Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 426 bài ] 

Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

 
Có bài mới 03.12.2020, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2017, 20:29
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 439
Được thanks: 1012 lần
Điểm: 21.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 419: Ngoại truyện: Đôi ba chuyện mang thai (6)

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

Vất vả lắm mới tiễn được hai ông cụ đến tranh con này đi, Tân Hành vuốt bụng vẫn hơi sợ sệt.

Thật ra là vì Dịch Lam và Cố Viễn Chi đều là những nhân vật lợi hại. Hôm nay đuổi được họ đi rồi nhưng bọn họ đã có suy nghĩ này rồi, sao cô có thể dám chắc khi họ trở về suy nghĩ thêm rồi sẽ không quay lại tranh giành với cô mạnh mẽ hơn chứ?

Giống như…

Tân Hành vô lương tâm làm một cái đánh giá: Giống như vi khuẩn gặp phải cồn có thể bị giết trong một thoáng nhưng sao bạn có thể đảm bảo nó sẽ không biến dị, sau đó sinh trưởng càng mạnh mẽ hơn? Siêu vi khuẩn… Không phải đều như vậy mà có sao?

Tân Hành tin rằng Cố Viễn Chi và Dịch Lam đều là những người có tiềm năng siêu vi khuẩn thiên bẩm.

Bọn họ không có thì ai dám có?

Cô càng nghĩ càng lo, lôi kéo Dịch Tân nói về lý luận siêu vi khuẩn mình vừa nghĩ ra, nói rồi lại sốt sắng nhìn anh: “Anh nghĩ cách đi, đây là con chúng ta mà sao có thể để cho người khác mang đi được? Chúng ta đâu hành nghề bán trẻ con đâu.”

Dịch Tân nhíu mày, Tân Hành cho rằng anh đang suy nghĩ hoặc là căng thẳng, ai ngờ anh nhăn nhó một hồi rồi sửa lại lời cô: “Cái này không gọi là bán, đây gọi là tặng.”

Dĩ nhiên nếu bọn họ tình nguyện đưa tiền thì anh cũng sẽ không đến nỗi không nhận… Dịch Tân lặng lẽ bổ sung thêm trong lòng.

Tân Hành: “...”

Cô liếc anh rồi nhẹ nhàng vuốt cái bụng tròn xoe như trái địa cầu, buồn buồn hỏi: “Có phải anh… rất muốn tặng em bé cho người khác không?”

“Em nhìn ra rồi à?” Dịch Tân cười.

Cô nghe thế thì đột nhiên ngẩng đầu, hung hăng trừng mắt nhìn anh.

Hừ, không nhờ cô chỉ dò hỏi bâng quơ vậy mà đã thăm dò được tâm địa độc ác của anh rồi!

Đưa con đi… Sao lại có người cha ác như vậy chứ?

Nhớ đến là lại tức giận, cô hơi híp mắt lại, chăm chú nhìn anh nói từng câu từng chữ: “Anh mơ đi!”

Nói rồi cô ôm bụng quay người lên lầu.

Dịch Tân đứng tại chỗ, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

Thành thật mà nói thì anh là một thương nhân. Đối với thương nhân thì việc đặt quyền lợi lên đầu đã trở thành bản năng.

Nếu anh đã có dự cảm hai đứa bé hư hỏng này không phải người lương thiện gì, giờ lại có người tình nguyện nuôi con miễn phí cho anh, anh còn có thể xác định là hai đứa bé sẽ không bị ngược đãi… Phân tích ra thì thấy hoàn toàn là giao dịch trăm điều lợi không điều hại, thế thì làm sao anh có thể tìm được lý do để từ chối chứ?

Dĩ nhiên vẫn có một lý do, chính là cô gái nhỏ ngốc nghếch kia nhìn có vẻ rất muốn tự nuôi con. Thành thật mà nói anh cũng chẳng thể hiểu được… Ừ, có lẽ cũng giống như cô cũng chẳng thể hiểu nổi sao anh lại có thể có suy nghĩ thuận nước đẩy thuyền tặng con cho người ngoài vậy.

Cô không muốn nên anh cũng chỉ có thể tỏ ra phối hợp, đuổi hai ông già bứt dây động rừng này đi. Không ngờ cô gái nhỏ ngốc nghếch này lại thông minh thế, còn nhìn được ra suy nghĩ của anh.

Bây giờ làm sao đây? Dù sao cũng đã nhìn ra rồi, vậy anh dứt khoát không cần che giấu nữa, không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng!

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

Một ngày ba lượt tẩy não cô rất đúng hạn!

“Sao hôm nay bụng lại lớn thêm một vòng rồi?”

“Có sao? Không thể nào?” Cô cúi đầu nhìn…

“Không cần nhìn, anh lấy thước dây đo vòng eo cho em, sau này mỗi ngày anh sẽ giúp em đo một lần, rồi ghi chép lại, con số nhất định là thứ đáng tin nhất.”

Đo vòng eo? Bây giờ cô còn có eo sao?

“... Không cần đo, đúng là lớn thêm một vòng rồi.”

“Hai đứa con hư này! Không có lương tâm chút nào cả, không biết em mang bầu chúng rất cực khổ sao? Còn cứ phồng lên trong bụng em, ngộ nhỡ vỡ tung ra thì chẳng phải người đau lòng khóc lóc là em sao, đúng là không biết thông cảm cho bà mẹ này gì cả…”

Cắt bớt 800 chữ khích bác ly gián…

Ngày hôm sau…

“Tân Hành.”

“Cái gì?”

“Tối hôm qua anh nằm mơ đấy.”

“Anh mơ thấy gì?”

“Mơ thấy con chúng ta ra đời rồi.”

“Thật không? Anh mơ thấy gì? Con chúng ta có đáng yêu không? Có xinh đẹp không? A, em không thể chờ để nhìn thấy chúng nữa, anh mau nói đi!”

“... Anh mơ thấy chúng vừa đẻ ra đã biết chạy.”

“Thật à? Tốt quá, con chúng ta quả nhiên là thiên tài!”

“... Nhưng mà bọn chúng không mặc quần áo.”

“...”

“Cả người mũm mĩm dính đầy máu của em.”

“...”

“Bác sĩ vây quanh giường bệnh của em, đang giúp em thu dọn. Hai đứa bé cứ thế chạy ra khỏi phòng đẻ như điên.”

“...”

“Cả người chúng toàn là máu, chỉ có hai con mắt là đen, đen xì như ma quỷ.”

“...”

“Em vẫn luôn kêu đau, nhưng tiếng kêu của em còn không vang dội bằng tiếng cười của chúng.”

“...”

“Tân Hành, thật là kinh khủng quá!”

“... Đúng là khủng khiếp thật… Giấc mơ của anh.”



Thật ra con người là loài động vật rất dễ bị tẩy não, huống hồ Dịch Tân còn đạt đến cảnh giới này, một ngày ba lượt khích bác ly gián, lại còn toàn quăng bom hạng nặng.

Lúc đầu, ý chí của Tân Hành còn rất kiên định, cô biết anh ghét bỏ em bé. Vừa nghĩ đến bé con còn nhỏ như vậy đã bị cha ghét, tình thương của mẹ trong lòng cô lại dâng lên càng nhiều. Cô âm thầm thề trong lòng phải đền bù cho con cả phần tình thương bị chó ăn mất này của Dịch Tân. (Dịch Tân nhíu mày: Em là chó à?)

Các con, sao các con có thể lớn nhanh như vậy? Các con thật sự không sợ bụng mẹ bị các con ép nổ sao?

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

Các con, mẹ biết rõ cha của các con không phải là người tốt, nhưng ít nhất cha còn đối xử tốt với mẹ. Sao các con lại chỉ di truyền khuyết điểm của cha thế, đối xử với mẹ tàn nhẫn như vậy?

Em bé không thể nói chuyện, nhưng nếu ở trong bụng mẹ chúng có thể có cảm giác thì nhất định sẽ lệ rơi đầy mặt: “Mẹ, mẹ không nên bị cha tẩy não như thế! Ngàn vạn lần mẹ không nên bị người cha tồi đó tẩy não! Chúng con rất đáng yêu, chúng con lại xinh đẹp và hiền lành nữa, chỉ chờ để được đến gặp mẹ, mẹ nhất định không được để con người xấu xa đó tẩy não! Lặp lại một lần nữa, mẹ, nhất, định, đừng, để, bị, người, xấu, tẩy, não, nha!”

Dĩ nhiên cho dù các em bé có lớn tiếng hơn nữa thì Tân Hành cũng không nghe thấy, cô chỉ nghe thấy lời khích bác của người nào đó không ngừng bỏ đá xuống giếng.

“Hai đứa hư hỏng này…”

“Hai đứa hư hỏng này…”

“Hai đứa hư hỏng này…”

Cuối cùng vào một ngày nào đó, quá trình tẩy não của Dịch Tân đối với Tân Hành cũng đã đủ về lượng dẫn đến sự thay đổi về chất.

Tân Hành nằm mơ…

Cô cũng mơ thấy bé con chào đời, dĩ nhiên giấc mơ của cô nhiều tình yêu thương hơn so với Dịch Tân. Cô sẽ không trơ mắt nhìn hai con không mặc quần áo mà không thèm quan tâm…

Cô cũng sẽ không thả em bé vừa sinh ra xuống đất…

Vì vậy trong mơ, hai đứa bé của cô đều mặc quần áo và được cô mỗi tay ôm một đứa vào lòng.

Tại sao lại là mỗi tay ôm một đứa ư? Bởi vì Dịch Tân không ôm con, cũng không cho những người khác ôm giúp cô.

Sau đó người mẹ đáng thương chỉ có thể mỗi tay bế một đứa con và đưa con đi dạo.

Oh, đúng rồi, Dịch tân còn không mua xe trẻ con cho em bé, cho nên cô chỉ có thể tự bế.

Nhưng dù trong hoàn cảnh hết sức gian khổ như vậy thì cô vẫn rất vui vẻ, vừa đi dạo trong vườn hoa vừa chơi đùa với các con.

Hoa quế trong vườn đã nở rộ khiến cả khu vườn thơm ngát, Tân Hành vừa hít thở vừa cười, rất biết tự chơi tự vui cùng các con, hoàn toàn quên mất người cha độc ác nào đó.

Nhưng đột nhiên tay cô bị trượt, bé trai bị rớt xuống.

Cô kinh hãi, trái tim nhảy vọt lên đầy căng thẳng vội túm bé trai lại, nhưng cô còn chưa bắt được thì đã làm bé gái cũng rớt theo.

Hai đứa bé lần lượt rơi xuống đất, Tân Hành đau lòng suýt khóc, cuống quít ngồi xuống nhặt con lên.

Nhưng đúng lúc này lại có kỳ tích xảy ra…

Hai đứa bé cứ thế đứng vững trên mặt đất, không hề bị rơi ngã, cũng rõ ràng không bị đau đớn gì, bởi vì chúng còn đang đứng bên cạnh và cười với cô.

Bấy giờ Tân hành mới yên lòng, khi đó cô còn chưa kịp nghĩ ra tại sao em bé vừa chào đời đã đứng thẳng được, vội vàng ôm bọn trẻ vào lòng.

Không ngờ hai đứa bé lại cùng nhau lùi về sau từng bước, né tránh: “Mẹ, chúng con không muốn mẹ ôm.”

Cuối cùng Tân Hành cũng kinh ngạc… Bọn trẻ này, bọn trẻ này, biết nói ư?!

Cô sững sờ một hồi mà không có phản ứng, lúc này chỉ thấy sau lưng chợt đau nhói như bị một bàn tay đẩy mạnh, ngay sau đó thân thể không vững cứ thể lao về phía trước.

Cô nhào trúng vào một cái chậu hoa, cái chậu này rất vừa vặn ôm trọn được thân thể của cô.

Cô ngẩng đầu muốn kêu cứu thì lại thấy hai đứa bé đứng trước chậu hoa khoanh tay cười với cô, cười đến mức… rất giống ma quỷ: “Mẹ, không phải mẹ thích được nuôi trong chậu hoa sao? Chúng ta cho mẹ vào đây nuôi có được không?”

Cô đang muốn thẳng thắn từ chối, không được.

Nhưng hai đứa bé đã quay người đi không để ý đến cô, đứa bé trai còn vừa đi vừa thương lượng với bé gái: “Đi, chúng ta đi tìm chú Đinh làm vườn, bảo chú ấy một ngày tưới nước cho mẹ ba lần…”

Tân Hành khóc không ra nước mắt, ngồi trong chậu hoa hét lên: “Các con trở lại đi, người muốn nuôi các con trong chậu hoa là cha các con, không phải mẹ mà!”

“Quay lại đây, thả mẹ ra!”

“Thả tôi ra!”

“Tân Hành, Tân Hành, tỉnh lại đi!”

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

Tân Hành đột nhiên mở mắt ra, đập vào mắt là không gian tối đen.

“Tân Hành, sao thế?”

Bên tai là giọng nói vừa yêu thương vừa gấp gáp của người đàn ông, thấy cô tỉnh lại anh mới cẩn thận ôm cô vào lòng, lại hôn lên trán cô: “Mơ thấy ác mộng à?”

Cơn ác mộng… Cô hít mạnh vào một hơi.

Phản ứng của cô khiến anh nhíu mày lại, ngay sau đó đưa tay bật đèn lên.

Căn phòng sáng bừng lên, lúc này Tân Hành mới nhìn rõ đây là phòng cô, ở trên giường của cô, cô còn đang nằm trong lòng người kia… Không phải bị nuôi trong chậu hoa.

Cô nghiêng người ôm lấy anh, thở dài: “Dịch Tân, làm em sợ chết mất.”

Anh hôn lên tóc cô, dịu dàng an ủi: “Không sợ, có anh ở đây, không ai làm hại được em đâu.”

Cô lại cọ vào ngực anh, lúc này mới nhẹ giọng nói: “Ừ, có anh thật là tốt.”

Anh khẽ khàng bật cười.

Cô dính vào anh, ôm đủ rồi mới chậm rãi ngẩng đầu lên từ trong lòng anh, nhìn anh và nói: “Dịch Tân em nằm mơ thấy con của chúng ta.”

Anh cứng đờ: “Vậy sao lại là ác mộng?”

“Em mơ thấy bọn chúng đẩy em vào trong chậu hoa, còn muốn cho người làm vườn tưới nước cho em ba lần một ngày… Thật đáng sợ.” Cô vẫn còn dư âm của sự sợ hãi.

Dịch Tân giật mình: “Nuôi trong chậu hoa? Người muốn nuôi chúng trong chậu hoa là anh, chúng có muốn đẩy cũng phải là đẩy anh chứ.”

Tân Hành khẽ cau mày phỏng đoán: “Có thể là vì chúng không đánh lại được anh chăng?”

Anh bật cười, hôn lên mặt cô dịu dàng an ủi: “Đừng sợ, có anh ở đây, bọn chúng dám đẩy em chậu hoa anh sẽ cắt đứt tay chúng.”

“Ai ôi, ôi chao…” Giọng Tân Hành đột nhiên trở nên căng thẳng.

“Sao thế?”

“Anh dọa con rồi!”

“Cái gì?”

“Mau, anh sờ đi!” Tân Hành nói rồi cầm lấy tay Dịch Tân và đặt lên bụng mình.

Lúc đầu Dịch Tân còn lỡ đễnh, nhưng khi bàn tay vừa chạm vào bụng cô đã bị đá nhẹ hai ba cái… Cả người anh như bị điện giật, thoáng chốc cứng đờ.

“Nó, bọn chúng, động, động rồi!”

Tân Hành rất hưng phấn, không kiềm chế được nói chuyện còn nói lắp.

Nói rồi cô đột nhiên nghiêng người ôm lấy Dịch Tân.

Thân thể ấm áp khiến Dịch Tân dần khôi phục lại tinh thần. Cánh tay anh ôm chặt lấy thân thể cô, giọng nói run run: “Đúng, chúng động rồi. Tân Hành, con của chúng ta, chúng động rồi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.12.2020, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2017, 20:29
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 439
Được thanks: 1012 lần
Điểm: 21.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 420: Ngoại truyện: Đôi ba chuyện mang thai (7)

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

Cho nên sinh mệnh chính là thần kỳ như thế. Cho dù sinh mệnh này vẫn còn là phôi thai.

Dịch Tân tẩy não Tân Hành, ly gián tình cảm của cô và các con suốt thời gian dài. Đến hơn sáu tháng mới có chút hiệu quả, nhưng không ngờ em bé vừa nhẹ nhàng đá một cái đã khiến tất cả đổ sông đổ bể. Tân Hành lại nhiệt tình trở lại, thậm chí còn yêu thương hơn, đó còn là ngay sau khi cô nằm mơ một giấc mơ đáng sợ…

Dĩ nhiên thế này cũng chưa có gì là kỳ diệu, điều đáng nói là đến Dịch Tân cũng bị cuốn theo.

Rõ ràng Dịch Tân có thể khả năng tác động đến cả ma quỷ cũng chào thua… Nhìn xem Tân hành cũng biết là không dễ dàng đến mức nào!

Còn nhớ năm đó Tân Hành gần như mất nửa cái mạng vì anh mới có được địa vị như ngày hôm nay! Nói trắng ra thì bây giờ phúc lợi cô nhận được cũng là do cô bán mạng để đổi lấy!

Cái gì mà bán máu, bán thận, bán mình mai táng cha, tất cả đều là phù du, nhìn cô còn bán mạng đây này!

Nhưng sự thật chứng minh, kết quả bán mạng của cô còn không bằng vài cú đá nhẹ của hai cái phôi thai.

Tối hôm Tân Hành mơ thấy ác mộng mà tỉnh giấc, sau đó hơn nửa đêm, cô và Dịch Tân cảm nhận được em bé máy thai lần đầu tiên. Ma xui quỷ khiến thế nào tất cả tình cha bao la đã biến mất của Dịch Tân đột nhiên trở về.

Từ đó Tân Hành không còn nghe thấy từ đứa con hư hỏng này, đứa con hư hỏng nọ gì gì đó nữa, hơn nữa thi thoảng cô nhìn vào mắt anh còn không thấy sự ghét bỏ nữa. Không phải ghét bỏ, mà chỉ còn có mong đợi.

Cụ thể hơn nữa là… Sau đó, anh không có việc gì cũng sẽ ôm cô vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng cô, nói chuyện câu được câu chăng với cô nhưng trong đôi mắt thì có sự chờ mong rất rõ ràng…

Anh mong chờ hai đứa bé ở trong bụng cô sẽ chơi với anh…

Nhưng mà hai bé con rất có cá tính, có lẽ bọn chúng cũng biết rõ Dịch Tân ghét bỏ mình, cho nên lúc này mặc cho Dịch Tân mong chờ thì chúng lại chẳng hiếm lạ gì. Về căn bản thì mỗi lần Dịch Tân đều phải thất vọng.

Anh vuốt bụng cô, sờ tới sờ lui, vuốt vuốt lại mà đám trẻ vẫn không để ý đến anh, thế là anh liền sờ đi chỗ khác, chơi với mẹ của bọn trẻ…

Mà mỗi lần như thế thì bọn trẻ sẽ lại động…

Tân Hành bắt lấy tay anh, nói khẽ: “Bọn chúng động này!”

Dịch Tân rất nhanh tay sờ lại, nhưng hai đứa lại yên tĩnh trở lại không thèm để ý đến anh.

Dịch Tân nhíu mày nhìn cô: “Chúng động thật à?”

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

Mặt Tân Hành rất chân thành, nghiêm túc gật đầu: “Bọn chúng thật sự động mà!”

Lần đầu tiên như thế, anh tin! Dù sao anh cũng đã đồng ý với cô sẽ tin tưởng cô nhiều hơn, cho dù thật sự không tin cũng phải tỏ ra là tin.

Cho nên Dịch Tân quyết định giả vờ một lần.

Lần thứ hai, khi bé con không chơi với anh, ngược lại anh muốn chơi với mẹ bé con thì chúng lại động…

“Giật giật rồi!”

Lần này Dịch Tân rất bình tĩnh, nhưng vẫn miễn cưỡng thu tay lại, chân mày nhăn tít: “Động à?”

Tân Hành gật mạnh đầu: “Động!”

“Không động!”

“Động rồi!”

“Tân Hành.”

“Hả?”

“Em phải chú ý dưỡng thai.”

“Em vẫn chú ý dưỡng thai mà.”

“Bây giờ các con còn chưa phân biệt được đúng sai, em dạy cái gì chúng sẽ học cái đó đấy?”

“Ý anh là… Các con lớn lên sẽ giống em à? Ừm, con gái lớn lên giống em xinh đẹp dịu dàng, khí chất cao quý. Con trai giống em khoan dung, biết đạo lý?”

“... Thật ra thì không phức tạp như thế, ý của anh chỉ là anh dạy chúng nói dối thì chúng sẽ học nói dối đấy. Dĩ nhiên nói dối cũng không sao, anh chỉ sợ sau này khi chúng lớn sẽ nói dối em, đến lúc đó lại trò giỏi hơn thầy.”

“... Người ta đâu có nói dối.”

“Oh, được, cho em một cơ hội nữa. Các con động thật không?”

“... Động thật.”

“Động ở đâu?”

“Trái tim động.”

“...”

“Em nói rồi em có nói dối đâu.”

“...”

Em… đúng là không nói dối.

Khi Tân Hành mang thai đến tháng thứ bảy, Dịch Tân ít khi ra ngoài làm việc, mọi lúc đều ở nhà… chơi.

Tháng thứ bảy, em bé sẽ máy thai thường xuyên hơn, Dịch Tân không cần… ôm cây đợi thỏ như trước nữa, có lúc ôm cả nửa ngày em bé cũng chẳng thèm để ý đến anh. Tân Hành còn thầm kín nói với anh: “Chẳng có lẽ ngủ quên mất rồi.”

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

Gấp đến độ nhiều lần anh còn muốn vỗ cho chúng tỉnh lại!

Dĩ nhiên là tâm nguyện không thành. Mỗi lần anh bắt đầu nảy sinh khuynh hướng bạo lực, Tân Hành sẽ lại âm thầm ném cho anh một ánh mắt tố cáo. Sau đó anh liền tự giác khom lưng thu nhặt lương lương tri rơi tán loạn trên đất…

Bây giờ thì tốt rồi, em bé thường xuyên máy thai, chỉ cần anh rảnh rỗi là bọn chúng có thể chơi với anh hơn nửa ngày. Có điều ngộ nhỡ chúng chơi mệt rồi không quan tâm đến anh nữa thì anh vẫn có thể chơi tiếp… Chơi với mẹ em bé…

Vì vậy ba mẹ con thay nhau chơi với anh…

Cuộc sống này của anh đúng là vô cùng hạnh phúc.

Một ngày nào đó, cuối cùng Tân Hành cũng biểu đạt sự bất mãn của đối với anh, khinh thường cùng với… ghen tị.

Dịch Tân nghe thế thì nhìn cô bằng đôi mắt yêu nghiệt, hỏi ngược lại: “Tại sao em chẳng bao giờ biết hưởng thụ thế nhỉ?”

“... Hưởng thụ?” Khóe môi Tân Hành giật giật.

“Rõ ràng là chúng ta cùng chơi với con, sau khi con ngủ anh lại có thể chơi với em. Anh và con thay phiên nhau hầu hạ em chơi mà em không biết hưởng thụ à?”

“... Là em chơi anh hay là anh chơi em?” Tân Hành bấn loạn.

Rõ ràng là cô và con thay phiên nhau chơi với anh, bây giờ từ miệng anh ra lại thành anh và con thay phiên nhau chơi với cô, sao cõi đời này có thể điên đảo như thế được?

“Ừ, nói vậy thì thật ra anh cũng không chắc lắm.” Người nào đó vẫn chưa mất sạch lương tâm, ít nhất vẫn hiểu được hoài nghi chính mình, rồi lại hỏi: “Em có dám chắc không?”

… Cũng như hoài nghi người khác.

“... Em không hoàn toàn chắc chắn, nhưng mà…”

“Thế là được rồi!” Anh cắt ngang lời cô, tổng kết lại: “Như vậy là có thể lý giải rằng em bé chơi cùng chúng ta!”

“...” Hình như cô không thể phản bác lại câu này.

Các con, sao các con lại đáng thương thế này!



Từ sau khi mang thai, Tân Hành rất ít khi dùng điện thoại di động, một số ít lần cần liên lạc với Dịch Tân thì cô sẽ dùng điện thoại cố định.

Có nghĩa là bây giờ cô muốn liên lạc với người khác hầu như đều phải gặp mặt.

Không thể gặp mặt thì không thể liên lạc.

Một ngày nào đó, Tân Hành ở trong phòng sách, cô đang tìm cuốn truyện cổ tích thì nhìn thấy máy tính đang mở.

Cô rất tự giác, điện thoại di động còn không dùng nói gì đến máy tính. Cô bĩu môi ôm cuốn truyện cổ tích định đi ra ngoài.

Vậy mà đúng lúc đi qua máy tính thì thấy trên màn hình đang mở một email.

Mở đầu có hai chữ: Tiểu Nhị.

Cô ngay lập tức đứng đờ ra tại chỗ.

Trên đời này chỉ có một người duy nhất gọi cô như vậy, Thẩm Ngôn.

Trong lòng cô rối loạn, cứ thế đứng im tại chỗ đọc hết cả bức thư.

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

Tiểu Nhị,

Mấy ngày nay anh đang lang thang ở Verona. Verona, thành phố tình yêu, quê hương của Romeo và Juliet. Phố cổ xinh đẹp, rượu vang, đá cẩm thạch, Hồ Garda… Anh đi dạo bên hồ một mình vào buổi tối, và vẫn không nhịn được mà nghĩ nếu lúc này em ở bên cạnh anh, em sẽ thấy thích.

ở đây có một bức tường để cầu nhân duyên, có lẽ cũng tương tự như cây nhân duyên của chúng ta. Điểm khác nhau suy nhất là ở chỗ chúng ta có Nguyệt lão trông coi, còn ở đây thì có Romeo và Juliet thành toàn giấc mộng tình yêu cho người cầu nguyện. Có vô số tín đồ thường xuyên lui tới, trên dưới cả một bức tường toàn là giấy, có chỗ còn dán chồng lên nhau cả lớp dày. Anh đã nhân lúc chạng vạng tối đóng cửa để đếm thử, có rất nhiều giấy, từ rất nhiều năm rồi.

Nhìn mức độ tấp nập này có vẻ còn linh nghiệm hơn cây nhân duyên của chúng ta nhiều. Ít nhất thì anh nghĩ nếu đây không phải là một bức tường mà là một cái cây, thì có khi thân cây đã bị ép gãy rồi.

Tất nhiên, không phải chỉ vì sức nặng của những mảnh giấy dán trên đó, mà còn do những tín đồ trong lúc vô tình hoặc cố ý đụng phải nó.

Anh ở đây được ba ngày rồi. Mỗi buổi chiều anh đều đến đây, từ lúc đó cho đến khi đóng cửa anh đã đọc được nguyện vọng của vô số người… Cuối cùng anh rời khỏi đó nhưng không để lại chữ nào.

Không phải vì không tin mà chẳng qua là không muốn.

Tiểu Nhị, anh nghĩ em biết nguyện vọng của anh là gì. Nhưng ngoài nguyện vọng ra, anh học được cách thành toàn.

Anh nghĩ vào giờ khắc này, ít nhất anh có tư cách nói với em rằng: Tiểu Nhị, anh buông tay để em được hạnh phúc.

Bởi vì, ngay cả khi ở trong góc em không nhìn thấy, anh cũng sẽ không tiếp tục cưỡng cầu từ một phía nữa.

Đúng rồi, anh nghe nói em sắp sinh em bé. Chăm sóc tốt cho bản thân và em bé nhé… Dĩ nhiên lời này cũng không cần anh nói, anh chỉ nói được vài chữ này, đã có người khác nỗ lực vì em rồi. Đó là may mắn mà cả đời này anh cũng không có được.

Muốn cầu nguyện cho kiếp sau nhưng lại không dám. Bởi vì anh sợ em sẽ vì anh cầu nguyện mà sợ hãi kiếp sau.

Ngôn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.12.2020, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2017, 20:29
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 439
Được thanks: 1012 lần
Điểm: 21.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 421: Ngoại truyện: Đôi ba chuyện mang thai (8)

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

Sau khi đọc từng câu từng chữ, đến khi nhìn thấy chữ cuối cùng, Ngôn. Tân Hành mới cảm thấy trái tim mình co rút đầy đau đớn.

Một câu “Anh buông tay để em được hạnh phúc”, cô vốn dĩ nên vui vẻ, nhẹ nhõm mới đúng. Nhưng mà không có, cô chỉ cảm thấy trái tim nặng nề buồn bã, giống như mây đen giăng kín trời trước cơn mưa mùa hạ, cảm giác gần như rất khó thở.

Bởi vì cô biết anh ta không thật lòng, chẳng qua là anh ta phải tự ép bản thân mình.

Trên thực tế thì cảm giác của cô rất chính xác.

Anh ta nói: Muốn cầu nguyện cho kiếp sau nhưng lại không dám. Bởi vì anh sợ em sẽ vì anh cầu nguyện mà sợ hãi kiếp sau.

Chỉ một câu nói mà như thể giáng một nhát dao mạnh mẽ vào trái tim cô.

Thẩm Ngôn, có phải anh cố ý nói thế không?

Ngay cả anh yêu tôi, tôi cũng không cho phép. Cho nên anh chỉ có thể rời xa quê hương và đến một phương trời mà tôi không thể nhìn thấy để tố cáo sự tuyệt tình của tôi? Sau đó lại một mình liếm láp quá khứ của chúng ta, những ký ức có hi vọng nhưng cũng đầy thương tổn?

Đời người nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ thì làm gì có cảnh ly biệt buồn thương. Giờ đây người cũ thay lòng, anh lại nói giữa tình người luôn dễ đổi thay.

Nhưng mà Thẩm Ngôn, thay đổi không phải là tôi, mà là cuộc sống.

Là định mệnh khiến anh và tôi có một khởi đầu hoàn hảo nhất, nhưng đến cuối cùng chỉ còn lại kết cục tan vỡ.

Tự ép mình… cũng được.

Trên đời này có rất nhiều sự thật không thể chấp nhận nổi, cuối cùng người ta cứ tự ép mình rồi cũng sẽ tiếp nhận. Tôi hi vọng cho dù đau khổ lúc ban đầu nhưng đến cuối cùng anh cũng có thể thực sự buông tay.

Tắt máy tính đi, Tân Hành xuống lầu và đi vào phòng bếp.

Một người đàn ông đang ở đó chuẩn bị một bữa ăn của phụ nữ có thai cho cô, biết cô tới anh cũng không quay đầu lại mà bảo cô ra đi ra ngoài.

Cô gật đầu: “Được, em ở ngoài đợi anh.”

Nói rồi cô không đợi anh đáp lại mà xoay người đi ra ngoài.

Quả nhiên cô vừa ì ạch ra ngoài ngồi xuống ghế sô pha thì anh đã đi ra theo. Cô không thèm nhìn anh. Anh thấy thế thì cười, tự mình ngồi xuống cạnh cô: “Muốn nói gì với anh à? Sắc mặt không tốt, là đến hỏi tội à?”

Nói rồi anh quay sang nựng mặt cô.

Cô nghiêng đầu tránh, hừ khẽ: “Còn giả vờ?”

Anh gật đầu: “Thấy rồi à? Nhanh thế? Anh còn tưởng thức kia phải để đấy một ngày em mới thấy cơ?”

“Vâng, em thấy rồi, vậy anh giải thích với em đi xem nào.”

Anh rất vô tội, chớp mắt mấy cái: “Giải thích cái gì?”

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

“Anh nói xem cần giải thích cái gì?”

Anh rất vô tội, xòe tay nhún vai: “Anh cảm thấy không có gì để giải thích cả.”

“Anh!” Cô tức giận hít sâu một hơi: “Vậy giải thích xem sao anh lại nhìn trộm thư của em.”

Anh nghe vậy thì mỉm cười và gật đầu: “Được.”

“Anh nói đi.”

“Đầu tiên anh sẽ giải thích với em thế nào là nhìn trộm? Nhìn trộm nghĩa là, ví dụ như sau này các con đi ra ngoài, em và anh đang đóng cửa làm chút chuyện tế nhị thì chúng tò mò đứng ngoài cửa, đó mới gọi là nhìn trộm.”

“... Anh!” Mặt Tân Hành không hiểu sao lại đỏ bừng lên.

Trong mắt Dịch Tân đầy ý cười, lại thật lòng an ủi ủi cô: “Nhưng mà em yên tâm, anh sẽ không để cho bọn chúng thấy, cùng lắm bọn chúng chỉ có thể nghe trộm thôi.”

“...” Giống của anh đấy! Thế mà anh cũng kéo cả con xuống nước được!

Hai đứa bé này, rốt cuộc là đáng thương đến thế nào mới gặp phải người cha thế này chứ?!

Người nào đó còn không biết hổ thẹn mà tiếp tục tô hươu vẽ vượn: “Về phần email ý mà… Nó được gửi vào hòm thư chính là để cho người mở hòm thư ra sẽ nhìn thấy. Anh mở ra thì anh thấy thôi, quang minh chính đại, sao có thể gọi là nhìn trộm được?”

Tân Hành giật khóe môi: “Hòm thư này hình như không phải của ngày thì phải?”

“Hòm thư là của em, em đừng vội, anh đâu có nói là không phải.”

“Biết là tốt rồi! Vậy anh lấy trộm mật mã của em mở hòm thư là có ý gì?”

“Giúp em ngăn chặn thư rác.” Người kia nói đúng lý hợp tình một cách rất đơn giản và mạnh mẽ: “Giống như hòm thư của chúng ta có chế độ tự động chặn thư rác, em có nói hệ thống chặn thư nhìn trộm không? Nhưng mà hệ thống này đúng là vô dụng, virus hơi cao cấp một chút là đã thất thủ. Cho nên anh mới phải chặn thư cho em một cách thủ công. Anh làm thế này có thể hình dung là một hình thức nhân viên thủ công đi.”

“...” Đầu Tân Hành đầu vạch đen.

Hệ thống nằm không cũng trúng đạn! Dịch Tân tâm địa độc ác, cứ thế kéo em bé vô tội và hệ thống vô tội xuống nước. Dĩ nhiên điều anh muốn là dùng cách này để thể hiện anh và hệ thống, cũng như em bé đều vô tội, dễ thương, ngây thơ, hồn nhiên. Nhưng trên thực tế thì anh chỉ làm liên lụy đến em bé và hệ thống vì sự xảo trá vô liêm sỉ của mình!

Dịch Tân còn cảm thấy bản thân là người tốt, quay sang phách lối khinh bỉ cô: “À đúng rồi, mật mã 654321 căn bản là không cần phải trộm.”

“...”

“Đây rõ ràng là mật mã công cộng, từ trước đến sau từ trái qua phải đều viết rõ ràng: Không cần khách khí, cứ dùng tự nhiên.”

“...”

Tân Hành đỡ trán, yên lặng quyết định chờ sau khi cô ở cữ xong, nhất định sẽ đổi mật mã! (Nam Mịch vạch đen đầy đầu: Bạn yêu à, đây thật sự là thái độ muốn đổi mật mã à?)

Nói nhăng nói cuội không phải là đối thủ của anh, Tân Hành không tranh chấp vấn đề nhìn trộm nữa, cho nên…: “Sao anh lại để em nhìn thấy?”

Dịch Tân nhìn cô như nhìn một đứa ngốc: “Bởi vì nó qua được hệ thống chặn thư rác và chế độ quét của nhân viên thủ công.”

“Tại sao lại qua được? Tiêu chuẩn chặn của anh là gì?”

“Tiêu chuẩn là anh vui. Anh vui thì qua, không vui thì xóa.”

“Đó là hòm thư của em, cần anh vui à? Anh không vui còn phải xóa?” Tân Hành rối tung rồi, giữa muôn vàn hoa thơm cỏ lạ, Dịch Tân đúng là nổi bật siêu phàm.

“Chẳng lẽ hệ thống chặn lại thì không phải thế à?”

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

“...” Lại lôi hệ thống ra kê chân…: “Rốt cuộc anh vẫn không muốn nghiêm túc nói chuyện với em đúng không?”

Cô bị anh làm cho tức đến mức bặm môi lại.

Dịch Tân buồn cười, ôm cô vào trong lòng khẽ thở dài: “Chẳng lẽ em còn chưa hiểu rõ ý của anh à?”

Tân Hành suy nghĩ một chút rồi gật đầu, xong lại lắc đầu: “Ý tứ rất rõ ràng nhưng vẫn không hiểu thể hiểu được. Chuyện này không giống việc mà người như anh sẽ làm.”

“... Vậy anh là người thích hợp để làm gì?”

“Âm hiểm cười một tiếng, thẳng tay xóa luôn.”

“.. Được, lần sau anh sẽ nhớ làm thế.”

“Anh cảm thấy Thẩm Ngôn sẽ chỉ viết một lá thư cho em thôi ư?”

“Không biết.”

“Vậy anh có coi Thẩm Ngôn là một trái bom hẹn giờ không? Không biết lúc nào anh ta sẽ lại xuất hiện.”

“Không đâu, vì anh sẽ chặn lại. Không phải lần nào anh ta cũng qua được.”

“...” Quả nhiên… “Vậy lần này sao lại qua được?”

“Bởi vì tâm trạng và trạng thái lúc này của anh ta vô cùng hoàn hảo, anh cảm thấy rất cần cho em cảm nhận một chút.”

Tân Hành giật giật khóe môi: “Bây giờ tâm trạng của anh ta rõ ràng là rất tiêu cực, rất suy sụp, đó là thái độ muốn từ bỏ cả cuộc đời đấy, ok?”

“Cho nên anh mới nói là rất hoàn hảo.”

“...”

Cho nên anh cho em xem không phải là vì anh chưa mất sạch nhân tính, chẳng qua là anh muốn kéo em tới chia sẻ cảm giác vặn vẹo khi đánh bại tình địch, nhìn tình địch tha hương nơi đất khách chứ gì?

Quả nhiên không thể nhìn anh bằng góc nhìn của người lương thiện!

Tân Hành chật vật lắc đầu, nói đến Thẩm Ngôn lại đột nhiên nhớ đến một người khác.

“Em vẫn quên chưa hỏi anh, sau đó anh đã làm gì Lạc Tiểu Xuyên?”

“Đưa vào câu lạc bộ đêm rồi.” Người nào đó nói rất thẳng thắn.

“Anh…” Tân Hành hơi dừng lại, mở to mắt nhìn anh: “Sao anh lại làm chuyện như thế?”

Anh nhún vai: “Vậy em muốn anh làm thế nào?”

Cô cẩn thận ướm hỏi: “Anh không nghĩ đến việc giết cô ta luôn chứ?”

Anh thành thực lắc đầu: “Không có. Cô ta đâu có giết em, sao anh có thể giết cô ta được chứ? Tân Hành, không phải anh nói em đâu nhưng mà em đúng là tàn nhẫn quá.”

… Dịch Tân nói cô tàn nhẫn, sao trên đời này lại có người không biết xấu hổ đến mức này?

“Cô ta chỉ lừa em rồi giao cho người khác. Được, vậy anh cũng giao cô ta cho người khác, thế mới công bằng.”

Tân Hành lau mồ hôi lạnh trên trán: “Anh đối nhân xử thế đúng là công bằng!”

Sau khi quẫn bách hỏi: “Vậy giờ cô ta đang ở đâu?”

Dịch Tân nhíu mày: “Em chắc chắn là bây giờ cô ta không ở đó à?”

Edit: TranGemy – Truyện đăng tải tại diendanlequydon.com. Vui lòng đọc truyện tại web gốc để ủng hộ editor.

Tân Hành nghiêng đầu nhìn anh: “Thông thường anh sẽ không chủ động thẳng thắn mà sẽ làm em nghi ngờ cách hành động của anh, trong chuyện thế này anh cũng sẽ giấu nhẹm đi. Nếu anh nói thẳng thế này thì chỉ có một cách để giải thích.”

“Giải thích cái gì?”

“Sự thật là đã có phát sinh khác. Sau đó, anh sẽ mặt dày nói với em cái gì nhỉ, mặc dù đã từng thế này thế kia, nhưng mà bây giờ… Anh ấy à, luôn trải đường lui rất chu đáo.”

Dịch Tân nghe cô nói thì trong ánh mắt dần lộ ý cười, gật đầu: “Ừ, cuối cùng cũng hiểu anh rồi.”

“Nói đi, cuối cùng sao lại thay đổi quyết định, thả Lạc Tiểu Xuyên đi?”

Dịch Tân mỉm cười nhìn cô: “Thẩm Ngôn đến cầu xin anh.”

“Oh?” Tân Hành nhìn anh: “Anh ta đến tìm anh, mà anh không thẳng tay cho một phát súng giết luôn à?”

Dịch Tân nheo mắt lại: “Anh nhớ là có người khóc lóc xin anh đừng động đến anh ta.”

“...”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 426 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 140, 141, 142

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

4 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 234, 235, 236

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 143, 144, 145

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

11 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

15 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

16 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 247 điểm để mua Hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 216 điểm để mua Love Green
doctruyen888: Cho mình hỏi thăm, sao mình ko được cấp phép để xem tiếp truyện ạ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 329 điểm để mua Mèo tặng hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 322 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 851 điểm để mua Ngọc xanh đen
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 500 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 467 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
cò lười: chào mọi người
Hoàng Phong Linh: hmmm
Độc Bá Thiên: E qua nick đó xem âm bao nhiêu đi :)2
Mẫu Tử Song Linh: Em có lòng thành thôi, chứ không có tiền
Mẫu Tử Song Linh: Đại gia Ếch Ộp Kêu ngày xưa nay còn đâu? =))
Độc Bá Thiên: Tết lì xì chị nhá
Mẫu Tử Song Linh: Hihi =))))
Độc Bá Thiên: Khôn như e nhà chị nuôi mấy đứa đó :)))
Mẫu Tử Song Linh: Em cho chị 2k điểm diễn đàn chị cho em 200k tiền mặt nhớ? =)))
Độc Bá Thiên: E nhìn chị còn bn :cry:
Mẫu Tử Song Linh: No no, chị cho em tiền đi
Độc Bá Thiên: Chuyển chị 2k cũng đc nè :iou:
Mẫu Tử Song Linh: Em có 2k nè :(
Độc Bá Thiên: Nghèo quá e ạ
Mẫu Tử Song Linh: Xin chào mọi người =)))))
Mẫu Tử Song Linh: Gì sao nói em théeeee
Độc Bá Thiên: Xôi điên
LogOut Bomb: Độc Bá Thiên -> Đào Sindy
Lý do: À lố e iu <3
Shop - Đấu giá: Jung Ad vừa đặt giá 200 điểm để mua Cute Dog
Shop - Đấu giá: Jung Ad vừa đặt giá 200 điểm để mua Thỏ bay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.