Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 

Vương phi cường hãn - Luyến Nguyệt Nhi

 
Có bài mới 09.01.2014, 13:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 24.07.2013, 12:33
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 462
Được thanks: 1743 lần
Điểm: 21.72
Có bài mới [Cổ đại] Vương phi cường hãn - Luyến Nguyệt Nhi - Điểm: 10
images

Vương phi cường hãn

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi

Thể loại: Ngôn tình cổ đại, sủng

Converter: Ngocquynh520 - diendanlequydon

Editor: Diệp Y Giai

Nguồn: https://dongnghicac.wordpress.com/

Độ dài: ~145c - Cuốn 1: 102c + Cuốn 2: 43c


Giới thiệu

Cái gọi là rồng mạnh không đè bọn rắn độc.

Quản ngươi phú thương, hay là Vương gia. Đến địa bàn của nàng, xoa tròn bóp nghiến, đều là nàng định đoạt.

Nhìn ngươi bộ dạng cũng ra hình người, liền gắng gượng thu ngươi làm áp trại phu quân đi.
Cái gì? Không làm?

Hắc, tiểu tử. Bổn cô nương cũng không chê ngươi một bộ dáng yếu nhược thư sinh, ngươi còn dám cự tuyệt?

Không để cho ngươi xem chút vẻ mặt, ngươi còn không biết tình cảnh của mình. Người đâu, khiêng đi. Thành thân, lên giường. ---Ta làm chủ!

Hồ ly tinh, bên kia đến, bên kia lăn.

Quản ngươi là thiên kim tiểu thư, hay là Quận chúa tôn quý, muốn cướp nam nhân của bổn cô nương, đánh bay!

Trong mắt mọi người, hắn là người tuấn mỹ nhưng nho nhã yếu đuối – Tiêu Dao Vương.

Hắn cũng là lâu chủ phía sau màn của tổ chức hắc ám lớn nhất – Ám Ảnh lâu.

Hắn lại là phu quân của nàng, thích nàng bộ dáng hào hứng làm càn, thích nàng phóng khoáng không chịu gò bó.

Vì nàng, văn nhược Tiêu Dao Vương rốt cuộc đem bộ mặt bị ẩn giấu bộc lộ ra.

Cho dù phụ hết người trong thiên hạ, cũng cùng nàng không tách không rời.



MỤC LỤC


Bấm vào để xem!

CUỐN 1

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5
Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10
Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15
Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20
Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25
Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30
Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35
Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40
Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45
Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50
Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55
Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60
Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65
Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70
Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75
Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80
Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85
Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90
Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95
Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100
Chương 101 Chương 102

CUỐN 2
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5
Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10
Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15
Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20
Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25
Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30
Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35
Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40
Chương 41 Chương 42 Chương 43



Đã sửa bởi Diệp Y Giai lúc 20.06.2015, 13:15, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diệp Y Giai về bài viết trên: Ma Hề, ThuyDuong18, TieuKhang, Yến My, alicepham, alligator, khachthamquan, ongbjrak198, tieuthu_soma, tngh218000
     

Có bài mới 09.01.2014, 13:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 24.07.2013, 12:33
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 462
Được thanks: 1743 lần
Điểm: 21.72
Có bài mới Re: [Cổ đại] Vương phi cường hãn - Luyến Nguyệt Nhi - Điểm: 34
Cuốn 1

Chương 1: Đường này do ta mở!


Thanh Sơn nguy nga, núi non chập chùng, liền nhau không dứt, tựa như một bức bình phong thiên nhiên.

Dưới chân núi Thanh Sơn, cây cối tươi tốt, cỏ dại mọc thành bụi rậm, đóa hoa nhỏ đắm chìm trong ánh sáng nhu hòa, lẳng lặng tỏa ra hương thơm. Tiếng chim thanh thanh, bướm bay nhẹ nhàng. Con đường hẹp ngoằn nghoèo trải dài, tựa như con Cự Long uốn lượn thân mình.

Đây đúng là một bức tranh thiên nhiên, mỹ lệ mê người.

Đỉnh nhuyễn kiệu màu xanh ngọc do bốn hán tử mặc áo vải xanh khiêng chậm rãi mà đi, trước sau kiệu đều có hai thị vệ đeo đao. Bọn họ bộ pháp trầm trọng, hai mắt sáng ngời có thần. Sợi tóc như mực dưới khúc xạ mặt trời ánh lên điểm sáng, quá mức uy phong.

Ba ba—hai khối đá lớn bị bắn tới, rơi trên mặt đất phát ra tiếng vang.

Xoạt một tiếng, thị vệ trước sau đồng thời rút bảo đao ra khỏi vỏ. Ánh đao lập lòe, nét mặt căng thẳng, một trước một sau đem kiệu bảo hộ ở chính giữa: “Là ai? Đi ra.”

“Khanh khách. . .”

Tiếng cười như chuông bạc liên tiếp truyền đến, giống như một dòng suối trong suốt ngọt lành chảy xuống. Ngay sau đó, một đạo hồng y xuất hiện trên hòn đá lớn ngay trước mặt họ, gió nhẹ lay động, tóc đen tung bay, tay áo đỏ rực, hệt như một đóa tường vi màu đỏ nở rộ.

Thị vệ cùng kiệu phu đều sửng sốt, không nghĩ tới lại là một thiếu nữ xinh đẹp xuất hiện.

“Ai, tiểu cô nương, ngươi ngăn cản chúng ta làm gì?” Thị vệ râu quai nón là người phương bắc, nói chuyện thẳng thắn. Thấy tiểu cô nương xinh đẹp này, phòng bị giảm đi không ít.

Hồng y thiếu nữ trừng mắt nhìn, hai tay bắt chéo bên hông. Con ngươi đen như bảo thạch nhìn bọn hắn, rất có khí thế mà quát: “Đường này do ta mở, cây này do ta trồng. Nếu muốn đi qua đây, để lại tiền lộ phí.”

“La hét—“ Thị vệ râu quai nón nghe được lời của nàng kịp phản ứng, “Thì ra chúng ta gặp được nữ tặc rồi.”

Bên cạnh, hắc y thị vệ nắm đao, nhếch môi hướng hồng y thiếu nữ cười nói: “Ta nói tiểu cô nương nhà ai vậy, nữ tặc cũng không phải trò chơi để đùa, ngươi vẫn là ngoan ngoãn đi về nhà đi.”

Nữ tặc? Nhìn nàng bộ dáng mảnh mai yếu đuối, nói là thiên kim tiểu thư cũng không sai biệt lắm.

“Ha ha ha. . .” Thị vệ vừa nói ra, tất cả mọi người cười theo, tiếng cười vang dội, thật lâu không tiêu tan. Hồng y thiếu nữ bị tức đến khuôn mặt đỏ bừng, bàn tay mềm cầm lấy roi da bên hông, ba ba− vung tay vài cái. Trong lúc nhất thời, cát bụi bay mù mịt, hoa cỏ điêu tàn. Chim bay, bướm tản.

“Phi, cư nhiên dám coi thường ta. Cô nãi nãi muốn các ngươi đẹp mặt.” Lông mày nàng dựng thẳng, cầm roi vung tay lên.

Phía sau nàng, trên núi, trong nháy mắt bóng người lay động, nhìn kỹ, tất cả đều là nam tử nắm giữ binh khí.

“Nguy rồi, có mai phục.” Ban nãy không cho là đúng, bọn thị vệ trợn tròn mắt, không nghĩ tới thiếu nữ mảnh mai này lại thật sự là nữ thủ lĩnh của bọn cướp. Bốn thị vệ nhanh chóng vây quanh kiệu, bốn gã kiệu phu cũng hoảng sợ. Tám người, tám ánh mắt đều cảnh giác nhìn chằm chằm vào bọn sơn tặc, bầu không khí như đông cứng lại.

“Thế nào?” Hồng y thiếu nữ đắc ý nhếch nhếch môi. “Các ngươi là bỏ vũ khí xuống đầu hàng, hay là muốn cô nãi nãi ta cho các ngươi một roi?”

“Cô nương đến tột cùng muốn làm cái gì?” Hắc bào thị vệ thu lại nụ cười, mâu quang phát lạnh, đại đao trong tay hàn quang lập lòe.

“A phi, ta nói các ngươi có lỗ tai hay không hả?” Hồng y thiếu nữ không kiên nhẫn vung roi lên. “Chúng ta là sơn tặc, sơn tặc ngươi hiểu không? Đương nhiên là chặn đường ăn cướp a.”

Liếc mắt xem thường, những người này thật là ngu ngốc.

“Lớn mật.” Thị vệ râu quai nón hét to, hai mắt trừng lớn như mắt trâu. “Trong mắt các ngươi có còn vương pháp nữa hay không? Các ngươi có biết người trong kiệu này là ai không?”

“Vương pháp?” Hồng y thiếu nữ nhăn mày, xem thường mà chế nhạo. “Vương pháp trị giá mấy lượng bạc? Ta quản người trong kiệu là người phương nào. Đến địa bàn Bắc Tiểu Lôi ta, xoa tròn bóp nghiến đều do cô nãi nãi ta định đoạt.”

“Ngươi—“ Mọi người bị lời nói ngông cuồng của hồng y thiếu nữ tức giận đến đỏ mặt, căm hận mà trừng mắt nhìn nàng.

“Bớt nói nhảm đi. Để lại ngân lượng ta sẽ thả cho các ngươi đi.” Bắc Tiểu Lôi không kiên nhẫn vung roi lên, roi qua chỗ nào, lá cây chỗ đấy liền rụng ào ào. Nàng là cướp, tại sao phải theo bọn dê béo không thức thời lãng phí nước bọt.

“Hừ, muốn cướp, xem ngươi có bản lĩnh kia hay không .” Hắc bào thị vệ lạnh lùng hừ một tiếng, con ngươi sâu kín giống như đầm băng, đại đao đưa ra, ánh mặt trời dừng trên mặt đao bóng loáng, lóe ra hào quang dị thường.

“Cắt, ta có ngốc như vậy sao? Lãng phí thời gian với ngươi.” Thiếu nữ liếc mắt nhìn hắc bào thị vệ, ngươi một bộ dạng không có đầu óc. Cánh tay nhỏ nhắn hướng về sau, vẫy vẫy, cất cao giọng gọi. “Tiểu Kim, Tiểu Ngân, Tiểu Tài, Tiểu Bảo, mấy người này giao cho các ngươi.”

Nàng vừa nói xong, mọi người chỉ cảm thấy một trận cuồng phong thổi qua. Bốn thiếu niên tướng mạo giống nhau như đúc tựa hồng ưng phi xuống trước mặt thị vệ. Bọn họ tầm khoảng mười ba mười bốn tuổi, đều mặc áo xanh, eo đeo đai lưng trắng. Gương mặt mượt mà, ánh mắt đen như bảo thạch lóe sáng. Mũi tinh xảo, đôi môi khẽ mân. Nếu không phải một thân khinh công vô cùng cao, không ai sẽ nghĩ tới bọn họ là người luyện võ. Bốn thị vệ nhìn thấy khinh công của bốn thiếu niên cực kỳ tuấn tú đều không dám khinh thường, âm thầm dặn dò đám người kiệu phu phải bảo vệ tốt cỗ kiệu. Bốn người đều nắm lấy đao nghênh đón, cùng ánh mắt bốn thiếu niên không tiếng động giằng co.

Thân ảnh màu đỏ của Bắc Tiểu Lôi tung bay, hạ xuống ngồi trên một cành cây đại thụ đung đưa hai chân. Hai mắt đen như bảo thạch linh động lóe ra. Kim, Ngân, Tài, Bảo, tứ huynh đệ, công phu cũng không phải là cực tốt, nàng chuẩn bị xem trò hay.

Bốn vị kiệu phu đều khẩn trương mà coi chừng cỗ kiệu, bọn họ đều là người chỉ có thể cậy mạnh, nếu như lát nữa thực sự phải liều mạng, cần phải làm sao bây giờ? Gió ngưng đọng lại hơi thở, bầu không khí giương cung bạt kiếm.

“Làm sao vậy?”

Một thanh âm miễn cưỡng từ trong kiệu truyền đến, xé toang bầu không khí ngột ngạt. Ngay sau đó, màn kiệu được vén lên, một khớp xương tay rõ ràng xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Hồng y thiếu nữ nhìn bàn tay xinh đẹp kia, yết hầu không tự chủ mà ừng ực. Oa, tay thực đẹp a. Con ngươi đen như bảo thạch trừng thật lớn, hưng phấn nhìn chằm chằm màn kiệu. Muốn biết chủ nhân sở hữu bàn tay xinh đẹp này đến tột cùng là hạng người gì.

Vương gia tỉnh rồi! Thị vệ, kiệu phu đều nhẹ nhàng thở ra, vị Vương gia này của bọn họ có ưa thích lớn nhất đó là đi ngủ. Mà mỗi ngày, thời gian dùng để ngủ cũng nhiều, may mà huynh trưởng Vương gia, cũng chính là đương kim Hoàng thượng thập phần hiểu rõ sở thích cổ quái này của Vương gia, còn đặc biệt phong hắn làm Tiêu Dao Vương. Tùy hắn tiêu dao tự tại, cho dù không thượng triều cũng sẽ không trị tội của hắn.

Bóng người cao lớn từ trong kiệu đi ra, tóc dài như mực hỗn độn buông rơi. Bạch y thắng tuyết, thêu viền vàng. Vạt áo hé mở, lộ ra xương quai xanh trắng ngần. Con ngươi thâm thúy vì buồn ngủ mà lộ vẻ mơ màng mông lung. Sống mũi thẳng, răng trắng tinh, môi phấn hồng. Toàn thân lười nhác mà quý khí, hảo một cái công tử tuấn nhã.

Mới tỉnh ngủ, hắn còn chưa rõ ràng đến tột cùng là đang xảy ra chuyện gì? Chính là cảm giác được cỗ kiệu ngừng lại, liền mơ mơ màng màng mà đi ra. Ánh sáng nhu hòa rơi tại người hắn, như có ngôi sao trên tóc đen nhảy múa. Mắt mơ màng bởi vì ánh mặt trời mà híp lại một chút, vươn cánh tay phải ngăn trở ánh sáng.

Bề ngoài của nam nhân không sai. Bắc Tiểu Lôi ngồi trên cành cây đánh giá nam tử, vừa ở trong lòng bình luận. Nhưng mà thân thể kia tựa hồ có chút đơn bạc, giống người vai không đủ sức vác, tay không đủ sức nâng, thư sinh nho nhã yếu đuối.

“Vương gia, chúng ta gặp phải bọn cướp rồi.” Thị vệ râu quai nón đỏ mặt nói.

“Nga, bọn cướp a.” Dạ Tinh Thần lắc lư đầu. “Đem bọn họ bắt lại là được rồi.” Cũng không phải là chưa gặp qua, miễn cưỡng ngáp một cái, vừa chuẩn bị quay thân lại đến trong kiệu ngủ thu hồi cảm giác.

“Vương gia?!” Bọn thị vệ dở khóc dở cười, Vương gia của bọn hắn thật đúng là, bộ dạng như vậy cũng được.

“Đợi một chút—“ Bắc Tiểu Lôi từ trên cây hạ xuống, hồng y tung bay, tựa như nụ hoa nở rộ. “Kim, Ngân, Tài, Bảo, các ngươi đi qua một bên.”

“Vâng, đại tiểu thư.” Bốn thiếu niên trăm miệng một lời, hai mắt sáng trong mà nhìn Bắc Tiểu Lôi. Oa, thân thủ đại tiểu thư thật xinh đẹp a, lần sau nhất định phải cùng nàng lãnh giáo.

“Ngươi là ai?”


Đã sửa bởi Diệp Y Giai lúc 13.01.2014, 18:02.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diệp Y Giai về bài viết trên: Ma Hề, Yến My, alicepham, alligator, narnia_2208, ngoc thuy, nktien0494, sao bắc cực, tngh218000
     
Có bài mới 10.01.2014, 14:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 24.07.2013, 12:33
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 462
Được thanks: 1743 lần
Điểm: 21.72
Có bài mới Re: [Cổ đại] Vương phi cường hãn - Luyến Nguyệt Nhi - Điểm: 40
Chương 2: Làm áp trại phu quân của ta


“Ngươi là ai?” Bị gọi lại, Dạ Tinh Thần rất mất hứng mà trừng mắt nhìn Bắc Tiểu Lôi, tuy rằng thiếu nữ này rất đẹp. Sợi tóc như thiền, mắt ngọc mày ngài, thanh cao thoát tục, thân như bồ liễu. Nhưng vô luận là người nào làm chậm trễ giấc ngủ của hắn đều không thể tha thứ.

“Ta đi không đổi tên, ngồi không đổi họ. Bắc Tiểu Lôi.” Bắc Tiểu Lôi nâng cao ngực, đôi mắt to đen trắng rõ ràng lóe lên ánh sáng kiêu ngạo. “Ta nghe bọn hắn gọi ngươi là Vương gia. Vậy ngươi hẳn là có rất nhiều tiền. Thức thời thì đem bạc giao ra, bằng không các ngươi đừng mong qua được ngọn núi này.”

“Kỳ quái, bổn vương tại sao phải cho ngươi tiền?” Dạ Tinh Thần rốt cuộc bị lời nói của Bắc Tiểu Lôi cuốn trôi đi cơn buồn ngủ, hắn nháy đôi mắt đen, rất là quái dị mà nhìn Bắc Tiểu Lôi.

“Bổn vương xem các ngươi ăn mặc cũng không tồi, có tay có chân, làm gì phải đi ra ngoài làm loại chuyện cướp bóc không quang minh này?” Dạ Liêu quốc rất nghèo sao? Nếu không sao đám người này làm gì phải đi ăn cướp?

Lời nói của Dạ Tinh Thần làm cho thị vệ, kiệu phu dở khóc dở cười, chẳng lẽ Vương gia của bọn họ lại muốn cùng kẻ cướp giảng đạo lý?

“Chuyện gì là không quang minh?” Bắc Tiểu Lôi mặt trắng bệch liếc Dạ Tinh Thần một cái: “Ngươi thì biết cái gì? Chặn đường cướp bóc vốn là nghề của ta, đem sơn trại phát triển lớn mạnh là giấc mộng của ta.” Đôi mắt đen như bảo thạch lấp lánh ánh sáng rực rỡ, ước mơ chính là tương lai tốt đẹp này.

Ừ, ừ, ừ.

Kim, Ngân, Tài, Bảo, bốn huynh đệ ở một bên gật đầu phụ họa, trong đồng tử tròn xoe đối với Bắc Tiểu Lôi tràn đầy sùng bái, chỉ có huynh đệ sơn trại ở phía sau, mỗi người vẻ mặt đau khổ, trong lòng âm thầm cầu nguyện: trại chủ, phu nhân, các người mau trở lại đi! Chúng ta sắp bị Đại tiểu thư hành hạ đến mất mạng, ô ô ~~

Lời nói của Bắc Tiểu Lôi làm trán đám người Dạ Tinh Thần hiện lên ba đường hắc tuyến. Thần thái Bắc Tiểu Lôi cực kỳ hào hứng lại làm cho mọi người cảm thấy xinh đẹp động lòng người. Chẳng lẽ mặc cho cô nương xinh đẹp còn trẻ như vậy tiếp tục đi theo con đường kia? Tinh thần chính nghĩa hiếm có làm cho Dạ Tinh Thần cảm thấy nhiệt huyết sôi sục.

“Bắc cô nương, cuối cùng là cô nương nhà ngươi, chẳng lẽ không định lập gia đình sao?” xem nàng cũng không sai biệt lắm là nên đến tuổi lấy chồng đi, dù sao cũng không thể làm sơn tặc cả đời.

“Lập gia đình?” Bắc Tiểu Lôi mở to hai mắt nhìn Dạ Tinh Thần, “Tại sao phải lập gia đình?” Nàng đang ở sơn trại rất tốt a, lập gia đình có niềm vui đáng nói sao?

Thị vệ, kiệu phu nghe được lời của nàng đều khó tin mà nhìn nàng: cô nương này rốt cuộc ở đâu ra? Con gái lập gia đình giúp chồng dạy con không phải là thiên kinh địa nghĩa sao?

“Cô nương, ta nói chẳng lẽ cha mẹ ngươi không nói qua với ngươi?” Thị vệ râu quai nón lớn giọng hỏi—đúng là cha mẹ không có trách nhiệm. Bắc Tiểu Lôi nhớ đến thư để lại nói là cha mẹ đi tiêu dao đã cảm thấy nổi trận lôi đình, nếu không phải bọn họ đột nhiên giở trò mất tích. Chính mình như thế nào lại buông tha làm Đại tiểu thư nhàn rỗi để lên sơn trang chứ?

“Đừng nhắc tới bọn họ.” Mày ngài nhăn lại, khẩu khí nàng rất không tốt.

“Đại tiểu thư.” Tiểu Kim sợ hãi mà nhìn bộ dáng tức giận của nàng tiếp lời nói. “Mẹ chúng ta đã nói qua a, mệnh người con gái là xuất giá, giúp chồng, dạy con.”

“Cho nên tương lai Đại tiểu thư nhất định cũng sẽ được trại chủ gả cho người xứng đáng.” Tiểu Ngân rất tán thành gật đầu lia lịa.

“Đúng.” Tiểu Tài cũng đồng ý.

“Sau đó sẽ có bảo bảo của mình.” Tiểu Bảo suy nghĩ một chút, nói.

“Nhất định phải lập gia đình sao?” Bắc Tiểu Lôi sau khi nghe Kim, Ngân, Tài, Bảo nói như vậy, cũng có chút mê hoặc.

“Vâng a, Đại tiểu thư. Con gái vốn là phải lập gia đình.”

“…”

Chẳng biết từ lúc nào, đám người phía sau cũng xông tới. Đen sẫm một mảnh, trong mỗi ánh mắt lóe ra hưng phấn. Đại tiểu thư nếu như lập gia đình, sơn trại sẽ không còn người trêu chọc bọn họ.

Thị vệ, kiệu phu Tiêu Dao Vương sớm đứng ở một bên mím chặt môi, muốn cười mà không được. Ai tới nói cho bọn họ biết tới cùng là chuyện gì xảy ra? Như thế nào đề tài từ cướp bóc biến thành lập gia đình rồi?

“Được rồi, không cần ầm ĩ.” Bắc Tiểu Lôi nghe mọi người trái một câu, phải một câu, đầu óc cũng muốn hôn mê, hai tay vung lên, quát mắng nói, mọi người yên tĩnh trở lại, xong rồi, đại tiểu thư giận rồi. Mọi người đều cúi thấp đầu, nhìn chằm chằm ngón chân, hận không có khe hở nào trên mặt đất để chui vào. Không biết chọc giận Đại tiểu thư, nàng có thể lại muốn thêm mánh lới trêu chọc bọn họ hay không?

Bàn tay Bắc Tiểu Lôi nhẹ xoa cái trán, nếu như nhất định phải lập gia đình, nàng thà rằng tự chọn người thuận mắt mình, cũng không để cha mẹ tìm người xứng đáng gả. Con ngươi trong veo của Bắc Tiểu Lôi chuyển a chuyển, chống lại phong thần tuấn lãng của Dạ Tinh Thần. Ngay lập tức tính toán ở trong đầu, vỗ hai tay: “Ta gả cho ngươi!”

“Hả?−−”

Mọi người ngây lại, thiếu chút nữa quai hàm rơi xuống đất.

Con ngươi đen nhánh của Dạ Tinh Thần híp lại, mâu quang thâm sâu, hắn không hiểu ra sao trừng mắt nhìn Bắc Tiểu Lôi, hắn không nghe lầm chứ. Cô nương này vừa muốn cướp bóc của mình, giờ lại muốn gả cho mình?

“Được rồi, cứ làm như thế, ta muốn ngươi làm áp trại phu quân của ta.” Bắc Tiểu Lôi càng nghĩ càng cảm thấy chủ ý này không tồi, hắn bề ngoài không tồi, thân hình có chút gầy yếu, thoạt nhìn không giống người luyện võ, về sau nhất định sẽ không khi dễ mình.

Còn có những cái khác như bàn tay thực rất đẹp, cầm nắm chắc chắn rất thoải mái. Đôi tròng mắt đen trắng rõ ràng nhìn đôi tay Dạ Tinh Thần, khớp xương rõ ràng lại trắng, rất hài lòng.

“Chuyện cười.” Dạ Tinh Thần nghe, nàng lại để cho mình làm áp trại phu quân của nàng, ngay lập tức cơn giận cũng nổi lên. Hắn đường đường là Dạ Liêu quốc Tiêu Dao Vương, há có thể làm áp trại phu quân của nàng. “Bổn Vương há có thể làm áp trại phu quân của ngươi?”

“Vì sao không thể?” Bắc Tiểu Lôi nhìn bộ dáng không vui của hắn cũng phát hỏa, “Ta nói phải sẽ phải.” Lửa giận hừng hực thiêu đốt ở đáy mắt, cô nãi nãi xem ngươi cũng ra hình ra dạng, gắng gượng lắm mới muốn ngươi làm áp trại phu quân. Ta còn chưa chê ngươi một bộ dáng thư sinh yếu đuối, ngươi còn dám làm cao với cô nãi nãi ta?

“Ừ, ừ, ừ…”

Kim, Ngân, Tài, Bảo bốn huynh đệ gật đầu, mang đôi mắt tròn xoe cùng chung kẻ địch mà nhìn Dạ Tinh Thần: Đại tiểu thư chúng ta để ngươi vào mắt là phúc khí của ngươi đó, đừng để rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt.

“Đại tiểu thư, vậy không tốt.” Bốn thiếu niên không hiểu chuyện, những lão sơn tặc phía sau không yên tâm. Người ta chính là Vương gia, Đại tiểu thư nếu thật sự đem hắn làm áp trại phu quân, khó giữ được đương kim hoàng thượng giận dữ, đem quân tiêu diệt sơn trại bọn họ. Nghĩ đến đó, bọn họ nhịn không được ra mồ hôi trán.

“Có cái gì không tốt?” Bắc Tiểu Lôi không nhận thức được, con ngươi đen hơi trừng.

“Phốc—“ thị vệ râu quai nón thấy tiểu cô nương ngang ngược, không nhịn được cười lên tiếng, “Ta nói tiểu cô nương a, gia nhà chúng ta chính là Vương gia. Sao có thể làm áp trại phu quân của ngươi, phải làm cũng là ngươi làm Vương phi của gia nhà ta mới đúng.”

Lời hắn vừa nói xong, đổi lấy những cái nhìn chằm chằm của các thị vệ khác. Nha, ngươi không biết giữ miệng a. Nói nhiều như vậy, nếu như nha đầu kia cũng làm chủ tử của bọn hắn, bọn hắn còn có những ngày tốt lành sao? Chỉ sợ Vương phủ sẽ bị trở thành cái đế hướng lên trời.

“Ngươi có đồng ý hay không?” Bắc Tiểu Lôi không để ý lời của râu quai nón, nàng thấy làm Vương phi chẳng có gì tốt, nào được thoải mái như đại tiểu thư nàng. Đôi đồng tử đen như bảo thạch yên lặng nhìn Dạ Tinh Thần, giọng điệu lại mang theo ý uy hiếp.

“Bổn vương tuyệt không đáp ứng.” Dạ Tinh Thần nhìn nha đầu này cũng quá điên cuồng đi, một thủ lĩnh sơn tặc nho nhỏ lại muốn hắn đường đường là Vương gia làm áp trại phu quân của nàng, đây không phải là muốn thiên hạ chê cười?

“Hừ.” Bắc Tiểu Lôi hừ lạnh, “Ngươi không đáp ứng, ta còn phải theo ý muốn của ngươi?” Hai tay vung lên, khẽ quát, “Kim, Ngân, Tài, Bảo, khiêng hắn đi cho ta.”

“Dạ.”

Kim, Ngân, Tài, Bảo vừa được lệnh, bóng dáng như ma quỷ chợt hiện lên trước mặt Dạ Tinh Thần. Tiểu Kim, Tiểu Ngân song chưởng vừa mở ra, liền khiêng hắn trên vai.

“Vương gia—“

Thị vệ kinh hãi, nắm lấy đao muốn xông tới.

“Ngăn cản bọn họ.” Bắc Tiểu Lôi nhìn những người kia, chỉ bĩu môi hướng những người sơn trại bên cạnh nói.

Người sơn trại đem bốn đại phu, thị vệ vây tại một chỗ, mặc dù tứ thị vệ võ công không kém, nhưng đành chịu đối phương người đông thế mạnh, lại bị bao vây không thể cử động.

“Đại tiểu thư, bọn hắn phải làm sao bây giờ?” Tiểu Tài chỉ vào đám người bị vây nói.

“Vạn nhất bọn họ trở về mang binh đến tấn công sơn trại thì phiền toái.” Tiểu Bảo chuyển động hai mắt, ở một bên thì thầm nói.

Bắc Tiểu Lôi nhíu lông mày, cũng đúng. Không thể để cho bọn họ trở về, dứt khoát cùng mang lên núi. “Đưa bọn họ bịt kín hai mắt, cùng nhau mang về sơn trại.”

“Này, các ngươi thả bổn vương xuống.” Dạ Tinh Thần bị Tiểu Kim, Tiểu Ngân cùng nhau khiêng, buồn bực muốn chết, cố gắng giãy dụa, không ngờ lại bị hai người ôm đến sít sao. Giờ khắc này hắn mới hối hận, tại sao lại chán ghét tập võ, nếu không cũng sẽ không có tôn nghiêm bị người khiêng trên vai rồi.

“Đừng giãy dụa.” Bắc Tiểu Lôi nhíu mày. “Núi này đường ghập ghềnh, cẩn thận té xuống.” Ai, quả thật là một người yếu đuối không biết võ công. Vương gia a, bất quá đừng ngại, nàng không để tâm.

“Dám cướp Vương gia, các ngươi chờ bị tru di cửu tộc đi.” Dạ Tinh Thần nghe lời nói của Bắc Tiểu Lôi càng buồn bực, nổi giận đùng đùng la lớn.

“Cửu tộc?” Bắc Tiểu Lôi lành lạnh nói, “Chờ ngươi thành phu quân của ta, ngươi cũng có thể ở trong cửu tộc đi.” Tru di cửu tộc? Nàng lắc lắc đầu, nàng mới không sợ những việc này, quan lại chỉ biết vơ vét mồ hôi nước mắt của dân.

“Ngươi—“ Dạ Tinh Thần tức đến nắm chặt hai tay. Chẳng lẽ đường đường Tiêu Dao Vương gia lại phải làm áp trại phu quân của nàng? Trong núi, gió thổi lay động, không người nào trả lời vấn đề của hắn.


Đã sửa bởi Diệp Y Giai lúc 13.01.2014, 18:08.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diệp Y Giai về bài viết trên: Ma Hề, Yến My, alicepham, alligator, sao bắc cực, tngh218000
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 640 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1351 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 465 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2683 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 608 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Nhân Gian Hoan Hỉ: chữ tạo đề tài chỗ nào vơqis các bạn...ko thấy chi luôn
Windwanderer: huhu có ai biết dùng PTS k tớ nhờ xíu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster lêu lêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 519 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 892 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1162 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.