Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 260 bài ] 

Bảo Bảo vô lương: Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

 
Có bài mới 23.11.2014, 23:08
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1034
Được thanks: 12968 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương: Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ [229/254] - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 230: Trở thành đối thủ


Nghi Nhân nghiến chặt răng, đột nhiên đứng dậy, nhìn chằm chằm Thần Hoàng, “Thái tử đừng quá đáng! Ta không phải kỹ nữ!”

Thần Hoàng chống tay, nhìn Nghi Nhân trên xuống dưới, khóe miệng khẽ nhếch, “Kỹ nữ sẽ không bày ra vẻ mặt bị người ta thiếu tiền thế này.” giọng hắn rất nhẹ, nhưng tràn đầy khinh thường, cảm giác như Nghi Nhân không bằng cả kỹ nữ.

Nghi Nhân lạnh lùng nhìn hắn, “Đây là cách duy nhất ngươi có thể nghĩ ra để làm nhục ta sao?”

“Làm nhục?” Thần Hoàng đứng dậy, kéo Nghi Nhân về phía mình, “Đây là cuộc sống ngày sau mà ngươi phải tập thích ứng, muốn tôn nghiêm, vậy thì cầm vũ khí lên mà đánh một trận đường đường chính chính! Dĩ nhiên, trong lúc đó, rất có thể đại ca của ngươi sẽ đâm lén ngươi một đao. Cho nên, dù là ở chỗ này chịu nhục, hay là để cho thủ hạ của ngươi táng mạng trong chiến tranh, ngươi cũng không có quyền chọn nữa rồi. Nên có là bị nhục đi nữa, ngươi cũng chỉ có thể chịu!”

“Ngươi......” Nghi Nhân nhướng mắt nói, “Ngươi hiểu rõ tình hình hiện tại chứ?”

“Ha ha, tất nhiên!” Thần Hoàng buông tay ra, nụ cười sâu hơn, ngón tay đi tới đi lui trên mặt Nghi Nhân, “Tối nay, tiếp gia ngủ!”

Nghi Nhân đẩy tay hắn ra, kiêu ngạo của bản thân không cho phép nàng ta tiếp tục lấy lòng Thần Hoàng. Nghi Nhân không nói gì, xoay người bước đi. Thần Hoàng không cản, chỉ nói với bóng lưng của nàng ta, “Xấu hổ gì chứ! Nếu muốn gả cho ta, tiếp ta ngủ là chuyện sớm hay muộn thôi!”

“Rầm” đáp lại hắn, là tiếp sập cửa.

Thần Hoàng ngừng cười, đôi mắt trở nên tàn nhẫn thô bạo như loài sói.

“Chủ nhân.” sau lưng Thần Hoàng là một tiểu cô nương xinh xắn, tuổi khoảng mười bốn mười lăm, tóc chải hai sừng nhìn rất đáng yêu, gương mặt ngây thơ. Trên vai tiểu cô nương có một con bướm màu nâu đỏ, thỉnh thoảng đập cánh vài cái.

Thần Hoàng không quay đầu lại, vẻ mặt âm trầm, “Giao cho ngươi.”

“Vâng!” Phượng Nhi cười một tiếng, nhìn con bướm trên vai nói, “Vương Điệp, tiếp theo nhờ ngươi đó!” Phượng Nhi nhẹ nhàng gỡ con bướm kia ra, ném nó lên trên. Con bướm giang cánh, bay quanh Thần Hoàng một vòng, sau đó bay thẳng ra cửa.

“Hi hi, chủ nhân, hãy chờ tin tốt của Phượng Nhi!” chỉ trong chớp mắt, Phượng Nhi đã lướt ra cửa, đuổi theo con bướm kia.

Thần Hoàng đi ra ngoài. Bên ngoài đã có một đoàn người chờ từ lâu, đi đầu là Lãnh Tàng Tâm.

“Hãy phát tín hiệu thông báo tên kia.”

“Vâng.” Lãnh Tàng Tâm lập tức lấy ra một cây pháo hoa, ném lên trời. Trong đêm tối, pháo hoa lung linh rất bắt mắt.

Ngay sau đó, cách không xa, cũng xuất hiện một luồng pháo hoa như tiếp lời.

Tiếp tục, luồng thứ ba, thứ tư......pháo hoa từ nhiều hướng tỏa sáng hơn phân nửa bầu trời đêm.

“Vương gia, là tín hiệu của thái tử!”

Ngoài thành, Phi Ưng thấy pháo hoa đột nhiên xuất hiện trên trời, vội vàng bẩm báo.

Dạ Vô Hàm đang mặc áo giáp ngồi trên con ngựa to, phía sau hắn là ba vạn tướng sĩ, và rất nhiều người mặc áo xám.

A Tinh tiến lên, “Hàm Vương, xin cho chúng ta làm quân tiên phong!”

Dạ Vô Hàm nhìn lướt qua hắn, gật đầu, “Được, bổn vương lệnh cho ngươi làm tiên phong, dẫn theo một ngàn quân!”

“Vâng!”

A Tinh lập tức dẫn một ngàn quân chạy đi. Sau đó, Dạ Vô Hàm ra lệnh cho đại quân theo sau.


Nghi Nhân dùng khinh công, lượn quanh thành hơn nửa vòng, cuối cùng mới dừng lại phủ Cảnh Vương. Trên cửa, giấy niêm phong bay phất phơ, mấy thủ vệ do Dạ Vô Hàm phái tới đang ngáp liên tục. Nghi Nhân thừa lúc mấy thủ vệ không để ý,nhún người nhanh chóng nhảy vào.

Bên trong, Trương Tam, Đức Tử và Mãn Ngân đã chờ từ sớm, thấy Nghi Nhân, vội cung kính cúi đầu, nhỏ  giọng nói, “Thế chủ.”

“Ừ,” Nghi Nhân không ngừng bước, tiếp tục đi vào trong, “Sau lưng ta có một cái đuôi đáng ghét, xử lý sạch sẽ đi!”

“Tuân lệnh.” Đức Tử và Mãn Ngân nhảy ra ngoài. Trương Tam tiến lên, áy náy nói, “Thế chủ, vẫn chưa tìm được quyển tăng phổ kia.”

Nghi Nhân hơi ngừng lại, “Đã nhiều năm như vậy, hắn vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng ngươi sao?”

Trương Tam đáp, “Cảnh Vương không tin tưởng bất kỳ ai, kể cả Diêu Ngọc.”

“Chúng ta vất vả lắm mới khiến cho Dạ Vô Hàm bắt hắn, nếu vẫn không tìm ra, Quỷ Diện Tăng không có được thuốc giải, bọn chúng sẽ tìm cách cứu Dạ Mặc Cảnh! Đến lúc đó xem như chúng ta phí công vô ích!”

“Thuộc hạ hiểu!”

Bởi vì Cảnh Vương bị nhốt vào thiên lao, bọn người làm thì bị mang đi thẩm vấn, bây giờ Cảnh Vương phủ đã trở thành một tòa nhà trống. Ai cũng không ngờ, Nghi Nhân và thuộc hạ của nàng ta sẽ ở đây.

Nghi Nhân xuyên qua phòng khách, đi thẳng đến phòng ngủ của Dạ Mặc Cảnh, sau đó đẩy một mảnh đá trên mặt đất ra, nhận lấy cây đuốc do Trương Tam đưa, đi xuống.

Đó là một căn phòng bằng đá, bên trong khá thoải mái. Dạ Mặc Cảnh là một kẻ hết sức cẩn thận, lúc nào cũng để lại một con đường lui cho mình, căn phòng này chính là để dành lúc nguy hiểm sẽ dùng. Nếu không nhờ Trương Tam đi theo hắn rất lâu, cũng không thể biết được nơi này.

Nghi Nhân cắm cây đuốc lên tường, căn phòng lập tức sáng lên. Trong góc phòng, có một người đang bị xích.

Nghi Nhân nhìn qua chén cơm còn nguyên trên đất, lắc đầu nói, “Sao không ăn cơm? Muốn tuyệt thực hả?”

“Hừ...... Hừ hừ.” Người kia hơi ngẩng đầu, khuôn mặt vốn mập mạp, đã gầy mất một vòng lớn, hiện tại dường như có thể thấy cả xương.

“Ngươi cần gì phải hành hạ ta như vậy?” giọng Phong Linh khàn khàn, trên cổ nàng có một sợi dây xích, da xung quanh sợi xích bị mài ra máu, nàng chỉ động một tí, cũng khiến vết máu rõ thêm.

“Xin lỗi, nếu không do ngươi muốn chạy trốn, ta cũng sẽ không dùng xích xích ngươi thế này.” Nghi Nhân ngồi đối diện Phong Linh, rồi bỗng nhiên điểm huyệt nàng, kẹp chặt miệng nàng ép nàng mở miệng, lấy chén cơm đã bị thiu lên, trực tiếp đổ vào miệng nàng. Phong Linh bị sặc, muốn ho lại ho không được, nén đến mức mặc đỏ bừng.

“Tự sát là biểu hiện vô dụng nhất.” Nghi Nhân thản nhiên nói, xong buông chén xuống, giải huyệt cho Phong Linh, sau đó móc khăn tay ra lau tay, rồi ném bỏ.

“Khụ......” Phong Linh ho khan, thứ cơm thiu đó khiến nàng muốn nôn, rồi lại nôn không được, khó chịu muốn chết.

Nghi Nhân nhìn nàng, đột nhiên nói, “Người nam nhân kia, rất đặc biệt!”

Biết Nghi Nhân đang nói Thần Hoàng, Phong Linh vội ngẩng đầu lên.

Nghi Nhân khẽ mỉm cười, thản nhiên nói, “Ta bắt đầu thưởng thức hắn rồi đó! Trước giờ không có một nam nhân nào có thể trở thành đối thủ của ta, hắn là người đầu tiên!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Hongkute96, Song Ngư nhi, antunhi, do ngoc huyen, kieumy0810, kimlienvuthi, lananhhoang, mainp, ocaqua, ongbjrak198, pemichio, ruby1209, xichgo, Ốc Vui Vẻ
     

Có bài mới 25.11.2014, 21:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11171 lần
Điểm: 19
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương: Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ [230/254] - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 231: Ta đang ở đây

Bên ngoài Cảnh Vương phủ, Phượng Nhi nhẹ nhàng gọi con bướm trở về, nhìn chằm chằm bên kia, cười hả hê. Lúc nàng xoay người rời đi, đi tới chỗ không người, đang định phát tín hiệu cho chủ nhân thì bỗng nhiên trước mặt nàng xuất hiện hai người.

Đức Tử và Mãn Ngân nhìn chằm chằm, Phượng Nhi cảnh giác lui về phía sau một bước. Đôi mắt nàng đảo một vòng, nở nụ cười thản nhiên, ra vẻ tò mò hỏi, “Hai vị thúc thúc, các ngươi có chuyện gì sao?”.

Đức Tử nhìn chằm chằm vào tay phải khẽ rũ xuống của nàng, lên tiếng cảnh cáo, “Cẩn thận, nàng ta là một cao thủ ám khí!”.

“Ừ!”. Mãn Ngân đưa tay về phía hông, cười lạnh nói, “Tiểu cô nương, chưa ai nói cho ngươi biết rằng, nhìn cái không nên nhìn sẽ phải trả giá thật lớn à?”. Dứt lời, hắn vung kiếm lên, một loạt những chiếc châm bạc bay về phía hai người.

“Cẩn thận!”.

Hai người cuống quít tránh ra, sau đó lại nâng kiếm xông lên.

“Ghét quá, hai đánh một, thúc thúc khi dễ người ta!”. Phượng Nhi bất mãn chu cái miệng nhỏ nhắn, nhưng ám khí trên tay vẫn không ngừng tung ra. Đừng thấy vật này nhỏ mà coi thường, chỉ cần xẹt qua thôi cũng đủ chết người. May mà công phu của Đức Tử và Mãn Ngân không phải thường, nếu không bọn hắn đã nằm quay đơ trên mặt đất từ sớm rồi.

“Chết tiệt!”. Hai người chật vật nhếch nhác, bây giờ cũng bắt đầu ra tay ác hơn, cùng nhau xông lên áp sát.

“Má ơi”, Phượng Nhi kêu một tiếng, vội vàng chạy đi, nàng chỉ am hiểu khinh công và ám khí còn đánh nhau tay chân thì thua xa. Nàng đành phải vừa phóng ám khí vừa chạy, “Hai người lớn như vậy rồi mà còn khi dễ tiểu cô nương là ta, không cảm thấy ngượng à?”.

“Đuổi theo nàng ta, đừng để nàng ta chạy!”.

Đúng lúc này, một bóng dáng cao lớn xuất hiện, ngăn trước người nàng, dùng nội lực đánh văng hai người kia ra.

Phương Nhi nhìn người tới, vui vẻ nhào qua, “Sư huynh!”.

Tả Thanh Hàn cúi đầu nhìn nữ nhân dính lên người mình, dùng một tay nhấc cổ áo nàng giống như xách chú mèo con, đặt nàng qua một bên, để nàng đứng ngay ngắn. Sau đó hắn rút kiếm ra, nhìn chằm chằm hai người đối diện.

“Cùng đánh!”.

Mãn Ngân và Đức Tứ đè lại cánh tay phải vẫn còn đang tê rần, đau nhói nhắc nhở họ rằng võ công của người này tuyệt đối cao hơn bọn họ. Hơn nữa bên cạnh còn có một tiểu cô nương có thể phát ra ám khí. Nếu bọn họ cùng tiến lên thì bọn họ sẽ cùng chịu chết.

Hai người liếc nhìn nhau một cái, thông minh xoay người đi.

Bây giờ quan trọng hơn là phải thông báo với thế chủ, bọn họ phải lập tức rời khỏi nơi này.

Phượng Nhi thấy bọn họ chạy trốn thì nóng nảy nói, “Ai da, làm sao có thể để cho bọn họ đi thế?”.

Tả Thanh Hàn thu kiếm lại, đứng bên cạnh nàng, “Chủ nhân đến”.

“Thật sao?”. Phượng Nhi vừa cười vừa khoác cánh tay Tả Thanh Hàn, “Sư huynh, nhất định là ngươi sợ ta bị nguy hiểm nên tới cứu ta có phải hay không? Ta biết ngay, ngươi đối với ta tốt nhất!”.

Tả Thanh Hàn hít sâu một hơi, “Sư tỷ, tỷ đừng kêu ta là sư huynh nữa, ta không nhận được”.

“Không, sư tỷ, sư tỷ, ngươi gọi như vậy thì ta rất già, người ta vẫn còn rất trẻ”.

Hắn liếc nhìn nàng một cái, Tả Thanh Hàn nhàn nhạt nói, “Sư tỷ, 24 tuổi vẫn chưa tính là già, chỉ là lớn hơn ta có 2 tuổi mà thôi”.

“A!! Ai cho đệ nói ra tuổi của ta rồi hả?”. Phượng Nhi cực kỳ tức giận.

Đúng lúc này, sau lưng vang lên một tiếng vó ngựa.

Tả Thanh Hàn nghiêng người sang, “Chủ nhân tới”.

Nghi Nhân vẫn còn đang trong mật thất, phía trên truyền tới giọng nói của Trương Tam, “Thế chủ! Bọn họ tới! Chúng ta phải lập tức rời khỏi đây!”.

Nghi Nhân lại không hề hốt hoảng, nàng ta nhíu mày, “Cứ để cho hắn lần, người nào cũng không hay!”.

Nàng ta cầm cây đuốc đứng lên, liếc mắt nhìn Phong Linh, nhàn nhạt nói, “Tốt nhất là ngươi nên cầu nguyện hắn không cần làm loạn nếu không hắn sẽ phải trả giá rất cao!”.

Phong Linh nhắm mắt lại không muốn tiếp tục nghe nàng ta nói nhảm. Bây giờ nàng mới phát hiện, ngoài miệng Nghi Nhân nói không ngược đãi nàng, và nàng ta cũng không có động thủ đánh nàng. Nhưng nàng ta lại lựa chọn một phương thức khác. Nàng ta giam nàng trong mật thất tối tăm nhiều ngày, dùng bóng tối và sự yên tĩnh hành hạ nàng, không có gì đáng sợ hơn cô độc và tuyệt vọng.

Nghi Nhân đi ra ngoài mật thất, Mãn Ngân và Đức Tử lo lắng đứng chờ, “Thế chủ! Người của thái tử đã ở bên ngoài!”.

“Các ngươi vội cái gì?”. Nghi Nhân ung dung phân phó, “Lệnh cho mọi người chuẩn bị, mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, chờ bọn hắn tiến vào, làm theo kế hoạch nổ tung Vương phủ”.

“Vâng!”.

Thủ vệ bên ngoài Cảnh Vương phủ nhìn thấy thái tử đại giá, tất cả đều trợn mắt há hồm. “Thái tử, đã trễ thế này, ngài…..”.

Thần Hoàng không cho bọn họ cơ hội nói nhảm, hắn phi thân qua bức tường cao, Lãnh Tàng Tâm và khoảng mười người áo xám tro cũng  thi triển khinh công đi vào.

Đứng ở trong sân trống trải, bốn phía không gian đen kịt, yên tính đến đáng sợ.

Thần Hoàng meo mắt, liếc nhìn một vòng, Lãnh Tàng Tâm vung tay lên, những người ở phía sau cũng rất ăn ý tản ra.

Đúng lúc này trong đại sảnh đột nhiên sáng lên.

Con ngươi hắn chợt co rút nhanh, cất bước chạy về phía đó, Lãnh Tàng Tâm nhíu mày, đi theo, “Chủ nhân, người phải cẩn thận”.

Trong đại sảnh không có một bóng người chỉ thấy một chiếc đèn đung đưa theo gió, bóng dáng vặn vẹo có vài phần quỷ dị.

Đột nhiên, phía tây bắc của Vương phủ vang lên tiếng nổ mạnh, những phòng ốc chắc chắn đều rung lên. Còn không đợi mấy người phi thân qua thì cả phía nam và phía đông đều nổ. Dường như giống như được mở khóa, cả Vương phủ đều chôn thuốc nổ, trong nháy mắt tất cả đều nổ tung. Nói và mảnh vụn bay khắp nơi, tất cả đều rơi xuống sau đó là những tảng đá và các bức hoành.

“Nghi Nhân đáng chết!”. Lãnh Tàng Tâm mắng to một câu, Thần Hoàng không hề nghĩ ngợi, nhíu mày xông vào bên trong.

“Bảo vệ chủ nhân!”. Lãnh Tàng Tâm muốn đuổi theo nhưng ngói rơi xuống chặn con đường của nàng. Trong sự hỗn loãn đã không thấy bóng dáng Thần Hoàng đâu.

Trên đỉnh đầu, tiếng ầm ầm vang lên không dứt, trên khe hở, bụi bặm rơi xuống, sau đó cả mật thất đều rung lên. Phong Linh bò dậy, ngẩng đầu lên nhìn.

Nhất định là Dạ Tàn Nguyệt đến cứu nàng! Hắn tới cứu nàng! Nhưng mà bà điên kia lại muốn phá hủy nơi này.

“Tam Nương! Tam Nương!”.

Phong Linh hé miệng, dùng sức hô. “Ta ở đây! Ta đang ở đây!”.

Âm thanh ra khỏi họng nghe càng có vẻ tuyệt vọng. Nàng ở dưới đất nói với giọng yếu ớt, căn bản không thể át được tiếng nổ mạnh phía trên.

“Tam Nương……”. Giọng của Thần Hoàng vang càng lúc càng xa.

“Ta đang ở đây…… Ta ở chỗ này………”. Phong Linh nóng nảy, khóc bò lên phía trước, trên cổ bị xích sắt làm đau nhưng nàng vẫn dùng sức bò về phía trước, mười ngón tay đã bị xước hết những móng tay, nỗ lực cào cào trên mặt đất hi vọng leo lên.

“Ta đang ở chỗ này…….”. Nàng khóc đến nỗi khàn khàn giọng, liều mạng muốn gọi hắn.

Cổ bị xích cọ ra máu, nàng không còn chút hơi sức, cả người vô lực nằm trên mặt đất, nghe âm thanh phía trên càng lúc càng xa, nàng từ từ nhắm hai mắt lại, “Dạ Tàn Nguyệt….. ta ở đây…. ở chỗ này……..”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.11.2014, 15:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11171 lần
Điểm: 19
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương: Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ [231/254] - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 232: Ngươi là sư phụ của nàng ta?

Trong phút chốc, toàn bộ Cảnh Vương phủ bị nổ thành một đống phế tích.

Đứng trong đống hoang tàn này, Lãnh Tàng Tâm đi lên nói, “Chủ nhân, không tìm được Tam Nương…….”.

Ánh mắt Thần Hoàng lạnh lùng, sắc bén như dao, lẳng lặng quét qua một vòng. Bỗng nhiên hắn xoay người rời đi, xoay người lên ngựa, chạy thẳng tới hoàng cung.

Trong thiên lao.

Do Dạ Hoằng Thiên hạ chỉ trước khi mọi chuyện được tra rõ ràng, bất luận kẻ nào cũng không được động đến Dạ Mặc Cảnh. Cho nên khi Dạ Vô Hàm và Thần Hoàng chú ý vào người khác thì Dạ Mặc Cảnh bình an vô sự sống ở đây, thỉnh thoảng làm thơ, vẽ tranh, nhìn vô cùng an nhàn tự tại.

Bỗng nhiên cửa tù bị mở ra, sau đó hắn bị một người nhấc vạt áo.

“Tam Nương bị nhốt trong phủ của ngươi, nơi nào có khả năng sẽ nhốt nàng?”.

Dạ Mặc Cảnh đầu tiên là cảm thấy sững sờ, sau đó hắn bật cười, “Sao, ngươi đánh chủ ý tới vương phủ của bổn vương rồi à?”.

“Ta hỏi ngươi, nàng có thể bị nhốt ở chỗ nào?”. Thần Hoàng dùng một tay nhấc mũi kiếm, nhắm thẳng vào hắn, “Nếu như ngươi không nói thì ta sẽ giết ngươi”.

Dạ Mặc Cảnh ngó ngó hắn, “Chúng ta làm một giao dịch nhỏ thì sao?”.

“Nói đi!”.

“Ngươi để bổn vương ra ngoài, bổn vương sẽ tự mình dẫn ngươi đi tìm nàng!”. Hắn cười một tiếng chắc chắn, “Chỉ cần nàng vẫn còn ở trong Cảnh Vương phủ!”.

Thần Hoàng meo mắt, thu kiếm lại, xoay người đi ra ngoài.

Dạ Mặc Cảnh sửa sang lại y phục, sau đó đi theo hắn.

Bây giờ là lúc trả thù cái tên Nghi Nhân chết tiệt kia rồi!

Một lần nữa trở lại Cảnh Vương phủ, đám người Lãnh Tàng Tâm vẫn đang đứng ở đây chờ. Bọn họ thấy Thần Hoàng đưa theo Dạ Mặc Cảnh trở về thì tự động tránh đường. Dạ Mặc Cảnh thấy vương phủ của mình tan hoang thì sắc mặt hắn tối tăm, “Nghi, Nhân! Bổn vương tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!”.

“Mau đi tìm người đi!”. Thần Hoàng một lòng vẫn suy nghĩ đến Phong Linh.

“Hắn ta có thể làm Vương phủ nổ tung đến mức này thì ta không muốn thừa nhận trong Vương phủ có nội gian cũng không được….. hơn nữa, đó còn là người bên cạnh Bổn Vương”. Dạ Mặc Cảnh cười lạnh, “Nếu như nàng vẫn còn trong Vương phủ thì chỉ có thể ở một nơi!”. Hắn cũng không chậm trễ, sau khi phân biệt rõ phương hướng hắn đi thẳng tới phòng ngủ của mình, chỉ vào đó nói, “Dọn sạch sẽ chỗ này!”.

Những người áo xám tro lập tức tiến lên, một lúc sau lộ ra một khoảng đất. Dạ Mặc Cảnh đi tới, tay hắn lục loi trên đất một lúc, sau đó hắn kéo một phiến đá, “Ở phía dưới này!”.

Thần Hoàng không do dự, lập tức nhảy xuống, “Đuốc”!.

Lãnh Tàng Tâm sai người nhóm lửa sau đó đưa xuống cho Thần Hoàng.

Trong mật thất được chiếu sáng, Thần Hoàng nhìn thấy xích sắt ở trong góc, còn có một vòng vết máu thì tim hắn quặn thắt lại. Bước chân của hắn đột nhiên trở nên nặng nề, hắn bước từng bước trên đất đi qua đó, trên mặt đất còn lưu lại dấu vết mười ngón tay cào trên đất. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu là hình ảnh nàng liều mạng giãy dụa, khổ sở muốn sống….

“Oành”.

Đất trong mật thất run lên, mặt đất cũng lay động.

“Cẩn thận!”. Lãnh Tàng Tâm ra lệnh mọi người lui về phía sau.

Thần Hoàng bay người lên, trong lúc đó, mật thất này vĩnh viễn bị vùi dưới lớp đất. Không khó để phát hiện gương mặt như trích tiên của hắn có chút vặn vẹo, hai mắt đỏ một mảnh. Cả người hắn lúc này bao phủ là một tầng khí lạnh, âm trầm bức người. Hắn ngoái đầu nhìn lại, nhìn qua Dạ Mặc Cảnh, “Cái tên ôn thần này là do ngươi tạo ra”.

Dạ Mặc Cảnh dùng áo che mũi, ngước mắt lên nhìn Thần Hoàng, lạnh nhạt nói, “Cái tên Nghi Nhân này so với các ngươi, thì hắn còn đáng ghét hơn! Âm thầm tính toán bổn vương, lại cho nổ vương phủ của bổn vương, còn an bài nội gian! Không cần ngươi nói thì việc này cũng không thể để như vậy!”.

“Chủ nhân!”. Tả Thanh Hàn tiến lên, “Sư tỷ đã truyền tin đến!”.

Thần Hoàng không nói một lời, xoay người đi ra ngoài, lệ khí kinh khủng không bị nén xuống mà càng lúc lại càng mạnh hơn.

*………….*

Khi nàng mở mắt ra đã không còn là mật thất đen như mực mà là một căn nhà của người dân bình thường. Ánh mặt trời chiếu vào từ cửa sổ, chiếu lên người nàng.

Phong Linh vội vàng giơ tay lên che mắt, nàng bị nhốt lâu như vậy, mắt không chịu nổi sự kích thích của ánh sáng.

“Trước tiên ngươi hãy nhắm mắt lại đi, đôi mắt của ngươi chưa thích ứng được với ánh sáng mặt trời”.

Phong Linh nghe thấy giọng nói mới phát hiện ra trong phòng còn có một người. Nàng meo mắt, cố gắng không xúc động rơi lệ, nàng nhìn thấy đứng bên cạnh bàn là một nam tử đang nghiền thảo dược, hắn nhìn không quá 30 tuổi, dáng người cao gầy. Khi hắn ngẩng đầu lên thì Phong Linh sợ hết hồn. Một nửa gương mặt của hắn là những vết sẹo dữ tợn, rõ ràng có thể thấy đó là những vết thương do dao kiếm gây ra. Một nửa còn lại là gương mặt trắng nõn, vừa nhìn cũng có thể thấy đó là một nam nhân tuẫn mỹ.

Phong Linh đột nhiên nghĩ đến câu nói, một nửa là thiên sứ, một nửa là ma quỷ.

Nam nhân nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của nàng thì nhướn mày, động tác này kéo những vết sẹo trên mặt hắn, làm chúng càng giống như con rết đang vặn vẹo trên gương mặt, không nhận ra người.

“Xem ra là ngươi đã quên hết rồi”.

Phong Linh nháy mắt hồi hồn, giọng nói khàn khàn hỏi, “Ngươi là ai? Ngươi là người đã cứu ta từ nơi đó?”.

Nam nhân bưng thuốc tới, đưa cho nàng, “Ngươi uống thuốc trước đi, thân mình ngươi quá yếu”.

Phong Linh nhìn bát thuốc chần chờ không nhận lấy. Sau khi trải qua việc của Nghi Nhân, nàng đã duy trì cảnh giác với tất cả mọi người.

Nam tử dường như nhận ra được lo lắng của nàng, hắn nhàn nhạt nói, “Ta phí sức cứu ngươi mà còn muốn độc chết ngươi? Vụ mua bán này sẽ không có ai làm”.

Mặt Phong Linh đỏ lên, “Cảm ơn”. Sau khi uống thuốc, nàng mới hỏi, “Hình như là ngươi biết ta?”.

Nam tử buông chén xuống, ngồi trên một cái ghế cách nàng khá xa, hắn biết nửa gương mặt của mình sẽ dọa người, hắn dùng một chiếc mặt nạ bạc đeo lên, cố ý không nhìn nàng và nói, “Phải, mấy năm trước chúng ta đều ở phiên bang”.

Vẻ mặt Phong Linh rét lạnh, “Vậy ngươi với Nghi Nhân……..”.

“Ngươi yên tâm đi, ta không có mục đích”. Hắn ngừng lại, rồi nói, “Ngược lại, ta cứu ngươi là bởi vì, báo ân”.

Lần này Phong Linh cảm thấy hồ đồ, “Báo ân? Là báo ân cho người nào?”.

“Ngươi”.

“Ta?”.

Phong Linh vội vàng la lên, “Làm ơn, ngươi đừng có thừa nước đục thả câu, rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì, ngươi mau nói cho ta biết đi”.

Nam tử đưa mắt nhìn ra xa, giọng nói nhẹ nhàng, “Năm đó, Tố Tố là một cô gái hiền lành hoạt bát. Nghi Nhân đối với ngươi cực tốt, đi đâu cũng thích dẫn ngươi theo. Thậm chí nàng còn nói bí mật nàng là nữ nhi cho ngươi biết! Những người biết bí mật này cũng không nhiều, chỉ có Lão thế chủ, nương của nàng, hai hộ vệ trung thành từ nhỏ đã bảo vệ nàng, ngoài ra còn có đại ca nàng là Mộc Thác!”.

Phong Linh nhạy bén đánh hơi được mùi vị âm mưu. Nàng hỏi, “Ngươi cũng biết, vậy thì ngươi và nàng có quan hệ như thế nào?”.

Nam tử cúi đầu, “Võ công của nàng là do ta dạy!”.

“Ngươi là sư phụ của nàng?”.

Nam tử cười tự diễu, ánh mắt tối đi, “Đúng vậy, sư phụ. Cũng bởi vì có quan hệ sư đồ, cho nên nếu nàng theo ta thì nhất định sẽ không được thế tục chấp nhận”.

Phong Linh sợ run lên, nàng nghe ra được một chút đầu mối, “Ngươi……. Thích nàng sao?”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Phuongchanh, Ren San, Song Ngư nhi, antunhi, bumxitchan, do ngoc huyen, kieumy0810, kimlienvuthi, lananhhoang, mainp, ongbjrak198, vivianluu, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 260 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bongphuong_99, conbano, minhsue, Mysunshine.htt, satthuml151, SindyNguyen, Thao 104389, tiểu khê và 386 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 183, 184, 185

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42



Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.