Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Đêm săn xuân sắc - Kim Bích

 
Có bài mới 18.01.2014, 08:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 04.10.2013, 19:58
Bài viết: 695
Được thanks: 4084 lần
Điểm: 11.59
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đêm săn xuân sắc - Kim Bích - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4:
4.1
Bảo Nhi thật vất vả mới tìm lại được lời nói, dùng sức đem Lương Bằng Uy đẩy ra, một lòng muốn thoát khỏi người đàn ông đáng sợ này.
Lương Bằng Uy lấy làm kinh ngạc, ngay sau đó khôi phục tỉnh táo, dễ dàng mở cửa  đuổi theo Bảo Nhi, "Ầm!"  một tiếng, cánh cửa nặng nề khép lại. Bảo Nhi liều mạng muốn cửa kéo ra, nhưng cửa một chút động tĩnh cũng không có. Cô ngẩng đầu, nghiêng trừng anh, chỉ thấy ánh mắt khinh miệt của anh ta.
"Tránh ra!" Cô đè nén sự sợ hãi. Từ trước đến giờ  tính tình của cô luôn trầm tĩnh, nhưng lúc này cô lại bởi vì hành động ác liệt của anh ta mà giận đến toàn thân phát run. Khóe môi Lương Bằng Uy nhếch lên, nhanh chóng ôm cô lên, hướng giường lớn đi.
"Đừng! Buông tôi ra! Buông tôi ra!" Tay chân cô đều sử dụng, quả đấm rơi thẳng đầu vai và  phần lưng anh.
Trời ơi! Ai tới giúp cô một chút đi!
Bộ dáng sợ hãi của cô đã kích thích đến ham muốn chinh phục của Lương Bằng Uy , anh đẩy cô trên giường, vào lúc cô không kịp phản ứng giữ chặt lấy hai tay của cô, cố định phía trên đỉnh đầu cô. Bảo Nhi ngây ngẩn cả người, "Buông tôi ra, cái người tiểu nhân hèn hạ này!" Cô mắng anh, dùng lực  chỉ muốn thoát khỏi tay của anh. Anh hời hợt nhếch lên nụ cười tà ác, nhìn thẳng vào mắt của cô, "Không cho cô một chút giáo huấn, sẽ không an phận."
Bảo Nhi không hiểu, nháy mắt, thân thể bị anh dè xuống, hai cổ tay bị cố định ở phía sau, đợi cô ý thức được có cái gì không đúng thì đôi tay đã bị trói chặt.
"Lương Bằng Uy , anh rốt cuộc muốn làm cái gì?" Cô chưa từng bị mất khống chế như vậy, từ trước đến giờ cô không hề hiểu cái gọi là giới hạn của quan hệ, nhưng kể từ khi bị chủ cho thuê nhà lừa gạt hết tất cả tiền, thậm chí còn thiếu chút nữa không có nơi để đi thì cô càng trở nên kiên cường hơn, đồng thời cũng hiểu được thời điểm thích hợp để đem bất mãn trong lòng nói ra. Cô không cần làm người tình của anh ta, nếu để chuyện này cho người nhà biết, nhất định họ sẽ càng thêm thất vọng về cô.
"Đừng! Buông tôi ra, buông tôi ra!" Cô tiếp tục giãy giụa hô hào.
Lương Bằng Uy không động thân thể vặn mình đem cô đặt ở giữa. Bảo Nhi vì hai mặt đối mặt lập tức muốn dùng hai chân đá anh đi. Đã sớm nhìn thấu hành động của cô, anh dễ dàng áp chế sự chống cự của cô,đôi tay tiếp theo dùng lực, thô bạo xé bỏ áo đầm trên người cô. Cô khiếp sợ nhìn anh, sắc mặt trắng xanh, từ trong ánh mắt của anh, cô nhìn ra sự nghiêm túc. Đột nhiên, lưng của cô như bị băng lạnh cứa vào, thân thể run rẩy dữ dội hơn. Lương Bằng Uy vùi đầu vào gáy cô, bắt đầu hôn liên tiếp . Cô muốn né tránh, nhưng không cách làm được.
"Đừng! Làm ơn. . . . . ."Cô run tiếng nói cũng run theo, mắt to không nhịn được chảy nước mắt.
      Lương Bằng Uy vốn chỉ muốn dọa cô một chút, để cho cô chịu khuất phục uy nghiêm của mình  , nhưng khi anh thấy da thịt trắng như tuyết thì tình cảnh điên cuồng đêm hôm đó lại hiện lên, lý trí của anh trong nháy mắt như bị đập tan ! Nụ hôn của anh chiếm lĩnh cổ của cô, hai vai và xương quai xanh, cử chỉ thô lỗ từ từ hóa dịu dàng. Anh kéo váy xuống để lộ ra hai cặp tuyết lê xinh đẹp, không kịp chờ đợi môi lưỡi cướp lấy nụ hoa từ từ đứng thẳng  .
“A. . . . . . Không cần. . . . . .” Không kịp ngăn cản, một hồi tê dại thay thế lạnh lẽo, Bảo Nhi không chịu được rên rỉ ra ngoài. Nghe một tiếng kêu lảnh lót của cô, làm dục vọng của anh càng mãnh liệt hơn. Bàn tay của anh vuốt ve ngực đẹp, đầu lưỡi trêu đùa lấy đỉnh hoa, khát vọng cô càng nhiều hơn.
“A. . . . . .” Suy nghĩ của cô và cử chỉ của anh càng ngày càng hạ xuống, thân thể dưới sự vuốt ve của anh cũng có phản ứng lưng khẽ cong lên, phía dưới thân thể dưới tay của anh không rung động. Không! Không được! Tiếp tục như vậy nữa, cô sẽ bị lạc mình. . . . . .
Bảo Nhi không ngờ thân thể của mình sẽ nhạy cảm như thế, dần dần, cảm giác đêm hôm đó  lại bay vào thân thể của cô, xâm nhập từng tế bào của cô. Rõ ràng là mơ hồ cả đêm như vậy, nhưng lúc này lại như từng giọt nhỏ trở lại trong đầu cô. Phản ứng của cô làm Lương Bằng Uy  tăng nhanh tốc độ, cô hô hấp rối loạn , môi của anh dùng sức hôn cô. Cô chủ động mở ra đôi môi, nghênh đón lưỡi của anh , mặc cho anh đang cuồng quét địa bàn của mình.
“Ưmh. . . . . .” Cô mất đi năng lực suy nghĩ, phối hợp với anh. Hai người nóng bỏng hôn, lửa tình dục bùng nổ tung, khiến tất cả đều chệch đường ray! Lương Bằng Uy quên đi mõi quan hệ không rõ ràng với cô, bàn tay bền chắc vuốt ve đường cong xinh đẹp của cô, những chỗ ngón tay đưa qua đều cho cô một lần lại một lần run rẩy. Thân thể anh không tự chủ chuyển đến giữa hai chân cô, một tay vỗ về chơi đùa tất cả mọi nơi trên bắp đùi của cô, sau đó trực tiếp trượt vào khu đất cấm mê người. Cô cảm nhận được ngón tay của anh đi vào, một cảm giác thoải mái tự lòng bàn chân chui lên , khắp tứ chi, “A. . . . . .”
Nhận thấy tình dục bao lấy cô, Lương Bằng Uy cũng không nhịn được đưa ngón tay càng thâm nhập, buộc cô càng thêm điên cuồng. Vì sao so với lần đầu nhìn thấy, cô lại càng thêm mê người cơ chứ? Chẳng lẽ do mang thai mà thân thể của cô trở lên thục hơn sao? Lương Minh Uy thưởng thức nét mặt của cô, lắng nghe tiếng đẹp của cô, lý trí từ từ đi xa.
“Không cần. . . . . . Làm ơn. . . . . .” Toàn thân giống như đạt tới đỉnh điểm, nóng bỏng không dứt, Bảo Nhi không thể chống đỡ được sự xâm phạm của anh, ham muốn như tràn ra ngoài, khát vọng lấy được giải thoát.
Toàn thân cô vì tình dục mà toát mồ hôi, hai tay liều chết muốn được giải thoát. Nhìn thấy bộ dạng đau khổ của cô, anh cởi trói buộc hai tay cô. Tay của cô – được tự do, phản ứng đầu tiên là muốn thoát khỏi sự kìm chế của anh, bất đắc dĩ một tay anh ngăn chặn lưng cô, một tay siết chặt hông của cô, tốc độ ra vào không chậm lại.
“Không được trốn……vẫn chưa kết thúc…..”  Khóe mắt cô nước mắt tràn ra, lửa nóng ra sức đâm vào cơ thể cô, ngón tay cô bám chặt đệm trở nên trắng bệch. Lương Bằng Uy  lưu lại nhiều dấu hôn trên lưng cô, bàn tay đang kìm chặt phần lưng trượt hướng về phía trước, chiếm đoạt lấy bộ ngực xinh đẹp đang lay động. Cử chỉ xâm phạm của anh khiến cho Bảo Nhi run lên, nước mắt chảy ra nhiều hơn, vui vẻ cùng khoái cảm lan đến tứ chi. Đột nhiên, anh nâng thân thể cô lên, khiến cho tư thế ngồi của cô kết hợp với anh thật chặt.
“A!” Kích thích quá lớn không thể hình dung, cô muốn chạy trốn, lại bị anh dùng lực ngăn lại, bắp đùi bị ép phải mở rộng ra. Lưng của cô có thể cảm nhận được lồng ngực nóng bỏng và ẩm ướt, mặc dù không có cách nào nhìn thấy khuôn mặt của anh, nhưng tư thế như vậy khiến cô rất xấu hổ. Một bàn tay to của anh nâng một bên mông xinh đẹp, hướng dẫn cô đong đưa eo nhỏ, còn một bàn tay khác tiếp tục chiếm đoạt nơi nụ hoa xinh đẹp, nhẹ nhàng xoa nắn theo động tác lên xuống của cô.
“A,a,a….” Thân thể cô hơi nghiêng về phía trước, lay động điên cuồng làm cho kích thích lũ lượt kéo đến, khiến cô không thể chống đỡ được phải ngửa đầu lên. Tốc độ của Lương Bằng Uy  lúc nhanh, lúc chậm, cuối cùng cũng ép Bảo Nhi đạt tới khoái cảm cao nhất. Trong nháy mắt đạt tới khoái cảm, trước mắt cô là một mảng trắng xóa, tiếp theo cô không biết gì nữa……
Cảm giác lạnh như băng truyền đến từ trán, Bảo Nhi chậm rãi mở mắt, trước mắt cô là Dương Nhược Phương.
“Bảo Nhi, có khỏe không?” Dương Nhược Phương dịu dàng hỏi.
Cô nháy mắt mấy cái, cảm nhận được khăn lông trên trán,”Con….Thế này là sao?”
“Con bị sốt, đã ngủ mê man ba ngày.”
“Tôi bị sốt……” Trong lúc không giải thích được, lời nói của Lương Bằng Uy  lại hiện lên, khiến cho cô khiếp sợ bật dậy. Trời ơi! Đây không phải là mơ, Bảo Nhi nhớ lại tất cả, bao gồm cả chuyện Lương Bằng Uy  ép buộc cô làm người tình.
“Không! Tôi không cần!” Cô kích động muốn xuống giường.
“Không được! Bảo Nhi, con vừa mới hạ sốt, không thể xuống giường.” Dương Nhược Phương đè cô xuống giường. Cô lắc đầu, nắm lấy tay Dương Nhược Phương,”Để cho con đi, bác gái, con không thể ở lại đây, con không muốn là người tình của anh ấy.”
“Cái gì? Tình…….người tình, đây…..là có ý gì?” Dương Nhược Phương nghe được câu cuối cùng, giật mình nhìn cô.
Bảo Nhi nén nước mắt, “Lương Bằng Uy …..anh ấy muốn con làm người tình của anh ấy, sau đó lợi dụng con trả thù người nhà của con…..”
“Hả? Đây……Đã xảy ra chuyện gì……” Dương Nhược Phương không thể tin được, lau nước mắt cho cô,”Không thể nào, tại sao A Uy sao lại có thể đột nhiên muốn con làm người tình? Rõ ràng trước đây nó với chúng ta muốn lấy con làm vợ, sao lại..”
Dương Nhược Phương dịu dàng làm ấm lòng Bảo Nhi, nước mắt cô rơi xuống nhiều hơn, không nhịn được ôm lấy Dương Nhược Phương, khóc thật to,”Bác gái. Anh ấy nói bởi vì con là em gái của Khâu Nhậm Diệu, cho nên anh muốn lợi dụng con để trả thù anh trai con!”
“Cái gì! Con là em gái Khâu Nhậm Diệu!” Dương Nhương Phương nắm bả vai hỏi cô.
“Vâng!”
Cô trả lời, khiến cho Dương Nhược Phương than một tiếng.
Bảo Nhi ngẩng đầu lên, nức nở hỏi:”Bác gái, rốt cuộc anh trai con đã làm gì? Tại sao Lương Bằng Uy  lại hận anh trai con như vậy?”
Dương Nhược Phương thở dài,”Bởi vì Khâu Nhậm Diệu….cậu ta….”
“Làm sao? Bác gái, người mau nói cho con biết!” Đến bây giờ cô vẫn không hiểu, thực ra giữa anh trai và Lương Bằng Uy  có thù oán sâu nặng gì?
Dương Nhược Phương biết nếu không nói, cô sẽ không bỏ qua,”Thực ra tập đoàn Khâu Thị và tập đoàn Long Chi Tường  là đối thử cạnh tranh, hơn nữa mấy năm qua Khâu thị đã cướp đi rất nhiều hợp đồng của Long Chi Tường, kết quả hại công ty của A Uy  hiện nay rơi vào nguy cơ thiếu vốn trầm trọng, cho nên…”
Nghe được những lời này, Bảo Nhi ngây người. Từ trước tới nay cô không hiểu sự nghiệp của các anh cô, mặc dù cô biết tập đoàn Khâu thị có vị trí đặc biệt trong ngành , nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới tập đoàn Khâu Thị và tập đoàn Long Chi Tường là đối thủ của nhau. Bảo Nhi phát hiện sự việc rất nghiêm trọng, cầu xin Dương Nhược Phương,”Bác gái, giúp con một lần, con không thể đợi ở đây, con xin người dẫn con đi tìm con trai, con muốn rời khỏi đây.”
Dương Nhược Phương hiểu tâm tình của cô, nhưng bà không thể giúp.
“Bảo Nhi, thật xin lỗi, bác không thể làm như vậy, thật ra thì bác tới đây chăm sóc con, A Uy căn dặn bác trông coi con thật kỹ, không để cho con rời khỏi đây.”
Cái gì! Bảo Nhi lắc đầu không thể tin,”Không…..con không muốn! Con không muốn đợi ở chỗ này!”
Cô lao xuống giường, một lòng muốn chạy trốn khỏi căn phòng đáng sợ này, vội vàng xuống lầu, mở của lớn ra, hai gã bảo vệ lập tức ngăn cản đường đi của cô.
“Tránh ra, để cho tôi đi!” Cô đẩy bọn họ.
“Chị dâu, thật xin lỗi, anh Uy đã thông báo, không thể để cho chị rời khỏi phòng.”
“Đúng vậy! Chị dâu, chị không thể ra ngoài.”
Hai gã bảo vệ đẩy mạnh cô, rất nhanh dùng sức đóng cửa lại.
“Mở cửa! Mở cửa! Để tôi đi ra ngoài….” Tâm tình cô kích động, dùng sức đập mạnh vào cửa, nước mắt lăn dài hai gò má. Cô không muốn đợi ở đây, cô muốn gặp con……Sau đó về nhà…..Trở về nơi ấm áp có người thân của cô…..
“Bảo Nhi, đừng như vậy, con bình tĩnh lại đi!” Dương Nhược Phương chạy đến bên người cô an ủi.
“Bác gái, xin bác hãy bảo bọn họ mở cửa, để cho con đi có được không?” Cô đau khổ nói.
Dương Nhươc Phương đau lòng ôm lấy cô,”Thật xin lỗi, Bảo Nhi, bác không thể làm vậy, hơn nữa khi A Uy ra khỏi cửa đã thông báo cho tất cả mọi người, chỉ cần con chạy trốn, tất cả mọi người khó thoát khỏi trách nhiệm, cậu ấy sẽ không dễ dàng tha thứ. Bác nói vậy, con hiểu chứ? Bảo Nhi.”
Sắc mặt Bảo Nhi tái nhợt nhìn Dương Nhược Phương, không thể tin,”Bác gái, ý của bác là……Sẽ không phải là…”
“Ừ! Chính là nếu không nhìn thấy con ở trong ngôi nhà này, thì lấy tính mạng đền tội.” Dương Nhược Phương nói ra hậu quả.
Nghe đến đây, Bảo Nhi giật mình



Đã sửa bởi Diệp Lạc Hoa lúc 15.11.2014, 16:18.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diệp Lạc Hoa về bài viết trên: Tiểu Tuyết Phong, Vy Anh_UK, futhuybilangquen, hotaru_yuki, m.truyen, tu dinh huong, vitaha
Có bài mới 20.01.2014, 15:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 04.10.2013, 19:58
Bài viết: 695
Được thanks: 4084 lần
Điểm: 11.59
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đêm săn xuân sắc - Kim Bích - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5:
5.1

Nhìn đứa trẻ trên TV đang chìm vào giấc ngủ, Bảo Nhi cười lộ ra lúm đồng tiền mê người. Bởi vì Lương Bằng Uy không cho phép cô được nhìn đứa bé, thế là Dương Nhược Phương đã quay lại cuộc sống thường ngày của đứa trẻ , len lén giao cho cô. Bảo Nhi nhìn tiểu bảo bảo khả ái, không nhịn được rưng rưng. Cô nhớ bé, thật sự muốn tự tay ôm bé. Cô nức nở mấy tiếng, lau nước mắt đi, nhìn thấy đoạn phim đã gần hết cô cầm hộp điều khiển ti vi lên chuẩn bị tắt đi, nào biết màn hình gần tắt lại lóe lên một số hình ảnh, làm cô dừng lại động tác .
Cô giật mình!
Hình ảnh xuất hiện là cảnh Lương Bằng Uy  đang cho đứa bé ăn, nhìn kiểu ôm kì quái, và bộ dáng thận trọng, Bảo Nhi bật cười.Đây cũng là chụp ảnh , bởi vì chụp lén, nên hình như anh ta cũng không phát hiện. Lương Bằng Uy thật vất vả mới cho con ăn sữa tươi xong, sau đó đem đứa trẻ thả lên bả vai, bắt đầu vỗ nhè nhẹ lưng nhỏ của con trai. Nhìn bộ dáng đáng yêu nhẹ nhàng vỗ vỗ đứa bé, và vẻ mặt thương yêu của Lương Bằng Uy , Bảo Nhi không tự chủ đặt tay lên ngực, một dòng nước chân tình kịch liệt như đang chảy vào trong cơ thể, ánh mắt có chút mê luyến. Khóe môi cô tràn ra ý cười nhợt nhạt, thật giống như thế giới lập tức ngừng chuyển động, cô cảm nhận được tấm lòng thương yêu đứa bé của Lương Bằng Uy , không nhịn được rưng rưng lệ nóng. Thật là cảm giác kỳ diệu  , trái tim của cô vì sao đập nhanh như vậy?
Rõ ràng là cô rất ghét anh ta, ghét anh cái đồ đàn ông  bá đạo lại ti tiện, nhưng. . . . . .Vì sao khi nhìn thấy mặt khác của anh thì lòng của cô lại dao động mạnh mẽ như thế này? Đúng lúc cô không thể giải thích được tình cảm trong lòng thì bên ngoài  tiếng phanh xe làm cô bừng tỉnh. Đó là xe của Lương Bằng Uy , xem ra anh ta đã làm xong việc, cuối cùng cũng về nhà! Từ buổi tối anh ta cảnh cáo cô phải chăm sóc thân thể thật tốt, hôm sau cũng không trông thấy bóng dáng đâu, suốt một tuần lễ, anh ta cũng không về nhà, thật may là có bác Phương đưa cho cô cuộn băng về bảo bảo, nếu không cô nhất định sẽ buồn mà chết.
Bảo Nhi nhanh chóng tắt TV đi, lấy ra băng ra, giấu vào phía dưới cùng trong ngăn kéo của giá sách  . Đây là bí mật  của cô và bác Phương, không thể để cho Lương Bằng Uy phát hiện. Núi cao còn có núi cao hơn, Lương Bằng Uy không để cho cô thấy đứa bé, bác  Phương liền len lén đưa phim vào cho cô,  giảm bớt nỗi nhớ nhung cho cô. Dĩ nhiên, nếu có thể tự tay ôm đứa trẻ, cô sẽ nhiều vui vẻ nhiều hơn, bất đắc dĩ, hành động của cô toàn bộ đều bị Lương Bằng Uy khống chế, cái gì cũng không thể làm. Cô thất vọng dựa vào giá sách, vốn là đối với Lương Bằng Uy  có thêm vài cái ý tốt giờ lại bị hận ý thay thế.
Cái đồ đàn ông xấu xa đó, cô quyết định không nói chuyện với anh ta nữa ! Nếu tuyệt thực  không được, cô sẽ kháng nghị bằng cách không nói chuyện, Bảo Nhi nắm chặt tay thành hai quả đấm, lấy hết dũng khí, chuẩn bị bắt đầu đối kháng với anh ta. Cửa thư phòng bị Lương Bằng Uy thô lỗ mở ra, Bảo Nhi hít sâu một hơi, đang định không để ý tới anh ta thì nhìn thấy thứ trong ngực anh thì quyết tâm ban nãy nhanh chóng quên hết.

"Bảo bảo!" Cô lộ nụ cười, hưng phấn vọt tới trước mặt anh. Không ngờ, Lương Bằng Uy lại đem đứa bé giao cho cô, để cho cô vừa mừng vừa sợ  ôm đứa bé cảm động không thôi. Đứa bé hình như ngủ rất ngon, còn chảy không ít nước miếng, hốc mắt cô xuất hiện nước mắt, ở trên trán đứa bé hôn mấy cái.
"Bảo bảo! Đứa bé của tôi!" Cô thương yêu  nhìn đứa bé.
Lương Bằng Uy  thấy hình ảnh này, nội tâm có một cảm giác thật kỳ diệu, ngay sau đó anh phát hiện có cái gì không đúng, liền tranh thủ vung cảm giác kia đi, ho nhẹ một tiếng, "Tên của đứa bé đã đặt rồi, gọi là Lương Hoằng Hàng, Hoằng là Hoằng Dương  Hoằng, Hàng là đi tới  hàng, biết không?" Cái gì đó! Này,Người đàn ông kia không hỏi qua ý kiến của cô liền tự tiện đặt tên  cho đứa bé!
"Tên. . . . . ."
"Tôi đã quyết định, không cho có ý kiến." Biết cô muốn nói cái gì, anh cắt đứt lời của cô.
Bảo Nhi muốn mắng anh ta, lại không muốn gây gổ với anh ta, trừng mắt với anh, không vui nói: "Tùy anh!" Thật ra thì Lương Hoằng Hàng nghe cũng hay, không tệ, cô thừa nhận mình cũng rất thích, nhưng chính là không muốn làm cho anh ta biết.
"Tại sao đột nhiên lại dẫn đứa bé tới nơi này?" Cô hỏi. Đánh chết cô cũng không tin, anh ta và cô Tâm Linh Tương Thông, biết cô đang nhớ đứa bé, cho nên mới ôm đứa bé vội tới đây với cô.
Anh cười cười, "Hôm nay đặc biệt, bởi vì có khách muốn tới đây, cho nên cô và đứa bé có thể ở chung một chỗ."
Mặc dù anh ta nói rất bình thường, nhưng cô lại cảm thấy không đúng lắm, cảm giác kỳ quái xuất hiện trong lòng.
"Khách muốn tới cùng đứa bé có quan hệ gì sao?"
Lương Bằng Uy  khóe miệng nâng lên nụ cười ý vị sâu xa, đột nhiên ôm đứa bé trở về, sau đó nói: "Bảo Nhi, đi lên lầu thay một bộ quần áo đẹp đẽ, sau đó đến đại sảnh , đến khi khách tới, tôi không hi vọng cô không có ở đó!" Lời của anh ta mang theo ý cảnh cáo.
Cô không phục tùng mà nói: "Tôi lại không biết khách của anh, tại sao phải đặc biệt đi thay quần áo chiêu đãi bọn họ."
"Cô không phải muốn cùng đứa bé ở cùng một chỗ sao?" Trong mắt của anh nghiêm nghị không muốn có phản kháng. Bảo Nhi đè nén suy nghĩ gầm thét đối với anh ta, không tình nguyện xoay người rời khỏi thư phòng, đi lên lầu hai. Cô thật sự đối với anh ta vừa tức vừa hết cách rồi, nếu như không phải anh ta lấy đứa bé uy hiếp cô, cô nhất định đánh cho anh ta hai cái bạt tai, sau đó thoát đi chạy thật xa, để cho anh ta vĩnh viễn không tìm được cô. Nhẫn nhịn tức giận, cô chọn một chiếc váy liền màu xanh dương nhạt không tay, hình thức tuy là bình thường, nhưng mặc ở trên người cô lại không giống như vậy. Bảo Nhi trời sanh da thịt trắng noãn ngũ quan thâm thúy rõ ràng  ,  bất kể mặc quần áo gì cũng vô cùng xinh đẹp, giống như một con búp bê vậy.
Từ trước đến giờ cô chưa từng để ý đến dung mạo của mình, chỉ là trong ấn tượng, cha và các anh trai hình như đối với dung mạo của cô đều hết sức kiêu ngạo, thường nói với cô là cô được di truyền tất cả những ưu điểm của mẹ, vì vậy càng làm mọi người thương yêu không dứt. Khi cô biết mình lớn lên giống mẹ thì cũng thích tất cả mọi thứ của chính mình  . Nghĩ tới đây, cô đột nhiên thật nhớ gia đình của cô. Bảo Nhi bất đắc dĩ thở dài, liếc mắt nhìn mình trong gương, sau khi xác định không có vấn đề, mới xuống lầu. Khi cô đi đến cầu thang, một tiếng rống giận dữ dọa đến cô.
"Lương Bằng Uy ! Cái người lưu manh này, đem em gái tôi giấu đi nơi nào?"
Cái âm thanh cường thế đáng sợ này làm Bảo Nhi ngẩn ra, dừng bước chân lại. Chuyện này. . . . . . Cái âm thanh này. . . . . .Là anh cả!
Bảo Nhi lao xuống lâu, vừa thấy được người trong đại sảnh, không nhịn được gọi ra, "Anh cả! anh tư!"
Tổng giám đốc Khâu thị, Khâu Nhậm Diệu và đội trưởng cảnh sát Khâu Nhậm Uy hai người sóng vai xuất hiện tại đại sảnh, hình như vừa rồi Lương Bằng Uy có nói có khách. Trời ơi! Bọn họ làm sao sẽ. . . . . .
Đem tầm mắt dời về phía Lương Bằng Uy , chỉ thấy anh ta dù bận vẫn ung dung  ngồi ở trên ghế sa lon dụ dỗ đứa bé. Một màn này làm mặt cô trắng xanh tại chỗ, đột nhiên hiểu, tất cả chuyện này đều do Lương Bằng  Uy bày ra.
Chẳng lẽ. . . . . . Anh ta đang thực hiện kế hoạch báo thù sao? Bảo Nhi chỉ cảm thấy đầu óc mình như bị gõ ong ong, lòng căng thẳng, suy nghĩ trống không!


Đã sửa bởi Diệp Lạc Hoa lúc 15.11.2014, 16:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diệp Lạc Hoa về bài viết trên: Tiểu Tuyết Phong, Tthuy_2203, Vy Anh_UK, futhuybilangquen, hotaru_yuki, m.truyen, tu dinh huong, vip171
Có bài mới 23.01.2014, 11:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 04.10.2013, 19:58
Bài viết: 695
Được thanks: 4084 lần
Điểm: 11.59
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đêm săn xuân sắc - Kim Bích - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


5.2
Bảo Nhi vừa đi ra thì Khâu Nhậm Diệu và Khâu Nhậm Uy cũng nhìn thấy, hai người đồng thanh mở miệng nói: "Bảo Nhi!" Nhìn thấy người thân vốn là một chuyện vui mừng, nhưng Bảo Nhi lại kích động muốn chạy trốn. Chỉ cần nghĩ tới hành vi của mình ảnh hưởng tới tương lai của tập đoàn Khâu thị, cô lập tức tràn đầy cảm giác sợ hãi, bước chân không biết cách nào chạy đến chỗ họ hôn ôm.
"Anh cả, anh tư, tại sao. . . . . ." Đôi tay cô cố muốn giữ chặt lấy tâm tình đang kích động.
Anh cả và anh tư cũng không thay đổi, anh cả khí thế hung hăng, anh tư thì lại phát ra  hơi thở ôn hòa thân thiết.
"Bảo Nhi, em gái ngoan của anh, em không sao chứ!" Khâu Nhậm Diệu là người thương yêu cô nhất, âm thanh vốn rất đáng sợ lại chuyển thành dịu dàng.
Lương Bằng Uy nâng khóe môi lên. Cả một tuần lễ, anh đã nghĩ tất cả biện pháp để cho Khâu Nhậm Diệu biết , bất đắc dĩ đối phương dám không bỏ qua cho anh, cuối cùng anh đem hình quá khứ của Bảo Nhi gửi đi , quả nhiên không ngoài dự đoán, Khâu Nhậm Diệu không nói hai lời lập tức quyết định gặp anh.
Nhưng Lương Bằng Uy cũng sẽ không đơn giản như vậy mà gặp mặt đối phương, hôm nay chính là do anh cố ý sắp xếp, muốn Khâu Nhậm Diệu hiểu rõ, ai mới là người nắm quyền chân chính.
"Bảo Nhi, em đột nhiên mất tích, hại chúng tôi tìm thật khổ cực." Khâu Nhậm Uy mỉm cười nhìn cô.
"Anh cả . anh tư, em. . . . . ." Bảo Nhi mãi mới lấy được dũng khí muốn tiến lên trước một bước.
"Tiểu Hàng thật là ngoan, như vậy còn ngủ, thật là lợi hại đó!" Lương Bằng Uy đột nhiên mở miệng, làm Bảo Nhi hoãn lại ý định của mình.
"Anh cả, anh tư, em rất khỏe, các anh thì sao?" Đè tâm tình xuống, cô giữ bình tĩnh nói.
           Khâu Nhậm Diệu và Khâu Nhậm Uy đối với vẻ mặt dị thường của em gái cảm thấy không hiểu, hai người nhìn nhau. Sau đó nhịn không được cùng đem tầm mắt rồi về phía Lương Bằng Uy . Lương Bằng Uy  không nhìn bọn họ, tiếp túc đung đưa đứa bé ngủ say. Bảo Nhi rất muốn xông lên trước đánh anh mấy quyền, bất đắc dĩ lập trường của cô bị làm khó.

          “Bảo Nhi, tại sao em lại ở đây? Một năm nay, rốt cuộc em đã đi đâu? Em biết không, ba vẫn rất lo lắng cho em, muốn phái người tìm em, lại sợ em tức giận.” Mặc dù Khâu Nhậm Diệu có chút không vui, nhưng lòng yêu thương em gái, khiến cho giọng điệu của anh không lớn lên được. Cảm giác tội lỗi một lần nữa lại tăng thêm, Bảo Nhi cúi đầu thấp hơn, mười ngón tay xoắn lại vặn vẹo.

           “Em……Thật xin lỗi, Anh cả, không phải em cố ý không liên lạc với mọi người, chỉ là….” Cô không nói ra miệng, cô không nói được là mình đi làm thay cho chị khóa trên đến Hộp đêm Say Tình làm nhân viên tiếp rượu, hơn nữa càng không nói ra được chuyện của đứa nhỏ, mặc dù cô biết nhất định Lương Bằng Uy  sẽ nói ra, nhưng cô không có cách nào tự mình nói ra khỏi miệng.


     Không hiểu cô đang lo lắng cái gì, Khâu Nhậm Uy đi về phía cô,

            ”Bảo Nhi, theo các anh trở về!”

            Bất chợt, động tác của Lương Bằng Uy  nhanh chóng đứng dậy ngăn cản đối phương,

            “Xin lỗi, Bảo Nhi không muốn trở về.” Lương Bằng Uy  bất ngờ lên tiếng khiến Khâu Nhậm Diệu tức giận, anh kéo em trai mình ra, không vui nhìn chằm chằm Lương Bằng Uy ,

            ”Lương Bằng Uy , đừng tưởng rằng cậu là anh cả Tường Bang thì tôi sợ cậu, chỉ việc cậu bắt em gái tôi đến đây, tôi có thể kiện cậu tội bắt cóc, hiểu tôi nói gì thì tránh qua một bên!” Lương Bằng Uy cười ha ha, không giận chút nào nói:

             ”Nhỏ giọng một chút, chớ quấy rầy làm con trai tôi thức giấc.”Lời nói của anh ông nói gà bà nói vịt khiến Khâu Nhậm Diệu nhất thời không có cách nào đáp lại, không khỏi sửng sốt, mà Bảo Nhi đứng sau lưng hắn lại rất khẩn trương.

             “Cậu có bệnh à! Sợ đánh thức đứa bé, sao không ôm nó đi chỗ khác?”

            Sau khi Khâu Nhậm Diệu hồi hồn, tầm mắt tự nhiên không nhịn được liếc mắt nhìn đứa bé kia một cái, đầu óc thoáng qua tia kinh ngạc”Oa! Thật là đứa bé xinh đẹp!” Nhưng những điều này, đánh chết anh cũng sẽ không nói ra miệng.

            “Nói cũng phải, người lớn cãi nhau làm sao có thể lôi đứa bé vào đây? Bảo Nhi, đứa bé phiền em chăm sóc.” Lương Bằng Uy  không chút hoang mang xoay người chuẩn bị giao đứa bé cho cô. Máu của Bảo Nhi thiếu chút nữa đông lại, mắt hạnh trợn tròn nhìn anh. Khâu Nhậm Diệu thật sự không hiểu thái độ khác thường của Lương Bằng Uy , không nhịn được quát to,

            ”Lương Bằng Uy , cậu làm gì thế, muốn em gái tôi chăm sóc con cho cậu? Bảo Nhi, đừng để ý đến cậu ta! Em mau tới đây, Anh cả dẫn em về nhà!” Anh ngoắc tay về phía Bảo Nhi, bảo cô tới đây, vậy mà…..

           Lương Bằng Uy  không để ý lời nói của Khâu Nhậm Diệu, nhìn Bảo Nhi cười nói:
”Bảo Nhi, thế nào? Không phải em vẫn nhớ đứa bé sao? A! Đúng rồi, không bằng thuận tiện cho mấy cậu ngoại của nó ôm một cái, tin tưởng nhất định bọn họ sẽ thích Tiểu Hàng.” Cuối cùng cũng đến giờ phút này rồi! Bỗng chốc Bảo Nhi nhắm chặt mắt lại, liều chết tự nói với bản thân phải tỉnh táo lại, nhưng chẳng biết tại sao đôi tay lại run bần bật.
Đầu tiên Khâu Nhậm Diệu và Khâu Nhậm Uy không hiểu, tiếp theo lại phân tích lời nói Lương Bằng Uy , hai người trố mắt, cơ hồ đồng thời lên tiếng,

            ”Cái gì! Đứa bé này là do Bảo Nhi sinh!”………


Sét đánh ngang tai sự thực làm bọn hắn kinh ngạc không dứt, Bảo Nhi khôi phục tâm tình, cô nhận lấy đứa bé, nhăn lấy chân mày nhìn chằm chằm Lương Bằng Uy . Anh ta cố ý! Tuyệt đối là cố ý, cô hận chết anh ta! Không biết có phải là do tiếng của Khâu Nhậm Diệu và Khâu Nhậm Uy quá lớn, mà đứa bé bỗng nhiên bị đánh thức, oa oa  khóc lớn lên. Nhất thời, Bảo Nhi luống cuống tay chân, vội vàng trấn an, "Ngoan ngoãn ngoan! Tiểu Hàng ngoan! Đừng khóc, thật xin lỗi, đáng thức con!" Nhìn bộ dáng cô dỗ đứa bé  , Khâu Nhậm Diệu và Khâu Nhậm Uy thật sự không thể tin vào mắt, em gái của họ vốn chỉ là một đứa bé, nay đã là mẹ của con người ta. Trong lúc nhất thời, hai người không phản bác được, đối mặt sự thật bất ngờ, gọi bọn anh làm thế nào có thể tiếp nhận đây? Nhất là khi bọn họ biết cha của đứa bé là ai, trong lòng càng thêm khó chấp nhận. . . . . .

Bảo Nhi hận Lương Bằng Uy muốn chết!
Cô chưa từng nhìn thấy khuôn mặt thất vọng của anh cả , này bởi vì kích thích quá độ mà cả khuôn mặt trở lên xanh mét, khuôn mặt này co lẽ vĩnh viễn cô sẽ không thể quên được. Thật may là anh tư rất bình tĩnh, nếu không phải anh kéo anh cả rời đi chắc hẳn anh cả thực sẽ mất lý trí mà đánh Lương Bằng Uy . Bảo Nhi lo lắng cho cha, không biết nếu cha biết mình như thế này, thì cha sẽ có phản ứng gì? Đều là lỗi của anh ta! Cái người  đàn ông ghê tởm này, tại sao anh ta có thể đối với cô như vậy? Vào lúc co không có bất kì sự chuẩn bị nào , lại có thể để cho cô gặp mặt người thân, hơn nữa lại còn dưới tình huống này. Cô đã cảm thấy kỳ quái! Sao tự dưng anh ta có thể đưa đứa bé cho cô ôm ? Thì ra là đây mới là mục đích thực sự. Đây chính là kế hoạch mà anh ta từng nói, lợi dụng cô để đả kích anh cả sao?
Bảo Nhi thật sự không thẻ ngờ tới Lương Bằng Uy lại có thể dùng loại thủ đoạn tiểu nhân này, ngay cả đứa bé vô tội cũng là đối tượng để anh ta lợi dụng.
"Lương Bằng Uy ,rốt cuộc anh muốn làm cái gì, muốn tối làm cái gì?" Sau khi giao đứa bé cho Dương Nhược Phương, Bảo Nhi kéo Lương Bằng Uy đến thư phòng. Lương Bằng Uy không cách nào ngăn nụ cười trên khóe miệng, vừa nghĩ tới khuôn mặt đả kích của Khâu Nhậm Diệu, tâm tình của anh càng thêm vui vẻ,nghĩ lại làm anh càng cảm thân luyến tiếc sao lại không lấy máy ảnh chụp lại cái ảnh đó cơ chứ. Cái mặt hả hê của anh ta càng khiến cho Bảo Nhi tức giận, "Lương Bằng Uy !"
Cuối cùng anh cũng hồi hồn đối mặt cô, "Thật không ngờ được ảnh hưởng của cô với  Khâu Nhậm Diệu lại lớn như thể, Không! Nói đúng hơn là đối với cả Khâu Thị giá trị của cô phải là quan trọng nhất." Anh ta như nói chuyện với cô, nhưng lại giống như đang nhắc nhở phương hướng kế hoạch của mình. Sắc mặt Bảo Nhi trắng bệch, cắn răng nghiến lợi, rống giận, "Anh thật là quá đáng! Tại sao anh có thể lợi dụng tôi để làm tổn thương chính người trong gia đình tôi."
Cô không cần, chỉ cần nghỉ đến việc mình tổn thương mọi người trong gia đình mình cô đã không còn mặt mũi nào để đối mặt với họ , huống chi việc hôm nay…
"Đó là bọn họ gieo gió gặt bão, muốn cùng tôi đấu, bọn họ nên mà chuẩn bị sớm." Anh nhướng mày khinh miệt nói.
"Anh cứ tạm thời hài lòng,Nhưng anh làm chuyện như vậy không cảm thấy đau lòng sao? Lợi dụng tôi và đứa trẻ để đối phó kẻ địch của anh, anh vốn không có tư cách, không biết xấu hổ!"
"Câm mồm!" Lương Bằng Uy đột nhiên tiến lên, một tay ghìm chặt cổ họng của cô, tâm tình vốn sung sướng bỗng chốc trở thành hư không, hai mắt thâm thúy tràn lửa giận.
Bảo Nhi đã không còn sợ anh ta nữa rồi, cô không thèm để ý trực tiếp đón lửa giận của anh ta, hung hăng trừng mắt nhìn anh ta. Lương bằng cảm giác không thể tin được, cô chợt thay đổi làm anh giật mình, vẫn còn nhớ khi mới gặp, cô như một bông hoa nhỏ luôn phải che chở, mà hôm nay, chỉ qua một thời gian ngắn ngủi, Cô lại có thể trở thành một bông hồng có gai. Anh không thể nổi giận với cô, kết quả như thế, ngay cả anh cũng rất giật mình, chỉ cần nhìn thấy con ngươi lóe lên của cô, anh sẽ không cách nào khắc chế được dục vọng. Tầm mắt của anh xoay quanh ngũ quan của cô , ngón tay chạm đến da thịt phấn nộn của cô, cảm nhận được mạch máu lưu động của cô, ngực không khỏi rối loạn lên. Trời ơi! Tại sao? Tại sao cả hành vi và suy nghĩ của anh đều vì cô mà không kiểm soát được đây ? Lương Bằng Uy bắt lấy cổ tay cô,mà mãi không dùng được hết sức. Anh trầm mặc làm Bảo Nhi  càng thêm dũng khí, "Thế nào? Bị tôi nói trúng sao? Muốn giết tôi hãy giết đi! Thay vì bị anh lấy ra lợi dụng, chẳng bằng chết ngay bây giờ còn tốt hơn!"
Không thể tiếp tục chịu được sự thống khổ và tự trách trong lòng, nước mắt của cô giống như vòi nước bị hỏng bơm cứ tự tuôn ra,nước mắt từ dồi mắt hạnh trào ra làm tình cảm phức tạp của Lương bằng uy cũng tan biến, tầm mắt và linh hồn của anh dường như đã bị cô đoạt lấy.Bàn tay từ từ đi đến khuôn mặt cô, ngón tay nắm chặt. Cô bỗng nhiên nhắm mắt lại, chuẩn bị tiếp nhận tử thần đến, nhưng không ngờ đến, giây tiếp theo không phải là cái chết đau đớn mà là một nụ hôn nóng bỏng. Cái lưỡi kia ép buộc môi của cô mở ra, lưỡi của anh thuận thế xông vào,tìm kiếm lưỡi của cô bắt đầu dây dưa.
"Ưmh. . . . . ." Đôi tay Bảo Nhi bám lấy cánh tay bên chắc của anh, cô gắng dùng sức đẩy, nhưng chỉ có thể bất đắc dĩ mủi chân chống đỡ, tư thế như vậy làm cô khó có thể hô hấp. Khổ sở và ngọt ngào lần lượt đan xen trong đầu cô, bị anh ta hành hạ làm nước mắt cô trào ra nhiều hơn, nhưng ngực xôn xao và  thân thể nóng ran thì không cách nài đè nén.
"Ưmh. . . . . ."
Biết cô kháng cự nhưng anh vẫn làm như không thấy, càng cuồng dã hôn sâu, đến mức cô không thể chịu được, mới đưa thân thể của cô đẩy lên trên tủ sách.
"Khục, khục, khụ. . . . . ." Bảo Nhi vừa chạm vào không khí khác, lập tức ho khan, dường như cảm giác khổ sở vẫn còn đọng rõ ở trong cơ thể. Lương Bằng Uy bắt lấy hai vai của cô, khuôn mặt tỉnh táo nghiêm nghị, "Nghe đây, Bảo Nhi, chớ chọc giận tôi, nếu không tôi sẽ còn làm ra những chuyện quá đáng hơn, nhất định cô sẽ không hy vọng người nhà của cô không biết cô là người tình của Lương Bằng Uy- tôi!"
Bảo Nhi kinh ngạc nhìn anh, sắc mặt càng thêm tái nhợt, môi sưng đỏ khẽ run, cô muốn nói lại thôi, không biết nên làm như thế nào cho phải. Anh cười lạnh nói: "Nhớ, đừng bao giờ dùng những từ ngữ đó mắng tôi lần nũa, nếu không hậu quả. . . . . . Cô nhất định sẽ không gánh nổi!" Uy hiếp xong, anh xoay người rời khỏi thư phòng. Sau khi nghe tiếng đóng cửa, thân thể Bảo Nhi xụp xuống, ngồi bệp trên mặt đất, vừa hận vừa tức. Cô hận hành vi hèn hạ của anh ta, nhưng cô lại giận chính mình hơn vì không cách nào cự tuyệt nụ hôn của anh, vào giây phút nhay mắt đó, cô cuối cùng cũng hiểu, thân thể của cô lưu luyến anh ta như thế nào . . . . . .
Không! Đừng! Cô không nên tiếp tục như vậy nữa, nếu không một ngày nào đó, lòng của cô nhất định sẽ hãm sâu . . . . . .


Đã sửa bởi Diệp Lạc Hoa lúc 15.11.2014, 16:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diệp Lạc Hoa về bài viết trên: Hoacamtu, Tiểu Tuyết Phong, Tthuy_2203, Vy Anh_UK, futhuybilangquen, hotaru_yuki, m.truyen, tu dinh huong, vip171, vitaha
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Kitpu12, Túnguyễn và 90 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

13 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Song Nhi
Song Nhi
Ngọc Hân
Ngọc Hân
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.