Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 

Trung khuyển cắn ngược - Nguyên Viện

 
Có bài mới 03.05.2014, 16:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 7051 lần
Điểm: 38.15
Có bài mới Re: [Cổ đại] Trung khuyển cắn ngược - Nguyên Viện (H) - Điểm: 44


CHƯƠNG 9

Phàn Ngọc Hương chưa bao giờ buôn bán lỗ vốn, tuy rằng người thú tộc thực hi hữu, nhưng lại không thể bán, cho dù có thể bán, Phàn Ngọc Hương cũng không làm loại chuyện buôn bán nô lệ thiếu đạo đức đó, vả lại, nàng cũng không dám, cho dù ở bên ngoài tự do, Phàn lão thái quân vẫn phái người nhìn chằm chằm, nàng phạm vào chuyện gì làm nhục thanh danh Phàn gia, sẽ chờ bị long trượng của Phàn lão thái quân hầu hạ.

Cho nên đối với người thú tộc, Phàn Ngọc Hương cũng chỉ có thể nuôi không, nhưng lại không chỉ nuôi, mà còn phải dạy cho bọn họ tất cả các kỹ năng sống.

Đây là chuyện phí nhiều tiền nhất nha! Nếu không vì Nhậm Thương Diêu, Phàn Ngọc Hương căn bản sẽ không có khả năng làm loại chuyện nà, cho nên mỗi khi Phàn Ngọc Hương nhìn Nhậm Thương Diêu sẽ kiêu ngạo nâng lên cái cằm nhỏ nhắn, ánh mắt kia chính là xem, xem ta
đối với chàng thật tốt.

Nhậm Thương Diêu sao lại không rõ ẩn ý của nàng, nàng đối tốt với y như vậy, ngay cả tộc nhân của y cũng nuôi luôn, nếu y dám bất trung với nàng, không tốt với nàng, lén hoa tâm thử xem!

Nếu nam nhân có lòng tự trọng cao sẽ cảm thấy mình bị sỉ nhục, nhưng mà cho tới bây giờ Nhậm Thương Diêu không có để ý tự tôn mấy điều nhàm chán này, tất cả của y vốn là Phàn Ngọc Hương cho, không có nàng, sẽ không có y hôm nay.

Hơn nữa, nhìn bộ dạng kiêu ngạo của Phàn Ngọc Hương, y chỉ cảm thấy đáng yêu vô cùng, hơn nữa Phàn Ngọc Hương ham muốn chiếm hữu mãnh liệt, y thích.

Y ước gì Phàn Ngọc Hương cả đời đều luôn chú ý y, huống hồ y biết cá tính của Phàn Ngọc Hương, nếu không phải vì y, nàng căn bản sẽ không nhận thú tộc.

Y cảm động còn không kịp, có tâm tư cảm thấy tự tôn bị sỉ nhục gì sao? Đây là Phàn Ngọc Hương đối tốt với y, y thích cỡ nào.

Nhìn Phàn Ngọc Hương đang bị một đám tiểu thú tộc đi theo, khóe miệng Nhậm Thương Diêu cong lên, ánh mắt nhìn Phàn Ngọc Hương chuyên chú như vậy, giống như chỉ có nàng mới có thể lọt vào đáy mắt y.

Phàn Ngọc Hương một mặt lạnh nhạt nhìn đám tiểu hài tử thú tộc đi theo nàng, mấy tiểu hài tử đó đều gầy yếu, lớn nhất cũng mới mười tuổi, nhưng mà thoạt nhìn lại giống bảy, tám tuổi, rõ ràng thiếu dinh dưỡng.

Tuy rằng như thế nhưng tinh thần đều rất phấn chấn, hơn nữa lại thích đi theo nàng, nàng không có thứ gì cho bọn tiểu quỷ đó ăn, vì sao cứ luôn đi theo nha?

“Cút, đừng cứ đi theo ta nữa.” Giọng Phàn Ngọc Hương rất lạnh. Đừng tưởng rằng đối với tiểu hài tử, nàng sẽ có sắc mặt tốt.

Nhưng mà mấy tiểu hài tử đó lại hoàn toàn không sợ Phàn Ngọc Hương mặt lạnh, mấy cặp mắt màu vàng đều chớp chớp xem xét nàng, nếu có tình thương của mẹ, tuyệt đối sẽ bị mấy tiểu hài tử đó làm cảm động, nhưng tình thương của mẹ mấy chữ này tuyệt đối không ở trên người nàng.

Nàng ghét nhất bị tiểu hài tử theo, vừa bẩn lại lại ầm ỹ…… ừm, nhưng mà Lân nhi nhà nàng không giống, đệ đệ hồi nhỏ vừa trắng vừa đáng yêu, làm người ta thích vô cùng.

Về phần Nhậm Thương Diêu…… Phàn Ngọc Hương nghĩ đến bộ dạng gầy trơ cả xương của Nhậm Thương Diêu lúc vừa được nàng mang về nhà, so với mấy tiểu quỷ gầy tong teo đó…… Được rồi, nàng hơi hơi mềm lòng.

“Tỷ tỷ, cho.” Một tiểu cô nương cắn ngón tay, một tay cầm một đóa hoa hồng, lấy lòng đưa cho Phàn Ngọc Hương, nở cái miệng nhỏ thiếu vài cái răng, cười ngơ ngác, “Xinh đẹp, cho.”

Phàn Ngọc Hương nhìn bông hoa nhỏ bị niết có chút nhăn, cánh hoa đều rơi vài cái, tay tiểu cô nương lại bẩn, làm cho hoa nhỏ trong tay thoạt nhìn giống như rác thật bẩn.

Phàn Ngọc Hương yêu sạch sẽ làm sao có thể nhận, nhưng nhìn ánh mắt chờ mong của tiểu cô nương…… Giãy dụa một hồi lâu, Phàn Ngọc Hương miễn cưỡng mở miệng, “Ta cầm, các ngươi không được đi theo ta nữa.”

Tiểu cô nương nghiêng đầu, căn bản không hiểu Phàn Ngọc Hương nói cái gì, nàng giơ tay thật cao, “Cho.”

Phàn Ngọc Hương thực miễn cưỡng vươn tay nhận bông hoa hồng nhỏ, tiểu cô nương lập tức cười hí mắt.

“Được rồi, đừng đi theo ta!” Cảnh cáo xong, Phàn Ngọc Hương bước ra một bước, nhóm tiểu quỷ phía sau cũng đi theo bước một bước, hai bước, mặt sau lại cùng hai bước…… Phàn Ngọc Hương nổi giận, quay đầu, “Không phải ta đã nói các ngươi đừng đi theo ta nữa sao!”

Một đám tiểu quỷ nháy mắt, hoàn toàn không sợ, ngược lại nở nụ cười.

Phàn Ngọc Hương không nói gì. Đây là sao? Vì sao đám tiểu quỷ này hoàn toàn không sợ nàng? Nếu là người của Trầm Hương sơn trang, căn bản không cần nàng rống, một cái liếc lạnh bọn họ đã sợ tới mức phát run.

“Tỷ tỷ, thơm!” Một cái nam hài đột nhiên đánh về phía Phàn Ngọc Hương.

Nó vừa phác lên, mấy tiểu hài tử khác cũng phác lên theo.

“Tỷ tỷ, thơm thơm thơm!” Bọn họ rất thích mùi trên người Phàn Ngọc Hương.

“Này! Đừng dính lại đây!” Nàng bị dọa, lại không dám thô lỗ đá văng bọn nó ra, cuối cùng đành phải chạy.

Nàng vừa chạy, nhóm tiểu quỷ cho rằng nàng đang chơi cùng chúng, đuổi theo vui vẻ.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ……” Bọn họ vừa đuổi vừa kêu Phàn Ngọc Hương.

“Đừng lại đây!” Phàn Ngọc Hương rít gào.

Nhìn bộ dáng chật vật khó được của Phàn Ngọc Hương, Nhậm Thương Diêu thiếu chút cười to, nhưng nếu y thực sự nở nụ cười, bị Phàn Ngọc Hương phát hiện, chắc chắn y sẽ bị giận chó đánh mèo, cho nên y cực lực chịu đựng, mà ánh mắt nhìn Phàn Ngọc Hương càng dịu dàng.

Phàn Ngọc Hương không biết vì sao mấy tiểu hài tử đó cứ thích dán nàng, nhưng Nhậm Thương Diêu lại rất rõ nguyên nhân. Thú tộc luôn cảnh giác thực sâu sắc với con người, có thể phát hiện rõ đối phương có ác ý hay không, tuy rằng nàng luôn làm mặt lạnh, nhưng ánh mắt nàng nhìn tiểu hài tử nhưng không có chán ghét, mà ánh mắt thực trực tiếp, ấm áp làm cho người ta muốn thân cận.

Y từng giống như đám tiểu hài tử kia, thích mùi hương ấm áp trên người Phàn Ngọc Hương.

“Con gặp được một người tốt.” thanh âm khô ráp từ phía sau bay tới, trưởng lão chống gậy chậm rãi đi đến bên người Nhậm Thương Diêu, cùng y nhìn Phàn Ngọc Hương.

Dưới ánh mặt trời, cô nương xinh đẹp kia chói mắt như vậy, so với mặt trời trên bầu trời càng xán lạn, đứa nhỏ thú tộc chưa từng gặp qua người tốt đẹp như vậy, nên mới thích như thế.

“Đứa nhỏ, con thực may mắn.” Mới nhìn Nhậm Thương Diêu, trưởng lão liền biết Nhậm Thương Diêu sống rất khá, bởi vì trên người y không có một tia tối tăm hận ý, điều này làm cho bà kinh ngạc, lại nhìn Phàn Ngọc Hương che ở phía trước y, bộ dáng kia như đang che chở cho người trong nhà khiến bà hiểu được, thú chi tử này may mắn gặp được người đối đãi với y như người.

Nhậm Thương Diêu nhìn Phàn Ngọc Hương, trong lòng phụ họa lời trưởng lão nói, đúng vậy, y thực may mắn.

Trưởng lão nhìn ánh mắt của y, khẽ cười.

“Xem ra con được đền bù mong muốn.” Bà biết Nhậm Thương Diêu không có cảm tình gì với thú tộc, có lẽ, còn hận thú tộc.

Bà hiểu, bởi vì bà cũng là người từng trải, truyền thuyết thú chi tử gì kia, đều không thể bù lại sự thương tổn cùng cô đơn, nhưng mà trở lại thú tộc bà vẫn lưu lại, có lẽ là không có chỗ có thể đi, có lẽ là nhận lấy trách nhiệm của chính mình, có lẽ là không đành lòng để cho tộc nhân nhận lấy đau khổ giống bà…… Mà mặc kệ là cái gì, nỗi hận của bà theo năm tháng trôi đi, chỉ còn lại tâm tưởng muốn thay đổi thú tộc.

Nhưng Nhậm Thương Diêu thì khác, y không phải không có chỗ để đi, có người chờ đợi y, nhưng mà y lại nói muốn lưu lại, khi đó trưởng lão thật kinh ngạc, bà không tin y vì thú tộc mà không muốn rời đi, nhưng mà bà nhìn ánh mắt cô gái che chở y, liền hiểu được.

Lưu lại là giả, mục đích chân chính của y là cô bé kia.

Trưởng lão không nói rõ ý đồ của Nhậm Thương Diêu, vì sao phải làm vậy? Mặc kệ như thế nào, Nhậm Thương Diêu quyết định lưu lại, cho dù Nhậm Thương Diêu không có cảm tình với thú tộc, nhưng thời gian lâu, nhìn tộc nhân đáng thương, bà không tin Nhậm Thương Diêu còn có thể rời đi.

Mà sự thật cũng như bà suy nghĩ, thậm chí so với bà nghĩ càng hoàn hảo.

Rốt cục Nhậm Thương Diêu dời ánh mắt về phía trưởng lão. Trưởng giả khôn khéo này, y biết bà xem rõ hết mục đích của y, nhưng mà cũng lợi dụng mục đích của y, làm cho y lưu lại.

“Được đền bù mong muốn sao chỉ có ta.”

“Ha ha.” Trưởng lão nở nụ cười, không phủ nhận.

Nếu Phàn Ngọc Hương nghe được hai người đối thoại, chắc chắn sẽ hộc máu, trải qua sự dạy dỗ của con người, thú tộc đã biết tính kế, còn là trò giỏi hơn thầy.

“Qua vài ngày sẽ có đám người tiến vào trong cốc, bọn họ sẽ mang lương thực đến, cũng sẽ phụ trách dạy người thú tộc, có Hương nhi ở đây, sẽ không có ai dám bắt nạt buôn bán người thú tộc.”

Tuy rằng Phàn Ngọc Hương cảm thấy mình khiêng lên một cái đại phiền toái, nhưng mà người Phàn gia có một ưu điểm, không làm thì thôi, đa làm phải làm cho tốt.

Hơn nữa, thủ hạ của nàng nhiều người như vậy, sao nàng phải tự thân tự lực? Trực tiếp bắt tay kêu người phía dưới đến không phải là được rồi sao.

Người thú tộc không hiểu thế nào là gieo trồng đồ ăn, bọn họ chỉ biết loại đơn giản nhất là trồng khoai, trưởng lão cũng không hiểu lắm, dược thảo bà gieo trồng cũng là loại dễ sống, mà ra bên ngoài săn thú lại nguy hiểm, tuy rằng Phàn Ngọc Hương có thể nuôi người thú tộc cả đời, nhưng nàng càng thờ phụng cho cá ăn không bằng dạy cách bắt cá.

Cho nên nàng để Nhậm Thương Diêu truyền tin tức ra ngoài, làm cho người Trầm Hương sơn trang vận lương thực lại đây, còn muốn biết thế nào là đun nấu, gieo trồng, phu tử dạy học…… Tóm lại, cái gì có ích với người thú tộc đều mang hết lại.

Nhậm Thương Diêu nói làm cho trưởng lão vừa mừng vừa sợ, nhất là một câu cuối cùng, bà kinh ngạc nhìn Phàn Ngọc Hương bị tiểu hài tử truy đuổi, một cô bé nũng nịu như vậy thực sự có bản lĩnh lớn vậy sao?

Nhậm Thương Diêu lại nhìn về phía Phàn Ngọc Hương, thấy nàng bị đuổi theo đã chạy tới, y cười đi ra phía trước, trước khi rời đi bỏ xuống một câu, “Nàng, so với bất kỳ kẻ nào đều cường đại.”

Làm cho y luôn nhìn lên, nhưng mà bây giờ y không chỉ nhìn lên.

“Này, các ngươi đuổi theo đủ chưa? A……” Đột nhiên bị bế ngang, Phàn Ngọc Hương bị dọa, nhưng mà cảm nhận được vòng tay quen thuộc, hai tay thói quen ôm lấy cái cổ thô cứng, sau đó trừng mắt, “Chàng làm gì?”

“Ôm nàng chạy ha.” Nhậm Thương Diêu lưu manh nháy mắt với nàng.

“Không cần!” Nàng cũng không phải tiểu cô nương nhu nhược, “Thả ta…… Oa! Bọn họ sắp đuổi theo lên đây! Còn không chạy nhanh chút!”

Phàn Ngọc Hương sốt ruột đấm lưng y.

Nhậm Thương Diêu vui vẻ tuân mệnh, vươn chân chạy nhanh.

Mặt sau, đám tiểu hài tử nhìn thấy có người gia nhập, đuổi càng vui vẻ.

“Mau mau mau! Chạy nhanh chút!” Phàn Ngọc Hương hô, đôi má vừa mới chạy nhanh mà hồng toàn bộ, đôi mắt lòe lòe tỏa sáng, trên mặt mang theo tươi cười xán lạn.

Nhậm Thương Diêu cũng nở nụ cười, cánh tay ôm chặt nàng, hai người lớn cùng tiểu hài tử phía sau đuổi bắt chơi đùa điên rồi.

Lúc người Trầm Hương sơn trang theo tin tức dùng bản đồ tìm được sơn cốc, một bước rời sơn động, nhìn thấy không chỉ là một mảnh thiên địa khác, còn có trang chủ đại nhân bị trung khuyển ôm.

Mọi người trợn tròn mắt.

Này, đây là chuyện gì?

Mà Phàn Ngọc Hương bị Nhậm Thương Diêu ôm chạy đang cười vui vẻ, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, nàng ngây ngẩn cả người.

“A, cha nuôi?!” Phàn Ngọc Hương trừng to mắt, không thể tin được, cha nuôi hẳn là đang canh giữ ở quân doanh, sao lại xuất hiện ở nơi này? Còn có dì Ba……

Nhìn Phàn Xuân Nhan cười nhẹ với nàng, Phàn Ngọc Hương triệt để ngốc.

Nhậm Thương Diêu nhanh chóng dừng lại, theo ánh mắt của Phàn Ngọc Hương nhìn qua.

Khuôn mặt tuấn tú của Úy Phạm Thiên băng lại, cả người lạnh lẽo nhìn hai người…… Chính xác mà nói, là nhìn Nhậm Thương Diêu, ánh mắt kia giống như muốn giết Nhậm Thương Diêu vậy.

Mấy người khác của Trầm Hương sơn trang không khỏi ném cho Nhậm Thương Diêu một ánh mắt đồng tình.

Bảo trọng nha! Trung khuyển đại nhân.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ocream về bài viết trên: Gynnykawai, Hippo2128, Hồng Gai, Nấm_langthang, dienvi2011, hienheo2406, uyểnuyển, vophuong
Có bài mới 07.05.2014, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 7051 lần
Điểm: 38.15
Có bài mới Re: [Cổ đại] Trung khuyển cắn ngược - Nguyên Viện (H) - Điểm: 30



Phàn Ngọc Hương không sợ trời không sợ đất đời này sợ nhất chỉ có hai người -- Phàn lão thái quân cùng Úy Phạm Thiên, nhưng mà người trước Phàn Ngọc Hương còn dám bằng mặt không bằng lòng, nhưng người sau Phàn Ngọc Hương đúng là hoàn toàn ngoan ngoãn nghe lời.


Mà Úy Phạm Thiên lãnh tâm lãnh tình trừ ái thê, cũng chỉ dàng tình yêu thương cho Phàn Ngọc Hương. Nói cũng kỳ lạ, một thế hệ Phàn gia này, chỉ có Phàn Ngọc Hương là có duyên với người khác nhất.


Úy Phạm Thiên không có con gái hoàn toàn đem Phàn Ngọc Hương phủng ở lòng bàn tay mà thương mà sủng, chỉ cần Phàn Ngọc Hương mở miệng, muốn cái gì Úy Phạm Thiên liền cho cái ấy, Phàn Ngọc Hương chính là tiểu tri kỷ của Úy Phạm Thiên, có khi ngay cả Phàn Xuân Nhan cũng sẽ hơi ghen tỵ trượng phu cưng chiều cháu gái nhà mình vô điều kiện như vậy.

Ở trong lòng Úy Phạm Thiên, Phàn Ngọc Hương luôn luôn là tiểu bảo bối ông yêu thương, cho dù Phàn Ngọc Hương trưởng thành, đến tuổi tìm người ở rể thì ở trong lòng Úy Phạm Thiên, Phàn Ngọc Hương vẫn là đứa bé gái luôn miệng hô thích cha nuôi nhất, mà đối với người được Phàn Ngọc Hương chọn làm trượng phu, tiêu chuẩn của Úy Phạm Thiên vô cùng nghiêm, không qua được của của ông thì đừng có nghĩ đến việc có được Phàn Ngọc Hương.

Bởi vậy lúc Úy Phạm Thiên thu được tin Nhậm Thương Diêu bắt cóc Phàn Ngọc Hương do Võ quản sự truyền đến, Úy Phạm Thiên hoàn toàn nổi giận.

Tâm tư Nhậm Thương Diêu đối với Phàn Ngọc Hương, Úy Phạm Thiên biết, nhưng ông cho rằng Nhậm Thương Diêu không có lá gan kia, cho nên cũng không đặt ở trong lòng, thậm chí cho rằng có như vậy thì Nhậm Thương Diêu sẽ càng tận tâm bảo hộ Phàn Ngọc Hương.

Không ngờ Nhậm Thương Diêu lại lớn mật như thế, dám buộc chủ tử của mình lại, hơn nữa trong khoảng thời gian ngắn người trong sơn trang lại tìm không thấy hai người. Bởi vì Nhậm Thương Diêu rất hiểu biết thủ pháp điều tra của sơn trang, mắt thấy thời gian qua đã lâu, Võ quản sự không thể không báo chuyện này cho Úy Phạm Thiên biết.

Hiểu rõ chuyện Úy Phạm Thiên lập tức mang theo thê tử lặng lẽ rời quân doanh, dù sao trong quân doanh đều là người của ông, không có ai dám truyền chuyện tướng quân tự tiện rời quân doanh ra ngoài.

Còn chưa tới Trầm Hương sơn trang, Võ quản sự lại truyền đến tin tức Phàn Ngọc Hương, còn nói cái gì mà ở trong sơn cốc của người thú tộc, muốn bọn họ mang lương thực cùng người đến dạy thú tộc sinh hoạt đến sơn cốc.

Úy Phạm Thiên lập tức mang vài người đến sơn cốc theo lời Phàn Ngọc Hương nói trước, lương thực cùng những người còn lại ở phía sau.

Nhưng bọn họ đuổi tới vạn vạn không ngờ sẽ nhìn thấy cảnh Nhậm Thương Diêu ôm Phàn Ngọc Hương chạy, tuy rằng hình thức hai người này ở chung luôn luôn rất quỷ dị, nhưng Phàn Ngọc Hương kiêu ngạo thế mà lại giống một tiểu nữ nhân để người ôm, còn cười vui vẻ như vậy, lại nhìn không khí khác hẳn quá khứ của hai người...... Điều này chắc chắn có quỷ nha!

Người của Trầm Hương sơn trang lập tức biết, trung khuyển đại nhân của bọn họ đã thành công chiếm được tâm của chủ tử.

Mà mặt Úy Phạm Thiên đã triệt để lạnh, đặc biệt lúc nhìn thấy dấu vết mờ ám trên cổ Phàn Ngọc Hương, ông liền muốn làm thịt Nhậm Thương Diêu.

“Ách!” Nhậm Thương Diêu bị đá đập vào tường, y ôm ngực, phun ra một búng máu, sắc mặt vẫn không thay đổi, thẳng tắp đứng lên, bất khuất nhìn về phía Úy Phạm Thiên.

“Tốt lắm.” Úy Phạm Thiên lạnh lùng. Ông luôn thưởng thức cốt khí của Nhậm Thương Diêu, nhưng thưởng thức là một chuyện, bảo bối của mình bị người ta ăn lại là một chuyện khác!

Úy Phạm Thiên nâng tay, ngưng tụ chưởng lực, không lưu tình đánh về phía ngực Nhậm Thương Diêu.

“Cha nuôi!” Không để ý Phàn Xuân Nhan ngăn cản, Phàn Ngọc Hương nhanh chóng chạy lên trước, che ở phía trước Nhậm Thương Diêu. Đối mặt với Úy Phạm Thiên phẫn nộ, thân thể Phàn Ngọc Hương run rẫy nhưng vẫn kiên định bảo hộ trước người Nhậm Thương Diêu, mắt đen yên lặng nhìn Úy Phạm Thiên.

“Con không cho cha đánh chàng!” Một chưởng này đánh tới, Nhậm Thương Diêu không chết cũng mất nửa cái mạng.

“Không cho?” Lúc Phàn Ngọc Hương lao tới, Úy Phạm Thiên đã thu hồi chưởng lực, ông nhìn Phàn Ngọc Hương, trong mắt có thất vọng, “Hương nhi, con nói chuyện với cha nuôi như vậy sao?”

“Con.....” Phàn Ngọc Hương cũng là nhất thời sốt ruột, nói ra nàng liền hối hận, “Cha nuôi, thực xin lỗi, Nhưng mà......”

Phàn Ngọc Hương cắn răng, bất cứ giá nào, kiên định nói với Úy Phạm Thiên “Con thích chàng ấy!”

Một khắc nàng nhận Nhậm Thương Diêu kia, nàng liền nhận rõ cảm tình của mình đối với Nhậm Thương Diêu, không còn là nô, mà là nam nhân nàng thích, tính cách của nàng luôn thẳng thắn, thích chính là thích, không có gì phải già mồm kiêng dè.

Đây là lần đầu tiên Nhậm Thương Diêu nghe được Phàn Ngọc Hương nói thích y, tuy rằng bị Úy Phạm Thiên đánh cho ngực rất đau, nhưng y vẫn không nhịn được kinh hỉ nở nụ cười, “Hương nhi......”

“Câm mồm!” Úy Phạm Thiên lạnh lùng nhìn Nhậm Thương Diêu, “Tên của chủ tử há có thể để một tên nô tài như ngươi kêu sao?”

“Cha nuôi, A Diêu không phải nô tài, chàng......”

“Câm miệng!” Đây là lần đầu tiên Úy Phạm Thiên khiển trách Phàn Ngọc Hương mà ông xem như bảo bối.

Phàn Ngọc Hương sững sờ nhìn sắc mặt cha nuôi lạnh như băng. Cha nuôi chưa từng đối đãi với nàng như vậy...... Nàng mím môi, quật cường nâng cằm.

“Cha nuôi, con muốn cùng A Diêu cùng nhau, ai ngăn cản cũng không được, dù là cha nuôi --”

“Hương nhi.” Phàn Xuân Nhan nhẹ giọng ngắt lời nàng, “Con xác định muốn nói hết lời còn lại sao?”

Nhìn ánh mắt không đồng ý của Phàn Xuân Nhan, Phàn Ngọc Hương trầm mặc.

Nhậm Thương Diêu giữ chặt tay Phàn Ngọc Hương, kéo nàng che phía sau người.

“A Diêu!” Phàn Ngọc Hương khẩn trương nhìn y, “Chàng muốn làm gì? Để ta và cha nuôi nói......”

“Không, để ta.” Nhậm Thương Diêu chịu đựng ngực đau nở nụ cười với Phàn Ngọc Hương, “Ta không thể luôn tránh ở phía sau nàng.”

Y đứng thẳng người, không ngại mà đối diện Úy Phạm Thiên.

“Ta biết ta không xứng với Hương nhi, Nhưng ta thích nàng, ta sẽ đối tốt với nàng, ta sẽ thương nàng. Trên đời này, ta chỉ có Hương nhi, ta sẽ không buông tay Hương nhi, cho dù người ngăn cản thế nào, cũng sẽ không.”

Úy Phạm Thiên cười lạnh, “Ngươi không xứng với Hương nhi.”

Phàn Ngọc Hương nhíu mày. Cho tới bây giờ cha nuôi không phải là người ngại bần cùng, vì sao ông lại nói như vậy với A Diêu?

Không nhìn được Nhậm Thương Diêu bị Úy Phạm Thiên nhục nhã, Phàn Ngọc Hương lập tức thấy bất bình vì Nhậm Thương Diêu, lại nhìn thấy Phàn Xuân Nhan nhẹ nhàng lắc đầu với nàng, muốn nàng an tĩnh nghe.

Biết dì Ba hội ám chỉ như vậy nhất định có nguyên nhân, nàng cắn chặt răng, Phàn Ngọc Hương không cam nguyện nhịn xuống.

“Trên đời này người sẽ đối tốt với Hương nhi, thương Hương nhi rất nhiều, không thiếu ngươi. Ngươi nói ngươi chỉ có Hương nhi, ngươi sẽ không buông tay Hương nhi, ta đây hỏi ngươi, ngươi có thể cho Hương nhi cái gì?” Ngữ khí của Úy Phạm Thiên không mang theo trào phúng gì, mà là trần thuật một sự thật, “Tất cả của ngươi đều là Hương nhi cho, ngay cả tộc nhân của ngươi đều phải nhờ Hương nhi cho người tới chiếu cố, dựa vào cái gì? Đây là tộc nhân của ngươi hay là tộc nhân của Hương nhi?”

Nhậm Thương Diêu bị nói ngậm miệng.

Phàn Ngọc Hương không nhịn được, “Cha nuôi, ta không để ý chiếu cố tộc nhân A Diêu!”

Nàng cũng không phải không nuôi nổi!

Úy Phạm Thiên không để ý tới Phàn Ngọc Hương, vẫn nhìn Nhậm Thương Diêu.

“Nhậm Thương Diêu, ta hỏi ngươi, trừ đứng sau Hương nhi, ngươi có thể cho Hương nhi cái gì?”

--- ---

Không có gì ngoài ý muốn thì tuần này mình sẽ cố gắng đăng nốt chương cuối kết thúc truyện luôn he he :bird:




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.05.2014, 12:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 7051 lần
Điểm: 38.15
Có bài mới Re: [Cổ đại] Trung khuyển cắn ngược - Nguyên Viện (H) - Điểm: 45


10


“Chàng không cần để ý lời cha nuôi nói, ta không cần chàng cho ta cái gì, chàng chỉ cần giống trước kia ở bên cạnh ta là tốt rồi.” Phàn Ngọc Hương vừa giúp Nhậm Thương Diêu bôi thuốc, vừa nói.

Dược trên tay nàng là dì Ba trộm cha nuôi đưa cho nàng, tuy rằng Nhậm Thương Diêu bị cha nuôi đánh cho thực thảm, nhưng may mắn xương cốt không gãy, nhưng bầm tím thì không tránh được.

Mà dược Phàn Xuân Nhan đưa dược tính lạnh lẽo, vừa khéo có thể giảm đau đớn trên người Nhậm Thương Diêu.

Y lỏa thân trên nằm ở trên giường đá, nhìn Phàn Ngọc Hương bôi thuốc cho y, ánh mắt sâu thẳm.

Nhậm Thương Diêu, ta hỏi ngươi, trừ đứng ở sau Hương nhi, ngươi có thể cho Hương nhi cái gì?

Lời Úy Phạm Thiên nói không ngừng vọng lại trong đầu...... Y có thể cho Phàn Ngọc Hương cái gì? Tất cả của y đều là Phàn Ngọc Hương cho, không có Phàn Ngọc Hương, cái gì y cũng không có, như Úy Phạm Thiên nói, ngay cả tộc nhân của mình y cũng phải nhờ Phàn Ngọc Hương chiếu cố.

Trước kia Nhậm Thương Diêu không thấy có gì không đúng, y vốn không có hùng tâm tráng chí gì, Phàn Ngọc Hương là tất cả của y, còn lại, y không cần, y chỉ cần Phàn Ngọc Hương.

Nhưng, y có thể cho Phàn Ngọc Hương cái gì? Y yêu nàng, y nguyện ý cả đời yêu thương nàng, bảo hộ nàng, sau đó thì sao? Trừ những cái đó, y có thể cho Phàn Ngọc Hương cái gì?

Hai bàn tay trắng, y xứng đôi với nàng sao?

Y biết Phàn Ngọc Hương không cần, nàng vốn cái gì cũng không thiếu, nàng không để ý dưỡng y cả đời, nhưng y thì sao? Luôn luôn để nàng cho y, cứ như vậy để nàng dưỡng sao?

Y như vậy, thực sự xứng đôi với nàng sao?

“Chàng đang nghĩ cái gì?” Phàn Ngọc Hương làm sao không nhìn ra y khác thường, cha nuôi nói xong câu kia, liền mang theo người của Trầm Hương sơn trang rời đi, mà Nhậm Thương Diêu liền luôn luôn trầm mặc.

Nhậm Thương Diêu như vậy làm cho Phàn Ngọc Hương thực mất hứng, cũng làm cho nàng hoảng hốt, “Đã nói chàng không cần để ý lời cha nuôi nói mà, nữ nhân Tuyết Tầm Quốc nuôi gia đình vốn là chuyện thực bình thường, lại nói, ta là người Phàn gia, về sau chàng phải ở rể trở thành người của ta -- tuy rằng chàng vốn là người của ta.”

Ở trong lòng nàng, Nhậm Thương Diêu vốn là vật sở hữu của nàng, chỉ từ nô của nàng biến thành nam nhân của nàng thôi.

Phàn Ngọc Hương nâng cằm, “Hơn nữa, để ta dưỡng có cái gì không tốt?”

Nàng đã dưỡng Nhậm Thương Diêu quen rồi, trước kia cha nuôi cũng không phản đối, vì sao bây giờ lại không được !

Đó là bởi vì bây giờ ở trong lòng ông ấy, ta không còn là nô, mà là nam nhân của nàng, Úy Phạm Thiên có thể cho phép nàng nuôi dưỡng nô, nhưng không thể dễ dàng tha thứ nàng dưỡng một nam nhân, mà y, kẻ bị dưỡng lại vui vẻ chịu đựng, thật sự là không có tiền đồ. Nhậm Thương Diêu biết Úy Phạm Thiên khinh thường y như vậy, y như vậy ở trong lòng Úy Phạm Thiên hoàn toàn không xứng với Phàn Ngọc Hương.

Mà y, không thể phản bác.

Y rốt cục phát hiện y và Phàn Ngọc Hương chênh lệch lớn bao nhiêu, y luôn luôn cảm thấy Phàn Ngọc Hương cường đại, y chỉ có thể nhìn lên nàng, cho đến khi có được lòng nàng. Y cho rằng rốt cục y không cần nhìn lên nữa, mà là cùng nàng dắt tay đồng hành...... Thật sự là ý tưởng buồn cười, Úy Phạm Thiên đã triệt để đánh tỉnh y.

Y dựa vào cái gì mà cùng Phàn Ngọc Hương dắt tay đồng hành? Y luôn luôn bị nuôi dưỡng, dựa vào cái gì? Chỉ bằng y có được lòng của nàng, là có thể đương nhiên hưởng thụ tất cả của nàng sao?

Y như vậy, sao xứng đôi với nàng!

Y biết Phàn Ngọc Hương đang an ủi y, tuy rằng có vẻ tức giận, nhưng sao y lại không nhìn ra được lo lắng trong mắt nàng? chủ tử của y, một khi đối tốt với người khác, sẽ không giữ lại chút nào, toàn tâm toàn ý trả giá.

Mặc kệ trước đây hay là bây giờ, nàng đều đối tốt với y, tốt lắm......

Mà y, luôn tham lam nhận lấy, không muốn thả ra, không muốn buông tay.

Thấy nãy giờ y không nói gì, Phàn Ngọc Hương nhíu mày.

“Nhậm...... ưm.....” Cánh môi đột nhiên bị ngăn chặn, nàng sửng sốt, lưỡi trơn trượt lập tức đi vào trong miệng nàng.

Đây là như thế nào! Nàng đang nói chuyện với y, y tính dùng cách này trốn tránh sao?

Phàn Ngọc Hương nổi giận.

“Không......” Nàng vươn tay muốn đẩy y, lại bị y đặt ở dưới thân.

“Ưm...... Cút...... A......” Đầu lưỡi bị y cắn hàm chứa, muốn tách rời khỏi, y lại dùng thân thể áp chế nàng, đầu lưỡi ở trong miệng nàng đảo, không cho nàng cơ hội nói chuyện.

Nhậm Thương Diêu thực thích liếm toàn thân nàng, điều này làm cho y biết được chỗ mẫn cảm trên người nàng.

Nàng thích kiểu hôn xâm nhập, lúc mút đầu lưỡi của nàng, nàng sẽ run run, lỗ tai của nàng sợ ngứa, nàng yêu nhất là lúc y sờ nhũ đầu của của nàng, nhụy tiêm hồng nhạt chỉ cần bị y vo vê vài cái, sẽ đứng thẳng, mà nơi riêng tư xinh đẹp nhất, mê người nhất kia sẽ ứa ra hương tanh ngọt, y biết lúc này nàng đã động tình ươn ướt.

Phàn Ngọc Hương phản kháng bị khơi dậy tình dục dần dần yếu đuối, điều này làm cho nàng vô cùng tức giận, lại không thể kháng cự.

Y như một giáo đồ thành kính một ngụm một ngụm liếm mút toàn thân nàng, hôn môi dè dặt cẩn trọng làm cho nàng có cảm giác được quý trọng, nàng khẽ run, mở to ánh mắt phiếm nước nhìn y.

“A!” Ẩm nóng môi ngậm cánh hoa phía dưới của nàng, nàng cong cái mông tròn lên, hai chân mở ra, mặc y dùng môi, dùng lưỡi liếm tiểu huyệt, ngậm hoa châu, ngón tay dài đâm vào miệng hoa, một chút một chút ra vào huyệt hoa.

Y giống như một con thú cơ khát, dịch trơn tanh ngọt lấp đầy yết hầu đói khát của y, y từng ngụm từng ngụm nuốt vào, đầu lưỡi theo ngón tay dài đâm vào, dũng đạo chặt chẽ buộc chặt, hút lấy y.

“Ư......” Phàn Ngọc Hương ngẩng đầu lên, hai chân kích động ôm lấy đầu của y, nghe tiếng nước y liếm mút, da thịt trắng mịn như trân châu hưng phấn đỏ ửng.

Phàn Ngọc Hương đã quên phẫn nộ mới vừa rồi, có lẽ nàng cũng muốn dùng triền miên hoan ái an ủi y. Nàng như thánh mẫu bao dung y, mặc y xuyên suốt nàng.

Một khắc bị tiến vào kia, hoa thịt chặt chẽ mút lấy sắt nóng, nàng ôm tấm lưng ướt mồ hôi của y, đầu lưỡi liếm lung tung môi của y, tìm được lưỡi của y, cùng y nhiệt liệt triền mút.

“A Diêu, A Diêu......” Nàng hôn y, thì thầm gọi tên của y, một tiếng một tiếng, vuốt lên tâm tình nôn nóng của y.

Nàng dễ dàng nhìn thấu y, nàng như vậy làm sao y buông tay được!

Nhậm Thương Diêu điên cuồng mà giữ lấy nàng, mỗi một lần tiến vào đều như muốn khảm nàng tiến vào trong lòng, sâu như vậy, cực nóng như vậy, lấp đầy hoa thịt, dường như làm phỏng nàng.

Nước mắt của nàng chảy xuống bị y liếm đi, y yêu nhất là nhìn nàng thút thít dưới thân y. Há miệng ngậm đầu nhũ nảy lên, nàng khóa ngồi trên người y, điều này làm cho dục vọng nam tính đi vào càng sâu, mỗi một lần hướng lên trên đỉnh nhập, đều phảng phất như muốn đi vào chỗ sâu nhất của nàng, làm cho nàng có cảm giác linh hồn cũng bị xuyên suốt.

Hai vú tuyết trắng bị vo vê mút che kín dấu vết dâm dục, nơi riêng tư của hai người dán lấy nhau ẩm ướt nóng bỏng như vậy, mỗi lần y rút ra mạnh đến nỗi Phàn Ngọc Hương có cảm giác sắp bị văng, sau đó lại bị kéo xuống thật mạnh, hoa thịt bị lấp đầy chặt chẽ.

“A!” Phàn Ngọc Hương rên ngâm, ngưỡng thân thể khêu gợi cong thành hình cung, tóc hơi ướt dán lấy lưng, kích thích quá mạnh làm cho nước mắt nàng không ngừng chảy, đầu ngón tay gắt gao bấu lấy tấm lưng kiên cố của Nhậm Thương Diêu.

Y mút lấy nước mắt của nàng, ở bên tai nàng lẩm bẩm, “Chủ tử......”

Y yêu nhất là trong lúc hoan ái kêu nàng như vậy, miệng hô chủ tử, lại làm chuyện tà ác nhất với nàng, lại đỉnh nhập đâm thật mạnh lấp đầy hoa thịt.

“Ô......” Nàng run run, quá nhiều khoái cảm bao phủ nàng, dịch trơn trào ra, làm ướt dục vọng nam tính.

Nhậm Thương Diêu thô suyễn. Còn chưa đủ, y còn muốn nàng chưa đủ.

Đặt nàng ở dưới thân, nâng hai chân của nàng lên, cái mông tròn dường như rời khỏi giường đá, mà y lại hung hăng xâm nhập, một lần lại một lần, như dã thú không biết thoả mãn.

Nhìn con mồi khóc kêu cầu xin tha thứ ở trong lòng, không buông tha nàng.

Đêm, ánh trăng chậm rãi nhạt dần.

Nhậm Thương Diêu nhìn người nằm trên giường, nàng ngủ thật say, khóe mắt ửng hồng còn vươn nước mắt, y nhẹ nhàng hôn giọt lệ bên khóe mắt nàng, lại nhìn nàng một hồi lâu, mới đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Y đi ra khỏi sơn cốc, một bước ra khỏi sơn động hắc ám, liền nhìn thấy một gầy bắt tay sau lưng, đưa lưng về phía y, ngửa đầu nhìn bầu trời.

Nhìn đến người nọ, Nhậm Thương Diêu hoàn toàn không ngoài ý muốn.

“Úy Phạm Thiên.” Y nhìn nam nhân, bóng lưng nam nhân to lớn như một tòa núi lớn, Nhưng ánh mắt y vẫn kiên định thâm trầm, “Ta sẽ cường đại như người.”

Y biết không qua được cửa của Úy Phạm Thiên, y vĩnh viễn sẽ không chiếm được Phàn Ngọc Hương, cũng không xứng có được nàng.

“Ta sẽ làm cho mình xứng đôi với nàng!”

“Phải không? Ta đây mở mắt chờ mong.” Úy Phạm Thiên nhàn nhạt phun ra câu này, không nhìn Nhậm Thương Diêu, thẳng tắp đi về phía trước.

Nhậm Thương Diêu quay đầu liếc nhìn sơn động một cái, y biết Phàn Ngọc Hương tỉnh lại chắc chắn sẽ phẫn nộ, nhưng mà, y vẫn làm như vậy, nếu không, y vĩnh viễn không xứng với nàng!

Không cho chính mình do dự, y nắm hai tay, bước ra bước chân, đi theo sau Úy Phạm Thiên.

Mà lúc hai người rời đi rồi, một bóng dáng bé bỏng lặng lẽ từ chỗ tối đi ra.

Phàn Ngọc Hương nhìn hướng hai bóng người đã sớm biến mất, hai tay nắm chặt, trong lòng tay phải nắm chặt một phong thư.

Khi Nhậm Thương Diêu rời đi, nàng liền tỉnh, kỳ thực nàng vốn không ngủ, nàng biết Nhậm Thương Diêu sẽ rời đi.

Hai người sớm chiều ở chung, làm sao nàng không hiểu y, làm sao nàng không hiểu lời cha nuôi nói đả kích y đến cỡ nào.

“Ngu ngốc......” Phàn Ngọc Hương nói nhỏ.

Phàn Xuân Nhan không biết từ khi nào xuất hiện bên người nàng, vươn tay sờ nhẹ đầu nàng.

“Dì, con vốn không nghĩ là y không xứng với con.” Phàn Ngọc Hương nhẹ giọng nói.

“Dì biết.” Phàn Xuân Nhan dịu dàng mà nhìn cháu gái, “A Diêu cũng biết.”

“Vậy vì sao......”

“Bởi vì y là nam nhân.” Phàn Xuân Nhan cười bất đắc dĩ, “Con có biết, khi nam nhân cố chấp thì ai cũng không ngăn được.”

Sao Phàn Ngọc Hương lại không biết? Chính vì biết, nàng mới có thể để Nhậm Thương Diêu rời đi. Y muốn xứng đôi với nàng, cho dù biết rõ nàng không cần, nhưng y muốn được Úy Phạm Thiên tán thành.

Bởi vì y biết nàng rất xem trọng Úy Phạm Thiên.

“Ngu ngốc.”

“Đúng vậy, nam nhân có khi là đồ ngốc.” Phàn Xuân Nhan phụ họa nàng.

Nàng cúi đầu nhìn phong thư trong tay, đó là Nhậm Thương Diêu để lại cho của nàng, nàng còn nhớ rõ nội dung bên trong --

Hương nhi,

Ta biết nàng nhất định rất tức giận, nhất định sẽ giận đến nỗi muốn làm thịt ta, biết rõ sẽ làm nàng tức giận, nhưng ta vẫn quyết định làm như vậy.

Úy Phạm Thiên nói rất đúng, ta không xứng với nàng, cái gì ta cũng không có, tất cả đều là nàng cho ta, dựa vào cái gì ta có thể sóng vai với nàng? Trước kia ta có thể không cần điều này, nhưng mà muốn trở thành nam nhân của nàng, như vậy sao được?

Ta quyết định cùng Úy Phạm Thiên rời đi, ta sẽ trở nên cường đại như ông ấy...... Không, là phải mạnh hơn cả ông ấy, ta biết trước kia trong lòng nàng chỉ có nhân tài so được với Úy Phạm Thiên mới có thể lọt vào mắt nàng, cho nên, ta sẽ vượt qua ông ấy!

Nên, chờ ta được không? Cho ta ba năm, ta sẽ trở thành nam nhân xứng đôi với nàng, mà tộc nhân của ta...... Trước khi ta có thể thủ hộ bọn họ, có thể tạm thời giúp ta bảo hộ bọn họ sao?

Ta biết cho dù ta không nói như vậy, nàng cũng sẽ làm như vậy, nhưng mà ta nói, nàng nhất định sẽ tức giận, sẽ cảm thấy ta thật là mặt dầy vô sỉ, như vậy, nàng mới nhớ kỹ ta...... Ai, ta cũng chỉ biết dùng thủ đoạn nhỏ ngây thơ này thôi.

Hương nhi, ta thích nàng, thực sự, rất thích.

Chờ ta!

“Y không chỉ ngu ngốc, mà còn là đồ thối tha......” Phàn Ngọc Hương nắm lấy phong thư có nhiều nếp nhăn, sau đó quay đầu nhìn về phía Phàn Xuân Nhan, kiêu ngạo ngẩng đầu, “Dì, nói cho chàng ấy, ta chỉ chờ chàng ấy ba năm, ba năm sau, nếu chàng vô dụng không xứng được với thân phận của ta, ta liền cưới người khác!”

Bỏ lại những lời này, Phàn Ngọc Hương hất đầu rời đi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: iceream9495, mechamay, Salsa Hani, zoele và 58 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

15 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.