Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần - Tào Đình

 
Có bài mới 29.04.2014, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 08:43
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1544
Được thanks: 2574 lần
Điểm: 8.58
Có bài mới Re: Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần_ Tào Đình - Điểm: 11

chương 3

Mồ hôi làm tóc anh ta ướt đẫm; khi anh ta cúi mặt lại gần Mễ Bối, mùi mồ hôi ngai ngái phả vào mặt cô.

Tiết học cuối cùng có một bài kiểm tra nhỏ, Mễ Bối đang cắm cúi làm bài, không cẩn thận để cùi trỏ thúc nhẹ vào cánh tay người cùng bàn đang say ngủ. Cô tưởng rằng chạm nhẹ một cái như vậy cũng không làm anh ta chú ý.

- Có phải cô muốn chết không?

Không ngờ anh ta vừa ngước mắt lên đã mắng xa xả:

- Đừng có chạm vào tôi nữa đấy!

Mễ Bối sợ hãi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, vội vàng thu mình lại một góc, tỏ ý tôn trọng.

Phòng học vốn đã yên lặng, tiếng quát của anh ta, vì thế, còn đọng lại một lúc lâu mới tan đi.

Cô giáo trông giờ kiểm tra ngồi trên bục giảng, trừng mắt nhìn ra cửa sổ, như đang cố nuốt hết phẫn nộ và bực tức vào bụng, nhồi nhét để rồi sau đó tiêu hóa đi.

Nộp bài xong là hết giờ học, nhưng buổi trưa Mễ Bối không về nhà mà ở lại ăn trưa trong căng-tin trường.

Trong căng-tin, Mễ Bối lại gặp phải gã cùng bàn đáng ghét. Lúc này, tâm trạng của anh ta có vẻ khá hơn rất nhiều, đang ở giữa một đám tiền hô hậu ủng các sinh viên khác, sắc mặt hồng hào so với vẻ ủ rũ, mệt mỏi ban nãy, cứ như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.

Anh ta nhìn thấy Mễ Bối, khẽ lừ mắt lườm cô một cái, làm Mễ Bối sợ hãi vội vàng cúi đầu bưng khay cơm bước đi thật nhanh. Trong nhà ăn vang lên một trận cười ồn ã… mang theo vẻ hung hăng, càn quấy và…

Thê lương?

Buổi chiều lên lớp, Mễ Bối mới sực nhớ ra vừa rồi vì bận sắp xếp mấy cuốn giáo trình mới mà cô quên cả đến phòng y tế băng bó lại vết thương trên đầu gối. Bây giờ cứ ngồi gập đầu gối xuống là vết thương lại đau nhức không thôi. Vết thương đã bắt đầu đóng vảy, có chỗ máu vẫn còn chưa khô, màu thịt đỏ hồng hồng như ẩn như hiện.

Mễ Bối phát hiện trên vết thương vẫn còn mấy hạt cát, bèn thu chân lên, khom người, cúi thấp đầu lau sạch vết thương, thi thoảng lại chu cặp môi hồng như cánh hoa đào lên, khẽ thổi nhẹ vào vết thương. “Tảng đá lớn” ngủ khì khì bên cạnh hơi rung rung lên một chút.

Mễ Bối dùng ngón tay cẩn thận gạt những hạt cát bẩn nơi vết thương ra. Một lần lỡ tay, dùng sức hơi mạnh, Mễ Bối đau đến nỗi phải thở hắt ra.

“Ui…”

“Tảng đá lớn” đang ngủ “hừ” một tiếng rồi chống tay dậy, ánh mắt như muốn phun ra lửa trợn trừng lên nhìn Mễ Bối. Mễ Bối giật mình, khuôn miệng nhỏ há hốc, ngẩn người ra nhìn anh ta, cặp chân thon dài đang giơ lên cũng đờ ra đó.

Anh ta liếc nhìn vết thương trên đầu gối Mễ Bối, môi khẽ mấp máy như định nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói mà lại gục đầu xuống bàn. Mễ Bối thở phào nhẹ nhõm, đưa chân lên tiếp tục…

Nửa phút sau…

- Này… Cô thích cái trò ấy lắm hả?

Anh ta lại chống tay ngồi dậy, gắt gỏng với Mễ Bối.

Mễ Bối nghi hoặc, tròn mắt nhìn đối phương, trong lòng tự nhủ mình có chạm phải anh ta đâu mà…

- Cô đừng… đừng có làm vậy ở đây nữa!

Anh ta hạ thấp giọng nói.

Mễ Bối nghiêng nghiêng đầu như muốn hỏi:

- Tại sao?

Gã cùng bàn khó chịu kia im lặng trong giây lát rồi đột nhiên lớn tiếng quát ầm lên:

- Chói mắt lắm! Cái đồ ngớ ngẩn!

Chói mắt? Mễ Bối hoang mang nhìn chân mình, ánh mặt trời chiếu vào lớp học, da chân cô trắng như tuyết… sau đó cô lại ngước mắt nhìn gã nam sinh ngồi bên cạnh. Hình như anh ta cũng nhận ra mình đã lỡ lời, mặt hơi ửng hồng, chống tay ngồi ngẩn ra một lúc lâu, có vẻ như cảm thấy mình không nên ngồi đây nữa, bèn đứng dậy bỏ ra ngoài.

Giáo sư vẫn thao thao bất tuyệt nói về một trường hợp kiện tụng, Mễ Bối tròn mắt lên nhìn gã cùng bàn vỗ mông lạnh lùng đi ra.

Mễ Bối cứ trố mắt nhìn, nhưng các sinh viên khác thì chẳng hề chú ý, vẫn tiếp tục cắm cúi chép bài, có người quay lại nhìn cô khẽ nhún vai một cái, tỏ ý: Chúng tôi đã quen rồi.

Giờ nghỉ giải lao mười phút, Mễ Bối lại gặp phải tên đáng ghét này ngoài hành lang; anh ta đi cùng một đám sinh viên lớp khác. Người đi đầu nheo nheo mắt nhìn cô, huýt sáo một tiếng rồi trêu chọc:

- Anh Hy, nghe nói con bé này mới chuyển đến lớp anh, đúng không? Còn được xếp cho ngồi cạnh anh nữa?

- Phải đó, em cũng nghe có người nhắc đến nó rồi! Hì hì! Cũng xinh ra trò! Hoa hậu trường ta năm nay chắc đổi người rồi.

Đám nam sinh cười đùa, trêu chọc Mễ Bối làm cô xấu hổ cúi đầu đi thẳng, coi như không nghe, không thấy.

- Hì, đáng tiếc, nghe nói nó là một con bé câm…

Người vừa lên tiếng còn chưa nói hết câu thì đã bị anh chàng tên Hy giở mặt còn nhanh hơn giở sách kia vung tay tát cho một cái.

Anh ta gắt giọng quát:

- “Con bé câm” là để cho mày gọi đấy hả? Sau này đứa nào còn dám nhắc đến ba chữ này, tao cắt lưỡi!

- Dạ, vâng… vâng…

Mễ Bối càng bước nhanh thêm, cắm đầu đi thẳng.

Tan học, Mễ Bối tìm một chỗ vắng người, ngồi dưới gốc cây tiếp tục lau sạch vết thương của mình.

- Tại sao không vào phòng y tế?

Lúc này, một giọng nói bất thình lình vang lên.

Mễ Bối ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy gã ngồi cùng bàn đang thở hổn hển, đứng trước mặt, gắt gỏng với mình.

Dường như anh ta chỉ biết có một cách nói chuyện duy nhất: gắt gỏng.

Mễ Bối luống cuống đứng lên, ngẩn người ra nhìn anh ta.

Chắc anh ta vừa mới chơi bóng về, trán đầm đìa mồ hôi, bộ đồ thể thao trắng cũng ướt đẫm, trên tay đeo một chiếc nịt cổ tay màu vàng nhạt hiệu NIKE. Mồ hôi làm tóc anh ta ướt đẫm; khi anh ta cúi mặt lại gần Mễ Bối, mùi mồ hôi ngai ngái phả vào mặt cô.

Không hiểu sao, mặt Mễ Bối lại đỏ bừng lên. Đứng trước mặt tên đáng ghét này, cô không biết phải nhìn về hướng nào.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, gã nam sinh cảm thấy cô gái đối diện mình thanh tân như dòng suối, môi hồng tựa cánh hoa đào…

Chợt cô thấy anh ta tháo chiếc nịt cổ tay ra, dùng hai tay kéo mạnh mấy cái, làm độ đàn hồi của nó mất đi đáng kể, sau đó nói:

- Có khăn tay không?

Mễ Bối vội lấy trong cặp sách ra một chiếc khăn tay trắng tinh.

- Biết ngay mà, quả nhiên là có! Bây giờ chỉ có lũ ngốc mới mang theo khăn tay thôi!…

Anh ta cầm lấy chiếc khăn, lật qua lật lại:

- Cũng sạch sẽ lắm. Được rồi, cô buộc cái này vào vết thương đi.

Mễ Bối định từ chối… Trong sách Y tế thường thức có nói, làm vậy sẽ nhiễm trùng. Nhưng nghĩ đến kiểu cư xử thô bạo của người đối diện, cô lại ngoan ngoãn làm theo.

- Được rồi, đeo cái này ra bên ngoài.

Anh ta vừa nói vừa đưa chiếc nịt cổ tay cho Mễ Bối.

Mễ Bối định đưa tay đón lấy, thì không hiểu anh chàng lập dị kia nghĩ gì, lại đột nhiên thu tay lại.

- Cô ngồi đây cho tôi, không được đi đâu hết! Tôi ra đây một lát rồi quay lại ngay!

Dứt lời, anh ta quay người chạy mất. Mễ Bối cũng ngoan ngoãn nghe lời, ngồi xuống bãi cỏ chờ anh ta.

Mười phút… nửa tiếng…

Một tiếng sau, anh chàng ngỗ ngược kia mới thở hồng hộc chạy về, trên tay cầm một chiếc nịt cổ tay hiệu NIKE mới tinh, vẫn còn chưa bóc mác.

Anh ta đưa mắt tìm kiếm xung quanh, không thấy Mễ Bối đâu, liền nghển cổ lên tìm kiếm, thì chợt thấy Mễ Bối đi từ đằng xa lại. Cô vừa bước tới trước mặt thì anh ta đã cáu kỉnh gắt lên:

- Bảo cô đừng đi đâu cơ mà! Cô nghĩ lời tôi nói là gió thoảng bên tai hả!

Mễ Bối oan ức ngước mắt nhìn anh ta rồi chỉ tay vào vòi nước ở phía kia, sau đó chỉ vào chiếc khăn tay đang quấn trên đùi, khăn tay đã thấm ướt nước, vết thương của Mễ Bối cũng đã được rửa sạch sẽ.

Anh chàng kia lườm cô một cái, định mắng nữa nhưng lại không tìm được lý do, đành lẩm bẩm gì đó một mình. Có điều sự lo lắng của anh ta dành cho Mễ Bối khi nãy dù sao cũng có chỗ để phát tiết:

- Ngồi xuống đi!

Gã nam sinh đáng ghét trừng mắt lên quát.

Mễ Bối làm theo như một cái máy.

- Nhấc chân lên!

Mễ Bối do dự ngần ngừ mãi, đến khi anh ta bực bội quát lên thúc giục thì cô mới từ từ nhấc chân lên.

Mễ Bối trợn tròn mắt nhìn động tác của anh ta… Anh ta… anh ta tự tay bọc chiếc nịt cổ tay mới tinh kia ra bên ngoài vết thương của cô!

Chiếc nịt cổ tay cũ vẫn đeo trên tay gã ngồi cùng bàn khó hiểu, tại sao anh ta phải mua một cái mới? Hay là anh ta bị bệnh sạch sẽ quá mức? Mễ Bối nghiêng đầu suy nghĩ.

Khi những ngón tay mềm mại của anh ta vô ý chạm khẽ vào da chân Mễ Bối, cô chợt cảm thấy trong lòng mình ngẩn ngơ, còn chân thì tê tê như chạm phải điện. Cô không quen cảm giác như vậy, định rụt chân lại.

- Động đậy cái con khỉ gì thế!

Gã nam sinh thô bạo giữ lấy gót chân trắng hồng của Mễ Bối.

- Động đậy nữa là tôi cho cô què luôn đấy!

Mễ Bối liền ngoan ngoãn ngồi im.

Cô rất băn khoăn, Cửu Hoàng tử là con trai của Ngọc Đế và Điện Mẫu, nhưng tại sao, trước đây khi ở bên cạnh chàng, Mễ Bối không hề có cảm giác tê tê như điện giật này?

Đang nghĩ ngợi thì gã nam sinh đã vụng về luồn chiếc nịt cổ tay vào chân cô, càng đến gần vết thương anh ta lại càng cẩn thận, cố hết sức để nhẹ nhàng hơn, còn luôn mồm nói:

- Đau thì phải kêu lên đấy nhé!

Hơi thở ấm áp của anh ta phả vào mặt Mễ Bối, cặp mắt đang chăm chú nhìn xuống dưới, hai hàng lông mi khẽ đung đưa nhịp nhàng theo từng chớp mắt.

- Chưa thấy đứa con gái nào ngốc như cô cả! Đi bộ mà cũng để vấp ngã!

Mễ Bối cảm thấy tim mình như muốn nhảy khỏi lồng ngực, cô chỉ hận mình không thể lấy hai tay giữ chặt trái tim đang đập thình thịch trong ngực mình, để tránh không cho gã nam sinh trước mặt nhìn thấy vẻ lúng túng của cô. Nhưng cô đã thất bại…

- Này, đỏ mặt cái gì hả?

Gã nam sinh băng bó xong, liền ngẩng đầu lên, tình cờ ngửi thấy mùi hương thoang thoảng như hoa đào trên người Mễ Bối.

Bị mùi hương làm cho ngất ngây, lại sợ bị Mễ Bối nhận ra, anh ta ngoác miệng ra mắng luôn:

- Ai thèm làm mấy cái trò vớ vẩn này cho lũ con gái các cô chứ? Nếu không phải nghĩ cô là…

Anh ta vốn định nói là “con câm”, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt trong sáng của Mễ Bối, liền đổi cách nói khác.

- Nếu không phải tôi nghĩ cô là một con ngốc, thì tôi đã không làm mấy trò vớ vẩn này rồi!

Mễ Bối ngước mắt lên nhìn, thật lòng cảm kích vì anh ta đã không nói hai chữ đáng ghét kia ra.

Anh chàng bị cô nhìn đến phát ngượng, gào lên:

- Nhìn cái gì mà nhìn! Cô đừng có mà mơ! Nói cho cô biết! Tôi sẽ sống độc thân cả đời đấy! Tôi…

Không ngờ một anh chàng tự mãn, kiêu căng, ngang ngược, thô lỗ như vậy mà cũng có mặt đáng yêu, Mễ Bối mở tròn đôi mắt đẹp của mình ra nhìn anh ta.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, gã nam sinh cảm thấy cô gái đối diện mình thanh tân như dòng suối mát trên núi, đôi mắt như vầng trăng mới nhú, môi hồng tựa cánh hoa đào, làn da trắng mịn vì xấu hổ mà ửng hồng lên. Cô gái này quả thật đẹp như một tiên nữ!

Hình như anh ta cũng ý thức được mình hơi thất lễ, liền đứng dậy đằng hắng một tiếng, ậm ừ nói:

- Cô tự về nhà đi! Tôi đi đánh bóng…

Nói xong, chẳng buồn quay đầu lại, cứ thế đi thẳng một mạch.

Mễ Bối đưa mắt nhìn theo bóng anh ta đi xa dần, rồi cúi đầu nhìn chiếc nịt cổ tay mới tinh, một cảm giác ấm nóng lan khắp cơ thể. Mễ Bối cảm thấy mệt mỏi rã rời, cô quyết định nằm luôn xuống bãi cỏ, nhớ lại cảm giác kỳ lạ khi nãy…

Lần đầu tiên đỏ mặt, lần đầu tiên tim đập nhanh, lần đầu tiên tê tê như chạm phải điện… lần đầu tiên nhận ra ánh mặt trời ở nhân gian thật rực rỡ.

Ánh mặt trời đúng là rất rực rỡ; lúc này những tia nắng ấm áp đang khẽ hôn lên tóc cô, biểu tượng NIKE trên chiếc nịt cổ tay bọc ngoài vết thương kia, giống một anh chàng nào đó đang nhoẻn miệng cười.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhu nha tieu thu về bài viết trên: tử đinh hương

Có bài mới 30.04.2014, 19:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 08:43
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1544
Được thanks: 2574 lần
Điểm: 8.58
Có bài mới Re: Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần - Tào Đình - Điểm: 11
chương 4


Tối hôm ấy, nhà họ Mạc náo loạn cả lên… Cậu chủ trở về!
    Đã cả tháng nay Mạc Ngôn Hy cố ý không về nhà, vì vậy, khi anh ta chạy vào nhà với dáng vẻ mệt mỏi, gặp ai cũng hét lên hỏi: “Mễ Bối về chưa?” thì mọi người kinh ngạc thế nào, chắc không cần nói cũng có thể tưởng tượng ra được.
    Bà Mạc vội vàng chạy tới ôm lấy con trai:
    - Hy Hy! Cuối cùng thì con cũng chịu về nhà rồi! Mẹ tưởng con không cần mẹ nữa chứ!
    Mạc Ngôn Hy không hề nể nang, hất cánh tay bà Mạc đang đặt trên vai mình ra, lạnh lùng hỏi:
    - Mễ Bối về chưa?
    - … Mễ Bối???
    Nhà họ Mạc loạn lên. Cậu chủ về, còn cô con gái nuôi Mễ Bối thì cả đêm không thấy đâu.
    Hai hôm liền, vừa tan học là Mạc Ngôn Hy đã phóng về nhà, làm bà Mạc cảm động đến phát khóc, nghĩ rằng con trai mình đã biết nghĩ mà quay về nhà rồi.
    Cũng như tối hôm trước, vừa về nhà, Mạc Ngôn Hy đã hỏi Mễ Bối về chưa. Mễ Bối đã biến mất hai ngày nay, ở trường cũng không thấy cô đi học.
    Bà Mạc kéo con trai sang một bên, nhỏ giọng hỏi:
    - Có phải con bắt nạt Mễ Bối không?
    Mạc Ngôn Hy trừng mắt lên, định quát mấy câu, nhưng chợt nhận ra mình không thể tìm được lời nào thích hợp…Sự thức đúng là như vậy. Thế là, anh ta đành nhếch môi, làu bàu nói:
    - Ai biết được cô ta ngu như vậy chứ? Chuyện gì cũng cho là thật!
    - Con ơi là con! Bao giờ con mới trưởng thành được đây? Đến bao giờ con mới biết quan tâm đến người khác đây? Cả đứa con gái ngoan ngoãn, hiền lành, tội nghiệp, đáng thương như Mễ bối mà con cũng nỡ mắng chửi làm nó bỏ đi, nó là em gái của con mà… - Bà Mạc chì chiết.
    - Được rồi! Được rồi! Thế là lỗi của con hết à? Nếu cô ta là em gái con thật thì còn đỡ, nhưng mẹ có coi người ta là con gái không? Chính là mẹ đẩy cô ta vào lò lửa đấy chứ…
    Mạc Ngôn Hy còn định nói gì nữa, nhưng thấy mẹ mình có vẻ giận thật, bèn quay mặt đi, ngồi phịch xuống sofa:
    - Hôm nay con không muốn cãi với mẹ nữa.
    - Mày có thôi ngay đi không?
    Bà Mạc giận đến run người, nhưng nghe con trai tự ví mình với lò lửa, thì trong lòng lại không khỏi chua xót:
    - Mễ Bối không giống như con nghĩ đâu! Nếu không phải mẹ nhận nó về thì nó đã chết đói lâu rồi! Mẹ có thật lòng muốn nhận nó làm con gái hay không, đấy là chuyện của mẹ. Đúng, lúc đầu là mẹ hơi có tư tâm, nhưng càng tiếp xúc với nó mẹ lại càng yêu quý nó, mẹ không thể ép nó làm những chuyện mà nó không muốn được! Nhưng còn con, nếu con không thích, thì hoàn toàn có thể không cần để mắt đến nó, con cần gì phải đuổi nó đi như thế?
    Lời của mẹ làm Mạc Ngôn Hy giật mình… Ý bà muốn nói, điều anh ta sợ nhất chính là mình sẽ thích Mễ Bối.
    Thấy con trai trầm ngâm không nói gì, bà Mạc lại dịu dàng ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng xoa đầu con.
    - Mẹ đừng đụng vào con, con mệt lắm!
    Mạc Ngôn Hy giậm chân hét lên như sấm.
    - Con à, sao con lại biến thành thế này chứ? Trước đây, con rất nghe lời cơ mà…
    - Không thích thì giết con đi!
    Bà Mạc không biết phải làm gì, khễ run rẩy đưa tay lên che miệng.
    - Thực ra, bệnh của con…
    - Đừng nhắc đến nữa! Mẹ dựa vào cái gì mà động một tí là nhắc đến bệnh của con? Tại sao phải nhắc làm gì? Bây giờ con sống hay chết đều ở bên ngoài, liên quan gì đến mẹ, liên quan gì đến cái nhà này đâu? Sao mẹ cứ phải tìm đủ mọi cách để gọi con về? Mẹ… mẹ…!
    Mạc Ngôn Hy hét lên, làm cho vú Lý ở phòng bên cạnh giật thót , tay run rẩy…
    Choang!
    Có tiếng thuỷ tinh vỡ.
    Lồng ngực Mạc Ngôn Hy phập phồng liên tục, cặp mắt đỏ ngầu như mắt bò tót trừng lên nhìn người mẹ đang mềm nhũn người trên ghế sofa, rồi quay đầu đi thẳng ra cửa.
    - Cậu chủ! Cậu chủ! Cậu đi đâu?Để tôi lái xe đưa cậu đi!
    Ông Tư lái xe phía sau gọi với theo.
    Mạc Ngôn Hy không thèm để ý, như con ngựa đứt cương, lao thẳng vào màn đêm thăm thẳm.
    Biệt thự rộng lớn chỉ còn lại tiếng khóc nức nở của bà Mạc.
    Máy bay mất kiểm soát, rơi xuống đất, gây ra một vụ nổ lớn…
    Khi hai thi thể cháy đen dược đặt trước mặt Mễ Bối và mọi người vừa nhìn đã nhận ra chiếc nhẫn vàng đeo trên ngón tay thi thể người phụ nữ, đó chính là mẹ nuôi của Mễ Bối ...
    Mễ Bối nhìn chằm chằm vào hai thi thể dưới đất, từ đầu đến cuối không có bất kỳ phản ứng gì. Người ta bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ. Trong mắt mọi người, cha mẹ bất hạnh chết thảm, phận làm con phải bổ tới ôm lấy thi thể, khóc rền khóc rỉ. Nhưng đứa con gái mười bảy tuổi này lại bình tĩnh như không, thế nên nó là một đứa con bất hiếu, là đứa máu lạnh, là yêu tinh đầu thai làm người.
    - Con bé này sao mà máu lạnh thế? Bố mẹ chết mà chẳng buồn khóc lấy một tiếng!
    - Đúng đấy! Nó đã khắc chết ba cặp vợ chồng hảo tâm nhận nuôi nó rồi, đúng là yêu tinh mà!
    - Thời xưa thì người ta đã đem ra chém đầu rồi!
    Mọi người chỉ Mễ Bối nói một cách hăng say, thêm mắm dặm muối làm cho câu chuyện càng thêm phức tạp, lời nói của con người quả thật đáng sợ. Bọn họ chỉ lo mắng Mễ Bối bất hiếu, thế nhưng chưa ai nghĩ đến khi còn sống, những người gọi là bố mẹ nuôi kia đã đối đãi với Mễ bối thế nào. Bọn họ nói Mễ Bối máu lạnh… nhưng họ làm sao biết được, tiên trên Thiên giới xưa nay đều không có nước mắt.
    ...
    Cô nhìn về phía xa, bầu trời rộng lớn vô cùng, vô tận. Sống trên đời này đã mười chín năm, có vô số người khen cô là tiên nữ trên trời, nhưng càng không ít người mắng chửi cô là yêu tinh, là phù thuỷ, bởi vì những người bên cạnh cô cuối cùng đều có kết cục bi thảm và bất hạnh. Trong mười chín năm ròng, cô là hiện thân của ác mộng.
    Giờ đây, cô đã tìm được ân nhân, nhưng còn chưa kịp trả ơn thì đã bị mắng chửi nặng nề, bị đuổi đi. Mễ Bối thu mình nấp trong bụi hoa trước cổng nhà Mạc Ngôn Hy, nhìn bầu trời đen như mực, hồi tưởng lại mười chín năm ở nhân gian.
    Cô ngồi giữa đám hoa hồng, hai chân co lại, hai tay ôm gối. Mắt nhìn yếu đuối khiến đám hoa cỏ xung quanh đều như héo úa; hoa hồng khong còn rực rỡ loá mắt, hoa nhài không còn vươn mình ra khoe dáng nữa. Mọi sinh vật đều lặng im bên cô tiên nữ tội nghiệp.
    Về khuya, đêm mùa hạ đầy sương, lưng Mễ Bối ướt đẫm. Đã hai đêm liền không ngủ. Mễ Bối không chịu được nữa, khẽ run lên nhè nhẹ. Cô có thể rời khỏi đây, đến những nơi đông người náo nhiệt, ít nhất ở đó cũng ấm áp hơn một chút. Nhưng cô không muốn, cô muốn ở bên cạnh Mạc Ngôn Hy, bảo vệ anh bất cứ lúc nào. Song cô phải giấu mình thật kỹ, bởi vì ân nhân của cô không muốn nhìn thấy cô, anh ấy muốn cô biến mất.
    Bên trong biệt thự, đèn sáng như ban ngày, mùi thịt nướng và mùi rượu vang lững lờ bay ra. Trên người Mễ Bối không có tiền, cô đói đến nỗi bụng sôi òng ọc. Cô nuốt nước miếng. Mạc Ngôn Hu đột nhiên từ bên trong lao vút ra, phía sau còn có ông Tư tài xế.
    - Đừng đi theo tôi! Tôi phải đi tìm Mễ Bối về !
    - Cậu chủ! Cậu chủ! Đợi tôi với!
    Ông Tư chạy theo khiến Mạc Ngôn Hy cảm thấy bực mình. Để thoát khỏi sự bám đuổi khó chịu này, anh ta bất ngờ nhảy vụt vào một bụi cây cạnh cổng.
    “Á!” Mạc Ngôn Hy cũng kinh ngạc kêu lên: “Hả…”
    Thì ra Mạc Ngôn Hy đã dẫm lên người Mễ Bối. Hai người cùng lúc lăn qua một bên. Mạc Ngôn Hy nghiến rắng ôm chặt lấy chân, lăn một vòng dưới đất.
    Lúc này, ông Tư cũng chạy tới, đưa tay chỉ:
    - Cậu chủ! Kia không phải cô chủ sao?
    - Hả?
    Tim Mạc Ngôn Hy như thắt lại. Anh ta bất chấp cái chân đau của mình, ôm chặt lấy Mễ Bối đã ngất xỉu vì đói và đau đớn, chạy thẳng vào trong nhà, bỏ lại ông Tư ở phía sau
    . - Cậu chủ… cậu chủ, chân của cậu…
    Bà Mạc thấy con trai ôm một thiếu nữ rách rưới chạy vào, cuống quýt gọi bác sĩ thì cảm thấy rất kinh ngạc. Bà đưa tay lau nước mắt trên mặt, nhìn kỹ lại, thì ra cô gái đang hôn mê trong lòng con trai mình chính là Mễ Bối!
    - A! Con lại làm gì vậy? Sao lại ức hiếp Mễ Bối nữa?
    Bà Mạc kêu lên:
    - Mẹ ít lời thôi! Mau gọi điện cho bác sĩ đi!
    Mạc Ngôn Hy không buồn quay đầu lại, ôm Mễ Bối chạy thẳng lên lầu. Vẻ mặt lo lắng của anh ta khiến bà Mạc tự nhiên nhớ đến một cảnh tường rất quen thuộc.
    …
    Ông Mạc ôm lấy bà, hoảng hốt chạy loạn khắp nơi:
    - Vợ tôi sắp sinh rồi! Người đâu! Bác sĩ!
    …
    Bác sĩ đến, kết quả chuẩn đoán là: sốt, hơn nữa cơ thể quá suy nhược, có lẽ là mấy ngày nay chưa ăn gì rồi.
    - Sốt? Làm sao mà sốt được? Ông lang băm này có biết khám bệnh không đấy? Ông nói lại cho cẩn thận, không thì tôi đổi người khác…
    - Con à, đừng quá kích động!
    Bà Mạc vội vàng giữ chặt cậu con trai đang khoa chân múa tay, rồi quay đầu cười xoà với bác sĩ:
    - Bác sĩ cứ mặc kệ thằng nhóc này! Đây là bạn gái nó nên nó hơi lo lắng thôi!
    - Mẹ, mẹ nói cái gì đấy?
    Mạc Ngôn Hy hét lên với mẹ.
    - Được rồi, được rồi! Con đi với mẹ sang phòng sách ! Đừng làm rối lên ở đây nữa!
    Bà Mạc vừa nói vừa kéo con trai ra ngoài.
    - Ừm…
    Bác sĩ lắc lắc đầu, rồi nói với vú Lý:
    - Tốt nhất mọi người nên nấu thứ gì đó thanh đạm cho cô ấy ăn.
    -Cô ấy yếu quá, tôi đoán chắc hai ngày nay chưa ăn gì rồi!
    - Hả ? Hai ngày?
    Mạc Ngôn Hy đã bị mẹ kéo ra đến cửa nghe thấy Mễ Bối đã nhìn đói hai ngày thì lại nổi đóa lên, chạy xộc tới trước mặt bác sĩ hét lên:
    - Liệu có chết không?
    - Không chết đâu!
    Bác sĩ nheo nheo mắt đùa cợt:
    - Quả nhiên là cậu rất lo lắng cho bạn gái!
    - Ông… Ông đừng có nói bừa! Nó là em gái tôi!
    - Được, được, được! Em gái! Em gái!
    Bác sĩ mỉm cười, nói:
    - Bà Mạc, con trai bà thật thú vị!
    - Lão già chết toi, ông nói gì hả?
    Mạc Ngôn Hy lại muốn xông lên.
    - Khụ… khụ… khụ…
    Lúc này, cô gái nằm trên giường khẽ động đậy, ho lên mấy tiếng.
    - Bệnh nhân cần nghỉ ngơi! Đề nghị yên lặng!
    Bác sĩ nhân cơ hôi, giáo huấn Mạc Ngôn Hy mấy câu:
    - Cậu cứ gằng họng ra hét lên như thế, bệnh nhân khoẻ làm sao được?
    Đang định nói gì đó, cổ họng giật giật, nhưng chợt nhìn thấy cô gái đáng thương nằm trên giường đang nhíu chặt hai hàng lông mày lại như rất khó chịu,Mạc Ngôn Hy không đành lòng, bèn nén lại. Anh ta chạy vội đến cạnh giường, thảng thốt:
    - Mễ Bối…
    Mới nói được hai tiếng ấy, đã cảm thấy ngượng nghịu, quay đầu lại nhìn thấy tất cả mọi người đang nheo nheo mắt nhìn mình như chế giễu, Mạc Ngôn Hy bèn đằng hắng một tiếng:
    - Hừm… Mễ Bối, cô cảm thấy khó chịu chỗ nào?
    - …
    Mễ Bối yếu ớt nhắm nghiền mắt, người khẽ run lên.
    - Lạnh hả? Vú Lý! Mang mấy cái chăn ra đây! Nhanh lên!... Còn cảm thấy khó chịu chỗ nào nữa không?
    Mễ Bối nhìn chăm chú vào đôi mắt lo âu kia, thoả mãn lắc đầu,nhoẻn miệng cười tươi tắn.
    - Ơ, hai ngày nay cô chưa ăn gì rồi, chắc là đói lắm phải không? Vú Lý, cháo! Cháo! …
    Anh ta không đợi Mễ Bối phản ứng đã nghĩ thay cho cô .
    Sau khi tiêm và ăn cháo xong, Mễ Bối nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Cả đêm hôm ấy, Mạc Ngôn Hy đã hỏi đến cả ngàn lần câu:
    - Thật không sao chứ? Mẹ có chắc chắn không? Sốt đấy?
    Bà Mạc mỉm cười trong bụng.
    …
    - Bối Bối! Nàng sao rồi?
    Cửu Hoàng tử lo lắng hỏi.
    - Thiếp không biết, có hai ngày không ăn gì mà thiếp cảm thấy chân tay rã rời, không còn sức lực.
    - Nàng còn tưởng mình vẫn là thần tiên à? Không ăn làm sao màu sống được. Nàng đã là người phàm rồi. Phải, đúng rồi, bọn họ không cho nàng ăn à?
    Cửu Hoàng tử vừa nói, bàn tay đã nắm chặt lại.
    - Không phải đâu! Là tự thiếp không ăn.
    Mễ Bối nói rồi nhoẻn miệng cười với Cửu Hoàng tử.
    - Thật không? Nàng đừng gạt ta…
    Bối Bối, nàng không cảm thấy gần đây nàng rất lạ hay sao. Nàng xem, đây là gì vậy?
    - Đây gọi là cười, chàng hiểu không? Tức là vui đấy!
    -Cười? Vui?
    …- Mễ Bối! Mễ Bối!
    Có người đang gọi, Mễ Bối còn cảm nhận được có một bàn tay đang vỗ nhẹ lên má mình. Cô mở mắt, gương mặt quen thuộc của Mạc Ngôn Hy hiện ra.
    - Trời sáng rồi! Dậy đi! Bác sĩ nói cô đã hết sốt rồi! Còn làm bộ nằm trên giường giả chết hả? Ngủ mà cũng không ngủ cho tử tế, nằm mơ cũng cười, cô mơ thấy ai hả?
    Mạc Ngôn Hy vẫn cứ lớn tiếng như trước, nhưng sắc mặt có vẻ rất mừng rỡ. Từ khi nghe bác sĩ nói Mễ Bối không có gì đáng ngại nữa, Mạc Ngôn Hy hớn ha hớn hở.
    Đầu óc Mễ Bối vẫn còn chưa xác định được đâu là mộng, đâu là thật, hai mắt trân trối nhìn người con trai ngồi trước mặt.
    - Dậy đi!
    Mạc Ngôn Hy bị cô nhìn đến phát ngượng, cầm gối đập lên đầu Mễ Bối.
    Mễ Bối đột nhiên nhớ tới chuyện Mạc Ngôn Hy nói không muốn nhìn thấy mặt mình nữa, sắc mặt khẽ trầm xuống, giãy giụa chống tay định xuống giường.
    - Này! Này! Cô định đi đâu đấy? Tôi gọi cô dậy ăn cháo thôi mà! Hị hị, vú Lý nấu cháo đậu xanh, còn có cả dầu vừng nữa, thơm lắm!
    Mễ Bối như không nghe thấy gì, cố gắng lao ra khỏi tầm mắt của Mạc Ngôn Hy.
    - Mễ Bối, tôi thế này mà cô vẫn còn giận à? Tôi chẳng…
    Vừa nói, Mạc Ngôn Hy vừa trừng mắt lên, tay giơ cao như muốn đánh Mễ Bối. Mễ Bối vội rụt người, nhắm tịt mắt lại. Một lúc lâu sau, cô mới he hé mắt ra, chỉ thấy Mạc Ngôn Hy đang cười cười với mình, nụ cười rất giảo hoạt.
    - Được rồi, được rồi. Coi như tôi sợ cô. Người đâu mà cố chấp thế. Tôi thay đổi ý kiến được không? Bây giờ điều tôi muốn nhất là có một đứa em gái.
    - ???
    Nhất thời Mễ Bối cũng không hiểu anh ta muốn gì.
    - Ngu như heo!
    Mạc Ngôn Hy cầm cái gối đập cho Mễ Bối một cái, lớn tiếng mắng:
    - Tôi muốn cô làm em gái, có được không?
    Mễ Bối mở tròn mắt ngạc nhiên, nhìn trân trối khiến Mạc Ngôn Hy đỏ bừng mặt.
    Để che đậy sự lúng túng của mình, Mạc Ngôn Hy vội bê bát cháo lên, thô lỗ quát:
    - Ăn hết đi!
    Không ngờ Mễ Bối vẫn muốn xuống giường, giãy giụa mỗi lúc một mạnh, không ngừng đưa tay ra hiệu.
    - Cô muốn chết hả? Người ta đã hạ mình phục vụ cô thế này rồimà còn muốn đi?
    Mạc Ngôn Hy trở mặt gắt lên:
    - Đừng có mà quá đáng!
    Mễ Bối ngẩn ra, nhưng vẫn khua khoắng chân tay đòi xuống giường.
    Bà Mạc nghe thấy tiếng hét ầm ĩ của Mạc Ngôn Hy, vội vàng chạy qua xem, thấy Mễ Bối hoảng hốt nhìn mình, còn thằng ngốc con mình thì đang mặt đỏ tía tai trừng mắt lên nhìn con bé.
    - …
    Mễ Bối cuống quýt ra hiệu bằng tay với bà Mạc.
    - Được rồi! Nhanh lên! Để mẹ đỡ con!
    Bà Mạc vội vàng chạy tới đỡ Mễ Bối.
    - Mẹ? Làm sao thế?
    Mạc Ngôn Hy ngớ người ra nhìn Mễ Bối đang hoảng hốt xỏ chân vào đôi dép để dưới giường.
    - Sao cái gì mà sao. Bảo mày học cách ra hiệu tay thì không chịu học! Thằng ngốc!
    Bà Mạc trừng mắt lên nhìn con trai, rồi bật cười vui vẻ. Khi Mễ Bối thư thái bước ra từ nhà vệ sinh, gã ngốc Mạc Ngôn Hy đã xấu hổ chạy đi đâu không biết.
    Gần đây, Mạc Ngôn Hy không trốn học nữa, số lần về nhà cũng ngày càng nhiều hơn. Bà Mạc có khi cố ý trêu:
    - Nhóc con, dạo này sao ngoan thế?
    - Kệ con!
    Lần nào Mạc Ngôn Hy cũng hung hăng hét lên như thế.
    - Có phải vì em gái con không?
    Bà Mạc vẫn tiếp tục trêu con trai.
    - …
    Thay đổi lớn nhất của Mạc Ngôn Hy chính là gần đây rất hay đỏ mặt. Lúc này, mặt anh ta đang đỏ bừng, không nói được câu nào.
    Mễ Bối rất thích ngắm hoa, cô xin cả nhà để mình chăm sóc toàn bộ hoa trong vườn. Đến kỳ nghỉ hè, ngày nào Mễ Bối cũng ngắm hoa đến ngây người ra.
    Mạc Ngôn Hy tỏ vẻ coi thường:
    - Cô không thấy vô vị à? Ngày nào cũng chơi cái trò chán ngắt này!
    Mễ Bối mỉm cười nhìn người anh nuôi, lấy tay ra hiệu:
    - Bọn chúng đều có tâm hồn cả mà.
    Động tác của cô thanh nhã, không nhanh mà cũng không chậm, nét mặt cũng rất thư thái, như một nghệ sĩ đang múa vậy.
    Mạc Ngôn Hy không hiểu ý Mễ Bối muốn nói gì, nhưng ở với nhau khá lâu, dù sao cũng có thể đoán được phần nàp ý của cô.
    Trong nhà có một cây đàn Piano, mỗi ngày vú Lý đều lau chùi đến đen bóng lên. Mễ Bối rất tò mò, không hiểu sao không có ai đàn bao giờ. Cây đàn này rốt cuộc là của ai?
    Một buổi trưa, ánh mặt trời nóng bỏng như đang thiêu cháy vạn vật dưới mặt đất. Cả nhà họ Mạc đang ngủ trưa, còn Mạc Ngôn Hy thì đã ra ngoài chơi. Gần đây thời gian anh ta ở nhà đã nhiều đến mức khiến bà Mạc bắt đầu cằn nhằn, sao tất thối lại vứt lungtung, sao muộn thế này mà vẫn lên mạng không chịu đi ngủ, giờ thì bà đã rất giống một bà mẹ bình thường rồi.
    Mạc Ngôn Hy bị mẹ nói cũng bực mình, cãi lại mấy câu, nào là mẹ nói nhiều thế không chán à, nào là sắp mãn kinh rồi đấy mẹ ơi… Sau đó, cứ mẹ một câu, con một câu, cãi qua cãi lại, thông thường đều là Mạc Ngôn Hy không chịu nổi phải bỏ chạy.
    Nghĩ tới đây, Mễ Bối bất giác mỉm cười, ngôi nhà này vì có thêm một gã vô lại đáng yêu mà ấm áp hơn rất nhiều.
    Mễ Bối càng lúc càng thích cười hơn, gặp ai cô cũng cười tít mắt lại. Mạc Ngôn Hy cũng hay nói:
    - Đúng rồi! Cười lên mới xinh chứ!
    Nghĩ đến Mạc Ngôn Hy, Mễ Bối lại mỉm cười.
    Lúc này, trong đại sảnh rộng lớn không có người nào, hơi lạnh của máy điều hoà phảng phất mùi hương, thoang thoảng của hoa nhài. Ở nơi mát mẻ cách biệt với thế giới bên ngoài này, Mễ Bối không hình dung nổi cái nắng oi ả của mùa hè ngoài đường phố. Cô cảm thấy mát lạnh, trong lòng cũng rất thư thái. Đi qua đi lại, Mễ Bối cảm thấy vô vị,bèn đi ngắm hoa, đi tắm, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cây Piano kê ở góc phòng.
    Cây đàn đen bóng, sáng như mái tóc dài của Mễ Bối. Mễ Bối lè lưỡi với bóng của mình hiện lên trên nước sơn đen bóng. Sau khi đưa mắt nhìn quanh quất khhông thấy ai, một cảm giác hiếu kỳ mãnh liệt chợt dâng lên…
    Mễ Bối nhẹ nhàng mở nắp đàn, những phím đàn trắng như tuyết lộ ra trướcmắt. Mễ Bối đưan ngón tay, khẽ ấn nhẹ xuống các phím đàn thì nghe thấy những âm thanh thánh thót.
    - Cô làm cái gì thế?
    Một giọng nói đầy tức giận vang lên sau lưng Mễ Bối, khiến cô giật bắn mình.
    - …
    Mễ Bối vuốt ngực, quay đầu lại, thấy Mạc Ngôn Hy đang lạnh lùng từ từ bước tới.
    … Nghẹt thở.
    - …
    Mễ Bối lo lắng đến nỗi không dám thở mạnh, nhìn gương mặt tuấn tú của Mạc Ngôn Hy mỗi lúc một gần hơn.
    - Đồ ngốc!
    Mạc Ngôn Hy gõ lên đầu Mễ Bối một cái.
    - Không biết đàn còn đụng vào làm gì? Để tôi biểu diễn cho cô.
    Vừa nói, Mạc Ngôn Hy vừa cười hì hì ngồi xuống ghế, giơ ngón tay cái lên đắc ý nói với Mễ Bối:
    -Tôi đây không thích bị sùng bái quá đâu!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhu nha tieu thu về bài viết trên: tử đinh hương
Có bài mới 30.04.2014, 19:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 08:43
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1544
Được thanks: 2574 lần
Điểm: 8.58
Có bài mới Re: Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần - Tào Đình - Điểm: 11

chương 5

Gã con trai này đáng là một kẻ hỉ nộ khó lường. Mễ Bối giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc Mạc Ngôn Hy chăm chú đàn, khí chất cao quý, vẻ mặt thanh tú khiến anh ta giống như một quý tộc trẻ tuổi, những âm thanh du dương như nước chảy mây trôi vang lên theo nhịp múa của những ngón tay thon dài. Khúc nhạc đã kết thúc mà Mễ Bối vẫn ngẩn người ra.
    Mạc Ngôn Hy lúc này, liệu có phải là gã ngang ngược càn quấy hôm nào không.
    Thấy vẻ kinh ngạc hiện trên gương mặt Mễ Bối, Mạc Ngôn Hy lại đắc ý, lắc lắc đầu, nói:
    - Hì! Lâu lắm rồi không đụng vào đàn, tay cứng hết cả! Năm đó tôi còn là cao thủ cấp quốc gia cơ đấy!
    Thấy gương mặt ngưỡng mộ của Mễ Bối, anh chàng cố ý ra vẻ thần bí, nói:
    - Thế nào? Muốn học không?
    - Học? Anh chịu dạy em?
    Mễ Bối kinh ngạc mở tròn mắt.
    - Chẳng lẽ đánh đàn mà tôi cũng không dạy được à? Nào, đến đây, ngồi xuống!
    Mạc Ngôn Hy chỉ tay vào chỗ trống bên cạnh mình. Mễ Bối cẩn thận ngồi xuống.
    - Tay! Mạc Ngôn Hy đột nhiên nói.
    - …?
    Mễ Bối ngẩn người ra không kịp phản ứng.
    - Bảo đưa tay đây!
    Mạc Ngôn Hy quả nhiên không có tính kiên nhẫn, thô lỗ giắng lấy cánh tay trắng ngần của Mễ Bối, đặt lên phím đàn. Mệ Bối bị sự tiếp xúc bất ngờ này làm cho giật mình sợ hãi, hai tay đờ ra đặt trên phím đàn,phát ra những âm thanh không theo một trật tự nào hết.
    “Anh ấy gần mình quá…” Mễ Bối ngửi thấy cả mùi nước gội đầu thơm mát từ anh ta. Hơi thở của cô càng lúc càng gấp gáp, cả không khí xung quanh cũng vô cùng lãng mạn.
    Cô vụt ngẩng đầu lên, mới phát hiện trong phòng đã chật cứng người từ lúc nào. Khoé mắt bà Mạc long lanh ngấn lệ, vú Lý cũng cười rất hân hoan.
    - Con…
    Bà Mạc vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ thốt lên:
    - Cuối cùng con cũng chịu đàn lại rồi?
    Giờ Mễ Bối mới nhận ra mình đang dựa sát vào người Mạc Ngôn Hy, vội vàng đứng dậy. Mạc Ngôn Hy cũng cảm thấy lúng túng, nhìn Mễ Bối rồi làu bàu:
    - Hừm… Con lên lầu đi ngủ đây!
    Bà Mạc Hình như không để ý đến chuyện của hai đứa trẻ tiến triển thế nào, chỉ phấn khích ôm lấy Mễ Bối nói:
    - Mễ Bối, con có biết không? Năm năm nay, Hy Hy không đụng đến đàn rồi đó! Năm năm trước, con trai mẹ là thần đồng trong giới âm nhạc đấy…
    - Bà già lẩm cẩm…
    Mạc Ngôn Hy đang đi lên lầu, nghe thấy liền lạnh lùng ném lại một câu.
    Bà Mạc bị con trai mắng mà vẫn không hề để tâm, mừng rỡ gọi điện thoại báo tin cho chồng.
    Tại sao năm năm ròng Mạc Ngôn Hy không đụng tới đàn? Tại sao chỉ ngẫu nhiên đàn một lần đã làm cho cả nhà họ Mạc rộn lên sung sướng? Tại sao Mạc Ngôn Hy lại có hai cá tính hoàn toàn khác nhau như thế?
    Tại sao?
    …
    Bữa tối vốn rất vui vẻ, ông Mạc hôm nay cũng xuất hiện, gương mặt lạnh lùng thi thoảng cũng nở nụ cười.
    - Con trai chúng ta lại chơi đàn rồi, cuối cùng thì con trai chúng ta cũng chơi đàn trở lại rồi…
    Trong bữa ăn, bà Mạc không ngừng nhắc đi nhắc lại câu nói này, vẻ hưng phấn đọng lại trên mặt rất lâu, cứ như là Mạc Ngôn Hy chơi đàn trở lại thì ánh sáng trở về với thế giới này vậy.
    - Hy Hy chịu mở nắp đàn lần nữa, tất cả đều nhờ đứa con gái ngoan này của chúng ta!
    Bà Mạc vừa nói vừa mỉm cười gắp thức ăn cho Mễ Bối. Mễ Bối ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy ông Mạc khẽ gật đầu với mình, tỏ ý tán thưởng. Cô xấu hổ lại cúi gằm mặt xuống, len lén nhìn sang Mạc Ngôn Hy bên cạnh. Anh ta thì vẫn hờ hững như không,chậm rãi gắp thức ăn trên bàn.
    - Đúng rồi, lát nữa có người đến thay hết tất cả máy lạnh trong các phòng, cái cũ đã dùng hơn một năm, cũng phải thay rồi.
    Bà Mạc đột nhiên làm vẻ nghiêm nghị, nhìn chồng nói:
    - Tất nhiên là trừ phòng của Mễ Bối ra, vì đó là phòng mới.
    Rồi bà quay sang con trai:
    - Vì vậy, hôm nay bố mẹ sẽ đến công ty ngủ một đêm.
    Lúc này, cả nhà đều mở tròn mắt nhìn bà.
    - Ừm… Hy Hy đừng ra ngoài nữa, ở nhà với em gái con một đêm đi… Ừm… cứ vậy đi nhé!
    Nghe xong câu nói này, cả Mễ Bối lẫn Mạc Ngôn Hy đều tròn mắt ngạc nhiên. Mạc Ngôn Hy đứng vụt dậy, hét lớn:
    - Mẹ… mẹ điên rồi à?
    -Quyết định vậy đi! À, Chính Hoa, ăn cái này đi, món này ngon lắm!
    Bà Mạc coi như không nghe thấy, cầm đũa gắp thức ăn cho chồng.
    - Mẹ… mẹ có nghe con nói không đấy?
    - À… Chính Hoa à, lát nữa tôi với ông đi xem phim đi… Hôm nay phim hay lắm… phim hài đấy…
    - Mấy người… âm mưu! Con không thích! Tối con đi ngủ khách sạn!
    Mạc Ngôn Hy thấy bị coi thường, tức giận chồm lên bàn ăn, hét như bị thần kinh.
    - Ôi! Đi đi! Đi hết đi! Vú Lý, hôm nay mọi người cũng nghỉ một hôm đi! Mọi người đi hết đi, lát nữa có người đến tháo điều hoà ra rồi.
    Vừa nói, tất cả vừa đi ra cổng, coi như cậu con quý tử của nhà họ Mạc đang tức đến xịt khói kia là người vô hình.
    - Được! Đi hết đi! Lát nữa con cũng đi! Mạc Ngôn Hy cáu kỉnh buông ra một câu.
    - Hy Hy!
    Bà Mạc đột nhiên quay người lại, thái độ nghiêm trang xưa nay chưa từng thấy:
    - Con là đàn ông, mà sao vô trách nhiệm thế? Lẽ nào con để một cô gái yếu đuối như Mễ Bối phải ở nhà một mình trong căn nhà lớn thế này? Lát nữa có thợ đến đây… Đám công nhân ấy có khi đã lâu không… Nhỡ thấy Mễ Bối xinh đẹp thế này lại… thì sao?
    Nói xong, cả nhà liền đi hết, để lại mình Mạc Ngôn Hy và Mễ Bối ở lại.
    Đại sảnh trong nháy mắt đã trở nên yên lặng, thi thoảng lại nghe thấy tiếng Mạc Ngôn Hy bẻ tay răng rắc vì tức giận mà không thể làm gì được. Gió đêm thổi tới, làm chiếc đèn chùm rực rỡ trên trần nhà lắc la lắc lư, Mễ Bối cảm thấy hơi chóng mặt.
    Thấy dáng vẻ tức tối của Mạc Ngôn Hy, Mễ Bối lấy hết dũng khí bước tới, nhẹ nhàng kéo kéo vạt áo anh ta.
    - Làm cái gì vậy? Đừng chạm vào người tôi!
    Mạc Ngôn Hy hét lên, làm Mễ Bối sợ hãi rút vội tay lại. Anh ta đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, liền quay đầu lại trừng mắt lên nhìn cô. Cặp mắt Mễ Bối còn trong sáng hơn cả pha lê.
    - Đúng rồi, sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Có thể cô đồng mưu với bọn họ? Nói, có phải cô và họ đã cấu kết với nhau không?
    Mạc Ngôn Hy hung hăng hỏi.
    Mễ Bối hoang mang không hiểu đối phương đang nói gì, chỉ khe khẽ lắc đầu. Mạc Ngôn Hy hiểu Mễ Bối không biết nói dối. Thấy cô đã phủ định, anh ta cũng không nói gì thêm nữa.
    Suốt nửa tiếng đồng hồ, Mạc Ngôn Hy vẫn luôn miệng lẩm bẩm:
    - Vẫn là cái trò ấy! Mẹ nó chứ, chẳng mới mẻ gì hết!
    Tối muộn, Mễ Bối muốn đi tắm.
    - Tắm cái gì mà tắm! Lát nữa đám thợ kia có ăn thịt cô thì tôi cũng mặc kệ đấy! Mạc Ngôn Hy doạ dẫm.
    Có điều hôm nay cô có ra ngoài, khắp người đẫm mồ hôi, không tắm thì rất khó chịu. Mễ Bối bước ra từ phòng tắm, khắp người thoang thoảng mùi hương hoa thơm ngát, những hạt nước long lanh đọng trên mặt, trên vai. Lúc này trông cô giống như một đoá hoa hàm tiếu trắng hồng, mềm mại mà mong manh, trong sắc trắng ẩn hiện sắc hồng. Mễ Bối liếc nhìn ra đại sảnh, không thấy một bóng thợ nào, nhưng lại thấy Mạc Ngôn Hy đang đứng gần cửa nhà tắm. Anh ta đang nhắm mắt nghỉ ngơi, hai tay đút trong túi quần, người dựa vào tường.
    Đúng là một gã “tâm khẩu bất nhất”.
    - Hừm… Tôi ra rót cà phê, tiện thể xem cô có bị chết chìm trong bồn tắm hay không thôi! Đừng có mà tưởng bở!
    Nói xong, anh ta liền nghênh ngang đi về phòng.
    Mễ Bối thầm cảm thấy tức cười, nhưng không trêu chọc gì Mạc Ngôn Hy cả. Cô về đến phòng thì thấy Mạc Ngôn Hy đã ngồi trên giường mình tự bao giờ.
    - Con bé này có bệnh hả? Xịt nhiều nước hoa lên giường làm khỉ gì? Toàn là mùi hoa đào không à!
    Mạc Ngôn Hy chun chun mũi nói. Mễ Bối cảm thấy oan ức, xưa nay cô dùng nước hoa bao giờ đâu.
    - Đứng đấy làm gì,lại đây.
    Mạc Ngôn Hy trừng mắt, quát lớn.
    Mễ Bối đứng ngẩn người ra, không biết nên phải làm sao.
    - Lại đây! Tôi có ăn thịt cô đâu!
    Anh ta kéo Mễ Bối lại, rồi ấn cô ngồi xuống bên cạnh.
    - Lát nữa cô ngủ giường, tôi ngủ đất.
    Mễ Bối giờ mới bớt lo, hân hoan gật đầu lia lịa.
    - Cô vui cái gì?
    Mạc Ngôn Hy thấy Mễ Bối không muốn ở cạnh mình như vậy, trong lòng bỗng cảm thấy rất bực dọc, cốc lên đầu cô một cái rồi nói:
    - Cô không sợ tôi ngủ đất sẽ lạnh sao?
    Nói xong liền thở phì một cái, đứng dây đi ra ngoài.
    Không ngờ anh chàng này lại nhỏ mọn như vậy! Mễ Bối nhoẻn miệng cười, kéo kéo vạt áo anh ta.
    - Làm gì thế?
    Mạc Ngôn Hy gắt gỏng.
    Mễ Bối chỉ tay vào mình, rồi lại chỉ xuống đất. Ý là mình sẽ ngủ dưới đất.
    Những ngón tay trắng muốt như cọng hành của cô vạch đi vạch lại trên không.
    - Được rồi! Tôi chỉ thử cô một chút thôi, xem ra cũng có lương tâm. Tôi ngủ đất được rồi, giường thơm như thế ngủ không quen!
    Một lúc sau, mấy người thợ lắp điều hoà tới. Tiếng búa, tiếng khoan ầm ĩ cả nhà.
    Mễ Bối nằm trên giường, được một lúc thì ngủ thiếp đi trong tiếng búa khô khốc.
    Không biết bao lâu sau, mặt Mễ Bối bị một luồng khí nóng phả vào, cô liền mở bừng mắt ra nhìn… một gương mặt đẹp trai đang gí sát vào mặt cô…
    - Ư…
    Mễ Bối giật mình ú ớ kêu.
    - Ây! Cô kêu cái gì chứ? Làm tôi giật cả mình!
    Mạc Ngôn Hy đứng thẳng người dậy, giải thích:
    - Tôi chỉ xem cô ngủ hay chưa mà thôi. Cô ở chung phòng với một người đẹp trai như tôi mà ngủ nhanh thế à? Heo à?
    Vừa nói, cặp mắt đẹp của anh ta vừa hấp háy.
    - Được rồi, không sao cả, ngủ đi!
    Mạc Ngôn Hy lại đòi đi ngủ.
    “Sao mình lại gặp phải loại người này nhỉ?” Mễ Bối chỉ muốn khóc mà không có nước mắt.
    Đêm khuya, Mễ Bối đang mơ màng thì cảm thấy tức bụng, bèn trở mình bước ra phía nhà vệ sinh. Đi được nửa đường thì ...
    - A! Đau…! Cô dẫm lên bụng tôi rồi! Mễ Bối khốn kiếp… muốn chết hả… đồ không có mắt! Tôi giết cô bây giờ!...
    …
    Sáng hôm sau, bà Mạc nhìn hai đứa con mắt thâm quầng, miệng ngáp ngắn ngáp dài, cười hì hì nói:
    - Chắc tối qua đã mệt phờ ra rồi phải không?
    Mạc Ngôn Hy có người yêu.
    Khi anh ta tuyên bố tin này trong đại sảnh, tất cả mọi người đều há hốc miệng đến nỗi có thể
    nhét vào đó một quả trứng.
    - Hy Hy? Con nói thật không? Con yêu ai? Thật không phải Mễ Bối chứ?
    Bà Mạc không tin hỏi lại.
    - Muốn con nói bao nhiêu lần nữa đây? Không phải Mễ Bối!
    Mạc Ngôn Hy bực bội và vội cơm vào miệng, liếc nhìn sang thấy nét mặt hoang mang của Mễ Bối đang ngồi bên cạnh.
    - Làm sao con yêu Mễ Bối được? Nó là em con mà!
    - Con thật lòng yêu cô gái đó à? Không phải vì chuyện gì khác chứ?
    Bà Mạc vẫn truy vấn.
    - Mẹ! Mẹ không thấy phiền à? Con không yêu thì ở bên cô ấy làm gì? Mẹ cho rằng ocn có ý đồ gì đây? Mạc Ngôn Hy này không bỉ ổi vậy đâu!
    Bà Mạc bị con trai nói vậy bèn ngây cả mặt.Bà im lặng trong giây lát rồi thấp giọng nói:
    - Thế nào cũng được, khi nào rảnh thì dẫn về đây!
    - Ừm!
    Mạc Ngôn Hy không để ý lắm, cắm đầu ăn, đưa mắt liếc trộm Mễ Bối một cái.
    Lúc này cô đang gắp một miếng cá vào bát mình, cẩn thận nhặt xương, sau đó mới gắp lại vào bát Mạc Ngôn Hy. Ngày nào cũng như vậy.
    Mạc Ngôn Hy thấy bát mình đã đầy ự, liền cười cười ngăn Mễ Bối lại:
    - Em gái ngoan à, biết em quan tâm anh rồi! Anh không ăn nữa đâu!
    Mễ Bối gật đầu như một cái máy. Mọi người bắt đầu say sưa bàn tán về bạn gái của Mạc Ngôn Hy. Bữa cơm hôm ấy, Mễ Bối ăn rất ít, nhưng không ai chú ý cả.
    …
    - Bối Bối, nàng tìm thấy ân nhân cứu mạng chưa?
    Cửu Hoàng tử hỏi.
    - Ư, tìm thấy rồi.
    - Nàng không thể yêu hắn. Hôm qua, Nguyệt Lão có đến tìm ta, nói nàng có một đoạn nhân duyên ở trần gian! Nhưng ta đã ép lão phải cắt nó đi rồi!
    - Thật không?
    Mễ Bối lơ đãng trả lời.
    - Thiếp làm sao có thể có gì với người đó được chứ, người ta đã có bạn gái rồi.
    - Vậy thì tốt quá!
    Cửu Hoàng tử nhảy cẫng lên như một đứa trẻ, nhưng câu sau của chàng lại khiến cho Mễ Bối phải giật mình:
    - Đừng quên rằng nàng là của ta! Kẻ nào muốn cướp nàng, kẻ đó phải chết!
    …
    Mễ Bối giật mìnn tỉnh giấc. Ánh mắt đầy lửa của Cửu Hoàng tử vẫn còn hiện lên rất rõ trong đầu cô. Đừng quên rằng nàng là của ta. Câu nói “Kẻ nào muốn cướp nàng, kẻ đó phải chết” khiến cho Mễ Bối ướt đẫm mồ hôi, quần áo dính sát vào người, rất khó chịu.
    Lúc này, trời mới hưng hửng sáng, trên nền trời xanh thẫm, sao mai sáng lấp lánh. Mễ Bối để chân không xuống giường, chuẩn bị đi tắm.
    Lúc đi qua phòng Mạc Ngôn Hy, cô phát hiện đèn vẫn chưa tắt. “Mới yêu mà đã phấn chấn tinh thần như vậy!” Mễ Bối thầm nhủ, rồi tiếp tục đi về phía phòng tắm.
    Tắm xong, trên đường về phòng, Mễ Bối lại đi qua cửa phòng Mạc Ngôn Hy. Không hiều vì nguyên nhân gì, cô dừng lại trước đó trong giây lát, cánh tay muốn gõ cửa như treo lơ lửng trên không hồi lâu, cuối cùng vẫn buông thõng xuống. Vào trong rồi, cô sẽ nói gì? Sẽ hỏi: “Bạn gái mới của anh đẹp không?” hay là hỏi: “Cô ấy có yêu anh không?”
    Càng nghĩ cô càng cảm thấy mình ấu trĩ. Mạc Ngôn Hy nhất định sẽ nhìn cô với ánh mắt giễu cợt rồi nói:
    - Liên quan quái gì đến cô chứ… ?
    Chuyện mất mặt, tốt nhất là không làm thì hơn.
    Mễ Bối chuẩn bị cất bước về phòng.
    Vừa mới nhấc chân lên thì đột nhiên cô nghe thấy tiếng Mạc Ngôn Hy gắt gỏng trong phòng.
    -Mẹ đừng có tự cho mình thông minh được không! Mẹ thì hiểu quái gì!
    Sau đó là tiếng của bà Mạc:
    - Con là do mẹ sinh ra, lòng con thế nào mẹ rõ hơn ai hết! Con à, nghe lời mẹ đi, nhất định phải ở bên người con yêu thương thật lòng thì mới hạnh phúc con ạ!
    - Rõ chán! Con đang rất hạnh phúc!
    - Sao con cứ cố chấp thế! Làm sao con biết được là Mễ Bối sẽ hạnh phúc?
    “Nhắc đến mình rồi!” Mễ Bối hiếu kỳ áp sát tai vào cửa lắng nghe.
    - …
    Im lặng.
    - Với lại… mẹ không muốn nhìn thấy con trai mình phải chịu đau khổ…
    Nói tới đây, giọng bà đã bắt đầu nức nở, nghẹn ngào.
    - Con chỉ cảm thấy mẹ rất ích kỷ!
    - Đúng! Mẹ ích kỷ, nhưng mẹ là một người mẹ, thương yêu con trai mình thì có gì sai?
    - Có gì sai? Mễ Bối cùng lắm chỉ mồ côi thôi, mẹ lại lợi dụng cô ấy như vậy! Mẹ có biết làm như vậy sẽ làm cô ấy tổn thương thế nào không? Con không muốn nói chuyện này với mẹ nữa! Việc của con, từ nay mẹ đừng can thiệp vào! Mẹ ra ngoài đi!
    - Con à… Thực ra bệnh của con…
    - Ra ngoài! Mễ Bối bị tiếng quát làm giật bắn mình, trong lòng thầm nhủ may mà mình đứng ngoài cửa, chứ nếu anh ta mà quát lên với cô như vậy, không biết đã chết mất bao nhiêu tế bào nữa. Nghe thấy tiếng bước chân, Mễ Bối vội vàng nhón chân rón rén đi về phòng. Trong đầu cô rất hỗn loạn, hai mẹ con bà Mạc cứ nhắc đến cô, nhưng cô nghe hoài mà không hiểu… Thôi, không nghĩ nữa, càng nghĩ càng đau đầu, còn một lúc nữa trời mới sáng, ngủ thôi…
    Nghĩ đoạn, Mễ Bối vùi đầu vào trong chăn.
    Từ khi Mạc Ngôn Hy có người yêu, lúc nào cũng thấy như người mất hồn, cả ngày ăn mặc chải chuốt, mỗi khi ra cửa còn lo lắng hỏi Mễ Bối cả chục lần:
    - Có thấy tôi đẹp trai không?
    Phải tận mắt nhìn thấy Mễ Bối dùng tay vạch lên không trung ba lần trở lên rằng: “Rất đẹp trai, rất đẹp trai!”, anh ta mới yên tâm ra ngoài.
    Giữa mùa hạ, ánh nắng dù có gay gắt đến đâu cũng không thể ngăn được bước chân Mạc Ngôn Hy. Có lẽ đối phương cũng là một cô gái khó đeo đuổi, ngày nào cũng hẹn gặp, lúc nào cũng gọi điện thoại. Hễ ra khỏi nhà là Mạc Ngôn Hy đi đến tối mịt mới về, để Mễ Bối ở một mình trong căn nhà rộng, buồn chán, mốc meo.
    Con trai có bạn gái, người làm mẹ đáng ra phải mừng rỡ, nhưng bà Mạc thì cứ thở ngắn than dài suốt cả ngày. Đã mấy ngày nay, Mễ Bối không thấy Mạc Ngôn Hy đâu, lẽ nào bọn họ đã dọn ra ở chung rồi? Hay là sáng sớm Mạc Ngôn Hy đã đi, thế nên cô mới không gặp được anh ta?
    Mễ Bối bắt đầu trách bản thân tại sao lại ngủ như heo, thế nên cô đặt chuông đồng hồ lúc 6 giờ. Đồng hồ vừa reo là Mễ Bối đã bật dậy, để chân trần chạy ra ngoài. Lúc đi qua cửa phòng Mạc Ngôn Hy, cô liền nhoẻn miệng cười… Quả nhiên anh chàng vẫn chưa ngủ dậy.
    Mễ Bối đi tưới hoa, ghé mũi sát vào cánh hoa hít hít những giọt nước long lanh. Những đóa hoa xinh xắn làm gương mặt cô càng thêm nổi bật, đáng yêu. Tưới hoa xong, cô vào bếp giúp vú Lý chuẩn bị bữa sáng, nghe kể chuyện hồi nhỏ của “cậu chủ” .
    - Cậu chủ ấy à, hồi nhỏ cậu ấy là một đứa trẻ rất đáng yêu, hiểu chuyện, lễ phép, lại xinh xắn nữa, ai cũng thích cậu ấy cả. Nhưng sau một trận ốm… Ôi!
    Vú Lý ý thức được mình đã lỡ mồm, vội đưa tay lên bịt miệng, lại thấy vẻ mặt kinh ngạc và hiếu kỳ của Mễ Bối, bèn vội vàng lấp liếm:
    - Cũng may là về sau chữa được bệnh, có điều từ đó tính tình cũng thay đổi! Được rồi, cô chủ, cô ra ngoài chuẩn bị dùng cơm đi, ở đây để tôi làm được rồi!
    Mễ Bối giờ mới chịu ra ngoài, trong lòng vẫn băn khoăn về bệnh của Mạc Ngôn Hy. “Đó là bệnh gì, hình như bà Mạc đã nhắc tới rồi thì phải!”. Cô vừa đi vừa nghĩ, lúc ngẩng đầu nhìn lên thì thấy cửa phòng của Mạc Ngôn Hy đã mở toang, vội vàng chạy lên lầu. Thôi rồi! Anh ta lại ra ngoài rồi! Mễ Bối chán nản ngồi xuống cạnhcây đàn, rầu rĩ không thôi. Cô ngơ ngẩn đưa ngón tay khẽ gõ nhẹ lên phím đàn, đầu óc trống không.
    Đột nhiên có một cánh tay lớn ấn mạnh lên tay cô. Phím đàn bị nhấn sâu, phát ra âm thanh vang vang.Mễ Bối giật mình hoảng hốt, quay đầu lại nhìn, là Mạc Ngôn Hy! Sự vui mừng lúc ấy cô thật khó có thể dùng lời mà diễn tả được!
    - Đang nghĩ gì vậy? Sao thấy tôi lại có vẻ mừng rỡ thế?
    Mạc Ngôn Hy thẳng thắn nói. Mễ Bối thoáng đỏ mặt, kéo vạt áo Mạc Ngôn Hy, rồi chỉ tay vào phím đàn, tỏ ý muốn anh ta đàn cho nghe, sắc mặt đầy vẻ chờ đợi.
    - Ờ, để hôm khác đi! Tôi sắp có hẹn rồi!
    Mạc Ngôn Hy vừa nói vừa cài cúc chiếc áo sơmi màu sáng.
    - Thế nào, mới mua hôm qua đấy, trông tôi có đẹp trai không? Có hơi lả lướt quá không?
    Mễ Bối cúi thấp đầu, tâm trạng đột nhiên chùng xuống, cặp môi nhỏ màu hồng phấn khẽ mím lại, chán nản gật gật đầu. Mạc Ngôn Hy thấy Mễ Bối bảo mình đẹp trai, vui vẻ vô cùng, cũng không để ý đến sự thay đổi của Mễ Bối, xem đồng hồ rồi nói:
    - Ôi chà, muộn rồi! Tôi đi đây,cô ngoan ngoãn ở nhà với mẹ nhé!
    Nói xong liền chạy vù ra cửa.
    Muộn? Lúc trước đi học có bao giờ thấy anh ấy tích cực thế đâu?
    Mễ Bối cúi đầu ủ rũ về phòng, tự an ủi mình: “Dù sao thì cũng gặp được người rồi!” Cô tựa tay trên bậu cửa sổ nấp sau tấm rèm cửa màu xanh, dõi mắt chờ Mạc Ngôn Hy ra ngoài. Bầu không khí xung quanh cô dường như cũng trầm xuống, gió khẽ thổi làm mái tóc mây của Mễ Bối tung bay, thi thoảng lại có một, hai sợi rủ xuống mặt, càng lằmtng thêm vẻ buồn bã nhưng rất đáng yêu, tựa như một con méo con bị người ta bỏ rơi vậy.
    -...?
    Sao mãi vẫn không thấy Mạc Ngôn Hy đi ra vậy? Lễ nào anh ấy đã ra rồi? Làm sao thế được chứ?
    Mải nghĩ ngợi, Mễ Bối vô ý quay đầu lại, bất chợt bị gương mặt đang toét miệng cười trước mắt làm cho giật bắn mình.Mạc Ngôn Hy vẫn chưa đi. Mạc Ngôn Hy đang đứng sau lưng cô! Không biết đã đứng nhìn cô bao lâu rồi, nụ cười trên mặt từ từ chuyển qua giễu cợt .
    - Đợi gì thế?
    Mạc Ngôn Hy nói, hai tay chống vào bức tường sau lưng Mễ Bối, bao vây cô trong vòng tay của mình.
    - Có phải đang đợi nhìn tôi ra ngoài không?
    Vừa nói, anh ta vừa đắc ý nhướng mày lên.
    Mễ Bối bị nói trúng tim đen, hai má đỏ bừng, định uốn mình thoát khỏi vòng tay anh ta; cô thực sự không quen cảm giác bị bao vây bởi mùi vị của một người con trai như thế này. Tim Mễ Bối đập mỗi lúc một loạn nhịp.
    -Chạy cái gì?
    Mạc Ngôn Hy nhanh tay chặn Mễ Bối lại, thái độ như một tên lưu manh đang ghẹo gái:
    - Tôi có ăn thịt cô đâu? Thực ra, tôi quay lại là muốn hỏi xem cô có cần mua thứ gì không. Mấy ngày nay, cô toàn ở lì trong nhà, có ra ngoài lần nào đâu.
    Mạc Ngôn Hy nói, dáng vẻ rất nghiêm túc, cứ như người vừa nãy mới trêu trọc Mễ Bối là ai khác vậy.
    Mễ Bối uể oải lắc đầu, tỏ ý không cần gì cả.
    - Ừa, vậy tôi đi đây!
    Mạc Ngôn Hy quay người đi
    -…
    Ánh mắt Mễ Bối thoáng hiện lên vẻ như muốn níu kéo, nhưng lại không làm gì để ngăn anh ta lại.
    - Tôi đi đây nhé!
    Vừa nói, anh ta vừa khoa chân bước ra cửa.
    Mạc Ngôn Hy đi thật; ngay lập tức, Mễ Bối giống như một quả bóng xì hơi, nằm vật xuống giường, ngón tay mân mê những hoa văn chạm trổ trên thành giường, đôi mắt buồn, hụt hẫng.
    - Khục…
    Đột nhiên, tiếng ho của Mạc Ngôn Hy vang lên ngoài cửa. Mễ Bối phấn khởi quay đầu lại. “Anh ấy chưa đi”
    - Nếu như… em gái anh yêu cầu anh ở lại, anh có thể suy nghĩ về chuyện hủy buổi hẹn tối nay. Thế nào?
    Dứt lời, hai mắt anh ta mở to nhìn chằm chằm vào Mễ Bối. Hai má Mễ Bối hồng lên như hoa đào tháng ba, xấu hổ cúi đầu, ngượng nghịu không biết phải làm sao, cuối cùng đành ngẩng mặt lên, đưa tay kéo kéo vạt áo Mạc Ngôn Hy, tỏ ý muốn giữ lại.
    Quả nhiên, Mạc Ngôn Hy đã bỏ buổi hẹn.
    Lý do là: trời nóng quá, anh ta không muốn ra khỏi nhà.
    Cho dù thế nào đi nữa, Mễ Bối cũng rất vui vẻ. “Vì mình mà anh ấy đã bỏ cả cuộc hẹn, như vậy chứng tỏ mình cũng có chút địa vị trong lòng anh ấy”.


--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhu nha tieu thu về bài viết trên: tử đinh hương
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: giagiabimba, Thu An do và 55 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.