Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

 
Có bài mới 06.03.2018, 21:46
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.12.2015, 17:19
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 611
Được thanks: 1548 lần
Điểm: 26.3
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 31
Chương 329.3: Bảo bảo ra đời

Giữa làn gió sớm phe phẩy --

Thiên Cơ lão nhân, Nam Cung Ngạo Nhật và Nam Cung Tuyết Y, nghiêng đầu, cẩn thận đánh giá bốn bảo bảo cao như nhau, tính tình lại khác xa nhau.

Nhìn đại bảo bảo và nhị bảo bảo, ngũ quan xinh đẹp rung động phàm trần khó bút thần nào có thể vẽ ra, Die nd da nl e q uu ydo n quả thật giống phụ thân bọn nó như từ khuôn đúc ra.

Lại nhìn tam bảo bảo và tiểu bảo bảo, ngũ quan đủ để hoa nhường nguyệt thẹn, mê hoặc vạn vật, mực tiên khó có thể họa, lại càng giống mẫu thân bọn nó y như đúc.

Chỉ là. . . . . .

Ánh mắt ngậm cười, theo thứ tự lướt qua từ trên mặt đại bảo bảo, nhị bảo bảo cùng với tam bảo bảo.

Đợi đến khi dừng lại ở trên mặt tiểu bảo bảo thì khóe miệng ba người Nam Cung Tuyết Y giật giật, cảm giác lòng bàn chân lành lạnh, da đầu tê dại.

Giờ phút này, tiểu bảo bảo đứng ở ngoài cùng bên phải, cùng với ba bảo bảo khác đang ngẩng đầu đang nhìn phụ thân và nương.

Nhưng --

Ánh mắt lạnh lùng này, khí chất lạnh lẽo, rơi vào trong tầm mắt ba người Nam Cung Tuyết Y, dien dan dường như không phải tiểu bảo bảo đang nhìn phụ mẫu, mà là đang nhìn kẻ thù diệt nhà mình!

Hiên Viên Diễm thân là phụ thân, vẻ mặt ngơ ngác sững sờ, sau khi nhìn tiểu bảo bảo, cảm giác cũng giống y như ba người Nam Cung Tuyết Y.

"Khụ. . . . . ."

Không được tự nhiên vội ho một tiếng, Hiên Viên Diễm nghiêng đầu, nhìn ái thê Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ánh mắt dường như không tiếng động hỏi.

-- Nguyệt nhi à, nàng xác định bản thân không ngược đãi tiểu bảo bảo sao?

Nếu không, vì sao ánh mắt tiểu bảo bảo nhìn chúng ta thờ ơ như thế, giống như chúng ta không phải là phụ mẫu của bé, mà là kẻ địch thâm thù vậy?

"Khụ. . . . . ."

Cũng ho khan một tiếng, khóe miệng Thượng Qua n Ngưng Nguyệt giật giật, đôi mắt ngọc nhìn Hiên Viên Diễm, da.nlze.qu;ydo/nn cũng không tiếng động trả lời.

-- Diễm, bình tĩnh, bình tĩnh!

Tiểu bảo bảo nhà chúng ta, tính tình trời sinh chính là lạnh lùng như thế, khó có thể gần gũi, từ từ sẽ quen thôi.

Tiểu bảo bảo thật sự quá lạnh lùng rồi, lãnh đến nỗi dường như khiến không khí trong điện cũng sắp đông thành băng.

Vì để hòa hoãn bầu không khí khiến người ta hít thở không thông do tiểu bảo bảo lạnh lùng tạo nên.

Lúc này, Thiên Cơ lão nhân mới vỗ tay một cái, miệng vui mừng mà nói: "Các bảo bối đồ tôn, ta là Thiên Cơ gia gia, dinendian.lơqid]on nhanh tới đây, để Thiên Cơ gia gia ôm một cái!"

"Hì hì, chào Thiên Cơ gia gia!"

Ngược lại đại bảo bảo rất nhiệt tình, Thiên Cơ lão nhân vừa dứt lời, hai chân bé chợt điểm nhẹ, nhào vào trong lòng Thiên Cơ lão nhân.

Một cái tay nhỏ vịn cổ của Thiên Cơ lão nhân, một tay nhỏ khác nhẹ nhàng vuốt vuốt y phục đầu lông gà của Thiên Cơ lão nhân.

Đại bảo bảo nghiêng đầu, cười âm ấm áp nói: "Thiên Cơ gia gia, cả người gia gia đầy lông gà đẹp quá, cho đại bảo bảo mượn mấy cây chơi một chút được không?"

Tiếng nói cười vừa dứt, cũng không đợi Thiên Cơ lão nhân đáp lại, đại bảo bảo đưa cánh tay phải nhẹ nhàng lướt qua từ trên cánh tay trái Thiên Cơ lão nhân đi xuống.

Thiên Cơ lão nhân nhất thời cảm thấy lạnh rờn rợn phía cánh tay trái, bởi vì lông gà gắn trên ống tay áo bên trái của hắn đã không còn thấy đâu nữa.

Mà, trên tay phải đại bảo bảo, đang phe phẩy một cây quạt lông gà, cây quạt không có khung đỡ, lại trông giống như hoa mào gà.

Hâm mộ nhìn đại bảo bảo vui vẻ hòa thuận với Ma đế đại ca ở bên cạnh, Nam Cung Ngạo Nhật xoa nhẹ chóp mũi, Dieenndkdan/leeequhydonnn cũng học Thiên Cơ lão nhân vỗ tay.

"Các bảo bảo, ta là ngoại công của mẫu thân các con, cũng chính là thái ngoại công của các con đó. Nhanh tới đây, để thái ngoại công ôm một cái!"

"Chào thái ngoại công!"

Nhị bảo bảo ngọt ngào kêu một tiếng, hai chân nhẹ nhàng điểm, tư thế giống như đại bảo bảo, nhào vào trong lòng Nam Cung Ngạo Nhật.

Nhưng --

Khác với đại bảo bảo chính là, đại bảo bảo nhào vào trong lòng Thiên Cơ lão nhân, cảm thấy hứng thú với lông gà trên người Thiên Cơ lão nhân.

Nhị bảo bảo nhào vào trong lòng Nam Cung Ngạo Nhật, lại cảm thấy hứng thú với đầu vai của Nam Cung Ngạo Nhật.

Thân thể co rụt lại ở trong lòng Nam Cung Ngạo Nhật, nhị bảo bảo nghiêng đầu nhỏ, tựa vào trên đầu vai Nam Cung Ngạo Nhật, di@en*dyan(lee^qu.donnn) trong nháy mắt lọt vào giấc mộng đẹp.

-- khụ khụ khụ, cái gì? Bọn họ cũng đã ôm rồi, có phải mình cũng nên ôm một bảo bảo để bồi dưỡng một chút tình cảm hay không đây?

Đưa tay, vung tóc, nhìn tam bảo bảo, lại nhìn tiểu bảo bảo, trên mặt Nam Cung Tuyết Y lộ ra nụ cười   nịnh nọt.

"Chào các bảo bảo, ta là Tuyết Y cữu cữu đây, ai muốn để Tuyết Y cữu cữu ôm một cái?"

Tiếng cười nịnh nọt của  Nam Cung Tuyết Y vừa dứt --

Liếc nhìn Nam Cung Tuyết Y, tam bảo bảo giận giận khẽ hừ, tay nhỏ bé chợt chống nạnh, hất cao mũi với Nam Cung Tuyết Y.

Nếu nói tam bảo bảo đáp lại, làm Nam Cung Tuyết Y cảm thấy cực kỳ lúng túng.

Như vậy, tiểu bảo bảo đáp lại, lại khiến khóe miệng Nam Cung Tuyết Y co giật mãnh liệt, rất muốn tìm một cái xẻng sắt, dfienddn lieqiudoon đào một hố để chui vào.

Bởi vì. . . . . .

Đối với lời Nam Cung Tuyết Y nói, dù gì tam bảo bảo cũng liếc một cái, còn "hào phóng tặng" một tiếng hừ tức giận khó chịu.

Nhưng mà, tiểu bảo bảo thì sao?

Đối với Nam Cung Tuyết Y, mắt cũng chả thèm liếc.

Cánh tay chợt bắt chéo, mặt không biểu cảm nhìn phu thê Hiên Viên Diễm, trong môi nhỏ hồng hồng của tiểu bảo bảo, phun ra một chữ tràn đầy sự lạnh lùng: "Tên!"

Hiên Viên Diễm cố gắng thích ứng với tính tình lạnh nhạt, im lặng ít nói của tiểu bảo bảo, trên gương mặt kiềm chế sự co giật, nghiêng đầu trầm tư.

-- minh? (minh và danh đều cùng có phát âm giống nhau [míng], mình nghĩ do tiểu bảo bảo còn nhỏ nói chưa rõ nên khiến Hiên Viên Diễm nghe nhầm thành từ “minh”, và dưới đây Hiên Viên Diễm đã tự hiểu thành ba từ “minh nhật” nghĩa là ngày mai, Die nd da nl e q uu ydo n “minh” này là ngày mai; “điểu minh” nghĩa là chim hót, “minh” này là hót; “hương minh” nghĩa là trà thơm, “minh” này là trà)

Mai gì? Ngày mai sao? Tiểu bảo bảo muốn hỏi, khi nào ngày mai đến sao?

Hoặc là hót? Chim hót? Chẳng lẽ, tiểu bảo bảo muốn đi dạo một vòng quanh vườn hoa, nghe thử tiếng chim hót sao?

Hoặc là trà? Trà thơm? Chẳng lẽ. . . . . . tiểu bảo bảo của hắn khát nước, muốn uống trà thơm?

Mân đôi môi đỏ hồng cười nhẹ, liếc nhìn phu quân Hiên Viên Diễm nhăn mày, nghiêng đầu trầm tư, nhưng lại không có đầu mối chút nào, lâm vào khốn cảnh.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn tiểu bảo bảo, ôn nhu hỏi: "Tiểu bảo bảo, ý của con là. . . . . . Phụ thân và mẫu thân nhanh bàn bạc, nên đặt tên cho huynh muội các con phải không?"

Nguyên tắc của tiểu bảo bảo là: d,0dylq.d có thể bớt nói, tuyệt không nói nhiều một chữ; có thể không nói lời nào, kiên quyết câm.

Vì vậy --

Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, tiểu bảo bảo keo kiệt đọc rõ từng chữ, "ừ" cũng lười phải "ừ" một tiếng, chỉ gật đầu.

Nàng quả thật không đoán sai, tiểu nữ nhi kiêu ngạo lạnh nhạt nhà nàng, không quá vui vẻ khi bị người gọi "bảo bảo" như mấy đứa khác.

Cả nửa ngày, vậy ra tiểu nữ nhi của hắn muốn tên sao?

Cố gắng không để mặt bị co giật, nhưng Hiên Viên Diễm vẫn bị tính tình của tiểu bảo bảo, làm vỡ tan cảm xúc bình tĩnh, dienndnle,qu.y don gương mặt căng lên nói: "Nguyệt nhi, không bằng. . . . . ."

Đang ngổn ngang trong gió, Hiên Viên Diễm méo mặt, đang lúc chuẩn bị nói ra bốn cái tên, hỏi ái thê có được hay không thì trong nháy mắt.

Ở ngoài điện --

Theo làn gió sớm từ từ xao động, truyền đến tiếng gọi của ba người, tiếng gọi đau đớn, xen lẫn cả tiếng hộc máu.

"Nguyệt nhi, Diễm, các người đang ở đâu vậy?"

"Nguyệt nhi, Diễm, các ngươi nhanh xuất hiện đi, xảy ra chuyện lớn rồi!"

"Nguyệt nhi, Diễm, Thượng Quan bá phụ và Hiên Viên Ly, bị, bị, bị. . . . . ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Van Tuyet Nhi về bài viết trên: Hothao, Yến My
     

Có bài mới 08.03.2018, 22:50
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1166
Được thanks: 4057 lần
Điểm: 8.79
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 41
8/3 Vui vẻ nhé mọi người. Một nửa thế giới luôn vui vẻ, hạnh phúc!

Chương 330.1: Ác độc uy hiếp
Edit: Lavender – Blue
Beta: Van Tuyet Nhi

Ba tiếng kêu đau đớn, xuyên qua làn bay gió vào trong điện.

Sắc mặt phu thê Thượng Quan Ngưng Nguyệt chợt thay đổi, tiếng này hết sức quen thuộc, xuất phát từ trong miệng Vô Ngân tri kỷ, Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong.

Không kịp nghĩ nhiều, hai chân phu thê Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa động, lúc này dùng tốc độ nhanh như điện chớp, lao ra ngoài điện đi về phía tiếng kêu.

Thiên Cơ lão nhân ôm đại bảo bảo đang phe phẩy cây quạt, Nam Cung Ngạo Nhật ôm nhị bảo bảo đang nghiêng đầu ngủ say, cũng bước đi như bay vọt ra khỏi điện.

Tam bảo bảo đưa tay nhỏ cuồng ngạo chống nạnh, đôi mắt tiểu bảo bảo sáng lên lạnh lẽo khẽ nheo lại, chậm rãi di chuyển bước chân, từ từ đi ra ngoài điện.

Trái liếc nhìn tam bảo bảo, phải nhìn lướt qua tiểu bảo bảo, khóe miệng Nam Cung Tuyết Y liên tục co giật, theo sau hai bảo bảo rút lui ra ngoài điện.

Bên ngoài điện, nơi Linh Tuyền khô cạn --

Toàn thân Vô Ngân, Tiêu Hàn cùng với Dạ Dật Phong nhuốm máu, nội thương nghiêm trọng không thể đi được, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy ngã trên mặt đất.

Theo tiếng kêu, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm ngồi xuống bên cạnh ba người Vô Ngân, ánh mắt lạnh lẽo đồng thanh hỏi: "Vô Ngân, Tiêu Hàn, Dạ Dật Phong, đã xảy ra chuyện gì?"

"Nguyệt nhi, Diễm. . . . . ."

Hai người Vô Ngân và Tiêu Hàn, môi mới vừa mấp máy ba chữ, lập tức phun ra một ngụm máu tươi.

"Nguyệt nhi, Diễm, thật xin lỗi, chúng ta đã dốc hết sức lực, nhưng vẫn . . . . . ."

Dạ Dật Phong nói, còn chưa nói xong, lập tức giống như Tiêu Hàn, Vô Ngân, cũng mãnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi.

Ba người Vô Ngân bọn họ muốn nói chuyện, nhưng vừa nói đã thổ huyết, giống như chỉ cần nói thêm một chữ nữa, sẽ lập tức tắt thở.

Gặp tình hình này, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng không dám truy hỏi nữa.

Khoanh chân ngồi xuống, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nghiêng đầu, nói với Hiên Viên Diễm: "Diễm, chàng đỡ bọn họ ngồi dậy, ta sẽ sử dụng thất thải linh lực chữa thương cho họ."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời --

Thánh đế theo sau vừa đến, vội vàng lên tiếng nhắc nhở: "Nguyệt nhi, vạn lần không được sử dụng thất thải linh lực để trị nội thương cho ba người họ."

Quay đầu lại nghi ngờ nhìn Thánh đế đang ôm nhị bảo bảo, Thượng Quan Ngưng Nguyệt kinh ngạc hỏi: "Ngoại công, vì sao vậy?"

"Ba người bọn họ, đều bị hắc linh của Thánh tôn làm trọng thương, con dùng thất thải linh lực đẩy vào trong cơ thể bọn họ, sẽ xảy ra xung đột với hắc linh của Thánh tôn, sẽ khiến thương thế của bọn họ càng nặng hơn, lập tức tắt thở bỏ mạng!"

Thu lại linh lực đang lưu chuyển trong lòng bàn tay, Thượng Quan Ngưng Nguyệt thay đổi kiểu ngồi thành ngồi xổm.

Cùng phu quân Hiên Viên Diễm, cẩn thận đỡ ba người Vô Ngân ổn định lại, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nghiến răng tức giận hỏi: "Có thể có cách chữa trị khác không?"

Thánh đế không trả lời, liếc nhìn nhị bảo bảo đang ngủ say trên vai, ngay sau đó, hai mắt lại nhìn chằm chằm đại bảo bảo đang được Thiên Cơ lão nhân ôm trong ngực ở bên cạnh.

Ánh mắt của Thánh đế, Thiên Cơ lão nhân hiểu.

Thương thế của ba người Vô Ngân, linh lực của thần ngọc có thể trị liệu được. Nhưng, nhị bảo bảo đang bận ngủ, tam bảo bảo và tiểu bảo bảo còn chưa tới, chỉ có thể tìm đại bảo bảo.

"Bảo bối đại đồ tôn ơi, ba người bị thương này, chính là bằng hữu tốt của mẫu thân và phụ thân con. Con đừng đứng ngoài cười thờ ơ, bỏ mặc, như vậy. . . . . ."

Cúi đầu, khóe mắt Thiên Cơ lão nhân giật giật, nhìn đại bảo bảo thong thả đung đưa cây quạt lông gà.

"Nếu ba người này đi đời nhà ma, mẫu thân và phụ thân của con sẽ khóc, con nhẫn tâm nhìn phụ mẫu con rơi lệ sao?"

-- ách, cái đó. . . . . .

Bọn đệ đệ và muội muội, cũng có thể trị thương mà?

Vì sao không lay tỉnh nhị muội tham ngủ, hoặc là chờ tam đệ và tiểu muội đến, cố tình phải tìm nó trị thương chứ? Không có thấy nó đang đung đưa cây quạt lông gà sao, đang đung đưa thoải mái vừa lòng, một chút cũng không muốn dừng sao?

Mặt cười vô tội, nhưng thực ra đại bảo bảo vô cùng phúc hắc, vốn định lười biếng bỏ mặc, lên tiếng cự tuyệt trị thương.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt nôn nóng của phụ thân và nương thân yêu đang nhìn mình, đại bảo bảo cũng chỉ có thể yêu ai yêu cả đường đi thôi.

"Được rồi, được rồi, đại bảo bảo biết sai rồi! Mẫu thân, phụ thân, hai người đừng vội, đại bảo bảo sẽ trị thương cho ba người họ."

Cười hì hì nói xin lỗi, cười hì hì bay ra khỏi ngực Thiên Cơ lão nhân, cười hì hì đáp xuống đất.

Đứng trước ánh mắt co quắp của phu thê Hiên Viên Diễm, đại bảo bảo cười hì hì phe phẩy cây quạt, cười hì hì đứng trước mặt ba người Vô Ngân.

Đầu ngón tay bắn ra, cắm cây quạt vào trong cổ áo, đại bảo bảo đưa hai tay lên, lộ ra ánh sáng mang theo nhiệt độ nóng như lửa.

Lòng bàn tay trái phải di chuyển, luồng ánh sáng mang theo nhiệt độ nóng như lửa, cuốn bay về phía thân thể Vô Ngân, Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong đã được cố định ở phía đối diện đại bảo bảo.

Trong nháy mắt, luồng ánh sáng mang theo nhiệt độ nóng như lửa bao phủ ba người Vô Ngân, tam bảo bảo, tiểu bảo bảo và Nam Cung Tuyết Y, một trước một sau chầm chậm bước tới.

Đối với toàn thân ba người Vô Ngân nhuốm máu, mặt không biểu cảm liếc một cái.

Tam bảo bảo tiếp tục đưa tay nhỏ chống nạnh, đi tới một bên thưởng thức cảnh đẹp bươm bướm lượn giữa vườn hoa, tiểu bảo bảo tìm một hòn đá màu trắng ngồi xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn đàn kiến đang dọn nhà trên đất.

Nhìn tam bảo bảo cuồng ngạo ngắm hoa đùa bướm ở bên trái, lại nhìn tiểu bảo bảo lạnh lùng nhìn đàn kiến ở bên phải.

Lại nhìn về phía trước, nhìn như động vật vô hại, gương mặt cười ấm áp, kì thực. . . . . .

Nội tâm Đại Bảo bảo vô cùng phúc hắc, vốn chuẩn bị khoanh tay đứng nhìn, thấy chết mà không cứu, kết quả lại bị soái lão đầu vạch trần, không thể không ra tay cứu giúp.

Cuối cùng, phu thê Thượng Quan Ngưng Nguyệt mới đưa hai mắt chớp chớp nhìn nhị bảo bảo nghiêng đầu nhỏ tựa vào đầu vai Thánh đế say sưa đi vào giấc mộng cách đó không xa.

Đại bảo bảo phúc hắc, tam bảo bảo cuồng ngạo, tiểu bảo bảo lạnh lùng, ít nhiều gì, cũng coi như di truyền từ phu thê bọn họ.

Không đúng, bất luận phúc hắc cuồng ngạo, hay lạnh lùng, phu thê họ luôn luôn chỉ lấy để đối đãi với kẻ địch.

Nhưng các bảo bảo thì sao, trò còn giỏi hơn thầy nữa, mặc kệ kẻ địch cũng được, người thân hay bằng hữu cũng được, tuyệt đối không nặng bên này nhẹ bên kia, đối xử như nhau.

Có điều, phu thê họ, hình như không có tham ngủ mà?

Như vậy. . . . . . Nhị bảo bảo tham ngủ thành nghiện, vậy là di truyền từ ai? Vấn đề này, dường như thật đáng phải suy nghĩ sâu xa rồi!

Thời gian rất nhanh --

Lòng bàn tay che giấu tia sáng, đầu ngón tay nhanh nhẹn đưa tới cổ áo.

Gương mặt đại bảo bảo mang theo nụ cười ấm áp, chân từ từ di chuyển, thân thể lười biếng dựa vào bên chân Thiên Cơ lão nhân, lại một lần nữa tự nhiên cầm cây quạt lông gà đung đưa.

Mặc dù gương mặt của ba người Vô Ngân đã khôi phục vẻ hồng hào, Hiên Viên Diễm vẫn không yên tâm hỏi: "Vô Ngân, các người sao rồi?"

Nội thương của Vô Ngân, Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong đã hoàn toàn khỏi hẳn, từ từ đứng lên, cùng đồng thanh trả lời: "Diễm, chúng ta không sao!"

Nghe thấy ba người Vô Ngân trả lời "không sao", lúc này Thượng Quan Ngưng Nguyệt mới hỏi: "Vô Ngân, tại sao ba người các ngươi lại bị hắc linh của Nam Cung Liệt làm trọng thương, đến cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?"

Đối với việc bụng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lõm xuống, cùng với bốn bảo bảo trắng ngần, dung mạo vô cùng giống phu thê Hiên Viên Diễm, ba người Vô Ngân thật sự rất kinh ngạc.

Nhưng, trước mắt không phải lúc để tò mò.

Cho nên, đè nén một bụng kinh ngạc xuống, ba người Vô Ngân, ngươi một câu ta một lời, mau chóng thuật lại nguyên nhân khiến họ trọng thương.

Hóa ra --

Sau khi năm người Thượng Quan Ngưng Nguyệt rời đi, đối với chuyện Hiên Viên Diễm sắp mất mạng, trong lòng mấy người Vô Ngân tràn đầy bi thương, liền ngồi vây quanh trong Thiên Linh điện, nốc uống từng bầu rượu.

Vậy mà, ngay lúc bọn họ rót đến bầu rượu thứ tám thì một nam tử áo đen với sắc mặt dữ tợn, lại đột nhiên vọt vào trong Thiên Linh điện.

Nói gì: Thánh tôn hắn đợi nhiều năm như vậy, rốt cuộc chờ được cơ hội báo thù rửa hận, phá hủy nguồn suối duy nhất, đưa Thánh đế vào chỗ chết.

Kết quả, Thần ngọc đáng chết lại thức tỉnh, phá hỏng kế hoạch giết Thánh đế.

Còn nói cái gì: Thượng Quan Ngưng Nguyệt ơi là Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi cho rằng trở thành chủ nhân Thần ngọc, là có thể cứu vớt sinh mệnh của lão già Thánh đế kia sao? Không, ta sẽ để ngươi tự tay giết Thánh đế!

Nói xong, sắc mặt Thánh tôn dữ tợn, ánh mắt hunh ác nham hiểm, ngoan độc đánh về phía Thượng Quan Hạo và Hiên Viên Ly cũng đang ngồi uống rượu tiêu sầu bên cạnh bàn.

Ba người Vô Ngân dùng hết toàn lực, muốn bảo vệ Thượng Quan Hạo và Hiên Viên Ly.

Nhưng, Cầu Cầu và Ngốc Bảo vẫn luôn tuyệt thực, muốn đi theo chủ, đã đói đến ngay cả sức lực hoạt động cũng không có.

Chỉ dựa vào võ công của ba người bọn họ, sao có thể là đối thủ của Thánh tôn mang lòng dạ độc ác đã đột phá hắc linh chứ?

Ngay lúc ba người bọn hắn bị một chưởng nặng nề của Thánh tôn đánh ngã xuống đất, sắp bị lấy mạng thì trong nháy mắt --

Bên trong Thiên điện cách đó không xa, hai mươi mấy vị trường lão nghe thấy tiếng đánh nhau đột ngột, nghi ngờ chạy tới, kịp thời cứu bọn họ dưới chưởng phong của Thánh tôn.

Mặc dù các trưởng lão không biết tình huống thế nào, nhưng Thánh đế đã từng đã thông báo, đám người Vô Ngân chính là khách quý, nếu gặp mặt phải dùng lễ tiết đối đãi.

Vì vậy, mặc dù địa vị các trưởng lão thua xa Thánh tôn, cũng không muốn cùng với Thánh tôn tự giết lẫn nhau.

Nhưng, vì giữ được tính mạng của mấy vị khách Vô Ngân, các trưởng lão lại không thể không ra tay, đánh nhau dữ dội với Thánh tôn.

Nhưng, Thánh tôn đã mất trí, suy cho cùng đã đột phá hắc linh, mặc dù các trưởng lão đông đảo, vẫn khó có thể ngăn cản độc thủ của Thánh tôn.

Huống chi, sau lưng Thánh tôn, còn có Thượng Quan Hạo và Hiên Viên Ly bị đánh ngất nằm trên đất, vì để không ngộ thương hai vị khách quý này, các trưởng lão càng thêm yếu thế.

Mắt thấy tình huống không ổn, lại liên tưởng đến lời Thánh tôn nói.

Ba người Vô Ngân suy đoán, nếu nguồn suối đã bị phá hủy, Hiên Viên Diễm nhất định sẽ không mất mạng, hắn cùng với mấy người Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Thánh đế, chắc chắn ở chỗ của thần ngọc.

Vì vậy, bọn họ hỏi một trưởng lão đã bị Thánh tôn đánh trọng thương nằm trên đất, thần ngọc Linh cung ở nơi nào, hiện nay Thánh đế đang ở chỗ thần ngọc, bọn họ muốn đi thông báo cho Thánh đế.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lavender - Blue về bài viết trên: Yến My
     
Có bài mới 11.03.2018, 21:37
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1166
Được thanks: 4057 lần
Điểm: 8.79
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 41
Chương 330.2: Ác độc uy hiếp

Editor: Lavender – Blue
Beta: Van Tuyet Nhi

Thần ngọc ở bên trong cấm địa của điện, trưởng lão biết.

Nhưng trừ khi được sự cho phép của Thánh đế, nếu không, ngay cả người của Linh cung cũng không được tự tiện xâm nhập cấm địa, huống chi là người ngoài chứ?

Trưởng lão bị trọng thương nằm trên đất, vốn không muốn nói .

Nhưng, nhìn thấy Thánh tôn luôn luôn có tình cảm sâu đậm với bọn họ, thế nhưng thái độ lại khác thường, Die nd da nl e q uu ydo n thủ đoạn hiểm độc ra tay đánh chết mấy vị trưởng lão khác.

Vị trưởng lão này hơi do dự một chút, rốt cuộc vẫn phải nói rõ ràng con đường đến cấm địa cho mấy người Vô Ngân.

Vì vậy, ba người Vô Ngân hộc máu, không để ý nội thương nghiêm trọng, lúc này mới tiêu hao hết tất cả thể lực, xuất hiện ở trong cấm địa. . . . . .

Nghe ba người Vô Ngân thuật lại xong, giọng Thượng Quan Ngưng Nguyệt lạnh lẽo giận dữ hét lên: "Nam Cung Liệt, trước đó phá hủy nguồn suối, giờ lại làm tổn thương phụ thân và bằng hữu của ta, ngươi thật sự muốn chết mà!"

Lúc Thượng Quan Ngưng Nguyệt rống giận xong, trong nháy mắt muốn chạy tới Thiên linh điện cứu người.

"Ha ha, thật sự ta rất muốn tìm chết. Nhưng, trước khi ta chết, cái người phải chết trước ta kia, chắc chắn phải là lão già Thánh đế đó!"

Gió sớm bay cuộn lên, Thánh tôn Nam Cung Liệt lấy tốc độ nhanh như điện chớp, xâm nhập vào bên trong cấm địa, đứng cách đám người Quan Ngưng Nguyệt chừng mười lăm mét.

Mà dưới ánh nắng chói chang trên bầu trời xanh chiếu rọi xuống --

Năm ngón tay trái của Thánh tôn đang gắt gao bóp cổ Hiên Viên Ly; năm ngón tay phải của Thánh tôn gắt gao bóp cổ Thượng Quan Hạo.

Nhìn thấy cổ Thượng Quan Hạo và Hiên Viên Ly bị siết, bởi vì cảm thấy cực kỳ đau đớn hít thở không thông, dieendaanleequuydonn con ngươi đã mở to, sắc mặt càng tím xanh.

Mặc dù lửa giận tràn đầy trời đất, nhưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại không thể không đè nén.

Bởi vì, Thượng Quan Ngưng Nguyệt biết rõ, dù nàng và Nam Cung Liệt trước mắt kéo ngắn khoảng cách, cho dù có thể vận dụng thất thải linh lực, một kích đánh gục Nam Cung Liệt đáng chết.

Nhưng, cùng lúc đó, uy lực cường đại của thất thải linh lực, cũng đủ để lấy tính mạng phụ thân và Hiên Viên Ly đang bị Nam Cung Liệt bóp cổ.

Mắt ngọc lạnh lùng nheo lại, Thượng Quan Ngưng Nguyệt gằn từng chữ một: "Nam Cung Liệt, thả phụ thân ta và Hiên Viên Ly ra, ta sẽ lưu lại cho ngươi toàn thây."

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nghe cho rõ, ta muốn chỉ mạng của Nam Cung Ngạo Nhật, chỉ cần ngươi giết Nam Cung Ngạo Nhật, như vậy. . . . . ."

Tăng thêm mấy phần lực đạo bóp cổ, khiến Thượng Quan Hạo và Hiên Viên Ly đau đớn giãy giụa, Nam Cung Liệt âm tàn cười một tiếng nói: "Được như ý nguyện của ta, tất nhiên ta sẽ thả Thượng Quan Hạo và Hiên Viên Ly ra."

Nắm chặt hai tay, gân xanh nổi lên, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cắn răng nghiến lợi nói: "Nam Cung Liệt, ngươi cũng đã biết, xưa nay ta hận nhất là bị người khác uy hiếp?"

Đôi lông mày nhíu lại, đôi mắt tràn ngập sự khát máu.

Khóe môi Nam Cung Liệt lạnh lùng cong lên, nói: "Vậy thì thế nào? Trước mắt, trong tay ta có hai mạng người, da.nlze.qu;ydo/nn muốn gì cũng có thể uy hiếp được ngươi, ngươi có thể làm khó ta sao?"

Những hành động của Nam Cung Liệt, khiến Nam Cung Tuyết Y thân là nhi tử, một chút thân tình cuối cùng cũng phai mờ.

Bóp mười ngón tay rắc rắc vang lên, Nam Cung Tuyết Y gằn từng chữ một: "Nam Cung Liệt, ngươi điên thật rồi, điên đến bất trị!"

"Ngươi câm miệng cho ta!"

Tức giận hét lên với Nam Cung Tuyết Y xong, Nam Cung Liệt dữ tợn nhìn chằm chằm về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Đồng thời, cánh tay Nam Cung Liệt, bỗng chốc nhấc lên trên, khiến hai chân của Thượng Quan Hạo và Hiên Viên Ly, rời khỏi mặt đất.

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ta đếm đến ba, nếu như ngươi còn không vận dụng thất thải linh lực, đánh Thánh Đế tan xương nát thịt, ta liền lập tức bẻ gãy cổ bọn họ!"

Mạng của phụ thân Thượng Quan Hạo và Hiên Viên Ly, Thượng Quan Ngưng Nguyệt thật rất muốn cứu, nhưng bảo nàng giết ngoại công Nam Cung Ngạo Nhật, nàng lại không có cách nào xuống tay được.

Vì vậy, mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, chỉ có thể tràn đầy tức giận nhìn chằm chằm Nam Cung Liệt.

Mấy người Thiên Cơ lão nhân, Hiên Viên Diễm cũng tức giận trợn trừng mắt nhìn Nam Cung Liệt, bọn họ cũng rất muốn cứu người, Dieenndkdan/leeequhydonnn nhưng bọn họ lại hiểu rõ, chỉ cần bọn họ hơi vừa động. . . . . .

Như vậy, Nam Cung Liệt tuyệt đối có thể lấy tốc độ nhanh hơn, bẻ gãy cổ của Thượng Quan Hạo và Hiên Viên Ly trước, cho nên, bọn họ chỉ có thể bất đắc dĩ tức giận trợn trừng mắt nhìn.

Không đếm xỉa đến một nhóm người trợn mắt lên giận dữ nhìn chằm chằm ở phía trước, khuôn mặt của Nam Cung Liệt vặn vẹo đã đến cực hạn, bắt đầu cao giọng đếm: "Một!"

Tiếng thứ nhất của Nam Cung Liệt đếm xong, trên trán mọi người đều rịn ra mồ hôi lạnh lo lắng, dĩ nhiên, trừ bốn bảo bảo ra.

Giữa ánh mặt trời chói sáng rạng rỡ bao quanh, chỉ thấy --

Đại bảo bảo vẫn nở nụ như gió mùa xuân, vẫn đang hài lòng phe phẩy cây quạt lông gà.

Nhị bảo bảo nhắm mắt, bé đang lười biếng ngủ say, tam bảo bảo nghiêng đầu, nghiêm túc đếm cánh hoa và bươm buớm, tiểu bảo bảo nhàn nhạt cúi đầu, ánh mắt lạnh lùng thờ ơ nhìn con kiến.

"Hai!"

Tiếng thứ hai Nam Cung Liệt đếm xong, móng tay của mọi người đều đã cắm vào lòng bàn tay. Còn Thánh đế Nam Cung Ngạo Nhật bĩu môi, da.nlze.qu;ydo/nn nhanh chóng dời bước đến bên người Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Ngay lúc Thánh đế hạ quyết tâm, muốn giao nhị bảo bảo lười biếng say ngủ trong lòng cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Sau đó, nói với Nam Cung Liệt: đừng uy hiếp Nguyệt nhi nữa, ta sẽ tự sát, để cho ngươi được như ý nguyện, thả Thượng Quan Hạo và Hiên Viên Ly ra đi!

Cùng lúc Nam Cung Liệt sắp sửa đếm ra tiếng thứ ba, trong nháy mắt --

"Này, ta nói cái đó người nào đó, Nam Cung Liệt hả? Ta nói với ngươi này. . . . . ."

Thích ý đong đưa cây quạt lông gà, nụ cười trên gương mặt của đại bảo bảo càng nồng hơn, đột nhiên mở miệng nói chuyện : "Ngươi đếm thì cứ đếm đi, nhưng ngàn vạn đừng đếm lớn tiếng như vậy!"

Tiếng ba vừa tới cổ họng, nhưng bởi vì đại bảo bảo đột nhiên lên tiếng, Nam Cung Liệt lại nuốt trở vào, ánh mắt lạnh lùng trừng mắt nhìn đại bảo bảo: "Tiểu quỷ thối, cút sang một bên!"

"Này này này, ta cảnh cáo ngươi. . . . . ."

Đại bảo bảo vừa đong đưa cây quạt, hai chân vừa nhảy lên, nụ cười trên mặt giảm dần trả lời: "Ngươi mắng ta cái gì cũng có thể, chính là không cho phép mắng ta là tiểu quỷ thối!"

Lời của đại bảo bảo, khiến Nam Cung Liệt tức không chịu được muốn bể phổi, gương mặt vặn vẹo hết cỡ quát: dinendian.lơqid]on "Tiểu quỷ thối, ngươi muốn ta vả nát miệng ngươi sao?"

-- ngay lúc hắn sắp sửa đếm đến ba, bẻ gãy cổ của Hiên Viên Ly trước, bức bách Thượng Quan Ngưng Nguyệt vì cứu Thượng Quan Hạo, không thể không giết Nam Cung Ngạo Nhật .

Đứa trẻ chết tiệt này lên tiếng, mà nguyên nhân lên tiếng, lại không phải bảo hắn thả người mà là bảo hắn đếm nhỏ giọng một chút?

Nam Cung Liệt vừa ngừng nói, hai chân đại bảo bảo nhảy càng cao hơn, cây quạt đong đưa càng nhanh, nụ cười cũng mang theo chút giận dữ.

"Con bà nó chứ, ta nói mắng ta cái gì cũng có thể, nhưng không được mắng ta là tiểu quỷ thối! Toàn thân người ta thơm ngát, rốt cuộc thối chỗ nào chứ?"

Đại bảo bảo mới vừa chửi xong, bên kia Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngổn ngang trong gió.

-- Bây giờ, là tình huống gì vậy?

Nam Cung Liệt đang siết cổ phụ thân và Hiên Ly, chỉ cần tay của hắn dùng sức bóp một chút. Như vậy. . . . . .

Phụ thân và Hiên Viên Ly sắp bước vào quỷ môn quan rồi, trong tình huống nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc như thế, di@en*dyan(lee^qu.donnn) đại bảo bảo nhà nàng, vẫn còn ý định cãi nhau với Nam Cung Liệt?

Chẳng thèm phản ứng lại với đại bảo bảo, đôi mắt nham hiểm Nam Cung Liệt rời khỏi mặt của đại bảo bảo, tiếp tục rét lạnh nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Nhưng, cùng lúc đó, trước lúc Nam Cung Liệt vừa muốn đếm tiếng ba, trong nháy mắt --

"Được rồi, thật là! Nếu như ngươi thích mắng ta là tiểu quỷ thối, vậy ngươi cứ mắng chửi đi! Chỉ là. . . . . ."

Đại bảo bảo ngừng giơ chân lên, lại giành lên tiếng trước Nam Cung Liệt: "Mặc dù ngươi mắng ta khiến ta rất khó chịu, ta vẫn còn có ý tốt muốn nhắc nhở ngươi một chút, ngàn vạn đừng lớn tiếng quá thôi!"

Mấy lời đại bảo bảo nói, rốt cuộc gợi lên lòng hiếu kỳ của Nam Cung Liệt, nhịn không được mở miệng hỏi: "Tại sao vậy?"

Cùng lúc đó --

Phu thê Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhóm người Vô Ngân, Tiêu Hàn cùng đồng loạt nhìn đại bảo bảo, trái tim cũng không hẹn mà cùng lặng yên hỏi đúng vậy, tại sao?

"Bởi vì, nếu như ngươi đếm quá lớn tiếng, nhất định sẽ đánh thức nhị muội ta. Một khi đánh thức nhị muội ta, như vậy. . . . . ."

Đại bảo bảo kéo dài tiếng cười, bỗng chốc ổn định khoanh chân ngồi, đong đưa đong đưa cây quạt lông gà trong tay, nói: dfienddn lieqiudoon "Nhị muội sẽ cần lỗ tai yên lặng, tiếp tục say sưa đi vào giấc mộng, nên chắc chắn sẽ lôi kéo ngươi ngủ chung đó!"

Nghe xong lời đại bảo bảo nói, lúc này trán Nam Cung Liệt nổi gân xanh, cáu kỉnh hét lớn nói: "Tiểu quỷ thối, ngươi đang đùa ta sao?"

Nam Cung Liệt rống tiếng lớn lên, nhị bảo bảođang nghiêng  đầu nhỏ tựa vào vai Thánh đế, vốn ngủ say sưa ngon lành, mắt chợt tỉnh táo mở ra.

Nâng tay, xoa nhẹ con mắt lim dim.

Tầm mắt nhị bảo bảo mơ hồ không rõ nhìn Nam Cung Liệt, giữa môi hồng phun ra giọng ngọt ngào mềm yếu: "Liệt Liệt, ngươi rất ồn ào đó!"

-- Liệt Liệt?

Nghe thấy hai chữ này, phu thê Thượng Quan Ngưng Nguyệt, và nhóm người Vô Ngân, Tiêu Hàn, trọng tâm không vững, suýt tí nữa thì ngã lộn đầu rồi.

Nhưng, nghe được hai chữ Liệt Liệt này, cả người Nam Cung Liệt tức giận run rẩy, hết sức tức giận, thiếu chút nữa phun máu ra như mưa.

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ta bẻ gãy cổ của Hiên Viên Ly trước, nếu ngươi còn không giết Nam Cung Ngạo Nhật, dienndnle,qu.y don ta lập tức đưa tên Thượng Quan Hạo xuống địa ngục bồi Hiên Viên Ly!"

Dùng hết sức lớn nhất gào lớn uy hiếp.

Ngay sau đó, cánh tay trái của Nam Cung Liệt, bỗng chốc nâng cao, bóp cổ của Hiên Viên Ly, đưa Hiên Viên Ly giơ lên giữa không trung.

Nhìn thấy năm ngón tay trái của Nam Cung Liệt, đã khảm v sâu ào cổ Hiên Viên Ly.

Bên trong gáy cổ Hiên Viên Ly, trong nháy mắt máu tươi văng tung tóe ra bên ngoài, ngoài ra còn nghe tiếng xương của Hiên Viên Ly nứt ra, lúc này sắc mặt trắng bệch hét lên: "Không cần a! Ca --"

Cùng lúc đó --

Đôi môi hồng nộn non nớt, mềm mại của nhị bảo bảo, phun ra bốn chữ với giọng điệu ngọt như mật hoa quế: "Nam Cung Liệt, ngủ!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lavender - Blue về bài viết trên: Hothao, Yến My, hanayuki001
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bhoakl, Đông Sương, Google Adsense [Bot], hanayuki001, hoaxua, leo lion, Minh Viên, Mưa Hà Nội, Nguyễn Thùy Trang, Tiamo Neko, Trang bubble, trangdumi, uyennguyen09 và 719 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.