Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 

Ông xã là Bộ đội đặc chủng - Hàn Dạ Sơ Tuyết

 
Có bài mới 15.10.2014, 15:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 07:35
Tuổi: 28 Chưa rõ
Bài viết: 482
Được thanks: 2108 lần
Điểm: 9.98
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Ông xã là Bộ đội đặc chủng - Hàn Dạ Sơ Tuyết - Điểm: 28
Chương 60: Ở riêng

Có đứa nhỏ cuộc sống không còn tự do tự tại nữa, cho dù có mẹ già, cô cũng không thể mỗi ngày ngừng chiến đấu cho cục cưng ăn sữa, ôm cục cưng dỗ cục cưng. Bất quá nhìn cục cưng mỗi ngày một lớn thì vui sướng, hoàn toàn bù lại những ngày buồn bực, khó trách thường nhìn đến những người cha mẹ vì con của mình cái gì cũng có thể làm, kia hoàn toàn là một loại thiên tính, là người ích kỷ, vì đứa bé của mình nên cái gì cũng có thể làm, không thể bỏ qua một thứ gì.

Chu Lăng không phải là người hay nói chuyện, Ngô Ngôn lại trầm mặc ít nói, nhưng tiểu Ngữ lúc nào cũng "A a "cái miệng nhỏ nhắn kêu không ngừng, chờ lúc bắt đầu biết nói tập tọe thì nói một từ lập đi lặp lại vài lần, cho đến lúc có thể biểu đạt được ý kiến của mình, Chu Lăng cảm thấy: Sẽ không phải là ở trong bệnh viện ôm nhầm đứa bé chứ? Đứa bé này như thế nào lại thích nói chuyện như vậy? Không nói là không chịu được.

Chu Lăng kinh ngạc phát hiện tiểu Ngữ rất có thiên phú âm nhạc. Cô thì không biết hết những nốt nhạc, hoàn toàn có thể nói là không biết gì về âm nhạc, nếu con gái giống mình thì thật là đáng thương, lên thời điểm dưỡng thai cả ngày ở nhà cô đều nghe nhạc giành cho người mang thai, lập trí làm cho đứa bé tương lai không thể giống như mình được, lúc đi KTV chỉ ngồi ở một bên nhìn. Đại khái là dưỡng thai có hiệu quả, tiểu Ngữ nhi đối với tiết tấu âm nhạc đặc biệt mẫn cảm, có đôi khi khóc nháo loạn, nhưng đến khi nghe thấy âm nhạc thì liền an tĩnh lại.

Đến thời điểm có thể nói được, tiểu Ngữ nhi nghe nhạc thiếu nhi có thể hát theo ngâm nga vài câu, tuy rằng giọng hát vẫn chưa rõ, thường xuyên còn bị nghẹn nước miếng, không thể không tạm dừng, Chu Lăng lại kinh ngạc phát hiện, bé hát mỗi một cái âm đều cùng nguyên xướng không có sai biệt lắm, chỉ là âm si nghe không đi ra quá, nhưng âm rất chuẩn.

Thanh âm Ngô Ngôn tuy rằng thâm hậu, nhưng hoàn toàn lại không ca hát. Nhà Chu Lăng bọn họ từ nhỏ đến lớn cũng không có một người có cổ họng tốt, chẳng lẽ bây giờ lại xuất hiện ra một thiên tài âm nhạc?

Không nói tương lai tiểu Ngữ muốn hay không phát triển phương diện này, đi theo con đường âm nhạc, ít nhất bây giờ bé thích âm nhạc, con người luôn phải có một cái ham mê, có thể nói người thích ca hát, tương lai có rất nhiều bạn, đi chơi cũng không đến mức không hợp đàn, đến thời điểm có thể bộc lộ tài năng.

Chu Lăng mua rất nhiều đĩa hát ở trên mạng về, cô cố ý mua loại chất lượng nhất. Thanh âm âm nhạc vừa lớn, âm sắc cũng tốt rất nhiều, bé Ngô Ngữ mừng rỡ thẳng hừ hừ, đi theo âm nhạc xoay lên. Tiểu gia hỏa này thích nhất là lúc vừa hát vừa nhảy phả có người ở bên cạnh xem vỗ tay, hơn nữa chỉ có thể vỗ tay, không được hát theo, bằng không sẽ hầm hừ dừng lại, kêu lên: "Không cần phải hát!" Sau đó bắt đầu lại từ đầu vừa nhảy vừa hát. Nếu mà cố ý hát theo bé, thì thằng bé kia sẽ tức giận dừng lại trừng mắt, sau đó lại đây đem người đẩy vào phòng đóng cửa lại.

Có đôi khi, Chu Lăng cũng sẽ nghĩ, có phải hay không cô rất hy vọng con gái làm ca sĩ, mà cũng không biết có phải hay không kỳ thật là tiểu hài tử đều giống nhau, giống như tiểu Ngữ thích ca hát, kỳ thật cô căn bản không giống chính mình nghĩ như vậy có thiên phú âm nhạc? Cô như vậy có thể làm cho thằng bé kia bị áp lực, có thể hay không nuông chiều bị hư?

Giáo dục đứa nhỏ thật là một chuyện hết sức khó khăn và phiền toái a!

Chờ thời điểm tiểu Ngữ được hai tuổi, Chu Lăng liền đưa bé vào nhà trẻ ở trong bộ đội. Người nhà theo tùy quân càng ngày càng nhiều, cho nên trẻ con cũng càng ngày càng nhiều.

Thằng bé kia tiến vào cũng an vị ở trong đó, tính so tuổi với đám bạn thì bé là người cao nhất, trừ bỏ giọng nói không rõ, nhưng cái gì cũng nói được, mọi người đều nói thoạt nhìn thằng bé kia giống như đứa bé ba tuổi. Điểm này cũng làm cho Chu Lăng nhẹ nhàng thở ra, xem vóc dáng tiểu Ngữ này, hoàn toàn là chỉ giống Ngô Ngôn, cô vẫn lo lắng sẽ giống mình, thấp bé. Lúc cô đi tìm việc, tìm bạn trai cảm thấy rất mệt, bất luận là ở công ty hay là đàn ông, đều nói: muốn chiều cao ngoài một mét sáu mươi năm. Chu Lăng cơ hồ muốn phát điên, cái loại thấp bé giống như cô có phải hay không sẽ chết đói, phải làm lão xử nữ già cả đời?

Hoàn hảo tiểu Ngữ giống Ngô Ngôn, mà chính bản thân cô may mắn quen được Ngô Ngôn. Khả năng sau này cô sẽ không đem con gái gả cho người đàn ông mà không hề quen biết, ai biết tương lai tiểu Ngữ có thể hay không gặp được một người đàn ông tốt giống như Ngô Ngôn.

Lại qua một năm, bé Ngô Ngữ ba tuổi, bé Phúc Binh bảy tuổi. Bảy tuổi là phải bắt đầu học tiểu học, mặc dù đại đội đặc chủng có nhà trẻ, nhưng không có lớp tiểu học. Mà trường tiểu học ở bên thôn phụ cận, Chu Lăng vẫn lo lắng đem đứa bé đưa đi qua. Vài năm trước cô đã sớm xem qua, chỉ có ba cấp, từng cấp một chỉ có một ban, từng ban không đến mười người. . . Trường học như vậy cô có thể tin tưởng sao? Không nói nhất định phải vào trường điểm hay trường quý tộc, nhưng chủ yếu cũng phải tốt một chút chứ? Trường này giáo viên lại không đầy đủ, trong lớp trừ bỏ cái bảng đen và bàn ghế thì cái gì cũng không có,.

Không có biện pháp, Chu Lăng cắn răng một cái, đăng ký báo danh cho bé Phúc Binh vào trường học nước ngoài. Tuy trường học nước ngoài là tư nhân, nhưng ở thành phố N cũng được tính một nửa trọng điểm.

Nghe nói là có mấy lãnh đạo cao cấp có cổ phần ở trong đó, cho nên mấy giáo viên trung học đều điều giáo viên qua đó nhận chức, lấy nguyên nhân là tiền lương cao, phúc lợi cũng tốt.

Vốn cho bé Phúc Binh ở trọ ở trong trường, nhưng lo lắng bé vẫn còn quá nhỏ, như thế Chu Lăng nào cũng lo lắng, cuối cùng quyết định là thuê phòng ở ngay bên cạnh trường học, bản thân mình mang bé Ngô Ngữ và bé Phúc Binh đi qua ở.

Từ chỗ ở đi đến trường học không đến mười phút, còn không cần phải đi qua đường cái, bé Phúc Binh lại nhu thuận nghe lời, chỉ cần dẫn bé đi theo mấy lần, là hoàn toàn có thể yên tâm tự mình đi được. Dưới tầng nhà có quán bán đồ ăn sáng, có thể cầm tiên tự mình bé giải quyết, nếu mà nói lúc giữa trưa không muốn về nhà thì có thể ăn cơm ở trong trường học, buổi chiều tan học là về nhà.

Nhà trẻ tiểu Ngữ cùng tìm tốt lắm, cách hai con phố nhỏ là có một nhà trẻ tư nhân, cũng không nhỏ, và cũng có tiếng tăm ở thành phố N. Tuy rằng tiền phí đi học của hai bé có chút cao, nhưng lấy bọn họ thu vào mà nói gánh nặng thì không tính là quá nặng.

Hiện tại tệ nhất là vợ chồng bọn họ là hai người ở hai nơi, hoặc là buổi chiều thứ sáu Chu Lăng mang theo hai con trở về nhà, hoặc là buổi sáng thứ bảy Ngô Ngôn lái xe đi vào nội thành, hai người một tuần gặp một lần, so với ngưu lang chúc nữ thì vẫn còn tốt hơn nhiều.

Loại ở riêng này là tạm thời là nhìn không tới rạng đông, muốn cho bé Phúc Binh ở trọ trong trường cũng phải chờ vài năm nữa, chờ tới thời điểm bé học trung học, thì tiểu Ngữ cũng lên học tiểu học, cô vẫn là ở thành phố N. . . Tính thời gian, ít nhất cũng phải năm, sáu, bảy, tám năm.




Đã sửa bởi cogaivungbien lúc 11.12.2014, 12:58, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn cogaivungbien về bài viết trên: Bach thao, Cyclotron, Eavesdrop, ViViNTT, angell0nelycute, hanayuki001, hotaru_yuki, lamlinh81, lilylazy, trankim
     
Có bài mới 17.10.2014, 18:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 07:35
Tuổi: 28 Chưa rõ
Bài viết: 482
Được thanks: 2108 lần
Điểm: 9.98
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Ông xã là Bộ đội đặc chủng - Hàn Dạ Sơ Tuyết - Điểm: 31
Chương 61: Tiếp tục sinh hoạt

Cuộc sống ở riêng không có mệt mỏi như Chu Lăng nghĩ, hai đứa nhỏ đều ăn cơm trưa ở trường học, buổi chiều bốn giờ đi ra ngoài mua đồ ăn, thuận tiện đón tiểu Ngữ về nhà, lúc này bé Phúc Binh cũng về nhà không sai biệt lắm. Để cho bé Phúc Binh chơi cùng em gái trong chốc lát, cô đi nấu cơm, cơm nước xong xuôi là giúp bé Phúc Binh làm bài tập, rồi giúp tiểu Ngữ tắm rửa, chờ ba người đều tắm xong rồi trực tiếp đem quần áo vào máy giặt -- lại nói tiếp, thời điểm trước kia con gái của chị họ hai, ba tuổi, lúc đi ra ngoài là mặc quần áo sạch sẽ, lúc trở về là quần áo bẩn đen xì xì, tiểu Ngữ lại thích sạch sẽ, sẽ không giống như những đứa nhỏ nhỏ như vậy, quần áo chỉ cần ô uế một chút thì bé sẽ nhăn lông mày lại, phải thay quần áo khác ngay. Ở nhà trẻ không thay được quần áo, cho nên bé sẽ đặc biệt cẩn thận, không làm quần áo mình bị dơ, cũng không cho những bạn nhỏ khác làm dơ quần áo mình.

Điểm ấy ở người khác xem ra có vẻ không được đáng yêu cho lắm, nhưng giúp Chu Lăng giảm đi không ít chuyện. Chỉ là thói quen có chút thay đổi, trước kia buổi tối cô đều thích viết tiểu thuyết, bây giờ buổi tuối phải bồi bọn nhỏ chơi, giúp bọn nhỏ làm bài tập về nhà, kể truyện cho bọn nhỏ nghe, bồi bọn nhỏ ngủ, bây giờ tiểu thuyết chỉ có thể viết vào ban ngày. Trước kia cảm thấy ban ngày một chữ cũng không thể viết ra được, đến buổi tối tinh thần gấp trăm lần, tốc độ phiên nhiều lần, nói đến cũng là vẫn đề thói quen. Bây giờ không có biện pháp, ban ngày chỉ có thể viết tiểu thuyết, lâu lâu rồi cũng thành thói quen.

Bất quá hai vợ chồng ở riêng cũng không lâu dài như Chu Lăng tưởng tượng, đến thời điểm bé Phúc Binh lên cấp, thì Ngô Ngôn thăng chức, thăng thành phó đại đội trưởng đại đội đặc chủng. Tuy rằng là phó, nhưng rốt cuộc vẫn là thăng chức. Hiện tại anh chỉ cần xử lý toàn bộ công việc trong đội, không cần phải mỗi ngày ở trong đội không được rời đi. Vì thế anh bắt đầu là buổi sáng đi làm, buổi tối lái xe về nhà, nhìn không khác gì người đi làm văn phòng đúng giờ đi đúng giờ về. Hơn nữa anh không muốn gây sự chú ý đến mọi người, cho nên mỗi ngày đến bộ đội mới thay quân trang, tan tầm về nhà là thay đổi quần áo hàng ngày, hàng xóm chỉ nghĩ đến người đàn ông này là thành phần tri thức bình thường, ở nơi nào chuyển đến đây, nhưng không có người nào biết được người đàn ông cao lớn này là tân thượng tá mới nhận chức, đường đường là phó đại đội trưởng đại đội đặc chủng.

Trừ bỏ hai vợ chồng không cần ở riêng, đối với chuyện Ngô Ngôn thăng chức. Chu Lăng không biết là vừa mừng hay là vừa lo. Không phải thường xuyên mang đội ra ngoài làm nhiều vụ, đương nhiên là an toàn rất nhiều, nhưng cũng là đại biểu cho một việc, nếu cần anh mang đội đi làm nhiệm vụ thì đặc biệt rất nguy hiểm và gian nan. Cũng may loại nhiệm vụ này cũng không nhiều lắm. Bất quá Ngô Ngôn mới đi làm xong một nhiệm vụ, nhiều nhiệm vụ như vậy Chu Lăng cảm giác thấy mình sẽ mắc phải bệnh tim.

Thời điểm vừa mới bắt đầu cô cao hứng thật, thăng chức là việc nhỏ, không cần mang đội chẳng khác nào không cần đi làm nhiệm vụ a!

Không nghĩ tới yên tâm qua được mấy tháng, Ngô Ngôn lại giống như trước mỗi lần đi làm nhiệm vụ sẽ giống nhau, đột nhiên sẽ không có tin tức. Hôm đó Chu Lăng phát hiện Ngô Ngôn không trở về, di động tắt máy không gọi được, trong lòng liền kinh hoàng, thật vất vả đợi cho đến ngày hôm sau, cô thử gọi một lần nữa nhưng máy không thông, liền đem điện thoại gọi tới chỗ đại đội trưởng.

Kết quả thật giống như cô dự liệu, Ngô Ngôn mang đội đi làm nhiệm vụ. Đều đã kết hôn vài năm như vậy, cô còn có phải hay không vẫn không thích ứng được sự chờ đợi ở nhà, hơn nữa loại tình huống này rõ ràng hết sức nguy hiểm. Cũng may bây giờ có hai đứa con làm lòng cô phân tâm, làm cho cô bận rộn, để tạm thời quên đi sự vướng bận, đồng ngôn đồng ngữ đáng yêu luôn làm cho cô nở nụ cười, những động tác tri kỷ lại làm cho cô cảm thấy hết thảy đều giá trị, mà cuối cùng là làm cho lòng cô yên ổn xuống dưới chỉ có thể là Ngô Ngôn mang theo bóng dáng mệt mỏi xuất hiện ở trước cửa.

Thời điểm Chu Lăng nhìn thấy Ngô Ngôn thì những oán giận cùng lo lắng ở trong lòng đã bỏ hết ra ngoài đầu, chỉ nhớ rõ lúc đón nhận hỏi: "Ngô Ngôn anh đã trở lại? Không có bị thương chứ?" Làm vợ của quân nhân, cô chẳng sợ lại quan tâm, cũng không thể hỏi đến công việc của anh, chỉ có thể làm tốt công việc ở nhà không để cho anh lo lắng phân tâm khi đi làm nhiệm vụ.

"Tiểu Lăng thật xin lỗi, làm cho em lo lắng. " Ngô Ngôn an ủi bế ôm cô, "Anh tốt lắm, không có bị thương, chỉ là rất đói bụng, có cái gì ăn không?"

"Ăn sao?"

Hai đứa nhỏ ở trong phòng khách nghe thấy thanh âm ba ba, kêu to vọt ra, một bên một bé ôm cánh tay ba-- tiểu Ngữ còn quá nhỏ, chỉ có thể ôm chân ba ba --kêu lên

"Ba ba, ba đã trở về. . . "

"Ba ba, tiểu Ngữ rất nhớ ba. "

Chu Lăng mỉm cười, tiểu Ngữ cũng không biết giống ai, rõ ràng cô và Ngô Ngôn là kiểu người không để tình cảm lộ ra ngoài, nhưng miệng thằng bé kia cực kỳ ngọt, giỏi nhất là nịnh người, lời ngon tiếng ngọt, đến nỗi ông ngoại bà ngoại đều đem cháu gái làm tâm can bảo bối.

"Được rồi, hai đứa đều buông ba ba các con ra, ba đang mệt mỏi, trước tiên để cho ba ngồi xuống. "

Chu Lăng nói "Binh binh, đi lấy cho ba con cốc nước, tiểu Ngữ đi lấy bánh bích quy ra đây cho ba ăn được không?"

Hai đứa nhỏ vội vàng đáp lời chạy tới phục vụ cho ba ba. Ngô Ngôn ngồi dựa vào ở trên sô pha, toàn thân trầm tĩnh lại, mỉm cười nhìn vợ đi lại ở trong phòng bếp làm đồ ăn ": Tiểu Lăng, tùy tiện làm vài thứ cũng được, mà cũng sắp đến giờ cơm chiều rồi".

Chu Lăng quay đầu hướng anh cười nói: "Vừa vặn ngày hôm qua mua mấy cân rau cần, trước tiên nấu vài món cho anh ăn, rất nhanh là được ăn thôi. "

Bánh sủi cảo quả nhiền là rất nhanh đã làm xong, nói vài cái, kỳ thật cũng là một cân. Ba người cười tủm tỉm ngồi vây quanh ở một bên xem Ngô Ngôn từng ngụm từng ngụm ăn, tiểu Ngữ kêu lên: "Ba ba, gói bánh trẻo, còn có con nữa. "

Bé Phúc Binh gật đầu liên tục: "Em gái có giúp con lấy da bánh trẻo. "

Chu Lăng cũng gật đầu: "Hai con đã giúp em. "

Ngô Ngôn giật mình, khó trách lấy kỹ thuật của Chu Lăng, thì những viên bánh trẻo không có những kiểu hình thù đặc biệt như thế này. Anh mồm to nuốt viên bánh trẻo, nói: "Ba đang nghĩ, khó trách sao hôm nay ăn bánh trẻo lại đặc biệt ngon như thế này. "

Hai bọn nhỏ nghe thế vậy cười tít mắt, đột nhiên tiểu Ngữ kêu lên: "Mẹ, có tưng đây ba ăn sẽ không đủ no. "

Bé Phúc Binh cũng gật đầu theo, mỗi lần ba ăn, ăn rất nhiều, căn bản tưng đây là không đủ.

Chu Lăng lại bật cười: "Sắp đến giờ ăn cơm chiều, hiện tai ba ăn trước một ít cho lót dạ, rồi đợi một lát cùng chúng ta ăn cơm chiều, như vậy không thích sao? Bây giờ ba ăn no, chờ thời điểm chúng ta ăn cơm, ba chỉ có thể ngồi ở một bên nhìn. "

"Kia không được!" bé Phúc Binh thất thanh nói, "Buổi tối sẽ ăn tôm hùm. "

"Tôm hùm ăn rất ngon, ba ba cũng ăn, không nên ăn bánh trẻo nữa. " Tiểu Ngữ nhìn mẹ kêu lên, thật giống như sợ mẹ sẽ lấy thêm bánh trẻo cho ba ăn, làm cho ba ăn no, để không cho ba ăn tôm hùm.

Chu Lăng liền trắng mắt nhìn Ngô Ngôn liếc mắt một cái, nói: "Anh nhìn xem các con tốt của anh, có ba là không cần mẹ. "

Bé Phúc Binh khẩn trương, giải thích nói "Không phải là không muốn mẹ, mà là đều muốn ba mẹ. "

Tiểu Ngữ gật đầu: "Đều muốn. "

Chu Lăng cười to, hai tay liền nhéo mặt hai bé một phen, nói: "Được rồi, mau đi xem phim hoạt hình mà các con thích, để cho ba con yên tĩnh ăn cơm.



Đã sửa bởi cogaivungbien lúc 11.12.2014, 12:59, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn cogaivungbien về bài viết trên: Bach thao, Cyclotron, Eavesdrop, Keobonggon2013, Ngô Thanh, angell0nelycute, chichbong121, hanayuki001, hoand, hotaru_yuki, lamlinh81, trankim, yuxi
     
Có bài mới 21.10.2014, 10:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 07:35
Tuổi: 28 Chưa rõ
Bài viết: 482
Được thanks: 2108 lần
Điểm: 9.98
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Ông xã là Bộ đội đặc chủng - Hàn Dạ Sơ Tuyết - Điểm: 28
Chương 62: Chờ đợi thế giới hai người

Hiện tại cả gia đình bọn họ là ở trong ngôi nhà ba phòng do chính mình mua, lúc ấy thuê phòng ở bất quá là ở nửa năm, bởi vì con của chủ thuê nhà kết hôn lên chủ thuê nhà lấy lại phòng. Ngô Ngôn nghĩ đại khái vài năm nữa cũng không rời đi thành phố N, lên quyết định mua nhà ở, chờ đến thời điểm thích hợp thì lại bán đi. Vị trí cũng tốt, cách trường trung học tiểu học cũng không xa.

Ba cái phòng ngủ, vừa vặn hai vợ ở một phòng, hai bọn nhỏ cũng mỗi người một phòng. Từ hồi nhỏ Chu Lăng cũng ngủ một mình một phòng, cho lên hai bọn nhỏ cũng để cho chúng từ bốn, năm tuổi tự mình ngủ một phòng, hai thằng bé kia thích ứng cũng rất nhanh. Mà Bé Phúc Binh lại làm tấm gương tốt cho em gái học tập. Cho nên gần đây tiểu Ngữ thấy anh trai có phòng riêng, mà thứ hai là đại khái bé cũng có tính cách di truyền từ Chu Lăng. Yêu tự do, đối với việc mình ngủ một mình một phòng thì vô cùng cao hứng tiếp nhận, cùng mẹ đi mua những miếng dán tường hoạt hình mà mình thích, chăn ga gối đệm rèm cửa sổ, đồ dùng để trang trí phòng.

Đối với quyết định của Chu Lăng đương nhiên Ngô Ngôn là đồng ý cả hai chân hai tay, ít nhất về sau hai vợ chồng có thân thiết không cần bó tay bó chân, lúc nào cũng lo lắng làm cho con gái thức giấc, lại càng không cần lo lắng khi đang thân thiết được một nửa thì thấy cặp mắt to tò mò của con gái.

Muốn nói anh lo lắng về vấn đề này cũng là có căn cứ. Có một lần, anh làm xong nhiệm vụ trở về, nửa tháng không gặp, thời điểm buổi tối thân thiết hơi kích động một chút, âm thanh lớn một chút, khí lực lớn một chút, kết quả làm được một nửa, đột nhiên nghe được âm thanh non nớt của con gái đang hỏi: "Ba ba, mẹ, hai người đang làm cái gì vậy?"

Tuy rằng Ngô Ngôn phản ứng rất nhanh, trước tiên là dùng chăn đem hai người che lại, nhưng nhìn ánh mắt tò mò của con gái lại nói không lên lời. Vì chuyện này, mà suốt một tháng Chu Lăng không đáp ứng cùng anh ML. Ngô Ngôn buồn bực không thôi.

Bây giờ rốt cục cái bóng đèn nhỏ cũng ở một mình một phòng, vào lúc ban đêm. Ngô Ngôn chờ hai bọn nhỏ trở về phòng của mình đi ngủ, lập tức liền đóng cửa lại đem Chu Lăng bóc sạch sẽ. Anh đã sớm nhắm ngay cái ban công to kia, muốn ở đằng kia thử một lần.

Nhắc tới ban công cũng không có gì khác biệt so với những chỗ khác, bất quá dài đến một mét, rộng chừng một mét, cửa sổ làm bằng kính thủy tinh vây quanh lan can, Chu Lăng rất thích ngồi chỗ này phơi nắng đọc sách, ở bên ngoài thì không nhìn được vào bên trong, nhưng ở bên trong lại có thể nhìn rõ rành mạch ở bên ngoài, chung quanh tất cả đều là thủy tinh trong suốt chắc chắn rất thích hợp ML, vừa an toàn, vừa kích thích, Chu Lăng lại không thấy khẩn trương mà rất hưng phấn, thời điểm chưa lập gia đình cô cảm thấy hình tượng bản thân mình sẽ rất rối loạn, hiện tại xem ra quả nhiên là.

Ngô Ngôn cũng rất hưng phấn, không cần băn khoăn đến con gái, nên rất yên tâm làm ở chỗ mình đã nhắm rất lâu, mặc dù Chu Lăng rất hưng phấn nhưng cũng có điểm đau đớn. . . Một tay anh che miệng Chu Lăng, càng dùng sức va chạm.

Thời điểm hai người sắp lên cao trào trong nháy mắt, đột nhiên ở ngoài cửa truyền đến tiếng nức nở: "Mẹ, tiểu Ngữ sợ hãi. . . "

Nghe thấy tiếng khóc của con gái, toàn thân Chu Lăng liền cứng đờ, đáng thương Ngô Ngôn đường đường là phó đại đội trưởng đại đội đặc chủng, thân thể run lên, nhất thời nhũn xuống như chú. . .

Anh cười khổ nhìn vợ ôm con gái nằm ở trên giường dỗ, quả nhiên con cái chính là chủ nợ kiếp trước của cha mẹ, lo lắng cố sức kiếm tiền nuôi lớn còn không nói, ngay cả cuộc sống vợ chồng cũng bị ảnh hưởng, anh thật sự rất sợ nếu lại bị vài lần như vậy thì tiểu đệ của anh sẽ bị dọa hỏng.

"Tiểu Lăng, sắp đến nghỉ hè, đưa bọn nhỏ về nhà bố mẹ đi, sau đó chúng ta lại đi du lịch chứ?"

Hai mắt Chu Lăng sáng lên: "Anh có rảnh?"

"Năm nay ngày nghỉ của anh còn chưa có dùng, mà có công việc cũng không có gì, đến lúc dó chúng ta cùng nhau đi ra ngoài du lịch, trước tiên em hãy chọn chỗ đi. " Ngô Ngôn tính toán có hơn một tháng hưởng thụ thế giới hai người, nên phải hưởng thụ tốt một phen.

Bé Phúc Binh nghe mẹ cùng ba ba đi ra ngoài du lịch, đều dùng ánh mắt to ngập nước đáng thương hề hề nhìn Chu Lăng: "Mẹ, người cùng ba ba không cần Phúc Binh và tiểu Ngữ sao?"

Chu Lăng xem một trận mềm lòng, đang muốn nói chuyện, thì một âm thanh sáp tiến vào: "Các con đều đã lớn, sao còn có thể mỗi ngày đều đi theo mẹ được? Mỗi ngày mẹ đều phải nấu cơm, giặt quần áo, quét tước vệ sinh, còn phải giúp các con làm bài tập về nhà, kể truyện cổ tích, cùng các con chơi, cả một năm đều vất vả khổ cực như vậy, ba ba đem mẹ đi chơi vài ngày còn không được sao?" Hoàn hảo anh trở về kịp, bằng không vợ sẽ bị hai cái tiểu hỗn đản lừa bịp, lúc có hai cái thằng bé kia, anh còn không có hưởng thụ được thế giới hai người.

Hai thằng bé kia bị ba nói như vậy áy náy không thôi, vội vàng chạy đến bóp chân cho mẹ: "Mẹ, về sau con sẽ giúp mẹ rửa bát. "

"Con giúp mẹ. . . tiểu Ngữ suy nghĩ nửa ngày, "Con giúp mẹ sới cơm. "

Chu Lăng cảm động đỏ đôi mắt, che giấu hít cái mũi, ôm hai đứa nhỏ cười nói: "Các con ngoan, mẹ thật vui mừng a. "

Tiểu Ngữ đỏ mặt, nói: "Mẹ, con cũng nguyện ý giúp mẹ làm việc nhà. . . Chính là cái gì con cũng có thể làm. "

"Làm sao được, con mỗi ngày thân ái mẹ, giúp mẹ cầm bát, sới cơm, đều là giúp mẹ a. "

Bé Phúc Binh ngại ngùng nói: "Mẹ, con cũng nguyện ý giúp mẹ làm việc nhà, con sẽ rửa bát, và quét rác. "

"Được, đều là bé ngoan. "

Đến nghỉ hè, Chu Lăng liền dẫn hai bọn nhỏ về thành phố J trước, đến thời điểm giữa tuần Ngô Ngôn làm xong tất cả các việc trong bộ đội, liền theo chân bọn họ hợp lại. Hai bọn nhỏ cùng chơi với mấy anh chị em họ bên ngoại, lên rất ngoan ngoãn đáp ứng ở lại nhà ông bà ngoại, năm nay sẽ không cùng ba mẹ đi du lịch.

Lúc này Chu Lăng lựa chọn là đi cổ trấn Giang Nam, lại đi vòng bờ biển. Kỳ thật cô cũng không biết mùa hè đi cổ chấn có phải là lựa chọn tốt không, tổng cảm thấy nếu mùa xuân mà kéo dài, thì thời điểm lúc đến có thể mặc sườn sám, cầm ô hoa, nhưng đáng tiếc thời điểm mùa xuân thì không có thời gian. Cũng may mấy ngày nay thời tiết có vẻ mát mẻ, mưa dầm kéo dài, cũng coi như được thông qua.

Nhưng nếu thật ra cô mang theo sườn sám, mà Ngô Ngôn mặc quân trang của thời dân quốc, khi quân phiệt chiếm đóng thì có vẻ rất tốt. Như vậy cô có thể suy diễn một hồi chuyện xưa về một tình yêu cảm đông của một người quân nhân với một cô gái.

"Nếu không lúc trở về em lền viết tiểu thuyết về chuyện xưa là được. "Ngô Ngôn dở khóc dở cười, vội vàng dời đi sự chú ý của cô, bằng không chỉ sợ cô đột nhiên phát ra ý tưởng, đi thuê quần áo bắt buộc anh sắm vai thành nhân vật.



Đã sửa bởi cogaivungbien lúc 11.12.2014, 13:00, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn cogaivungbien về bài viết trên: Bach thao, Cyclotron, Eavesdrop, hanayuki001, hotaru_yuki, lamlinh81, trankim
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 69 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hi Hi Ha Ha 1102, Vantt và 81 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

12 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

18 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn
Aka: Kể truyện ma vòng 3 đi các cu gái :)2 đảm bảo đậu chắc :lol:
Đào Sindy: on pc vẫn có nghe audio mà bạn?
huongvi94: có ai cho mk hỏi sao mk dùng máy tính lại k thấy chức năng nghe truyện nữa nhỉ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.