Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 

Đêm nay rời cảng - Yếm Yếm Ma

 
Có bài mới 05.03.2017, 22:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 03.05.2016, 20:42
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 8
Được thanks: 9 lần
Điểm: 22.88
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Đêm nay rời cảng - Yếm Yếm Ma - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 69: Một tiếng súng vang

Cuối cùng viên đạn tức giận của Đặng Minh Hiến chỉ ngoan ngoãn nằm trong băng đạn, không có can đảm ra khỏi vỏ. Nhưng lần này bắt đi cục cảnh sát, không hề chơi trò "thổi gió lớn" nữa, đổi sang dùng máy điện cơ, tấm điện lưu nhỏ kẹp lấy một chút xíu da thịt, hỏi một câu, không trả lời lập tức ấn mở chốt, xì xì xì toàn thân bị điện giật, may mà trợ lý Quan làm việc nhanh, nếu không chơi thêm hai lần nữa, chắc chắn anh phải đi tới trước mặt Thượng Đế chửi tục.

Trợ lý Quan ký qua giấy tờ ở phòng xét hỏi có cánh cửa màu xanh lam đậm đã cũ một nửa, Lục Hiển đang chậm rì rì khoác áo khoác da lên, gương mặt thẫn thờ, hoàn toàn không có biểu cảm, không hiểu sao lại khiến người ta sợ hãi, hình như anh là bệnh nhân bệnh nặng mới chạy thoát từ khoa tâm thần, mọi lúc mọi nơi muốn nổi điên.

Trợ lý Quan chuẩn bị mười phút mới dám mở miệng lên tiếng, "D ca, có thể đi rồi."

"Ừ." Anh giật giật cổ áo, gật đầu một cái. Trên mặt có vẻ hơi tái nhợt không nhìn ra tâm tình tốt hay xấu, không biết lúc anh lấy lại tinh thần, có phải là muốn ôm thuốc nổ đồng quy vu tận với chị dâu hay không, hay là nhắm mắt lại nhổ cỏ tận gốc, một viên đạn giải quyết vấn đề.

Trở lại "tổ ấm ân ái", không trì hoãn, người đi nhà trống, cô mang hết giấy chứng nhận hộ chiếu tiền mặt đi, lấy hết sổ tiết kiệm, Ôn tiểu thư theo chủ nghĩa thực dụng, không có thú thanh nhàn giận hờn, có đạo đức nhìn tiền bạc như cặn bã. Làm ơn, có nhớ đây là đâu không? Ở Hồng Cảng (Hồng Kông), gặp mặt nhau không hỏi ăn hay chưa, có khỏe không, chỉ nói chuyện quỹ kỳ hạn chỉ số chứng khoán, chúng ta cả đời lấy tiền bạc để tín ngưỡng, bất luận là tiền Hồng Kông hay đô la.

Buồn cười nhất chính là cô để lại chiếc nhẫn kim cương to đùng kia, để ở trên khay trà, diễn kịch câm, không ra tiếng, chỉ toét miệng cười nhạo sự ngu xuẩn của anh.

Còn có cái gì để nói, còn có cái gì giữ lại?

Một căn nhà cao cấp trống rỗng, hay là một trái tim không cách nào đập.

Lục Hiển tỉnh táo khác thường, bảo trợ lý Quan, "Đi tìm Sán Vỹ Tử."

Nhìn thấy Sán Vỹ Tử giống như con khỉ ốm, lập tức hỏi: "Người đâu?"

Sán Vỹ Tử suy nghĩ một chút, mới do do dự dự báo cáo, "Buổi tối hôm đó chị dâu đã thu dọn đồ đạc đi rồi, em đi theo, chị ấy không sao cả, còn bảo em hỏi D ca là được rồi, nói. . . . . . . . . . . . nói chị ấy chờ D ca đi cục cảnh sát cao phát chị ấy."

"Tiện nhân!" Anh giận dữ, chiếc nhẫn kim cương đập mạnh ở trên bàn trà bằng đá Hoàng Ngọc, tiếp tục bắn ra lạc vào tấm thảm nhung dài, đã không còn sau đó.

Ngoài cửa bầu trời cảnh sắc tươi đẹp, ánh nắng xinh đẹp trong Duy cảng tỏa ra bốn phía, chiếu lên giầy cao gót thời thượng của cô gái đang mở cây dù lên, oán trách quá nắng, sắc tố đen ở khắp nơi, bà lão tám mươi tuổi chậm rãi đẩy một cái xe đầy hàng hóa rau dưa về nhà cho con cháu ăn, người chờ xe buýt để đi làm họ không ngừng nhìn đồng hồ đeo tay, hối hận không nên chạy năm sáu trạm để ăn cơm trưa.

Xem xem, năm qua năm, ngày qua ngày, thành phố này không vì bất kỳ kẻ nào mà thay đổi.

Vĩ đại tự cho là đúng, là nhỏ bé mà vô căn cứ nhất.

Thật ra thì tất cả tình tình ái ái đều có thể dùng một câu “I don’t care.” để giải quyết, tiếc là bạn không có cái can đảm này.

Anh tìm được cô trong khách sạn số một thành phố, nơi này phong cảnh tốt nhất, tầng hai mươi chín, đủ để quan sát Duy cảng.

Rất tốt, cô xài tiền của anh, không có bất cứ tội lỗi nào, yên tâm thoải mái, tùy ý càn rỡ.

Cô mỉm cười mở cửa, đối với anh tựa như hoan nghênh một người bạn già nhiều năm không gặp, thân thiện lại lễ phép. Ngược lại làm nổi bật lên vẻ mặt giận dữ của Lục Hiển giống như tên ngốc đi nhầm studio, tức cười buồn cười.

"Uống trà hay là cà phê?" Cô nghiêng người hỏi. Cửa sổ to lớn sát đất bày ra một vùng nước biển xanh thẳm ở sau lưng cô, nhưng lần này cô và ánh mặt trời nổi lên xung đột, cởi bỏ nhan sắc, mặc một thân màu đen, âu phục màu mực ôm chặt lấy bộ ngực đầy đặn và vòng eo duyên dáng, vải mỏng xuyên thấu mơ mờ lộ ra cánh tay mảnh khảnh, cô giống như là tấm ảnh lấy xuống trong phim ảnh từ thời ba mươi năm trước, thẹn thùng cười, muốn cùng người tay trong tay cùng nhau đi nghỉ ở Rome.

Mái tóc dài trở nên đen bóng, nơ con bướm trên đỉnh đầu vấn những lọn tóc lên, lộ ra toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn sáng bóng, làn da trong suốt thuần khiết, nhan sắc ủ dột chôn trong bộ dạng này cũng giống như thanh xuân bức người.

Cô nhuộm tóc rồi, thay đổi vẻ ngoài rồi, muốn toàn tâm toàn ý nghênh đón cuộc sống mới? Một luồng khí từ thận chui vào lá phổi, anh sắp tức điên. Nào còn thời gian quan tâm uống trà hay là uống cà phê? Tay nắm thành quyền, đứng giằng co với cô trước cửa sổ sát.

"Tại sao?"

Anh hỏi đến nặng nề, cô lại cười đến nhẹ nhõm, hừ nhẹ nhấn mạnh lại, "Tại sao. . . . . . . . . . . ."

Cảnh tượng này rất quen thuộc, chỉ có điều người đã từng nắm tất cả trong tay đều là anh, chó mèo bị đùa bỡn đã sớm phơi xác đầu đường, nhưng ai có thể đau lòng hơn anh? Cô cười nhiều hơn một chút, huyết áp của anh sẽ phải dồn nén đến vỡ tung động mạch cổ.

Cô bình thản nhìn về phía mặt biển, nhẹ giọng nói: "Có hai nguyên nhân, một cái thật một cái giả, Lục sinh, ngài muốn nghe cái nào?"

Lục Hiển nắm chặt quyền, con ngươi đen nhánh dõi theo từng biểu cảm rất nhỏ của cô, "Anh muốn nghe em nói thật."

Giọng điệu kiểu tự giễu, Ôn Ngọc nói: "Anh không thể nhớ được ngày đó tôi là tình nhân cho anh mối tình đầu tốt đẹp thuần khiết và tình nhân mới nhỏ bé nóng bỏng cùng anh cãi nhau, anh đã nói cái gì? Lục sinh, mỗi một câu của anh đều đúng, tôi chính là người thay thế, là đối tượng phát tiết dục vọng, đàn ông sờ một cái liền dạng chân mặc cho người ta làm, chính là người đàn bà hèn hạ. Cho nên. . . . . .người đàn bà hèn hạ làm những việc như vậy cần lý do sao? Đều bởi vì tôi hạ tiện từ nhỏ, tự mình sa đọa."

"Em!" Lồng ngực anh phập phồng, lại chuyển ánh mắt của cô, "Có lẽ anh không tốt. . . . . . . . . . . ."

"Không muốn nghe một lý do khác sao?" Cô cắt đứt vẻ gian nan tự xét của anh, cười đến không tim không phổi, "Không muốn nghe tôi vẫn nói cho anh nghe. Lục sinh, thật đáng tiếc, tôi còn muốn tự trọng một chú . Quá khứ một hai ba bốn năm tôi chẳng muốn nói lại một lần, cơ bản anh cũng không nghe vào. Không bằng chấm dứt như vậy đi, anh tới, muốn giết hay là muốn bắt, nghĩ kỹ chưa?"

Dường như là tự nói, anh nói: "Anh không phân rõ được câu nào của em là thật, câu nào là giả."

Ôn Ngọc nói: "Không cần phân rõ, đàn bà là độc ác nhất, một giây trước là thật, một giây sau lập tức phủ nhận, sở trường của chúng tôi là trở mặt vô tình."

"Cho nên nói, mọi thứ trước kia, đều là em đang diễn trò, là giả sao? Anh đối với em không đủ tốt sao? Em lại dám bán đứng anh!"

"Lục sinh, nếu Tần Tứ gia nhốt anh, ngày ngày làm anh, nhục nhã anh...anh có thể yêu ông ta hay không?"

"Nói láo!" Anh kinh sợ, ôm lấy cô, giam cầm trước ngực, thân thể của cô mảnh mai như vậy, run rẩy ở trong lòng anh, giống như bóp một cái là vỡ, nhưng không ai có thể địch lại sức sống và trái tim như tảng đá của cô. Cô không yêu anh, hoàn toàn không yêu, ý thức này trở thành lợi kiếm, xuyên qua trái tim anh, khoét đi một cục thịt tươi sống, đau đến không muốn sống.

Trước mắt cô, anh là một con sư tử đang giận giữ, mà cô là dũng sĩ khẳng khái liều chết, giờ khắc này, cô không thể suy nghĩ nhiều."Lục sinh lại quên rồi, anh nói anh không yêu bất cứ ai, buồn cười. . . . . . một người ích kỷ tới cùng, làm sao có thể hy vọng xa vời tôi yêu anh? Thượng Đế yêu người trần, cũng vứt bỏ anh giống như vậy!"

"Cho nên em đi tìm Đặng Minh Hiến?"

Ôn Ngọc nhìn ánh mắt của anh, tàn nhẫn mà quyết tuyệt, "Không sai! Tôi muốn có cuộc sống của chính mình, Lục sinh, tôi sẽ không làm đầy tớ của anh mãi mãi, không đi được, tôi thà chết!"

"Tiện nhân. . . . . . . . . . . . Tiện nhân!" Anh giơ tay dùng hết sức lực, tát cô một cái vang dội, đánh cô ngã ngửa, đầu va vào mép giường, miệng vết thương từ xương lông mày đến khóe mắt, máu đỏ làm tầm mắt mơ hồ, cô dần dần không thấy rõ anh. Chỉ nghe trong miệng anh không ngừng mắng chửi, tức giận cắn nuốt lý trí, anh vẫn không cách nào tự kiềm chế như cũ.

Cô chờ anh đến, kết quả xấu nhất chẳng qua cũng chỉ như thế, giữa cô và anh chỉ thiếu một cái kết.

Một trận đánh cuộc phóng khoáng, hoặc đường ai nấy đi, hoặc đồng quy vu tận, không có gì đáng sợ.

Anh tức giận đến mức toàn thân run rẩy, trong miệng nói: "Không ngờ dám bán anh. . . . . . . . . . . . Anh đối với em tốt như vậy. . . . . . . . . . . . Anh đối với em tốt như vậy. . . . . . . . . . . ."

Đến cuối cùng hận không thể mổ tim ra đưa cho cô, mà cô lại đã chẳng thèm ngó tới.

Anh thật sự  là chiếc quạt mùa thu, quần áo mùa hè giữa mùa đông, sớm không đúng lúc.

Sau khi tức giận là quyết tuyệt, "Không ai có thể bán đứng anh, không ai có thể hại anh! Anh đã là người đại diện của Long Hưng, anh là số một Hồng cảng! Không ai dám, không ai có thể!" Anh còn có lòng tự kiêu, sự ngạo mạn của đàn ông tăng cao tới đỉnh điểm, thúc giục sai bảo anh, bức bách anh, giơ súng nhắm chuẩn cô.

"A Ngọc, nói em yêu anh, nói ——"

Cô không nói lời nào, chỉ là lau máu nới khóe mắt, lẳng lặng nhìn anh.

"Em nói đi, em nói đi, chúng ta vẫn giống như trước kia."

Ôn Ngọc cười, môi đỏ thẫm tựa như một giọt máu, rơi xuống trên bản thảo đen như mực, đẹp đến chói mắt.

Anh chưa bao giờ hận một người như thế này.

Súng vang, số phận theo viên đạn xuyên qua trái tim, khoảng cách 0.1s, tất cả đều không thể quay lại.

Tối nay yên tĩnh đến đáng sợ.

Lồng ngực của anh thiếu mất một vật, mạch máu trên cánh tay nhảy lên, ngoài cửa sổ rõ ràng không gió không mưa, lại tựa như đêm mưa to gió lớn, con thuyền nhỏ cũ rách tự tiện rời cảng, bầu trời một vầng trăng khuyết, bờ biển một thành phố cô đơn, sóng biển cuồn cuộn lạc  mất phương hướng, lật úp, biến mất chỉ trong chớp mắt.

Anh đã mặc kệ cho sóng biển vặn quanh xé rách mu bàn tay phải, đau đớn cướp đi hô hấp, giống như vào thời khắc này, gian phòng lạnh lẽo như cũ, anh chết đi, ở trong nước, ở trong lửa, không cách nào gào thét, không cách nào giãy giụa.

Không, không, anh là ai chứ? Anh là chúa tể của thành phố này, người đại diện của Long Hưng không gì làm không được phong quang vô hạn, anh có một thân thể mình đồng da sắt, thân thể kim cương, không ai có thể làm anh bị thương chảy máu.

Nhưng cuối cùng khi anh giãy giụa thoát khỏi ác mộng, hét lớn một tiếng bật dậy, lại hô lên đúng như cũ, "A Ngọc ——"

Mồ hôi thấm ướt sau lưng, lồng ngực bằng phẳng thở dốc dưới ánh trăng, anh bật đèn, trợn to mắt nhìn chung quanh —— cái đèn tinh tế duyên dáng đặt dưới đất, thảm trải sàn lông dê màu xám thẫm nằm ngang trong phòng, đầu giường một quyển tiểu thuyết kẹp kẹp sách lá phong.

Lật mở ra, cô ấy đang xem trang 230, chữ thụ thể, nói về tình yêu trật đường ray của một vị Vương tiên sinh và Cố tiểu thư.

Chung quanh mỗi một chỗ đều lưu lại dấu vết cô từng dùng qua, nồng đậm như vậy, nhịp nhàng ăn khớp, thời thời khắc khắc nhắc nhở anh, anh đã từng có được, không, là anh tự cho là có được Ôn Ngọc rồi, Ôn Ngọc dịu dàng, Ôn Ngọc kiều mỵ, lúc mỉm cười, khi nỉ non, lúc kiên cường, khi yếu đuối. . . . . . . . . . . . Từng cái bóng dáng đều là cô, rồi lại không hoàn toàn là cô.

Lồng ngực mọc ra loài sâu tằm, nghiến răng nhấm nháp tim của anh, từng chút một, từng giây từng phút, không chịu nhân từ ban cho anh một nhát đao, một ngang một dọc giải trừ nỗi đau này.

Đại khái như vậy chính là tưởng niệm, đau thấu xương, uống bao nhiêu rượu, say bao nhiêu lần, tất cả đều là làm việc vô bổ.

Thời khắc anh lên cơn nghiện vô phương cứu chữa, mất đi heroin dành riêng cho anh.

Đêm khuya phát tác, mất nước, co quắp, tuyệt vọng, so với cai nghiện đáng sợ gấp ngàn vạn lần.

Anh tắt đèn, trong bóng tối vuốt ve vết bỏng trên tay phải, nhỏ giọng nỉ non, "A Ngọc, tay anh rất đau. . . . . . . . . . . ."

Không có ai trả lời.

"A Ngọc. . . . . . . . . . . ." Anh không từ bỏ ý định.

A Ngọc, A Ngọc, tiếc là lúc này đây không còn A Ngọc ở bên cạnh ôm lấy anh nữa.

Tác giả có lời muốn nói: ha ha ha ha ha ha ha ha ha ~~~~~~~~~~~~~~~~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mưa Cỏ về bài viết trên: R.Quinn
     
Có bài mới 05.03.2017, 22:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 03.05.2016, 20:42
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 8
Được thanks: 9 lần
Điểm: 22.88
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Đêm nay rời cảng - Yếm Yếm Ma - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 70: Bắt cóc máu chó

Lục Hiển gầy đi nhanh chóng, vì thuốc và rượu.

Mùi phấn trang điểm của phụ nữ nồng nặc lần lượt thoáng qua bên người, hộp đêm Hoàng Hậu xa hoa truỵ lạc, mỗi đêm cuồng hoan, ăn mừng sinh nhật của người abcd nào đó, bên cạnh nam nam nữ nữ từng tiếng một cung cung kính kính gọi D ca, đại D ca, nể mặt uống một hớp rượu nha, hoặc là cần hút một điếu không? Hàng mới rất mạnh!

Nữ diễn viên muốn chụp ảnh, còn không phải là muốn đặt chân trèo lên ghế sô-pha phát triển hơn nữa, D ca, giúp một tay. . . . . . . . . . . . Một cái váy xẻ tà kéo đến bên hông, kéo tay của anh chui vào trong, lời mời không tiếng động.

Vừa mở mắt, con ngươi liền thay đổi, bên cạnh tiếng oanh lời yến, tất cả tốt đẹp cỡ nào, giống như xã hội đen mà Lục Hiển đã từng mơ một trăm ngàn lần.

Thế nhưng hương ma túy làm người ta buồn nôn, rượu tây nhạt nhẽo giống như nước lọc, thuốc càng không khỏe, chuyển mắt qua nhìn thấy tiểu thư xinh đẹp bên cạnh, trang điểm quá nồng, mắt quá nhỏ, ngực không đủ to, eo không đủ thon, bắp đùi lẳng lơ tùy tiện với rất nhiều nam nhân, không biết đã cùng bao nhiêu người, có thể lây bệnh HIV hay không.

Mọi chuyện đều không như dự tính, ngọn lửa không tên trong lồng ngực trỗi dậy, cháo trắng sôi lên kêu ùng ục, đảo loạn một đêm lẳng lơ này.

Anh chửi mình có bệnh, lại không nhịn được đứng lên, nhiều người ở bên trong nhìn trừng trừng, không nói tiếng nào đi ra cửa. Sán Vĩ Tử ở phía sau đuổi theo, kịp thời giữ chặt khư khư quỷ say bị vùi dập lúc ở giữa chợ.

Cuối mùa xuân, mưa không thể bỏ qua thành phố này, rơi trên mặt lạnh như băng, lại không thể làm cho Lục Hiển đang say khướt tỉnh táo hơn.

Sán Vĩ Tử đỡ anh, hỏi: "D ca, trở về chỗ nào?" Cẩn thận bổ sung, "Vừa rồi Đại Bình có nói lại rằng Bằng Tường chạy mất."

"Một đám bỏ đi không có ích lợi gì!" Lông mi dài đọng đầy những hạt nước, anh thử bước về trước hai bước, vẫn cứ đi không xong, chỉ đành phải dựa vào bả vai mỏng manh của Sán Vĩ Tử, suy tư hồi lâu, mới thốt ra một câu, "Trở về nơi nào? Đương nhiên là về nhà!"

Xe đi tới cửa mới tỉnh, một đôi mắt đỏ hoe, cảnh tượng quỷ ám, bắt lấy vai Sán Vĩ Tử nói: "Lấy hai cái kim tới ."

"D ca. . . . . . . . . . . . Chích quá mạnh, không tốt, không bằng rút ra hai cái?"

Lục Hiển nổi giận, đạp mạnh sau lưng ghế lái, "Bảo chú đi chú phải đi! Muốn chết? Anh cấp chú hai súng."

"Ok, ok, em đưa anh lên lầu trước."

Dụ dỗ không có tiếng động, anh hơn phân nửa không còn hơi sức gây nữa, Sán Vĩ Tử cho rằng lão đại đang trong thời kỳ đầu thất tình, muốn đối mặt đồng thời các thử thách, không đi thắt cổ, nhảy lầu, cắt cổ tay đã coi như kiên cường.

Ống cao su đè chặt tĩnh mạch đang phồng lên, ống tiêm chứa đầy heroin đang ở bên tay, chỉ cần để kim tiêm đâm xước da, chậm rãi đẩy vào, anh sẽ được lên thiên đường mơ giấc mơ đẹp, những đau đớn đến bong da tróc thịt hoàn toàn để lại sau lưng.

Nhưng mãi đến lúc mưa tạnh, Lục Hiển cũng không thể bước một bước cuối cùng.

Có lẽ là đại não đã bị men rượu chiếm lĩnh, không thể thoát khỏi tình cũ, anh loáng thoáng hiểu được, một khi đồng ý, anh và Ôn Ngọc sẽ không còn có khả năng. Đến chết Lục Hiển vẫn ngông nghênh không chịu cúi đầu, duy chỉ có  với Ôn Ngọc là không có tác dụng.

Anh là một con dã thú không hiểu tiếng người, bị cô thuần phục, vì cô mà thay đổi, cuối cùng lại bị cô vứt bỏ.

Vết thương nơi đuôi lông mày của Ôn Ngọc đã khép lại, đêm khuya yên tĩnh, cô đang làm đề ôn tập chuẩn bị thi. Ngày hôm qua thư thông báo trúng tuyển của kcL đã gửi đến, nhưng cô làm đề đã thành thói quen, thay vì đối mặt với ánh sáng xanh từ các tiết mục trên TV mà suy nghĩ lung tung, không bằng làm thêm mấy cái đề, nhiều thêm mấy từ, ngăn chặn nỗi nhớ nhung lan tràn khắp nơi.

Giống như trúng tà, cô lại quỳ gối bên giường một lần nữa, cứ vuốt ve chỗ mép dưới giường, viên đạn hằn sâu, nó khảm thật chặt trong tấm gỗ trên sàn nhà, không có lấy một khe hở. Cô thất vọng chìa ra đầu ngón tay, ý định muốn móc nó ra.

Cô nhớ rõ ngày đó, khuôn mặt anh khổ sở, tay run rẩy, tuyệt vọng bóp cò, rồi suy sụp buông súng xuống.

Anh nói: "Em thắng rồi, Ôn Ngọc, em thắng rồi."

Giống như là sống sót qua tai nạn sau khi thắng bạc, hay là chơi bài có chơi có chịu, cô không thể nói, cũng không thể khóc thút thít. Hết thảy đều dựa theo quỹ đạo đã định trước, một trận đấu song song trong lòng biết rõ vẫn đánh cuộc, cô biết con bài chưa lật của anh, anh biết cô có tâm tư khác, nhưng đều nguyện ý ngây ngốc diễn trò, đi tới bước này, một viên đạn là lời tuyên án đúng giá cho đoạn tình này, em và anh cùng tử hình, không thể cứu vãn.

Có lẽ anh cũng từng hỏi, A Ngọc, em sớm biết anh không đành lòng giết em phải không?

Đáp án ngay ở trong lòng, cần gì phải truy hỏi để xé toạc vết thương khiến máu chảy đầm đìa.

Ôn Ngọc rất muốn khóc, nhưng cô không có tư cách.

Cô muốn uống hết một bát canh bồ câu, ngâm nga một bài đồng dao, vào giấc ngủ trước 22:00.

Anh vẫn ở trong sinh mệnh của em, vĩnh viễn đều không thể gặp lại một lần nữa. —— Ayn • Rand

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Đường phân cách. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Tiết trời tháng tư, Ôn Ngọc từ chối viện trợ của Đoàn Gia Hào, chuẩn bị rời khỏi thành phố này sớm hơn.

Hành lý của cô không nhiều lắm, một cái ba lô và một va ly dài 24 tấc mà thôi. Taxi  màu đỏ  ở cửa quán rượu chờ khách, từng chiếc một, lỡ mất một chuyến, chờ năm phút đồng hồ, còn có chuyến tiếp theo , vì vậy bạn đã nghe qua người nào quý trọng Taxi chưa? Không phải duy nhất, do vậy lạm tình.

Cố thiếu ở đại sảnh khách sạn đợi cô đã lâu, áo sơ mi trắng quần vải ka-ki, con trai nhà họ Cố dáng người thon dài diện mạo thanh tú, giống như giáo sư đại học hơn là xã hội đen, phong cách nho nhã, lễ phép chu đáo.

"Phải đi sao?" Thấy cô xuống lầu, chỉ cười một cái tiến lên, tựa như đối đãi với người bạn lâu năm phải đi xa, núi dài sông xa đều nói hết, hiện tại tiễn đoạn đường cuối cùng, ngược lại gió thổi mây bay, không một gợn sóng.

Ôn Ngọc gật đầu một cái, "Cảm ơn cậu đã tới."

Cố thiếu đưa cho cô một túi giấy nhỏ, nói: "Bảo trọng. Thuận buồm xuôi gió."

Ôn Ngọc nắm chặt túi giấy mỏng, ngẩng đầu nhìn anh, "Cái gì vậy?"

Anh đẩy cửa ra, mở ô, che kín mưa gió phía sau cô, và một người khác cô độc trong phòng cà phê, "Anh ấy nói hôm sinh nhật vốn định tặng cho Ôn tiểu thư, nhưng bận chuyện, mới kéo dài tới hôm nay." Thấy cô trầm mặc, liền bổ sung, "Ôn tiểu thư, người thông minh với chính mình giận dỗi khác nhau."

Cô than nhẹ, nhận lấy túi giấy, "Cảm ơn."

Càng mưa càng lớn, cơn bão "Julie" mang đến mưa to đổ thành, Cố thiếu mở cửa xe cho cô, cuối cùng nói một tiếng bảo trọng, cô gật gật đầu mà nói cảm ơn, chốc lát lại chần chừ chưa từng có.

Một tiếng phanh, cửa xe khép chặt, chặn lại cơn mưa tầm tã hòa cùng gương mặt mơ hồ trong mưa, nơi này cách sân bay 23km, 40 phút đường xe, nhưng có thể bấm tay tính thời gian bị các thành phần bên ngoài làm chậm chễ, từng ly từng tý chậm chạp trôi qua.

Trà đã có vẻ lạnh ngắt, xe của Ôn Ngọc đã chạy qua vài con phố.

Cô không thể quay đầu lại, anh cũng chưa từng giữ lại.

Trong lòng rối loạn, tìm không ra kết quả.

Cố thiếu ướt nửa bên bả vai, nhấp một ly cà phê nóng, cười hỏi anh, "Cứ như vậy sao? Này, lão đại, anh thật không cố gắng gượng?"

Lục Hiển hơi ngửa đầu, uống sạch toàn bộ ly trà nguội, không nhịn được nói nhiều, "Bớt lo chuyện người khác!"

Cố thiếu chỉ cười, ý vị sâu xa, để cho người phiền lòng.

Bên trong xe, Ôn Ngọc mở túi giấy ra, ba tập tài liệu, sổ tiết kiệm ngân hàng Thụy Sĩ thuộc về cô, một phần ngân sách riêng, cùng với một căn nhà Ôn Ca Hoa. Cô liếc mắt xem liền cất vào ba lô, trong lòng hỗn loạn, không thể làm gì khác hơn là nhìn ra ngoài cửa sổ, những giọt nước mưa rơi tõm tõm không ngừng như muốn đụng nát ô kính xe.

Đột nhiên nghi ngờ, "Tiên sinh, tôi muốn đi sân bay, anh có phải nên rẽ bên trái hay không?"

Ai biết được tài xế chỉ im lặng liếc mắt nhìn cô một cái từ trong kính chiếu hậu, không hề có ý định trả lời.

Ôn Ngọc cảm giác không đúng, định nhảy xe chạy trốn ở ngã tư hình chữ thập, nhưng tài xế nhanh hơn cô, chuyển tay lái một cái, lái vào hẻm nhỏ, dừng xe, từ ghế lái xoay người, một họng súng đen ngòm nhắm thẳng cô, hé ra biểu cảm vô cùng bình tĩnh , tiếng mưa rơi tựa như những nhịp trống khiến thần kinh đau nhói, ánh mắt như đao nhọn, phóng ra ép sát vô cùng lo lắng bước từng bước.

Hắn ta giọng điệu vững vàng, khuyên cô, "Nếu tôi là cô, liền ngoan ngoãn nghe lời, đỡ phải chịu khổ. Cô nói đi? Ôn tiểu thư."

Hắn biết cô là ai.

Ôn Ngọc cau mày, tình hình trước mắt cô chưa từng trải qua, không tìm ra phương án khẩn cấp. Đối phương có chuẩn bị mà đến, vì báo thù hoặc vì cướp của, cô còn phải lo cho đứa nhỏ đang nảy mầm trong bụng, không có kế sách khả thi.

"Anh muốn như thế nào?"

Hắn ném còng tay và băng dán cho cô, lắc lư cái họng súng, ý bảo cô nghe lời, "Bịt miệng lại, còng tay vào. Ôn tiểu thư rất thông minh, không có những thứ này tôi nào dám quay qua chỗ khác lái xe."

"Anh muốn gì?"

"Không cần gấp, cô rất nhanh sẽ biết."

Hắn ta mang cô đến một cái nhà loang lở cũ kỹ trong nội thành cũ, một tầng bốn mươi hộ ở, rồng rắn lẫn lộn.

Đẩy cửa phòng 2069, Ôn Ngọc bị nhét vào gian phòng đồ đạc bừa bộn, bên cạnh vứt lung tung đầy giày và áo ngực cũ rách. Gái điếm đi tất đỏ vẫn còn đang tiếp khách, tên đàn ông một thân thịt mỡ điên cuồng đến mức giường nhỏ kêu chi chi nha nha, người đàn bà bị đè ở phía dưới một mặt nhìn đồng hồ một mặt rên rỉ ừ a a, cặp vú to mọng như thịt được tưới nước, bay tới bay lui, bị lão mập nắm trong tay bóp muốn nổ tung.

Cô cách một tầng rèm giá rẻ nhìn sang, Ôn Ngọc lập tức nhắm mắt xoay người, đối diện với tên bắt cóc đang đứng một bên hút thuốc lá.

Nhíu nhíu mày chán ghét, nhẫn nại, cô không có tư cách nhắc nhở hắn không được hút thuốc lá trước mặt phụ nữ có thai nữa.

Lại qua năm phút đồng hồ, cuối cùng lão mập cũng kết thúc, không cam lòng, ném xuống 300 đồng, mặc quần, thở hổn hển như heo rời đi.

Nữ nhân gác chân ngồi ở trên giường một đống dơ bẩn đếm tiền mặt, trong miệng ngậm một điếu thuốc, đôi mắt đen trang điểm đậm liếc qua, "Tử Quỷ, cuối cùng cũng biết quay về?"

Anh từ trong đống hỗn độn đi ra, đoạt lấy thuốc lá cô đang ngậm, ngậm trong miệng mình, trong tay còn kéo theo Ôn Ngọc bị còng tay, "Không phải bảo em đừng tiếp khách nữa sao?"

"Không làm thì tiền từ đâu tới? Chẳng lẽ anh nuôi em?" Cô lí lẽ hùng hồn, ngửa khuôn mặt mềm mại cười, lớp phấn lót loang lổ mơ hồ lộ ra khuôn mặt ngây thơ trẻ con bên dưới. Há miệng mang theo giọng nói quê hương nồng đậm, tiếng phổ thông còn chưa nói thuần thục, bị người ta gọi  bà cô phương Bắc, tiếng đồn quả không sai.

"Giúp anh làm việc." Anh vén ga giường lên, đẩy Ôn Ngọc ngồi ở trên giường. Xoay người đi tới bàn sách cũ bên cạnh, lấy ra một cái máy chụp ảnh.

Cô ta vẫn ngồi ở bên chân giường, tò mò quan sát Ôn Ngọc, nói chuyện với giọng điệu kỳ quái khen ngợi cô, "Cô chính là Ôn Ngọc? Thật xinh đẹp nha. Cô có phải người ngoại quốc không vậy?"

Ôn Ngọc nói: "Cô nói tiếng Đông Bắc, tôi nghe không hiểu."

"A, vậy thì tốt quá. Tôi tên là Lý Tiểu Phân, cô gọi tôi là Tiểu Phân đi." Cô ta có chút ngượng ngùng, ngốc nghếch không biết sợ, cười nói với Ôn Ngọc người bị bắt cóc.

"Ôn tiểu thư, mời cô phối hợp." Bức rèm che vang rầm rầm, người đàn ông khom người đi tới, nói cho cô biết, "Quên chưa tự giới thiệu, tôi là Bằng Tường, Tần Tứ gia là bố già của tôi."

Ôn Ngọc cười chế giễu khinh thường, "Thì ra là vì báo thù, chẳng qua oan có đầu, nợ có chủ, anh không dám đi giết Lục Hiển, tìm tôi có ích gì?"

"Vì sao tôi trói cô, Ôn tiểu thư chưa rõ ràng sao? Tốt lắm, nằm xuống, A Phân, cởi áo cô ta ra."

A Phân đứng lên, nơm nớp lo sợ đồng ý, "Oh, được —— Ôn tiểu thư thật xin lỗi. . . . . . . . . . . ."

Ôn Ngọc cầu xin tha thứ, "Tôi với anh ta đã không còn quan hệ, anh đối với tôi như thế nào đều không có tác dụng nữa, cầu xin anh, bỏ qua cho tôi được không?"

Bằng Tường giơ máy chụp ảnh lên, cười khẩy nói, "Có tác dụng hay không không phải do cô tính toán."

Áo khoác màu tím của Ôn Ngọc dính mưa, bị A Phân sờ soạng lại tìm tòi, cô ta một mặt cởi áo của cô một mặt nói: " Xem xong áo khoác, đưa cho em có được không?"

Lại lột quần bò của cô, chỉ để lại áo ngực và quần lót, một bộ màu đen chấm bi xanh dương nhạt, A Phân càng hâm mộ, "Thật xinh đẹp, tôi cũng thích những cái này. Đợi cô chết, tất cả những thứ này đều thuộc về tôi!"

Bằng Tường chụp qua mấy cái giấy tờ mang theo, nhìn cái bụng đội lên của Ôn Ngọc sau khi cởi quần áo, nổi lên nghi ngờ, "Cô mang thai?"

Ôn Ngọc cắn môi, không nói lời nào.

Hắn tự tay ấn lên bụng cô, cô kêu đau, thế nhưng hắn ta lại đặc biệt hưng phấn, "Cô mang thai. Ha ha ha. . . . . . Thật là khéo, là báo ứng! Tần Tứ gia gặp chuyện không may, tôi chạy, Lục Hiển giết chết con gái ba tuổi của tôi, giờ đến lượt tôi cưỡng bức người vợ bụng bự của hắn, hiện tại cũng đến phiên hắn ta! Ôn tiểu thư, cô nói có phải ông trời có mắt không? Muốn Lục Hiển hắn trả nợ!"

Ôn Ngọc tức giận, nhìn chằm chằm vào hắn, "Bệnh thần kinh, ai nói đứa bé trong bụng tôi là của Lục Hiển? Là của anh ta thì vì cái gì hôm nay tôi muốn lên máy bay đi Luân Đôn? Cầu xin anh làm rõ ràng hãy xuống tay."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mưa Cỏ về bài viết trên: R.Quinn
     
Có bài mới 05.03.2017, 22:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 03.05.2016, 20:42
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 8
Được thanks: 9 lần
Điểm: 22.88
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Đêm nay rời cảng - Yếm Yếm Ma - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương cuối!

Lục Hiển nhận được tin tức của Ôn Ngọc, đầu tiên ánh mắt lóe ra sự giận dữ, sau đó đạp đổ bàn trà đá quý, ly trà vỡ rầm rầm đầy đất, đột ngột ồn ào.

Cố thiếu trấn an anh, tỉnh táo trước mọi việc.

Anh không ngừng đấm tường, liên tiếp mắng ra những lời thô tục, sư tử giận dữ, muốn hét lên để phát tiết lửa giận mới đủ,"Con mẹ nó chứ! Ai làm! Ai dám! Tao muốn mày chết ——"

Cố thiếu còn định mở miệng, bị Lục Hiển quát, "Tỉnh táo có cái rắm tác dụng! Nó gửi hình tới là vì muốn làm tôi sợ? Nhất định sẽ có điện thoại, chú gọi Đại Bình chuẩn bị tiền mặt trước."

"Muốn bao nhiêu?"

"Còn phải hỏi? Mày bị ngu sao? Có bao nhiêu muốn bấy nhiêu!" Thần tiên nắm búa tạ trong tay, đập bùm bụp từng cái một vào huyệt thái dương, trong lòng anh nóng như lửa đốt, thiêu cháy hết dưỡng khí và nước, khó mà sống nổi, phải tiếp tục chịu đựng như thế nào đây? Cho dù là bị súng ngắm đầy trước trán, cũng chưa từng khẩn trương như thế.

Quay đầu lại nhặt từng tấm hình lên, lược bớt những tấm ảnh chứa gương mặt quen thuộc, anh tóm lấy Cố thiếu, ép anh ta lắp ráp đội trinh thám, "Chú xem, từ trên tấm hình có thể tìm ra địa điểm hay không?"

Lộ ra chiếc giường lộn xộn, một ngôi nhà cũ không thể bình thường hơn được, toàn bộ cảng có ngàn vạn ngôi nhà ụp xuống, hình như mỗi một gian đều là như vậy, không hề khác nhau.

Anh hút thuốc lá, đôi môi run rẩy, "Chú cầm hình, đi mướn thám tử tư tra đầu mối, bao nhiêu tiền tôi cũng trả. Mặt khác Sán Vĩ Tử mang người, tìm từng toà nhà cũ một, những chỗ này chỉ cần lộ mặt ra là có người nhớ được."

Cố thiếu gật đầu, "D ca anh yên tâm, em nhất định làm tốt."

"Ừ. . . . . ." Rít một hơi, điếu thuốc đã cháy đến đầu, ánh sáng ban trưa và hình bóng quẩn quanh giống như  khắc lên bên mặt anh, trong không khí bụi chuyển động, tàn thuốc tích đầy không rơi, anh không nhúc nhích đã lâu, quanh thân là một loại yên tĩnh chết chóc, không người biết chuyện trong lòng anh.

Cuối cùng bị một hồi chuông điện thoại làm xáo trộn bước đi trầm tĩnh, tới rồi—— tinh thần anh chấn động, quay người lại chần chừ, gắt gao nhìn chằm chằm cái điện thoại lỗi thời, giống như là đối mặt với một con quỷ mặt mũi hung dữ.

Cố thiếu thử thăm dò hỏi: "Hay là để em tới nhận?"

Lục Hiển lắc đầu, ném tàn thuốc, cầm ống nghe lên, hít sâu, hết sức áp chế tiếng gầm thét giận giữ trong lồng ngực, "Mày tìm ai?"

Điện thoại từ nơi khác truyền đến một tiếng cười khinh miệt, anh thậm chí có thể tưởng tượng được khuôn mặt đối phương cầm con át chủ bài nắm chắc phần thắng trong tay, "D ca, đã lâu không gặp."

Lục Hiển nhíu lông mày lại, sắc mặt càng thêm khó coi, "Bằng Tường? Quả thật đã lâu không gặp. Thế nào? Không học Tần Tứ gia nói đạo nghĩa giang hồ, đổi sang chơi trò bắt cóc một cô gái sao?"

Bằng Tường tiếng cười buồn bực, giễu cợt, giọng điệu mỉa mai bộc lộ trong lời nói, "Đã xem ảnh rồi? Như thế nào, màu sắc tốt chứ? Đừng vội nổi giận, tao còn một tin tốt cho mày nha, D đại ca."

"Cuối cùng mày  muốn cái gì. . . . . . . . . . . ."

"Chúc mừng mày, được làm cha rồi, như thế nào? Vui hay không vui? Bụng năm tháng rồi, thế nào, nhìn ảnh chụp có đoán ra được không? Tao sờ qua á..., tròn vo, nghi ngờ hơn phân nửa là con trai. Chỉ là Ôn tiểu thư luôn miệng nói không phải là của mày, tao thật tức giận thay D ca, hay là mổ ra xem thử xem có giống mày hay không. . . . . . . . . . . ."

"Cái con mẹ mày! Tao cảnh cáo mày...mày dám động đến cô ấy, tao chém chết cả nhà mày!"

Vui mừng giận dữ, máu chảy vọt lên não, anh nửa điên loạn, nếu Bằng Tường ở ngay trước mắt, anh nhất định xông lên rút gân lột da hắn trước rồi chém thành thịt nát.

Nhưng hiện tại, anh bất đắc dĩ là con chuột, Bằng Tường là mèo.

Mạnh yếu khác biệt, không ở lực lượng mà ở trái tim, anh yêu cô, đối với chuyện liên quan tới cô, tất cả đều không chiến mà bại.
Bằng Tường cười lạnh, không thèm để ý chút nào, "Quý nhân D ca bận chuyện, có mày, cả nhà tao đều sớm chết rồi."

"Đó là Hỏa Ngưu ra tay. . . . . . . . . . . ."

"Hỏa Ngưu chết rồi, món nợ này tao tính trên đầu mày. D ca quên rồi, đi ra ngoài lăn lộn, sớm muộn phải trả."

Anh ngẩng đầu, nhìn đám học sinh mới như mầm non ngoài cửa sổ, sức sống bừng bừng một mảnh màu xanh, hoàn toàn bất đồng với vẻ im ắng tĩnh mịch trong nhà, một cánh cửa, ngăn cách giữa thiên đường và địa ngục, khóa chặt anh.

"Oan có đầu, nợ có chủ, mày tìm tao muốn tính sổ báo thù tìm khắp nơi. Thả cô ấy. . . . . . . . . . . . Cô ấy còn chưa lớn lên, cô ấy không biết gì cả. . . . . . . . . . . ."

"Ha ha ha. . . . . . . . . . . . Thì ra D ca cũng có tình người! Tao còn tưởng rằng mày không có một chút xíu nhân tính. Mày yên tâm, chỉ cần mày chịu phối hợp, tao bảo đảm sẽ thả cô ta đi. Một lớn một nhỏ, cả hai đều đợi mày giải thoát thật lâu."

"Nói đi, mày muốn tao làm gì."

"Tao nghĩ mày đã nghe nói qua từ Thích Mỹ Trân, Tần Tứ gia giữ lại chiêu bài cuối cùng, trên tay tao có một phần chứng cứ D ca ngày trước đi theo Tần Tứ gia rửa tiền buôn lậu thuốc phiện. Chỉ là D ca mày thủ đoạn rất nhiều, dù tao giao tận tay cảnh sát, chỉ sợ mày vẫn có biện pháp thoát tội, không bằng như vậy, tao gửi cái đĩa đến nhà mày, chính mày cầm chứng cớ tới đồn cảnh sát nhận tội, hôm sau trang đầu nhất định là mày, náo nhiệt biết bao! Tao muốn bằng chứng như núi, tao muốn Lục Hiển mày vào ngồi tù tới chết!"

Thình lình, mồ hôi lạnh thấm ướt phía sau lưng, cuối cùng, làm người phát ngôn cũng được, làm cảng đốc cũng thế, không bảo vệ được cô, có tác dụng gì? Chỉ là chuyện cười nhàm chán lúc nhàn rỗi mà thôi.

Không cần suy nghĩ nhiều, anh đã hạ quyết định, "Mày để cho cô ấy nghe điện thoại."

"Ôn tiểu thư, D ca không tin tôi, cô nói vài lời với anh ta." Gửi một ánh mắt cảnh cáo, hắn ta tựa điện thoại vào bên tai Ôn Ngọc.

Lòng bàn tay cầm ống nghe của Lục Hiển đầy mồ hôi, vô cùng khẩn trương và lo lắng lan tràn đến không thể kiềm chế được, tựa như dây leo bò đầy trái tim, nghe được tiếng cô, trong nháy mắt hô hấp đột nhiên buộc chặt, trái tim chợt ngừng lại.

"A Ngọc. . . . . . . . . . . ."

"Em không sao."

Giọng nói quen thuộc, cho dù đã rất lâu rồi, nhẹ nhàng chui vào trong tai, xoa dịu nỗi lòng không yên của anh, nhưng nào ai hiểu được, cô đã đi qua bao nhiêu chông gai nhấp nhô mới đến được ngày hôm nay.

Nỗi khổ của bạn vĩnh viễn chỉ có mình bạn biết, có một viên ngọc sống ở trong con trai, nó đã phải chịu biết bao nhiêu lần khổ sở? Ai nhớ rõ.

"A Ngọc, baby có ổn hay không?"

"Ổn. . . . . . Lục sinh, anh không cần. . . . . . . . . . . ."

"A Ngọc, cuối cùng đồng ý với anh một chuyện, phải kiên cường. Không có anh ngăn cản em nữa...em sẽ tốt hơn."

"Không cần. . . . . . . . . . . . Lục sinh, anh không cần đi. . . . . . . . . . . ." Cuối cùng Ôn Ngọc nhịn được, khóc không thành tiếng. Cô và anh đều hối hận, cô sớm nên vứt bỏ những thứ kiêu ngạo tự cho là đúng kia, mà anh sớm phải biết lỗi nhận thua, giữ cô lại. Đến bây giờ kiêu ngạo và tự ái đều không đáng một đồng, cô muốn ngăn cản anh, anh nghĩ phải bảo vệ cô, không hề hối tiếc.

Hình như mỗi một bước đi đều là sai lầm, nhưng không biết tại sao lại có thể lảo đảo đi tới hiện tại.

"Đừng khóc, A Ngọc, đừng khóc. . . . . . . . . . . ." Lần đầu tiên trong cuộc đời anh nói chuyện mà tiếng nói nhẹ nhàng nhỏ nhẹ như vậy, chỉ sợ làm nhiễu loạn giấc mộng mỏng manh này, "Em vừa khóc, baby cũng muốn khóc, một mình anh không dỗ được. A Ngọc, còn nhớ hay không, anh nợ em 35 đồng rưỡi chưa trả? Anh chờ em tới đòi nợ."

Cô nói: "Lục sinh. . . . . . . . . . . . Em không có. . . . . . . . . . . ."

Anh hiểu ý, "Anh biết rõ, thật xin lỗi."

Bằng Tường ở một bên chán ghét chờ đợi, đoạt lấy điện thoại, "Nói đủ chưa? Ngày mai trước mười hai giờ, tao muốn nghe được tin tức mày nhận tội."

"Tốt nhất mày nên nói lời giữ lời."

"Mày yên tâm, hon¬ey bé nhỏ của mày, nhất định tao sẽ thay mày chăm sóc tốt."

"Túttttttttttt——"Tiếng dập máy, Lục Hiển lại chậm chạp chưa đặt lại ống nghe vào chỗ cũ.

Cố thiếu ở một bên nghe xong toàn bộ, đã đoán được đại khái, sự việc đi tới bước này, Lục Hiển bị nắm chỗ yếu, chỉ có thể khoanh tay chịu trói, "D ca, anh thật sự quyết định. . . . . . . . . . . ."

"Không có cô ấy, anh đã sớm chết ở Tây Giang, mạng của anh là của cô ấy. Những người khác anh muốn trả lại là có thể trả, nhưng cô ấy không giống vậy." Anh nghiêng người sang, nắm lấy bả vai của Cố thiếu, thản nhiên, không một chút giấu diếm, "Anh rất xin lỗi các  anh em. Nhưng mà chuyện còn chưa xảy ra, anh còn có cơ hội, không thể thiếu điều tra một chút, lần này, anh xem ông trời đứng ở bên nào."

Cố thiếu gật đầu một cái từ biệt.

Lục Hiển cầm điện thoại lên gọi nội tuyến, tính toán mọi việc xấu nhất có thể xảy ra, cái gọi là vận may không phải tự rưng mà đến với anh, lần này ra giá ba trăm ngàn, cộng thêm tự do của bản thân, anh hùng của chủ nghĩa cộng sản cũng động lòng.

Ngày mười ba tháng tư năm nay, người đứng đầu Long Hưng mặc bộ tây trang màu xám tro, bên trong chỉ có một cái áo sơ mi trắng lỏng lẻo, ngậm điếu thuốc đi vào cục cảnh sát Tây Cửu Long, mặt trời phá mây mà đến, đuổi theo phía sau lưng anh, nhuộm quang cảnh tịch mịch lên hình bóng anh, Lục Hiển giống như anh hùng can đảm, hô hoán khắp thành phố điên cuồng.

Trong phòng cho thuê hẹp hòi dơ dáy bẩn thỉu, Bằng Tường lau đi lau lại súng của hắn, A Phân hỏi, "Ôn tiểu thư, cuối cùng thì bao giờ cô mới chết? Tôi không kịp chờ để được mặc y phục quần áo y phục cũng cổ đại của cô nữa."

Ôn Ngọc hỏi Bằng Tường, "Anh hài lòng chưa?"

Bằng Tường chậm rãi vứt khăn lau, cười đùa nói: "Gấp cái gì, tôi hài lòng, cô sẽ vô dụng, chỉ có thể ăn một viên đạn rồi bị ném ra biển. Cô thực sự vội đi tìm cái chết?"

Có lẽ là tuyệt vọng tới cực điểm, trong lòng Ôn Ngọc tràn đầy thẫn thờ, đối với Bằng Tường, chỉ khinh bỉ nói: "Anh ấy không nên tin tưởng anh."

Bằng Tường không để bụng, "Anh ta biết tôi sẽ không giữ ước định, nhưng không phải vẫn ngoan ngoãn làm theo. Muốn trách thì trách chính cô rồi. Dù sao những người như chúng tôi, từ nhỏ đã yêu đánh cược, một lần thua là thua hết một mạng, không hề ngạc nhiên, cái kết đều là như vậy."

Cả đời anh chưa từng ngu ngốc như vậy, biết rõ là thua, còn phải để lại toàn bộ tài sản, thua đến không còn cơ hội trở mình lần nữa.

" Đến giờ rồi!" Bằng Tường miễn cưỡng đứng lên, một đôi mắt lại sắc như đao nhọn quét qua khuôn mặt tái nhợt của Ôn Ngọc, "Đến lúc tiễn cô và tiểu tạp chủng của cô lên đường rồi."

Ôn Ngọc theo bản năng bảo vệ bụng dưới, nhưng đối mặt với đạn, đều suy sụp.

"Không cầu xin sao?" Bằng Tường hỏi.

"Lúc này cầu xin, còn có ý nghĩa sao?"

A Phân ở một bên hoan hô, "Tốt lắm, tốt lắm, cuối cùng cũng có quần áo mới mặc."

Đáng thương kẻ vui quá hóa buồn, một tiếng súng vang, không phải Ôn Ngọc chết mà là Bằng Tường, Cố thiếu mang sáu, bảy người mang súng đến, đạn xuyên qua cửa sổ và bức rèm che, lại xuyên qua xương thịt nơi tay phải của Bằng Tường, cuối cùng dừng lại giữa bức tường xám tro.

Bằng Tường bịt vết thương đang chảy máu, Ôn Ngọc chợt xông lên trước, đụng vào anh ta, nhặt súng lục rơi trên sàn nhà lên, tay phải kéo thân súng, ngón trỏ xuyên qua cò súng, thuần thục mà lưu loát.

Nhưng không cần cô động thủ, Cố thiếu đã bắn ba phát, mỗi một lần đều nhắm ngay đỉnh đầu, bắn cho nát sọ, máu bắn lên nóc nhà. Tiếng thét chói tai của A Phân còn chưa ra khỏi cổ họng, đã bị đạn xuyên qua tim, ngã xuống đất không dậy nổi.

Cố thiếu đỡ Ôn Ngọc, chân mày đều là lo lắng, "Cô cẩn thận, ngồi xuống trước đã. Như thế nào, có sao không?"

Ôn Ngọc vứt súng xuống, lắc đầu, "Tôi không sao."

Cố thiếu nhìn quanh gian phòng này, lại gọi người canh chừng, trên bàn sách một cái tivi nhỏ cũ rích còn đang phát lại tin tức Lục Hiển tự thú. Anh thở dài, không thể làm gì, rồi lại không cam lòng, "Vẫn là đã muộn."

Ôn Ngọc lắp bắp nói: "Vẫn là đã muộn. . . . . . . . . . . ."

Lấy lại tinh thần, anh ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào cô, nhìn vào ánh mắt của cô, trịnh trọng khác thường, "Nghe này, Ôn Ngọc. Vé máy bay đã đổi, tôi lập tức đưa cô đi sân bay, D ca muốn cô lập tức đi, không cần phải đi tìm anh ấy. Anh ấy lần này đi vào, sợ rằng muốn ra ngoài còn khó hơn nữa. Anh ấy vừa xảy ra chuyện, đội ngũ các nơi đều để mắt tới cô, quyết không thể ở lại căn cứ cảng nữa. Ôn Ngọc, cô phải hiểu, cô bây giờ không còn là một người, mọi việc nên nghĩ  tới đứa bé trong bụng."

Cố thiếu nghĩ, anh ước chừng chưa từng gặp cô gái nào kiên cường quả cảm hơn Ôn Ngọc, chỉ là thời gian một câu nói, cô đã từ trong đau thương tỉnh lại, ánh mắt trong trẻo đáp lại anh, gật đầu một cái đứng lên, "Chúng ta đi." Không nửa lời thừa thãi.

Trước khi lên máy bay, cô hình như có rất nhiều chuyện muốn nói, cuối cùng chỉ để lại nụ cười ảm đạm mà yếu đuối, vung tay một cái, máy bay bay lên trời cao ba vạn dặm, hoàn toàn từ biệt thành phố mang đầy hồi ức kia.

Có lẽ, đây mới là kết cục tốt nhất.

Mùa hè năm nay, mùa hè lười biếng ở Ôn Ca Hoa.

Trứng gà ở trong nồi vang lên tư tư, hương bánh ngọt lan khắp phòng, April lái xe ô tô nhỏ của cô bé chạy vòng quanh cái bàn, non nớt tuyên bố, "Mẹ, con muốn ăn bánh pudding, bánh pudding chocolate. . . . . . . . . . . ."

Không để ý tới cô bé? Không sao, lặp lại lần nữa, lần thứ hai, lần thứ ba, cô xem như trò chơi, chăm chỉ chơi không biết mệt.

Isabella bị cô bé cuốn lấy đến choáng váng đầu óc, ở phòng bếp khó khăn vất vả nhịn xuống cơn giận.

Chuông cửa vang lên đúng lúc, Isabella phất tay một cái đuổi April đi mở cửa, nửa phút sau không có tiếng động, cô tháo tạp dề, xoa xoa đôi tay đầy bột mì, vừa đi vừa nghi ngờ, "April. . . . . . April. . . . . . Là chú Đoàn tới sao?"

Đi tới trước cửa thì April quay đầu lại, hai bím tóc nhỏ đắc ý vung vẩy, lớn tiếng báo cáo với cô, "Mẹ, ngoài cửa có chú rất hung dữ  nói tìm mẹ. . . . . . . . . . . ."

Bản tin Hồng Kông trên TV, đang trực tiếp nghi thức kết giao. Hoàng tử Charles mặc bộ đồ đắt tiền, đầu trọc một nửa đọc diễn văn, "Distinguished Guests, Ladies and Gentlemen, I should like on behalf of Her Majesty the Queen and of the entire British people to express our thanks, admiration, affection, and good wishes to all the people of Hong Kong, who have been such staunch and special friends over so many generations. We shall not forget you, and we shall watch with the closest interest as you embark on this new era of your remarkable history." (Thưa quý vị, khách quý, tôi muốn đại diện cho Nữ hoàng Her Majesty và toàn bộ người dân Anh gửi lời cảm ơn của chúng tôi, sự ngưỡng mộ, tình cảm, và những lời chúc tốt đẹp đến tất cả người dân Hồng Kông, những người đã là người bạn trung thành và đặc biệt như vậy qua rất nhiều thế hệ. Chúng tôi sẽ không quên các bạn, và chúng tôi sẽ đón xem với sự quan tâm gần gũi nhất khi các bạn tham gia vào kỷ nguyên mới trong lịch sử đáng chú ý của các bạn.)

Cô đứng trước cửa, nhìn anh đứng ngoài cửa, thật lâu không dám bước ra.

Mà anh có nhiều chuyện muốn nói cho cô, ví dụ như tháng tư một năm kia mưa dầm không dứt, Lục Hiển của Long Hưng bởi vì chứng cớ mấu chốt bị hủy mất mà được miễn án, ví dụ như anh không chức không trách, một thân tự do, ví dụ như những lời kia đã từng vọt tới cổ họng lại không thể nói ra thành lời.

Trên TV, quốc kỳ nước Anh hạ xuống, cờ Kim Tử Kinh treo lên, Tổng đốc Bành Định Khang dắt người nhà lên thuyền về quê, giọng nữ mượt mà nhắc nhở mọi người, "Xin nhớ kỹ, đây là năm 1997. Sự kết thúc của một thời đại, cũng là sự bắt đầu của một thời đại khác."

Đoàn Gia Hào ở khu nhà cấp cao Ôn Ca Hoa mở Party đưa tiễn, Vương Mẫn Nghi tham gia tuyển chọn tiểu thư xinh đẹp, bận đấu đá với những cô gái bikini xinh đẹp, Thang Giai Nghi lấy được chữ ký của Leslie đã cảm thấy hài lòng, Thái Tĩnh Di lấy được toàn bộ học bổng học thạc sĩ kinh tế học, dự định hội họp mời bạn tốt ba năm, ngài Đặng dẫn dắt toàn đội thay thế huy hiệu cảnh sát trong yên lặng.
Mà Lục Hiển tiến lên ôm cô, "Anh tới rồi đây, Isabella của anh."

Đôi lời nhắn nhủ!
Chào mọi người, mình là editor tập sự của diễn đàn! Đây là bộ chuyện đầu tiên mà mình tham gia edit, có sai xót gì mong được mọi người góp ý nhiều hơn!
Mình thực hiện edit mấy chương cuối truyện Đêm nay rời cảng dưới sự chỉ dẫn của nhóm editor Diễn Đàn Lê Quý Đôn, đặc biệt cảm ơn em Serena Nguyen đã hướng dẫn chị rất nhiều!
Vốn tưởng edit hết rồi, tí tởn chạy lên diễn đàn để đăng hết một mạch cho các bạn đọc, ai ngờ không để ý nên bị thiếu chương thành ra giờ mới đăng hoàn được.
  :">  :">  :">
Cuối cùng cũng hoàn rồi! Mình xin lỗi và cảm ơn các bạn nhé! :D5
***HOÀN***


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mưa Cỏ về bài viết trên: Quạ Trắng, R.Quinn, saoxoay
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bechip19, huan huong thao, Lâmlam, River74 và 133 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 211, 212, 213

16 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

17 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

18 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 54, 55, 56

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.