Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 128 bài ] 

Phượng tàn phi, cẩm tú thiên hạ - Sở Thanh

 
Có bài mới 10.04.2014, 08:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.11.2013, 01:15
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 226
Được thanks: 920 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phượng tàn phi, cẩm tú thiên hạ - Sở Thanh - Điểm: 5
Chào bạn, hiện diễn đàn LQD có tổ chức cuộc thi Sắc màu tiểu thuyết (thì thiết kế bìa truyện). Nội dung cuộc thi được tự chọn 1 truyện bất kỳ để làm bìa, mình đã chọn truyện này của bạn, ngày hôm nay bìa bắt đầu được trưng bày trên fanpage của diễn đàn, có gì vào ủng hộ mình nhé.

Bạn chịu khó tìm chút, vì mình không biết dẫn link ảnh riêng của face ^^!
https://www.facebook.com/tieuthuyetddlqd/photos_stream

Ảnh trên facebook bị phóng to khi ban tổ chức đăng lên, kui gửi bạn ảnh gốc kui làm nhé:



Tập tin gởi kèm:
Bìa 6.jpg
Bìa 6.jpg [ 162.16 KiB | Đã xem 12233 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn kuisuira về bài viết trên: Tử Thiên Băng, Uyển Tâm, edahuynh0307
     

Có bài mới 14.04.2014, 10:29
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8379 lần
Điểm: 17.5
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phượng tàn phi, cẩm tú thiên hạ - Sở Thanh - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 08: Gả vào Trang vương phủ

Thời gian này, tâm trạng Lạc Tuyết sa sút rất nhiều, chờ đợi thật lâu mới biết được tin tức của phụ mẫu thân sinh, từ sau khi nàng biết được mọi việc, hàng đêm vẫn mơ cùng một giấc mộng, trên vách đá ngập tràn băng tuyết, một nam nhân ôm trong tay một đứa bé, hét lớn về phía vách núi xa xăm, tiếng hét long trời lở đất, lại khiến người ta tê tâm liệt phế, nàng mỗi lần cố gắng nhìn rõ gương mặt nam nhân đều giật mình tỉnh giấc.

Cơn ác mộng này đã quấy rầy nàng rất nhiều năm, đến tận bây giờ, nàng vẫn không thể nào thấy được nam nhân trong giấc mộng đó là ai? Chẳng nhẽ là thân phụ của nàng sao? Ông ấy đang hét lên điều gì? Có phải…liên quan đến thân mẫu của nàng không?

Lạc Tuyết luôn để ý đến chuyện này, nên cứ thẫn thờ ngồi một mình, mặc cho Cẩm nhi đã nghĩ hết biện pháp trêu đùa Lạc Tuyết, hi vọng tiểu thư sẽ làm một tân nương tử vui vẻ.

Lúc tâm trạng Lạc Tuyết khá hơn, thì đã đến ngày thành thân.

Nàng lưu luyến cúi lạy từ biệt Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung, trong mắt ươn ướt, lại bị bà mối đưa ra ngoài, Cẩm nhi không nỡ rời xa tiểu thư khóc như mưa, nhất quyết nắm chặt tay Lạc Tuyết không muốn buông.

Nàng lấy thân phận thứ phi gả đi, nên không có tiếng nhạc được tấu lên, mà trên đất cũng không được trải gấm đỏ, chỉ có một kiệu nhỏ, và giá y đỏ thẫm trên người nàng. Quản gia chỉ mang theo một đội rước dâu nho nhỏ từ Trang vương phủ, đón nàng từ phủ Thị lang gả vào Trang vương phủ.

Vì là nạp thiếp nên không thể đi vào bằng cửa chính, mà phải đi vào bằng cửa hông. Thời khắc này, Lạc Tuyết hơi hối hận, thân phận thê thiếp khác nhau như vậy ư?

Trong lúc này, Trang vương phi Thượng Quan Vũ Điệp lại mỉm cười nhẹ nhàng nhận quà của các quan khách tới mừng, nàng đối với tướng công của mình lại rất cung kính, vẫn luôn dịu dàng hiểu lễ nghĩa. Nhưng không ai biết, dưới bộ mặt giả dối của mỹ nhân như thế, lại cất dấu biết bao oán hận sâu đậm.

Đến đại sảnh, dưới khăn voan đỏ thẫm, nàng nhìn thấy gương mặt anh tuấn phi phàm của tướng công nàng - Trang thân vương Long Ngạo Thiên, trong lòng Lạc Tuyết thoải mái hơn nhiều, chỉ cần chàng yêu nàng, đối xử với nàng thật tốt, như vậy đã đủ với nàng rồi.

Sau khi bái thiên địa, hôn lễ coi như đã thành. Lạc Tuyết được hai nha hoàn dìu vào động phòng, khách khứa không nhiều, chỉ có một số hoàng thân quốc thích, tham gia coi như người nhà tổ chức một hôn lễ rất đơn giản.

Lạc Tuyết ngồi trên chiếc giường mới trải chăn đỏ thẫm, trong lòng lại rất khẩn trương trống tim đập “thùng thùng”, bên ngoài tiếng tân khách chạm cốc chúc mừng và tiếng mọi người náo nhiệt nói chuyện, khiến nàng có cảm giác rất xa lạ, cuối cùng việc nàng cố chấp là đúng hay sai?

Qua một lúc tân khách cũng đã tản đi hết, Long Ngạo Thiên có cảm giác hơi say đẩy cửa bước vào, Lạc Tuyết vẫn ngồi yên trên giường, nhưng lúc này người hơi cứng ngắc. Nghe âm thanh Long Ngạo Thiên bước vào, lo lắng trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống.

Long Ngạo Thiên đi thẳng tới trước mặt Lạc Tuyết, lại càng khiến Lạc Tuyết khẩn trương hơn, trong lòng giống như nai con đi loạn.

Long Ngạo Thiên ngồi xuống bên cạnh Lạc Tuyết, đôi tay nhẹ nhàng đưa tới gần người Lạc Tuyết, chậm rãi kéo khăn voan đỏ thắm xuống, nếu như nói Lạc Tuyết trong mắt của Long Ngạo Thiên là một đóa hoa Tuyết Liên trên đỉnh Thiên Sơn, thì hôm nay dưới ánh nến khi nàng mặc trên người y phục màu đỏ lại giống như đóa hoa anh túc trong sáng sớm. Xinh đẹp mà quyến rũ, lại vừa như hoa mẫu đơn đang lúc nở rộ, thật xứng là quốc sắc thiên hương!

Long Ngạo Thiên ao ước nhìn vào đôi mắt yên tĩnh như làn nước thu thủy của Lạc Tuyết, hai người cứ như vậy nhìn nhau, cho đến khi Lạc Tuyết thẹn thùng cúi đầu, Long Ngạo Thiên nhẹ nhàng giữ chặt đôi tay ngọc ngà mềm mại của Lạc Tuyết, kiên định nói, “Bắt đầu từ đêm hôm nay, nàng chính là nữ tử mà ta yêu thương nhất!”

Bên trong màn đỏ, triền miên cả một đêm.

Buổi sáng thức dậy, Lạc Tuyết xuống dường trước tự tay mặc y phục cho Long Ngạo Thiên, hai bàn tay nhỏ bé và khéo léo lại vụng về thật lâu, mới sửa sang chỉnh tề cho Long Ngạo Thiên, làm cho Long Ngạo Thiên cười mãi, Lạc Tuyết đỏ mặt, “Trước kia ở nhà thiếp chưa từng làm qua, nên bây giờ làm không tốt lắm.”

"Đó là điều dĩ nhiên, nàng về sau cũng chỉ có thể mặc quần áo cho Bổn vương.” Long Ngạo Thiên bá đạo tuyên bố.

Lạc Tuyết mỉm cười không nói, nhưng trong lòng lại kích động không thôi.

Nha hoàn vào hầu hạ, thấy Long Ngạo Thiên đã mặc xong quần áo, hơi ngẩn ra một chút, sau đó lập tức khôi phục bình thường. Hai người đi tới hầu hạ Lạc Tuyết thay quần áo rồi sau đó trang điểm, sau khi làm xong hai người quay sang dọn dẹp giường đệm, một nhà hoàn nâng lên tấm lụa lấm tấm những giọt máu đêm đầu tiên của Lạc Tuyết trên giường, nhẹ nhàng mỉm cười, mang ra ngoài.

Dĩ nhiên vào lúc này, Lạc Tuyết hẳn là mặt đã đỏ lên rồi, hơi ngẩng đầu nhìn nha hoàn kia, hơn nữa chuyện tối qua lại khiến người ta ngượng ngùng như vậy. Long Ngạo Thiên đứng bên cạnh thu hết mọi chuyện vào mắt, cười vang rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

Nàng vừa dọn dẹp mọi thứ xong, đúng lúc nha hoàn trong phủ đến mời, "Trắc vương phi, đã đến giờ kính trà cho Vương gia và Vương phi rồi ạ!"

Lạc Tuyết vội vàng đứng dậy, để nha hoàn dẫn đường tới sảnh chính.

Long Ngạo Thiên và Thượng Quan Vũ Điệp ngồi trên vị trí chủ trì. Lạc Tuyết nhận lấy ly trà trong tay nha hoàn, tiến tới trước Long Ngạo Thiên, "Mời Vương gia uống trà!"

"Ừ." Long Ngạo Thiên nhận lấy ly trà, đưa đến miệng uống một ngụm, sau đó Long Ngạo Thiên ngẩng đầu lên dùng ánh mắt khích lệ Lạc Tuyết, nàng khẽ mỉm cười ngầm hiểu, nhưng trong mắt Thượng Quan Vũ Điệp hai người chính là đang liếc mắt đưa tình, ánh mắt luôn giám sát nhất cử nhất động của hai người, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười ôn nhu tao nhã, “Muội muội đã gả vào Trang vương phủ chúng ta, sau này chúng ta sẽ là người một nhà, cần phải hết lòng yêu thương và hầu hạ Vương gia cho tốt nhé!”

"Vâng, Lạc Tuyết ghi nhớ, sẽ làm theo những gì Vương phi chỉ bảo." Lạc Tuyết cúi đầu ôn thuận nói.

Sau khi dùng đồ ăn sáng xong, Long Ngạo Thiên vào cung, Thượng Quan Vũ Điệp cười lạnh nhạt nói cho Lạc Tuyết về tất cả các quy củ lớn nhỏ trong phủ, nói cho Lạc Tuyết một đại thông trang vương phủ quy củ, chẳng hạn như phải tới đúng giờ vấn an Vương gia và Vương phi, đến giờ dùng cơm phải tới, sẽ bố trí nha hoàn hầu hạ Lạc Tuyết vân vân..., Lạc Tuyết sau khi nghe điều gì cũng đều gật đầu, bày tỏ đã hiểu và nghe hết mọi việc.

Sau khi nói xong, liền phân cho nàng một nha hoàn hầu bên mình tên là Ngọc nhi, là một tiểu nha đầu thanh tú hay xấu hổ, không giống như nha đầu Cẩm nhi ngày ngày huyên náo, đột nhiên bên tai trở nên quá yên tĩnh, Lạc Tuyết cũng có chút không quen, lại bắt đầu nhớ nha đầu kia.

Sau ngày thành thân, cuộc sống của nàng cứ yên ổn mà trôi qua như vậy, cho dù làm cái gì cũng phải cẩn thận, chỉ lo xảy ra chuyện gì không tốt. Bây giờ, ngoài mặt, ít ra Lạc Tuyết và Thượng Quan Vũ Điệp sống với nhau coi như là hòa thuận. Trong một tháng, bình thường Long Ngạo Thiên sẽ ở bên Vũ Điệp nửa tháng, nửa tháng sau lại ở cùng nàng.

Thượng Quan Vũ Điệp đã hạ sinh một nữ nhi, tạm thời Long Ngạo Thiên vẫn chưa có nhi tử, nên ở trước mặt mọi người tuyên bố: "Vương phi và Trắc vương phi người nào sinh hạ được trưởng tử cho Vương phủ, sẽ lập đứa bé đó làm thế tử. Bất kể sanh mẫu là ai, một lời định không thay đổi!"

Lời này nói ra, Lạc Tuyết tỏ ra bình thường, nàng nghĩ cứ thuận theo tự nhiên là tốt rồi, nếu không phải là của nàng, thì tranh giành cũng vô ích.

Lúc Lạc Tuyết được gả đi có mang theo một cây đàn cổ, Ngọc nhi cũng không quá thân thiết đối với nàng, cả Vương phủ rộng lớn như vậy cũng không có ai có thể cùng nàng giải bày tâm sự, những lúc thấy cô đơn, Lạc Tuyết thường đánh đàn cho bản thân nghe.

Long Ngạo Thiên đã nhận lệnh rời khỏi Kinh thành bắt người và tịch thu tài sản của những quan tham, đã vài ngày chưa trở về phủ.

Lạc Tuyết nhớ ngày đó nàng dựa theo tâm trạng mình đánh một khúc đàn, lúc này lại đánh lên:

Lần đầu gặp nhau, vẫy nhẹ quạt, búi tóc tung bay, đã lưu lại trong trái tim.

Ngoảnh đầu lại nhìn lại, người đã đi, nước mắt trống rỗng, quay đầu lại mênh mông.

Bất chợt gặp nhau, ngẩng đầu nhìn, là nhu tình, say mê một đời.

Cuộc đời này nguyện làm hồng nhan, ước làm chim liền cánh.

Không quên lời hứa người nói, nhưng sợ sai lầm lỡ dở cả cuộc đời.

Đợi chờ vô ích, đợi chờ vô ích, nước mắt rơi ướt phím đàn, từng chút từng chút một.

Long Ngạo Thiên đã đứng ở cửa được một lúc lâu, thấy Lạc Tuyết chìm đắm trong hồi tưởng, nhất thời không thể thoát khỏi, trong khúc nhạc tựa như là đang nhung nhớ một người không thể quên, trong người có chút nóng lòng, nhẹ giọng gọi: "Lạc Tuyết?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Du về bài viết trên: Khuynh Thành, Loanlaclong, Lạc Nhạn, Ru Bi, Thư_Plynh, Trầm Ngư, Tô Thanh Nhã, edahuynh0307, kuisuira, xichgo
     
Có bài mới 18.04.2014, 12:04
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8379 lần
Điểm: 17.5
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phượng tàn phi, cẩm tú thiên hạ - Sở Thanh - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 09: Hiểu lầm


"Lạc Tuyết?" Long Ngạo Thiên nhẹ nhíu mày, lần thứ hai gọi Lạc Tuyết giữa lúc nàng đang mơ mơ màng màng.

Lạc Tuyết khẽ quay đầu lại, thấy đúng là Long Ngạo Thiên, mỉm cười kêu lên: "Vương gia! Chàng đã về rồi!"

"Như thế nào, nàng không hi vọng Bổn vương trở về sao?” Hòn đá đè nặng trong lòng Long Ngạo Thiên chưa tản đi, giọng hơi lạnh lùng hỏi.

Lạc Tuyết giật mình, nhìn sâu xa Long Ngạo Thiên một lát, mới nói: "Vương gia tại sao có thể nói như vậy? Đây là vương phủ của chàng, chàng là chủ tử ở nơi này, ai lại dám không chào đón chàng trở về phủ chứ?"

Long Ngạo Thiên nuốt xuống tức giận, đến gần Lạc Tuyết, "Nàng nói đúng, Bổn vương là là chủ tử của nơi này, bất luận là kẻ nào thích cũng được, không thích cũng không sao, đều phải học chấp nhận!”

Lạc Tuyết cắt mặt không ra một giọt máu, mơ hồ cảm thấy đau đớn, niềm kiêu hãnh của nàng cũng nổi lên, khóe miệng nhẹ nhích lên, cười như không cười, "Lạc Tuyết tạ ơn Vương gia dạy bảo, Lạc Tuyết nhất định ghi nhớ thân phận của mình!"

Long Ngạo Thiên đã giận bây giờ lại càng giận thêm, tại sao nhất định không chịu nói vài câu ôn nhu nhẹ nhàng vậy? Con ngươi màu đen của hắn chăm chú nhìn vào khuôn mặt ôn hòa của Lạc Tuyết, gằn từng chữ: “Nếu như đã biết thân phận của mình, vì sao không xưng là thiếp.”

"Dạ, thiếp biết sai rồi! Xin Vương gia tha tội!" Lạc Tuyết ngừng chốc lát, cúi đầu nhẹ nhàng nói.

"Hừ!" Long Ngạo Thiên vung cẩm bào xoay người rời đi. Để lại Lạc Tuyết một mình đứng đó ngơ ngẩn, lo lắng một lúc rất lâu, đây là như thế nào? Đây là lần đầu tiên sau khi nàng gả cho chàng hai người bất hòa, nhưng Lạc Tuyết suy nghĩ thật lâu, cũng không biết nàng sai ở đâu.

Nhưng đúng là Long Ngạo Thiên rất giận, lúc trước cưới Lạc Tuyết là vì thích nàng, bởi vì sắc đẹp của nàng khiến cho bản thân khó có thể kiềm chế được, mà lúc này hắn lại muốn nhiều hơn thế, bản thân hắn cũng không hiểu hắn muốn nhận được điều gì trên người của nàng?

Vừa nghĩ đến trong lòng nàng có nam nhân khác, Long Ngạo Thiên không biết tại sao lại nổi giận, mặc kệ oán hận trong đầu, đi tới "Thanh Tâm các" - nơi ở của Thượng Quan Vũ Điệp.

"Vương gia, vừa rồi quản gia đã tới báo, nói là Vương gia đã trở về phủ, thiếp đã chuẩn bị cháo tổ yến cho Vương gia đi đường về mệt, như thế nào mà lúc này Vương gia mới tới đây? Ha ha, có phải là đã qua thăm Tuyết muội muội rồi không?" Thượng Quan Vũ Điệp bưng cháo, nũng nịu nói.

Long Ngạo Thiên nhận lấy bát cháo tổ yến, đơn giản"Ừ" một tiếng, liền chơi đùa cùng tiểu quận chúa Long Khuynh Nhã, Thượng Quan Vũ Điệp trong lòng không thể hiện gì, trên khuôn mặt là nụ cười, nói: "Lạc Tuyết muội muội sinh ra rất xinh đẹp, vừa nhìn đã thấy thương, người nào nhìn thấy cũng vô cùng thích nha! Vương gia nên đến xem nhiều hơn."
"A? Vương phi nói thật lòng sao?" Long Ngạo Thiên sắc mặt không đổi trả lời.

"Đương nhiên rồi! Thiếp đâu dám trêu đùa Vương gia?"

Câu này vừa nói ra Long Ngạo Thiên lại nghĩ đến Lạc Tuyết, nàng đang trêu đùa bổn vương sao? Khó chịu được khai thông, đưa Long Khuynh Nhã giao cho bà vú, một mình đi đến thư phòng.

Thượng Quan Vũ Điệp nhìn bóng lưng Long Ngạo Thiên rời đi, miệng nhếch lên, dùng sức vò chiếc khăn trong tay.

Lạc Tuyết ở tại hoa viên bên trái tên là"Hà Nguyệt trai".

Nàng ngẩn người nhìn cuốn sách trong tay rất lâu, vẫn còn ở trang đó nãy giờ không lật trang khác, ánh mắt trống rỗng mơ màng. Ngọc nhi đưa nước tới, hầu hạ nàng rửa mặt, thay trung y, nhỏ giọng nói: “Trắc vương phi, Vương gia phái người đến báo, nói là tối nay nghỉ ngơi ở "Thanh Tâm Các", mời người đi ngủ thôi.”

Lạc Tuyết "Ha ha" nở nụ cười, "Ừ, ta đã biết, ngươi cũng lui xuống nghỉ ngơi đi, tối nay không cần tới hầu hạ.” Nàng đã sớm biết sẽ như thế này, với tính tình của chàng, làm sao dễ dàng hết giận như vậy được?

"Dạ, Trắc vương phi." Ngọc nhi thấy Lạc Tuyết nói năng bình tĩnh làm nàng không biết làm sao cho phải, nàng nghĩ Trắc vương phi nhất định sẽ phải khóc một trận.

Lạc Tuyết khóc thầm trong lòng, không thay quần áo mà nằm xuống, cả đêm không mộng.

Buổi sáng, theo thường lệ đến chỗ ở của Thượng Quan Vũ Điệp vấn an, phát hiện Long Ngạo Thiên cũng ở đó, chàng không vào triều sao? Mặc dù Lạc Tuyết hoài nghi, nhưng vẫn lễ phép hướng theo địa vị hai người chào hỏi.

"Hôm nay muội muội ở lại đây ăn sáng với tỷ tỷ được chứ? Nhiều người càng vui hơn." Thượng Quan Vũ Điệp nhiệt tình mời.

"Cảm tạ Vương phi đã mời, Lạc Tuyết..." Long Ngạo Thiên đang uống trà, cũng không buồn ngẩng đầu ngắt lời nói: "Nàng trở về "Hà Nguyệt Trai" dùng bữa đi."

Sắc mặt Lạc Tuyết không đổi, đáy mắt nhanh chóng tràn ngập bi thương, nhưng rất nhanh sau đó thản nhiên yếu ớt cười, "Dạ, vậy thiếp xin cáo lui!"

"Vương gia, Lạc Tuyết muội muội..." Thượng Quan Vũ Điệp nhìn Lạc Tuyết thướt tha rời đi, khóe miệng cong lên, cố ý khuyên ngăn, lại bị Long Ngạo Thiên ngắt lời, "Dùng cơm đi!"

Long Ngạo Thiên ăn không có cảm giác ngon, ăn qua loa một ít rồi đặt đũa xuống, ban đầu hắn định hồi kinh sau đó xin Hoàng thượng nghỉ ngơi vài ngày, hôm nay muốn mang Lạc Tuyết ra ngoài cưỡi ngựa, bây giờ lại biến thành như thế này, hắn cũng không còn hứng thú gì nữa, gọi thị vệ tới dặn dò, sau đó thay đổi y phục, liền xuất phủ.

Lạc Tuyết trở lại "Hà Nguyệt Trai", Ngọc nhi đã dọn xong đồ ăn, Lạc Tuyết ăn vài miếng, nói là không có khẩu vị, bắt Ngọc nhi mang đi.

"Ngọc nhi, ngươi biết chơi cờ không?" Lạc Tuyết nhàm chán, hỏi.

"A? Xin lỗi, Trắc vương phi, Ngọc nhi chơi không tốt."

"Thật là đúng lúc, đến đây ta dạy ngươi?"

"Trắc vương phi, Ngọc nhi là một nha hoàn, người dạy Ngọc nhi, như vậy sẽ phá hỏng phép tắc?” Ngọc nhi không yên lòng hỏi.

"Làm sao có thể như vậy được? Đừng sợ, có ta rồi." Lạc Tuyết an ủi, chuyện đã không tốt còn có thể không tốt đến mức nào nữa đây?

Toàn bộ một ngày, Lạc Tuyết đều ở đây dạy Ngọc nhi đánh cờ, Ngọc nhi lúc đầu còn không biết cách chơi lắm, nhưng mấy ván tiếp theo, đã dần nắm được phương pháp, chủ tớ hai người bắt đầu sôi sục khí thế, Long Ngạo Thiên đứng ở phía đối diện “Hà Nguyệt Trai” nhìn tới, trừng mắt nhìn thật lâu, cuối cùng vẫn không đi vào. Tâm trạng hắn cả ngày không yên, mà nàng lại hào hứng như vậy, chơi cờ rất vui vẻ, làm sao còn tâm trạng để nghĩ tới hắn đây?

Buổi tối, sau khi Ngọc nhi đi về nói, "Vương gia đã nghỉ ngơi ở "Thanh Tâm các." Lạc Tuyết gật đầu, vẫn như hôm qua bảo Ngọc nhi lui xuống.

Năm ngày liên tục, Long Ngạo Thiên đều không đến chỗ Lạc Tuyết, cũng không ngủ ở đây.

Đến buổi tối ngày thứ sáu, Lạc Tuyết đang ngồi trước bàn trang điểm, định tháo trang sức ra, thì Ngọc nhi đi vào, đang định mở lời, liền bị Lạc Tuyết ngắt lời nói: "Ngọc nhi, về sau có chuyện gì liên quan đến Vương gia, không cần báo nữa. Ngươi cũng mệt mỏi cả ngày, mau đi ngủ đi. Sáng ngày mai ngươi còn phải dạy ta làm nữ công đấy."

"Không phải, Trắc vương phi, là....."

"Là ngươi không muốn dạy ta nữa sao? Ha ha, Ngọc nhi, ngươi kém hơn nha đầu Cẩm nhi hầu hạ ta trước kia rất nhiều nha, bất luận nàng làm cái gì thì phải rõ ràng việc đó.” Lạc Tuyết vẫn đưa lưng về phía Ngọc nhi nói.

"Không phải, là Vương gia đã đến!" Lần này Ngọc nhi cướp lời nói.

"Ngọc nhi, ngươi xuống trước đi!" Không biết Long Ngạo Thiên đã đứng ở cửa phòng từ lúc nào, nghe thấy lời Lạc Tuyết nói, làm lòng hắn nguội lạnh.

"Dạ, Vương gia, nô tì xin cáo lui." Ngọc nhi khom người lui xuống.

Lạc Tuyết dừng tay ở giữa không trung, ngây người rất lâu, mới xoay người, đi tới trước mặt Long Ngạo Thiên, cúi người hành lễ: "Thiếp xin vấn an Vương gia!"

"Nàng không mời Bổn vương vào phòng sao?" Long Ngạo Thiên khóe miệng nâng nhẹ, hơi trêu tức nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Du về bài viết trên: Khuynh Thành, Lạc Nhạn, Ru Bi, Thư_Plynh, Tô Thanh Nhã, edahuynh0307, evelynmac, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 128 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.