Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 401 bài ] 

Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

 
Có bài mới 08.05.2020, 14:37
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 484
Được thanks: 2933 lần
Điểm: 31.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 176 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Ở đó có cả đồ nội y của tôi.” Tuy rằng đã thay ra rồi, đồ của cô cũng chẳng có hình thù gì kỳ quái, chỉ là mấy thứ này cô đã mặc qua rồi mà.

“Đúng.” Đáp lại một tiếng, chứng minh cho việc hắn có thấy.

Bị thái độ vô tư của hắn làm cho đứng hình, Nhạc Sở Nhân có chút chẳng biết phải biểu cảm như thế nào: “Đại Tướng quân, không cần tích chữ như vàng đâu. Anh tính theo đuổi tôi thật à? Cũng không phải không được, nhưng anh phải toàn tâm toàn ý, nếu không, anh cũng đừng trách tôi trở mặt.”

Cô vừa nói xong, Diêm Cận tắt máy hút bụi, thẳng lưng nhìn thẳng vào mắt cô: “Tôi vẫn luôn toàn tâm toàn ý.”

“Anh…tôi nói là phải toàn tâm toàn ý đối với tôi, chính là tôi, anh hiểu không?” Nhạc Sở Nhân chỉ vào mình.

Diêm Cận gật đầu: “Chính là em.”

“Tôi là ai? Tôi không phải Nhạc Sở Nhân của anh ở thế giới kia, Nhạc Sở Nhân tôi là độc nhất vô nhị, anh nghe rõ không?” Cứ tiếp tục như vậy, rồi sẽ có lúc cô bị hắn bức điên mất.

Đặt máy hút bụi xuống, Diêm Cận đến gần cô, đường cong ngũ quan nhu hòa đi rất nhiều. Trong lúc vô ý, khí thế của hắn trở nên mềm mại. (MTLTH.dđlqđ)

“Vẫn đều là em, khác nhau chính là, ở nơi đó tôi không còn có cơ hội, vì em đã gả cho người khác, còn yêu người đó nồng nhiệt. Nhưng hiện tại, tựa như đang trong một giấc mộng, tôi tình nguyện cả đời không tỉnh. Tôi không muốn lại nhìn thấy em gả cho người khác, yêu thương người khác. Tôi đã nếm thử cảm giác muộn màng, tôi không nghĩ rằng mình lại đến muộn một lần nữa.” Ngón tay mơn trớn lên khuôn mặt cô. Hắn gằn từng tiếng, thanh âm trầm muộn như thể đang nói cho chính mình nghe. Những lời hắn nói, tuyệt đối không có người hoài nghi, rất chân thành.

Cảm thụ tay hắn đang khẽ vuốt mặt mình, Nhạc Sở Nhân chớp mắt. Cô có thể nghe được nỗi đau của hắn, lòng của cô đột nhiên không thoải mái.

Ngày ngày cô đều nằm mơ, nhưng khi dậy rồi lại chẳng nhớ mình mơ cái gì. Mỗi lần tỉnh lại, đầu óc tựa như bị xóa, tâm tình khi ấy cũng rất phức tạp. Cô khẳng định trong mộng mình đã nhìn thấy gì đó, nhưng một chút cũng không nhớ mình mơ cái gì.

Cái cảm giác đó rất giống với hiện tại. Nhìn ánh mắt hắn, cô cảm thấy tình cảm trọng như núi của hắn, kèm theo đó là áp lực.

“Diêm Cận, quên cô ấy đi. Nếu như muốn cùng tôi ở một chỗ, anh phải quên cô ấy đi.” Những thứ không chiếm được, vĩnh viên đều là tốt nhất.

Diêm Cận ngốc lăng, quên? Những chuyện trải qua nhiều như vậy, quên, nói dễ hơn là làm.

“Làm không được? Nếu không làm được, đừng có trêu chọc tôi, tôi không có hứng thú làm thay thế phẩm cho người khác.”Nhạc Sở Nhân lạnh giọng, gạt tay hắn quay người định đi.

Hắn cầm tay cô, dùng chút sức kéo cô lại gần, ôm vào trong lòng: “Từ nay về sau, anh đảm bảo sẽ quên.” Dù sao những thứ đã qua đều là bất đắc dĩ. Cẩn thận nhớ lại, từng mảnh ký ức cũng chỉ có nỗi đau, cơ hội của hắn đã mất, quyền thế hắn cũng dám buông, nguyện ý bỏ lại hết thảy.

Nhạc Sở Nhân tựa vào lòng hắn, mấp máy môi: “Lời hứa hôm nay anh phải nhớ thật kỹ. Sau này nếu như lòng còn cảm thấy mâu thuẫn, cũng đừng trách em trở mặt.”

Hai cánh tay dùng sức, siết Nhạc Sở Nhân thở không nổi. Khóe môi Diêm Cận cong lên, khuôn mặt nhu hòa đi rất nhiều.

“Được, nếu như vi phạm lời hứa, mặc em xử trí.” Hắn đưa cô vào trong trái tim, đóng lại thật chặt. Hình bóng kia không thuộc về hắn, lần lựa chọn này, hắn nghĩ mình đã làm đúng.

Tới nơi này lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên Diêm Cận xuống lầu một.

Toàn bộ lầu một rộng khoảng năm sáu mươi thước vuông, hơn phân nửa căn phòng đầy đủ các loại dụng cụ hắn không biết, nhìn qua đã thấy rất chuyên nghiệp.

“Mấy thứ này anh không được tự tiện chạm vào, đặc biệt là những ống nghiệm này, vô cùng vô cùng độc.” Nhạc Sở Nhân đi phía trước, áo sơ mi cùng quần jean đơn giản, ôm lấy đôi chân thon dài cân xứng. Chỉ nói tới cơ thể của cô, quả thật rất đẹp, rất gợi cảm.

“Những thiết bị này nhìn qua rất lợi hại.” Diêm Cận đi ở sau, thân thể cao lớn này khiến không gian trở nên chật hẹp hơn. (MTLTH.dđlqđ)

Nhạc Sở Nhân buồn cười: “Không phải nhìn qua rất lợi hại, mà là lợi hại thật sự. Làm ra hợp chất nào cũng đều vô cùng tinh khiết.”

Diêm Cận nhẹ gật, thế giới này rất tiên tiến. Hắn nhìn xung quanh, cảm khái trong lòng.

“Em còn muốn làm việc, nếu như anh không có việc gì thì cứ ở đây chờ em. Đây, anh ngồi đây.” Cô đưa tay chỉ vào hai chiếc ghế lười ở cạnh cửa sổ, bên cạnh có cái bàn giản dị đặt vài cuốn sách.

“Được.” Diêm Cận đáp ứng, xoa xoa đầu cô. Động tác đơn giản như thế này cũng đủ khiến Diêm Cận kích động tới nỗi ngón tay cũng run.

Nhạc Sở Nhân mím môi, nhìn hắn ngồi yên. Sau đó cô khoác lên mình chiếc blouse trắng, bắt đầu bận rộn với những ống nghiệm.

Bình thường cô rất ít khi tinh luyện độc dược gì đó. Những động thực vật có độc tìm được trong núi, cô đều cất kỹ vào một chỗ. Hôm nay lấy ra sử dụng, cũng chỉ là để đối phó với Dịch Vong sư.

Cô lo lão ta phái hai vong linh tới, tuy có chút võ trong người nhưng nhìn chung cô cũng chống đỡ không nổi, rất dễ dàng chịu thiệt.

Đặc biệt là tối hôm qua, lão ta vậy mà lướt qua tường vây, vượt qua những cạm bẫy phòng hộ đơn giản. Vì vậy cô đã thay đổi một đám, hiệu lực cũng mạnh hơn.

Diêm Cận ngồi im lặng nhìn cô làm việc, thái dương đã ngả về tây. Đèn tự động bật, rất sáng.

Đôi mắt Diêm Cận trầm trầm, tất cả sự chú ý của hắn đều hướng về phía cô. Tựa hô cô cũng đã xong việc, đặt một loạt ống nghiệm vào trong một hộp thủy tinh, cởi áo blouse trắng, sau đó chạy vài bước đổ lên sô pha bên cạnh người hắn.

Diêm Cận nhìn cô, con ngươi như mang theo ý cười: “Mệt mỏi?”

“Em đói, trưa nay bị anh dọa, ăn không no.” Cô nhìn hắn, nhìn từ góc độ này, khuôn mặt này của hắn đúng là không có điểm gì xấu, rất đẹp trai.

“Anh xin lối. Tối nay sẽ có người tới đưa cơm, ăn nhiều chút.” Nhấc tay gạt sợi tóc phân tán trên trán cô ra.

Nhạc Sở Nhân cầm lấy tay hắn, nhìn ngón tay, cười rộ lên: “Đại Tướng quân, tay anh run! Tiếp xúc với em khiến anh kích động hả?”

Diêm Cận có hơi luống cuống một chút, cầm ngược lại tay cô thấp giọng nói:”Anh sẽ tận lực khắc chế.”

“Ai cho anh khắc chế? Em hiểu anh rồi nhá, anh chính là một xử nam Đại Tướng quân ngây thơ.”  Nhạc Sở Nhân ngồi dậy, thân hình nhoáng cái đã ngồi lên đùi hắn.

Quả nhiên Diêm Cận cứng người, nâng tay lên không biết nên đặt vào đâu.

Nhìn bộ dáng kia của hắn, Nhạc Sở Nhân cười to, nâng cằm hắn lên, chậc chậc vài tiếng:”Thực đơn thuần, em xấu xa đáng khinh thế này, tự bản thân em cũng thấy ngượng ngùng lắm” Nói lả ngượng ngùng, nhưng lại chẳng thấy cô ngượng ở đâu, nhìn thật tà ác.

Nắm lấy tay đang nâng cằm mình, Diêm Cận khẽ lắc đầu: “Chưa thành thân, tất nhiên anh không thể làm những việc ảnh hưởng tới danh dự của em.” Hắn nói lời này còn cắn từng chữ rõ ràng, nghe qua rất khôi hài.

Nhạc Sở Nhân chợt cười: “Cái gì là ảnh hưởng tới danh dự của em? Nắm nắm bàn tay nhỏ bé? Hay là thân thân cái miệng nhỏ nhắn?”

Diêm Cận bất đắc dĩ: “Không cần phải nói những lời này ra đâu.” Bởi vì tim hắn bắt đầu không xong rồi.

“Đại Tướng quân, anh thật đáng yêu.” Nhạc Sở Nhân cười không thở được, sau đó đứng lên, nghe lời hắn, không trêu đùa hắn nữa. Rất có ý tứ, đàn ông như thế này, thế giới này khó tìm được người thứ hai.

Diêm Cận lắc đầu, nhìn cô cười, khuôn mặt nhu hòa, ánh mắt cũng nhiễm ý cười, cả người hắn thoạt nhìn thoải mái hơn rất nhiều.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.05.2020, 14:32
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 484
Được thanks: 2933 lần
Điểm: 31.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 176 (3):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Đi ra khỏi lầu một, sắc trời bên ngoài đã tối đen, vừa vặn có người tới đưa cơm, Diêm Cận đi nhận, Nhạc Sở Nhân lên lầu rửa mặt.

Diêm Cận vào phòng bếp, lấy đồ ăn ra đĩa, Nhạc Sở Nhân ôm máy tính ngồi trên ghế sô pha.

Máy tính vừa mở liền xuất hiện tin nhắn, cô nhấn vào, là tiểu Giang gửi tin.

Nhìn thấy tin của tiểu Giang, Nhạc Sở Nhân lại nhớ đến di động đã bị hỏng của mình. Trách không được buổi chiều lại im lặng như vậy, điện thoại đã hỏng, người khác muốn tìm cô căn bản cũng không biết đi đâu mà tìm.

Đọc nội dung, Nhạc Sở Nhân hơi nhíu mày. Diêm Cận từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy cô đang nhíu mày.

“Làm sao vậy?” Ngồi xuống bên cạnh cô, hắn vừa nghiêng đầu liền nhìn thấy nội dung tin nhắn trong máy tính. (MTLTH.dđlqđ)

“Hắn ta còn có thể liên hệ với em bằng cách này?” Thanh âm rất thấp, có vẻ như hắn không vui cho lắm.

“Anh đừng vội ghen có được không? Anh ấy nói hôm nay bọn họ ở trong núi tìm được thi thể. Chờ pháp y chạy tới thì lại không thấy đâu.” Xoay màn hình máy tính để Diêm Cận đọc dễ hơn, Nhạc Sở Nhân nhìn hắn nói.

“Lão ta đã bắt đầu khống chế thi thể rồi!” Sắc mặt Diêm Cận không tốt, nhưng may mắn là chỉ có một thi thể.

“Hiện tại lão là phiền toái lớn, đội hình cảnh đã báo lên cấp trên, kế tiếp sẽ phát lệnh truy nã toàn quốc.” Nhạc Sở Nhân nói xong, mắt sáng rực lên, đứng bật dậy chạy vào phòng ngủ của mình.

Diêm Cận cầm máy tính của cô, nhìn mail lại một lần, cái cằm cương cứng mới có chút thả lỏng.

“Nếu như lão ta dám đến, chúng ta liền bắn hắn. Nếu như dùng độc, đến lúc pháp y khám nghiệm tử thi hẳn là sẽ rất phiền toái. Thế nhưng nếu làm bị thương bằng phương pháp vật lý, vậy thì dễ nói hơn rồi.” Nhạc Sở Nhân mang một cây súng săn từ phòng ngủ đi ra. Trong trại, có mấy nhà đều trữ súng trong nhà, chuyện này chính phủ cũng biết, dù cô có giấu súng trong nhà cũng không tính là phạm pháp.

Nhìn vật có hình thù kỳ lạ trong tay Nhạc Sở Nhân, Diêm Cận cảm thấy hứng thú: “Đây là súng săn?” Hắn đã nhìn thấy thứ này trong tivi, trên người tiểu Giang cũng có, nhưng súng của tiểu Giang nhìn có ngắn và bé hơn cái này.

“Đúng vậy, dân tộc thiểu số phụ cận trong nhà mỗi người đều có ít nhất một cái, em mua cái này ở chỗ bọn họ. Nhưng em không có năng khiếu, ngắm bắn không chính xác cho lắm. Anh có thể dùng thử xem, so sánh với ám khí của các anh, thứ này nhanh hơn không biết bao nhiêu lần.” Nhạc Sở Nhân đưa cây súng săn cho hắn.

Diêm Cận cầm lấy, nghiên cứu: “Thứ này phải dùng thế nào?”

“Em không thông thạo món đồ này, hai ta có thể tìm cách sử dụng trên mạng, anh đến học.” Đến khi đó cô sẽ dùng độc cổ vây khốn lão ta, Diêm Cận dùng súng, cam đoan lão trốn không thoát.

“Cũng được, đưa anh cách sừ dụng, anh học.” Gật đầu hai người bắt đầu lên kế hoạch.

Ban đêm, tất cả dụng cụ thông minh bày ở ngoài tường vây đều đã bắt đầu hoạt động. Nơi này lúc vào Tết Nguyên Tiêu còn được trang trí rất nhiều đèn vàng, vào những dịp lễ đặc biệt đều rất sáng.

Hôm nay không vào lễ lạt nào cả, nhưng vì phòng người kia mà tất cả đèn đều sáng. Nếu như đi ngang qua nơi này, cả người như thể được dát một lớp nắng.

Trong nhà chỉ bật đèn ngủ, càng khiến cho bên ngoài càng thêm rực rỡ.

Nhạc Sở Nhân mặc váy ngủ, dựa vào ghế sô pha xem tivi, chân dài vắt chéo, vài phần gợi cảm vài phần liêu nhân. Diêm Cận ngồi bên cạnh còn thành thành thật thật mở máy tính, đối chiếu với cách sử dụng mà nghiên cứu súng săn.

Trong tivi đang chiếu bộ phim về cuộc sống nông thôn, xem có vẻ hay hơn kịch bản cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu kia nhiều. Nhạc Sở Nhân thi thoảng khẽ cười, một tay vuốt cằm, một tay đặt ngang ngực, địa phương xinh đẹp kia bị ép lên nhìn càng hấp dẫn.

Mẹ chồng đại náo ủy ban thôn khiến thôn trưởng sợ tới mức chạy trối chết, Nhạc Sở Nhân cười đến không thở được, cả người đều run lên bần bật.

Diêm Cận đang tập trung tinh thần bên cạnh rốt cuộc cũng rời tầm mắt khỏi màn hình máy tính, quay đầu nhìn Nhạc Sở Nhân, cô nàng này cười đến không còn hình tượng gì nữa rồi. (MTLTH.dđlqđ)

Cong môi khẽ cười, nhìn thoáng qua tivi, Diêm Cận khẽ lắc đầu: “Buồn cười vậy sao?”

“Rất hài, nhà này mẹ chồng nàng dâu bất hòa, ông bố chồng chết để lại tài sản, hai người này tranh cãi ầm ĩ với nhau chỉ vì tiền, đây chính là cuộc sống bây giờ. Nhưng em nghĩ, hai ta chắc chắn không có khả năng, vấn đề bà tức không tồn tại, tiền ư? Lại càng không.” Vì vậy những chuyện như thế này chỉ có thể xem trên tivi, lại còn rất buồn cười.

Diêm Cận gật đầu: “Ngẫm lại thì, anh tới đây với hai bàn tay trắng, ăn mặc ở hoàn toàn phải dựa vào em.”

Nhạc Sở Nhân quay đầu nhìn hắn, hất cằm: “Em nuôi anh.”

Đôi mắt Diêm Cận như thể phát sáng, bàn tay đặt lên đùi muốn ôm lấy cô, nhưng cuối cùng lại không nhúc nhích.

“Đại Tướng quân, có phải anh muốn ôm em hay không?” Nhìn tay hắn, Nhạc Sở Nhân cười, cơ thể ngả vào người hắn, tủm tỉm nói.

Diêm Cận sửng sốt, cô vừa ngả người ra trước, hắn không tránh khỏi nhìn thấy cảnh xuân trước ngực cô. Tầm mắt đảo ra chỗ khác, chỉ dám nhìn mặt cô, nhưng nhìn thấy nụ cười tà ác của cô, hắn khẽ rũ mắt.

Nhìn thấy bộ dáng kia của hắn, Nhạc Sở Nhân cười càng vui vẻ, thân hình nhoáng cái đã ngồi sát bên cạnh hắn: “Đại Tướng quân, kỳ thật em cũng rất anh ôm em một cái. Cơ thể anh rắn chắc như vậy, khẳng định ôm rất thoải mái.”

Dùng thanh âm thật nhỏ nói xong, ánh mắt cũng rất khiêu khích, nửa người Diêm Cận cũng đã tê rần, chóp mũi là hương vị của cô, máu nóng xông thẳng lên ót.

Cô nhẹ giọng cười, càng nhìn hắn lại càng cảm thấy hắn có ý tứ. Nhạc Sở Nhân nghiêng đầu nhìn hắn, chậm rãi đưa tay, một chút lại một chút bò vào lòng hắn.

Diêm Cận nhìn tay cô, nếu như động tác của cô mau hơn một chút, hắn khẳng định sẽ không khẩn trương như vậy. Nhưng chậm như vậy khiến tim hắn cũng muốn rớt cả ra ngoài.

Ngay tại thời điểm Nhạc Sở Nhân muốn sờ ngực hắn, bên ngoài có tiếng động rất lớn.

Thanh âm không báo trước làm Nhạc Sở Nhân giật mình, tay cũng run lên. Diêm Cận lập tức đứng dậy phi thân ra cửa, ngoài tường có một bóng đen biến mất rất nhanh.

Diêm Cận dưới chân vận lực, cả người nháy mắt biến mất tại chỗ, tốc độ rất mau.

Nhạc Sở Nhân ngồi tại chỗ sửng sốt vài giây, sau khi lấy lại tinh thần liến chạy ra cửa. Bên ngoài không có bóng dáng người nào, nơi đèn chiếu sáng cũng không có gì.

Thở phào một hơi, cô nhíu mày nhìn đêm đen, ngoài tiếng côn trùng kêu, cái gì cũng đều không nghe được.

Ước chừng mười lăm phút sau, bên ngoài có bóng người nhảy vào, nháy mắt đã đứng trước mặt Nhạc Sở Nhân.

Nhạc Sở Nhân hỏi: “Có thấy người không?”

Diêm Cận lắc đầu: “Chạy rồi.” Hắn nắm tay cô đi vào phòng khách.

Thông báo: Tuần này không ra chương mới nhé. Mong mọi người thông cảm, tui phải thi tốt nghiệp, rồi thi lấy chứng chỉ các thứ TOT.
Rất xin lỗi mọi người QAQ, cũng cảm ơn đã âm thầm ủng hộ tui trong suốt thời gian qua.
Yêu thương S2



Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Súng săn

...41504333c54faa39.jpg [ 12.93 KiB | Đã xem 2235 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: linhkhin
     
Có bài mới 18.05.2020, 15:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Cát Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 484
Được thanks: 2933 lần
Điểm: 31.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 9. Chương 177: Tình nồng.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Chắc chắn lão ta đã bị thương, bị thứ kia rọi vào người, không bỏng thì cũng bị nướng đen. Thế nhưng bị thương mà vẫn có thể chạy nhanh như vậy, quả thật lợi hại.” Quay lại ngồi trên ghế sô pha, Nhạc Sở Nhân cảm thán.

Diêm Cận ngồi cạnh cô, đôi mắt rất sáng: “Lão ta bắt đầu quấy nhiễu rồi. Địch thủ lớn nhất của lão là anh và em, đội cảnh sát kia lão chẳng để vào mắt. Đêm nay, em nên cẩn thận hơn.” Hắn hạ âm, thanh âm trầm thấp gợi cảm kia làm người khác có cảm giác vấn đề hắn nói rất quan trọng.

Nhạc Sở Nhân gật đầu: “Em cũng nghĩ giống anh. Hai người đều là những nhân sĩ xuyên không từ thế giới khác, cái đinh lớn nhất trong mắt lão chính là anh.” Nhạc Sở Nhân nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Anh không sợ, anh chỉ lo lắng cho em. Thân thủ không tốt, phản ứng cũng chỉ coi là tạm được, rất dễ bị thương.” Nhìn cô yêu kiều mềm mại thế kia, trong mắt Diêm Cận, cô là người rất yếu đuối, cần được bảo hộ thật tốt.

Nhạc Sở Nhân nghe hắn nói, phì cười: “Không phải đã có Đại Tướng quân anh sao, em không sợ.”

Diêm Cận cong khóe môi, khuôn mặt lộ nét cười rõ ràng, Nhạc Sở Nhân kinh ngạc cảm thán: “Đại Tướng quân, anh thật đẹp trai.”

Nghe lời nói của cô, Diêm Cận hơi sửng sốt, không khỏi lại nghĩ tới một việc trước kia. Nàng cũng từng si mê tán thưởng Cần Vương gia rất soái, Cần Vương Điện hạ chỉ dịu dàng cười, nói với nàng: “Nàng vui là được.” Dù thanh âm hai người rất nhỏ, nhưng hắn vẫn có thể nghe thấy rõ ràng. Nghe giọng nói của Cần Vương kia, hẳn là đang rất hạnh phúc cùng đắc ý. Một bộ dạng nàng nói gì cũng đúng, kể cả nói hắn lớn lên xấu, hắn cũng có thể gật đầu đồng ý với nàng, thâm tâm chỉ muốn nàng vui vẻ.

“Em vui như vậy sao?” Diêm Cận hạ giọng nói. (MTLTH.dđlqđ)

“Vui mà, nhìn trai đẹp ai lại không vui?” Ngả người lại gần hắn, Nhạc Sở Nhân nháy mắt mấy cái, hai má hắn như thể bị bỏng, đỏ lên rất nhanh.

Diêm Cận đưa tay, nắm lấy cổ tay cô, hơi kéo về phía mình.

Nhạc Sở Nhân thuận theo sức của hắn, ôm lấy thắt lưng hắn. Ai dô, rắn chắc cứng cáp, thật thoải mái, thoải mái đến mức run hết cả người.

“Đại Tướng quân, vóc dáng anh thật tốt.” Ngón tay cô bẹo bẹo lấy một miếng thịt ở thắt lưng hắn, nhưng cứng quá, không bẹo được. Đàn ông mà, chân yếu tay mềm như cô làm sao mà đấu được với hắn.

Diêm Cận cứng người, nhưng lại có chút hưởng thụ cái nhéo yêu của cô: “Thế nào? Có cứng quá không?” Cơ thể đàn ông khác với phụ nữ, cô mềm mại như vậy, cảm tưởng như chỉ cần hơi siết chặt một chút nữa thôi là vỡ tan.

“Không, rất thoải mái.” Dựa vào lồng ngực, cô có thể nghe thấy tiếng tim đập rõ ràng hữu lực của hắn. Cô rất hưởng thụ khoảnh khắc này.

Thân cận với cô mới cảm giác được người cô mềm mại thế nào, khiến hắn cũng vô thức thả lỏng toàn thân.

“Đại Tướng quân, anh không thể trở về thế giới cũ, có thấy nhớ nhà không?” Chinh chiến sa trường, lập mã hoành đao, dù chỉ trong tưởng tượng, nhưng Nhạc Sở Nhân vẫn có thể phác họa vẻ uy phong của hắn. Sinh sống ở đó hơn hai mươi năm, đột ngột thoát ly khỏi cuộc sống cũ, chắc chắn hắn vẫn còn chưa quen.

“Tất nhiên là có nhớ, tuy chiến tranh đã qua nhưng đại quân vẫn phải đóng quân ở biên giới. Chiến tranh nổ ra không phải lúc nào cũng oanh liệt, anh lo cho bọn họ.” Nhớ tới hơn mười vạn đại quân của mình, họ là huynh đệ kề vai sát cánh chiến đấu qua bao chiến trận lớn nhỏ, còn thân hơn cả anh em ruột thịt. Khi xác định sống tại thế giới này, điều hắn quan tâm nhiều hơn cả là Diêm Tự quân.

“Thân ở giữa những cuộc chiến tranh, thần kinh sẽ luôn căng thẳng. Thế giới này không thể nói là an nhàn, nhưng em có thể nói là hòa bình hơn so với thế giới của anh. Đại Tướng quân, ý đã quyết, anh chỉ còn cách phải tập làm quen dần với cảnh thiên hạ thái bình này đi.” Đối với cô mà nói, chiến tranh là một thứ gì đó rất xa xôi. Nhất là những người sống ở thời vũ khí lạnh, cưỡi ngựa cầm thương đao chém giết, cô vẫn không thể nào mường tượng được sự khốc liệt của chiến tranh thời ấy. Những vết thương trên người hắn cô đều đã thấy, vẫn còn rõ ràng như vậy, không biết lúc ấy nguy hiểm tới cỡ nào.

“Ừm.” Cúi đầu, dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu cô, mùi hương nhẹ nhàng quẩn quanh nơi chóp mũi khiến lòng hắn vạn phần an nhàn.

Nhạc Sở Nhân dựa vào người hắn, an tĩnh không nói gì. Cuối cùng an bình rơi vào giấc ngủ, hô hấp đều đều.

Ôm cô, Diêm Cận không cần nhìn, chỉ nghe nhịp thở của cô cũng biết cô đã ngủ. (MTLTH.dđlqđ)

Khóe môi khẽ cong, hắn cúi đầu, ngắm nhìn dung nhan người con gái ở trong lòng hắn.

Nhìn cô ngủ say, Diêm Cận nhẹ nhàng ôm cô đứng lên, đi vào phòng ngủ của cô.

Hai viên đá ở đầu giường vẫn phát quang. Diêm Cận bế cô đi tới giường, nhẹ nhàng đặt cô xuống. Cánh tay khẽ khàng rút ra, hắn vẫn cứ cúi người như vậy để ngắm cô, đôi mắt dịu dàng nhu tình.

Đột nhiên khóe mắt liếc tới hai viên đá ở đầu giường, viên đá kia tựa như có sáng lên một chút. Quay đầu nhìn lại, quả thật là viên đá như huyết ngọc kia có chút ánh sáng lóe lên.

Bên cạnh là viên đá bình thường, so với viên kia, nó nhìn càng ảm đạm vô quang.

Diêm Cận khẽ nhíu mày, đồng thời người đang ngủ lầm bầm vài câu.

Cúi đầu nhìn cô, Nhạc Sở Nhân đang cười.

Diêm Cận nhìn cô cười, khuôn mặt vô thức cũng dịu dàng hơn nhiều.

“Ừm…Tiểu Thương tử…”Nhạc Sở Nhân xoay người, mơ hồ không rõ đọc ra ba từ.

Diêm Cận biến sắc, từ khi cô nói tên kia ra khỏi miệng, người hắn bắt đầu cứng lại.

Tiểu Thương tử….Ba chữ này vòng đi vòng lại trong đầu hắn, cằm hắn cương cứng lại. Nhìn chằm chằm người đang ngủ, trong lúc nhất thời hắn cảm tưởng như mình cái gì cũng không nghe thấy.

Một lúc sau đó, hắn cảm thấy lồng ngực vừa tức vừa rát, lúc này mới giật mình, thì ra bản thân đã nín thở lâu đến vậy. Hắn hít một hơi thật dài, bả vai buông lỏng, hắn nhìn cô một cái, đứng dậy đi ra ngoài. (MTLTH.dđlqđ)

Một đêm này, đối với người đang trong giấc mộng thì trôi qua rất mau, đối với người không ngủ thì chính là qua mấy mùa thu rồi.

Lúc Nhạc Sở Nhân mở mắt, trời đã sáng rõ. Cô ngồi dậy, vặn eo, duỗi người, hít thở một cái thật sâu. Mỗi ngày rời giường là lúc tâm tình tốt nhất. Chỉ là đêm qua cô vẫn nằm mơ, nhưng vẫn không nhớ được bản thân mơ cái gì.

Cào cào mái tóc rồi mới giường, mở cửa phòng, liếc mắt liền nhìn thấy người đang ngồi trên sô pha.

Khóe môi khẽ cong, Nhạc Sở Nhân thoáng cái đã nhào vào người hắn, ngửa đầu nhìn hắn: “Sao anh dậy sớm thế?”

“Dậy rồi à? Đói không?” Quay đầu nhìn cô, ngũ quan sắc sảo, ánh mắt nhìn cô nhu hòa đi rất nhiều.

Thông báo: Thứ năm mới ra chương tiếp theo nha QAQ. Tui vẫn chưa thi xong.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: HNRTV
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 401 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gautruchh và 135 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

4 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40



Snow cầm thú HD: Ủa thư viện nhạc đâu rồi ta??
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ
megau1976: ad dien dan, bộ Hào môn tranh đấu I: Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc đã hoàn, nhờ chuyển hoàn nha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 724 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 442 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 297 điểm để mua Yoyo đầu hàng
chạng vạng: Trang truyện sắc ở đâu vậy mấy thánh?
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 238 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 200 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 422 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 290 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 764 điểm để mua Ngọc xanh 6
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.