏ bé cẩn thận lấy ra giúp anh. Đúng vậy nha, cũng đã lớn như vậy, bên trong còn có chút chen lấn.

Cô rất đồng tình nhìn anh, ý là em đã lấy ra. Hẳn là không còn chuyện của em chứ?

Lang Vương tự nhiên hiểu suy nghĩ của người phụ nữ nhỏ này, đây là quyết tâm muốn hành hạ anh nha!

Ánh mắt đang chịu đựng nháy mắt với cô, ý muốn cô tiếp tục.

Vốn tưởng rằng cô sẽ lại làm ra những chuyện kì lạ, ai ngờ?

"Được, đây chỉ là mới bắt đầu, anh ấy là người đàn ông của mình thì có gì để thẹn thùng chứ." Bạch Tuyết dõng dạc quát. Mặc dù nói như vậy, nhưng mà, một khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ hồng giống như quả cà chua chín.
Tay nhỏ bé khéo léo sờ soạng mấy cái, dừng lại động tác, ngẩng đầu lên, ý hỏi anh làm như vậy sẽ thoải mái sao?

Bạch Tuyết nháy mắt với anh, lông mi thật dài cong cong vụt sáng, dáng vẻ thật là đáng yêu, cũng hết sức mê người.

Lang Vương khàn giọng nói: "Tiếp tục." Âm thanh của anh đã hạ thấp vô cùng, cố nén kích động nào đó, khắc chế ý muốn mãnh liệt muốn lập tức ăn cô, để cho cô tiếp tục chơi trên người anh.

Bạch Tuyết liếm cánh môi, làm dịu đôi môi hơi khô một chút. Nét mặt có vẻ rất thích thú? Mà cô không hề biết động tác này đã khiến Lang Vương thiếu chút nữa phóng ra, phát triển rất mạnh mẽ.

Rõ ràng anh cảm thấy chỗ mềm mại của cô, ở chỗ phình lên trên người anh  ma sát qua lại. Anh gần như bị người phụ nữ nhỏ này hại chết, nhiệt huyết cả người sôi trào, lửa trong cơ thể bùng nổ, sắp đốt anh thành tro rồi !

Anh yêu chết người phụ nữ nhỏ này.

Dù là chết cháy ở trong tay cô, anh cũng cam tâm tình nguyện.

Thân thể của cô không có một chỗ nào mà anh không thích, nhìn người phụ nữ của anh giống như là bạch tuộc quấn ở trên người anh, anh nuốt nước miếng ực một tiếng, càng ngày anh càng nóng ran, hô hấp cũng dồn dập theo nhịp của cô.

"Bạch Tuyết, hôn nó." Cổ họng Lang Vương giống như bị tảng đá chận lại, hô hấp cũng khó khăn, lửa trong cơ thể như muốn từ trong cổ họng phun ra, thiêu đốt anh, ngay cả giọng nói của anh cũng thay đổi.

Lúc này Bạch Tuyết trở nên thật biết điều, cô lè lưỡi, đoán được anh rất khó chịu, âm thanh mới rồi đã bán đứng anh.

Cô ngoan ngoãn đi giúp anh, một hơi ngậm lên, thỉnh thoảng cô lại nâng lên ánh mắt thật quyến rũ, ngây thơ mà nhìn anh, cô nhìn thấy anh thoải mái thở hổn hển, thỉnh thoảng nhắm mắt thở dốc.

Cô khẽ nhe răng cười trộm, lại bị Lang Vương ddieendanleequydon nhìn thấy, anh đưa tay sờ lên đỉnh đầu của cô, "Bạch Tuyết, ngoan, tiếp tục. Ừ ~~"

Bạch Tuyết biết anh đang động tình, dục vọng đang bao lấy anh, bởi vì là cô cho nên anh mới như vậy, anh sẽ thoải mái như vậy sao? Trong lòng không khỏi nói thầm.

Từng đợt hừ hừ thoải mái truyền tới tai Bạch Tuyết, "Nhanh hơn nữa." Hình như là anh rất gấp, vậy mà Bạch Tuyết lại hốt hoảng khiến cho tốc độ chậm lại.

Khóe miệng Lang Vương nhếch lên, anh cười, người phụ nữ của anh thật giống như đứa bé. Muốn để cho cô tăng nhanh, nhưng cô lại hốt hoảng để tốc độ càng chậm.

Bắp thịt toàn thân Lang Vương cũng vô cùng căng thẳng, bởi vì người phụ nữ nhỏ lại đưa một tay nâng hai viên tròn của anh vân vê, giống như là tìm được món đồ chơi tốt vậy, Lang Vương thật sự muốn phát điên. Hít vào mấy ngụm khí, cơ bụng anh căng lên chặt chẽ, hơi hơi nâng lên. Cảm giác ngọn lửa hung mãnh sắp từ trong mắt xông tới, anh có chút gấp gáp không chịu được, vậy mà cô lại như cũ, hôn rất vui vẻ.

Đưa tay nâng đầu người phụ nữ nhỏ lên vỗ nhẹ một cái: "Anh sắp không được."

"Đừng nóng vội mà." Bạch Tuyết không nóng không vội nói, cái miệng nhỏ của cô lại tiếp tục ngậm.

Đỉnh đầu Lang Vương bắt đầu bốc ra hơi nước, sắp bị đốt thành tro rồi !

Anh không hề nghĩ đến Bạch Tuyết sẽ cam tâm tình nguyện đối với anh như vậy, trước kia anh không phải là không có nghĩ đến để cho cô làm như vậy. Anh cũng muốn tìm kiếm kích thích, chỉ là, đây là người phụ nữ mình yêu thích, luôn là không đành lòng miễn cưỡng cô, cứ có cảm giác giống như có chút vũ nhục cô vậy. Hơn nữa có lúc cô không phải sẽ đồng ý cho hắn làm như vậy, cho nên anh không dám miễn cưỡng cô.

Lúc này, vốn là anh muốn thưởng thức một chút thoải mái như vậy, không ngờ cô thật sự lại ngậm vào rồi.

Trời ạ!

Quả thật anh đã bị đốt đến điên rồi, hột mồ hôi lớn chừng hạt đậu chảy xuống.

"A! Không thể cắn!"

Người phụ nữ nhỏ nghe vậy, cái miệng nhỏ nhắn của cô siết lại, phồng má hút mạnh.

.

"A ——" Lang Vương cũng không nhịn được nữa, quát to một tiếng rồi nộp vũ khí đầu hàng.

Ngàn vạn lần anh cũng không ngờ, anh cũng sẽ xuất tinh sớm như vậy, bị người phụ nữ nhỏ trêu ghẹo như vậy, lại có thể xuất ra nhanh như vậy! Trong nháy mắt đã thất thân, quá nhanh!

Đáng chết!

Anh hoàn toàn thua ở trong tay người phụ nữ nhỏ này.

Anh một đời lẫy lừng, anh dũng uy phong, anh xuất trận ra chiến trường cũng không khiến đối thủ thua nhanh như vậy? Hôm nay anh thua, thua dưới cờ của cô!

Cảm thán!

Rũ mắt nhìn về phía người phụ nữ nhỏ, cô ngơ diendanlleeqquuyyddoonn ngác nhìn anh, khóe miệng còn dính một chút chiến tích. Trên khuôn mặt tràn đầy khiếp sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, gương mặt cùng khóe miệng đều là dịch của anh.

Đáng chết!

Lang Vương nhanh chóng cầm lên quần áo bên cạnh anh muốn lau đi vết dính trên mặt cô, ai ngờ người phụ nữ nhỏ này lại duỗi lưỡi một cái, liếm xuống hết toàn bộ.

Xong rồi!

Anh nhìn thấy dáng vẻ này của cô, hết sức câu hồn, lại rất quyến rũ. Anh có chút nổi điên, thân thể vừa mới nguội lại không khỏi nóng lên lần nữa.

Anh mất khống chế!

Một tay đẩy cô xuống, nặng nề đè lên, trong nháy mắt hóa thành kẻ háo sắc. . . . . .

***

Trong một căn phòng khác.

Một cô con gái thét chói tai.

"Ba, ba nói gì chứ? Đại Vương muốn cưới cô gái người phàm đó?"

"Ừ!"

Thì ra là đây là một trong những nguyên lão đang nói chuyện cùng với con gái của mình.

"Không được —— tại sao Đại Vương có thể làm chuyện mà không hề tính toán gì hết! Con đã thích ngài nhiều năm như vậy, mà ngài không cưới con, lại muốn cưới cô gái người phàm kia! Con phải làm gì bây giờ?" Cô con gái nhanh chóng dậm thẳng chân.

"Con gái à, con nên từ bỏ cái ý nghĩ đó đi! Đại Vương chỉ xem con như là em gái của ngài, những thứ này ba đều biết, duyên phận không phải muốn là có được! Vả lại, cô gái tên Bạch Tuyết đó cũng không phải là người bình thường, cô ấy sinh ba đứa con cho Đại Vương, con cũng biết là ba đứa bé kia là những đứa trẻ tinh ranh, quả thật chúng chính là khắc tinh của chúng ta, chúng ta không chọc được!

Hôm nay, nhiều người như vậy bị ba đứa bé đó làm cho đầu óc quay cuồng, tất cả mọi người đều bị chúng thuyết phục, ngay cả chúng ta là những nguyên lão đều muốn ủng hộ mấy đứa quỷ này!" Nguyên lão buồn bực nói, còn lắc đầu không ngừng.

"Ba, cho dù chúng có lợi hại hơn nữa thì cũng là người phàm, mọi người là nguyên lão mà, sao có thể để cho chúng làm tới như vậy!"

"Con gái à, không phải là ba muốn để cho chúng nó làm vậy, là nếu như chúng ta không ủng hộ chúng, địa vị của bọn ta khó có thể giữ được! Là do con không có gặp phải tình thế giống như vậy, Đại Vương ở một bên cũng không nói gì, ba đứa trẻ con đó liền im lặng không tiếng động nắm giữ toàn cục. Thật là xấu hổ! Những lão già như chúng ta sống thật là vô dụng, lại có thể thua trong tay của ba đứa trẻ con!"

"Bây giờ ba cũng chưa có biện pháp đối phó gì sao? Lúc nào thì Lang Tộc chúng ta đã bị ba đứa bé kia làm chủ rồi, chẳng lẽ Đại Vương không có ở đây sao!" Cô con gái Tiểu yêu tức giận quát.

"Câm miệng —— lời như vậy mà con cũng dám nói, cẩn thận tai vách mạch rừng! Có lẽ đến lúc đó Đại Vương sẽ niệm tình cũ mà không dienddaannleqquuyydon giết con, nhưng chưa chắc Bạch Tuyết và ba đứa nhỏ kia sẽ không giết chết con!" Nguyên lão vội vả đi đóng cửa sổ lại, lo lắng lời nói của con gái quá to sẽ bị người khác nghe thấy, như vậy thì ba con ông sẽ tiêu đời.
Cũng không biết rằng!

Bức tường ngăn lại có tai thật!

"Ba —— Đại Vương lại để co ba đứa bé kia coi trời bằng vung như vậy sao? Nơi này là Lang Tộc, chẳng lẽ cứ để cho những kẻ người phàm đó nắm trong tay hay sao!" Tiểu yêu gầm nhẹ.

"Câm miệng —— còn dám nói vớ nói vẫn! Đừng quên rằng, mặc dù mẹ của của ba đứa bé kia là người phàm, nhưng mà, ba của bọn chúng chính là Đại Vương của chúng ta, ba thấy con là không muốn sống, lại có thể ăn nói bậy bạ như vậy!"

Bọn họ cũng không hề biết, những lời này vừa vặn được người đứng tróng góc tối nghe thấy, vận khí thành một đóm sáng bay đi, nguyên văn những lời này được truyền đến tai Lang Vương.

Vậy mà, cô con gái Tiểu yêu đã bị tình yêu làm đầu óc choáng váng. Lang Vương không cưới cô, cũng đừng nghĩ sẽ cưới được cô gái người phàm kia!


Người gởi:  Nguyễn Yên Thương [ 15.04.2018, 21:41 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên

Chương 302: Vượt qua ngàn năm qua yêu em —— Thư khiêu chiến.
Editor: Nguyễn Yên Thương

Sáng sớm.

Ánh sáng mặt trời tươi sáng.

Ức Ức không hề quấy rầy mọi người, cậu lặng lẽ xuất phát.

Bởi vì ba và mẹ kết hôn, nhất định đã có rất nhiều người ước ao ghen tị, cho nên đêm qua, Ức Ức và ba mẹ đi xung quanh vài vòng ngoài phòng ngủ, không ngờ nhận được một thư khiêu chiến ngoài ý muốn.

Là một người phụ nữ xa lạ gửi thư khiêu chiến cho mẹ.

Ức Ức không nói cho mẹ cậu biết, cậu cho rằng mình có thể giải quyết chút chuyện nhỏ này, hiện tại mẹ và ba đang bận rất nhiều việc vì hai người đang chuẩn bị lễ kết sắp tới, cho nên cậu quyết định chia sẻ một chút chuyện nhỏ giúp mẹ mình.

Cho nên sáng sớm hôm nay, cậu liền rời khỏi Tiểu Lâu (tên gọi căn phòng của Ức Ức), đi đến địa chỉ được viết trong thư khiêu chiến. Cậu đi vô cùng sớm, nhưng mà cậu không có ra mặt, mà là núp ở một bên.

Nơi này là một quán rượu vắng vẻ, Ức Ức ngồi ở trong phòng, quan sát xung quanh.

Chỉ chốc lát, vị nguyên lão và con gái dien;dan;le;quy;don  đã tới quán rượu này, hai người đẩy cửa đi vào, nhìn xung quanh một chút, tìm một cái góc nhỏ ngồi xuống chờ Bạch Tuyết.

Hôm nay cô chọn lựa quán rượu này để khiêu chiến với Bạch Tuyết là có mục đích của cô.

Đợi được một lát, vẫn không có người nào đến. Không nhịn được liền bưng lên một ly rượu uống một hớp.

Chẳng lẽ Bạch Tuyết không dám tới. Hừ! Không có lòng can đảm như vậy mà có thể xứng làm người phụ nữ của Lang Vương sao!

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Bạch Tuyết vẫn không đến. Đừng nói là bóng người, ngay cả ma quỷ cũng không có! ở trong lòng Tiểu Yêu nữ bắt đầu khinh thường Bạch Tuyết.

Cô vừa mới chuẩn bị đứng dậy rời đi, cửa phòng gian trong được mở ra, từ bên trong đi ra một. . . . . .

Thiếu chút nữa con ngươi của cô cũng rớt ra, không thể ngờ một đứa bé lại đi từ bên trong ra!

Một đứa bé?

Tiểu Yêu nữ chợt nghĩ đến lời ba mình có nói qua Lang Vương và Bạch Tuyết sinh ba đứa bé, trên người đứa bé này không có yêu khí, là nó, nó chính là một trong ba đứa bé kia, một nữa bên trong nó chính là người phàm.

Thấy Ức Ức đi ra, Tiểu Yêu nữ cũng sợ hết hồn, thằng nhóc này và Đại Vương thật là giống nhau như đúc, chẳng qua là khác nhau lớn nhỏ.

Nhìn kỹ một chút, không những chỉ có ngũ quan giống nhau, mà ngay cả khí thế vương giả trên người đều giống Đại Vương như đúc, cái loại ánh mắt lạnh lùng đó, bén nhọn nhìn cô. Mím chặt đôi môi đều thể hiện rằng không thể xâm phạm.

"Chào bà." Trên mặt Ức Ức không hề nở nụ cười, âm thanh cũng không phải lạnh lùng bình thường.

Đi tới ngồi xuống đối diện với Tiểu Yêu nữ.

"Đến đây đã lâu rồi sao?" Ức Ức lạnh giọng hỏi, khiến Tiểu Yêu nữ thật chấn động.

"Không có!" Tiểu Yêu nữ phục hồi tinh thần lại, nhìn lại bé trai đang ngồi ở đối diện, tại sao oán khí trong lòng không thoát ra được, giống như bị lãnh khí trên người thằng nhóc này bị đóng băng vậy.

"A, ngồi đi. . . . . ." Dáng vẻ Ức Ức giống như tiểu đại nhân đưa tay nhỏ bé ra xin mời Tiểu Yêu nữ ngồi xuống, nếu như người phụ nữ này hẹn mẹ gặp mặt ở chỗ này, chắc hẳn lần khiêu chiến này không phải là dùng vũ lực. Cho nên cậu lấy lễ đón tiếp, Ức Ức cũng biết điều này. Mẹ vẫn dạy bảo bọn họ mọi việc phải lấy lễ đón tiếp, dienndannleequyydonn không phải không còn cách giải quyết nào thì không thể đánh. Cậu vẫn ghi nhớ trong lòng.

Lúc này, Tiểu Yêu nữ mới phát hiện thì ra mình lại bị thằng nhóc này làm cho hoảng sợ mà đứng lên, vội vàng ngồi xuống.

"Bạch Tuyết đâu? Tại sao cô ta lại không tới?" Tiểu yêu nữ hỏi.

"Tôi chính là con trai của Bạch Tuyết. . . . . ., có việc gì thì cứ nói với tôi, bao gồm cả khiêu chiến." Ức Ức bén nhọn đáp trả.

Suýt nữa thì Tiểu Yêu nữ từ té từ trên ghế xuống, giọng điệu của thằng nhóc này thật lớn!

Lời ba cô nói đều là sự thật, thằng nhóc này rất ngông cuồng và cũng rất kiêu ngạo.

Cô không thể tin được cái thằng nhóc này lại dám đến nghênh chiến, nó còn không biết cô đang khiêu chiến điều gì, vậy mà nó cứ chạy tới như vậy.

"Nhóc đây là đang nói đùa sao! Người tôi khiêu chiến là mẹ của nhóc, không phải là một thằng nhóc còn chưa dứt sữa mẹ."

"Tôi cũng không nói đùa." Đột nhiên Ức Ức đứng lên, đi tới bên cạnh Tiểu Yêu nữ, nhìn nàng sắc bén, sâu kín nói: " Hiện tại mẹ của tôi rất bận rộn, loại chuyện nhỏ này thì tôi có thể giải quyết. Khiêu chiến cái gì? Nói nhanh đi, tôi còn muốn trở về giúp đỡ mẹ và ba chuẩn bị phòng tân hôn nữa! Chẳng lẽ bà không biết ba tôi muốn kết hôn với mẹ sao, mẹ còn nói bọn họ là những người duy nhất trên đời có thể lấy rượu mừng của con cái."

Sắc mặt của Tiểu Yêu nữ thay đổi, khí thế trên người của đứa bé này thật là mạnh mẽ, làm cho cô có chút hoảng hốt.

"Nhóc bao nhiêu tuổi rồi?" Tiểu Yêu nữ nhìn đứa bé tò mò hỏi, đứa bé này nhìn có vẻ tối đa cũng chỉ khoảng hai ba tuổi mà thôi, làm sao có thể nói chuyện sắc bén như vậy chứ.

"Chưa tới năm ngày nữa, tôi đã đi tới thế giới nơi này được ba tháng." Ức Ức đi về phía bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh phía ngoài.

Chính cậu cũng không có nghĩ đến ba người bọn cậu sẽ không giống những người khác như vậy, mới sinh ra được ba tháng, chỉ mới ba tháng mà đã có thể lớn nhanh giống như là đứa bé ba tuổi.

Tiểu Yêu nữ không nghĩ tới đứa bé này sẽ nói như vậy, rất hoảng sợ.

"Uổng phí cho sự thông minh của nhóc, ngay cả tuổi của mình cũng không biết!" Tiểu Yêu nữ không tin lời Ức Ức nói.

"Nói việc chính đi, đưa thư khiêu chiến là muốn làm gì?" Ức Ức lạnh giọng hỏi, cậu mới không quan tâm đến việc người phụ nữ này có tin tuổi của cậu hay không.

"Việc chính? Tôi sẽ không cùng một nhóc dieendaanleequyydonn con so tài đâu! Nhóc đi đi."

"Tất nhiên tôi sẽ đi, chỉ là phải thắng cô thì tôi sẽ rời đi. So tài cái gì? Nói nhanh một chút, tôi rất vội." Ức Ức lạnh giọng nói, cậu đã bị người phụ nữ này làm trễ nãi quá nhiều thời gian.

"Được, có gan, thua cũng chớ có trách tôi ăn hiếp nhóc  ——"

****

Phủ Lang Vương.

Tất cả mọi người đều bận rộn.

Cuống cuồng theo bọn nhỏ chạy tới từ Tiểu Lâu, gương mặt kinh hoảng.

"Dạ, không thấy Ức Ức đâu cả. . . . . ." Bạch Tuyết khóc nói.

Một tay Lang Vương ôm Bạch Tuyết, thản nhiên nói: "Không vội, con sẽ lập tức quay trở lại."

"Không, Niệm Niệm nói sáng sớm con đã đi ra ngoài, cho đến bây giờ chưa có trở về! Sẽ không phải là người không yêu thích em chứ, họ sẽ đối phó Ức Ức sao?" Bạch Tuyết khủng hoảng suy đoán nói.

"Đừng có gấp, Ức Ức sẽ không có việc gì." Lang Vương bình tĩnh thông thả nói.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau Ức Ức đã quay trở lại.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nấc rượu.

Bạch Tuyết rất lo lắng, thấy Ức Ức trở lại, có chút tức giận.

Đứng ở chỗ thật xa Ức Ức nhìn thấy mẹ đang cùng ba thảo luận cái gì đó, giống như là đang nóng nảy?

Ức Ức không ngờ rằng mình sẽ về trễ, thời điểm rời đi cậu không hề nói cho ai biết hết, chủ yếu là không nghĩ tới chuyện có chút ngoài ý muốn.

Tiểu Yêu nữ đáng ghét lại tìm mẹ khiêu chiến, đáng giận là, lại là khiêu chiến uống rượu!

Ghê tởm hơn chính là tửu lượng của Tiểu Yêu nữ thật đúng là không thấp, làm hại cậu uống rất nhiều mới có thể để cho cô ta uống say, cuối cùng cũng thay mẹ chiến thắng người phụ nữ kia.

"Mẹ. . . . . ." Ức Ức lấy lòng nhìn Bạch Tuyết, nhưng mà, đối với lo lắng của Bạch Tuyết cái mỉm cười nhìn lấy lòng đã mất hiệu lực.

Bạch Tuyết bởi vì quá gấp, quá lo lắng, cho nên nhìn thấy Ức Ức đang chào hỏi dưới tình huống đi ra ngoài mà không nói với cô, hơn nữa còn là lâu như vậy, càng không nên chính là cậu còn nhỏ tuổi đã uống rượu say.

Mẹ cậu tức giận!

"Ức Ức, con đã đi đâu? Tại sao lại lén ddieendaanleequuydon đi ra ngoài?" Giọng nói Bạch Tuyết rất không dịu dàng hỏi.

Ức Ức nghĩ, mẹ sẽ phải kết hôn, những điều phiền lòng này vẫn là không nên nói cho mẹ biết là tốt nhất, dù sao cũng đã qua rồi.

Nỗ lực ra hiệu với ba cậu, Lang Vương sững sờ, cũng không có nhìn ra ý của con trai là gì?

"Mẹ, Ức Ức đã nói cho ba rồi, ba biết Ức Ức đi ra ngoài nha." Mặc dù Ức Ức ở sau lưng ra sức ra hiệu cho ba cậu, nhưng mà, vẫn như cũ bị ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm của mẹ phát hiện cậu làm điều mờ ám.

"Ba con hai người ít dở thủ đoạn ở trước mắt tôi đi, Ức Ức, trước kia mẹ đã dạy con thế nào hả, con còn nhỏ, không thể một mình đi ra ngoài, nếu như có những việc cần phải đi ra ngoài, thì nhất định phải nói cho mẹ và ba biết, chúng ta có thể cùng đi với con. Chính con chạy đi như vậy, nguy hiểm thế nào hả, nơi này không giống như nơi đó của chúng ta!" Bạch Tuyết nghĩ đến ngày cô đi ra ngoài khảo sát, trong lòng liền run sợ. Bên ngoài nhiều nguy hiểm như vậy, thật là tốt khi đứa bé không có việc gì.

Nhưng mà loại này chuyện cô không muốn xãy ra lần thứ hai, cho nên mới có thể nghiêm nghị dạy dỗ Ức Ức như vậy  .

Thật ra thì, đây cũng là một loại tình thương của mẹ, lo lắng cho đứa bé còn nhỏ, đi ra ngoài gặp nguy hiểm. Nếu như không nghiêm nghị cảnh cáo cậu, thì cậu sẽ không nhớ được!

"Tuyết Nhi, cái đó, thật sự Ức Ức đã nói cho anh biết. Con chính là đi ra ngoài tùy tiện xem một chút." Lang Vương đi tới.

"Câm miệng, em đang dạy dỗ con trai, anh không được giúp đỡ. Vấn đề của anh lát nữa rồi nói ——" Bạch Tuyết trợn lên giận dữ nhìn Lang Vương một cái, Lang Vương dừng một chút, làm thế nào mà người phụ nữ nhỏ chỉ chớp mắt đã giống như cọp mẹ!

"Tại sao lại uống rượu? Thứ con nên uống là sữa mẹ! Tức chết mẹ rồi!" Bạch Tuyết thở phì phò nhìn con trai đang say rượu, khom lưng ôm Ức Ức đi lên, đưa cho Lang Vương.

"Đưa quỷ rượu này trở về đi, em đi nấu chút canh giải rượu!" Bạch Tuyết còn là đau lòng cho con trai, ngoài miệng tức không chịu được, trong lòng lại đau không được.

Cô vẫn chưa quên nơi này là nơi nào?

Nơi này không phải là thế giới loài người, nơi này là Yêu Giới, khắp nơi đều là nguy hiểm. Nếu như lần này cô không dọa sợ Ức Ức, khó bảo đảm về sau cậu sẽ không đi ra ngoài một mình!

Lang Vương ngoan ngoãn ôm con trai về trong phòng rồi.

Chốc lát.

Bạch Tuyết bưng canh giải rượu đi tới.

"Mẹ, người ta thật không có đi làm cái gì mà, chính dien;ddaan;le;qquuyy;ddoon là tùy tiện đi ra ngoài vui đùa một chút." Ức Ức vẫn là nhìn lấy lòng Bạch Tuyết.

"Đi ra ngoài chơi một chút liền chơi đến rơi vào thùng rượu sao!" Bạch Tuyết bưng chén, cầm thìa nhỏ thổi thổi đút Ức Ức uống xong một hớp.

"Hì hì. . . . . . Mẹ nói rất đúng nha, thật đúng là Ức Ức rơi vào bên trong thùng rượu. Cái người điên kia nói rồi, Ức Ức không nâng cốc uống hết rượu trong thùng, liền thua!" Ức Ức chóng mặt nói.

"Thùng rượu? Con cho rằng mẹ là người ngu hả! Con có thể uống một lu rượu?" Bạch Tuyết nhìn khuôn mặt hồng hồng nhỏ nhắn của con trai, nhìn cậu làm nũng, cũng biết lời cậu nói là sự thật. Căn bản cũng không tin tưởng con trai đã rơi vào bên trong thùng rượu, cho nên cô nói chơi đến bên trong thùng rượu, cũng hoàn toàn là nói lẫy!

"Hì hì. . . . . . Mẹ, người ta thật sự là uống một lu rượu mà, chẳng qua là con nhảy vào trong thùng rượu uống nha." Ức Ức lại nũng nịu nói xong, đưa ra tay nhỏ bé đi sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Tuyết  .

Ai. . . . . . Mặc dù cậu rất thích mẹ, nhưng mà nét mặt lúc này của mẹ, khiến cho cậu rất muốn tìm miếng đậu hũ đụng vào!

Dĩ nhiên, đây chẳng qua là kích động, cậu sẽ không xúc động đi làm chuyện đó!

"Còn nói lời say! Uống canh giải rượu nhanh lên một chút, nếu không cái đầu nhỏ của con sẽ bị cháy hỏng đó!" Bạch Tuyết đau lòng nhìn con trai, cẩn thận đút canh giải rượu cho Ức Ức.

"Dạ ~~~ mẹ ~~ Ức Ức muốn uống sữa mẹ ~~~" Ức Ức chỉ vào bộ ngực của Bạch Tuyết  nũng nịu nói. Mặc dù buổi tối mỗi ngày ba người bọn cậu cũng uống vài miếng sữa mẹ rồi mới đi ngủ, nhưng mà lúc này Ức Ức lại muốn vùi trong ngực mẹ để bú sữa mẹ. Dù sao cũng chỉ là một đứa bé, nhìn thấy mẹ liền biết làm nũng, huống chi hiện tại Ức Ức còn đang uống say.

Bạch Tuyết đau lòng buông chén xuống, ôm Ức Ức vào trong ngực, trong nhà không có người ngoài, chỉ có Lang Vương và con trai. Bạch Tuyết không hề kiêng dè nhấc lên áo, Lang Vương đứng ở một bên coi chừng.

"Hửm? Mẹ? Ai ăn hiếp mẹ? Trên người mẹ có rất nhiều vết thương. . . . . . Mẹ? Là ai ăn vụng vậy ạ?" Ức Ức thấy bánh bao lớn có rất nhiều vết tím bầm, không chỉ có bánh bao không, ngay cả những chố khác cũng có rất nhiều, quả thực là thê thảm đến không nỡ nhìn!

Người gởi:  Nguyễn Yên Thương [ 16.04.2018, 21:53 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên

Chương 303: Vượt qua ngàn năm qua yêu em —— Lang Vương bị trúng độc
Editor: Nguyễn Yên Thương

Thấy con trai đau lòng nhấc áo Bạch Tuyết lên kiểm tra vết thương của mẹ cậu.

Lang Vương lúng túng xoay người, ho khan hai tiếng.

Vậy mà, khuôn mặt trắng xanh của Bạch Tuyết bỗng chốc đỏ bừng.

Phải nói với con trai thế nào đây? Nói là do ba cậu cắn sao, sao có thể không biết xấu hổ như vậy chứ!

Nếu như nói là do người khác, nhất định con trai sẽ đi tìm người đó báo thù.

Bạch Tuyết khó xử quay đầu lại nhìn về phía Lang Vương, ai ngờ chỉ thấy một bóng lưng!

Vì vậy, đôi mắt nghịch ngợm nhìn về con trai.

"Con trai à, những vết thương ở trên người mẹ là là do. . . . . ." Bạch Tuyết cố ý kéo dài tiếng nói.

"Tuyết Nhi ——" Lang Vương xoay người, lo lắng rống lên một tiếng. Nếu như cô vợ nhỏ nói thật, sau này ở trước mặt con trai làm diendanlequydon sao anh có được sự uy nghiêm chứ!

Bạch Tuyết đắc ý cười. Hừ! Đàn ông thối, đã không nhanh chóng nghĩ ra biện pháp, lại còn xoay người trốn tránh!

Thật ra thì, Lang Vương không phải là không muốn nghĩ biện pháp, ngày hôm qua đối với cô vợ nhỏ vừa hôn vừa cắn đúng thật có chút quá độc ác, tình huống lúc đó đã đến “cảnh giới vong ngã” (ý chỉ Lang Vương không thể nhịn thêm được nữa), hoàn toàn không để mắt đến việc bọn nhỏ còn phải bú sữa mẹ!

"Mẹ! là ai đã cắn mẹ vậy?" Ức Ức đang say đột nhiên lại tỉnh táo rất nhiều, ai cũng không thể ăn hiếp mẹ cậu, nếu như ai dám ăn hiếp mẹ cậu, nhất định cậu sẽ không tha cho kẻ đó.

Lang Vương thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai đóng băng lạnh lùng, không khỏi buồn cười, khí thế lạnh lùng hà khắc của nhóc con này thật là giống anh, anh tự hào nở nụ cười.

Trong lòng có một âm thanh đang reo hò.

Con ruột ——

Đây là con ruột của anh——

"Ba! tại sao ba lại cười? Mẹ bị người khác ăn hiếp, ba đã không bảo vệ tốt cho mẹ, lại cười rất hứng thú——" Ức Ức lạnh giọng nói.

"Khụ khụ!! Con trai, là ba không tốt, ba không bảo vệ tốt cho mẹ. Chỉ là, vết thương trên người mẹ con không phải là do người xấu gây nên." Lang Vương ngồi ở bên giường, vuốt ve cái ót con trai một chút, cưng chìu nhìn con trai.

Mặt của Bạch Tuyết càng ngày càng hồng, cũng có nét hốt hoảng, nếu như để con trai biết rõ chân tướng thì sẽ rất xấu hổ!

"Dạ ——" Cô hốt hoảng kêu một tiếng Dạ, hi vọng anh sẽ không nói bậy, tuy rằng họ không nên nói dối, nhưng mà với những tình huống khó xử thì vẫn rất cần thiết, cũng như hiện tại vậy.

"Ba, Ức Ức đã biết là người nào!" Ức Ức từ trong ngực Bạch Tuyết trượt xuống, đi tới trong ngực Lang Vương, ngước đầu, tò mò nhìn ba, cậu không hiểu tại sao ba lại muốn cắn mẹ?

Từ trong vẻ mặt của ba, Ức Ức biết là ai đã cắn mẹ, cho nên cậu đi tới trong ngực Lang Vương muốn tìm hiểu nguyên nhân.

"Ba thật có lỗi!" Lang Vương có chút xấu hổ nói, anh biết con trai không dễ bị lừa, nếu như nói là người khác, làm sao anh có thể cho phép người phụ nữ của mình bị người khác chiếm tiện nghi! Cho nên anh không muốn nói dối.

"Tại sao? Tại sao ba lại muốn cắn mẹ? Hơn diendanllequydoon nữa còn là dúng miệng cắn nhiều như vậy, nhất định sẽ rất đau. . . . . ." Ức Ức có chút đau lòng nói.

". . . . . ." Lang Vương không nói, con trai nói sẽ rất đau, ngay lúc đó vẻ mặt của người phụ nữ này làm sao là đau chứ, rõ ràng là rất thoải mái.

Thấy ba không nói.

"Mẹ? Ba cắn mẹ, tại sao mẹ lại không phản kháng?" Mặc dù Ưc Ức biết ba và mẹ yêu nhau, nhưng mà cậu cũng không cho phép baa ăn hiếp mẹ. Ở thời điểm ở nhà của ông ngoại, có lúc ông ngoại sẽ xem một số chương trình hạn chế, ở bên trong sẽ có người đàn ông sẽ đánh vợ mình sưng mặt sưng mũi, ông ngoại nói rồi, đó chính là bạo lực gia đình.

Cậu không cho phép ba bạo lực gia đình với mẹ cậu, cho nên lần này mới có thể hỏi ngọn ngành vạch rõ nguyên nhân.

Bạch Tuyết thầm nghĩ: dĩ nhiên là cô có phản kháng nha..., hơn nữa còn là hung hăng phản kích, chỉ là không thể nói cho con trai biết được!

"Con trai, mẹ con so với ba còn hung ác hơn, trên người ba so với trên người mẹ con còn thê thảm đến nỗi không nỡ nhìn!" Bạch Tuyết không nghĩ tới Lang Vương sẽ nói như vậy.

Xong rồi!

Hình tượng của mình hoàn toàn bị người đàn ông thối phá hỏng!

"Hả?" Ức Ức thật bất ngờ.

Chẳng lẽ ba và mẹ cũng giống như chương trình đã diễn trên TV như vậy, bạo lực gia đình lẫn nhau?

"Ba, mẹ. Các người bạo lực gia đình lẫn nhau sao?" Ức Ức tò mò lúng túng nhìn về phía hai người.

"Bạo lực gia đình?" Lang Vương có chút ngoài ý muốn, thì ra là con trai muốn nói đến phương diện này.

"Ha ha!! Con trai, thật ra thì, chuyện không phải như con nghĩ đâu, có một loại phương thức yêu chính là cắn!" Lang Vương không biết phải nói cho Ức Ức như thế nào, vì thế liền nói đơn giản mà rõ ràng là bởi vì thương mẹ cậu cho nên mới có thể cắn mẹ cậu .

"Yêu?" Ức Ức ngoài ý muốn, chẳng lẽ yêu thì có thể cắn sao? Thật không hiểu nổi trong đầu người lớn suy nghĩ cái gì?

"Ừ, Đúng vậy nha, ba yêu mẹ, vì vậy mới có thể cắn mẹ con. Mà mẹ con cũng yêu ba, cho nên mới phải cắn ba." Lang Vương nhìn người phụ nữ nhỏ đang thẹn thùng, kiên nhẫn giải thích cho con trai.

Thì ra là sinh ra một đứa con trai thông dienddaanlequydon minh cũng là một chuyện buồn rầu, nó không dễ bị lừa!

"Dạ ba, Ức Ức đã hiểu rồi." Ức Ức đưa ra cánh tay nhỏ bé, ý muốn ba khom lưng cúi đầu.

Lang Vương không biết con trai muốn làm gì, có lẽ là muốn nói nhỏ gì đó cho anh nghe, trước kia con trai có cái gì đó bí mật đều là làm như vậy, ôm cổ anh, nhỏ giọng ghé vào lỗ tai anh nói nhỏ. Đoán chừng lần này là bí mật nhỏ mà mẹ cậu không thể nghe.

"A ——" Lang Vương a một tiếng thật thấp, không ngờ con trai cắn gương mặt của anh, răng nhỏ nhọn cắn thật đúng là đau!

Bạch Tuyết không thẹn thùng, nở nụ cười ha ha, con trai lại muốn dùng phương thức cắn này để bày tỏ cậu yêu thương cha cậu.

Ức Ức hài lòng rời khỏi gò má của Lang Vương, "Thì ra là hiện tại đang thịnh hành cắn nha. Thật ra thì, Ức Ức rất thích ba, muốn dốc sức cắn ba. Ức Ức lo lắng sẽ cắn gò má của ba chảy ra máu! Cho nên không thể làm gì khác hơn là cắn yêu ba một cái nho nhỏ! Chỉ là, ba nhất định phải biết Ức Ức cũng yêu ba nha. Mặc dù Ức Ức không có cắn ba ác giống như ba cắn mẹ, nhưng mà, Ức Ức cũng yêu ba giống như mẹ." Ức Ức bập bẹ nói.

Bạch Tuyết cười lợi hại hơn.

Lang Vương vừa nhìn cô vợ nhỏ ở một bên hả hê, rất vô tội nói: "Con trai, con chỉ thích ba sao? Mẹ con sẽ ghen tị đó?" Trong nháy mắt Bạch Tuyết ngưng cười một tiếng, người đàn ông giảo hoạt.
Mắt đẹp trợn thật to nhìn Lang Vương một cái.

"Vợ chồng vốn nên có phúc cùng hưởng."

"Ức Ức rất thích rất thích mẹ, đối với mẹ là yêu, đều ở đây trong lòng nha. Ức Ức không cắn mẹ, mẹ cũng sẽ hiểu mà." Bạch Tuyết ngoài ý muốn, Lang Vương ngoài ý muốn.

Ức Ức rời khỏi ngực Lang Vương, chân ngắn nhỏ bước đi, lạnh lùng đứng ở trước mặt Lang Vương.

"Ba, về sau đừng uống trộm sữa nữa, Ức Ức có thể yêu ba nhiều hơn nha." Ức Ức nói xong, lạnh lùng rời đi.

Con trai rời đi, Lang Vương và Bạch Tuyết cũng ngây ngẩn cả người, vốn dĩ là đang trêu chọc con trai như vậy, lại có thể bị con trêu đùa ngược lại!

Trước khi đi khi tới cửa, Ức Ức đứng lại, xoay người, lạnh lùng nói: "Ba, thỉnh thoảng mấy khẩu phần lương thực vốn là không giàu có, làm thế nào mà ba có thể ăn trộm được chứ!" Nói xong, xoay người, xấu xa cười một tiếng, bước đi.

"Này này? ? Con trai, con trai. . . . . . Không phải giống như con nghĩ đâu. . . . . . " Ức Ức đã đi xa.

Lang Vương bi ai kêu một tiếng, vẻ mặt uất ức nói.

Anh thừa nhận anh hôn, nhưng mà anh có thể bảo đảm tuyệt đối không có uống trộm sữa, ba đứa con nhưng chỉ có hai cái bánh bao, khẩu phần lương thực cũng không phải là rất giàu có, Lang Vương cũng hiểu rất rõ ràng chuyện này, cho nên làm sao anh có thể nữa uống trộm sữa chứ!

Làm sao con trai có thể nói anh như vậy chứ, nói thế nào đi nữa anh cũng là Lang Vương nha, đâu phải anh không có tiền đồ?

"Dạ, anh phải nhớ lấy lời của con đó, ngàn dienndanllequydon vạn lần không được nữa uống trộm sữa đâu đó. Hazzzi! Anh cũng trưởng thành rồi, nên ngừng uống sữa rồi!" Bạch Tuyết trêu đùa nói.

"Người phụ nữ này, em ——" Lang Vương bi thương quát.

Anh có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được!

"Anh đã là ba của ba đứa con rồi, cũng không thể giống như đứa bé diễn trên TV: anh (xưng hô trong tiếng Trung “ni” với “wo” giống với tiếng Anh dùng “I” với “You”, nên ở đây có thể hiểu là anh) muốn bú sữa mẹ. . . . . ." Bạch Tuyết nhại theo tiếng nói trên TV trêu chọc Lang Vương.

Lang Vương đen mặt!

Một tay ôm lấy người phụ nữ nhỏ vào trong ngực.

"Con trai, ba con lại muốn uống trộm. . . . . . Ưmh. . . . . ." Lang Vương cúi đầu cắn Bạch Tuyết, không để cho cô gọi ra, tránh cho con trai nghe thấy mà chạy đến.

Lúc này, ở chỗ tối có một đôi mắt tà ác đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.

Lang Vương hôn người phụ nữ nhỏ, khóe miệng nhếch lên, trong nháy mắt con mắt sắc lạnh xuống.

Thật là to gan, lại dám ở trong phủ Lang Vương giở trò quỷ.

Lát sau, Bạch Tuyết bị hôn đến chóng mặt, hốt hoảng chỉnh sửa quần áo một chút, "Đừng làm rộn, ngộ nhỡ có người đi vào thì sao?"

"Người đâu ——" Lang Vương đi trong đại sảnh, hô một tiếng, một người làm cung kính đi tới.

Bởi vì Bạch Tuyết không thích có người phục vụ bên cạnh, rất không quen, cô cần không gian tự do, cho nên Lang Vương không thể làm gì khác hơn là để người làm đi ra bên ngoài hết, nếu như có chuyện cần họ, chỉ cần kêu một tiếng, sẽ có người đi vào phục vụ.

"Bổn Vương đói bụng rồi, cậu đi chuẩn bị một chút thức ăn đi." Lang Vương lạnh giọng nói.

"Vâng." Cậu người làm kia ngoan ngoãn lên tiếng trả lời, chuẩn bị đi phòng bếp.

"Chờ một chút, để em đi chuẩn bị đi." Bạch Tuyết cũng có chút đói bụng, nghĩ đến việc Ức Ức uống rất nhiều rượu, vì vậy, muốn tự mình đi làm một ít thức ăn cho những người đàn ông quan trọng nhất trong sinh mệnh của cô, một bên là con trai, một bên là người đàn ông của cô.

Vì người thân của mình mà làm ra những món ăn ngon thật ra thì đó cũng là một niềm hạnh phúc.

"Vâng, tôi sẽ đưa người xuống bếp." Người làm ngoan ngoãn theo sau lưng Bạch Tuyết rời đi, trong nháy mắt con mắt sắc của Lang Vương lạnh xuống.

Chốc lát, Bạch Tuyết bưng chén đi tới, cậu người làm kia cũng bưng hai chén nhỏ.

Bạch Tuyết làm mỳ thịt băm. Cô nhớ, có một lần Lang Vương, Cung Hàn, còn có Lãnh Tĩnh, ba người bọn họ cũng thích ăn mỳ thịt băm mà cô nấu, cho nên cô lại làm cái này cho anh.

Bạch Tuyết kêu người làm đem đến cho ba đứa con mỗi người đưa đi một chén, cô cũng giữ lại một ít để ăn cùng với Lang Vương.

Lang Vương nhìn tô mì, trong lòng có rất nhiều cảm xúc.

Hình như món sở trường nhất của người phụ dien;dan;le;quy;don nữ nhỏ này chính là nấu mì. Trước kia, Lâm Giang giở thủ đoạn muốn có được Bạch Tuyết, lừa gạt Bạch Tuyết đưa đến gia đình anh ta, người phụ nữ nhỏ của anh cũng là nấu cho Lâm Giang một chén mì như vậy!

Lúc ấy người phụ nữ nhỏ này vẫn chưa hoàn toàn thuộc về anh, hôm nay nhớ lại, trong lòng vẫn chua xót như cũ!

Lúc này, thấy chén mỳ thịt băm này, mà cô chỉ có thể làm cho anh ăn, cô là của anh, cô vĩnh viễn thuộc về anh.

Lang Vương hạnh phúc ăn xong một chén mì, ngay tại lúc uống nước mì, tô mì chợt rơi xuống đất, ngay sau đó Lang Vương cũng té xuống đất.

Bạch Tuyết nghe được tiếng vang, từ bên trong vội vả chạy đến.

"Á —— Dạ, Lãnh Dạ, có ai không, người đâu mau tới tới, mau tới đây nhanh lên——"

Chỉ chốc lát sau, trong phủ Lang Vương đứng đầy người, những người quan trọng trong Lang Tộc đều tới.

Tất cả các phi tử cũng tới, mọi người cũng bị dọa sợ đến khóc sướt mướt, không ngừng gạt nước mắt.

Lúc này, Đại Vương Phi đứng ra, đi tới trước mặt Bạch Tuyết.

"Bốp ——"

Trong nháy mắt khóe miệng Bạch Tuyết chảy ra máu tươi.

"Dừng tay ——tại sao bà lại đánh mẹ tôi?" Ba đứa nhỏ không hẹn mà cùng đứng ở trước mặt Bạch Tuyết, che chở cho mẹ.

"Tại sao? Đại Vương chính là ăn thức ăn của mẹ mày nấu nên mới bị trúng độc, mày nói có đáng đánh hay không?"

Trang 128/148 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/