Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

 
Có bài mới 23.07.2014, 12:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 6082
Được thanks: 77984 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ ‘Sex’ không ‘Yêu’ - Hồ Ly - Điểm: 100
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 55: Ba đoạn cao trào.

Kiều Trạch thừa nhận, nói xong anh liền rời đi, bóng dáng cao lớn, bóng lưng rộng rãi, không một chút hơi ấm, không một chút do dự mà rời đi. Trái tim Tả Á cũng vì đó mà chìm sâu xuống đáy.

Lúc đầu cô tự nguyện tự thôi miên lừa gạt chính mình, chỉ cần Kiều Trạch không thừa nhận, chỉ cần anh làm như không có chuyện gì xảy ra, cô sẽ tự lừa mình dối người, coi đó chỉ là hiểu lầm. Nếu như.......Kiều Trạch thật sự có thể quên được cô, thật sự có thể yêu người phụ nữ khác, như vậy.......cũng tốt, như vậy sau này anh sẽ bớt đau lòng hơn.

Tả Á lột tấm ga giường xuống, vứt hết, cô không muốn phải ngửi thấy mùi của người phụ nữ khác trên giường của mình, như vậy cô.......sẽ điên mất, thay ga giường và vỏ chăn mới, mở tất cả cửa sổ ra để cho làn gió lành lạnh thổi vào, cuốn đi đau đớn đang trào dâng trong đáy lòng cô.

Bận rộn một hồi, rồi Tả Á liền đứng ở giữa phòng khách trống rỗng, ngẩn người, căn phòng lớn khiến con người ta cả thấy trống rỗng đến đáng sợ. Kiều Trạch vốn muốn tìm người giúp việc , nhưng cô không muốn, cô thích cảm giác tự mình chăm sóc gia đình của mình, tự mình quét dọn sạch sẽ, bố trí căn phòng ấm áp, tự mình nấu cơm, vì người đàn ông của mình mà làm tất cả, đều là một chuyện hạnh phúc. Nhưng cái nhà này hiện tại hình như đã mất đi ý nghĩa của nó, lạnh lẽo không có một chút ấm áp.

Rất lâu sau Tả Á mới hoàn hồn lại, xoay người hoảng hốt đi lên lầu, mở một hộc tủ của cô ra, bên trong đều là những chiếc bình trong suốt bằng thuỷ tinh hình trái tim, đựng rất nhiều sao, còn có một cái ly thuỷ tinh trong suốt nữa, Tả Á đưa tay lấy cái ly kia ra, nâng niu trong tay, nước mắt không tiếng động rơi xuống.

Một ngày cứ như thế trôi qua, mặt trời lặn dần về hướng tây, bóng đêm dần bao phủ, bữa tối Tả Á làm đã nguội lạnh cả, nhưng Kiều Trạch vẫn chưa về. Mắt cô nhìn chằm chằm điện thoại di động để trên bàn ăn, nhưng chuông điện thoại vẫn không một lần vang lên, cô cầm điện thoại lên gọi cho dãy số đã khắc sâu trong đầu, nhưng rồi lại buông xuống, cuối cùng, cô cầm bát đũa lên một mình ngồi thẫn thờ ăn cơm, cô ăn nhưng lại không có cảm giác gì cả. Ăn được vài miếng cô đặt đũa xuống, điện thoại trên bàn lại đột nhiên vang lên, Tả Á không nhìn mà bắt máy luôn: "Alô?"

"T