Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình

 
Có bài mới 24.04.2014, 17:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 59150 lần
Điểm: 9.74
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34: Hắn cười

Editor: mèomỡ


Bức thứ nhất, hắn ngồi trên đại kiệu tám người kiêng, chống cằm, hai má phồng to, bộ dáng người xấu xấu xí điển hình. Hai mắt nhìn xuống người đang quỳ dưới chân, há miệng cười đắc ý. Trên người bay ra luồng khí, biểu trưng mùi hoa nhài.

Bức thứ hai, hắn cầm tờ giấy hỏi: Ai mắng ta?

Trên đầu có đống lửa, trên mặt lại cười âm hiểm, mắt híp, miệng lại nhếch lên thật cao. Người chung quanh đều quỳ trên mặt đất, bên cạnh vẽ mấy đường cuộn sóng cùng điểm chấm, vừa thấy chính là phát run mồ hôi lạnh chảy ròng.

Bức thứ ba, hắn đưa tay chống ở phía sau đầu, cũng đang nhe răng cười, lông mày dương cao, đắc ý nhìn người phía dưới quỳ rạp trên mặt đất bị đánh.

... ...

Càng ngày vẽ càng hăng say, khi vẽ đến bức thứ sáu, ánh hoàng hôn màu vàng chiếu lên trên bàn, lúc này Cầu Mộ Quân mới phát hiện đến giờ cơm chiều. Sợ hắn trở về, liền buông bức vẽ, cầm ngọn nến trên bàn đi tới góc tường sau giá sách.

Ngồi xổm xuống đang định châm lửa, cửa “Cạch” một tiếng bị đẩy ra, tiếng bước chân đi đến.

Đúng là tiếng bước chân của Đoàn Chính Trung!

Thôi chết!

Cầu Mộ Quân buông ngọn nến, từ sau giá sách đi ra thì thấy hắn đã ngồi xuống ghế, không tự giác lại rụt trở về.

Vụng trộm vươn đầu nhìn tình huống bên ngoài, lại vừa khéo nhìn thấy ánh mắt hắn chuyển qua đống giấy trước mắt.

Nhưng sau đó nàng lại ngoài ý muốn thấy được hắn đang cười.

Nụ cười này không mang theo cảm xúc âm u, mà phát ra từ nội tâm. Lông mày cùng đuôi mắt đều hơi hơi nâng lên, môi tạo thành một độ cong hoàn mỹ, dường như có ánh mặt trời từ khóe miệng nở rộ ra, thực đẹp mắt, cũng thực ấm áp.

Ánh chiều tà từ cửa sổ chiếu vào, tạo thanh một viền vàng xung quanh người hắn, khuôn mặt tươi cười đắm chìm trong ánh hoàng kim, mông lung lại đi sâu vào lòng người.

Trong chớp mắt, nàng ngây người.

Trong một cái chớp mắt, nàng đột nhiên tìm được nơi dừng chân cho trái tim mình.

Trong lòng nàng dường như có một căn phòng cũ kĩ, tối tăm u ám, nhiều năm không thấy một tia sáng. Đột nhiên có một ngày, trên đường đi qua nơi đây, hắn nở nụ cười, liền giống như ánh mặt trời chiếu vào căn phòng, làm cho căn phòng bỗng tràn ngập ánh sáng ấm áp.

Đột nhiên tỉnh lại.

Trước mắt, đã không thấy tươi cười trên mặt hắn, sớm thay bằng khuôn mặt bình tĩnh mà không nhìn ra tâm tư ngày thường.

Nụ cười kia, chỉ trong một cái chớp mắt.

Bởi vì hắn không còn cười, cho nên nàng tỉnh lại. Nhìn khuôn mặt hắn như vậy giống như muốn trừng phạt người, nàng nhớ ra chính mình vừa mới lại gây tai họa.

Chậm rãi từ sau giá sách đi ra, vẻ mặt tươi cười, đi đến trước bàn nói với hắn:“ Lão gia đã về.”
Thừa dịp hắn ngẩng đầu nhìn nàng, hai tay len lén dò đến trên mặt bàn.

Đụng đến tờ giấy, nhanh chóng rút ra, sau đó xé đôi sáu tờ giấy, lại có chút gian xé thêm một lần, sau đó nhìn hắn ngượng ngùng cười.

Khi chợt nhìn thấy nàng, hắn hơi ngạc nhiên, sau đó lại bình tĩnh trở lại, nhìn động tác nhỏ của nàng, cúi đầu làm việc của mình, không để ý đến nàng.

Nhìn hắn có vẻ như sẽ không truy cứu, Cầu Mộ Quân chỉ e có biến nói:“Lão gia, nếu người bận thì ta đi trước.” Sau đó không đợi hắn đáp lời ngay lập tức chạy ra cửa phòng, vội vàng rời khỏi thư phòng đến thẳng phòng ngủ.

Vào phòng ngủ, châm lửa đốt mấy bức họa.

Nhìn tất cả “Chứng cớ” bị đốt thành tro tàn, trong lòng Cầu Mộ Quân rốt cục thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nếu sau này hắn lại đến truy cứu, vậy nàng có chết cũng không thừa nhận, không có chứng cớ, xem hắn làm được gì!




Chương 35: Hội hoa xuân

Editor: Mèomỡ


Không ngờ Đoàn Chính Trung lại không truy cứu.

Lúc ăn cơm chiều hắn không hỏi nàng gì cả, tâm tình cũng không có dấu hiệu không tốt.

Điều này làm cho Cầu Mộ Quân cũng đã quên mình lại phạm sai lầm, nhưng vẫn không quên được nụ cười của hắn dưới ánh hoàng hôn kia.

Hình như nàng đã thích hắn mất rồi.

Ngày hôm sau, Đoàn Chính Trung tiến cung từ sớm, một mình nàng đứng ở trong hoa viên, cảm thấy không có hứng thú làm bất cứ chuyện gì. Giống như...... Hắn ở thư phòng làm việc của hắn, nàng ở một bên đọc sách, mới là chuyện vui vẻ nhất .

Trong vườn Mẫu Đơn nở diễm lệ, khắp nơi bướm lượn, Cầu Mộ Quân ngồi xổm xuống ngửi mùi hoa, thuận miệng hỏi nha hoàn bên người:“Hôm nay ngày bao nhiêu ?”

“Bẩm phu nhân, hôm nay 24.” Nha hoàn đáp.

“Ừ......24?” Cầu Mộ Quân đột nhiên hỏi ngược lại.

Nha hoàn nói:“Đúng vậy, phu nhân, 24.”

Cầu Mộ Quân đứng dậy, vỗ tay một cái, vui mừng nói:“Vậy hôm nay không phải ngày hội hoa Mẫu đơn bắt đầu sao!”

“Đúng vậy, phu nhân, hôm nay người ở phòng bếp đi mua đồ ăn về đều nói bên ngoài thực náo nhiệt!” Nha hoàn cười nói.

Cầu Mộ Quân động lòng, từ khi đi vào Đoàn phủ ngoại trừ ngày lại mặt nàng chưa từng ra ngoài, giống như ngồi tù. Hội hoa Mẫu đơn hàng năm nàng đều đi ra ngoài, sau đó mua một đống Mẫu Đơn mình thích về. Năm nay...... Năm nay nàng thật sự cũng muốn đi ra ngoài.

Nhưng nếu bị hắn biết...... nha hoàn trong Đoàn phủ chưa được phép đã ra ngoài còn bị phạt, huống chi là nàng, nàng......

Nghĩ vậy, Cầu Mộ Quân đột nhiên cao hứng, lập tức đi đến phòng nghỉ.

Thay một bộ váy nhẹ nhàng, nàng liền đi tới cửa.

“Phu nhân.” Quả nhiên thủ vệ ngăn nàng lại.

Cầu Mộ Quân hỏi:“Sao thế? Không cho ta ra ngoài sao?”

Thủ vệ cúi đầu nói:“Phu nhân, lão gia phân phó, không thể tùy tiện ra vào.”

“Vậy sao?” Cầu Mộ Quân nhìn chằm chằm thủ vệ hỏi:“Lão gia khi nào, lúc nào, chỗ nào nói ta -- phu nhân của hắn, không thể tự do ra vào Đoàn phủ ?”

“Này......” Thủ vệ ngây ngẩn cả người.

Nha hoàn, hạ nhân không thể tùy tiện đi ra ngoài. Quản lý nha hoàn nghiêm ngặt hơn hạ nhân, phu nhân lại càng không cần phải nói. Hạ nhân thủ vệ trong quý phủ không dám đi quá gần nàng, sao nàng có thể một mình ra ngoài? Việc này tuy không cần nghĩ cũng biết, nhưng lão gia quả thật chưa từng trực tiếp hạ lệnh.

“Này...... Phu nhân......” Thủ vệ ấp a ấp úng không biết làm sao, Cầu Mộ Quân đẩy trường thương chắn ở trước mặt ra, tiêu sái ra cửa.

“Phu nhân......” Thủ vệ không thể làm gì, chỉ có thể thở dài.

Cầu Mộ Quân mặc dù đắc ý, nhưng quy định rõ thời gian của mình, trước lúc Đoàn Chính Trung hồi phủ nhất định phải trở về. Chuyện đi ra ngoài nàng sẽ không nói, mấy thủ vệ kia khẳng định cũng không dám nói, như vậy hắn sẽ không biết. Cho dù biết, hắn cũng không có lý do phạt nàng, trừ phi hắn cố tình gây sự.

Trong thành vô cùng náo nhiệt, phồn hoa rực rỡ, hoa nông (người trồng hoa) đều thay một bộ đồ mới, người người thần thanh khí sảng* . Mấy ngày Hội hoa xuân này là những ngày kinh thành náo nhiệt nhất, cũng là ngày đẹp nhất lãng mạn nhất, cho nên nàng thích nhất mấy ngày này. Những ngày này dù cho là cô nương bình dân hay là tiểu thư khuê các đều ra ngoài xem hội hoa xuân, như vậy cũng làm cho rất nhiều nam tử trẻ tuổi vốn không có hứng thú với hội hoa xuân cũng ra ngoài, nhân tiện, rất nhiều bà mối trong thành cũng ra nhập, bởi vì những ngày này ‘làm ăn’ tăng vô số.

*thần thanh khí sảng: hình dung con người tinh thần khoan khoái, tâm tình thư sướng



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, hotaru_yuki, tngh218000, yanl12781
     
Có bài mới 24.04.2014, 17:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 59150 lần
Điểm: 9.74
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36: Lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn

Editor: Mèomỡ

Cầu Mộ Quân búi tóc lên, mặc trang phục của phu nhân nhà giàu, nam tử trẻ tuổi tuy rằng đều liếc nhìn, nhưng cũng chỉ dám thưởng thức nhìn lướt qua, không dám nhìn nàng quá lâu.

Đi ngang một hàng hoa mẫu đơn màu vàng, Cầu Mộ Quân dừng bước, ngồi xổm xuống nhìn hoa.

“Cầu tiểu thư, Hoàng Mẫu Đơn rất đẹp, mua mấy bồn đi.” đại nương ngồi ở giữa bụi hoa cười nói.

Cầu Mộ Quân ngoài ý muốn ngẩng đầu hỏi:“Đại nương, bà biết ta?”

Đại nương cười nói:“Đương nhiên biết, những năm trước không phải tiểu thư đều tới sao?”

Cầu Mộ Quân cười nói:“Bà xem tóc ta đã búi lên rồi, hôm nay ta đã không còn là Cầu tiểu thư, là Đoàn phu nhân .”

Đại nương nhìn nàng, ngẩn người, lập tức cười sửa lời nói:“Đúng, đúng, Đoàn phu nhân.” Nghĩ nghĩ, lại nhịn không được ngẩng đầu nói:“Năm trước phu nhân cũng đến nơi này mua hoa, lúc phu nhân thành thân ta cũng thấy được, chỉ là không ngờ...... Ta nghĩ phu nhân sẽ thích người khác gọi là Cầu tiểu thư .”

Cầu Mộ Quân biết ý của đại nương, thân phận Cầu tiểu thư là con gái của Hầu gia, tôn quý vô cùng, Đoàn phu nhân lại là thê tử của thái giám, chẳng hơn gì nữ tử thanh lâu. Ai sẽ thích người khác gọi mình bằng danh hiệu thấp hèn chứ?

Nhưng mà nàng không cảm thấy như vậy.

Nàng cười cười, nói thật: “Đại nương, năm nay chỉ sợ ta không thể mua, phu quân ta không cho ta ra ngoài, là ta lén trốn ra, lát nữa còn phải lén trở về!”

“Không sao, không sao, phu nhân cứ xem, cứ xem đi.” Đại nương vội vàng nói. Nhìn nàng, trong lòng lại cảm thấy nghi hoặc.

Người khác đều nghĩ nàng sống những ngày thực đau buồn, suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt, không ngờ tâm trạng của nàng lại tốt như vậy. Chẳng lẽ nàng ở Đoàn phủ sống cuộc sống ngoài dự đoán của mọi người? Nhưng sao nàng lại nói phu quân nàng còn không cho nàng ra cửa. Vậy rốt cuộc nàng sống tốt hay không tốt? Là rất tốt nên lúc nào cũng cười, hay là nàng rất lạc quan, dù đau khổ cũng có thể cười?

Đây dù sao vẫn là việc riêng của người khác, còn không đến phiên bà mở miệng, đại nương tuy rằng thẳng thắn, nhưng cũng biết không thể hỏi lung tung.

Đúng lúc này, đám người đông đúc phía trước nhanh chóng dạt ra ven đường, một đám binh lính chạy lên lớn tiếng nói:“Tránh ra! Tránh ra!”

Cầu Mộ Quân cũng lui về bên đường, vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy người ngồi ở trên ngựa ... ... Đoàn Chính Trung!

Phía trước phía sau đều là quan binh, hắn cao cao ngồi ở trên ngựa, ánh mắt tìm kiếm chung quanh, dường như đang tìm ai đó, làm cho nàng có cảm giác hắn đang lùng bắt nàng.

Ông trời! Cầu Mộ Quân cúi đầu, trốn sau lưng đại nương, sốt ruột nói: “Đại nương che cho ta, che cho ta.”

Không ngờ Đoàn Chính Trung thúc ngựa đi lên, cách đại nương một khoảng nhỏ lại chậm lại, Cầu Mộ Quân còn nghe được giọng nói của hắn.

“Các ngươi, qua bên kia!”

“Các ngươi, một đội, đi quán rượu!”

Đoàn Chính Trung vừa chỉ huy, vừa thúc ngựa chậm rãi đi về phía trước, ánh mắt như chim ưng nhìn đám người tham gia hội hoa xuân.

Cầu Mộ Quân cảm thấy không ổn, đang cầu nguyện ở trong lòng hi vọng hắn mau đi, không ngờ lại nghe được một câu mệnh lệnh mạnh mẽ:“Kiểm tra đám người trong hội hoa, xem bọn chúng có lẫn vào trong hay không!”





Chương 37: Sợ bóng sợ gió

Editor: mèomỡ


Cầu Mộ Quân cảm thấy không ổn, đang cầu nguyện ở trong lòng hi vọng hắn mau đi, không ngờ lại nghe được một câu mệnh lệnh mạnh mẽ:“Kiểm tra đám người trong hội hoa, xem bọn chúng có lẫn vào trong hay không!”

Nghe xong mệnh lệnh, binh lính lập tức hành động, khám xét kỹ từng dân thường trong hội hoa. Cầu Mộ Quân biết nếu mình không trốn, vẻ mặt dị thường rõ ràng như vậy sẽ bị binh lính bắt lại trước tiên, nhưng nàng lại không dám đi ra, Đoàn Chính Trung ngồi ở trên ngựa, thu hết thảy phía dưới vào đáy mắt, chỉ sợ ngay lập tức sẽ phát hiện ra nàng.

Cầu Mộ Quân ngàn suy vạn nghĩ, cảm thấy nơi này không thể ở lại, liền lách mình đi vào ngõ nhỏ phía sau.

Đi vào ngõ nhỏ, phía trước là một con sông, bờ sông cũng trải đầy hoa, nhưng người không nhiều như phía trước, hẳn không phải địa phương trọng điểm binh lính điều tra, Cầu Mộ Quân liền nhanh chóng đi vào.

Không ngờ lúc này phía sau lại có tiếng bước chân “Rầm rập”.

Vừa quay đầu lại, chỉ thấy Đoàn Chính Trung cưỡi ngựa chạy tới, đột nhiên chỉ về phía này nói:“Bắt lấy hắn!”

Không đợi nàng hiểu được, liền thấy một nam nhân mặc quần áo màu đen thần sắc kích động chạy tới, vừa nhìn đã biết đó là người quan binh muốn bắt. Nàng vội vã tìm nơi trốn, vừa khéo nhìn thấy một thuyền phu đang tháo dây neo thuyền bên bờ sông.

Không nghĩ được nhiều, nàng lập tức chạy đến bên thuyền, nhanh chóng trốn vào khoang thuyền.

Ánh mắt Đoàn Chính Trung nhanh chóng đảo qua trên thuyền, sau đó lại chỉ huy binh lính, dường như không để ý đến bên này. Cảm thấy thuyền đang rời đi, Cầu Mộ Quân thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Khoang thuyền còn có vài vị đại nương đại thúc, lúc này nói.

“Hội hoa xuân này vô cùng náo nhiệt, quan binh đang làm cái gì?” Một vị đại nương nhìn bên ngoài nói.

Giọng nói cao vút vang lên, đại thúc bên cạnh nàng nói: “Hắc, ta biết, vừa rồi nghe nói, trong cung......” Đại thúc ngửa đầu nghĩ nghĩ, nói:“Đúng rồi, Tam hoàng tử trong cung bị ám sát, lúc này trong cung đang lùng sục khắp nơi bắt người!”

“A!” Đại nương giật mình nói:“Là ai lớn mật như vậy, ngay cả người trong cung cũng dám giết, hắn không muốn sống nữa sao?”

Đại thúc làm bộ hiểu biết nói:“Bọn họ là sát thủ, liều mạng làm việc, lá gan lớn!”

“Ôi chao, đi rồi đi rồi, bắt được một tên rồi!” Đại nương nhìn về phía bờ lớn tiếng nói.

Mọi người đều nhìn lên bờ, Cầu Mộ Quân cũng nhìn theo, chỉ thấy Đoàn Chính Trung ngồi trên ngựa dẫn đại đội quan binh đi vào ngõ nhỏ. Trong chốc lát, hội hoa xuân lại náo nhiệt bình thường.

Cuối cùng hắn cũng đi rồi, không hề bị phát hiện, trong lòng Cầu Mộ Quân hoàn toàn thả lỏng, lại nghĩ đến việc mình đang ở trên thuyền.

Không phải nàng đến xem hội hoa xuân sao?

Thuyền đã cách bờ một đoạn khá xa, nàng không thể bảo nhà đò quay trở lại, liền hỏi người đối diện:“Đại nương, thuyền này đến chỗ nào vậy?”

Đại nương trả lời:“Bến đò phía Tây, đến phía Tây.”

May mà cũng không xa. Trong lòng Cầu Mộ Quân thầm nghĩ, sau đó lại hỏi:“Vậy lúc trở về là từ bến đò phía Tây đi thuyền về sao?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, hotaru_yuki, tngh218000, yanl12781
     
Có bài mới 24.04.2014, 17:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 59150 lần
Điểm: 9.74
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38: Vận mệnh bi thảm

Editor: mèomỡ


May mà cũng không xa. Trong lòng Cầu Mộ Quân thầm nghĩ, sau đó lại hỏi:“Vậy lúc trở về là từ bến đò phía Tây đi thuyền về sao?”

“Đúng vậy. Tiểu nương tử ngươi một mình đi ra ngoài sao?” Đại nương nhìn nàng hỏi, không đợi nàng trả lời lại thêm một câu:“Ngươi trẻ tuổi như vậy nên chú ý một chút!”

Cầu Mộ Quân cười nói:“Không sao đâu, phu quân ta ở bến Tây chờ ta!”

“A, vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Đại nương liên tục gật đầu.

Ai...... Cầu Mộ Quân cười gượng, trong lòng lại chất chứa đau khổ.

Gặp phải Đoàn Chính Trung, từ trước đến nay nàng chưa bao giờ được thuận lợi.

Viết vài chữ bị gió thổi đi không nói làm gì, lại còn bị hắn nhặt được; Một mình trốn ở trong phòng vẽ hai bức họa về hắn, đang chuẩn bị đốt đi, vừa lúc hắn trở về; Ra ngoài xem hội hoa xuân, rõ ràng chuẩn bị tốt, lại ở bên ngoài gặp phải kẻ vốn nên ở trong cung......

Có phải ông trời muốn nàng hiểu rõ: ‘Ngoan ngoãn làm nô bộc của hắn đi, tâm địa hơi chút gian xảo sẽ bị hắn phát hiện’ .

Cầu Mộ Quân chống cằm ngồi trên thuyền, nghiêm túc nghĩ quãng đường về sau của mình.

Muốn nàng ngoan ngoãn không làm trái với quy củ của hắn là chuyện không thể, giở trò trước mắt hắn bao nhiêu lần thì bị bắt bấy nhiêu lần, vậy nàng cũng chỉ có thể ra sức lấy chút đồng tình của hắn.

Nhưng ở trong lòng hắn, rốt cuộc nàng chiếm vị trí như thế nào? Buổi tối hôm kia hắn còn làm vậy với nàng.

Nhớ một người thời gian qua lúc nào không biết, không bao lâu, đại nương nhắc nhở nàng đã đến, nàng mới thấy thuyền đã sắp cập bờ .

Vừa định nói nàng trả thêm tiền trở về, đã thấy trên bờ có người chuyển đồ lên thuyền. Người nọ vừa chuyển, vừa hỏi:“Trước lúc mặt trời lặn có thể đến thôn Tiểu Hà không?”

“Có thể có thể, cam đoan có thể!” Nhà đò vỗ ngực cam đoan nói.

Cầu Mộ Quân lập tức hỏi:“Bây giờ nhà đò không trở về bờ bên kia sao?”

“Không về không về, chờ đến chuyến chiều đi.” Nhà đò khoát tay nói.

“Buổi chiều?” Cầu Mộ Quân nói: “Phải chờ tới buổi chiều sao?”

Lúc này người đang chuyển đồ nói nói:“Phu nhân, từ bên này đến bờ bên kia một ngày có hai chuyến, buổi sáng một chuyến, buổi chiều một chuyến, đến buổi chiều thuyền sẽ đến .”

“A?”

Một nửa thuyền đã chất đầy hàng hóa , Cầu Mộ Quân đành phải xuống thuyền nhường chỗ, nhìn thuyền chằm chằm.

Buổi chiều...... Buổi chiều trở về, chỉ sợ Đoàn Chính Trung sẽ lấy gậy đập chết nàng

Nàng chỉ biết...... Nàng không có kết cục tốt , nàng tránh không khỏi hắn, bây giờ thì hay rồi, sớm biết như thế này không bằng lúc trước để hắn túm còn hơn, dù sao người nhiều như vậy hắn cũng sẽ không làm gì nàng.

Ai --

Thuyền nhỏ đi rồi, bến đò chỉ còn một mình nàng.

Nơi này là một cái đê, trên đê thả đầy trâu cùng dê, đều đang nhàn nhã ăn cỏ, nàng nhìn đống trâu, dê này cảm thấy thất vọng .

Nàng mệt mỏi ngồi trên cỏ, cô đơn nhìn nước dập dờn bừng lên khi nắng dọi, lại thở dài một hơi.

Trở về, không biết hắn sẽ trừng phạt nàng thế nào, lại sẽ trừng phạt thủ vệ để nàng ra cửa như thế nào?

Hối hận, lại hối hận rồi.

Hắn chính là khắc tinh của nàng, còn gặp một lần khắc một lần.

Mặt trời chậm rãi từ phía đông lên đến đỉnh, sưởi ấm phía dưới, làm người ta lười biếng.

Cầu Mộ Quân đứng dậy lại ngồi xuống dưới tàng cây, tiếp tục chờ thuyền không biết khi nào thì mới đến.

Mệt mỏi lại đói bụng. Cách nơi này gần nhất chính là một cái thôn nhỏ, chỉ sợ có tiền cũng không tìm thấy chỗ nào bán đồ ăn, nàng chỉ có thể chờ ở chỗ này.

Nhưng là cho dù đến buổi chiều, chờ thuyền đến đây, nàng về Đoàn phủ, cũng không nhất định có cái mà ăn. Đoàn Chính Trung sẽ cho nàng đói chết!

Lúc này, trâu bò trên đê đột nhiên xôn xao, Cầu Mộ Quân tập trung nhìn, chỉ thấy một con trâu phía sau còn kéo dây thừng, chạy như điên về phía này.

Nàng sợ tới mức vội vàng lui về phía sau, đột nhiên một bàn tay đặt lên trên vai nàng, chặn đường lui của nàng.





Chương 39: Dắt tay

Editor: Mèomỡ


Quay lại, là -- Đoàn Chính Trung!

Hắn cúi đầu nhìn xuống dưới chân nàng, nàng theo ánh mắt hắn nhìn xuống, chỉ thấy phía sau gót chân là một mảnh gạch ngói vụn dựng thẳng, nàng tiếp tục lùi chỉ sợ sẽ bị đâm vào.

Đứng dịch ra, xoay người dùng đỉnh đầu đối mặt với hắn.

“Sao ngươi lại tới đây?” Giọng nói nho nhỏ, dịu dàng.

“Nhìn thấy ngươi.” Giọng nói không nghe ra cảm xúc.

“Ta không phải cố ý, chỉ là...... chỉ là muốn xem hội hoa xuân một chút, lúc sáng đã quên nói với ngươi.” Nàng tiếp tục cúi đầu.

Đoàn Chính Trung nhìn nàng trong chốc lát rồi xoay người đi theo đường lúc đến.

Cầu Mộ Quân phản ứng lại, lập tức đi theo.

“Ngươi tới bằng cách nào?” Đuổi kịp bước chân hắn, Cầu Mộ Quân hỏi.

“Qua cầu.”

“A? Vậy không phải rất xa sao?”

Đoàn Chính Trung không nói gì, nàng cũng không hỏi lại chỉ đi theo hắn.

Không phải hắn tức giận sẽ lập tức phát tác sao? Sao vẫn không nói đến chuyện trừng phạt nàng tự tiện ra khỏi phủ? Hay là chuẩn bị về sẽ dùng trọng hình?

Cầu Mộ Quân còn cúi đầu nghĩ, Đoàn Chính Trung đi phía trước bỗng dừng bước.

Nàng đâm vào lưng hắn nên vội ngẩng đầu lên, sau đó thấy một hồ nước trước mắt.

Đường đi qua là một dãy đá trồi lên mặt nước, mặt đá trơn bóng, chỉ sợ không lưu ý một chút sẽ ngã xuống nước.

Đoàn Chính Trung vươn tay nắm lấy tay nàng.

Trong lòng nàng run lên, mặt cũng lập tức đỏ lên.

Cũng may hắn là đưa lưng về phía nàng nên không thấy được.

Tay hắn rất lớn, thực ấm áp, không thô ráp giống người khác mà lại mịn màng.

Trong nháy mắt bị hắn cầm tay, nàng hoảng hốt có cảm giác toàn thân cứng đờ, sau đó mới cảm thấy – tim mình đập nhanh hơn mặt cũng nóng lên.

Hắn nắm tay nàng bước lên mặt đá, vững vàng giống như đi đường bằng.

Qua hồ nước, đường dưới chân tuy hẹp hơn so với lúc trước nhưng cũng bằng phẳng, nhưng hắn vẫn không buông tay nàng ra.

Trong lòng ấm áp, ngạc nhiên mừng rỡ mà lại hưng phấn.

Đi chưa được mấy bước, đường càng ngày càng nhỏ còn gập ghềnh, đã không phải đường mà là bờ ruộng.

Thì ra...... Do hắn biết đường phía trước cũng không dễ đi mà thôi.

Nàng còn tưởng rằng......

Không còn vui vẻ cùng hưng phấn, nhưng trong lòng lại vẫn ấm áp.

Đi hết bờ ruộng là đường lớn, phía trước có một quán trà.

Đoàn Chính Trung buông tay nàng ra, thanh toán tiền cho ông chủ, cởi dây buộc ngựa bên quán trà xuống, nhảy lên. Ngựa chậm rãi đi đến chỗ Cầu Mộ Quân đứng ở trước mặt nàng, hắn ngồi trên lưng ngựa vươn tay về phía nàng.

Nàng đưa tay đặt vào lòng bàn tay hắn, đạp lên bàn đạp, sau đó thân thể liền bay lên, bị hắn kéo lên ngựa.

Thì ra hắn cưỡi ngựa từ cầu bên kia vòng lại đây .

Lúc ngựa chạy, mùi hoa nhài sau gáy hắn chui vào trong mũi nàng, làm cho nàng không kìm chế được áp sát vào sau gáy hắn, càng ngửi rõ mùi thơm ngát.

Nam nhân dùng phấn thơm dường như cũng không ghê tởm.

Hắn dùng phấn thơm rất tốt. Khó trách thái giám trong cung đều thích phấn thơm, Hoàng Thượng cùng Hoàng phi ngửi thấy mùi này, tâm tình sao có thể không tốt?

Gió thổi sợi tóc hắn phất qua trên mặt nàng. Trong chớp mắt, nàng mê say, nắm lấy quần áo chỗ thắt lưng hắn, tay từ từ đưa về phía trước ôm hắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Davanee, Kim Sang, antunhi, hotaru_yuki, tngh218000, yanl12781
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 190nly, Cao thi ha, Hiên Viên Linh, Hoacat712, Hoangmy1998, huongvi94, meomeomeo, Nguyên Hoa, secret119211, Thachthao190898, Tran doanh, tran hoa, Tuyết Nữ Kine và 277 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

6 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 209, 210, 211

14 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

15 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

16 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 197, 198, 199

20 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 248 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 246 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 366 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Kim Ngưu
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 254 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 532 điểm để mua Thiên thần tím
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 511 điểm để mua Song Ngư Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 318 điểm để mua Ma Kết Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 209 điểm để mua Cự Giải Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 287 điểm để mua Xử Nữ Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 467 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 270 điểm để mua Gà con mới nở
Nguyêtnga: Hú hồn ms thấy tỉ năm tnn trở lại
Shin-sama: chắc không còn ai nữa
Shin-sama: :D
Shop - Đấu giá: Tư Bảo Bảo vừa đặt giá 200 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 256 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 933 điểm để mua Ngọc tím
Mavis Clay: á à, ra là tỷ quăng bomb muội
LogOut Bomb: Lily_Carlos -> Mavis Clay
Lý do: ^^
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 242 điểm để mua Gà con mới nở
Ngoc Vo: 4 năm cho chẳn ấy Thiến Thiến hêheee
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Tét cưng kkk
Cô Quân: cả tỉ năm mới thấy tnn đông vui lại
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 421 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 290 điểm để mua Sên vàng
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 242 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 215 điểm để mua Bong bóng gấu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.