Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Thư hối lỗi của chồng trước - Kim Cát

 
 01.04.2014, 11:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 28.03.2014, 22:47
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 128
Được thanks: 450 lần
Điểm: 16.2
 [Hiện đại] Thư hối lỗi của chồng trước - Kim Cát - Điểm: 9

images


Tác giả: Kim Cát
Converter: Ngocquynh520
Editor: Liezieng
Beta: Tịnh Yên
Nguồn: https://diendanlequydon.com

                                            
Giới thiệu:

Haizz, bản thân anh làm chồng đúng là thất bại, mới hôn mê tỉnh lại thì phát hiện ra không thấy bóng dáng của vợ, anh phải dùng tất cả biện pháp để tìm hiểu nơi ở của vợ từ người ngoài - được rồi, anh phải đính chính lại, là "vợ trước"

Đều do trước đây anh rất đốn mạt, đối với sự thật tâm của vợ, anh không quan tâm, ngay cả khi cả hai xảy ra quan hệ, anh vẫn cứ khăng khăng không cam lòng chỉ vì sau một đêm tình lại bị người lớn ép buộc đi vào lễ đường. Thế là anh giận dỗi để vợ mới cưới ở nhà, rồi bỏ nhà đi.

Làm cho vợ trước một mình đối diện với áp lực của người nhà cùng với ánh mắt của người ngoài, cho dù có cơ hội gặp mặt cũng không quên nhấn mạnh: anh không thương cô. Anh đang lừa ai vậy? Nếu anh không thương cô thì tại sao qua nhiều năm như thế trong tim anh vẫn chỉ có một mình cô?

Có lẽ anh nên chân thành cảm ơn lần ngoài ý muốn suýt mất mạng kia vì nó khiến anh nhận thấy sự mù quáng và ngu xuẩn của bản thân, quyết tâm để xuống dáng vẻ thiếu gia, bay qua đại dương, trèo non lội suối, cho dù chịu nhiều đau khổ, cũng nhất định phải mang báu vật vô giá quay về bên anh



Đã sửa bởi Liezieng lúc 01.04.2014, 13:32, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.04.2014, 13:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 28.03.2014, 22:47
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 128
Được thanks: 450 lần
Điểm: 16.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thư hối lỗi của chồng trước - Kim Cát - Điểm: 50
Chương 1:

Anh giống như đã trải qua một giấc mơ thật dài.

Mặc dù trong mơ không có nhiều hình ảnh rõ ràng nhưng anh lại cảm thấy bản thân giống như linh hồn lang thang ngàn năm, mang theo sự mờ mịt trôi nổi trong sương mù đến nơi vĩnh hằng.

Nhưng mà thỉnh thoảng, so với việc đi khai thiện lập địa, so với ánh ban mai chiếu sáng trong đêm tối thì chuyện này thật là thần kì, giống như kì tích, anh bỗng nhiên cảm nhận được bản thân đang hít thở, trái tim đang đập trong lồng ngực - anh thấy người con gái đó. Anh nghĩ, lần đầu tiên Adam nhìn thấy Eva có lẽ cũng là loại cảm giác này.

Ngay lúc đó ý thức trở nên linh hoạt, anh không còn là linh hồn lang thang, anh có cảm nhận và suy nghĩ, và một vài cảm giác không rõ ràng nào đó, anh là.....

Anh là ai? Người đàn ông lười nhớ lại, tiềm thức nói cho anh biết, người con gái trước mắt rất quan trọng với anh.

Hình ảnh đầu tiên hiện lên rõ nét, người con gái hoàn mĩ và tinh xảo, cổ và vai mịn màng  trắng nõn, đường cong hiện ra thật đẹp! Đẹp đến mức anh nhìn không rời mắt, da thịt trắng mịn như ngọc trai, cuốn hút anh, trong lòng dâng lên một cảm giác rung động quen thuộc.

Cô gái thanh tú với tóc xoăn nhẹ, đen bóng mượt mà, nhìn qua như bộ lông mèo mềm mại, trong lúc bất chợt anh cảm thấy lòng bàn tay của mình đột nhiên nóng lên, suy nghĩ chốc lát liền lập tức cảm nhận được phần cảm xúc này.

Cô ấy mặc áo lông ngắn tay màu hồng phấn, lộ ra một đôi tay trắng như ngọc, đi cùng chiếc váy ngắn trên đầu gối. Nàng ngồi ở bờ hồ, hai tay cẩn thận cầm một viên đá quý hình trái tim.

Màu sắc viên đá quý đẹp không thể tả thành lời, ánh sáng bảy màu tuy rằng chói mắt, nhưng cũng không hấp dẫn bằng vẻ mặt của người đang mang viên đá, tất cả sự chú ý của các nam nhân đều tập trung trên người nàng.

Tình cảnh này, quen thuộc đến mức nói không thành lời, nhưng anh không thể suy nghĩ thêm được gì.

“Tâm Tâm". Anh nghe được một giọng nói trầm ấm xen lẫn tiếng cười đùa gọi cô.

Cô ngẩng đầu, gương mặt trong sáng thuần khiết nở nụ cười ngọt ngào, làm cho người khác nhìn vào không khỏi rung động.

Cô đứng dậy làm cho cảnh vật nhạt màu đi, xung quanh trở nên ảm đạm, từng cánh hoa hồng màu đỏ tươi rơi vãi, chim bồ câu trắng im lặng bay qua gác chuông. Tâm Tâm mặc áo lụa trắng đi về hướng anh.

Đó là hôn lễ của anh, bầu trời mang màu u tối, không giống với sắc màu hạnh phúc.

“Anh có đồng ý lấy cô gái này làm vợ không?", Linh mục cất tiếng hỏi.

“Tôi có thể chấp nhận cuộc hôn nhân này, nhưng chỉ cố gắng không lên giường với người con gái khác ."

Tiếng thở mạnh của các vị khách vang lên.

Tên đốn mạt này là ai? Người đàn ông phập phồng tức giận.

Người đàn ông này thật đáng bị đánh! Nhưng mà, người đàn ông này chính là anh. . . . . Anh sửng sốt, sự thật này bỗng nhiên sáng tỏ.

“Không sao." Khuôn mặt nhỏ nhắn dưới tấm lụa trắng vẫn đang mỉm cười yếu ớt, giống như ánh sáng ban mai ngày đông, trên cây đọng lại một giọt sương mà có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Anh không hôn cô, cô vẫn cố gắng giữ nụ cười lúm đồng tiền trên mặt, cho đến khi mọi người rời đi, cho đến khi cô nghĩ anh quay đầu lại, nụ cười bị lãng quên mới bị mờ đi.

Thậm chí cô không dám đem sự cô đơn lưu lại trên mặt quá lâu.

Anh cảm thấy khó thở. Tại sao anh có thể làm như thế?

Cánh hoa hồng bắt đầu rơi phảng phất không dứt như ai đang khóc thầm, màu sắc hình ảnh dần dần lặng lẽ mất đi, từng cánh hoa biến thành màn mưa đen trút xuống, trong giây lát lấp đầy cảnh trong mơ ngắn ngủi.

Ý thức bị thúc đẩy quay về vực sâu tăm tối phía trước, anh chỉ có một ý nghĩ:

Tâm Tâm, thật xin lỗi. . . . . .

Bay bổng mờ mịt như phù du, nhưng lần này ý thức phát triển một bước, anh cảm thấy mình ở trong bóng đêm, trên lưng mang theo sứ mạng quan trọng mà anh không thể hình dung cụ thể, liều mạng đi lên phía trên.

Tâm. . . . . Tâm Tâm! Chờ anh!

Nói thật ra, anh không có khả năng tự mình đi hỏi Tâm Tâm rốt cuộc là gì? Là tim heo? Lương tâm? Vẫn là dáng người nóng bỏng như ngôi sao nổi tiếng. . . . . Ặc, anh có thể nói giỡn? Điều này chứng tỏ ý thức của anh bắt đầu hoạt động sao? Ngay khi anh tự hỏi, xung quanh toàn là bóng đen vây quanh bị ánh sáng dịu dàng xua đuổi, đó là lúc anh nhìn thấy người con gái ấy.

Nhất định là vì sự tồn tại của cô, thế giới mới có cảnh đẹp, mà cảnh vật này lại dịu dàng đến thế! Trong lòng anh chứa đầy cảm động, không nói lên lời.

Lần này anh có thể chắc chắn Tâm Tâm rốt cuộc là gì! Đúng, là Tâm Tâm. . . . . là Tâm Tâm. . . . . . .

Trong phút chốc anh còn không muốn đứng lên, nếu gọi cô là Tâm Tâm, thì chắc hẳn đó chính là tâm can bảo bối, nếu không phải thì làm sao anh có thể gọi cô là Tâm Tâm?

Nhất định là tâm can bảo bối! Người đàn ông phát hiện ra đối với từ này rất quen thuộc, giống như trong lúc anh vận động kịch liệt thường nói ra, ha ha!

Tốt lắm, điều này không quan trọng, quan trọng là, lúc anh nhìn thấy tâm can bảo bối - cô gái ấy, thậm chí anh muốn khóc, dường như trải qua  trăm ngàn nỗi đau, ngang qua những biến đổi lớn, cuối cùng hướng về tim, lồng ngực anh đau, hốc mắt nóng lên. . . . .

"Tâm Tâm. . . . .", Sinh mạng của anh, bảo bối của anh, anh đã tìm được. Người đàn ông nhìn theo hướng cô gái đang cúi đầu ngồi ở cạnh giường rồi bóng dáng bay nhanh đi.

Cố gái ngẩng đầu lên, mắt vì khóc một ngày một đêm mà sưng đỏ, chóp mũi ửng hồng, sắc mặt tái nhợt, đáng thương và hết sức gầy yếu - ngực anh đau, chắc hẳn anh đã đi trong bóng đêm lâu lắm, tâm can của anh đã chờ đợi, đợi đến lúc đứa bé cũng biết nói, đành phải lấy nước mắt rửa mặt.

Không việc gì, anh hiện tại đã trở về, từ hôm nay trở đi, anh sẽ  lại tốt hơn mà. . . . . .

Chỉ là một khoảng cách nhỏ, thời gian trôi qua giữa hai người bọn họ thật nhanh, anh chỉ có thể đứng đó lo lắng, phát hiện ra chính mình dường như rơi vào vòng xoáy thời gian, trong nháy măt, trần gian từ lâu đã chuyển qua trăm nghìn.

Vẻ mặt cô gái chuyển dần từ bi thương sang lạnh nhạt, bình tĩnh nói ra, " Chúng ta ly hôn đi." Suy yếu Phiêu Miểu năm chữ, từng chữ từng chữ đập vào ngực anh.

Cái gì? Anh nghe được âm thanh vật gì đó rơi xuống đất bẻ nát.

Tại sao có thể như vậy?

Không phải! Tâm Tâm, anh rất vất vả mới đi đến được đây! Em cũng không biết anh đi có bao nhiêu vất vả, nếu như không phải anh muốn đến bên cạnh em, anh làm sao bị vứt bỏ như vậy được? Anh nghĩ muốn giả thích, nhưng lại nghe một âm thanh khác - rất không khéo, âm thanh này cùng với giọng anh phát ra giống nhau như đúc.

"Nếu em quyết định vậy, anh không ý kiến, đợi chút cùng gặp luật sư ký tên". Tiếp theo là tiếng khép cửa vô tình.

Nè nè nè! Có lầm hay không? Là ai giả mạo giọng nói của anh đưa ra loại ý kiến không có lương tâm này vậy? Anh đang ở trong này nha! Anh muốn kháng nghị!

Anh lại chìm trong tối tăm, càng ngày càng sâu trong bóng tối.

Lúc này đi càng cực khổ, trong lòng càng vội vàng, chỉ là tại sao lo lắng, ý thức lung tung, anh cũng không cách nào chứng minh, anh giống như đang đấu tranh giữa sự sống và cái chết, dùng toàn bộ sức lực cuối cùng hướng ánh sáng mà đi.

Chờ anh! Chờ anh. . . . .

Con mẹ nó, anh không cần ly hôn!

Rất không thích, đặc biệt khó chịu, vì thế lần này anh đấu tranh bằng tất cả sức lực, ra sức chống lại sức kéo của bóng tối.

Có lẽ ông trời bị thành ý của anh cảm động, cuối cùng anh cũng thấy lại ánh sáng.

Chính là ánh sáng đó! Chính là ánh sáng đó! Anh cảm thấy cả người tràn đầy năng lượng, dùng hết sức chạy tới hướng tới ánh sáng, anh hớn hở hướng tới. . . . .

Tâm Tâm! Anh tới rồi!

Ánh sáng đánh úp tới anh trong nháy mắt, anh phát hiện bản thân đang nửa nằm trên một thảm cỏ mềm mại, cô gái trưởng thành hoàn toàn, một bộ ngực đầy đặn gần anh trong gang tấc, gần như là dán vào mặt anh, tuy rằng còn cách quần áo, nhưng anh hoàn toàn tưởng tượng được phía sau lớp vải, bộ ngực tròn trịa trắng mịn, tuyệt đối là hàng tốt nhất.

Oa. . . . . là sự thật 100% nha! Anh nuốt nước miếng, nhận ra bộ phận nào đó ngủ say bao lâu nay lập tức đứng thẳng.

Nguyên lai là thân thể mềm mại dính trên người anh xích ra, đang thất vọng, thì cánh mội đỏ mọng trực tiếp áp vào môi anh, rụt rè hôn anh.

Trong lòng anh nhìn trời kêu gào.

"Em. . . . Em thích anh." Cô gái ngước mặt lên, gò má trắng nõn ửng hồng, vô cùng xinh đẹp, khiến đàn ông nhìn không chớp mắt.

"Thật sự rất thích anh." Cô xấu hổ đến mức sắp ngất, anh không nhịn được lo lắng cô sẽ thật sự té xỉu, nhưng khi nghe lời cô nói người bị choáng lại là anh.

Đùng đùng. . . . .

Có cái gì đang nổ sao?

Trong lòng anh đang phát ra khói lửa!  Tiếng nổ này so với những quả bom đạn thời chiến còn có sức tàn phá hơn. Ai ở đằng xa đang hát bài tình ca đầy nhiệt huyết? Làm cho lòng anh lộ ra bao nhiêu vui thích!

A a a. . . .  Tâm Tâm! Trái tim của anh! Không có em anh không biết sống thế nào?

Hình ảnh bắt đầu xoay tròn, dưới thân anh là cô gái quần áo không chỉnh tề.

"Lòng chung thủy của anh có cái giá rất đắt." Anh nghe được tiếng nói lạnh băng của chính mình.

"Thật xin lỗi, em đồng ý. . . . ." Cô bối rối đứng dậy, dây áo ngực đứt làm đôi, không thể che được cảnh xuân, bộ ngực no tròn hiện ra trước mắt anh, váy bị kéo đến trên đùi, tóc tai cô hỗn loạn, gò má ửng hồng.

Cảnh trước mắt làm cho mạch máu anh bị phá hủy hoàn toàn, nhưng lòng anh đang kinh sợ.

Cô. . . Cô. . . .Cô đang khóc.

Đáng ghét, anh tới cùng là đang làm cái gì? Tại sao cô lại rơi nước mắt không ngừng?

"Em đồng ý." Hình ảnh tiếp tục xoay tròn, trở lại trên cỏ, cô gái đang cầm tay anh, dáng vẻ giống thiếu nữ xinh đẹp bắt đầu tìm hiểu tình ái, mang theo chút hấp dẫn, ngay cả khi chớp mắt cũng vô cùng rụt rè, cô chậm rãi cởi bỏ quần áo trên người, trong chốc lát, nửa người trần trụi nghiêng người cúi hôn môi anh.

"Thích. . . . . . ."

Anh nghĩ, anh chắc hẳn đang rất hạnh phúc? Hạnh phúc sắp nổ tung. . . . . Dĩ nhiên vật dưới đáy quần cũng thế, quanh quẩn trong bóng tối lâu như vậy, lần đầu tiên thấy được tình dục tồn tại, nóng bỏng cùng chân thật.

Nhưng mà, tại sao tim anh lại co rút từng cơn? Nghe cô gái nói vậy, lồng ngực co rút đau.

Cô gái to gan nắm lấy tay anh, đặt lên bộ ngực mềm mại của chính mình.

Mọi người đàn ông đều sắc lang, trong tình cảnh này không hưởng thụ thì còn gì là đạo lý? Bỗng nhiên tất cả buồn phiền cùng đau lòng đều được ném ra xa, vội vàng nuốt nước miếng, làm hình ảnh tiếp tục thay đổi, cô gái đã trưởng thành, lúc này cơ thể đang trần trụi nẳm dưới thân anh.

Giống như độc chiếm.

"A a a. . . . Không. . . Không cần. . . . . " Tiếng khóc kêu quyến rũ mềm mại vang lên, giống như liều thuốc kích thích, mà phần nam tính đang bị nơi mềm mại quấn lấy, rất tàn nhẫn sử dụng ham muốn mãnh liệt tra tấn cô.

Anh nhớ rõ cảm giác ở trong cơ thể cô giống như Thiên đường, so với chất gây nghiện còn làm anh lún sâu hơn. Anh quyết tâm đòi hỏi cái giá của chính mình, khao khát muốn cô.

"Trời ạ!"

Bỗng nhiên, một tiếng nói xa lạ vang lên bên tai, làm cảnh xuân trong mộng biến mất.

Ai đang to nhỏ nói chuyện, phá hư giấc mơ đẹp của anh? Anh hơi buông thả, muốn giữ bóng dáng cô gái trong mơ, anh không muốn đang ở đỉnh cao trong giây lát bị kéo quay về bóng đêm!

Âm thanh hỗn loạn kia không ngừng làm phiền anh, hình ảnh cô gái cũng mờ đi, giây tiếp theo biến mất không dấu vết.

Đừng đi! Anh còn chưa. . . . . Mới nghĩ la lên một tiếng, người đàn ông cảm thấy trong quần bắn ra một ít chất lỏng quen thuộc. . . . .

Oh. mẹ nó! Thanh danh một đời của anh đều bị hủy hoại, anh biết rõ mình đang nằm mơ, nhưng mà đang ngủ lại phóng thích!

Tất cả đều do thứ âm thanh hỗn lọan kia gây nên. Mẹ nó, anh thật muốn biết ai đã quấy rầy mộng xuân!

Anh mở mắt ra, phát hiện để làm động tác này, anh đã dùng tất cả sức lực vốn có.

Không phải chứ? Anh mới chỉ buông thả dục vọng một lúc, mới chỉ một lúc thôi! Thế nhưng dáng vẻ mềm nhũn không sức lực này giống như vài tháng không ăn cơm, có lầm không vậy ?

Anh được mệnh danh là "Mãnh tướng trên giường", tại sao bỗng nhiên giảm mạnh? Thật là so với Abbo 70 tuổi không trở ngại. . . . .

"Trời ơi! Anh ấy đã tỉnh! Đi gọi bác sĩ nhanh lên!" Lại là giọng nói đã làm phiền mộng xuân của anh la to.

Bốn phía gần như hoảng loạn đứng lên, mà anh còn bực dọc trợn mắt nhìn trần nhà.

Cảnh trong mơ đầy bóng tối và sương mù không thể làm phiền anh được nữa, anh cuối cùng cũng tự suy nghĩ và hiểu được lí do vì sao người kia ngạc nhiên.

Nếu người vừa rồi không mang chuyện này nói cho các phóng viên , thì anh sẽ ghi nhớ tăng lương cho người đó.

Anh, Tần Thương Hải, đứa con cưng nhất của Tần gia, anh tạm thời không muốn tìm hiểu tại sao bản thân bất tỉnh lâu như vậy, người anh em của anh đã tỉnh lại sớm hơn, mà anh giống như con quỷ háo sắc nhờ phản ứng sinh lý mới tỉnh lại được.

Tuy rằng anh biết mình có chút háo sắc, cũng không dám nói đối với tình dục có kiểu tư tưởng mạnh mẽ hơn hẳn, nhưng đây chính là cách thức tỉnh lại rất mất thể diện, anh thà rằng tiếp tục ngủ say còn khá hơn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.04.2014, 01:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 28.03.2014, 22:47
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 128
Được thanks: 450 lần
Điểm: 16.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thư hối lỗi của chồng trước - Kim Cát - Điểm: 36
Chương 2.1

Khi tình yêu tới, có phải mỗi người đều biết đó là tình yêu?

Nơi ở của Tần Thương Hải, trên tường phòng ngủ treo một bức tranh, vẽ Thượng Hải rộng lớn, hòa máu đỏ, nửa chìm nửa nổi cùng ánh mặt trời, mây bay ngàn dặm, mờ mờ ảo ảo, không biết là ánh ban mai hay chiều tà.

Sau khi đấu giá được bức tranh này liền mang cất vào kho hàng bụi bặm, dù sao thì đại thiếu gia anh trong lúc kích động mua vài món đồ chơi đắt giá nhiều không đếm hết, bức tranh còn chưa được tháo ra. Sau đó quản gia Lão Bố không biết ngọn nguồn, mang bức tranh từ kho hàng treo lên, anh mới nhớ ra trước đó giống như điên, kiên quyết trong buổi đấu giá mua bằng được bức tranh này, là vì họa sĩ đặt cho nó cái tên. . . . .

Bích Hải chìm tâm.

Là Bích Hải đánh mất tim? Hay là người kia mang trái tim giấu trong Bích Hải? Anh thường nhìn chằm chằm bức vẽ, nét mặt mù mịt.

Biển khơi vốn rộng lớn, nên duy trì màu xanh lạnh lùng, mới không mất đi vẻ tự nhiên, không ngờ dù chống cự thế nào vẫn bị nhuộm thành đỏ rực, giống như đang sôi trào.

Tần Thương Hải mười lăm tuổi đã quen biết Thẩm Tâm, đối với cô gái nhỏ trầm tĩnh không có cảm giác đặc biệt. Tuy rằng một người đối với chuyện khó quên mới tỉ mỉ đếm thời gian qua, nếu không tất cả chỉ là một câu nói mờ nhạt không rõ "Nhớ năm đó". Nhưng Tần Thương Hải phát hiện ra, không biết tại sao nhớ rõ một buổi trưa vào năm mười tám tuổi ấy. . . . . .

Công tử gia mười tám tuổi có bao nhiêu thói hư? Các thiếu gia khác của nhà họ Tần nếu dám bắt chước hắn trốn trong phòng học đàn quấn lấy nhau với mấy cô em thì chắc chắn sẽ bị nghiêm khắc trừng phạt. Nhưng mà anh là con cưng, người lớn thương yêu, đàn anh cưng chiều, đàn em trong lòng không dám bất bình - sau này Tần Thương Hải không thể không mất mặt thú nhận, trước kia người thân nuông chiều nên ngang bướng, anh thật sự không biết khiêm nhường, chỉ chưa la hét lời nói ngu xuẩn: " Bản thiếu gia chính là vương pháp".

Lúc đó anh đang giở thói ngang ngược với tiểu học muội, hoàn toàn không nhớ rõ mặt và tên, chỉ có thể nhớ là học sinh châu Á chuyển trường. . . . . Ồ, còn là con lai? Haizz, anh thật sự nghĩ không ra. . . . . Dù sao cũng ăn mặc rất gợi cảm, bộ ngực to tròn ẩn trong áo khoác mỏng, giống như lúc nào cũng muốn bật tung ra. . . . . Anh thứ khác đều không nhớ được, cái này đặc biệt nhớ rất kĩ.

Ngày đó anh không có sự hứng thú, mặc dù cô em rất nhiệt tình, nhưng anh đang nằm dưới ánh mặt trời mùa hè chói chang, còn bị ép hít mùi mồ hôi chán ghét đến buồn nôn, nhưng lại không muốn cô em hiểu lầm mình "Không được", nên chỉ có thể phóng ra một chút cho có lệ.

Đến khi trong ngăn tủ gần cây đàn piano vang lên một tiếng va chạm kỳ quái.

Cho dù anh không sợ có người phát hiện anh đang làm chuyện xấu chạy đi báo cáo, chẳng qua rất vui vẻ vì tìm được lí do thoát khỏi tám vòi bạch tuộc.


"Nhà các người có nuôi vật cưng?" Âm thanh phát ra từ ngăn tủ, người bình thường không có việc gì sẽ không trốn bên trong, cho nên chính là vật nuôi. Cô em bỗng nhiên mặt biến sắc, nhanh chóng đem bộ ngực nhét vào trong áo, thấy thế Tần Thương Hải buồn cười một hồi.

Kỳ lạ, tại sao anh muốn quấn lấy người này cả một buổi chiều? Tần Thương Hải bỗng nhiên không thể hiểu.

"Cô không thích vật cưng?" Anh vừa đi tới hộc tủ, vừa giống như nói chuyện phiếm, thoạt nhìn giống như không muốn bứt dây động rừng, thật ra thì trong lòng đang suy nghĩ tốt nhất trong ngăn kéo có một con chuột lớn chạy ra, dọa chết cô.

"Ghét chết! Chó tạm thời có thể chịu được, mèo tuyệt đối không được." Mặt cô em toát lên vẻ căm thù đến tận xương tủy.

"Tại sao? Mèo sẽ bắt chuột." Hẳn là sẽ bắt tất cả các con vật nhỏ.

"Em chính là ghét, ghét lông mèo bay lung tung, ghét đôi mắt mèo!" Cô em tránh xa hộc tủ nhất có thể, ló đầu nói: " Cuối cùng là thứ gì?"

Tần Thương Hải mở hộc tủ, đối diện là một đôi mắt sáng trong suốt. . . . . Được rồi, anh phải thừa nhận, anh không chỉ chú ý tới đôi mắt kia.

"Ai nha. . . . . " Anh chậc chậc hai tiếng, thân hình cao lớn ngồi xổm xuống, giọng cưng chiều, giống như đang trêu chọc vật cưng, "Vật nhỏ lạc đường, bị nàng dọa sợ, ừ?"

"Là cái gì?" Cô em đang đứng trên ghế salon, lông tóc toàn thân dựng đứng, ánh mắt của cô đúng lúc bị Piano cùng với lưng anh che khuất.

"Cục cưng, ta sẽ không làm đau mi, tới đây. . . . " Tần Thương Hải quỳ sát ngăn tủ, giống như đang đùa giỡn với động vật nhỏ bên trong.

"Meo meo. . . . "

Một tiếng thét chói tai át luôn tiếng kêu meo meo meo, cô em không để ý hình tượng, tông cửa chạy ra.

Tần Thương Hải cười không ngừng. Có hay không khoa trương như vậy!

Trong hộc tủ, cặp mắt to sáng kia cảm thấy khó tin nhìn chằm chằm anh.

"Ngươi bắt chước không giống một chút nào." Chủ nhân đôi mắt to nhỏ giọng nói.

"Hả? Meo meo." Tiếng mèo kêu mới vừa rồi dọa cô em bỏ chạy lại vang lên, cũng xuất phát từ miệng Tần Thương Hải. "Nếu không em kêu hai tiếng nghe thử một chút?"

Cô gái nhỏ trong tủ treo quần áo không để ý tới anh, Tần Thương Hải ngồi xếp bằng tại chỗ, "Bên trong rất thoải mái sao?"

Mặt cô bé đỏ lên, "Không cần anh quan tâm."

Tần Thương Hải cảm thấy buồn cười, làm bộ ngẩng đầu nhìn xung quanh, " Nơi này hình như là nhà của anh."

Mặt cô bé càng hồng, "Là em tới trước". Cô suy nghĩ một hồi, lại nói: " Ông ngoại em cùng ông Tần đang đánh cờ, ông Tần nói em có thể đi dạo xung quanh." Cho nên cô trốn ở chỗ này vẽ, đâu biết Tần Thương Hải lại dắt theo cô em đột nhiên xông vào, làm cô phải trốn trong tủ quần áo.

Miệng cô gọi ông Tần, dĩ nhiên là chỉ cha Tần Thương Hải. Mà cô bé nhỏ này gọi cha anh là ông, cho nên phải gọi anh là chú! Chỉ có điều không biết tại sao, từ đó đến nay, Tần Thương Hải trước sau không làm cho cô kêu anh bằng chú.

"E hèm". Tần thương Hải gật đầu, hai tay ôm ngực, "Em muốn ở bên trong đó bao lâu? Ngồi như vậy hoài không thấy bất tiện sao?" Anh tâm địa xấu xa không nhắc nhở cô về cái "bé nhỏ không đáng kể", bản thân tâm tình thật tốt thưởng thức đủ.

Cô gái nhỏ tức giận phồng má, "Anh đang ngồi đó, em làm sao đi ra được?". Đại thiếu gia anh có biết hay không thân hình chính mình rất to lớn?

Tần Thương Hải không nhịn được cười, cô bé này tại sao khi tức giận cũng yếu đuối như vậy? Làm cho anh cảm thấy đùa giỡn làm cho cô tức giận cũng là một thú vui.

Anh dịch chuyển thân người, đem lối ra nhường lại.

"Cần anh giúp đỡ không?". Anh nhìn động tác cô có chút chậm chạp leo ra khỏi hộc tủ, tay chân vụng về, đầu đụng vào nóc tủ, nước mắt vòng quanh, đôi mắt to ngập nước làm cho người khác không thể không chú ý.

"Không cần."

Cô gái nhỏ này thật bướng bỉnh! Tần Thương Hải dù bận vẫn ung dung, hai tay vẫn ôm trước ngực, ngồi xếp bằng ở một bên muốn xem trò hay, nhưng lại phát hiện cô bé trong tủ quần áo lần thứ hai đụng vào vách thì động tác có chút cứng ngắc.

"Thế nào? Muốn giúp một tay phải nói một tiếng nha!" Như vậy thật không đáng yêu.

Cô gái nhỏ không trả lới hắn.

Tần Thương Hải cảm thấy có gì không đúng, hai tay tiến nhanh vào tủ quần áo, một tay ôm lấy chân cô, một tay vòng dưới nách, ôm cô như ôm đứa bé ra khỏi tủ.

Cô bé bướng bỉnh mắt mũi ửng hồng, thật là giống mèo nhỏ lạc đường đáng thương.

Chắc là cô đã trốn trong tủ quần áo một lúc? Tuy rằng ngăn tủ đủ rộng, nhưng không đủ để hoạt động, duy trì một kiểu tư thế quá lâu, khó trách động tác vụng về.

"Không sao, ngoan." Tần Thương Hải ôm đầu cô áp vào ngực, nhẹ nhàng an ủi.

Rốt cuộc cô bé này bao nhiêu tuổi đây? Làm sao lại có sức nặng của đứa bé? Anh có thể dùng một cánh tay nâng cô lên. Hơn nữa trên người cô có mùi thơm chỉ có đứa bé mới có.

Tần Thương Hải không nhịn được, hai má kề sát đỉnh đầu cô, xoa xoa đầu giống như đang dỗ dành người bạn nhỏ, mới đưa cô để lên nắp đàn piano.

Cô gái nhỏ vẫn cắn môi chịu đựng đau đớn.

"Đau thì nói ra đi!" Thật là. . . . . "Đụng vào chỗ nào? Hay là trật chân?" Anh lấy tay xoa nhẹ đầu cô, vừa nãy chắc là đụng không nhẹ.

Cô gái nhỏ ngập ngừng, cố gắng không khóc, trái lại nhìn càng đáng thương. "Chân bị tê. . . . " Cô không phải bướng bỉnh, mà là cảm thấy quá mất mặt, bởi vì tê chân mà tay chân vụng về, anh ta nhất định sẽ cười cô.

Cũng may không phải trẹo chân. Tần Thương Hải nhẹ nhàng thở ra, cũng quên kiêng dè, trực tiếp xoa chân cô.

"Nói sớm đi." Xoa xoa, lực chú ý của Tần Thương Hải rất nhanh rời đi, anh không tự giác đối với việc mình làm yêu thích không buông tay.

Nhìn không ra cô bé này nhỏ con, chân nhỏ cũng không phải không có thịt. Có lẽ do khung xương nhỏ, trên người không quá nhiều thịt, nhưng nhìn qua vẫn là mê hoặc. Làn da tinh tế trơn mịn co dãn, bé trai và bé gái khác biệt nhau chính là chỗ này.

Làm sao trước kia anh cùng cô em quấn lấy nhau đều không có tìm được điều ngạc nhiên giống như vậy?

Tần Thương Hải tập trung mát xa hai chân của cô, thật là tập trung đến mức quên thời gian. Mà cô gái nhỏ trước mặt anh nhịn không được khẩn trương, cũng vì đụng chạm với anh trong chốc lát, mặt ửng đỏ, cắn môi, nhịn xuống từng tiếng rên rỉ.

Anh xoa nhẹ cả buổi, gần như bừng tỉnh, đôi tay cứ thế hướng lên trên. . . . . Hướng lên trên. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Liezieng về bài viết trên: Cyclotron, Nấm_langthang, Thuy duong27, alligator, codiemtinh, huong CT, lamlinh81, mua_da_tanh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.