Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Anh dám lấy tôi dám gả - Hân Hân Hướng Vinh
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=316442
Trang 21/31

Người gởi:  TieuKhang [ 22.05.2014, 21:33 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Anh dám lấy tôi dám gả - Hân Hân Hướng Vinh

Chương 61
Beta: Socfsk

Chuyện trở thành như vậy, đầu Cục trưởng Thôi có đau đi nữa cũng phải đứng vững trong sấm chớp. Lưu Hán Bân nói rất đúng, như vậy, Tây Tử đánh vào địch càng dễ dàng và nhanh chóng hơn. Thứ như tình yêu, dù là người đàn ông có cẩn thận tinh tế gặp phải cũng trở nên hồ đồ, có thể phân tán sự cảnh giới của Sài Dũng đã là tiến triển lớn nhất của vụ án trước mắt rồi.

Phía Hồ Quân tạm thời đừng nghĩ đến, chỉ là bước này cũng gia tăng tỉ lệ nguy hiểm hơn. Sài Dũng xuất thân từ bộ đội đặc chủng, có lẽ trên người vẫn lưu lại phẩm chất mà quân nhân nên có, dù tham dự tổ chức buôn lậu ma túy nhưng không thể coi là dân liều mạng chân chính. Hơn nữa, gã còn có chút tình ý tế nhị giữa nam và nữ với Tây Tử, sẽ không sao, nhưng những người đứng sau gã thì khó nói.

Có thể tổ chức buôn bán ma túy ra nước ngoài với quy mô như thế sao có thể là  người bình thường. Chỉ sợ đến lúc Tây Tử bị phát hiện, hậu quả là...... Nghĩ đến đây, gân xanh trên trán Cục trưởng Thôi nhức nhối.

Lưu Hán Bân không nghĩ nhiều như thế, Tây Tử là vợ Hồ cục, cũng là một cảnh sát bảo vệ nhân dân an toàn, giữ gìn trật tự hài hòa, chỉ cần mặc lên bộ cảnh phục này thì không thể đổ trách nhiệm lên người khác. Tuy có nguy hiểm nhưng nếu phá thành công vụ án ma túy vượt trội này sẽ cứu được biết bao nhiêu người, đây cũng là mục đích Lưu Hán Bân buộc phải điều Tây Tử đến tổ trọng án truy bắt ma túy.

Tây Tử có tài, có suy nghĩ nhạy bén và một trái tim cố chấp. Cô còn là phái nữ, tra án hay nằm vùng, nữ đồng chí đều có ưu thế nhất định dễ khiến người ta tiếp nhận, dễ đánh tan phòng bị của đối phương. Hơn nữa đối với Sài Dũng, Lưu Hán Bân vừa hối tiếc vừa đồng tình sâu sắc, ông hi vọng Sài Dũng có thể quay đầu lại kịp thời, mà có lẽ Tây Tử có năng lực này.

Tây Tử đồng ý lời cầu hôn của Sài Dũng, Sài Dũng nói rằng tháng sau sẽ ra nước ngoài tổ chức hôn lễ, trước đấy sẽ sắp xếp tốt cho em trai và mẹ của Tây Tử. Tiếp xúc gần với Sài Dũng, Tây Tử phát hiện gã là một người đàn ông khá biết quan tâm, một chút khí chất quân trên người vẫn chưa hoàn toàn xóa hết. Chỉ bởi vì cái chết của em gái mới khiến gã trở nên cố chấp bất mãn với xã hội, đây có lẽ cũng là nguyên nhân cơ bản khiến gã đi theo con đường này.

Tây Tử nghiêng đầu, nhìn phong cảnh ngoài xe không ngừng lui về sau. Ở gần đây có một khu biệt thự ở ngoại ô thành phố, bốn bề xinh đẹp, cảnh sắc hài hòa, đằng xa là non xanh ẩn hiện, cạnh đấy là một khoảng hồ xanh biếc. Vây quanh chiếc hồ nhân tạo là từng căn biệt thự nhỏ, rất có phong cách của đình viện Giang Nam, từ xa trông qua là những bức tường trắng ngói than, tựa như bước vào Giang Nam yên ả mà mỹ lệ.

Chỉ tiếc bây giờ đang vào đông, trên hồ nhân tạo kết thành từng lớp băng dày, nhưng nghiêng ngã hai bên đường lại là những cây tùng bách xanh ngắt, dù không phải trăm hoa như gấm, lại mang theo ý xuân dào dạt. Công việc bảo an nơi đây khá nghiêm mật, ra vào đều cần sử dụng giấy thông hành, có lẽ người ở nơi này không phải giàu có cũng là người có chức có quyền.

Xe dừng trước một căn biệt thự, Sài Dũng nghiêng đầu nhìn Tây Tử: "Đến rồi, là ở đây, một tháng này chúng ta ở lại đây."

Nghe được những lời này của Sài Dũng, trong lòng Tây Tử chợt hồi hộp. Cô đồng ý lời cầu hôn của gã, không phải thật sự có ý định xảy ra quan hệ gì đó với gã chứ? Làm thế nào để từ chối, đúng là một khó khăn không nhỏ, Tây Tử không hề có kinh nghiệm.

Suy nghĩ thay đổi thật nhanh, khó tránh khỏi có chút chần chừ. Sài Dũng như biết được suy nghĩ của cô, cười nhẹ hai tiếng, đưa tay sờ đầu cô: "Đừng sợ, trước khi kết hôn, anh sẽ tôn trọng em."

Tây Tử thở phào nhẹ nhõm, đồng thời có chút kinh ngạc nhìn gã, Sài Dũng là một người đàn ông tốt hiếm có, dịu dàng săn sóc, bảo thủ có nguyên tắc. Chỉ tiếc người như vậy lại buôn ma túy, Tây Tử thở dài một hơi thật dài…

Sau khi Sài Dũng xuống xe gõ gõ cửa kính phía cô, Tây Tử mới phục hồi tinh thần. Đồ đạc của cô không nhiều lắm, quần áo cũ do Chu Huyên giúp cô chuẩn bị đều bị  Sài Dũng vứt ở ký túc xá câu lạc bộ, hành lý của cô đều trong tay Sài Dũng, một chiếc túi quân dụng không lớn lắm, bên trong chứa chút dụng cụ cá nhân và đồ tắm rửa.

Sài Dũng đi phía trước, Tây Tử theo phía sau, vừa đi vừa quan sát bố cục bốn phía, giữa từng căn biệt thự trùng trùng là những làn xe riêng biệt và vườn hoa ngăn cách khá xa, còn có một nửa là khoảng đất trống, phỏng chừng hàng xóm có bị giết, nếu không báo cảnh sát, qua một hai tháng cũng không có ai phát hiện.

Đây có phải sào huyệt của bọn Sài Dũng không? Quả nhiên là thỏ khôn có ba hang ư?

"Đi lên, xem thử có thích không" Sài Dũng mở cửa kêu cô. Nhà có kết cầu hai tầng, không tính quá lớn, phía dưới là phòng khách để khách ở, trên là phòng ngủ, rõ ràng thuộc loại nhà mua trọn gói, phong cách sắp xếp thiết bị nghìn cái như một, tựa như bản mẫu cứng rắn lạnh lẽo không có hơi người.

Sài Dũng chỉ chỉ phía trên: "Phòng của em ở lầu hai, thường ngày có thể đi quanh trên đấy, có phòng khách nhỏ và ban công, hôm qua anh đã tìm người quét sạch một lần rồi. Trước tiên cứ ở tạm, chờ đến nước ngoài, chúng ta mua nhà của chính mình."

Tây Tử không cách nào nói rõ cảm giác lúc này của mình, nhìn kế hoạch của Sài Dũng đối với tương lai tràn đầy hy vọng, Tây Tử cảm thấy bản thân như kẻ lừa đảo, mà Sài Dũng thật sự rất khó làm cô ghét, nhưng đến khi trời tối, áy náy của Tây Tử hoàn toàn chuyển biến.

Nửa đêm cô bước xuống lầu, ngày thứ nhất cô đã lập tức nắm rõ từng ngóc ngách của lầu trên lầu dưới, nơi duy nhất chưa đi qua chính là tầng hầm, lối vào  phòng dưới đất cũng thiết lập cầu thang, Tây Tử cầm theo một ly nước đã rót ở phòng bếp, rón rén bước dọc xuống cầu thang, càng đi xuống càng sáng.

Khi Tây Tử đứng trong tầng hầm tựa như một kho hàng, nhìn hàng loạt thùng dịch mật rắn và xuyên bối mẫu dựa vào tường, tim Tây Tử nhảy bình bịch như trống đập.

Dịch mật rắn và xuyên bối mẫu là chiêu lừa quen dùng của tập đoàn buôn lậu ma túy, bao bên ngoài vờ là dịch, bên trong lại đổi thành nước Thần tiên, Tây Tử còn chưa phục hồi tinh thần, Sài Dũng đã từ trong đi ra.

Tây Tử cảm thấy động tác của mình rất nhẹ, động tác nhẹ như vậy vẫn kinh động  Sài Dũng. Sài Dũng nhìn thấy cô, nhíu nhíu mày, giọng nói vẫn tính là dịu dàng: "Trễ rồi, sao còn chưa ngủ?"

Tây Tử vươn ly nước cầm trên tay: "Em xuống uống nước, nhìn thấy phía này có ánh đèn mới đi xuống xem thử, anh ở đây làm gì vậy?"

Tây Tử chậm rãi đi tới, cánh cửa phía sau Sài Dũng có ba người đàn ông, một người đang đặt vào bình dịch mật rắn và xuyên bối mẫu thứ gì tựa như bột, một người thì đổ nước, người còn lại thì dán bình, động tác khá nhanh, giống như một dây chuyền sản xuất nhỏ.

Ba người đàn ông này Tây Tử biết, sáng nay họ có đến biệt thự, Sài Dũng cũng không giới thiệu kĩ càng, chỉ nói qua một tiếng là bạn. Tây Tử phát hiện Sài Dũng không muốn để cô biết những thứ này, cố ý lừa gạt.

"Bọn anh đang làm gì vậy, những thứ này đều là thuốc sao?" Tây Tử giả vờ ngây thơ hỏi.

"Khuya lắm rồi, lên ngủ đi, những chuyện này em đừng quan tâm." Sài Dũng xem nhẹ câu hỏi của cô, nắm chặt bả vai cô, nửa ép buộc đưa cô về phòng, đứng ở cửa phòng, Sài Dũng bình tĩnh nhìn cô thật lâu: "Tây Tử, em yên tâm, anh sẽ đối xử tốt với em cả đời."

Cả người Tây Tử đều dựng tóc gáy, nếu nói trước đây vẫn nghi ngờ Sài Dũng, trải qua chuyện vừa rồi, Tây Tử tin chắc Sài Dũng chính là người đằng sau đường dây buôn ma túy, còn là người mấu chốt của tổ chức. Một người xuất ngũ từ bộ đội đặc chủng hẳn đã được tham gia nhiều lần truy bắt ma túy ra ngoài biên giới rồi! Đi trên con đường này, thật sự có chút không thể tưởng tượng nổi, hơn nữa không phải một vụ nhỏ, mà là cả kế hoạch lớn đã suy tính từ trước.

Sài Dũng đóng cửa lại nhíu nhíu mày, gã không muốn Tây Tử biết những thứ này, trong lòng cố chấp kỳ quái. Gã muốn để Tây Tử thấy gã là một người có thể đứng dưới ánh mặt trời. Thực chất bên trong người đã từng đi lính có một loại chính nghĩa và kiên trì, gã đã từng rất tin tưởng không chút nghi ngờ với những thứ đấy, nhưng sau này mới nhận ra, tín niệm hay kiên trì, những thứ này không sánh được bằng tiền.

Nhìn thấy Tây Tử, Sài Dũng giống như thấy được một tia sáng, khi cuộc đời gã đã gần như chìm trong bóng tối, thì ra vẫn còn một đóm sáng chớp tắt. Đóm sáng yếu ớt trong suốt này, gã vội vàng muốn bắt lấy, đó là loại khát khao một ánh sáng đã từng đánh mất, có lẽ nắm được đóm sáng ấy, con đường phía trước gã đi vẫn có thể được chiếu sáng.

Tây Tử rất sốt ruột, từng ngày từng ngày trôi qua vẫn không hề có tiến triển nào. Tây Tử phát hiện trong kho hàng to lớn này, mỗi đêm đều có thể nhìn thấy hai tên ở câu lạc bộ đi ra đi vào mang theo những chiếc thùng, từng thùng đều là ma túy. Tây Tử đã thông báo qua hộp thư, gởi sơ cho Chu Huyên tình huống bên này, hộp thư khá an toàn chứ nhỉ!

Sau đêm đấy, Tây Tử luôn dè dặt khi ở cạnh Sài Dũng. Hiện giờ người đứng đầu liên quan đến vụ án trước mắt này chính là Sài Dũng, người đứng sau của tổ chức vẫn chưa lộ mặt. Mặc dù bọn họ sớm muộn cũng sẽ liên lạc nhưng đã hơn mười ngày vẫn  không có chút động tĩnh nào.

Hồ Quân đi công tác sắp xong rồi! Mười ngày liền vẫn không bắt điện thoại của anh, không biết người đàn ông này có điên lên không. Chuyện này nếu để anh biết… Tây Tử thở dài, người kia chắc chắn sẽ nổi giận, sau đó trừng trị cô một trận…

Sắc mặt Tây Tử trở nên đỏ hồng, cô thật sự rất nhớ anh, ngày qua ngày càng tăng, càng ngày càng nhung nhớ.

"Nghĩ gì mà vui vẻ vậy?"

Nét mặt Tây Tử biến hóa, ngẩng đầu, đã thấy Sài Dũng chẳng biết lúc nào đã ngồi trên ghế sa lon đối diện cô .

Phòng khách nhỏ trên lầu thật ra là một nơi bắt nắng, cả một cửa sổ sát đất, tầm nhìn rất tốt, giống như phòng sách ở nhà cô. Tây Tử thường thích ở đây đọc sách, lúc này Sài Dũng ngồi ở ngược sáng đối diện cô, nhất thời không nhìn rõ biểu cảm, nhưng Tây Tử cũng sẽ không nhận lầm gã là Hồ Quân.

Hồ Quân cũng đi lính, nhưng khí chất quân nhân trên người anh hoàn toàn bị vẻ lưu manh che giấu. Hơn nữa trước mặt cô anh luôn hài hước và lười biếng. Trước kia Tây Tử cảm thấy rất đáng ghét, gần đây lại phát hiện rất hấp dẫn, thế nên mới nói, người yêu trong mắt hóa Tây Thi cũng có lý.

Những khuyết điểm trước kia trên người Hồ Quân bây giờ dường như cũng thành ưu điểm, từng điểm tích tụ, chính là nhung nhớ, nỗi nhung nhớ sâu đậm. Cô nhớ người kia, rất nhớ, rất nhớ......

Sài Dũng cảm thấy Tây Tử giống như một câu đố, tiềm thức cho gã biết cô bé này không đơn giản như mặt ngoài, nhưng gã phát hiện, chính mình không muốn nghiên cứu sâu vào......

"Đinh......" Chuông cửa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng kì lạ giữa hai người, xuyên qua cửa sổ sát đất, Tây Tử có thể thấy rõ có người đứng ngoài cửa lớn, một nam một nữ, trên người người đàn ông kia rõ ràng ẩn chứa sự tàn bạo, người phụ nữ thì rất đẹp, một nét đẹp vừa nhìn sẽ khiến người ta nhớ kỹ.

P/S: Chương cuối trong ngày....


Người gởi:  TieuKhang [ 23.05.2014, 10:44 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Anh dám lấy tôi dám gả - Hân Hân Hướng Vinh

Chương 62
Beta: Socfsk

Sài Dũng cúi đầu nhìn đồng hồ: "Em ở trên đây đi, anh đi xuống."

Ánh mắt Tây Tử lóe sáng: "Em xuống cùng anh." Đùa, khó khăn lắm mới thấy được ánh rạng đông, sao Tây Tử có thể vẫn rút ở trên lầu.

Tây Tử có trực giác, hai người nam nữ ngoài kia đoán chừng chính là đường dây phía trên mà bọn họ đã vắt hết óc truy tìm. Sài Dũng nhìn chằm chằm cô một hồi, không gật đầu cũng không phản đối, Tây Tử âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hai người một trước một sau xuống lầu, Loan Loan vừa bước vào, chạm mặt Tây Tử, đồng thời đối mặt nhau, Loan Loan không khỏi ngẩn người. Người đàn ông bên cạnh cô ta lướt nhìn Tây Tử, cả người Tây Tử chợt có chút rét run. Sài Dũng ôm chặt bả vai Tây Tử: "Anh Trần, đây là vợ em, Tây Tử, đây là anh Trần, chào hỏi chút đi?"

Tây Tử nhập gia tùy tục nhỏ giọng gọi anh Trần. Người tên anh Trần, ánh mắt lướt một vòng trên người Tây Tử, cười nói: "Tháng trước, cậu còn là tên độc thân, chỉ mới mấy ngày này đã có vợ rồi. Sao thế, cũng chạy theo trào lưu, chơi trò cưới chui hử."

Sài Dũng cười: "Tuổi tôi không nhỏ nữa, đúng lúc gặp cô ấy, cảm thấy rất thích hợp. Dù thế nào cũng phải cưới vợ, có một gia đình, mới giống đang sống. Em đang định nói với anh Trần đây, làm xong vụ này sẽ ra nước ngoài, muốn nghỉ xả hơi một trận."

Ánh mắt anh Trần lóe lên: "Có vợ có khác, tối anh mời khách, đến câu lạc bộ Minh Châu đi, nghe bảo nơi đó có suối nước nóng không tồi, để cậu và anh em thả lỏng gân cốt.”

Nói xong, hai người trực tiếp đi xuống tầng hầm. Tây Tử nghĩ chính mình làm thế nào để lấy cớ đi theo, thì chợt nghe người phụ nữ bên cạnh hỏi: "Cô tên Tây Tử?"

Tây Tử đã sớm phát hiện từ lúc bước vào cửa người phụ nữ này vẫn nhìn cô chằm chằm, nhìn đến nỗi khiến cô thấy có chút sợ hãi. Nhưng Tây Tử vô cùng xác định, mình không biết cô ta, cũng chưa từng gặp qua.

"Ừ, tôi tên Tây Tử, cứ gọi tôi là Tiểu Tây!"

"Tiểu Tây?" Loan Loan tươi cười có chút phức tạp, gật đầu một cái: "Tiểu Tây trước kia làm gì? Làm thế nào quen biết cùng anh Dũng thế?"

Tây Tử đem bối cảnh thuộc nằm lòng của mình, kể cho cô ta một lần, Loan Loan cười: "Cứ như anh hùng cứu mỹ nhân! Thật lãng mạn, làm tôi nhớ đến mối tình đầu của mình. Tôi vẫn nhớ rõ, hồi lên cấp ba, đi tự học vào buổi tối thì bị bốn tên lưu manh vây trong ngõ hẻm, anh ấy liền xuất hiện, là một mình anh ấy đánh cho bốn lưu manh đấy sợ chết khiếp. Khi anh ấy ôm tôi vào lòng, tôi chỉ muốn cả đời đi theo anh ấy. Lúc đó tôi mới mười sáu tuổi, bây giờ nhớ lại tựa như một giấc mộng......"

Tây Tử hơi ngạc nhiên, hai người dù sao chỉ mới gặp mặt lần đầu, hơn nữa cũng chẳng phải quan hệ bạn bè bình thường, cô ta nói mấy điều này thật sự không hợp.

Loan Loan thấy cô nhìn mình, chợt cười một tiếng, trong tươi cười xen lẫn chút cay đắng, không biết có phải do Tây Tử hoa mắt không. Tây Tử vẫn chưa nghĩ ra nguyên nhân trong đấy, ánh mắt Loan Loan đã lướt qua cô, rơi vào phía sau cô, vội đứng lên, tiến đến ôm tay anh Trần, có chút sợ sệt và lấy lòng nhỏ giọng hỏi thăm: "Nói xong rồi ư? Chúng ta về?"

Anh Trần cau mày nhìn cô ta, tựa như chán ghét hất tay cô ta ra, đi về phía cửa. Hai người từ khi vào đến ra khỏi tốn không tớn nửa tiếng, Tây Tử vốn không có bất kỳ thời gian để phản ứng, chỉ nhớ kỹ đặc trưng khuôn mặt của hai người.

Tây Tử viện cớ về phòng, mở máy tính ra, mân mê hơn một tiếng đồng hồ mới phác họa được, truyền qua email gửi ra ngoài, xoay xoay eo đứng lên. Quay người lại, lông tơ trên người dựng cả lên, cánh cửa không biết mở ra lúc nào, Sài Dũng đang đứng nghiêm ở cửa nhìn cô chằm chằm.

Tây Tử cảm thấy, chân mình không động được, cứ như chết cứng tại chỗ, không tự chủ đã bày ra một tư thế phòng bị. Ánh mắt Sài Dũng lướt khắp người cô một lượt, rơi vào chiếc máy tính sau lưng cô: "Lại trộm đồ hả?" Mấy chữ này của Sài Dũng tựa như giải huyệt cho cô, cả người Tây Tử buông lỏng, mới nhớ tới từ trước đến giờ mình đều mở trang Nông trại vui vẻ.

Sài Dũng đi tới nhìn một chút, sờ sờ đầu cô, lại cúi đầu nhìn kỹ cô: "Máy vi tính nên ít chơi thôi, có chất phóng xạ, sắc mặt của em không được tốt lắm. Đi thôi, hôm nay chúng ta ra ngoài ăn, qua hôm nay, sáng mai chúng ta sẽ đi."

"Đi?" Tây Tử sửng sốt: "Đi đâu?"

"Đi Vân Nam trước, từ nơi đấy đi đến Miến Điện, lại đi vòng quanh Đông Nam Á, Anh Mỹ. Người Trung Quốc như chúng ta cũng không quen sống ở đấy, Đông Nam Á vẫn được hơn. Đến lúc đấy, em cảm thấy nơi nào tốt, chúng ta sẽ ở đấy định cư."

Kế hoạch của Sài Dũng rất chu đáo, lại khiến Tây Tử hơi luống cuống: “Còn mẹ và em trai của em…”

Cô còn chưa nói xong, Sài Dũng đã đem chi phiếu nhét vào tay cô: "Trong này có năm trăm vạn, em đưa nó cho em trai, phí giải phẫu sau khi mẹ em tìm được thận và học phí của em trai em đều đủ cả. Nhưng mà, em phải theo anh, chờ vài năm nữa chúng ta sẽ quay về, em thay quần áo đi! Anh ở ngoài chờ em.”

Sài Dũng đi ra ngoài, Tây Tử đóng cửa lại liền bắt đầu gởi tin, sau khi tin nhắn gửi ra ngoài, trong lòng vẫn không yên như trước. Qua hôm nay, nói cách khác, tối nay là thời điểm bọn chúng xuất hàng số lượng lớn, nhiều thành phẩm trong tầng hầm, tối nay cũng sẽ dọn sạch, trước kia đem ra vài thùng chỉ là những vụ nhỏ, lần này mới là thật, cô nên làm gì?

Tây Tử cảm thấy trong đầu rối như quấn dây thừng, không có đầu cũng không cách nào qua trót lọt. Ngoài cửa nhẹ nhàng gõ một cái, tiếng của Sài Dũng truyền đến: "Tây Tử, xong chưa?"

Tây Tử vội vàng vâng một tiếng: "Xong ngay đây", nhanh chóng mặc quần áo, kéo cửa ra đi ra ngoài......

Chiếc váy lông cừu màu xanh bảo thạch, giày trắng quá gối, phối với khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ của cô, mang theo nét đẹp đặc biệt, tóc tản trên đầu vai, phần đuôi tóc hơi cong, gương mặt hồng hào cùng đôi môi mọng nước, trong nét thanh thuần của cô lẫn chút phong tình quyến rũ động lòng người. Sài Dũng kinh diễm hồi lâu mới mở miệng: "Rất đẹp......"

Tây Tử đỏ mặt, bị Sài Dũng khen trắng trợn như thế, hơi mất tự nhiên. Tây Tử chợt nhớ đến dường như Hồ Quân không khen cô khoa trương như thế, bình thường như lúc này đã trực tiếp nhào tới. Tây Tử âm thầm thở dài, hi vọng mọi chuyện có thể kết thúc vào tối nay, cô thật sự nhớ anh.

Cũng trong lúc đó, trong tổ truy bắt ma túy của cục đang khẩn cấp sắp xếp điều tra, mặc dù có hình vẽ đặc trưng khuôn mặt của Tây Tử vẫn khó như mò kim đáy biển, cũng không có thời gian dư thừa để tìm kiếm cẩn thận. Lưu Hán Bân cúi đầu nhìn đồng hồ, đã chín giờ, nghiêng đầu hỏi Chu Huyên đang ngồi trước máy vi tính: "Sao rồi? Có đầu mối không?"

Chu Huyên gật đầu một cái: "Khoanh vùng cuối cùng có ba mục tiêu, biện pháp nhanh nhất  là để chị Tây Tử xác nhận, nhưng bây giờ không biết cách liên lạc."

Ánh mắt Lưu Hán Bân rơi trên màn hình, Chu Huyên giải thích cho hắn: "Người thứ nhất tên Trần Hoa, là người Đài Châu tỉnh Chiết Giang, 10 năm trước đã xuất ngoại đi làm, trước mắt không có tin tức. Người thứ hai là Trần Sơn, là người Cáp Nhĩ Tân, cũng đã xuất ngoại 10 năm trước, hiện còn đang ở nước ngoài, hai người này đều không có tiền án. Người thứ ba là Trần Thắng, là người thành phố B, đã từng hút ma túy, từng buôn bán để kiếm tiền hút trong mấy năm, sau được thả ra từ nơi cai nghiện, trước năm 97 đã lén qua Hongkong, sau thì ở Mĩ, gần đây mới về thành phố B......"

"Đi tra tư liệu của hắn, lập tức." Lưu Hán Bân chỉ thẳng vào hình bán thân của Trần Thắng, nửa giờ sau, hình ảnh ở khách sạn Trần Thắng ngủ lại được truyền tới: "Cô gái này là ai ?"

"Lưu Loan, cũng là người thành phố B, vì gia đình mà thôi học vào năm lớp mười hai rồi xuất ngoại, từng vào đồn công an vì tội đánh nhau, trừ lần đó ra, không có bất kỳ tiền án nào. A! Tổ trưởng Lưu, người này, người này chẳng phải là cục phó Hồ sao? Chồng chị Tây Tử?"

Lưu Hán Bân còn chưa lên tiếng, Cục trưởng Thôi ở phía sau đã gật đầu: "Đây là hồi Hồ Quân lên đại học! Vì cô nhóc này mà đánh đầu người ta như cái muôi, đúng lúc tôi là đồn trưởng lúc ấy, chuyện này còn do tôi xử lý mà."

Lưu Hán Bân ngẩn người, Tiểu Vương đứng lên, chỉ vào hình Loan Loan: "Cô gái này đã từng đến cục của chúng ta, hơn mười ngày trước, em gặp cô ta ở ngoài cửa lớn. Cô ấy đứng ở chỗ quẹo ban công, mắt nhìn chằm chằm Hồ Cục và chị Tây Tử, bởi vì rất đẹp nên em mới ấn tượng sâu sắc."

Một câu nói của cậu ta, mặt Lưu Hán Bân và Cục trưởng Thôi đều thay đổi: "Tiểu Chu, lập tức liên lạc Tây Tử, để cô ấy rút về". Vì vụ án, nhưng cũng thật sự không thể liên lụy đến tính mạng Tây Tử, nằm vùng bị phát hiện, tính đến hiện giờ, chưa từng có người nào còn sống sót. Tây Tử là cảnh sát cũng là vợ của Hồ Quân, con dâu của nhà họ Hồ, nếu xảy ra ra họa còn chẳng phải chọc phải ông trời.

Nhưng đây vẫn là đường dây liên lạc một chiều, chỉ Tây Tử mới có thể liên lạc đến đây, dù nóng lòng vào lúc này cũng không liên lạc được. Phía bên đây đang gấp như ngồi trên lửa, thì điện thoại Cục trưởng Thôi chợt vang lên. Cục trưởng Thôi cúi đầu nhìn, không khỏi cau chặt lông mày, bắt máy, tiếng chất vấn âm trầm của Hồ Quân từ bên kia truyền tới: "Vợ tôi đâu? Vợ tôi đâu? Tôi hỏi ông đấy? Nói......"

Mặc dù không biết vì sao anh biết, nhưng Cục trưởng Thôi cũng ngầm hiểu được, nhất định là phía Hồ Quân nhận được thư rồi, chỉ đành kể cho anh tình huống thật sự: "Để phá được vụ buôn ma túy ra nước ngoài của cục, đã sắp xếp Tây Tử đi nằm vùng rồi."

"Nằm vùng? Con mẹ nó ông trực tiếp bắn chết vợ tôi luôn đi!" Tiếng hét lớn của Hồ Quân xuyên qua ống nói, mấy người Lưu Hán Bân cũng nghe thấy rõ ràng.

Cục trưởng Thôi vội trấn an anh: "Quân, cậu yên tâm, tin tưởng tôi, Tây Tử không có việc gì......"

Nói còn chưa dứt, đã bị Hồ Quân cãi lại: "Tôi mẹ nó tin cái lông ông đấy, còn tin ông nữa tôi chờ nhặt xác vợ mình cho rồi. Tôi con mẹ nó từ chức, vợ tôi cũng không làm nữa, hai người tụi tôi rời xa cái vị trí hám lợi của ông, đỡ phải ngày nào chết ra sao cũng không biết. Tôi đang trên đường cao tốc, hai giờ sau thì vào nội thành, tôi mặc kệ vụ án gì đi nữa, nếu vợ tôi rụng một sợi tóc, ai cũng đừng mong yên ổn......"

Tút tút tút...... Di động truyền đến tiếng máy bận, Cục trưởng Thôi để điện thoại xuống, cười khổ, nhíu mày quay về phía Lưu Hán Bân: "Nghe chưa, trong vòng hai tiếng, phải phá xong vụ án này cho tôi, không phá được, hai ta cũng không chịu được.  Phá được vụ án này, cơn giận này của họ Hồ tôi chịu, nếu không phá được, tự cậu xử lý......"

Người gởi:  TieuKhang [ 23.05.2014, 18:57 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Anh dám lấy tôi dám gả - Hân Hân Hướng Vinh

Chương 63
Beta: Socfsk

Nói đến việc tại sao Hồ Quân lại biết được chuyện này, thật ra cũng là trùng hợp. Trần Thắng mời khách ở câu lạc bộ Minh Châu, mặc dù ông chủ Tiêu Sơn của Minh Châu không chơi chung với bọn Hồ Tử nhưng vẫn có liên lạc, thường xuyên tâng bốc lẫn nhau, nể mặt mũi ông già nhà mình, kết bè, quan hệ gì cũng không khó khăn lắm.

Hôm nay câu lạc bộ Minh Châu mời Oản Nhi nổi tiếng đến biểu diễn, là một nữ ca sĩ nổi tiếng trong làng ca nhạc. Tiêu Sơn chợt nhớ trước kia Hồ Tử hình như đã từng trải qua, vì vậy đặc biệt hiểu ý bạn, gọi điện thoại cho Hồ Tử. Hồ Tử dẫn theo vài  anh em, sáu giờ tối đã đến câu lạc bộ.

Ăn no uống đủ, cả đám trực tiếp đến hộp đêm của câu lạc bộ, ngồi trong phòng lớn xem biểu diễn. Còn chưa nhìn thấy ngôi sao ca nhạc nổi tiếng Hồ Tử vừa liếc mắt đã nhìn thấy Tây Tử đang ngồi giữa ở một bàn sát bên trái. Đầu anh như bùng nổ, cảm giác trước mắt đầy sao bay vèo vèo, cứ nghĩ trong đây đèn tối phải chăng mình đã nhìn lầm, liền dụi mắt đến gần, nhìn kỹ, đúng là Tây Tử.

Nếu nói chỉ gặp một lần vào lúc kết hôn Hồ Tử thật sự sẽ không nhận ra nhưng mà sau này anh cũng dính dáng đến Tây Tử khá nhiều. Hiện nay cô nhóc kia nhà mình...... Nói về chuyện này, mình cũng phải gọi Tây Tử một tiếng chị. Hồ Tử vừa định bước đến chào hỏi đột nhiên phát hiện rất không ổn. Bàn Tây Tử gồm có bốn người, tính cả Tây Tử là hai nam hai nữ, ngồi xen kẽ lẫn nhau, xem ra là sắp xếp ngồi thành cặp.

Người đàn ông bên cạnh Tây Tử cũng không phải là anh Quân, mà là một người đầu húi cua, thắt lưng thẳng tắp. Dưới ánh đèn lờ mờ vẫn có thể nhìn ra đây là người đứng đầu, người đứng đầu là sao thế này cũng không bình thường!

Dĩ nhiên là Hồ Tử biết Hồ Quân đang đi công tác, ý nghĩ đầu tiên chính là Tây Tử thừa dịp Hồ Quân đi công tác mà ngoại tình. Nhưng chuyện này đừng bảo người khác, ngay cả anh cũng không tin. Dám cắm sừng anh Quân, toàn Trung Quốc này đoán chừng chẳng người phụ nữ nào dám làm như vậy. Dù Tây Tử có lớn lối đến mấy đi chăng nữa cũng không dám chạm đến điểm mấu chốt này của anh Quân.

Vì vậy dù trơ mắt nhìn thấy Tây Tử bên cạnh Sài Dũng, ý nghĩ vừa lóe lên của Hồ Tử đã vụt tắt. Nếu như không phải ngoại tình thì là đang làm gì? Mặc dù hai người dường như không quá thân mật nhưng người kia thỉnh thoảng lại rót nước cho Tây Tử, thêm một miếng trái cây, dáng vẻ che chở cưng chiều đầy thương yêu này không kém so với anh Quân.

Hồ Tử đang buồn bực, Tiêu Sơn đã quàng vai anh trêu ghẹo: "Thế nào? Hôm nay đến đây có nhìn trúng ai không? Anh em sẽ sắp xếp cho cậu…” Nói xong cũng nhìn theo ánh mắt anh, thấy anh nhìn chằm chằm bàn kia, vội kéo đến chỗ ngồi bên phải, ghé vào bên tai thầm nói:

"Cô gái ở bàn kia cậu đừng nghĩ đến, không gạt cậu, đấy là người của cục đang nằm vùng phá án, cứ coi như là cậu không nhìn thấy gì đi."

Một câu của Tiêu Sơn thức tỉnh Hồ Tử, chẳng phải mấy ngày trước Kỳ Kỳ có nói gần đây chị cô chuyển công tác đến tổ truy bắt ma túy của cục sao? Là nằm vùng? Trán Hồ Tử toát cả mồ hôi, công việc này rất nguy hiểm, mấy vị lãnh đạo phía trên của cục thật sự có đủ gan để sắp xếp sao! Khó trách lại đẩy anh Quân ra ngoài, nếu anh Quân ở đây, ai dám để vợ anh ấy tiếp tục nằm vùng, còn không nổ đoàng. Thu xếp như vậy đúng là điệu hổ ly sơn, thật cao tay.

Nhưng nằm vùng cũng không thể thật sự để vợ như thế, quan hệ của Tây Tử và người đàn ông kia không phải bình thường, dường như Tiêu Sơn cũng cảm thấy thú vị, nhỏ giọng nói với Hồ Tử:

"Thấy cô gái kia không, dáng vẻ cũng không phải là khuynh quốc khuynh thành, nơi này của tôi nhiều tiếp viên như thế, vị kia liếc mắt một cái đã nhìn trúng, chưa đến hai ngày đã ở chung một chỗ, lấy làm vợ luôn. Có câu châm ngôn rất đúng, dù cậu có là anh hùng đi chăng nữa cũng khó qua được ải mỹ nhân. Tối nay bọn cậu đến thật đúng lúc, ngoài thưởng thức giọng ca của cô ca sĩ nổi tiếng kia, không chừng còn có thể thưởng thức một màn điều tra hình sự nữa. Ban đầu thật sự người anh em của cậu cũng muốn đi lính lắm, mỗi tội bàn chân bẹt. Cậu nói xem ông cụ nhà tôi làm lính nhiều năm như vậy, mẹ già cũng thuộc đoàn văn công sao lại sinh ra tôi là một tên chân bẹt chứ......"

Tiêu Sơn nói không ngừng nghỉ, Hồ Tử đứng bên không nghe vào được câu nào, chỉ nhìn chằm chằm bàn kia. Trong lòng anh vô cùng hối hận, ước gì hôm nay anh không đến đây và tên kia cũng không nói năng gì. Nhưng hôm nay anh đã đến, rõ ràng nhìn thấy Tây Tử, còn biết chuyện nằm vùng, nếu không báo anh Quân, sau này......

Hồ Tử nghĩ tới nghĩ lui, còn chưa suy nghĩ ra đã nhìn thấy đám người bàn bên kia đứng lên, không chỉ đứng lên, còn đi về phía bên này, da đầu Hồ Tử căng lên từng đợt.  Anh chưa từng trải qua việc này bao giờ, hơn nữa các anh em ngồi đây, lúc anh Quân kết hôn có đến góp vui, tuy nói chưa chắc có thể nhớ rõ cô dâu, nhưng cũng không chắc. Nếu nhận ra......

Không đợi anh nghĩ xong, bên kia Tây Tử đã nhìn thấy anh, Tây Tử cũng không ngờ sẽ gặp gỡ người quen. Vốn dĩ cô cũng không quen biết nhiều, ngoài bạn học còn có đồng đội chiến đấu, căn bản sẽ không có ai đến nơi này. Thế nên khi nhìn thấy Hồ Tử, trong lòng Tây Tử thật sự rất sợ. Nhưng sau khi sợ vẫn phải bình tĩnh đối mặt, tên đã lên cung, hiện tại chỉ có thể nhắm mắt mà diễn.

Có lẽ cảm giác được sự hốt hoảng của cô, Sài Dũng nắm cổ tay cô, nhỏ giọng trấn an: "Không sao đâu, là ông chủ nơi này, chỉ chào hỏi thôi......"

Tây Tử phức tạp nhìn gã, mím môi gật đầu. Trao đổi này giữa hai người lọt vào mắt của Loan Loan, Loan Loan lướt một vòng trên người Sài Dũng và Tây Tử, nở nụ cười trào phúng trên khóe môi, vận may của cô gái này thật không phải tốt bình thường.

Loan Loan nghĩ từ chiều đến tối, dĩ nhiên cô nhận ra cô gái này chính là vợ Hồ Quân, cũng là nữ cảnh hôm đó. Trong nháy mắt nhìn thấy người phụ nữ này ở chỗ Sài Dũng, Loan Loan biết Trần Thắng đã đến lúc chấm dứt rồi. Gia đình và những ngày sống như ác mộng, chút lương thiện trong đáy lòng Loan Loan đã sớm biến mất không còn một mảnh. Hơn nữa người phụ nữ này còn là tình địch của cô.

Hồ Quân là mối tình đầu của cô, là hy vọng duy nhất trong lòng cô, là chốn bồng lai khi khó khăn nhất cô thường nghĩ đến. Nếu kiên trì, không chừng sẽ có một ngày còn có thể trở về cạnh anh. Có lẽ không bao giờ có thể núp vào ngực anh nữa nhưng ít ra cũng có thể nhìn thấy nụ cười như ánh dương của anh, sáng ngời và rực rỡ.

Nhưng phụ nữ luôn tham lam, gặp mặt rồi, cô lại muốn có. Hơn nữa Hồ Quân bây giờ so với hơn mười năm trước càng chững chạc hơn, hấp dẫn hơn, cũng có trách nhiệm hơn. Trải qua năm tháng lắng đọng, con người anh càng trở nên đôn hậu cẩn thận mê người.

Cô ghen tị với Tây Tử, cô phải có Hồ Quân của bây giờ, một Hồ Quân hoàn mỹ nhất. Ghen tị gặm nhấm dạ dày khiến cô đau đớn không chịu nổi, nhưng Loan Loan vẫn còn sót lại tia lý trí, nếu Trần Thắng không sụp đổ thì lần bỏ chạy này cô không có khả năng thoát thân. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất cô có thể thoát khỏi hắn, bước ngoặt thoát khỏi quá khứ, mà điểm mấu chốt của bước ngoặt này chính là tình địch của cô - Tây Tử.

Loan Loan suy nghĩ thật lâu, nhớ lại tình cảnh mười năm trước của cô và Hồ Quân, trong lòng chợt nhóm lên hi vọng. Có lẽ hôn nhân của bọn họ không tốt đẹp yên ả như bề ngoài thể hiện, gia đình như Hồ Quân thông thường đều kết hôn vì lợi ích, sao có thể yêu chứ, có lẽ bản thân vẫn còn cơ hội. Huống chi, cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phải có danh phận, chỉ cần Hồ Quân còn cần cô, cô sẽ ở cạnh anh, cam tâm tình nguyện làm người thứ ba.

Nghĩ đến chuyện này, Loan Loan cũng không vạch trần Tây Tử, ngược lại còn vô tình giúp cô che giấu quá khứ, chỉ là việc này cũng không ảnh hưởng đến sự đố kỵ của cô đối với Tây Tử, nhìn Sài Dũng cẩn thận che chở Tây Tử, Loan Loan cảm thấy không những châm chọc mà còn vô cùng ghen tỵ.

"Ông chủ Tiêu, mấy ngày nay quấy rầy nơi này không ít, tôi với Dũng đến mời anh một ly......" Trần Thắng nở nụ cười, chuyện trò cùng Tiêu Sơn.

Tiêu Sơn vội cười đáp: "Nào có, nào có, anh Trần và anh Dũng đến thăm nhiều hơn, em đây mới có cơm ăn sống tạm, nên là em mời hai người một ly, khui bình Louie XIII ra, để tôi kính hai vị anh trai này....."

Thấy qua được cửa này, Tây Tử còn chưa kịp thở phào thì Triệu cảnh bên cạnh Hồ Tử chỉ vào Tây Tử nói một câu: "Sao tôi thấy cô gái này trông khá quen? Hình như gặp qua ở đâu rồi......"

Tây Tử vừa cảm thấy dao động máu trong người đã xông thẳng lên đỉnh đầu, ánh mắt Sài Dũng và Trần Thắng  đều đặt trên người cô. Hồ Tử cười ha ha, vỗ bộp lên người Triệu cảnh: "Con mẹ nó cậu hoa mắt rồi! Ai mà không biết cậu chứ, nhìn thấy đứa nào đẹp vừa mắt đều bảo nhìn quen mắt, qua kia nghỉ ngơi đi"

Anh vừa dứt lời mấy tên nhóc kia đều cười vui vẻ, Tây Tử mới có thể thở phào. Chờ Tây Tử trở về chỗ ngồi, Triệu cảnh vẫn còn thì thầm: "Rõ ràng gặp ở đâu rồi...... Sao lại không nghĩ ra chứ......"

Hồ Tử nâng ly rượu nhét vào tay hắn: "Uống rượu uống rượu, minh tinh trên sân khấu thật không tồi, eo ra eo, mông ra mông....." Vừa nói đã thu hút sự chú ý của  Triệu cảnh. Đánh lạc hướng Triệu cảnh xong Hồ Tử đứng dậy đi ra ngoài gọi điện thoại. Anh nghĩ dù thế nào cũng phải báo chuyện này cho anh Quân, người khác không biết chứ anh biết rất rõ rằng anh Quân rất quý vợ mình, còn quý hơn cả mạng sống của anh, dù thế nào cũng phải nói ra. Còn lừa anh Quân suốt đời ư, vụ án có lớn thế nào cũng không thể bồi thường vợ cho anh Quân được…

Hồ Tử gọi điện thoại đã tính là chọc phải tổ ong vò vẽ rồi, Hồ Quân cắn răng nghiến lợi! Nghĩ lại liền thấy không ổn, lần này bố trí công tác đến huyện họp đến phiên cục phó làm từ bao giờ. Lại nói tiếp, đây cũng không phải là lĩnh vực anh phụ trách. Trước đây còn hoài nghi đây là điệu hổ ly sơn, Hồ Tử vừa gọi điện thoại quả thật chứng minh là vậy. Chẳng còn quan tâm cái beep đến công việc gì, trực tiếp vứt bỏ, vội lái xe chạy đường cao tốc. Chuyện này khiến cấp dưới là chủ nhiệm Trất cũng bối rối lây, công tác hơn nửa đời còn chưa từng gặp qua phó lãnh đạo nào như vậy.

Đồng hồ đo tốc độ trên xe Hồ Quân suýt chút nữa đã nổ tung, trái tim còn đập nhanh hơn nhiều so với đồng hồ, không phải anh nghĩ tiêu cực mà là với kỹ năng của vợ anh sao có thể nằm vùng được. Đúng, về khả năng võ thuật thì rất tốt, nhưng thứ nằm vùng cần không chỉ là bản lĩnh, còn phải cần kinh nghiệm, mặc dù có kinh nghiệm, cũng 100% nguy hiểm, nói là nơi liếm máu cũng không quá đáng. Những người từng làm chuyện này, nhẹ thì lột da, nặng thì chết, huống chi đây còn là vợ anh, cô vợ da thịt mềm mại được anh cẩn thận nuôi dưỡng trong lồng ngực.

Hồ Quân không dám tưởng tượng lỡ như vợ anh xảy ra chuyện, cuộc sống một người sau này của anh...... Vừa nghĩ đến cái này trước mắt liền tối đen, trong lòng càng tức giận hơn. Cô bé đáng ghét này, anh đã tận tình khuyên bảo cô nhiều như vậy, không ngờ cô không thèm nghe. Người ta bảo nằm vùng liền đi nằm vùng, cũng không nghĩ cho anh chút nào, còn ngu ngốc phối hợp người ta gạt anh.

Hồ Quân bắt đầu tự kiểm điểm, có phải trước đây đã cưng chiều vợ mình quá rồi không, đôi khi phải cứng rắn hơn, ít ra thì cũng phải cần có vài nguyên tắc, lúc này xem anh trừng trị cô thế nào. Cắn răng nghĩ như vậy nhưng anh cũng sợ sẽ không còn cơ hội trừng trị vợ nữa......

Hai giờ đủ để sắp xếp xong tất cả, Hồ Quân đến câu lạc bộ đã bị ngăn bên ngoài, lực lượng cảnh sát được bố trí ẩn trong đêm mang theo sự căng thẳng nghiêm trang. Hồ Quân sốt ruột, Hồ Quân càn quấy không tiếc gì nhưng lúc này anh hiểu, cho dù anh có càn quấy cũng không thể thật sự vọt vào đưa vợ mình ra. Đặt đường dây lâu như vậy mới bắt được tên trùm buôn ma túy, so với liều mạng còn muốn liều mạng hơn, anh vào đấy, không chỉ không cứu được Tây Tử không chừng còn có thể khiến mọi chuyện tệ hơn.

Nhưng vừa nhìn thấy Lưu Hán Bân, anh thật sự không kìm nổi cơn tức giận trong lòng, tóm lấy cổ áo Lưu Hán Bân: "Nếu vợ tôi xảy ra chuyện gì, tôi...tôi......" Tôi nửa ngày vẫn chưa nói được điều gì độc ác, chủ yếu là vì đối mặt với dáng vẻ “không có việc gì” của Lưu Hán Bân, không có chút né tránh hay sợ hãi, còn vô cùng kiên định nhìn anh nói:

"Tây Tử ngoài là vợ anh, cô ấy còn là một cảnh sát, những hành động cô ấy làm không phụ lòng quốc huy đặt trên đầu, quân hàm cảnh sát gánh trên vai. Tôi cũng vậy, chỉ cần phá xong vụ án này, cậu muốn làm gì tôi cũng được."

Lưu manh, Hồ Quân đột nhiên phát hiện Lưu Hán Bân này chính là lưu manh trong truyền thuyết. Người này không sợ gì cả, thế nên không tỏ ra sợ hãi chút nào, Hồ Quân cũng không nhịn được mà kính nể. Cục trưởng Thôi ở phía sau lau mồ hôi trên trán, trong lòng thầm nghĩ thật may mắn, làm loạn hồi lâu, tảng đá cứng Lưu Hán Bân này còn có công dụng như vậy, thời khắc mấu chốt thật sự có thể ngăn cản chuyện này.

"Hiện tại tình huống bên trong ra sao?" Hồ Quân trực tiếp hỏi tình hình. Lưu Hán Bân nhỏ giọng nói: "Bè cánh đã sa lưới, bốn người bên trong, Trần Thắng và Sài Dũng là tội phạm chính của vụ buôn ma túy ra nước ngoài lần này, hàng cần giao dịch đều ở trong biệt thự bên kia, đã theo dõi kỹ, đoán chừng sẽ tiến hành vào nửa đêm, chúng ta ở đây ôm cây đợi thỏ, bắt trọn lưới."

Hồ Quân gật đầu một cái: "Anh nói bốn người? Ngoài vợ tôi ra còn có ai?"

Lưu Hán Bân khẽ chau chau mày trả lời: "Lưu Loan."

"Lưu Loan?"

Hồ Quân nhíu nhíu mày: "Lưu Loan nào?" Nghiêng đầu nhìn Cục trưởng Thôi, Cục trưởng Thôi gật đầu nói: "Lưu Loan là người tình của tên Trần Thắng, từng theo dõi cậu đến cục. Cô ta đã từng gặp Tây Tử......"

Cục trưởng Thôi còn chưa dứt lời Hồ Quân đã cảm thấy trái tim trong lồng ngực nổ bùm, nhấc chân muốn xông vào trong. Lưu Hán Bân tay mắt lanh lẹ đi lên cản anh,, Hồ Quân như kẻ điên, đưa tay thành quyền: "Con mẹ nó vụ án, bên trong là vợ tôi, không phải vợ anh, con mẹ nó anh đừng có cản tôi. Anh ngăn cản tôi, cho anh ngăn này......" Hung hăng giơ chân đá vào bụng Lưu Hán Bân: "Con mẹ nó anh mau tránh ra cho tôi......"

Lưu Hán Bân không hề tránh, gắng gượng chịu cú đá này, trở tay hai cái hai cái liền đè Hồ Quân xuống: "Cậu đánh thắng tôi, tôi cho cậu qua, Sài Dũng trong đấy xuất thân từ bộ đội đặc chủng, chỉ với kỹ năng của cậu có đi vào cũng kém hơn vợ cậu?"

Hai câu này của Lưu Hán Bân đã thức tỉnh Hồ Quân. Nhìn anh bình tĩnh lại Lưu Hán Bân mới thả anh ra, xoa xoa bụng, thầm nói trong lòng, tên nhóc này thật ác độc, lần này sém chút đạp đứt ruột ông luôn. Nhưng mà cũng thật đáng giá, ít ra Hồ Quân sẽ không làm loạn nữa, tuy nhiên khuôn mặt đen tựa bầu trời tháng sáu trước khi đổ mưa.

Chờ đến mười hai giờ rưỡi mới nhìn thấy bốn người đi ra từ câu lạc bộ, bước chân vững chắc, xem ra cũng không uống nhiều. Sài Dũng dừng lại ở cửa mấy giây, nhìn bốn phía hai lần. Trần Thắng nhạy cảm hỏi: "Có gì không ổn sao?"

Trái tim Tây Tử như nhảy vọt đến cổ họng, nghiêng đầu sốt ruột nhìn Sài Dũng. Sài Dũng chợt cười rồi lắc đầu: "Có gì không ổn chứ, chỉ cảm thấy sau tối nay, sợ rằng mấy đêm nữa mới có thể nhìn thấy màn đêm như vậy nữa......"

Tây Tử cũng nhìn bốn phía......"Tuyết rơi kìa?"

Loan Loan nhỏ giọng hô lên: "Đã nhiều năm chưa thấy tuyết ở thành phố B......"

Tây Tử ngẩn người, ngẩng đầu nhìn, bầu trời đêm mờ mịt phía trên đèn nê ông có chút xanh đen nhàn nhạt, hạt tuyết nhỏ bé dần dần rơi xuống, xuyên qua quầng sáng màu cầu vồng bay xuống, rơi trên tay lập tức biến thành nước.

"Đây là trận tuyết rơi đầu tiên của thành phố B năm nay, điềm tốt!" Sài Dũng cởi áo khoác ngoài khoác lên vai cô. Tây Tử nghiêng đầu nhìn gã, gã khẽ cúi đầu, hạt tuyết nhuộm ướt người gã, dáng vẻ ướt át càng thể hiện sự kiên cường cùng anh tuấn thuộc về quân nhân. Tây Tử không khỏi ngẩn ngơ…

Từ xa nhìn lại, hai người một cúi đầu, một ngửa đầu, vừa khoác áo vừa nhìn nhau, không nói rõ có bao nhiêu mập mờ. Sắc mặt Hồ Quân càng trầm hơn, anh chợt nhận ra thân phận nằm vùng của vợ anh khá tế nhị. Cục trưởng Thôi rớt cả mồ hôi, trong lòng nói tổ tông này đứng ở cửa diễn cái gì thế kia, nếu Sài Dũng thật sự kích động, có động tác gì, dự là Hồ Quân thật sự phát điên. Ông có thể nghe thấy tiếng nghiến răng ken két của Hồ Quân, phỏng chừng qua chuyện này cô nhóc Tây Tử tự cầu nhiều phúc.

Cũng may Tây Tử chỉ là chớp mắt một cái liền cúi đầu, bước một bước sang bên cạnh. Trần Thắng cười nói: "Đi thôi! Hôm nay chuyển xong chuyến hàng này, ông đây cũng về Mĩ nghỉ." Bốn người chia làm hai xe lái xe ra khỏi bãi đậu xe của câu lạc bộ, chạy về phía biệt thự ở ngoại ô.

Một giờ rưỡi, hai chiếc xe tải chạy vào khu biệt thự rồi bắt đầu xếp hàng lên xe. Sau khi xếp xong Trần Thắng giao một chiếc valy và chi phiếu cho Sài Dũng: "Đây là của cậu, trong valy là nhân dân tệ, chi phiếu là là Đô-la, chờ cậu nghỉ đủ rồi, quay về chúng ta lại làm tiếp."

Sài Dũng nhận lấy valy chợt mở ra. Bên trong rơi xuống từng xấp tiền lớn 100 đồng, trong tay chẳng biết lúc nào lấy ra một khẩu súng chỉ thẳng vào mi tâm Trần Thắng: "Không có sau này, tối nay chính là thời khắc cuối cùng."

"Mày là cảnh sát?" Trần Thắng không thể tin được mở miệng.

"Không, tao không phải cảnh sát, nhưng chung quanh đây đều có, phải không Tây Tử......" Pằng một tiếng, súng trên tay Sài Dũng run lên, Trần Thắng chợt cúi đầu xoay người, cưỡng ép Tây Tử trước người, một cây súng lục chỉ vào đầu Tây Tử: "Thế thì cô ta là cảnh sát hay người tình bé nhỏ của mày?"

Súng trong tay Loan Loan bị Sài Dũng đá bay, một tay bóp chặt cổ họng cô ta: "Trần Thắng mày buông Tây Tử ra."

"Ha ha ha!" Trần Thắng âm trầm cười hai tiếng: "Con ả trong tay mày sớm bị tao chơi hư rồi, đang lo không biết xử lý thế nào, mày giết thì vừa hợp. Còn nếu cô tình nhân nhỏ bé này chết rồi......"

Lời còn chưa nói xong đã a một tiếng, súng lục trong tay hắn bị Tây Tử đá hướng lên trời, xoay người co khuỷu tay khóa cổ...... Khống chế Trần Thắng dưới tay......

"Tây Tử cẩn thận hắn còn có súng......" Sài Dũng đã nhắc chậm, sau khi hai tiếng súng vang lên, Tây Tử và Trần Thắng đồng thời té ngã xuống đất.

Hồ Quân ném súng trong tay, chạy vài bước đến trước mặt Tây Tử, Tây Tử lấy tay đè bắp đùi nhìn anh cười: "Anh đã về......"

Trần Thắng bị Hồ Quân bắn ngay giữa mi tâm, mất mạng tại chỗ, Sài Dũng không có bất kỳ chống cự nào mà sa lưới, Lưu Loan tự thú, hỗ trợ điều tra, đùi Tây Tử trúng đạn, tiến vào tổng trị liệu dưỡng thương. Đến tận bây giờ, vụ buôn ma túy ra nước ngoài lớn nhất thành phố B của năm đã kết thúc hết sức thuận lợi, trên đùi Tây Tử lại có thêm một ký hiệu quang vinh.

Lần này Hồ Quân tham dự toàn bộ quá trình, từ lúc vợ bị thương được giải phẫu đến khi đưa về phòng bệnh, anh vẫn luôn trực ở vừa. Anh nắm thật chặt tay vợ, nắm đến nỗi Tây Tử muốn nhân cơ hội hôn mê cũng không được. Anh nắm rất đau, thậm chí còn đau hơn vết đạn bắn trên đùi, mà từ đầu đến cuối mãi đến ngày thứ hai, Hồ Quân cũng không nói với cô câu nào.

Người này đang giận dỗi, không biết đang giận cô hay giận bản thân, dáng vẻ kỳ cục chẳng khác gì một tên nhóc. Tây Tử trộm nhìn qua Hồ Quân đang đen mặt ngồi bên giường gọt táo, cảm thấy hơi buồn cười, khẽ mở miệng nói: "Anh định không để ý đến em sao?"

Hồ Quân ngẩng đầu lườm cô, hừ một tiếng, xiên một miếng táo vừa gọt nhét vào miệng cô, Tây Tử nuốt vào, nhìn tay anh tò mò hỏi: "Kỹ thuật bắn súng của anh thật lợi hại, sao trước kia em không biết? Vẫn nghĩ anh là người không có học vấn hay nghề gì, thì ra chồng em lợi hại như vậy. Trước kia anh thuộc binh chủng gì?"

Hồ Quân lại hừ một tiếng, đứng lên đi toilet rửa tay. Tây Tử hết cách, dỗ cũng đã dỗ, lỗi cũng nhận rồi, nhưng người đàn ông này bây giờ cứ kiên quyết kháng cự không để ý cô. Nếu là trước kia Tây Tử có thể hợp ý ôm ấp yêu thương, đầu giường cãi, cuối giường hòa, đáng tiếc cái chân bị thương của cô không có sức, cũng không nhúc nhích được.

Hồ Quân và Tây Tử xích mích với nhau tròn hai ngày, vẫn kéo dài đến sáng ngày thứ ba khi ông già nhà anh tới anh cũng trưng cái mặt đen ra, đây là giận chó đánh mèo, Tổng tham Hồ không khỏi buồn cười. Tuy có hơi nguy hiểm nhưng rốt cuộc thì mọi chuyện đã qua, trải qua chuyện này, Tây Tử đồng ý chuyển khỏi tổ trọng án, cuộc sống sau này của đôi vợ chồng son này coi như hoàn toàn an tâm, cũng coi như trong cái rủi có cái may.

Bà Hồ sờ sờ mặt Tây Tử, đau lòng hỏi: "Còn đau không? Khuôn mặt nhỏ cũng gầy hẳn đi."

Tây Tử cười: "Mẹ, nào có nhanh vậy, trông rất dọa người, thật ra không nặng như lần trước đâu, chỉ trầy chút da, không sao đâu ạ."

Bà Hồ lườm cô một cái: "Trầy chút da? Con đừng gạt mẹ, chảy nhiều máu như vậy, trầy lớn như vậy! Chờ ba con tới, còn chẳng biết đau lòng thế nào đâu?"

"A? Ba con? Ba con tới ư?"

Bà Hồ cười, cúi đầu nhìn đồng hồ: "Kỳ Kỳ nói cho ông thông gia rồi, sáng đã lên máy bay, bây giờ cũng gần tới nơi..."

Đang nói, cửa phòng bệnh bùm một tiếng bị đẩy ra, tiếp đấy là giọng của lão ba tài phiệt của cô: "Bé con, bé con bảo bối của ba! Sao lại nhập viện hả? Sao lại bị thương......"

Đầu Tây Tử chợt phình cả ra, từ trước đến giờ ba cô đều chuyện nhỏ xé to. Khi còn bé nếu cô bị trầy một chút da hay bị thương lặt vặt, ba cô liền trở nên căng thẳng, sau này cô luôn gạt ông, bây giờ theo hiểu biết thì......

Lão ba tài phiệt rất nhanh nhẹn, vừa bước vào đã nhào tới trước mắt Tây Tử, trong mắt hoàn toàn không có ông bà thông gia và Hồ Quân, chỉ có mỗi con gái cưng nhà ông. Vợ chồng tổng tham Hồ hơi kinh ngạc nhìn ông thông gia đang ôm Tây Tử, sao lại khóc! Thật sự khóc, nước mắt ào ào rơi xuống, khóc đến nỗi kêu la thảm thiết, nếu không biết còn tưởng Tây Tử hết thuốc chữa rồi?

"Bé con, bé con, sao lại bị thương? Bị thế nào hả? Để ba nhìn thử nào, mau cho ba nhìn thử......" Buông Tây Tử ra, định mở chăn của Tây Tử ra, đã bị Hồ Quân ngăn lại: "Ba, có nhiều người ở đây, vết thương của Tây Tử không sao cả, thật sự không phải chuyện lớn?"

"Gì mà không phải chuyện lớn chứ? Cũng đã nhập viện rồi, chuyện nhỏ ai lại nằm viện chứ! Hơn nữa, ba nghe Kỳ Kỳ bảo bị thương do đạn bắn, trúng đạn sao có thể là vết thương nhỏ được? Đây là con gái của ba, ba xem thử thì sao hả......"

Hồ Quân không vui, không muốn đùi của vợ bị người đàn ông khác nhìn, cha vợ cũng vậy, cha vợ và con rể cứ cứ giằng co không thôi.

Tây Tử kéo tay cha lại: “Ba, con không sao, thật đấy......"

Y tá trưởng vừa bước vào, nhìn thấy nhiều người như vậy thì hơi ngẩn người, sau đấy rút kim trên tay Tây Tử ra, tốt bụng nhắc nhở: "Bệnh nhân cần nghỉ ngơi, hơn nữa còn là phụ nữ có thai, trước thời kỳ thai nghén dễ mệt mỏi, cần chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn......"

Y tá ra khỏi cửa, người trong phòng bệnh mới chợt bừng tỉnh, bà Hồ kéo Tây Tử, kích động không biết nên đặt tay ở nơi nào: "Tây Tử, mang bầu thật ư? Có thật không? Bao nhiêu lâu rồi? Đứa nhỏ này, chuyện lớn như vậy sao còn giấu diếm. Ông Hồ, chúng ta có cháu đích tôn rồi......" Trên mặt Tổng tham Hồ cũng nở ra nụ cười hiếm thấy, lão ba tài phiệt còn chưa lau sạch nước mắt đã nhếch môi cười toe toét......

Sợ quấy rầy đến Tây Tử nghỉ ngơi, lão ba tài phiệt nhà cô bị vợ chồng tổng tham Hồ  khuyên rời đi trước, trong phòng bệnh chỉ còn Tây Tử và Hồ Quân. Hồ Quân nhìn chằm chằm Tây Tử, hồi lâu mới cất giọng ồm ồm hỏi: "Em biết lúc nào?"

Tây Tử sờ sờ bụng: "Mấy ngày trước."

Hồ Quân giận cực: "Biết có thai, còn đi nằm vùng?"

Tây Tử lấy lòng lôi kéo tay anh lắc lắc: "Trước khi nằm vùng thì không biết, sau đấy biết được cũng đã muộn. Mấy ngày nay, em luôn nhớ đến lời anh nói, không phải chỉ có một mình em, em còn có anh, có con của chúng ta, vì mọi người, em cũng phải bảo đảm an toàn của mình, những thứ này em hiểu."

Tây Tử lôi kéo tay anh, Hồ Quân vẫn cự nự như cũ, nhưng vẫn đi lên trước một bước, đứng trước mặt Tây Tử. Tây Tử hơi ngẩng mặt lên nhìn anh, buông tay ra, nắm lấy cổ áo kéo anh đến gần hơn, nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi anh:

"Em hiểu ra hơi muộn, nhưng cuối cùng vẫn hiểu rõ, Quân, em yêu anh......"

Hồ Quân ngẩn người, tiếp đấy, cúi đầu, miệng ngậm chặt môi Tây Tử, hung hăng, hung hăng hôn cô, hôn đến khi Tây Tử sém hết hơi mới thả cô ra: "Đừng tưởng nói ngon ngọt anh sẽ tha thứ cho em, còn kém xa lắm......"

Tây Tử phì cười, quấn quanh cổ anh kéo xuống: "Đúng là một người đàn ông lắm chuyện…”

Ánh mặt trời vào đông ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu vào, bao quanh cả hai, rọi lên người đôi vợ chồng nhỏ một vầng sáng màu vàng nhạt. Trong vầng sáng đấy bọn họ khó mà chia lìa, hoạn nạn có nhau, hạnh phúc đấy như là chuyện tất nhiên......

P/S: Còn 4 ngoại truyện nữa sẽ dc pót luôn trong 2 ngày thứ 7 và chủ nhật ^^

Trang 21/31 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/