Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Hải Đường nương tử - Đào Tiểu Yêu Nhi

 
Có bài mới 17.04.2014, 23:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57124 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hải Đường nương tử - Đào Tiểu Yêu Nhi - Điểm: 10
Chương 11 : Hải Đường nấu cơm . . .

Cái này động phòng hoa chúc, tuy nói đã chậm một ngày, nhưng cũng coi như là bổ sung rồi.

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng Hải Đường đã tỉnh lại, bên cạnh Kim Sinh còn đang ngủ say, nhớ tới tối hôm qua hai người thật sự kết hợp lại với nhau, Hải Đường vừa có ngọt ngào, vừa vui mừng, không khỏi tựa đầu hướng trên lồng ngực Kim Sinh cọ cọ.

Sợi tóc mềm mại của nàng cọ ở giữa cổ Kim Sinh, tí ti ngứa, còn có mấy sợi chui vào trong mũi Kim Sinh, hắn bị Hải Đường cọ tỉnh, “Hắt xì” một tiếng.

“Hì hì…” Quay đầu lại, nhìn nương tử nhà mình nghiêng đầu nhìn hắn cười không ngừng. Cánh tay bạch ngọc của nàng, lộ ở ngoài chăn, che lấy bộ ngực nửa ẩn nửa hiện, một đám tơ lụa đen rơi trước ngực, tình cảnh này thật sự là sáng sớm quấy nhiều tâm thần người ta.

“Chàng vừa tỉnh, sao lại hắt xì, bị lạnh sao?” Hải Đường hỏi Kim Sinh , lại chưa phát giác ra dưới đáy lều vải của hắn bắt đầu chuyển động, kêu gào ngẩng đầu đứng thẳng!

Kim Sinh nhìn bộ dáng nửa che nửa lộ của Hải Đường, thật sự là tâm ngứa khó nhịn. Vốn định thừa dịp sắc trời còn sớm, lại náo một hồi trước, bất quá nhớ tới tối hôm qua là lần đầu của Hải Đường, lại luôn hô đau, sáng nay nếu náo nàng, chỉ sợ không ổn, thấy còn nhiều thời gian, nương tử dù sao cũng đã là người nhà mình.

Nghĩ đến, liền đưa tay đem Hải Đường ôm vào trong lòng, hung hăn hôn một phen nhân tiện nói: “Ta đứng dậy đi đốn củi, gánh nước , thời gian còn sớm, nàng ngủ tiếp đi.”

Hắn xoay người ngồi dậy, mặc xiêm y tối qua Hải Đường may vá tốt cho hắn, nhẹ nhàng mở cửa phòng, sắc trời có chút sáng, đến trên núi đốn củi gánh nước .

Hải Đường ở trên giường nhắm mắt nằm trong chốc lát, nghe gà trống ở bên ngoài gáy gọi bình minh, cũng đứng lên.

Tối hôm qua hành hạ như thế, sáng nay bắt đầu cảm thấy eo chân nhức mỏi, có chút chịu không nổi! Vừa nghĩ tới chính mình thành ra cái dạng này đều là do Kim Sinh tối hôm qua làm ầm ĩ, nàng không khỏi che chăn cười nhẹ một tiếng, cúi đầu nhìn lại, trước ngực trắng noãn hiện đầy dấu vết, lập tức xấu hổ tim đập, mắc cỡ vội vàng kéo xiêm y đặt ở một bên mặc vào.

Sáng hôm nay, nương Kim Sinh nhìn bộ dạng Hải Đường cũng không tầm thường, phảng phất luôn mang theo một tia vui vẻ nói không rõ.

Thời điểm nàng từ buồng trong đi đến nhà chính giúp Kim Ngọc đặt điểm tâm lên bàn, bà bà nhìn xem nàng cười.

Nàng đi đến trong sân, muốn nhìn xem Kim Sinh đã trở lại chưa, bà bà cũng đứng ở phía sau nàng xoa xoa tay cười.

Đợi Kim Sinh trở về, cả nhà ngồi xuống ăn cơm, bà bà không động đũa, gắp thức ăn cho vào trong chén, vẫn nghiêng đầu nhìn xem Hải Đường cười.

Phúc nhi vươn tay ở trước mắt bà quơ quơ, lớn tiếng nói: “Nương, con để ý nương từ sáng sớm rồi, có phải Hải Đường tẩu tử có cái gì thú vị hay không? Nương như thế nào nhìn chằm chằm vào tẩu ấy cười như vậy?”

Hải Đường cũng buông đũa xuống, nhìn bà bà, thật đúng là cười đến làm cho nàng có chút lông mao dựng đứng. Nàng nhớ tới hôm qua giặt quần áo phá hư một cái áo của Kim Sinh, nghĩ bà bà vì chuyện này mà nhìn nàng cười, không khỏi muốn giải thích một phen, nói: “Nương… Kỳ thật…”

“Con a, ” Nương Kim Sinh đoạt lời, nhưng lại không có nhắc tới việc xiêm y, chỉ nói, “Hôm nay các con đã thành thân, chuyện quan trọng nhất chính là phải tranh thủ thời gian để cho Kim gia nhà ta có cháu a!”

“Nương ” Phúc nhi lại ở một bên xen vào hỏi, “Tẩu tử làm sao mới có thể cho Kim gia nhà ta có cháu? Có phải như Lý gia tẩu tử phình bụng lên, sau đó lại sinh ra một tiểu tử mập mạp không?” Trong miệng nàng chậc chậc lấy bánh ngô, nói mơ hồ không rõ.

Kim Ngọc thầm nghĩ, con bé này thật đúng là đồng ngôn vô kỵ, không biết xấu hổ mà ở trước mặt Hải Đường hỏi cái này, lập tức cầm bánh ngô hướng trong miệng nàng lấp đầy, “Mau ăn mau ăn, không ăn sẽ nguội lạnh đấy!”

(đồng ngôn vô kỵ: lời của trẻ nhỏ không cố kỵ)

“A…… Tỷ, tỷ… Nghẹn chết muội rồi…”

Đã ăn xong điểm tâm, Kim Sinh phải đi lò rèn, Hải Đường tiễn nam nhân nhà mình ra sân nhỏ, nhỏ giọng nói: “Nhớ về sớm.”

Kim Sinh “Ai” một tiếng, nghĩ đến hôm nay trong cửa tiệm cũng không có nhiều việc, đợi buổi trưa tranh thủ về nhà, lại đi đến nhà Toàn Nhị xin chút ít táo ngọt, buổi tối để cho nương tử ăn.

Kim Ngọc phải ra đồng làm việc, hôm nay nương Kim Sinh nói muốn đi đến thôn Hồng Sơn thăm người thân, có thể sẽ về trễ.

Bà nói cho Hải Đường, hôm nay cơm tối để nàng nấu, đồ đạc đều ở trong phòng bếp, rau củ luộc qua nước một lần là được, khoai lang nấu chung với cháo, còn có một con cá hôm qua Kim Sinh đi ra sông bắt về, giết sạch cho chút dầu vào chảo chiên lên.

Bà nói được rất nhẹ nhàng, giống như nghe qua tuyệt không phức tạp, tuyệt không khó làm. Thế nhưng Hải Đường nghe xong, vẻ mặt lại mờ mịt.

Rau củ luộc qua nước một lần, có lẽ sẽ dễ dàng; khoai lang nấu chung với cháo, đại khái cũng được a; thế nhưng mà, thế nhưng mà… Con cá sống kia, nàng cần phải làm sao mới “Giết sạch”, lại như thế nào mới “Cho vào chão chiên” đây?

Nương Kim Sinh đi rồi, Hải Đường ngồi xổm trước chậu nước trong phòng bếp, cùng con cá kia mắt to trừng mắt nhỏ thật lâu, thật lâu…

Phúc nhi ở bên ngoài đi chơi một vòng trở về, thấy Hải Đường vẫn ngồi xổm ở đó, liền đi qua hỏi: “Tẩu tử, tẩu như thế nào vẫn còn xem nó nha?”

“Tiểu phúc, giết cá… muội có biết làm như thế nào không?” Nàng cũng không có người nào có thể hỏi, tuy nàng biết tiểu Phúc nhi hiểu được đoán chừng không thể so với nàng nhiều hơn bao nhiêu, nhưng lúc này cũng chỉ có thể hỏi nàng.

Phúc nhi đi qua xem xét con cá nhỏ đang bơi vui vẻ trong chậu nước, suy nghĩ một chút nói: “Cái này dễ a, tẩu bắt lấy nó, cầm cây dao hướng trên đầu nó băm xuống, vậy thì xong thôi.”

“Ah… Lấy dao… Băm nó a…” Hải Đường cảm thấy, vì sao nghe qua đều giống như có chút huyết tinh khủng bố.

Nhìn nhìn bên ngoài, nếu lại không ra tay làm, chờ bọn họ trở về, sẽ bị đói bụng. Nàng nhớ tới mình bây giờ đã là thê tử của Kim Sinh rồi, đây đều là chuyện nàng nên học, liền cứng ngắc da đầu, vén tay áo lên, thò tay bắt con cá trong chậu muốn đem nó ra.

Nhưng con cá kia trơn trượt không thể nắm trong tay, vừa bắt được nó, còn chưa có vớt lên, thì đã “Di trượt” từ trong lòng bàn tay chạy trốn, Hải Đường phí hết một phen công phu thật lớn, lúc này mới đem cá đi ra.

Vừa ra chậu nước, Hải Đường hơi nới lỏng tay, con cá đã trượt trên mặt đất, “Phịch phịch” co mình ầm ỹ không chịu nổi, trên trán Hải Đường toát ra một tầng mỏng mồ hôi, một bên tiểu Phúc nhi đã cầm dao đi tới, đưa cho nàng nói: “Tẩu tử, nhanh!”

Nàng nhận lấy, ôi, cái cây dao phay này thật đúng là rất nặng, nàng nhắm mắt nghĩ thầm, không phải là giết cá thôi sao, không có khó như vậy!

Vì vậy nhìn đúng về sau, dùng sức một dao hướng trên đầu cá chặt xuống!

Bên trên lưỡi dao dính vết máu của cá, Hải Đường nhìn coi, con cá này tựa hồ không còn động đậy được nữa, liền hướng Phúc nhi hỏi: “Cái này xem như ‘Giết sạch’ rồi hả?”

Phúc nhi cũng tiến lên liếc một cái, nhìn con cá này đại khái đã bị tẩu tử tiêu diệt, toàn bộ không có nhiệt tình đắc chí như vừa rồi, liền gật đầu nói: “Muội thấy vậy.”

Bà bà trước khi đi nói, “Giết sạch” cá xong phải cho dầu vào “Chiên cá” . Tuy nàng chưa từng làm qua, nhưng có lẽ chỉ là đem cá ném vào trong chảo nấu chín, cá đã được nàng “Giết sạch” rồi, vậy kế tiếp có lẽ cũng không có gì khó khăn nữa.

Hải Đường đi đến bên cạnh bếp lò, ở dưới đáy nhóm lửa, mắt thấy phía trên nồi sắt bắt đầu bốc lên nhiệt khí , nàng múc một thìa dầu rót vào trong nồi.

Kế tiếp, nên đem cá bỏ vào đi à nha.

Hải Đường cầm sạn súc thân thể cá một phen, sau đó tới gần bên cạnh chảo nóng, cắn răng,  đem cá ném vào.

Con cá kia mặc dù vừa rồi đã trúng một dao, nhưng kỳ thật lại chưa chết hẳn, bất quá là nửa chết nửa sống ngất đi thôi, vừa vào chảo lập tức tỉnh lại, thân thể nó bị nóng vùng vẫy trong chảo, dầu nóng cũng tung tóe lên cao ba thước, Hải Đường cùng Phúc nhi đều bị dọa lui về phía sau một bước, lập tức rối loạn tay chân.

Vẫn là Phúc nhi cơ linh, bước xa một cái đi đến bên cạnh cầm nắp nồi đưa tới cho Hải Đường hô: “Tẩu tử, nhanh… Nhanh che lại đi!”

Hải Đường nghe nàng nói như vậy, đành phải cả gan đi qua, cầm nắp nồi nhanh chóng ném qua, trùm lên con cá.

Không thể không nói, con cá này sống trong sông hoang dại sức lực thật đúng là ương ngạnh, Hải Đường và tiểu Phúc nhi đứng ở bên cạnh một chút cử động cũng không dám, chỉ chú ý nghe tiếng con cá phịch phịch trong nồi.

Thời gian dần qua, lửa cháy lớn, âm thanh bên trong giống như cũng dần dần nhỏ lại. Đã qua thật lâu, Hải Đường nhìn nhìn Phúc nhi trốn ở sau lưng nàng hỏi: “Muội cảm thấy… Con cá này… chiên xong chưa?”

Phúc nhi mới vừa rồi bị con cá trong nồi nhảy loạn vẫn còn kinh sợ, giật giật xiêm y Hải Đường nói: “Có lẽ… chưa xong… Cái kia, tẩu tử, chúng ta vẫn nên chờ một lát a.”

Hải Đường cũng nghĩ thế, vừa rồi nàng cũng bị dọa cho một trận, nếu trong chốc lát mở nắp nồi ra, cái con cá kia lại nhảy dựng lên, nàng có thể lại bị dọa.

Vì vậy, hai người đứng bên cạnh bếp lò, nhìn khói bốc lên xì xì, trên đầu mồ hôi cũng rỉ ra.

Lại qua một hồi lâu, Hải Đường nghe bên trong tựa hồ một chút động tĩnh cũng không có, lúc này trong phòng bếp tràn đầy mùi khói, còn tràn ngập một cỗ khét lẹt.

“Tẩu tử, tẩu tử, khục khục…” Tiểu Phúc nhi ho hai tiếng, hướng Hải Đường nói, “Lúc này… Lúc này đã được rồi!”

Tắt lửa, mở nắp nồi nhìn vào, Hải Đường lập tức sững sờ choáng váng, con cá này mặc dù không động đậy được nữa, thế nhưng đoán chừng cũng không thể ăn rồi. Toàn thân đều là màu đen xì, còn tản ra một lượng mùi thúi.

Hải Đường uể oải, nghĩ thầm, thật tồi tệ, lần đầu tiên nấu cơm đã thành cái dạng này, lát nữa mọi người trở về có thể ăn cái gì đây?

Phúc nhi thấy bộ dạng Hải Đường khổ sở sắp khóc lên, liền lôi kéo nàng nói: “Tẩu tử tẩu tử, đừng khổ sở , trước tiên đem cá lấy ra đi, không phải còn có đồ ăn khác sao.”

Nàng dùng cái xẻng lớn, tốn sức lực thật lớn, mới đưa được con cá kia từ trong nồi ra.

Thế nhưng đại khái là vừa rồi bị lửa thiêu quá lâu, do con cá này dính ở đáy nồi, làm cho nồi sắt bị đốt ra một cái hố, con cá này nấu không thành, ngược lại còn phá đi cái nồi!

Đúng lúc này, Kim Sinh mang theo một giỏ táo đỏ trở về.

Vừa vào phòng đã ngửi thấy mùi khét, nghĩ trong nhà bị cháy, vội vàng chạy vào phòng bếp, thì thấy nương tử vẻ mặt phiền muộn mà đứng ở trước bếp lò.

“Làm sao vậy?”

“Kim Sinh …” Hải Đường ủy khuất mà chỉ vào trong nồi sắt nói “Đều là ta không tốt, ta làm hư cái nồi…”


--- ------ ------ ------ ------ ------ ---


Chương 12: Mộng kỳ quái . . .

Hải Đường như thế nào cũng không nghĩ tới, chính mình lần đầu tiên nấu cơm, cơm không nấu thành, ngược lại phá hư cái nồi, cuối cùng vẫn là đến nhà Kiều thẩm ở bên cạnh mượn cái nồi mới coi như là miễn cưỡng làm ra một bữa cơm tối, lấp đầy cái bụng cho cả nhà.

Trên bàn cơm, sắc mặt nương Kim Sinh có phần lúng túng, dù sao trong thôn con dâu nhà khác đều là người giỏi làm việc, còn không đến mức xảy ra sự cố như vậy, có không ít người giỏi giang xuống ruộng làm việc nhà nông. Thật không nghĩ đến, Hải Đường không chỉ không giống, còn xém chút không có đem phòng bếp lật ngược lên.

Buổi tối, vốn muốn ăn cá không có, Kim Ngọc cũng có chút ủ rũ, buồn bực đầu chỉ lo bới bát cháo khoai lang, một tiếng cũng không phát ra.

Ngược lại là tiểu Phúc nhi tuổi còn nhỏ, đối với ăn cũng không có bắt bẻ. Hơn nữa buổi chiều trận “Đại chiến phòng bếp” kia, nàng coi như là cùng Hải Đường đã trải qua một phen, vì vậy cũng không có câu oán hận gì, mấy ngụm bới xong cơm trong chén bỏ chạy ra sân chơi.

Buổi tối, Kim Sinh cầm mấy trái táo đỏ tới trước phòng mẫu thân. Nương Kim Sinh đang định lên giường đi ngủ, nhìn thấy nhi tử đi vào, liền đi ra bên cạnh bàn ngồi xuống, lại nhìn thấy hắn đem một rổ táo đỏ đưa tới, lúc này mới cười rộ lên: “Như thế nào lúc này lại đưa đến đây, để ngày mai ăn đi.”

Kim Sinh nhìn thấy trên bàn cơm, sắc mặt mẫu thân có chút không tốt, lúc này mới định tới nói lên vài câu hữu ích, để cho nương bớt giận, thoải mái dễ chịu một chút.

Hắn nói: “Nương, đây là Hải Đường nói ta đưa tới cho nương, nàng thấy nương đêm nay cũng không có ăn mấy ngụm cơm, là quan tâm nương đấy.”

Nương Kim Sinh không có đáp trả, chỉ là “Ừm” một tiếng.

Kim Sinh tiếp tục nói: “Nương, thật ra chuyện hôm nay nương cũng đừng oán Hải Đường, lúc trước có lẽ nàng cũng chưa làm qua việc nhà, cái gì cũng đều không hiểu. Đến nhà chúng ta cũng mới có vài ngày, rất nhiều công việc phải bắt đầu từ từ mà học, thời gian dài thì tốt rồi.”

Nương Kim Sinh lườm nhi tử , giờ mới hiểu được đây là tới nịnh nọt biện hộ cho nương tử nhà mình.

Kỳ thật trong lòng nương Kim Sinh vẫn rất ưa thích cô con dâu này, dù sao cũng là mình một tay tác hợp xử lí hôn sự cho bọn nó, huống chi bà mù sờ cốt cũng đã nói, Hải Đường có mệnh vượng phu, sau này Kim Sinh đại phú đại quý đều dựa vào mệnh nàng!

Bà lắc đầu, thò tay cầm trái táo đỏ hướng trong miệng lấp đầy nói ra: “Nương cũng không phải oán trách nó, chỉ có điều việc nhà vẫn phải bắt đầu từ từ học, bằng không sau này trong thôn sẽ chê cười. Như vậy đi, công việc nấu cơm nương sẽ từ từ dạy nó a, ngày mai con nói với Hải Đường,  để cho nó nhìn ta làm trước.”

“Dạ…”

“Bất quá… Cái nồi bị phá kia, con vẫn phải trước tiên đem sửa lại cho tốt.” Nương Kim Sinh nghĩ đến cái lỗ lớn dưới đáy nồi sắt, thì không khỏi đau lòng lên.

“Được,  mai con sẽ mang đi cửa hàng sửa lại cho tốt.”

Kim Sinh thấy nương cuối cùng đã tiêu tan tức giận, không hề trách Hải Đường nữa, trong lòng coi như là thở dài một hơi.

Trong phòng bên cạnh, Hải Đường cũng đang ngồi chờ hắn. Hôm nay nấu cơm, nàng biết rõ chính mình đã làm hỏng, trong lòng cũng đang âm thầm ảo não. Thấy Kim Sinh tiến vào, liền vội hỏi: “Nương còn đang giận ta sao?”

Kim Sinh ngồi xuống bên cạnh Hải Đường, đem nương tử ôm vào trong ngực, nói: “Nương không có giận nàng, chỉ có điều bà biết rõ nàng có thiệt nhiều việc chưa học, muốn nàng từ từ đi theo học. Thật ra việc làm nội trợ này cũng không quá khó, sau này nàng nhìn nhiều, cũng sẽ biết thôi.”

Hải Đường ủy khuất mà bỉu môi nói: “Kim Sinh , chàng có thể sẽ ghét bỏ ta là một nương tử tay chân vụng về không?”

“Sẽ không.”

“Vậy chàng có thể hội sẽ ghét bỏ ta so với nương tử nhà khá biết làm việc nhà, không giúp được gì ngược lại còn gây rắc rối không?” Nàng trong mắt lóe ra hơi nước, thoạt nhìn, chuyện hôm nay, cũng làm cho trong lòng nàng không dễ chịu!

“Tự nhiên sẽ không.” Kim Sinh đem Hải Đường ôm càng chặt hơn, “Nàng đã gả cho ta, ta tất nhiên không thể để cho nàng chịu khổ chịu ủy khuất, hôm nay để nàng làm những việc chưa bao giờ làm, đã là làm khó nàng rồi.” Hắn cúi đầu hôn khóe môi Hải Đường, chỉ cảm thấy thiên hạ trong ngực mềm mại động lòng người, cực kỳ làm cho người yêu mến, lại cộng thêm buổi tối hôm qua giằng co một phen tựa như ăn tủy trong xương mới biết liếm nó cũng ngon, lại vùi đầu hung ác hôn nương tử vài cái, bế nàng lên, đặt lên giường.

Đêm nay, thân thể mềm mại của Hải Đường bị hung hăng khi dễ. Về phần khi dễ như thế nào, đó chính là chuyện lúc hai vợ chồng nhỏ thổi đèn tắt lửa, trên giường quấy rối, không thể làm người ngoài biết được.

Ba phen mấy bận, trên làn da màu đồng cổ của Kim Sinh hiện đầy mồ hôi sền sệt, đến sau nửa đêm nằm ngủ, vẫn nhịn không được ôm Hải Đường không chịu buông tay, đang ở trong mộng còn gọi tên nàng vài tiếng, lúc này mới dần dần chìm vào giấc ngủ.

Hải Đường bị hắn hết sức náo loạn vài lần, trên người tuy là hưởng thụ, thế nhưng đến cùng có chút chịu không nổi, tựa vào trong ngực Kim Sinh, nghe tiếng hít thở đều đều của hắn, chính mình hai mắt cũng nặng nề nhắm nghiền lại.

***

Sương mù sương mù,che chắn, lúc ẩn lúc hiện, trước mắt Hải Đường lại xuất hiện một vài hình ảnh.

“Sư phụ, tổ chim trên cây kia là ta đào đấy, không liên quan đến A Man, ngài muốn phạt thì phạt một mình ta.”

Giữa hè trong một trang viên lớn, một thiếu niên thân mặc bạch y, phía dưới chân mày rậm rạp là một đôi rượu đồng đặc biệt bắt mắt, hắn đối với một nho sinh lớn tuổi quỳ xuống lạy, bên cạnh còn có một bé gái đôi mắt linh động đang đứng.

Cô bé kia… Vì cái gì thoạt nhìn quen mắt như vậy?

“Thanh Tú Thần, ngươi lại bao che A Man!” Nho sinh khuôn mặt nghiêm túc, cầm thước dài đi đến trước mắt hai đứa bé, “Đều vươn tay ra, hai đứa đều phải bị đánh!”

Tiểu cô nương kia run run đưa tay ra, thước hung hăng mà quất vào tay cô bé kia, một phát, lại một phát…

“A…” Hải Đường đang ở trong mộng cả kinh mở mắt ra, la hét, “Đau, đau quá?”

Kim Sinh bị tiếng la đột ngột của đánh thức, vội hỏi: “Nương tử, nàng làm sao vậy? Đau ở đâu?”

Nàng cúi đầu sờ lên tay của mình ở trong chăn, là đang nằm mơ, thế nhưng vì sao bên trên lòng bàn tay phải còn có cảm giác nóng rát?

Đối với đôi rượu đồng, nàng tựa hồ sau khi mất trí nhớ, đã không phải là lần đầu tiên ở trong mộng gặp được, đến cùng hắn là người nào, cùng chính mình có quan hệ gì? Cô bé gọi A Man, là ai?

Thần trí nàng hãm sâu trong mộng vừa rồi, trên người thấm ra một tầng mồ hôi lạnh, Kim Sinh vội vàng sờ lên trán Hải Đường, đem nàng ôm vào ngực mình hỏi: “Nương tử, nàng gặp ác mộng? Như thế nào trên người lạnh buốt như vậy?”

Hải Đường nhắm mắt lại, tình cảnh trong mộng đã không thấy nữa, phảng phất bất quá chỉ là một tầng tâm trí mây bay lướt nhẹ qua, thoáng chớp mắt liền biến mất.

Tay của nàng dán ở lồng ngực Kim Sinh, nhỏ giọng nói: “Không có, chỉ là gặp mộng kỳ quái.”

Về sau đến hừng đông, Kim Sinh cũng không dám ngủ say, luôn không ngừng chiếu cố nhìn Hải Đường ở bên cạnh, nhìn nàng đã ngủ say, mới yên tâm. Lúc này thời điểm đã bắt đầu sáng, Kim Sinh mặc dù cơ hồ một đêm không chợp mắt, có thể vẫn không dám tham ngủ, nghĩ đến còn không ít việc phải làm, liền nhẹ nhàng xuống giường, mặc xiêm y đi ra cửa.

Sau khi gặp mộng kia, đến lúc nửa đêm, Hải Đường ngủ được coi như là an ổn, khi tỉnh lại, đã không thế nào nhớ rõ mộng trước kia, nàng  cũng không muốn nghĩ nhiều thêm nữa.

Hôm nay sáng sớm nương Kim Sinh cũng không có lại kéo dài mặt, gặp Hải Đường còn lôi kéo nàng nói bà làm mẹ chồng không tốt, không dạy nàng làm việc nội trợ trước, chuyện hôm qua không trách nàng, sau này từ từ lại học là được.

Hải Đường trong lòng có chút xấu hổ, nhân tiện nói, hôm nay làm cơm nhất định sẽ không như thế.

Nương Kim Sinh cười nói, hôm nay giặt quần áo xong cho gà ăn là được, về phần cơm tối đợi buổi trưa Kim Sinh đem nồi đã sửa xong trở về, lại đi theo học cũng được.

Hải Đường nghĩ thầm, như vậy cũng tốt, nếu không bản thân đi làm lung tung, lại rối loạn lên.

Cho gà ăn nha, không phải chỉ là cho gà cái ăn thôi sao?

Cái này có cái gì khó, Hải Đường nghĩ thầm, lúc này sẽ không xảy ra sự cố đi nha!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Ancoco, Gynnykawai, Jenny Chau, Mèo Min, TTripleNguyen, ngoung1412
     

Có bài mới 17.04.2014, 23:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57124 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hải Đường nương tử - Đào Tiểu Yêu Nhi - Điểm: 10
Chương 13: Hải Đường cho gà ăn . . .
            
Nhắc tới cho gà ăn, cũng coi như là công việc nhà dễ nhất rồi. Hải Đường thầm nghĩ, cho gà ăn cái này có gì khó?

Bất quá chỉ là bắt bọn nó từ trong chuồng gà đuổi ra một chỗ, sau đó ném chút ít thóc lên trên mặt đất, đợi chúng ăn no, lại đuổi trở về là được.

Hải Đường nghĩ thầm, hôm nay chuyện này nhất định không thể lại làm trò cười nữa, nếu không thật sự sẽ trở thành người thê tử tay chây vụng về nhất trong thôn Phúc Duyên này, dù cho là đối với bà bà và em chồng nhà mình, chỉ sợ đều sẽ không ngẩng đầu lên được.

Đã ăn xong điểm tâm, người trong nhà đều đi hết, mà ngay cả tiểu Phúc nhi cũng hấp tấp chạy đến thôn phía nam đi tìm mấy đứa nhỏ chơi.

Hải Đường mở chuồng gà ra, đem gà bên trong chạy ra, trong nhà nuôi năm con gà, ba con gà mái, một con gà trống, còn có một đám gà con vừa trưởng thành.

Cái con gà trống kia, chính là con gà mỗi sáng sớm vô cùng cần cù phụ trách gáy gọi cả nhà rời giường, tiếng gáy của nó bén nhọn tuyệt đối có thể đứng vị trí số một trong thôn Phúc Duyên!

Ba con gà mái, đều có thân hình to mập, vặn vẹo mông nhỏ thảnh thơi mà lung lay đi ra, nương Kim Sinh có nhắc, ba con gà mái này chính là "Bảo bối" nhà chúng ta a! Đẻ trứng có thể toàn bộ nhờ chúng, Hải Đường liền ở trước mặt mấy con gà mái trước mặt ném nhiều thóc một chút

Còn có mấy con gà con kia hoàn toàn chính là một bộ dạng nhanh nhẹn , mặc kệ Hải Đường đuổi nó như thế nào, nó đều không có thái độ hợp tác, vừa mới đi tới trước mặt cho nó ăn, nhưng chỉ chớp mắt, đã không thấy bóng dáng, thì ra là bản thân chạy đến hàng rào bên cạnh vẽ vòng tròn.

Hải Đường đuổi nó mấy lần, vẫn như vậy, liền dứt khoát không để ý tới nó, trước cho mấy con kia ăn nó bụng rồi tính.

Thế nhưng mà, hết lần này tới lần khác, mấy con gà mái ăn no rồi, liền bất động, bắt đầu đứng ở đàng kia xếp bánh, một đống bánh nhỏ bánh lớn, không tới một lát đã xếp chồng lên các loại hình dạng khác nhau.

Hải Đường mắt nhìn thấy "Bảo bối" nhà Kim gia cư nhiên ở trước mặt nàng giải quyết vấn đề sinh lý trọng đại ngay tại chỗ, lập tức có chút sững sờ giật mình, đứng yên không nhúc nhích.

Thế nhưng nàng không thể tùy ý cứ để mấy cái bánh cứ ở trong sân nhỏ như vậy a, nếu đợi đến lúc bà bà trở về nhìn thấy có thể lại mất hứng.

Hải Đường quay người nhìn coi, chỉ thấy thùng nước buổi sáng Kim Sinh gánh đặt ở bên cạnh chân tường, liền đi qua, múc một bầu nước muốn đem phân gà trên mặt đất cuốn đi.

Nhưng thứ này lại một mực dính trên mặt đất, rất khó cuốn đi, Hải Đường múc một bầu nước giội tới, mặt đất ngập nước, nhưng phân gà lại như cũ bất động, lù lù ở tại đó.

Hải Đường lại đi múc một bầu nước, tiếp tục hướng trên mặt đất giội đi, cuối cùng rung chuyển một chút phân gà, Hải Đường lau một mảnh mồ hôi trên trán, lại tiếp tục đi múc nước giội, không ngừng cố gắng, không ngừng kiên trì.

Trên đời không có việc khó, chỉ sợ người không có ý chí, Hải Đường tin tưởng, chỉ cần kiên trì không ngừng mà hướng về phía trước, cái đống phân gà này sẽ bị giội sạch.

Nhưng trên mặt đất nước ngày càng nhiều, thời gian dần qua bắt đầu đã có xu thế tích góp, trong sân năm con gà bắt đầu chạy tán loạn bốn phía tránh né nước.

Vì vậy trong sân lập tức loạn làm một đoàn, ba con gà mái đung đưa thân hình to mập, chổng mông lên một bên kêu ác ác ác một bên tựa như con ruồi không có đầu mà chạy loạn, cái con gà trống kia vốn còn rất bình tĩnh, nhưng lại bị ba con gà mái này tránh né đến đầu óc choáng váng , ở nguyên tại chỗ vòng vo mấy cái, sau đó lại hùa theo kêu "Ò ó o o".

Lúc này trong sân đã náo nhiệt lên, nước ngập đầy đất, mấy con gà ầm ĩ thành một đoàn, mà vừa rồi đám gà con kia ngồi xổm góc tường khoan thai bình tĩnh cũng đứng không vững nữa, nhìn một màn mờ mịt lộn xộn này, thẳng đến một con gà mái vọt tới trước mặt của nó, nó kêu lên một tiếng thì vỗ cánh nhỏ, ngã sấp trên người gà mái, sau đó gà mái lại vỗ cánh, kêu ác ác nhảy ra hàng rào sân nhỏ.

Bên ngoài hàng rào kia thật đúng lúc đang có một con chó ngồi xổm dưới tàng cây giơ một chân lên, lúc này đột nhiên xuất hiện "Gà từ trên trời bay xuống" làm cho giật mình, tiểu tâm can đều ngăn không được rung động, phục hồi tinh thần lại, gâu gâu hướng về phía gà mái sủa lên, vung ra bắp chân mà bắt đầu đuổi theo “Tên đầu sỏ” vừa rồi làm nó kinh hãi thiếu chút nữa bí nước tiểu mất cân đối sinh lý.

Cảnh tượng này, chỉ có thể dùng một từ để hình dung—— gà bay chó sủa!

Hải Đường bên kia vừa đổ "Nước ngập núi cao", vừa phải vội vàng đem mấy con gà ở trong sân loạn thành một bầy đuổi trở về chuồng gà, cũng là sứt đầu mẻ trán, bên ngoài còn thỉnh thoảng truyền đến tiếng gà gáy chó sủa, làm cho nàng có chút luống cuống chân tay.

Đúng lúc này, Kim Sinh đem nồi đã sửa xong trở về, nhìn thấy Hải Đường ở đàng kia sầu mi khổ kiểm, bộ dạng luống cuống tay chân, vội vàng đặt nồi xuống, chạy tới trong sân.

Lúc này chính là thời điểm nam nhân phát huy tác dụng, hai cánh tay có lực của Kim Sinh, một tay bắt một cái đem mấy con gà con đặt trong tay, ném vào chuồng gà, còn có mấy con gà mái ở bên ngoài bị con chó vàng của nhà hàng xóm bên cạnh đuổi chạy tán loạn cũng bị Kim Sinh đuổi trở về, cũng cùng một chỗ ném vào chuồng gà.

Thời gian thật lâu, cuối cùng đã yên tĩnh trở lại, thế nhưng trong sân khắp vẫn đều là nước, hai thùng nước sang sớm Kim Sinh gánh về lúc này chỉ còn lại có nửa thùng.

Kim Sinh lau mồ hôi trên trán Hải Đường, nhìn nương tử bộ dạng phiền muộn, không khỏi cảm thấy nàng thật đúng là đáng yêu đến lợi hại, cười nói: "Hải Đường, đây là đã xảy ra chuyện gì, vì sao lại biến thành cái dạng này?"

Hải Đường chỉ chỉ mấy đống phân gà trên mặt đất, bỉu môi nói: "Vốn muốn rửa sạch nó, thế nhưng lại không nghĩ đến càng làm càng loạn, âm ĩ thành cái dạng này."

Kim Sinh lúc này mới nhìn rõ, trên mặt đất bị nhiều lần dội rửa về sau, còn thừa lại một ít đống đống đồ đạc, mà bên trong chuồng gà một đám "Bảo bối " đang ghé vào một chỗ nhìn xem bên ngoài.

"Thứ này không cần dùng nước thanh lý, " Kim Sinh cười cười, đi đến góc bên cạnh, chỉ vào bụi đất cùng dụng cụ hốt rác nói, "Đem bụi đất nèm vào vật kia, quét vào ki sau đó đổ xuống dưới gốc cây hoa quế, như vậy đã thanh lý những đống phân và nước tiểu, lại có thể cho cây quế thêm phân bón."

Hải Đường nghe hắn vừa nói như vậy, mới biết được có nhiều thứ cần chú ý như vậy, thật sự là không làm việc nhà nông, không hiểu chuyện nhà nông.

Hôm nay nếu không phải Kim Sinh trở về sớm, giúp nàng thu thập một phen, thật sự không biết thu dọn đến khi nào xong.

Hải Đường không khỏi có chút như đưa đám, đi vào trong nhà, âm thầm thở dài nói: "Thật không nghĩ tới, ta đúng là cái gì cũng không biết làm. Giặt quần áo thì đem quần áo của chàng giặt đến hỏng mất, muốn nấu cơm, lại đem cái nồi nấu cho hư, vốn nghĩ đến cho gà ăn là chuyện đơn giản nhất, lại làm cho huyên náo đến gà bay chó chạy. Kim Sinh , ta thật sự cảm giác mình rất vô dụng."

"Sao lại vô dụng?" Kim Sinh xoa xoa tay, lau vết bẩn trên mặt Hải Đường, "Nương tử, thật ra nàng cũng coi như làm không tệ rồi. Giặt quần áo, tuy làm hư mất một cái áo, nhưng nàng đã khâu lại rất tốt; chuyện nấu cơm thì phải học từ từ cho quen, đợi ngày mai nhìn nương làm, đảm bảo nàng sẽ biết, về phần cho gà ăn, đó là do lúc trước nàng chưa thấy qua, cũng không biết nên xử lý như thế nào, hôm nay nàng biết, đến mai lại cho nó ăn không phải được rồi sao. Đừng khổ sở nữa, dù sao trong lòng ta, nương tử nhà ta một chút cũng không phải là người vô dụng."

Hải Đường nghe hắn nói như vậy, mới giơ mắt lên, vành mắt hơi đỏ, hỏi: "Chàng nói thật lòng sao?"

"Đương nhiên là thật." Kim Sinh ngồi xuống, đem Hải Đường ôm ngồi ở trên đùi của mình, cúi người liền hôn thật mạnh vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng một cái, "Nương tử nhà ta... Còn có ngàn ngàn vạn vạn chỗ tốt, người khác như thế nào lại biết rõ?"

Hải Đường ngưỡng mặt lên, giật giật khóe miệng hỏi lại: "Vậy chàng nói đi, ta có chỗ nào tốt?"

"A...... Hiền lành, khéo tay..."

Hải Đường thổi phù một tiếng bật cười: "Hiền lành hay không tạm thời không nhắc tới, còn khéo tay, chàng thật sự nghĩ như vậy?"

Kim Sinh chân thành nói: "Thực sự nghĩ như vậy, tuy nói thời gian chúng ta thành thân không dài, nhưng ta thấy được nương tử là một người thông minh khéo léo, phàm là làm việc gì, cũng nên có một quá trình. Giống như ta làm thợ rèn, lúc đầu vừa đến cửa hàng, ta cái gì cũng không biết, làm cái gì đều bị sư phó mắng, nhưng thời gian dần qua thì quen tay, ta nghĩ cái đó cũng giống như nương tử làm việc nhà."

Trong lòng Hải Đường không khỏi ấm áp, trước kia còn lo lắng đến chính mình sẽ bị người trong nhà chê cười, nhưng những lời này của trượng phu nhà mình như dòng nước ấm tuôn ra, làm cho nàng cảm thấy cho dù đã quên chuyện trước kia, nhưng ở trên đời này nàng lại không phải côi cút một mình, còn có Kim Sinh ở bên cạnh của nàng một mực đều chờ đợi nàng.

Nàng ôm cổ Kim Sinh, cuối cùng lộ ra khuôn mặt tươi cười: "Kim Sinh , ta nhất định sẽ học thật tốt, nhất định sẽ đem những chuyện đều làm tốt."

Kim Sinh vuốt mái tóc mềm mại của Hải Đường, dịu dàng nói: "Nương tử nhà ta ngoại trừ hiền lành, khéo tay ra, còn khéo hiểu lòng người, một lòng đối đãi ta... Hơn nữa thời điểm chúng ta cùng một chỗ, cũng là vui vẻ cực kỳ..."

Hải Đường nghe hắn nói câu này, không khỏi xấu hổ, sẳng giọng: "Nhìn chàng kia, miệng không biết ngượng, như thế nào nói đến chuyện này rồi."

Lúc này trong nhà chỉ có hai người bọn họ , nương tử trong ngực càng xem càng kiều mỵ, hơi thở ấm áp của nàng phun ở bên cổ Kim Sinh, tựa như một sợi tơ nhện chui vào, hết sức gãi trái tim của hắn.

Ngồi ở trên đùi Kim Sinh Hải Đường lập tức cảm thấy phía dưới bị cái gì đó đính trụ, còn nhúc nhích.

Nàng lập tức ý thức được, đó là tiểu huynh đệ của Kim Sinh lại có cảm giác, không khỏi nghĩ muốn từ trên người hắn xuống: "Nhìn một cái, chàng lại đang suy nghĩ cái gì, không nghe chàng nói nữa, ta muốn đi ra ngoài."

"Ai... Chớ đi..." Kim Sinh kéo Hải Đường lại, hôn lên môi đào phấn nộn của nàng, ở bên tai nàng trầm thấp nói: "Dù sao hiện trong nhà cũng không có người, không ngại náo một hồi trước."

"Nhưng hiện tại là ban ngày..." Tiếng nói của Hải Đường càng phát thấp xuống, cúi đầu ở trước ngực hắn cọ cọ, giọng nói trầm thấp không thể nghe thấy.

Nhưng tiểu huynh đệ kia đã tỉnh lại, như thế nào dễ dàng có thể dập tắt lửa nóng.

Huống chi Kim Sinh là một nam nhân huyết khí cương dương như vậy, trong ngực ôm một tiểu kiều thê, trong lòng đã sớm nổi lửa.

Nương cùng Kim Ngọc chắc ở ngoài đồng, Kim Phúc đi ra ngoài chơi.

Hoàn cảnh này vừa vặn đúng lúc, không có người quấy rầy.

"Ban ngày sợ cái gì, dù sao cũng không có người ở đây..."

Cuống họng Kim Sinh khô khốc một trận, kéo vạt áo Hải Đường...


--- ------ ------ ------ ------ ------ ---

Chương 14: Lại náo một hồi . . .
            
Kim Sinh đem nương tử ôm ở trên người, mở quần áo của nàng, ở bên tai Hải Đường khẽ nói: "Nương tử, chúng ta lại náo một hồi được không?"

Hải Đường nửa lộ ra bộ ngực trắng nõn, cúi đầu thẹn thùng nói: "Hiện tại là ban ngày, vạn nhất có người tới thì làm sao?"

"Nương với Kim Ngọc đã ra đồng, Phúc nhi cũng đi ra ngoài chơi rồi, xem ra trong thời gian ngắn cũng sẽ không trở về. Cho dù... Cho dù thật sự là có người trở về, lại sợ cái gì, nàng nương tử ta, ai có thể nói được cái gì?"

Kim Sinh cúi đầu xuống, ở trên hai ngọn núi mềm mài như bạch ngọc trằn trọc hút, lưu luyến không rời. Từng đợt cảm giác ngứa từ tuỷ sống chậm rãi bò lên, Hải Đường ngồi ở trên người Kim Sinh, lập tức mềm mại tê liệt, phảng phất hóa thành một vũng nước.

Nàng vốn khẽ cắn môi dưới cố gắng chịu đựng, nhưng sau mấy buổi tối, Kim Sinh đã tìm tòi những nơi mẫn cảm trên người Hải Đường , biết rõ Tiểu Hồng mai của nàng vô cùng khó nhịn khi bị khẽ cắn như vậy, đầu lưỡi phía trên liếm láp quyển quyển đảo quanh, rốt cục nàngnhịn không được ưm một tiếng.

Một tiếng mềm mại này, càng làm Kim Sinh không thể vãn hồi, dưới đáy càng thêm cương cứng lên. Lần này, gấp không thể chờ mà lập tức vén quần áo Hải Đường lên, giật xuống tiết khố, liền đâm thẳng vào.

Hiện tại giữa ban ngày, tuy nói là ở trong chính nhà mình, nhưng hai người đến cùng vẫn còn có chút thẹn thùng, phảng phất như đang yêu đương vụng trộm. Thở dốc liên tục, trong phòng tràn ngập một tầng mờ mịt hương vị tình dục, bọn họ song song ôm cùng một chỗ, thân thể kết hợp chặt chẽ lại với nhau, đại khái là bởi vì tư vị đặc biệt như vậy làm cho người ta mất hồn, không đầy một lát, liền song song trèo đến đỉnh.

Hải Đường thở gấp ra một hơi, nằm ở trên người Kim Sinh, chỉ cảm thấy một chút khí lực cũng không có, tùy ý hắn đem chính mình ôm chặt chẽ vào lồng ngực hiện đầy mồ hôi.

Hai người mới trải qua sự đời, luôn tránh không được sẽ thêm chút ít hào hứng, nháo một trận như vậy, Kim Sinh nhìn nương tử, liền cảm thấy nàng càng kiều mị.

Đang muốn đem ôm nương tử ôm , lại nghe bên ngoài truyền đến một hồi tiếng vang.

Hải Đường trong lòng cả kinh, cùng Kim Sinh vội vàng mặc quần áo xong mở cửa đi ra ngoài. Bên ngoài nhà chính nhìn thấy Phúc nhi đang ngồi chồm hổm trên mặt đất chơi con quay, Hải Đường lập tức xấu hổ đỏ mặt, quay đầu lại trừng Kim Sinh, trên nét mặt rất có ý oán trách, tựa như đang nói: nhìn đi, đều tại chàng không tốt, không nên ầm ỷ ban ngày, không biết tiểu Phúc nhi có nghe được gì không.

Kim Sinh cũng hơi đỏ mặt, đi đến bên cạnh Hải Đường, thò tay nhéo nhéo bàn tay mềm mại nhỏ bé của nàng, lại đi đến trước người Phúc nhi đem nàng bế lên cười hỏi: "Phúc nhi, sao muội lại một mình ngồi xổm ở chỗ này chơi, muội trở về lúc nào?"

Phúc nhi trừng mắt nhìn nói: "Muội sớm sẽ trở lại a."

Hải Đường lập tức đầu càng xuống thấp một chút, hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống. Làm thế nào bây giờ, Phúc nhi đã sớm trở về, vậy vừa rồi hai người bọn họ ở trong phòng làm ầm ĩ cũng đích thị là bị nàng nghe được đi, Phúc nhi tuy là đứa bé, nhưng dù sao năm sáu tuổi, cũng đã hiểu chuyện rồi.

Hải Đường càng nghĩ càng xấu hổ, càng nghĩ càng tức giận, đứng ở bên cạnh Kim Sinh, nhấc chân liền hướng chân hắn giẫm tới.

Kim Sinh biết rõ nàng đang giận cái gì, tuy bị nương tử giẫm phải, nhưng cố nhịn đau, không dám kêu rên.

Phúc nhi nói: "Vừa rồi muội giống như nghe được tiếng tẩu tử ở trong phòng kêu rên, đại ca, huynh bắt nạt đại tẩu à?"

"Muội muội ngốc, là do muội nghe lầm. Vừa rồi... Vừa rồi ta và đại tẩu muội đang nói chuyện. Đại ca thương đại tẩu muội còn không kịp, như thế nào lại khi dễ nàng a?" Kim Sinh dù sao cũng là một người thành thật, không có kinh nghiệm nói dối tiểu nha đầu, không bằng nửa phần của nương hắn, nói có chút trắc trở, trong lòng Phúc nhi càng thêm nghi ngờ, nhìn qua Hải Đường.

Hải Đường thầm nghĩ, Kim Sinh nha Kim Sinh , chàng không thể lấy một lý do tốt hơn chút sao, có nhà ai nói chuyện lại như vậy không, xem Phúc nhi là kẻ đần à! Nhưng thời điểm này, cũng chỉ có thể cứng rắn phụ họa theo: "Ừm, đúng vậy. Đại ca muội... Hắn làm sao có thể bắt nạt ta... Cái kia, Phúc nhi, lát nữa nương với Kim Ngọc trở về, muội đừng nói vừa rồi nghe được chúng ta ở trong phòng 'Nói chuyện' công việc, được không?"

"Vì sao?" Phúc nhi không biết rõ, gãi gãi đầu hỏi.

Hải Đường nói: "Muội nghĩ đi, nếu muội nói với nương như vậy bà không phải lại tới hỏi chúng ta một lần nữa ư, nếu bà thực sự nghĩ đại ca muội khi dễ đại tẩu, chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận, muội cũng không muốn thấy đại ca muội bị nương mắng đi."

Phúc nhi cảm thấy Hải Đường nói có lý, nương là một người rất lải nhải cũng không phải mỗi người đều chịu được, mấy chuyện linh tinh này nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, tuy trong lòng có chút khả nghi chưa hiểu, nhưng vẫn dùng sức gật gật đầu.

Hải Đường cuối cùng thở dài một hơi.

Thật ra mà nói, từ khi nàng được nhặt về Kim gia, cả nhà này mặc kệ lớn hay nhỏ đều đối với nàng rất tốt. Nương Kim Sinh đem nàng trở thành nữ nhi của mình mà yêu thương, Kim Ngọc thì tính tình ôn hòa lại khéo tay, trong trong ngoài ngoài cũng đối với nàng giúp đỡ chiếu cố, tiểu Phúc nhi mở miệng ngậm miệng đều là cười híp mắt gọi nàng "Đại tẩu", còn có Kim Sinh , gả cho hắn mặc dù thời gian không dài, nhưng nhìn ra hắn là một nam nhân trung thực trầm ổn lại có trách nhiệm.

Ngồi ở trên thềm đá trong sân nhỏ, Hải Đường nhớ tới tình hình chính mình thường xuyên ở trong mộng nhìn thấy, khói lửa chiến tranh, thiên quân vạn mã, còn có một người có một đôi rượu đồng...

Nàng đột nhiên có chút sợ hãi sẽ có một ngày chính mình nhớ lại chuyện lúc trước, nàng đến tột cùng là ai, ở đâu?

Nếu có một ngày nàng thật sự nhớ tới chuyện lúc trước, vậy cuộc sống an tĩnh như vậy có phải cũng sẽ bị phá hủy hay không?

Kim Sinh , Kim Sinh ...

Thời điểm hắn đem nàng cõng trên lưng, từ trong thôn đến Vọng sườn núi, lại từ Vọng sườn núi chạy về trong thôn, nàng đã cảm giác lòng mình đã ở trên người của hắn.

Cuộc sống không gợn sóng không sợ hãi, trôi qua bình thản ấm áp, cuộc sống như vậy, nàng thật sự rất muốn vĩnh viễn vĩnh viễn cứ như vậy trôi qua...

"Hải Đường..."

Đón lấy ánh chiều tà, Hải Đường ở trong sân nhìn thấy nương Kim Sinh cùng Kim Ngọc đang từ nơi xa đi tới, các nàng ra đồng đã làm một ngày việc, dưới ánh mặt trời trên mặt đỏ bừng của các nàng vẫn còn mồ hôi nổi bật. Sắp tới ngày mùa thu hoạch rồi, đây là thời điểm bận rộn nhất, ba mẫu đất nhà bọn họ đều dựa vào một tay các nàng quản lý.

Hôm nay nương Kim Sinh ở một bên chỉ đạo, Hải Đường rốt cục đã nấu xong một nồi canh rau, mặc dù hương vị hơi nhạt chút ít, nhưng coi như tạm được.

Nương Kim Sinh tán dương nàng vài câu, nói cũng là con dâu khéo tay, những chuyện này từ từ học sẽ biết thôi.

Kim Sinh ăn nhiều nhất, cơm đều thêm vài chén, Kim Ngọc cười nói, dù sao cũng là cơm do chính nương tử mình làm, ăn vào hương vị cũng ngọt ngào hơn!

Nương Kim Sinh cũng nở nụ cười, nghĩ thầm cuộc hôn nhân này đúng là không sai, nhặt được cô con dâu này, lại không nghĩ rằng nhi tử sẽ yêu thương như vậy, coi như là phúc khí.

Lại nghĩ tới Kim Ngọc hôm nay tuổi tác cũng không nhỏ, đã tới lúc phải nói chuyện gia đình rồi, mấy ngày hôm trước trong thôn nương Hữu Tài gặp bà đã từng nói qua chuyện này, nói là Hữu Tài nhà bọn họ cũng đã tới thời điểm lấy vợ, nhìn Kim Ngọc nhà bà cực kỳ không tệ, nên muốn tới cầu hôn.

Nương Kim Sinh trong đầu cũng không hài lòng Hữu Tài lắm, nhà bọn họ trong thôn tuy nói là có chút của cải, nhưng tiểu tử kia bộ dáng lại thoạt nhìn cà lơ phất phơ chín, đem nữ nhi gả cho hắn, trong lòng nương Kim Sinh không nỡ. Chỉ có điều, đã nhấc tới chuyện này, vậy cũng nên cân nhắc đến chuyện hôn sự của Kim Ngọc rồi.

Buổi tối, nương Kim Sinh gọi Kim Sinh lại nói chuyện một hồi.

Trở về nhà, Hải Đường liền hỏi hắn, nương gọi hắn qua nói cái gì.

Kim Sinh lên giường, ôm Hải Đường nói: "Là vì việc hôn nhân của Kim Ngọc."

"Kim Ngọc phải lập gia đình rồi hả?" Hải Đường ngẩng đầu nhìn qua hắn, phảng phất hơi có chút không nỡ.

"Cũng đã tới tuổi rồi, "Trong nhà đến cùng chỉ có Kim Sinh là nam nhân, trong trong ngoài ngoài, hắn vẫn phải lo lắng, "Nương bảo ta để ý một chút, xưa nay những người có giao tình tốt trong thôn, xem ai đáng tin cậy, cũng đi thám thính dò xét ý kiến của bọn họ. Nương nói, cũng không cần nhà trai thật giàu có, chúng ta ở nông thôn, được no ấm là tốt rồi. Chỉ cần nhân phẩm thật tốt, lại biết đối xử tử tế với muội muội, là được rồi."

"A, vậy chàng cần phải để ý thật tốt rồi. Kim Ngọc là một cô nương tốt, nên gả cho một nam nhân tốt mới không bị ủy khuất."

Kim Sinh xoay người qua, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nương tử cười hỏi: "Vậy nàng ngược lại nói ta nghe một chút, thế nào mới xem là 'Nam nhân tốt'?"

Hải Đường oán trách một tiếng, quay mặt qua chỗ khác cố ý nói: "Ta cũng không biết."

"Thật sự không biết?" Kim Sinh nằm ở giữa cổ Hải Đường thổi khí.

Nàng bị chọc ngứa lên, cười khanh khách nói: "Biết rồi biết rồi, tha cho ta đi, ta nói là được..." Hai mắt nàng dịu dàng nhìn Kim Sinh , rủ mắt xuống nói, "Chàng chính là nam nhân tốt nhất trên đời này."

Nam nhân tốt nhất trên đời.

Kim Sinh nghe xong trong lòng giống như nở hoa, ôm nương tử mãnh liệt hôn một phen, râu ria cắm đau khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng, Hải Đường đưa tay đấm hắn nói, "Đừng quậy đừng quậy..."

Kim Sinh ngừng lại, nghĩ thầm nương tử hôm nay cũng bị náo loạn một hồi, hai ngày nay chính mình luôn kìm lòng không được, có lẽ là muốn nhiều lắm. Nàng dù sao thoạt nhìn mảnh mai nhỏ gầy, thân thể chỉ sợ khó chịu được, tối hôm đó chính là thành thành thật thật mà ôm Hải Đường ngủ một đêm.

Chỉ là hắn không có ầm ỹ, Hải Đường chính mình lại bắt đầu ầm ỹ.

Đến sau nửa đêm, Hải Đường chỉ cảm thấy dưới bụng một trận lại một trận trướng đau, dưới thân chỉ cảm thấy nhiệt lưu ồ ồ tuôn ra, liền vội vàng xuống giường.

Mỗi tháng nữ nhân luôn luôn vài ngày như vậy.

Chỉ là Hải Đường không nghĩ tới, nguyệt sự của mình, như thế nào lại đau lợi hại đến như vậy!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Jenny Chau, TTripleNguyen, ngoung1412
     
Có bài mới 17.04.2014, 23:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57124 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hải Đường nương tử - Đào Tiểu Yêu Nhi - Điểm: 10
Chương 15: Kim Sinh đã xảy ra chuyện! . . .
            
Lúc nửa đêm Hải Đường đứng dậy mới phát hiện nguyệt sự tới, nàng rửa sạch một phen, đổi lại quần áo sạch sẽ xong, bụm lấy bụng đau đớn nằm xuống giường gạch.

Thời điểm lên giường, nàng đã tận lực di chuyển nhẹ nhàng, không ngờ vẫn đánh thức Kim Sinh.

"Hải Đường?" Kim Sinh mơ mơ màng màng tỉnh dậy, nắm tay Hải Đường, chỉ cảm thấy lòng bàn tay nương tử tràn đầy mồ hôi lạnh như băng, lập tức kinh hoảng ngồi dậy, hỏi: "Nàng làm sao vậy? Như thế nào lòng bàn tay lại ra nhiều mồ hôi như vậy?"

Không chỉ có lòng bàn tay, cả trên trán cũng chảy ra không ít mồ hôi, Hải Đường chỉ cảm thấy trong bụng như có cái gì quặn xoắn, vô cùng đau đớn, ngay cả nói giọng cũng rung rung: "Ta... bụng ta vô cùng đau đớn..."

Kim Sinh vội vàng đứng dậy thắp đèn, dưới ánh đèn nhìn sắc mặt Hải Đường trắng bệch, một chút cũng không có thần thái như ban ngày.

Hắn thương yêu nương tử vội hỏi: "Hải Đường... Nàng là, nàng là chỗ nào không thoải mái? Ta đi mời đại phu!" Kim Sinh mặc xiêm vào muốn hướng ngoài cửa đi.

"Đừng... Đừng đi..." Hải Đường gọi hắn lại, "Ta không có gì đáng ngại."

"Đã đau thành như vậy, còn nói không có gì đáng ngại? Có phải ăn trúng gì nên bị đau bụng, hay là..."

"Không có chuyện gì lớn, " Giọng Hải Đường suy yếu chặn đứng lời nói của Kim Sinh, nắm lấy tay hắn nói, "Là... Chính là nữ nhân mỗi tháng đều có ngày như vậy, có lẽ thân thể ta không được tốt, mới đau đến như vậy."

Kim Sinh không hiểu rõ cho lắm, gãi gãi đầu vội la lên: "Ai nha nương tử, nàng nói cái gì nữ nhân... Cái gì mỗi tháng... Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Hải Đường ở trên tay hắn nhéo nhẹ một cái: "Chàng đừng la lớn, nếu để cho mẫu thân nghe thấy được, sẽ nói ta chuyện bé xé ra to. Thật ra cũng không có gì, chàng là đại nam nhân, tự nhiên bình thường không lưu tâm nên không biết rồi, ta là có nguyệt sự, cho nên mới đau bụng đấy."

Vừa nói như vậy, Kim Sinh liền hiểu rõ, hắn tuy là một người nông dân trung thực, nhưng lúc cùng mấy người bạn trong thôn cũng đã từng nói đến chuyện này.

Hắn chỉ biết là, thời điểm nữ nhân tới nguyệt sự, nam nhân sẽ không thể cùng nàng thân mật, còn không biết hóa ra là đau đến thế, nhìn thấy nương tử như vậy hắn cực kỳ đau lòng.

Kim Sinh đi xuống bếp nấu chút nước ấm cho Hải Đường, sau đó lại ôm nàng để nàng chậm rãi uống, lúc này mới phảng phất trì hoãn một chút.

Hắn đỡ Hải Đường nằm xuống, nhưng lại không dám ngủ tiếp, sợ trên người nương tử vô cùng đau đớn, vẫn ở bên cạnh nửa ngồi cùng nàng, thẳng đến qua một hồi, Hải Đường mới đi ngủ, Kim Sinh lúc này mới nằm xuống thoáng nhắm mắt một lát.

Đợi trời đã sáng, hắn sẽ đi tìm mẫu thân, nói cho mẫu thân biết chuyện thân thể Hải Đường không thoải mái.

Kỳ thật a, nữ nhân nông thôn phần lớn đều là quen làm việc nặng, cho dù là nguyệt sự tới cũng giống như ngày thường, rất ít người có tật xấu này.

Nhưng Hải Đường dù sao cũng không phải nữ nhân trong thôn, có lẽ lúc trước còn là một tiểu thư khuê các nhà cao cửa rộng, nàng được chiều chuộng cũng là không thể tránh khỏi.

Nương Kim Sinh nghe hắn nói một phen, thuận tiện nói: "Phùng đại phu trong thôn không phải thường nói sao, thông thì không đau, đau nhức tắc không thông. Ta coi Hải Đường nha đầu kia, có chút không điều thuận, ta đến nhà lão Phùng hỏi hắn xem có biện pháp gì không. Con chỉ cần lo công việc ở lò rèn, khỏi phải quan tâm."

Kim Sinh sao có thể không quan tâm, mặc dù người hắn ở tiệm rèn, nhưng nhớ tới tối hôm qua Hải Đường đau đến lông mày đều nhăn lại, mồ hôi lạnh ứa ra, tựu là ngăn không được tâm đau thương tiếc, cũng không biết lúc này nàng ở nhà như thế nào rồi. Lại nghĩ tới nàng nói, nữ nhân mỗi tháng đều có...

Vậy há không phải là nói, mỗi tháng Hải Đường đều phải đau nhức như vậy hơn mấy ngày?

Nghĩ tới cái này, lòng Kim Sinh đột nhiên như bị túm, chùy sắt trong tay đập xuống lại càng tăng thêm vài phần lực đạo, "Keng" một tiếng, rồi lại nện lệch.

"Kim Sinh ..." Cách đó không xa, nương Kim Sinh đang bước chân nhỏ đạp đạp đạp mà chạy tới, vừa đi vừa cầm khăn lau mồ hôi trên trán.

Ngày mùa thu đến, mấy ngày nay nắng gắt chói chang, ngày đặc biệt nóng nực, một đoạn đường ngắn đã làm nương Kim Sinh chạy đến mồ hôi đầm đìa.

"Nương, sao nương tới đây?" Kim Sinh buông công việc trong tay xuống, nghênh đón.

"Cũng không có gì, ta không phải mới vừa đi chỗ lão Phùng trong thôn sao, cùng hắn nói chuyện thân thể Hải Đường không thoải mái. Hắn nói đây là triệu chứng của mấy tiểu thư trong thành mới có, cũng không có biện pháp trị tận gốc, chỉ có thể từ từ điều dưỡng."

Kim Sinh nghe không có biện pháp gì, không khỏi có chút lo lắng: "Vậy... vậy Phùng đại phu có cho đơn thuốc gì điều dưỡng không?"

"Ai nha không cần đơn thuốc, " Nương Kim Sinh quơ quơ khăn nói, "Đơn thuốc kia ta nhắm mắt đều có thể nói ra, như vậy đi, con xin phép sư phó đi trấn trên một chuyến, mua long nhãn, đương quy, sau đó trở về bồi bổ cho Hải Đường là được rồi."

Bà vừa nói vừa lắc đầu giận dữ nói: "Lúc trước ta thấy đứa con dâu này xương chậu lớn dễ đẻ, trong lòng còn nghĩ có lẽ sắp có cháu bồng, nhưng xem nha, không điều dưỡng tốt, cũng chỉ sợ là... Ai..."

Mẫu thân ở bên kia than thở, chọc cho đầu Kim Sinh cũng một hồi không thoải mái, hắn nói với sư phó một tiếng, liền thừa dịp ngày còn sớm, đi lên trấn trên.

Thôn Phúc Duyên cách trấn Khê Thủy bất quá hai ba dặm, kỳ thật không mất nửa ngày thời gian là tới.

Trấn trên so với trong thôn náo hơn nhiều, Kim Sinh đi một chuyến đến cửa hàng hoa quả khô, tìm ông chủ chọn một ít cây long nhãn vàđương quy, cũng may trong nhà vẫn còn táo ngọt, nên không cần mua.

Ông chủ nhìn thấy Kim Sinh chọn xong thì cầm lấy đi cân, Kim Sinh đang chờ chuẩn bị trả tiền, bên tai lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi hắn: "Kim Sinh ca, quả thật là huynh?"

Kim Sinh quay đầu lại, đứng phía sau là một phu nhân quần áo thanh lịch, mặc dù đã gả làm vợ người ta, nhưng không giảm phong thái lúc còn là cô nương, chỉ là sắc mặt tựa hồ không bằng lúc trước. Trước kia thời điểm ở thôn Phúc Duyên, khuôn mặt hồng nhuận hơn, nhưng bây giờ xem, lại cảm thấy phía trên phủ một tầng u buồn.

Kim Sinh ngẩn người, thật lâu mới từ trong cổ họng nặn ra một câu: "Hương... Hương Mai... , không nghĩ tới ở chỗ này gặp được cô."

Nàng tốt xấu cũng là gả cho ông chủ Đồng ở trân trên, nhưng Kim Sinh nhìn sắc mặt nàng không có một chút vui vẻ, hơn nữa bên ngườingay cả một nha hoàn cũng không có.

Ông chủ đem đương quy, cây long nhãn đã gói kỹ đưa cho Kim Sinh , Kim Sinh muốn cùng Hương Mai chào hỏi liền đi, nhưng vừa ra khỏi cửa hàng hoa quả khô, Hương Mai chần chờ một chút, liền cũng đi theo ra, lại hô một tiếng: "Kim Sinh ca."

Trấn Khê Thủy có con sông nhỏ, bờ sông không có người nào, Hương Mai cùng Kim Sinh đi đến nơi này. Kim Sinh đại khái cảm thấy Hương Mai đã lập gia đình, mình cũng là người đã có nương tử, hai người cứ như vậy ở bên cạnh nói chuyện tựa hồ có chút không ổn, hắn là người thẳng tính, liền mở miệng nói: "Hương Mai, cô có chuyện gì cần ta giúp sao?"

Nàng thoạt nhìn không thế nào vui sướng, ngơ ngẫn mà nhìn qua nước sông, sau nửa ngày mới nói: "Huynh cũng không thể giúp ta, bất quá hôm nay trên đường nhìn thấy huynh, lòng ta vốn đã nguội lạnh thật giống như thoáng cái ấm lên, cuối cùng cũng là gặp được người trong thôn nhà mình rồi."

Nàng vừa nói, tiếng nói lại nghẹn ngào lên, hốc mắt hồng hồng, thoạt nhìn chính là muốn khóc.

Kim Sinh bối rối nói: "Hương Mai, có cái gì không hài lòng, nếu cô cam tâm tình nguyện nói, ta cũng vui vẻ nghe, nhưng cô... nhưng côngàn vạn lần đừng khóc nha, bằng không người khác đều tưởng rằng ta đang bắt nạt cô."

Hắn không nói ngược lại cũng may, vừa nói như vậy, Hương Mai thật sự anh anh mà khóc lên: "Sao có thể không khóc được? Kim Sinh ca, lúc trước ta... nếu ta gả cho huynh thì tốt rồi, mặc dù không thể nói sẽ trải qua cuộc sống giàu sang gì, nhưng tốt xấu huynh cũng là một người thành thực, sẽ một lòng đối đãi ta. Nhưng hết lần này tới lần khác khi đó ta lại mê muội không hiểu, nghe nương ta nói nhất định phải gả cho một nhà có tiền ở trấn trên, hôm nay vừa vặn rất tốt, trở thành người thiếp thứ năm của Đồng lão gia, nhưng trên thực tế còn không bằng một nha hoàn!"

Nàng vừa nói, những ủy khuất sau khi gả đi liền như lũ quét bạo phát ra, nước mắt càng ngăn không được mà chảy xuống.

Kim Sinh chưa từng gặp qua chuyện như vậy, cái này quả thực chính là luống cuống tay chân, lại không biết phải an ủi nàng như thế nào mới tốt, chỉ có thể không ngừng nói: "Hương Mai, Hương Mai... Cô đừng khóc nha..."

"Ta chính là bị ma quỷ ám rồi, Đồng gia cao thấp không có một chỗ tốt, lão già kia mới đầu đối với ta coi như là tốt, không bao lâu, thì chẳng quan tâm nữa. Trong nhà còn có một đại nãi nãi và ba bà cô, các nàng nhìn ta là người trong thôn tới, vốn nhìn không vừa mắt, mà ngay cả một nha hoàn cũng chưa cho ta, chuyện gì cũng phải tự ta làm. Ta vốn cho là gả tới hưởng phúc, thật không nghĩ đến phúc không có hưởng, lại còn phải hầu hạ các nàng, thời gian này... Thời gian này thật sự là không có cách nào trôi qua! Bọn họ có việc thì xoi mói, không có việc gì cũng xoi mói, lão gia lại cưới thêm một người dung mạo càng xinh đẹp, nghe nói là người trấn trên, ta ở trong nhà càng không dễ chịu lắm..."

Kim Sinh nghe nàng nói như vậy, cũng đại khái hiểu Hương Mai đã xảy ra chuyện gì rồi.

Lúc trước thời điểm chưa gặp Hải Đường, hắn thật sự muốn cưới Hương Mai làm nương tử, nhưng cũng biết người ta yêu cầu cao, căn bản không nhìn trúng hắn, nên cũng bỏ đi ý nghĩ này.

Hương Mai gả đi, hắn cho rằng từ nay về sau sẽ trải qua cuộc sống sung sướng của một phu nhân, lại không ngờ khổ sở như vậy, nếu thật sự theo như nàng nói, thoạt nhìn đúng là không bằng gả cho một người trung thực ở trong thôn Phúc Duyên.

Nhưng hôm nay ván đã đóng thuyền, hắn ngoại trừ an ủi hai tiếng, cũng không biết nên nói cái gì cho tốt.

Hương Mai khóc khóc, thân thể liền nghiêng về phía Kim Sinh , ghé vào người Kim Sinh mà ô ô khóc lớn.

Kim Sinh một hồi xấu hổ, tuy nói ở đây ít người, nhưng nếu bị người nhìn thấy, vậy đúng là nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch, khó lòng giãi bày !

"Hương Mai, Hương Mai... Ta đưa cô trở về, chúng ta đừng nói lời như vậy..."

Hắn đang muốn nâng Hương Mai dậy đi về, lại nghe phía sau truyền đến một tiếng hét lớn: "Tốt cho một đôi dâm phu dâm phụ, dưới ban ngày ban mặt ôm ôm ấp ấp, còn ra thể thống gì? Trói bọn họ lại!"


--- ------ ------ ------ ------ ------ -------

Chương 16: Kim Sinh trở lại thôn . . .
            
Nghe được người phía sau hét lớn một tiếng, làm Hương Mai và Kim Sinh đều sợ hãi, hai người song song quay đầu lại, chỉ thấy một vị phu nhân tướng mạo hung ác đứng phía sau, tay phải chống nạnh trợn mắt nhìn bọn họ.

Hương Mai mới vừa rồi còn khóc sướt mướt , gặp được phụ nhân này, lập tức tựa như con gà con thấy chồn, liền nức nở cũng không dám nức nở một tiếng, chỉ nắm chặt hai tay, cắn môi mặt lộ vẻ hoảng sợ, một lát đè nặng cuống họng hô một tiếng: "Dì hai, dì làm sao tới đây?"

Kim Sinh hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ là nhìn con cọp cái đứng trước mặt, cùng một đám gia đinh phía sau nàng có chút hoảng hốt, vội vàng giải thích: "Không phải, không phải, chúng ta cái gì cũng không có làm... Tuyệt đối không phải như các ngươi nghĩ!"

Nữ nhân này chính là dì hai của Đồng gia, vừa rồi ở trên thị trấn, nàng nhìn thấy Hương Mai lôi kéo nam nhân khờ khạo này hướng bờ sông đi tới, liền tưởng tượng, thầm nghĩ: Giỏi cho ngươi một tiểu dụ dỗ, trong nhà cho ngươi ăn ngon mặc đẹp, vậy mà dưới ban ngày ban mặt dám trộm nam nhân? ! Thật đúng là lật trời rồi, nếu không cho ngươi ăn chút đau khổ, còn thật không biết quy củ.

Ở trong nhà, Hương Mai một không có địa vị, hai lại cùng mấy phu nhân này không thế nào vui sướng, lần này rơi vào trong tay dì hai, còn không phải để cho nàng chuyện bé xé ra to?

Chỉ là đáng thương cho Kim Sinh , cái gì cũng không nói, cái gì cũng không có làm, chỉ nhìn bộ dạng đáng thương của Hương Mai muốn hỏi thăm một chút có cái gì có thể giúp được không, lại vô duyên vô cớ cứ như vậy bị vu oan.

***

Ngày đó khi Kim Sinh về nhà đã là buổi tối, Hải Đường đứng ở cửa thôn chờ hắn trở về. Rất xa, Kim Sinh nhìn thấy bóng dáng Hải Đường liền vội vàng nghênh đón la lên: "Thân thể nàng không thoải mái, như thế nào còn đứng ở đầu gió, nhanh đi về nhà."

Hải Đường xác thực đã đợi hắn hơi lâu rồi, mẫu thân nói hắn đi trấn trên mua đồ, thế nhưng người lại đi từ trưa cho tới bây giờ mới trở về, mới đầu Hải Đường còn tưởng rằng hắn đã xảy ra chuyện gì, trong lòng lo lắng không thôi, nên cũng chẳng quan tâm chính mình thân thể suy yếu, kiên trì ở cửa thôn chờ hắn.

Thấy được Kim Sinh , lúc này lòng mới xem là yên ổn xuống. Nàng lôi kéo Kim Sinh hỏi: "Đi trấn trên mua cái gì vậy?"

Kim Sinh lấy ra hai bao quả khô nói: "Nương nói những vật này có ích cho thân thể nàng, ta liền đi trấn trên mua. Chỉ là không may gặp chút ít chuyện..."

Trở về là tốt rồi, Hải Đường cầm đương quy, cây long nhãn, trong lòng một hồi cảm động, nói: "Chuyện gì chốc lát trở về rồi từ từ nói a, chàng chắc chắn còn chưa ăn cơm, ta có chừa lại một ít cho chàng, trở về hâm nóng ăn trước nói sau."

Ăn cơm xong, Kim Sinh đến bờ sông tắm rửa rồi trở về nhà. Hải Đường đã lên giường, hắn trở về hơi trễ, mẫu thân và tiểu muội đã đi ngủ.

Hắn sốt ruột muốn đem chuyện hôm nay giải thích rõ ràng với nương tử, vừa lên giường đặt gần lò sưởi nói: "Nương tử, hôm nay ta đi trấn trên, vốn tính mua xong đồ sẽ trở về, nhưng lại gặp chuyện ngoài ý muốn, thật ra cũng không tính là chuyện gì, chỉ là hiểu lầm mà thôi, ta thành thật nói với nàng, nhưng nàng ngàn vạn lần đừng nổi giận a."

Hải Đường cười cười: "Chàng đã nói thật với ta, ta đây như thế nào lại tức giận? Từ từ nói cũng được."

Lúc này Kim Sinh mới đem chuyện buổi chiều gặp Hương Mai, lại bị người hiểu lầm gian phu dâm phụ nói ra, về sau hắn và Hương Mai bị dì hai mang về Đồng gia, hắn lập trường kiên định, cố gắng giải thích, biểu thị mình tuyệt đối không có đối với Hương Mai làm bất kỳ chuyện gì bậy bạ.

Hương Mai biết rõ hôm nay là mình làm phiền hà đến Kim Sinh, nên cũng thay hắn giải thích, nói không liên quan đến Kim Sinh, là chính nàng không tốt.

Nàng một mực chắc chắn là mình không tuân thủ nữ tắc, người Đồng gia cũng không có khó xử Kim Sinh , thả hắn về. Nhưng Hương Mai đến cùng vẫn là người Đồng gia, sắc mặt của đại nãi nãi và dì hai đều là âm u, Kim Sinh mặc dù người đi rồi, nhưng trong lòng đến cùng vẫn còn có chút không yên, không biết bọn họ sẽ đối với nàng như thế nào.

Lúc này nói lại với Hải Đường, Kim Sinh đều là chiếu theo sự thật mà nói, nhưng lại sợ Hải Đường nghe xong chính mình cùng nữ tử khác lôi lôi kéo kéo trong lòng sẽ mất hứng, nên một bên nói một bên nắm thật chặc bàn tay nhỏ bé của nương tử.

Hải Đường sau khi nghe xong, cũng không nói gì, nằm ở trên giường gạch có chút trầm mặc.

Kim Sinh sợ nàng sẽ tức giận, vội vã giải thích nói: "Nương tử, ta nói đều là sự thật, chuyện hôm nay chỉ là một hiểu lầm, bất quá ta thấy Hương Mai như vậy thật đáng thương."

"Hương Mai..." Hải Đường dừng một chút hỏi, "Đó là nữ tử trước kia chàng thích phải không?"

"Cũng không thể nói thích, chỉ là lúc trước, cảm thấy Hương Mai rất tốt, cũng không động đậy tâm tư khác." Kim Sinh ăn ngay nói thật, "Từ lúc ta thành thân với nàng đến nay, trong lòng chỉ có một mình nang, Hải Đường, đừng nói là nàng không tin ta?"

Hắn quýnh lên, lập tức đỏ mặt tía tai, Hải Đường thổi phù một tiếng bật cười, than nhẹ một tiếng nói: "Ta nếu không tin chàng, vừa rồi đã sớm giận. Chỉ là chàng trở về rồi, vậy Hương Mai cô nương không chừng sẽ chọc phiền toái, vừa rồi nghe chàng nói, bọn người Đồng gia bên kia đều xa lánh nàng, chỉ sợ chuyện này không nhanh chấm dứt như vậy, có lẽ còn có thể gây ra chút ít phong ba."

"Đúng vậy a, cũng không biết Hương Mai sẽ như thế nào. Vốn tưởng rằng nàng gả cho người tốt, nhưng lại không có ngờ tới, cuối cùng ngược lại không như ý. Ai..."

Hải Đường cũng cảm khái một tiếng: "Nếu lúc trước nàng chấp nhận gả cho một người thành thật, sẽ không như thế rồi." Nàng lườm mắt nhìn Kim Sinh , cố ý trêu chọc hắn, "Nếu lúc trước Hương Mai cô nương chính xác gả cho chàng, có lẽ đã hạnh phúc rồi, chỉ là đáng tiếc..."

Kim Sinh một phen đem Hải Đường chặt chẽ kéo vào trong ngực, cúi mặt hôn lông mày cong cong của nàng: "Nào có nhiều nếu như vậy, ta chỉ cần một mình nàng, đời này như vậy đủ rồi!"

Lời này xuất phát từ đáy lòng, Hải Đường vốn chỉ nói giỡn, lúc này trong lòng lại ấm ấm áp áp, bị hắn ôm trong ngực, cảm giác được hạnh phúc nói không nên lời.

Kim Sinh ôm Hải Đường, trong lòng bắt đầu nóng lên, thân thể nương tử không khỏe, vẫn còn nguyệt sự, tất nhiên phải càng thêm quan tâm chăm sóc.

Đêm nay, hắn cơ hồ ngủ không sâu, một mực lưu tâm nương tử có chỗ nào không khỏe, cũng may so với tối hôm qua giống như là đỡ một ít rồi, chỉ là nửa đêm tỉnh dậy một lần, hô đau vài tiếng, rồi lại tựa vào ngực Kim Sinh ngủ thật say.

Ai... Nữ nhân trời sinh yếu đuối, tự nhiên là để cho nam nhân đau.

Ngày thứ hai, nương Kim Sinh nấu đương quy và long nhãn cho Hải Đường uống, Hải Đường thấy người trong nhà đều đối với nàng tốt như vậy, ngược lại cảm thấy ngượng ngùn, lòng ngóng trông mấy ngày nay nguyệt sự nhanh chút đi qua, cũng không thể cứ chiều chuộng như vậy được.

Vốn đêm qua Hải Đường nghe Kim Sinh nói chuyện Hương Mai, nói xong liền bỏ qua, cũng không có nghĩ nhiều, nàng tất nhiên là tin tưởng nam nhân nhà mình đối với nàng là toàn tâm toàn ý.

Nhưng lại không ngờ tới, chuyện này không có qua vài ngày, trong thôn lại xảy ra chuyện.

Chuyện Hương Mai và Kim Sinh ở bờ sông bị người Đồng gia bắt được, qua ba ngày sau đã truyền đến trong thôn.

Ngày hôm đó Hải Đường đi bờ sông giặt quần áo, cảm thấy những nữ nhân chung quanh tụ tập lại một chỗ đối với nàng chỉ trỏ, phảng phất đang nói gì đó.

Có mấy người giọng hơi lớn, hoặc cố ý nói lớn, Hải Đường liền nghe được một ít.

"Nhìn nương tử Kim gia như vậy còn có thể kiềm chế được đến bờ sông giặt quần áo, chuyện lớn như vậy, như thế nào một chút phản ứng cũng không có?"

"Nói không chừng người ta còn chưa biết..."

"Ai nghĩ đến Kim Sinh thoạt nhìn thật thà như vậy lại đi làm những chuyện đó, còn không phải ăn trong chén nhìn trong nồi sao."

"Ai nha nha, ta nghe nói Hương Mai bị Đồng gia mắng một chập, sáng sớm hôm nay khóc sướt mướt trở về nhà, nói là về nhà nương đẻ, nhưng ta nghe nói nha, đó là bị đuổi về, sau này còn có thể trở về hay không thực không xác định được!"

"Cái này thế nhưng mà tốt, Hương Mai bị đuổi trở về, nương tử Kim Sinh cũng trong thôn, thật đúng là có trò hay để nhìn..."

Những thôn phụ kia ngươi một lời ta một câu nói rất nhiều, kỳ thật tất cả đều ôm một loại tâm tính xem kịch vui . Muốn nhìn Hải Đường tức giận, muốn nhìn trò khôi hài này nên như thế nào diễn thôi.

Hôm nay Hương Mai là một nhân vật khổ vì tình , Kim Sinh là đại nam nhân cảm thấy thương hại rồi sinh lòng yêu mếm, Hải Đường làm nương tử sẽ xử trí như thế nào?

Hải Đường phối hợp giặt quần áo, mắt đều không ngẩng lên, lông mày cũng không nhăn, làm nư cái gì cũng không nghe thấy, giặt rửa xong xiêm y ôm lấy chậu về nhà.

Nương Kim Sinh cũng nghe nói chuyện này, bà vốn không thích Hương Mai, hôm nay nghe được trong thôn nổi lên lời đồn đãi này, càng căm tức không thôi.

Hôm nay bà đang định đến lò rèn, hỏi Kim Sinh đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, lại không ngờ đi đến nửa đường gặp được mẫu thân Hương Mai.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Jenny Chau, TTripleNguyen, ngoung1412
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: jojolavender, Linh Anh, Mạch Mạch, tien tham và 121 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.