Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Đêm săn xuân sắc - Kim Bích

 
Có bài mới 29.01.2014, 18:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 04.10.2013, 19:58
Bài viết: 695
Được thanks: 4084 lần
Điểm: 11.59
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đêm săn xuân sắc - Kim Bích - Điểm: 37
7.2
Bảo Nhi đột nhiên tỉnh táo lại, gian phòng tối om, cô theo bản năng mở đèn đầu giường ra, vốn định xem là mấy giờ rồi một chút, không ngờ bên cạnh lại có thể có người, tầm mắt cô dời đi một cái, sợ hết hồn.
"A! Anh. . . . . ."
Lương Bằng Uy đang ngồi ở mép giường nhìn cô, ánh sáng hơi yếu của đèn đầu giường  chiếu vào khuôn mặt của anh,Bảo Nhi không nhịn được nuốt xuống một ngụm nước miếng. Cô quay mặt đi, không muốn để cho anh ta phát hiện gò má bị đánh của mình. Lương Bằng Uy không có động tĩnh, cho đến khi Bảo Nhi không cách nào chịu được không khí trầm muộn này nữa muốn rời đi thì lại bị anh bất thình lình giữ chặt cằm, dùng sức đem mặt chuyển đến dưới ánh đèn. Nhất thời, Lương Bằng Uy thấp giọng xuống, gò má sưng đỏ trước mặt này mơ hồ còn có thể nhìn thấy dấu ngón tay, có thể thấy được lúc ấy sức lực lớn đến mức nào. Ngón tay của anh chẳng biết tại sao lại giảm nhiệt độ, càng ngày càng lạnh lẽo. Cô cảm nhận được thân thể anh run rẩy, hốt hoảng nghĩ muốn hất tay của anh ra, nhưng anh vẫn không buông lỏng, giữ chặt cằm cô, giữ thật chặt.
"Chuyện này, chính là cách cô làm để khiêu chiến tôi sao?"
Âm thanh của anh giống như loại âm thanh băng hàn, làm người ta muốn chạy  trốn, lòng của Bảo Nhi nổi lên kinh hãi, cô muốn lui ra, nhưng ngón tay anh lại càng tăng thêm sức lực.
"Buông tôi ra. . . . . . Tôi không biết anhmuốn nói gì. . . . . ." Anh ta biết rồi sao? Hành vi của mình hôm nay .., anh ta biết hết rồi sao?
Ai! Cẩn thận mà suy nghĩ một chút nhất định là…., nhìn anh tính khí đầy lửa thế kia, đại khái nhất định phải rời khỏi chỗ này,  rồi sau đó sẽ lập tức ngả bài với anh ta! Thôi! Trời sinh voi sinh cỏ, không phải trước đó cô đã chuẩn bị tâm lý thật tốt rồi sao? Lương Bằng Uy hung hăng trừng mắt nhìn cô, " Chuyện hôm nay cô làm, dì Phương cũng đã nói cho tôi biết, bàn tay này. . . . . . mang đến đả kích cho cô không nhỏ nhỉ!" âm thanh anh ta vốn từ lạnh lẽo lại dần dần ấm áp. Bảo Nhi khẽ cắn môi dưới, rũ mí mắt xuống, đối với tầm mắt của anh càng ngày càng không thể chống đỡ được. Cô không muốn cho anh ta nhìn thấy bộ dáng khó coi của mình, "Cứ như vậy coi như hòa nhau. . . . . ."
"Hòa nhau?" Anh không thể tưởng tượng nổi mở to mắt, chợt hất cô ra, đứng dậy hướng cô quát lên: "Ngu ngốc! Cô có biết mình đang nói cái gì hay không? Chuyện như vậy là có thể dùng hòa nhau để giải quyết sao?"
Lửa giận của Lương Bằng Uy bốc lên, khi anh nhìn thấy Khâu Nhậm Diệu lui về  phá tan tành hiệp ước thì di Phương điện thoại tới, nghe xong tất cả mọi chuyện, anh cực kỳ tức giận, đem toàn bộ đồ trên bàn toàn bộ hất xuống . Vậy mà, khi anh ở trên đường về nhà, lại phát hiện nguyên nhân mình tức giận không phải là kế hoạch bị phá hỏng  , mà là đối với hành động đánh Bảo Nhi của Khâu Nhậm Diệu dù biết anh ta có đang trong cơn giận dữ, anh hận không được chặt  Khâu Nhậm Diệu ra làm trăm mảnh. Anh nắm chặt tay lái rung động gay gắt, tất cả đều rối loạn!
Anh luôn cho là kế hoạch mua tập đoàn Khâu thị hoàn mỹ vô khuyết, lại bỏ quên Bảo Nhi. Không! Phải là nói anh căn bản không nghĩ tới, từ trước đến giờ Bảo Nhi là đóa hoa trong nhà kính, lại có thể biết vì người thân mà hy sinh tương lai của mình. Đem chuyện anh ép cô làm tình nhân thành một câu chuyện khác, kết quả là như cô đoán trước, người thân của cô không những đối với cô thất vọng cực độ, thậm chí sẽ vĩnh viễn rời xa cô. Nghĩ đến đây , Lương Bằng Uy cực kì đau lòng, gần như vì cô mà hít thở không thông, đau là rõ ràng như thế. Anh có thể đoán được bộ dáng đau lòng muốn chết  của cô , đó là hình ảnh mà anh không nguyện ý nhìn thấy nhất. Bảo Nhi nghe như tiếng sấm rền, đè nén nội tâm khủng hoảng, "Không sai! Đối với anh mà nói có lẽ không thể coi như là hòa nhau ! Chỉ là qua chuyện hôm nay, anh nên hiểu rõ, tôi đã mất đi giá trị lợi dụng rồi." Nói xong, cô cười. Nụ cười kia có khổ sở đau đớn, hình như là vì tôn nghiêm cuối cùng mà cô làm được tán thưởng. Lương Bằng Uy gặp phải một cỗ đả kích rất lớn, anh nhắm mắt lại, nội tâm không ngờ dâng lên cảm giác tội ác. Trong nháy mắt, có một ý nghĩ lọt vào trong cơ thể, chẳng những để cho suy nghĩ của anh rõ ràng, đồng thời cũng làm cho anh nhìn rõ ràng tình cảm của mình đối với cô. Thì ra là, đây chính là mặt chân thật nhất ? Lương Bằng Uy tự giễu nâng lên khóe miệng.
Anh yêu cô! Trong cơ thể hiện lên cái phần cảm giác tội ác kia đó chính là chứng minh tình yêu với cô đi! Trời ạ! Tại sao? Tại sao anh bây giờ mới phát hiện ra tình cảm anh đối cô chính là tình cảm chân thành đây? Anh vẫn cho rằng trong từ điển của anh không bao giờ có định nghĩa về tình yêu, hơn nữa khi nhìn thấy hai vị bạn tốt vì yêu mà biến đổi 180 độ, anh còn không nhịn được cười nhạo bọn họ. Hôm nay, cuối cùng anh cũng ý thức được cảm giác rất chân thực của chính mình , chỉ là trời cao trêu cợt người, anh đã làm ra những việc không cách nào bù đắp tổn thương đối với cô, là anh ích kỷ bức cô đến không còn lỗi thoát, làm sao anh còn có thể thẳng thắn bày tỏ tình cảm đối với cô đây? Có lẽ bọn họ không lên gặp nhau chăng?
Giây phút này, ngay từ lúc ban đầu gặp nhau có lẽ anh  đã yêu cô, nếu không cũng sẽ không chủ động ôm cô, biết rõ cô vì bất đắc dĩ mới cùng anh xảy ra quan hệ, nhưng anh lại không có chút quan tâm nào, bởi vì lòng của đã anh sớm đã chìm sâu vào. Lương Bằng Uy đứng yên một lúc lâu, cuối cùng không nói một câu nào mà rời đi. Bảo Nhi nhìn anh  biến mất ở cửa, có chút giật mình, vốn tưởng rằng anh ta sẽ nói thẳng ra, hơn nữa còn châm chọc cô một phen, nào biết anh ta lại không nói gì cả, còn xoay người rời đi.
"Chờ một chút!" Cô nhảy xuống giường, đuổi theo.
Cô làm tất cả không chỉ là vì giúp anh cả, cô còn phải lấy được cam kết tự do của anh ta nữa. Mặc dù tim của cô gào lên không nguyện ý, nhưng cô và anh thật sự không có cách nào ở bên nhau, cô muốn rời đi, nếu không cô nhất định sẽ vì càng ngày càng thích anh mà khổ sở cực kỳ. "Đừng đi, Lương Bằng Uy !" Cô gọi, đối với anh làm mắt điếc tai ngơ cảm thấy không vui. Bước chân Lương Bằng Uy càng tăng nhanh, không muốn dừng lại, bởi vì anh đoán được lời Bảo Nhi muốn nói, nhưng lúc này anh còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, anh cần tỉnh táo để suy nghĩ lại đã. Từ khi sinh ra , đây là lần đầu tiên anh muốn thoát khỏi một người, hơn nữa đối phương còn là phụ nữ. Dương Nhược Phương đang từ phòng bếp ra ngoài, đối với tình trạng thình lình xảy ra hiển nhiên có chút kinh ngạc. Lần đầu tiên bà nhìn thấytrên mặt Lương Bằng Uy xuất hiện sự khó sử như thế,đó là nét mặt không biết làm thế nào, Bảo Nhi đối với cậu ấy ảnh hưởng rất sâu bất cứ ai cũng không thể thay thế!
"Lương Bằng Uy , tôi bảo anh, anh không có. . . . . . A!" Bảo Nhi đi đến cầu thang thì bị lỡ bước, ngã xuống. Lương Bằng Uy nghe tiếng kêu của cô, xoay người chạy vọt tới bên người cô,  đưa tay ôm lấy cô, chỉ thấy trên trán cô có vài vết thương, anh không vui tức giận nói: "Cái người hồ đồ này, mắt cô ở sau đầu à? Cái cầu thang rõ ràng như thế mà cũng có thể bị ngã."
"Cái tên khốn khiếp ích kỷ này, còn không phải là do anh làm hại, lỗ tai anh mất rồi sao? Không nghe thấy tôi gọi anh sao?" Thân thể truyền đến đau đớn làm cô khó nén được tức giận, châm chọc nói.
"Cô. . . . . . Ông trời, cô sốt!" Ngón tay của anh vừa chạm tới cái trán của cô, nhiệt độ trên đó khiến sắc mặt anh đại biến, tất cả thần kinh bó chặt thành một bó. Nghe thấy lời anh nhắc nhở, Bảo Nhi mới ý thức được toàn thân mình vừa rồi vừa đổ mồ hôi lại nóng lên, cho nên đột nhiên tỉnh táo lại, bởi vì nhìn thấy Lương Bằng Uy xuất hiện mới có thể quên mất.
"Tôi. . . . . . Có phát sốt sao?" Thân thể càng ngày càng nóng, cô phát hiện gương mặt của Lương Bằng Uy có chút mơ hồ. Lương Bằng Uy cầm tay của cô, cái loại nóng bỏng khác thường đó làm lòng của anh co rút đau đớn , anh bế ngang cô lên, sải bước đi ra cửa, "Cô không cần nói gì, nghỉ ngơi thật tốt, tôi lập tức đưa cô đến bệnh viện."
"A Uy, Bảo Nhi sao thế?" Dương Nhược Phương phát hiện có cái gì không đúng, tiến lên hỏi thăm.
"Cô ấy sốt, con  đưa cô ấy đến bệnh viện trước . Dì Phương, dì giúp cô ấy tắm rửa,chuẩn bị quần áo lại một chút, con thấy cô ấy nóng như vậy, nhất định phải đi nằm viện." anh vội vàng giao phó. Dương Nhược Phương gật đầu nhìn nhìn, lập tức hiểu, nhất định là do Khâu Nhậm Diệu đánh tới phát sốt.
"Dì  hiểu, con đưa Bảo Nhi đi nhanh lên một chút, còn chuyện gì cứ giao cho dì xử lý !"
"Ừm! Làm phiền dì, dì Phương." Nói xong, anh bước ra ngoài cửa chính.
Tay Bảo Nhi vô lực, bắt áo anh lại  , "Không cần. . . . . . Tôi không sao. . . . . . Không nên đi bệnh viện. . . . . . Tôi chỉ muốn nói chuyện cùng anh một chút. . . . . . Sau này chuyện. . . . . ." Cô dựa vào trước ngực anh, ngửi thấy mùi vị phái nam đặc biệt của anh, làm lòng cô dao động .
Không được! Cô không thể tiếp tục như vậy nữa, nếu không nhất định sẽ không cách nào rời khỏi anh ta. Trong lòng Bảo Nhi khóc ròng. Lương Bằng Uy không để ý đến lời của cô..., một lòng chỉ muốn mau  đưa cô đến bệnh viện. Anh trầm mặc, để cho lòng cô càng thêm chua xót, vừa lên xe, cô cảm thấy không còn hơi sức, cuối cùng cũng mất đi năng lực suy nghĩ. . . . . .Lương Bằng Uy gia tăng tốc độ,cố chạy thẳng đến bệnh viện một cách nhanh nhất, một lòng treo ở giữa không trung, máu giống như rót vào băng lạnh. Anh đưa một tay ra, nắm lấy bàn tay cô, thật chặt, trong mắt hiện lên tình yêu đầy nồng nặc và  thâm tình. . . . . .



Đã sửa bởi Diệp Lạc Hoa lúc 15.11.2014, 16:22.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diệp Lạc Hoa về bài viết trên: MaiNa, Tthuy_2203, Vy Anh_UK, futhuybilangquen, hotaru_yuki, tu dinh huong, vip171
Có bài mới 31.01.2014, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 04.10.2013, 19:58
Bài viết: 695
Được thanks: 4084 lần
Điểm: 11.59
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đêm săn xuân sắc - Kim Bích - Điểm: 29
Chương  8
8.1

Lương Bằng Uy đi vào đại sảnh nhà chính của Lương gia , không ngờ, mẹ và hai vị dì đều ở đây, vẻ mặt ba người hết sức nặng nề. Anh biết không khí có gì không đúng, chuẩn bị đi đến gian phòng của đứa bé, lại bị mẹ gọi lại.
"A Uy, con tới đây ngồi xuống, mẹ có lời muốn nói với con." Giọng nói của Tôn Cầm Yến không hề vui vẻ mà đầy uy nghiêm. Lương Bằng Uy đi tới, vừa mới ngồi xuống, thì nghe thấy mẹ nói ra lời nói kinh người.
"A Uy, ba người chúng tôi thảo luận đã rồi, chờ Bảo Nhi xuất viện, để cô ấy trở lại nơi này ở."
Cái gì! Anh nhíu mày, "Con không đồng ý, cô ấy là người phụ nữ của con."
Trong mắt Tôn Cầm Yến thoáng qua tức giận, "Vậy người ta có tội gì mà anh lại muốn hành hạ người ta như vậy? Bảo Nhi là một người con gái có tâm địa thiện lương lại ngây thơ, anh lại có thể độc ác lợi dụng cô ấy để đi đối phó với người nhà của cô ấy, bây giờ còn hại cô ấy và người nhà đoạn tuyệt quan hệ. A Uy, anh biết không? Anh đang nghĩ  mình đang làm cái gì vậy ??? Từ trước đến giờ anh làm cái gì, chúng ta không có ý kiến, chỉ là lần này, việc anh làm rõ là. . . . . . Quá làm cho chúng tôi thất vọng!"
Từ trước đến giờ,chuyện của anh mẹ đều cực ít hỏi tới, nhưng cũng không có nghĩ là bà ấy cái gì cũng không biết. Mặc dù bà ấy rất ít ra ngoài, nhưng đối với việc lớn nhỏ trong bang đều rõ như lòng bàn tay, hai vị dì cũng vậy.Hôm nay mẹ lại có thể nghiêm nghị trách cứ anh, có thể thấy được đối với hành động mà anh làm ra tương đối bất mãn.
"Mẹ, chuyện của con và  Bảo Nhi mọi người không cần phải quan tâm đến, đối với cô ấy con tự có sắp xếp thỏa đáng." Anh trả lời.
"Sắp xếp? Sắp xếp cái gì? Bây giờ cô ấy đối với anh đã không có giá trị lợi dụng, anh còn muốn sắp xếp cô ấy như thế nào nữa?"
"Tóm lại, con sẽ không để cho cô ấy rời khỏi con." Giọng điệu của anh tràn đầy kiên trì.
Tôn Cầm Yến giật mình, ngay sau đó tỉnh táo lại.
"Đứa bé kia đâu? Anh thật sự để cho đứa bé và cô ấy không được nhìn thấy nhau sao? Bây giờ cô ấy đã không có bất kỳ người thân, cũng chỉ có duy nhất đứa bé này."
"Cô ấy còn có con, con sẽ chăm sóc cô ấy." Anh trả lời.
"Vậy cũng phải được sự đồng ý của Bảo Nhi!"
"Cô ấy đương nhiên sẽ đồng ý, con nói rồi cô ấy là người phụ nữ của con, lời của con nói, không cho phép cô ấy phản kháng." Anh còn có thể bá đạo như vậy.
Tôn Cầm Yến không chịu nổi, "A…cái đứa bé này, sao lại có thể tùy hứng như vậy. . . . . ."
"Được rồi, thôi, chị cả, nếu A Uy kiên trì như vậy, chúng ta có kiên trì nhiều hơn nữa cũng không làm ra chuyện gì , thôi cứ thuận theo nó đi!" Triệu Hương Diễm mở miệng ngăn cản hai người sắp dấy lên chiến hỏa.
"Em hai, em lại cưng chiều đứa nhỏ này rồi."
Trong ba người Triệu Hương Diễm là người chiều anh  nhất, có lẽ là mình không duyên với con cái, nên từ trước đến giờ đối với Lương Bằng Uy bà luôn đặc biệt cưng chiều. Nhưng, lần này bà lại không giống như vậy, "Chị cả, chị hiểu lầm rồi, em muốn  đứng về phía Bảo Nhi, chỉ là em đồng ý cho A Uy một cơ hội, nhưng nếu nó không hảo hảo đền bù cho Bảo Nhi, em sẽ tuyệt đối không tha thứ cho nó. Con nghe rõ ràng không? A Uy!" Triệu Hương Diễm nói xong, cho Lương Bằng Uy một ánh mắt cảnh cáo.
Cô gái nhỏ kia thật là lợi hại, chỉ là trong khoảng thời gian ngắn, đã có thể đem hết người thân nhất của anh vào thành một hội. Trong lòng Lương Bằng Uy nói nhỏ mấy câu.
"Mọi người yên tâm, con sẽ không tổn thương Bảo Nhi nữa, còn chuyện của đứa nhỏ, con đã sớm quyết định cho cô ấy chăm sóc nó, hôm nay con tới chính là muốn đưa đứa bé trở về."
Lời của anh khiến Dương Nhược Phương vui vẻ cười một tiếng, "Có thật không? Vậy thì tốt quá! Đã như vậy, dì sẽ đi ôm đứa bé đến đây, như thế này ! Tin tưởng Bảo Nhi nhìn thấy đứa bé nhất định sẽ rất vui mừng."
Dương Nhược Phương hoà giải, không khí cuối cùng khôi phục bình thường. Tôn Cầm Yến bất đắc dĩ rũ vai xuống, đối với con trai mặc dù còn có chút bất mãn, nhưng không muốn nổi cáu cái gì nữa, "Có rãnh rỗi nhớ dẫn Bảo Nhi và đứa bé trở lại, biết không?" Bà chỉ đơn giản chỉ thị sau đó không lên tiếng nữa.
"Vâng!" Lương Bằng Uy trả lời.
Ai! Anh gật đầu với cả ba vị.Thật ra thì không cần họ nhắc nhở, anh cũng sẽ chăm sóc Bảo Nhi thật tốt, chỉ cần cô vui vẻ, không khóc thút thít nữa, đối với anh mà nói đây mới là chuyện trân quý nhất. . . . . .


Bảo Nhi nằm ở bệnh viện hết ba ngày, thật vất vả mới hạ sốt, gương mặt cũng khôi phục thần sắc. Liên tiếp ba ngày Lương Bằng Uy cũng không ở bên cạnh cô, cho đến lúc Dương Nhược Phương đón cô xuất viện, anh ta cũng không đến, điều này làm cô cảm thấy thật thất vọng. Về đến nhà, Dương Nhược Phương mang cô đi tới cửa phòng liền dừng bước lại, xoay người hướng Bảo Nhi cười nói: "Bảo Nhi, chính con mở cửa đi!"
Hành động và ngôn ngữ của Dương Nhược Phương mặc dù kỳ quái, nhưng Bảo Nhi cũng không nghĩ ngợi quá nhiều, tự mình tiến lên mở cửa ra.Đập vào tầm mắt cô, chính là giường trẻ con, cô giật mình chạy vội lên, vén mở màn che trong suốt lên, liền gặp được bảo bảo nằm ở đó. Cô cảm động tay che miệng, lệ nóng quanh tròng, "Tiểu Hàng. . . . . . tiểu Hàng. . . . . . dì Phương, chuyện này… là chuyện gì đang xảy ra?"
Dương Nhược Phương đi tới bên người cô, "Là A Uy gọi ta dẫn đứa bé tới chỗ này , nó đồng ý cho con chăm sóc đứa bé."
"Anh ta. . . . . . Thật. . . . . ." Cô nghẹn ngào đến khó nói lên lời.
"Nó muốn. . . . . . nó có lẽ là muốn đền bù!" Dương Nhược Phương thương tiếc đưa mắt nhìn cô.
Bảo Nhi có chút giật mình, khẽ cắn môi dưới, "Con. . . . . . không cần anh ta đền bù. . . . . ." Cô tình nguyện anh ta i vì lý do khác mới đưa đứa bé mang về, mà không phải bởi vì cô và người nhà xảy ra xung đột.
"Ai! Mặc kệ như thế nào, đứa bé luôn là cần mẹ. Bảo Nhi, con hãy cứ thoải mãi ra, đừng suy nghĩ lung tung nữa, chăm sóc đứa bé thật tốt là được." Dương Nhược Phương cầm lấy tay của cô, khích lệ cô. Bảo Nhi nháy mắt mấy cái, nhịn xuống nước mắt, "Vâng! Con biết rồi, bây giờ con, cũng chỉ còn đứa bélà người thân thôi." Cô đem đứa bé ôm lấy, dịu dàng ôm vào trong ngực. Dương Nhược Phương lòng chua xót, nhìn lấy cô, "Bảo Nhi, con ngàn lần đừng nghĩ như vậy, con còn có chúng tôi, dì và hai chị đều rất ưa thích con, nếu không phải A Uy phản đối, chúng tôi đã sớm đem con đến nơi ở của nhà họ  Lương mà chăm sóc."
" Dì Phương . . . . ." Cô thừa nhận mình cũng rất thích họ, nếu như có thể, cô tình nguyện có thể cùng họ sống cùng nhau, cũng không nguyện sống cùng với Lương Bằng Uy ở dưới một mái nhà.
Tại sao số mạng muốn trêu cợt cô như thế đây? Lúc này cô chẳng những không có tiền, càng không có người thân có thể dựa vào, trừ nơi này, cô thật sự đã không còn chỗ nào có thể đi. Vì đứa bé này, cô chỉ có thể cúi đầu với Lương Bằng Uy , dày mặt ở lại chỗ này. Tiểu Hàng mới được mấy tháng, một cô gái như cô làm thế nào có thể nuôi nổi nó đây? Ở lại chỗ này, ít nhất có thể cho đứa bé một cuộc sống ổn định. Bảo Nhi nhìn đứa bé, cuối cùng cũng buộc mính đối mặt với thực tế. Mặc dù cô đối với Lương Bằng Uy đã không còn có bất kỳ giá trị lợi dụng, nhưng vì đứa bé, cô nguyện ý cúi đầu dưới anh ta. Quyết định xong, lòng của cô bình tĩnh hơn nhiều. Sau bữa tối, Lương Bằng Uy vẫn không trở lại, sau khi đem đứa bé dỗ ngủ, Bảo Nhi xuống  dưới đại sảnh liếc mắt nhìn, tiếp theo lại đi tới thư phòng. Nhưng gian phòng trống rỗng lại để cho cô có chút tịch mịch, thế là cô lại trở về đại sảnh, ngồi ở trên ghế sa lon chờ anh ta.


Đã sửa bởi Diệp Lạc Hoa lúc 15.11.2014, 16:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diệp Lạc Hoa về bài viết trên: MaiNa, Tthuy_2203, Vy Anh_UK, futhuybilangquen, hotaru_yuki, kyuan, mupmipmip, tu dinh huong, vip171
Có bài mới 05.02.2014, 13:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 04.10.2013, 19:58
Bài viết: 695
Được thanks: 4084 lần
Điểm: 11.59
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đêm săn xuân sắc - Kim Bích - Điểm: 28
8.2
Ba ngày không thấy anh , cô rất nhớ anh . Không phải anh vẫn còn đang tức giận, cho nên mới không muốn nhìn thấy cô? Bảo Nhi thở dài như đưa đám thì bên ngoài truyền đến xe hơi, dẫn tới chú ý của cô. Cô muốn đi ra ngoài, bước chân lại chần chờ, nhưng vẫn đi tới trước cửa đứng, tự hỏi mình nên lấy vẻ mặt gì để đối mặt với anh ta. Đột nhiên, cửa mở rộng ra, một cô gái đột nhiên xuất hiện, làm cô sửng sốt tại chỗ. Cô gái kia mặc áo da màu đen và quần bó ngắn, hai chân thon dài được ôm gọn trong đôi bốt da cũng màu đen, so với Bảo Nhi người của cô ta còn cao hơn cô cả một cái đầu, vì vậy cô ta đứng từ trên cao nhìn xuống,tầm mắt ngạo mạn nhìn cô.
"Cô là ai?"
"À? Tôi. . . . . . tên là Bảo Nhi. . . . . ." Không cách nào bỏ qua khí thế của cô gái kia, Bảo Nhi ngoan ngoãn trả lời.
Cô gái nghe thấy tên của cô, lông mày nhỏ nhắn chau lên, dùng một loại ánh mắt ý vị thâm trường nhìn cô, "Xin chào, tôi tên là Thẩm Thiến San."
"Chào cô." Bảo Nhi phản ứng. Thẩm Thiến San cười cười, thân thể hơi dời đi, phất một cái, chỉ thấy hai người đàn ông đem Lương Bằng Uy dìu vào cửa. Bảo Nhi giật mình đi lên trước, "Anh ta. . . . . . anh ta làm sao vậy?"
Thẩm Thiến San dùng cằm ám hiệu thủ hạ đem Lương Bằng Uy đỡ đến ghế sa lon, "Cô đừng khẩn trương, Uy ca chỉ là uống rượu say mà thôi, hôm nay có một tụ họp, cho nên anh ấy uống hơi nhiều một chút."
Giọng nói của côta có chút kỳ quái, Bảo Nhi đem tầm mắt chuyển sang ghế sa lon, nhìn anh ta say đến bất tỉnh nhân sự, cô lo lắng.
"Đúng rồi, nghe nói cô sinh cho Uy ca một cậu con trai, phải không?" Thẩm Thiến San mắt to đầy hiếu kỳ nhìn cô.
Bảo Nhi hồi hồn nói: "À? Ách. . . . . .Vâng!"
Trên mặt Thẩm Thiến San xuất hiện nụ cười khó hiểu, "Vậy. . . . . . bây giờ cô có thân phận gì ?"
Câu hỏi của cô ta làm Bảo Nhi sửng sốt một chút, cuối cùng cúi đầu, "Tôi. . . . . . Chỉ là người tình của anh ta. . . . . ." Thật là kỳ quái, cô lại có thể  thẳng thắn như vậy đối với một người mới quen  ? Không biết vì nguyên nhân gì, Bảo Nhi cũng không cảm thấy Thẩm Thiến San  là một người đáng ghét. Thẩm Thiến San, tay ôm ngực trầm tư một hồi , tự lẩm bẩm, "Vậy. . . . . . Tôi biết đại khái vì sao hôm nay Uy ca phải uống say."
"À?" Bảo Nhi mới muốn hỏi đó là có ý tứ gì, đối phương đã đi ra cửa chính.
"Đợi đã nào...! lời nói mới rồi. . . . . ."
"Không có gì, đó là tôi lầm bầm lầu bầu á! Đúng rồi, quên nói cho cô biết, thật ra thì Uy ca rất biết uống, anh ấy chưa bao giờ say như vậyđó!" Nói xong, cô ta ha ha cười lên xe, cùng bọn thủ hạ cùng nhau rời đi. Bảo Nhi nghe không hiểu ra sao, đóng cửa chính, cô vốn muốn gọi người đến chăm sóc Lương Bằng Uy , nhưng lại lo lắng thời gian đã quá muộn, thế là quyết định tự mình chăm sóc anh. Cô đi tới bên sofa, đẩy anh ta một cái, "Này, này, tỉnh a. . . . . ."
"Ưmh. . . . . ." Lương Bằng Uy khổ sở rên rỉ lên một tiếng.
Cô nhìn anh chân mày cũng vo thành một nắm, "Thiệt là, tại sao uống say như vậy?" Bằng sức của cô là không thể nào nâng anh ta trở về phòng . Chốc lát sau, Bảo Nhi trở về phòng cầm chăn lông ra ngoài, cả đêm không có chợp mắt mà chăm sóc cho Lương Bằng Uy .


Cảm giác phiền lòng đâm nhói gọi Lương Bằng Uy tỉnh, anh mở mắt ra , cảm giác đầu tiên là ù tai, tiếp theo là đầu như bị người ta dồn sức đánh. Ôm đầu, anh gào thét , cho đến lúc cảm giác khó chịu  từ từ rút đi, mới khôi phục suy nghĩ bình thường. Anh khổ sở  đứng dậy, chăn trên người tử chảy xuống mặt đất, thấy thân thể mình trần trụi hiện ra, mới để cho anh biết mình đang ở chỗ nào. Ah? Anh về đến nhà khi nào vậy?
Lương Bằng Uy day day thái dương huyệt, khó mà tin được mình sẽ có thể say rượu cả một ngày. Anh sao cs thể? Rõ ràng đang tụ hội lại có thể uống không ngừng, đây chính là chuyện sai lầm vô cùng nghiêm trọng  .Thân là người lãnh đạo, bất kể ở chỗ nào, nơi nào, đều phải đề cao cảnh giác, hơn nữa số lượng vừa phải, nào biết, tối hôm qua anh lại có thể quên chuyện quan trọng này . Ai! Anh rốt cuộc là bị làm sao? Ở trong lòng Lương Bằng Uy giễu cợt mình sơ ý lơ là. Anh muốn rời khỏi ghế sa lon, lực chú ý lại bị đống đồ ở dưới chân hấp dẫn, anh định thần nhìn lên, mới phát hiện có một người. Bảo Nhi dùng chăn bao lấy thân thể, ngồi dưới đất, đầu nghiêng dựa vào ghế sa lon, khắp khuôn mặt đều là mỏi mệt. Chẳng lẽ cô cả đêm đều ở đây chăm sóc anh? Lương Bằng Uy phát hiện trên người chỉ còn lại cái quần dài ,  bên cạnh có một chậu nước lạnh, khăn lông đặt ở trên bàn. Nhìn một đống hỗn độn này, anh mới hiểu nhất định  là tối hôm qua  cô mệt muốn chết rồi. Lương Bằng Uy lấy tay vuốt vuốt mi tâm, đối với sự khác thường của mình càng ngày càng không chịu nổi. Anh rời khỏi ghế sa lon, cẩn thận ôm lấy Bảo Nhi, đi vào trong phòng. Đi tới gian phòng, anh đặt cô ở trên giường, mình đi vào phòng tắm rửa mặt. Khi anh đóng cửa lại cũng là lúc Bảo Nhi tỉnh táo, cô nhìn cả bốn phía, phát hiện ḿnh nằm ở trên giường, thế là vội vàng ngồi dậy. Nghe tiếng nước chảy, cô cuống quít xuống giường đi tới trước cửa phòng tắm: "Này! Anh không sao chứ!" Tối hôm qua anh ta say thật lợi hại, cả đêm không phải rên rỉ thì lại là nôn mửa, làm cho cô có chút lo lắng. Cánh cửa cá mở ra, nửa người dưới chỉ vây bằng một cái khăn lông Lương Bằng Uy xuất hiện trước mặt cô, để cho cô thét chói tai xoay người lại.
"A! Thật xin lỗi, tôi không biết anh tắm ở đây, tôi cho là. . . . . . Anh từ từ tắm đi!" Cô cho là anh ta chỉ là vào phòng tắm đánh răng rửa mặt mà thôi, không ngờ anh ta chuẩn bị muốn tắm. Cô muốn rời đi, cánh tay lại bị anh giữ chặt, lập tức bị kéo vào phòng tắm.
"A! Anh làm gì đấy?" Cô giật mình. Phòng tắm chia làm hai bộ phân, vừa là phòng thay quần áo, bên còn lại là phòng để tắm tắp, bởi vì chỉ dùng màn vải tách khu ra , vì vậy ấm áp  gần như chiếm hết cả phòng tắm. Bảo Nhi nhất thời thật xin lỗi, thân thể nhanh chóng dính vào hơi nóng. Lương Bằng Uy lôi cô vào phòng thay quần áo, cười nói: "Cơ hội khó có được, không bằng cùng nhau tắm đi!"
Cái gì? Chân Bảo Nhi thiếu chút nữa nhũn ra, cô muốn thoát khỏi cánh tay của anh, "Anh. . . . . . Anh đừng náo loạn! Buông tôi ra, chính anh đi tắm cho tốt đi! Tôi muốn đi ra ngoài."
Hai cánh tay anh  nhanh chóng ôm cô vào trong ngực, trên mặt tràn đầy nụ cười quỷ dị, "Anh muốn em cùng tắm với anh, tương đối có cảm giác nha!"
"Anh có bệnh a! Tắm còn phải có cảm giác gì!" Cô không chịu được ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm anh. Trong nháy mắt, một dòng điện xông vào ngực Bảo Nhi, cô sững sờ nhìn anh, đối với con ngươi khêu gợi đang chớp động  đặc biệt có tình cảm, làm trái tim cô thật giống như muốn tạm ngừng. . . . . .Không khí vào lúc hai người bốn mắt nhìn nhau có sự thay đổi, Lương Bằng Uy không thể dời tầm mắt đi, đưa tay lau gương mặt của cô, vuốt ve làn da  mềm mại kia,áp miệng gần cổ cô, kêu lên tên của cô, "Bảo Nhi. . . . . . Bảo Nhi. . . . . ."
Tê dại trượt vào sống lưng, tế bào trở nên không an phận , Bảo Nhi thoáng như đặt mình trong thế giới hư ảo, bởi vì anh ôn nhu kêu lên như thế mà từ từ mất đi ý thức.


Đã sửa bởi Diệp Lạc Hoa lúc 15.11.2014, 16:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diệp Lạc Hoa về bài viết trên: Hoacamtu, Tiểu Tuyết Phong, Tthuy_2203, Vy Anh_UK, futhuybilangquen, hotaru_yuki, tu dinh huong, vip171
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: mechamay, NVH, V_Taetae301295, Vanhado99, zoele và 88 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

9 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 735 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.