Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=316871
Trang 12/21

Người gởi:  Tịnh Yên [ 17.04.2014, 12:17 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy

Chương 31: THA THỨ
*****


Trở lại trong nước, trước tiên Tống Hương Ngưng đi về nhà mình, Owen Dục không yên lòng, cũng kiên quyết đi theo.

Ôm tâm tình thấp thỏm nhấn chuông cửa, cô đứng ở ngoài cửa nóng nảy và khẩn trương chờ đợi.

Cửa không quá lâu liền có người mở ra, tuy nhiên nó không phải là người Tống Hương Ngưng muốn gặp, là một cô gái trẻ tuổi.

- Xin hỏi cô muốn tìm ai ạ? - Bên trong cửa, cô gái khách sáo chào hỏi.

Tống Hương Ngưng không nghĩ tới sẽ gặp tình huống này, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói những gì.

Ngược lại Owen Dục đứng ở sau lưng cô nói:

- Xin chào, xin hỏi nơi này là nhà của ông Tống không?

Cô gái trẻ tuổi nghe Owen Dục hỏi, biết bọn họ không có tìm lầm nhà, liền cười với bọn họ và nói:

- Các người muốn tìm ông Tống đúng không? Đúng là đây là nhà của ông Tống, các người đợi một chút.

Nói xong cô gái kia lại đi vào trong nhà gọi lớn

- Dượng ơi, bên ngoài có hai người nói muốn tìm dượng.

Sau khi cô gọi lớn, liền mời Tống Hương Ngưng cùng Owen Dục vào nhà ngồi.

Ba Tống nghe nói có người tìm mình, vội vàng từ bên trong phòng đi ra, vừa đi vừa nói chuyện:

- Là ai đến vậy cháu?

Khi ông ra ngoài, vừa lúc nhìn thấy Tống Hương Ngưng, trong khoảng thời gian ngắn không biết nói gì.

- Ba! - Tống Hương Ngưng nhìn thấy người ba đã hơn ba năm không gặp của mình, nhất thời nghẹn ngào.

Cô muốn đi lại ôm lấy ba, nhưng cô cũng biết ba còn đang tức giận, nên chẳng dám bước đi, chỉ đứng một chỗ.

Ba Tống nghĩ trong đầu muốn đuổi cô đi, không nghĩ tới, nói ra được lại là

- Trở về? Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.

Lúc nói chuyện với Tống Hương Ngưng, ba Tống cũng không kiềm chế được nghẹn ngào trong lòng.

Nghe được lời ba nói, trong khoảng thời gian ngắn Tống Hương Ngưng không biết phản ứng thế nào, qua một hồi lâu cô mới mang giọng hưng phấn hỏi:

- Ba, người đã tha thứ cho con rồi không đúng? - Vừa nói cô vừa đi về phía ba Tống. Ba Tống nhìn Tống Hương Ngưng một lúc lâu, cuối cùng ôm lấy cô

- Đứa nhỏ ngốc, vì sao phải thù oán con? Con vẫn chính là đứa con gái ngoan của ba.

- Ba! - Tống Hương Ngưng gọi to một tiếng, liền ôm chầm lấy người ba yêu quý của mình, nhỏ giọng khóc.

Ba Tống mặc cho cô khóc, đến khi cô khóc đủ rồi, mới phân phó với cô gái trẻ tuổi đang đứng bên cạnh

- Hiểu Hiểu, con đem đồ của cô chủ về phòng của cô ấy đi.

Cô gái nhỏ đứng bên cạnh “dạ” một tiếng liền xách đồ của Tống Hương Ngưng lên phòng.

- Ba, cô ấy là. . . . . . - Tống Hương Ngưng vẫn đối với cô gái kia rất tò mò.

Lúc này ba Tống mới nhớ là Tống Hương Ngưng chưa từng gặp qua Hiểu Hiểu, liền giải thích với cô

- Kể từ khi con sang Pháp thì Hiểu Hiểu ở đây chăm sóc ba, việc gì cô ấy cũng có thể làm, hơn nữa cũng vui vẻ, chu đáo, là một đứa bé ngoan.

Vừa nhắc tới Hiểu Hiểu, ba Tống liền cười đến đặc biệt vui vẻ.

Sau khi Tống Hương Ngưng nghe ba Tống giải thích, mới biết chuyện xảy ra khi ở nhà, liền “dạ” một tiếng, cũng không có nói gì nữa, chỉ là tiếp tục nằm trong lòng của ba Tống cảm nhận hơi ấm tình cha con.

Lúc này ba Tống mới phát hiện ra trong nhà trừ ông và Tống Hương Ngưng ra, còn có một người đàn ông trẻ tuổi khác, liền có điểm nghi ngờ hỏi Tống Hương Ngưng:

- Hương Ngưng, cậu thanh niên này có phải . . . . .

Tống Hương Ngưng hoàn toàn quên đi sự tồn tại của Owen Dục, trải qua lời nhắc nhở của ba Tống cô mới nhớ tới Owen Dục vẫn còn đứng bên cạnh, vì vậy cô vội vã rời khỏi lồng ngực của ba Tống, đi về phía Owen Dục, sau đó giới thiệu với ba Tống

- Ba, con quên giới thiệu với ba, anh ấy tên là Owen Dục, là tổng giám đốc của công ty quảng cáo Sáng Ý, đồng thời anh cũng là. . . . . . bạn trai của con ạ.

Thời điểm cô gọi hai tiếng bạn trai, mặt Tống Hương Ngưng của lập tức đỏ lên như hai quả cà chua.

Khi Hương Ngưng giới thiệu với ba cô rằng Owen Dục là bạn trai cô, trong lòng anh không ngừng vui mừng, đồng thời cũng mong ba Tống sẽ có ấn tượng tốt về anh, nên anh liền hướng tới ba Tống lịch sự chào hỏi

- Con chào bác Tống ạ, con tên là Owen Dục, là bạn trai của Hương Ngưng ạ.

- Được, được. - ba Tống nhìn Owen Dục thật là càng xem càng thuận mắt, vội vàng nói hai chữ “được”, nhưng mà ông đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, đi tới bên cạnh Tống Hương Ngưng, ở bên tai cô nói nhỏ - Hương Ngưng, cậu trai này có biết trước kia con từng ly hôn không?

Ông lo lắng anh bởi vì chuyện trước kia của Hương Ngưng mà thay đổi tình cảm.

Owen Dục thính tai nghe hết câu hỏi mà ba Tống hỏi Tống Hương Ngưng, liền hướng tới ba Tống nói lời đảm bảo

- Bác Tống ạ, con cam đoan với bác, mặc kệ Hương Ngưng trước kia là người như thế nào, hiện tại con chỉ cần Hương Ngưng chấp nhận cho con ở cùng một chỗ với cô ấy, con liền sẽ đối với cô thật tốt, con không quan tâm quá khứ của cô ấy, cũng sẽ không bởi vì quá khứ mà có bất kỳ cái nhìn nào không tốt về cô ấy.

Ý trong lời nói, ba Tống nghe liền hiểu, tức là anh biết tất cả chỉ là không để ý mà thôi Ba Tống nghe nói như vậy, trong lòng không ngừng cảm động, ông đi về phía Owen Dục, dùng sức vỗ vỗ bờ vai của anh, giống như là muốn giao cả cuộc đời con gái ông cho Owen Dục

- Bác yên tâm giao cuộc đời Hương Ngưng cho con.

Owen Dục nghe được lời ba Tống nói, biết mình đã qua cửa ải của “phụ huynh”, liền kiên định trả lời

- Bác Tống, con nhất định sẽ đối xử với Hương Ngưng thật tốt.

Tống Hương Ngưng nghe hai người bọn họ nói chuyện, tâm tình vốn nên là vui mừng nhưng làm thế nào cũng không vui mừng nổi, chỉ là cô cố gắng che giấu, không để cho hai người bọn họ phát hiện sự khác thường trong lòng mình.

- Hương Ngưng, Owen Dục, bây giờ còn sớm, các con cũng vừa trở lại, không bằng các con đi ra bên ngoài chơi một chút đi, chờ ba xuống bếp làm một ít món ăn sở trường, khi các con trở về đã có cơm ăn rồi.

Ba Tống vừa nói vừa cầm tạp dề lên, làm ra vẻ muốn xuống bếp trổ tài.

Tống Hương Ngưng thấy ba mình một thân tạp dề vui vẻ, cũng muốn giúp một tay, nhưng là vừa nghĩ đến ba là vì cô và Owen Dục mà tạo cơ hội để hai người bên nhau, không cách nào khác, liền lôi kéo Owen Dục đi ra ngoài.

Hai người không phải đi rất xa, chỉ đi một vài nơi gần đây, tùy tiện đi dạo, sau đó bước vào một công viên nhỏ.

- Không nghĩ tới, rời đi hơn ba năm, nơi này vẫn giống như trước đây, nhưng đúng là trong vườn hoa có thêm rất nhiều hoa, càng đẹp hơn xưa - Tống Hương Ngưng cùng Owen Dục ngồi xuống một chiếc ghế đá, ánh mắt không chớp nhìn những khóm hoa trước mặt.

- Cái này anh không biết rõ, bởi vì đây là lần đầu tiên anh tới nơi này.

Trước đó Owen Dục không có bất kỳ lý do gì để đến đây, anh cũng không có đi qua những nơi gần đây, cho nên hiện tại với những gì diễn ra xung quanh thì đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy.

Lúc này Tống Hương Ngưng mới nhớ tới Owen Dục, nhìn anh cười cười, tiếp tục xem chung quanh.

Owen Dục nhân cơ hội này nhẹ nhàng kéo tay Tống Hương Ngưng, cùng cô bước đi xem hoa ngắm cảnh, mà Tống Hương Ngưng chỉ thuận theo, không có cự tuyệt.

Cũng không lâu sau, Tống Hương Ngưng cảm thấy dưới bắp chân giống như bị thứ gì đó đụng trúng, cúi đầu mà xem xét thì phát hiện là một quả banh. Cô nhặt quả banh lên, nhìn chung quanh, nhìn thấy một đứa bé ba bốn tuổi đang đứng cách đó không xa nhìn cô.

- Người bạn nhỏ, đây có phải là quả banh của em không? - Tống Hương Ngưng lắc lắc quả bóng trong tay.

- Dạ - đứa bé vừa đi tới vừa trả lời.

Tống Hương Ngưng đem quả banh trả lại cho bé:

- Trả quả banh cho lại cho con.

Đứa trẻ nhận lấy quả banh

- Cám ơn dì ạ.



Người gởi:  Tịnh Yên [ 17.04.2014, 12:39 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy

Chương 32: BUỔI CHIỀU VUI VẺ Ở CÔNG VIÊN
*****



Vốn sau khi đứa bé nhận lấy trái banh là có thể đi ngay, nhưng bé cũng không có đi, ngược lại cứ chơi bên cạnh Tống Hương Ngưng.

Tống Hương Ngưng vốn là cảm thấy bé thật đáng yêu, hiện tại bé lại cứ chơi giỡn bên cạnh cô, nên cô liền cẩn thận quan sát bé. Đứa bé này da trắng trẻo, cười lên lại có hai cái đồng tiền nho nhỏ ở hai bên má, con mắt to tròn, làm cho bé đáng yêu hơn những đứa bé khác rất nhiều lần.

- Người bạn nhỏ, làm sao con chỉ chơi một mình vậy? Ba mẹ con đâu? - Tống Hương Ngưng nhìn bé một lát liền phát hiện bên cạnh bé không có bất kỳ người lớn nào, nên quan tâm hỏi.

Owen Dục ngồi ở bên người cô chen vào nói

- Có phải đứa bé này lén ra ngoài chơi một mình, không nói cho người nhà biết?

Thoạt nhìn đứa bé này không có một chút dáng vẻ nóng nảy, cũng không giống như là đi lạc đường.

- Không phải thế đâu ạ, con đi cùng bà nội ạ. Bà nội đang cùng người khác nói chuyện phiếm, nên con tự chơi một mình với quả banh. – Đứa bé tỏ vẻ uy nghiêm nhìn Owen Dục nói.

Owen Dục bị đứa bé nhìn như thế chút cả không được tự nhiên, nhưng vẫn không biết phải nói gì, chỉ có thể trừng mắt với đứa bé.

Tống Hương Ngưng nhìn hai người đàn ông một lớn một nhỏ này không ngừng trừng mắt với nhau, cảm thấy rất buồn cười, liền "Phốc" một tiếng bật cười

- Owen Dục, làm gì mà anh lại cùng một đứa bé tranh chấp thế? Hai người trừng mắt lớn mắt nhỏ như thế vô cùng đáng yêu! - Sau khi nói xong lại tiếp tục nhìn đứa bé nói - Người bạn nhỏ, làm sao con lại nhìn chú ấy như thế? Bộ dáng kia rất không lễ phép nha.

Đứa bé nghe Tống Hương Ngưng nói, liền không nhìn chằm chằm Owen Dục, mà chuyển sang nhìn Tống Hương Ngưng, cầm quả banh đưa tới trước mặt cô, làm nũng nói:

- Dì ơi, chơi banh với con được không?

Nghe lời đề nghị của đứa bé, Tống Hương Ngưng không còn nóng giận nữa, mặt cô lập tức vui vẻ

- Được, dì sẽ chơi banh với con, nhưng trước tiên con phải nói đi nói với bà nội rằng con chơi bên này, để khi bà nói chuyện xong sẽ qua đón con có được không?

Đứa bé gật đầu, sau liền chạy về một hướng khác. Nhìn đứa bé chạy đi, lòng Tống Hương Ngưng tràn đầy vui mừng, nhưng Owen Dục ngồi bên cạnh lại không tốt bụng như vậy, anh giống như là muốn làm nũng với Tống Hương Ngưng, oan oan nói:

- Hương Ngưng, chúng ta ra ngoài đi dạo một vòng, đâu phải muốn cùng chơi với đứa bé đó.

Anh nghiễm nhiên đã đem đứa bé kia xem là tình địch của mình.

Làm sao Tống Hương Ngưng lại không hiểu tâm tư của anh? Cô nhẹ nhàng cầm tay của anh, cười nói:

- Làm sao vậy? Chỉ một đứa bé thôi mà anh cũng ghen sao? Vậy nếu như hiện tại trước mặt em là một chàng trai thì sao? Đừng nói anh sẽ đánh nhau với người ta nhé!

Mặc dù Owen Dục biết Tống Hương Ngưng là nói đùa, tuy nhiên vẫn bị kích động vì lời nói đó

- Đó là đương nhiên. Ai nói bây giờ em là bạn gái của anh. Tại sao phải ước ao một người đàn ông khác.

Nói xong anh còn như muốn đề phòng cướp, khẽ liếc nhìn xung quanh.

Tống Hương Ngưng bất đắc dĩ lắc đầu một cái, không nói gì. Quay đầu nhìn lại, mắt tinh phát hiện ra đứa bé đang chạy tới, nụ cười trên mặt bất giác sâu hơn.

- Dì ơi! Con tới rồi. – Đứa bé ôm quả banh nhỏ nói với Tống Hương Ngưng - Chúng ta bắt đầu chơi banh đi dì.

Tống Hương Ngưng gật đầu một cái

- Được, dì sẽ chơi banh với con.

Đứa bé vui vẻ gật đầu

- Dạ! Bà nội còn nói, một chút sẽ tới đón con! Chúng ta bắt đầu chơi đi dì.

Nói xong liền đem quả bóng ném cho Tống Hương Ngưng.

Tống Hương Ngưng liền thuận thế bắt đầu cùng chơi đùa với đứa bé, hoàn toàn quên bên cạnh còn có Owen Dục, làm hại Owen Dục tức giận lại không nói ra được, chỉ có thể đứng bên cạnh kìm nén đến nội thương bên trong.

Khi đã chơi đủ, đứa bé mới dừng lại, trực tiếp cùng Tống Hương Ngưng ngồi xuống thảm cỏ.

Tống Hương Ngưng dứt khoát ngồi thật gần đứa bé, thậm chí còn ôm bé, nhẹ nhàng hỏi

- Người bạn nhỏ, chơi có vui không?

- Dạ, chơi rất vui ạ. Con cảm ơn dì đã chơi với con.

Đứa bé liên tục gật đầu.

Tống Hương Ngưng nhìn đứa bé một lúc, luôn cảm thấy dáng dấp của nó giống một người, nhưng giống ai thì chính cô đã quên mất, cô cho là mình đa nghi, liền không có tiếp tục suy nghĩ nữa

- Người bạn nhỏ, chúng ta chơi lâu như vậy, dì còn không biết tên của con. – Cô cảm thấy tên của người bạn nhỏ này nhất định sẽ rất hay, vì vậy liền vui vẻ hỏi tên của bé.

- Con tên là Tiểu Xuyên, ba và bà nội đều gọi con như vậy. - Đứa bé vui vẻ nói “nick name” của mình.

- Tiểu Xuyên sao? Tên thật là dễ nghe. - Tự đáy lòng Tống Hương Ngưng cảm thấy cái tên này rất thích hợp với bé.

- Dì ơi? Dì tên gì? Tiểu Xuyên cũng muốn biết tên của dì. – Đứa bé căn cứ vào nguyên tắc ngang hàng nhau, rất nhanh tự yêu cầu biết tên Tống Hương Ngưng.

Tống Hương Ngưng trả lời:

- Dì họ Tống, Tiểu Xuyên cứ gọi dì là dì Tống.

Đứa bé nghe Tống Hương Ngưng nói thế, lập tức liền gọi cô một tiếng.

- Dì Tống.

Sau đó khinh bỉ nhìn Owen Dục đang ngồi ở trên băng đá hỏi Tống Hương Ngưng

- Dì Tống, cái chú đó là ai vậy ạ?

Trong lời nói không thiếu xem thường.

- Này, đứa bé kia, nói chuyện không cần bộ dáng như vậy - Owen Dục không ưa bị người khác xem thường, liền khinh ghét nhìn đứa bé.

Đứa bé không có để ý đến anh, chỉ nhìn Tống Hương Ngưng, chờ đáp án của cô.

Tống Hương Ngưng nhìn Owen Dục

- Owen Dục, không cần hung dữ như vậy với đứa nhỏ, nó chỉ là đứa bé mà thôi, chưa hiểu chuyện gì cả. - Nói xong vừa cười nói với đứa bé - Tiểu Xuyên, chú ấy họ Âu, con chứ gọi là chú Âu.

Đứa bé như cũ vẫn khinh bỉ nhìn Owen Dục, thật lâu sau rốt cuộc khạc ra hai chữ

- Không gọi.

- Này! - Owen Dục bị đứa bé làm phát bực, từ trên băng đá lập tức chạy xuống trước mặt đứa bé - Đứa trẻ này, không được nhìn chú như vậy! Không nghe thấy sao? Gọi tôi là chú Âu.

Đứa bé giống như là cố ý muốn cùng anh nói ngược lại

- Không gọi

- Nhóc . . . . . – Owen Dục nhìn đứa bé, mặc dù cực kỳ khó chịu, tuy nhiên không biết nên nói cái gì, không thể làm gì khác hơn giấu ở trong lòng.

Đứa bé nhìn Owen Dục tức giận nhưng không có chỗ giải tỏ, nghịch ngợm cười nói:

- Cháu không gọi, chỉ muốn gọi là chú thôi.

Nói xong còn làm mặt quỷ với anh.

Owen Dục muốn bắt lấy đưa bé, đối với bé muốn tiến hành "giáo dục", nhưng lại bị Tống Hương Ngưng ngăn lại

- Owen Dục, anh làm gì đó, tại sao phải cùng một đứa bé tức giận?

Nói xong cô hướng về đứa bé nói:

- Tiểu Xuyên, thời gian cũng không sớm, chúng ta. . . . - khi vẫn chưa nói hết, đã bị một giọng nói khác cắt ngang.

- Tiểu Xuyên, chúng ta cần về rồi. – Giọng nói mọi lúc một đến gần, một người phụ nữ trung niên chạy tới phía ba người bọn họ.

Tống Hương Ngưng nhìn lại nơi phát ra giọng nói kia, khi cô nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, trong khoảng thời gian ngắn thân thể cứng lại.

Người phụ nữ đi tới, đầu tiên là xem qua đứa bé một chút, sau liền tính toán đi cảm ơn hai người Owen Dục vì đã chơi cùng với Tiểu Xuyên. Lúc bà thấy Tống Hương Ngưng, liền giật mình, qua thật lâu mới có thể lên tiếng.

- Là cô?

Người gởi:  Tịnh Yên [ 18.04.2014, 10:44 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy

Chương 33: NÓI CHUYỆN VỚI MẸ TIÊU

-----


Mẹ Tiêu không nghĩ tới lại gặp Tống Hương Ngưng ở chỗ này, càng không nghĩ tới Tiểu Xuyên sẽ cùng Tống Hương Ngưng gặp nhau, hai người vẫn còn cùng nhau đùa giỡn, trong khoảng thời gian ngắn bà ngẩn ra.

Chỉ là bà rất nhanh liền bình tĩnh lại, đối với Tiêu Vũ Xuyên đang đứng bên cạnh dịu dàng nói

- Tiểu Xuyên, bây giờ con qua bên kia chờ bà nội, bà nội cùng dì này muốn nói chuyện một chút sau đó sẽ đi tìm con có được không?

Tiêu Vũ Xuyên khéo léo gật đầu một cái

- Dạ, Tiểu Xuyên nghe bà nội.

Nói xong lại chuyển hướng tới Tống Hương Ngưng

- Hẹn gặp lại dì và chú Âu sau ạ!

Nói xong bé cũng không chú ý đến ánh mắt muốn ăn thịt người của Owen Dục, một mình ôm quả banh chạy đến nơi khác chơi.

Nhìn Tiêu Vũ Xuyên đã đi xa, lúc này mẹ Tiêu mới xoay người, đối với Tống Hương Ngưng nói:

- Chúng ta nói chuyện một chút đi!

Nói xong bà liền ngồi xuống bên cạnh Tống Hương Ngưng.

Tống Hương Ngưng hướng Owen Dục bảo anh đi chỗ khác, để cho mẹ Tiêu có thể ngồi được thoải mái hơn, thế nhưng mẹ Tiêu nhìn hành động của hai người lại là ân ân ái ái, nhất thời nhíu mày.

- Hương Ngưng, cô đã trở về.? – mẹ Tiêu cố nén những điều không thoải mái trong lòng, lấy lại sự bình tĩnh trong giọng nói.

Tống Hương Ngưng gật đầu một cái

- Đúng vậy ạ, mẹ, không, là thưa bác Tiêu con đã trở về.

Tống Hương Ngưng cũng rất giật mình, vì cũng chẳng biết chuyện gì đã xảy ra trong ba năm qua, khi cô nhìn thấy mẹ Tiêu lại vô ý bật ra một tiếng gọi "Mẹ".

Owen Dục nghe được Tống Hương Ngưng gọi như vậy, lập tức đã biết người tới không phải là ai khác, mà chính là mẹ chồng của Hương Ngưng trước đây, trong vô thức liền ngồi gần Tống Hương Ngưng hơn, làm mẹ Tiêu dễ dàng nhìn ra quan hệ giữa bọn họ.

Mẹ Tiêu không phải là người thông minh nhất trong cái xã hội này, nhưng ý đồ của Owen Dục, bà nhìn sơ là biết rõ, chỉ là bà cố nhịn xuống, không nói ra mà thôi.

Tống Hương Ngưng cũng không biết nên nói cái gì, chỉ là có chút mất tự nhiên nhìn đi nơi khác, đột nhiên cô nghĩ đến người mình vừa chơi chung rất giống Tiêu Hàn, như là nghĩ đến cái gì đó, giọng nói trở nên run rẫy hỏi:

- Tiểu Xuyên, bé có phải là . . . . . . .

Mẹ Tiêu biết cô muốn hỏi điều gì, cũng liền đi thẳng vào vấn đề

- Đúng như cô nghĩ, Tiểu Xuyên là con trai của cô.

Lúc bà nói lời này không có gì vẻ mặt gì khác thường.

Tống Hương Ngưng rốt cuộc biết tại sao lúc vừa nhìn thấy Tiêu Vũ Xuyên trong cô lại có một cỗ cảm giác quen thuộc, thì ra bé giống như Tiêu Hàn!

Đang lúc cô không biết phải nói gì, mẹ Tiêu lại chen vào nói.

- Chỉ là, cô không có tư cách làm mẹ của nó.

- Tại sao? - Tống Hương Ngưng cơ hồ dùng một giọng thét lớn để hỏi, Owen Dục ngồi cạnh bên cũng sợ hết hồn.

Mẹ Tiêu vốn là chỉ không có nét mặt gì, nghe Tống Hương Ngưng hỏi "Tại sao", thì những nóng giận trong lòng hoàn toàn bị khơi dậy

- Tại sao? Cô không biết tại sao ư? Cô nói xem, có người mẹ nào vừa sinh ra liền không cần con của mình? Còn nữa, có người mẹ nào đã mang thai lại đi quyến rũ người đàn ông khác không?

Bà càng nói càng tức, cuối cùng cơ hồ muốn để cho mọi người xung quanh đây nghe hết.

Owen Dục ngồi một bên không thích nhìn mẹ Tiêu nhục mạ Tống Hương Ngưng như vậy, đang muốn ra mặt nói chuyện, tuy nhiên đã bị Tống Hương Ngưng ngăn trở.

Cô ngồi đối mặt với mẹ Tiêu, không cãi không chối nói:

- Đúng vậy, con thật xin lỗi Tiểu Xuyên, thực xin lỗi người nhà họ Tiêu, nhưng con vẫn là mẹ của Tiểu Xuyên.

- Mẹ Tiểu Xuyên? Ba năm nay có lần nào cô đến thăm Tiểu Xuyên chưa? bây giờ lờ mà lờ mờ chạy đến nhận người, muốn chúng tôi nói với Tiểu Xuyên cô là mẹ của nó như thế nào đây? – Mẹ Tiêu có chút vô lực nói, nói xong lại nhìn một chút Owen Dục đang ngồi bên cạnh Tống Hương Ngưng, tiếp tục nói - Còn nữa, bây giờ xem ra cô rất hạnh phúc kia mà. Về sau không cần quan tâm đến cuộc sống hiện tại của chúng tôi, như vậy đối với tất cả đều tốt.

Tống Hương Ngưng đại khái nghe được ý tứ của mẹ Tiêu, nên nói

- Vậy ý của bác là nói con về sau không cần quấy rầy cuộc sống của mọi người, cũng không gặp Tiểu Xuyên nữa phải không ạ?

Mẹ Tiêu không nói gì, coi như là chấp nhận lời Tống Hương Ngưng nói.

- Làm sao bác lại có thể làm như vậy? Tiểu Xuyên là con trai của con, con gặp con trai mình thì có lỗi gì ạ? - Tống Hương Ngưng cơ hồ muốn khóc.

- Chẳng lẽ cô không độc ác rồi sao? – mẹ Tiêu không nhịn khi nhìn thấy cô đang muốn khóc, tiếp tục nói lời cay nghiệt - Hiện tại Tiêu Hàn và Tiểu Nguyệt đã kết hôn, Tiểu Xuyên đã có mẹ rồi, cô cứ coi như cô chưa từng sinh ra Tiểu Xuyên đi.

- Cái gì? Tiêu Hàn và Thường Tiểu Nguyệt đã kết hôn? - Tống Hương Ngưng không tin lời mình là nghe, chẳng thể tin được Tiêu Hàn và Thường Tiểu Nguyệt lại kết hôn với nhau.

Mẹ Tiêu cho là cô nghe không rõ, liền gật đầu lại nói một lần

- Tôi nói, Tiêu Hàn và Tiểu Nguyệt đã kết hôn, cho nên cô về sau không được quấy rầy cuộc sống của chúng tôi nữa, cuối cùng không cần gặp mặt Tiêu Hàn, vì nếu Tiểu Nguyệt biết không vui.

Nghe xong lời mẹ Tiêu nói, lòng Tống Hương Ngưng có một hồi mất mác, nhưng không thể nói gì, chỉ có Owen Dục nãy giờ vẫn ở một bên cảm nhận rất rõ ràng điều ấy, nhưng anh cũng không tiện nói những gì, không thể làm gì khác hơn là nhẹ nhàng ôm cô.

Động tác Owen Dục khiến bao nhiêu uất ức của Tống Hương Ngưng được vỡ òa, nhưng mẹ Tiêu xem lại rất chướng mắt, bà ra giọng giễu cợt nói:

- Tôi nói nè Hương Ngưng, làm gì cô lại muốn nhận Tiểu Xuyên như thế? bây giờ cô không phải là cùng người tình của mình rất tốt sao? Các người lại cố gắng tạo thành một đứa bé khác không phải tốt hơn sao? Cái người này là người đàn ông thứ mấy của cô rồi?

- Dì . . . . .- Owen Dục nghe ra là mẹ Tiêu đang sỉ nhục người con gái mà anh yêu, nhất thời liền muốn mắng chửi bà, nhưng cuối cùng vẫn là không có mắng, chỉ là hung hăng nói một câu – Dì nói chuyện nên cẩn thận một chút, Hương Ngưng không phải loại phụ nữ như vậy.

- Đúng không? Chính cậu nên hỏi cô ấy đi, xem tôi có nói oan uổng cho cô ấy hay không.

Mẹ Tiêu nói xong cũng chuẩn bị rời đi.

- Chờ một chút ạ -Tống Hương Ngưng tránh ra khỏi lồng ngực Owen Dục, chạy đến trước mặt mẹ Tiêu - Không phải như bác nghĩ đâu ạ? Mà lâu lâu bác có thể cho con gặp Tiểu Xuyên một lần không ạ?

Cô thật rất muốn gặp lại đứa con của mình.

Mẹ Tiêu "Hừ" một tiếng, không có nói gì, coi như là không chấp nhận lời yêu cầu của cô.

Tống Hương Ngưng nhìn thấy phản ứng của mẹ Tiêu, lại nghĩ đến Tiểu Xuyên, lập tức òa khóc lên, cô cơ hồ là cầu xin mẹ Tiêu

- Con van xin bác, mẹ có thể cho con gặp Tiểu Xuyên đi ạ, con vô cùng muốn gặp mặt đứa con trai này.

- Lời tôi mới vừa nói cô nghe không hiểu sao? tôi nói là tôi sẽ không để Tiểu Xuyên nhận người vô lương tâm như cô làm mẹ! Cho nên cô nên sớm từ bỏ cái ý nghĩ đó đi – Mẹ Tiêu nói xong liền vòng qua Tống Hương Ngưng, chuẩn bị rời đi.

- Mẹ, con van mẹ suy nghĩ lại đừng độc ác như thế có được không, con chỉ muốn gặp Tiểu Xuyên - Tống Hương Ngưng lui một bước – Con không cần Tiểu Xuyên nhận ra con, con chỉ cần như hôm nay, chỉ cần Tiểu Xuyên gọi con là dì, chơi vui vẻ với con, như vậy có thể không ạ?

Cô hi vọng mẹ Tiêu sẽ bởi vì cô lùi một bước mà mềm lòng, từ đó đồng ý để cho cô cùng Tiểu Xuyên gặp mặt. Vậy mà mẹ Tiêu không có chút ý nhường nhịn nào

- Tôi nói không được là không được! Thôi, cô đi đi, đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.

Nói xong bà liền kéo Tiêu Vũ Xuyên đi về một phía khác.

Trang 12/21 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/