Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 

Miêu Ái xuyên không - Mèo Sâu Bự

 
Có bài mới 03.01.2014, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 23:33
Bài viết: 250
Được thanks: 989 lần
Điểm: 10.46
Có bài mới [Xuyên không] Miêu Ái xuyên không - Mèo Sâu Bự - Điểm: 11
Miêu Ái xuyên không

Tác giả: Mèo Sâu Bự

Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, hài hước, HE….

Nguồn: http://cunxi.wordpress.com/


Giới thiệu:

Nàng – Vũ Hứa Thanh một cô gái thông minh với cánh của tương lai đang mở ra trước mắt.

Nàng, một “tiểu thư” mạnh mẽ, kiêu hãnh, bướng bỉnh, đáng yêu…

Trong khi chàng – Hàn Tuấn Phong một vương gia lãnh khốc vô tình, lòng tự tôn còn cao hơn trời.

Hai người từ hai thế giới khác nhau, hai nền văn hóa khác nhau nhưng lài là hai cực âm dương trái dấu luôn hút lấy nhau.

Thiên ý trêu ngươi, họ gặp nhau, hận nhau để rồi không thể rời nhau….

Liệu nàng sẽ ở lại…

Liệu chàng sẽ gạt đi lòng tự tôn để theo đuổi những xúc cảm mãnh liệt của mình…

Liệu chăng một cái kết hạnh phúc sẽ là câu trả lời cho tất cả…


Chương 1: Xuyên không.

Làm ơn, nếu là giấc mơ thì mèo của ta đâu….?

Vũ Hứa Thanh – sinh viên xuất sắc nhất trường Đại học hàng đầu Trung Quốc khoa ngoại giao. Ngoài hai thứ tiếng Anh – Trung, cô còn thể hiện tài năng ở những ngành học khác. Một cô gái có hoài bão,tốt nghiệp năm lớp 12 ở một trường học bình thường tại Việt Nam, du học sinh tại Trung Quốc và chuẩn bị là thực tập viên cho một công ti lớn ở Trung Quốc và chi nhánh ở Mỹ.

Cô sinh ra đã mạnh mẽ, vâng, cô là một “ đài các tiểu thư”, đúng. Năm thứ hai du học, cô mất đi cha mẹ khi họ bay sang thăm cô. Cú sốc tưởng như không thể phai nhòa… Nhưng cô đã sống lại qua thời gian. Cô ngỡ mình như một cây hoa đã chết để đến khi nhận ra họ vẫn chưa bao giờ xa cô mỗi khi cô nhớ về họ. Để rồi nỗi nhớ ấy, tình yêu ấy hồi sinh sự sống cô. Người thân duy nhất mà cô còn là người anh trai đang làm phó giám đốc của một công ty tại Việt Nam.

Soạn xong 3 cái vali to bự chảng cô mệt muốn chết, lăn ra ngủ. Ngày mai cô sẽ qua Mỹ làm việc.

2 giờ sáng, có tiếng mèo kêu… Nếu có tín đồ shopping thì cũng có tín đồ mèo (>0<). Cô mắt nhắm mắt mở ngồi dậy khi nghe tiếng mèo bi ai kêu ngoài ban công. Ngó ra ngoài để xem âm thanh phát ra từ đâu. Kia rồi ngoài mép cửa sổ phía trên ban công có một chú mèo bông xù, trắng muốt đang co ro. Chẳng suy nghĩ lấy nửa giây Hứa Thanh kéo ba vái vali chồng lên mép ban công, rồi đứng lên để kéo chú mèo xuống. Cô bị bệnh dại mèo hay sao mà chẳng nghĩ tới mình đang ở tầng 10 khu chung cư Vạn Hoa cao cấp ở trung tâm thành phố Bắc Kinh. Kiễng chân trên ba chiếc vali cô vươn người tới chỗ chú mèo, nhưng dường như do sợ hãi con mèo tội nghiệp không đi theo tay cô.

Mất đà, thân ánh cô loáng cái đã không còn trên ban công nữa. “Không, Không không thể là ngã”…Hoảng hốt đến cực độ, cảm giác được 3 chiếc vali đã không còn ở chân mình nữa, gió hun hút phái dưới như muốn cứa đứt da thịt. Chết…chết như vậy thật lãng nhách…chí ít cô cũng phải cứu được con mèo đã chứ…….Cô mở to mắt nhìn, đôi mắt to tròn của con mèo nhìn cô khiến cô quên mất thực tại, tại sao cô cảm giác trong ánh mắt đó là sự quan tâm lo lắng tột cùng….

Cảm giác toàn thân đau nhói như thể toàn bộ xương trên người cô đã gãy nát:

“ Bác sĩ, tôi có thể sống không…?” Cô hỏi trong hư vô, không chết chắc đang nằm trong bệnh viện….á phải sống chứ. Tên bác sĩ chết bầm sao vẫn chưa nói gì dù là nói dối cũng được hãy nói là cô còn sống.

Im ắng…

Hừ, được lắm, sống chết gì cũng phải chửi cho tên bác sĩ vô lương tâm này một trần, cô mở bừng mắt ra.

“ Oa chói mắt, sáng quá”  Đúng là phải ngu lắm mới giật người mà mở mắt to và đột ngột thế này.  Ó, màu trắng của bệnh viện đâu, tên bác sĩ không lo tới sống chết của cô đâu, tại sao giường bệnh viện lại như đá chông thế này. Hứa Thanh mệt mỏi xoay người, thiệt đau muốn chết. Đến khi hoàn toàn trở về bình thường cô mới để ý, xung quanh là một không gian lạ lẫm, không nhà, không cửa, không một bóng người….bãi tha ma??? Không gian xung quanh thật thanh tịnh,dường như cô đang tọa tại ven một con đường lớn, xung quanh “cỏ cây chen lá, đá chen hoa”. Để ý kỹ cô mới nhận ra chiếc giường bệnh viện của cô không gì ngoài ba chiếc vali bự chảng. Ôi thiệt muốn đau cái đầu. Mơ sao? Làm ơn nếu ta nằm mơ thì mèo của ta đâu……?.

Hứa Thanh đứng dậy hoạt đông một chút cho tay chân đỡ bải hoải. Đứng được một lúc, cô thấy một bóng người tiến tới nhưng là một người đang mặc quần áo như trong phim dã sử vậy, trên vai còn vác cây quốc lớn. Gì đây, đóng phim chắc. Thây kệ méo mó có hơn không. Cô tiến tới lại gần hỏi với một giọng Trung chuẩn “ Xin hỏi đây là đoàn làm phim nào. Từ đây tới Bắc Kinh là bao xa?”. Thú thực cô cũng chẳng nhớ nơi cô ở nữa, cũng không thể trách người ta vừa ngã từ tầng mười xuống mà. Người đàn ông kia ngơ ngác nhìn cô từ đầu tới chân rồi nói.

“ Xú nha đầu, đoàn phim cái gì chứ. Chẳng có nơi nào là Bắc Kinh cả. Nếu nơi người muốn nói là kinh đô thì đi thẳng thêm 2 dặm nữa.Đúng là xúi quẩy, sáng ra đã gặp người điên.”

“ Điên cái gì cơ??? Còn nữa người ta không khen ta xinh thì thôi ngươi dám kêu ta xấu. AAAAA đập chết người” Mới nghĩ đến đó thì cô nghe tiếng người đàn ông kia:

“ Xú nha đầu, người điên như ngươi tới kinh đô làm gì”, á hắn dám mỉa mai cô.

“ Mặc xác ta” Nỗi bực mình khiên cô quên mất thực tại.

“ Ừ thì mặc xác ngươi”. Hắn nói rồi bỏ đi luôn.

Giật mình như chợt nhớ ra “ Xin hỏi đây là thời nào..”

“ Hừ thời…bla…bla..”

Tai cô như ù đi, không phải nghe nữa thì cô cũng biết mình không phải đang ở nền văn minh của thế kỷ hai mốt… Cô vô thức đi lại gần chiếc vali của mình và ngồi phịch xuống, tiếng bước chân xa dần. Không ai nhìn được trong đôi mắt vô hồn của cô đang nghĩ cái gì, vì đơn giản cô không nghĩ gì cả….  Bất chợt, cô úp mặt xuống vali khóc nức nở: “ Vì cái quái gì mà mình phải xuyên không chứ. Không Tivi, không máy tính, không có cái gì là hiện đại cả…Cô không thích nơi này, vì lý do gì mà cô phải đến đây”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn mina cat về bài viết trên: Ngọc Linh Lung, Serena Nguyen, hienheo2406, miathermopoliz96, rouse_nguyen
     

Có bài mới 03.01.2014, 15:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 23:33
Bài viết: 250
Được thanks: 989 lần
Điểm: 10.46
Có bài mới Re: Miêu Ái xuyên không - Điểm: 11
Chương 2 : Phải sống dù chỉ là tồn tại

Dịch giả : Mèo Sâu Bự
Nguồn : http://cunxi.wordpress.com


” Có cơ hội, ta nhất định đưa ngươi trở về “– Một thanh âm như gần như xa, truyền đến tai cô rồi tan trong tiếng gió.Cô cảm giác được đôi mắt đang thương cảm nhìn cô, vô cùng quen thuộc. Phải, không sai, là đôi mắt con mèo khi đó đã nhìn cô…. Cô có thể là tiểu thư nhưng cô cũng là một người thông minh, lý trí, với cương vị đó, cô đặt mình vào trong một chuỗi các giả thiết. Nếu cô nghĩ không nhầm thì khả năng duy nhất có thể để cô xuyên không là để ngăn cô khỏi cái chết. Đó là cách duy nhất con mèo – cô định cứu có thể làm. Không biết cô đã ngồi bất động đến bao lâu để rồi quyết ý “ Vũ Hứa Thanh, mày đang ở cổ đại, thế thì sao? Còn sống….thế là đủ.”

Cô là vậy, khi biết mình an toàn cô sẽ lạc quan ngay, hô hô lo gì khi cô có thể trở lại… Đúng không nhỉ, con mèo đã nói thể và cô tin…. Nhớ lại vụ vừa nãy ông ta bảo gì mà dám bảo ta là xú nha đầu chứ. Tạ ơn trời đất là ba cái vali cũng xuyên theo cô, không thể tượng tượng khi một thân một mình sẽ phải xoay xở ra sao ở nơi này. Cô rút vội cái gương trong vali ra.

Hứa Thanh không hề xấu thực ra cô có thể xét vào dạng xinh đẹp – tuy không phải khuynh nước khuynh thành gì cho cam. Gương mặt trái xoan phù hợp với mái tóc tỉa dài. Mái tóc mềm mại và những đường nét trên gương mắt khiến cho ai cũng phải công nhận cô thực xinh đẹp. Cuối cấp 2 cô bị cận nên quyết tâm đeo quả kính bự chảng cho đến năm 18 tuổi đi mổ mắt. Thật ra cô đeo kình vì để khẳng định mình không xinh từ đó sẽ không có ai để ý, có thế thì cô mới tập trung vào học được.  Giờ tuy mắt đã khỏi nhưng cô vẫn đeo quả kính 0 số “ khủng bố” ấy để tập trung vào công việc.

Với trí tưởng tượng phong phú của mình cái viễn cảnh “ hồng nhan bạc mệnh hiện” ra trước mắt cô. Cô rung mình, thôi thì cứ đeo còn hơn. Ngồi nghĩ một lúc cô buộc nửa phần tóc, nửa còn lại xõa cho hợp thời, kẹp thêm một cái kẹp nơ phía sau, Ok. Bản thân cô đang mặc chiếc váy dài gần mắc cá chân, thêm với một cái áo khoác dài tay, vậy là ổn. Trông cũng mang chút dáng vẻ “ không hở hang” của thời cổ đại. Cô xỏ đôi chân trần vào hai chiếc giày búp bê mỏng. Kinh đô… 2 dặm…chẳng còn cách nào khác.

Kinh đô quả đúng là náo nhiệt, vừa bước qua cửa thành đã thấy người người nườm nượp. Nếu không phải đôi chân đã mất cảm giác sau 2 dặm đi bộ với 3 chiếc vali ( may mà còn bánh xe) chắc cô đã chạy lăng xăng khắp nơi rồi.

Mùi màn thầu xực vào mũi, oa thiệt thơm…Giờ thì sao, dám cá là cô chẳng có cái mà người đời gọi tên ngân lượng. Thẻ tín dụng có đổi được đồ ăn được không? Đang loay hoay không biết thế nào thì cô mới chợt giật mình nhìn nơi mình đang đứng trước “ Xuân Mộng viện”. Được cái tên kỹ viện mà nghe cũng kêu đó. Vừa xoay người bước đi thì đụng ngay phải một người, ôi cái số tôi, cứ như ngã từ tầng 10 xuống là chưa đủ ý:

“ Oh sorry, sorry, tôi không có cố ý”. Nói xong mới thấy mình ngu, đây là thời gì mà biết tới sorry.

“ Hả, cô nương vừa nói gì vậy”

Ngẩng mặt lên, Hứa Thanh như mất hồn, giờ cô mới biết cái gì gọi là khuynh nước khuynh thành. Mỹ nhân trước mắt cô mặc một chiếc áo hồng phớt mỏng manh không che được những đường cong hoàn hảo, thắt lưng bó sát càng tôn lên vẻ thướt tha. Dung nhan diễm lệ mà không tầm thường, lại mang khí chất thanh cao của một tiểu thư khuê các,  có thể thấy rõ ở đôi mắt xinh đẹp quyến rũ,.Chiếc giỏ nhỏ xinh cô cầm trên tay như tôn lên bàn tay búp măng trắng nõn.

“ Cô nương..”

Giật mình như tỉnh khỏi giấc mộng, Hứa Thanh vội đáp lời “ À không, ý ta chỉ muốn nói xin lỗi thôi. Còn lúc nãy ta đơ người vì thấy cô nương xinh đẹp diễm lệ quá chừng” Hứa Thanh nói thẳng suy nghĩ, khen không kiệm lời.

Mỹ nhân kia khẽ mỉm cười quay đi về hướng kỹ viện, Hứa Thanh giật mình, người có khí sắc như vậy không thể là….Vị cô nương kia đi không đổi hướng, Hứa Thanh liền chạy lại gần “ Không lẽ… cô… là người ở đây?”.

Vị cô nương kia dừng chân nhưng không có trả lời cúi mặt nhìn xuống, nét thoáng buồn.

“ Cô ấy chính là hoa khôi của Di viện này, sao ngươi thấy có vấn đề à”. Một giọng nói lanh lảnh, đanh chua vang lên. Một mụ bà ăn mặc lòe loẹt, đậm mùi son phấn bước đến gần. Chẳng phải dùng cái não thì Hứa Thanh cũng biết đây hẳn là ‘mama” của cái viện này. Hứa Thanh không nói gì quay mặt tránh cái nhìn sắc bén của mụ bà. Dường như cũng chẳng bận tâm đến người lạ bà quay sang nói với cô nương kia:

“ Mẫu Đơn, ngươi đi mua son phấn gì hết cả nửa ngày thế. Mai nhi đến tuổi tiếp khách rồi, ta sẽ mau tìm cho người một nha đầu khác”.

Mẫu Đơn..tên cũng như người, đều đẹp.

“Ân” Mẫu Đơn nói giọng điệu mang chút buồn, chút cam chịu.

Nhận thấy cơ hội ngàn năm có một Hứa Thanh nhanh nhảu “ Ta, ta. Ta sẽ làm a hoàn cho Mẫu Đơn cô nương.”

Cả mụ bà và Mẫu Đơn cùng quay lại nhìn Hứa Thanh vẻ dò xét.

“Không..” Nhưng từ sau còn chưa kịp nói, Mẫu Đơn đã vội ngắt lời:

“ Ta thấy được, mama”. Biết vị cô nương kia cũng phải khốn đốn lắm mới chịu làm nha hoàn ở cái di viện này, Mẫu Đơn thấy cũng thật đáng thương.

Chiều lòng con gà đẻ trứng vàng của mình, mụ ta không cách nào khác ngoài hắng giọng. “ Làm ăn cho cẩn thận, không thì ta cho ngươi sống không yên đâu”

Dù gì thì cũng phải sống đã. Hứa Thanh vâng dạ kéo theo ba cái vali tiến vào. Rất tinh ý, Mẫu Đơn nhờ người khiêng giúp cô. Tiến vào kỹ viện Hứa Thanh thấy cũng khá vắng vẻ. À không chắc phải tối mới thấy chợ người. kiểu làm ăn này quang minh chính đại gì đâu.

Mẫu Đơn dọn cho cô một sái phòng nhỏ gần phòng mình rôi bảo cô nghỉ ngơi chút. Đến tối thì qua giúp nàng thay y phục. Thế cũng là được, Từ cháy túi giờ nàng đã có chỗ ngủ, ngày 2 bữa cơm. Không đến nỗi chết. Cô nằm vật ra giường rồi chìm vào vô thức lúc nào không hay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn mina cat về bài viết trên: Ngọc Linh Lung, Serena Nguyen
     
Có bài mới 03.01.2014, 15:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 23:33
Bài viết: 250
Được thanks: 989 lần
Điểm: 10.46
Có bài mới Re: Miêu Ái xuyên không - Điểm: 11

Chương 3 : Nam nhân lạnh lùng

Dịch giả : Mèo Sâu Bự
Nguồn : )
“ Cô nương, cô nương, mau tỉnh dậy”.

Dường như cũng đã ngủ đẫy giấc, Hứa Thanh mở mắt “ Mẫu Đơn cô nương.”

“ Mau dậy đi, đến giờ rồi, nếu mama mà thấy trễ sẽ đánh đòn cô đó”

Nghe vậy Hứa Thanh vội nhổm dậy:  “Ta dậy rồi lập tức giúp cô thay y phục”. Kiểu gì cũng thể bị đánh.

Hai người đi vào phòng. Căn phòng này diễm lệ hơn phòng của Hứa Thanh rất nhiều, nhưng mang theo một không khí gì đó khiến cô cảm thấy khó chịu, bức bách.

“ Cô nương”

“ Gọi ta là Hứa Thanh hoặc Thanh nhi” Phải rồi người Trung Quốc có thói quen gọi chữ nhi cho thân mật….

“ Ưhm, Thanh nhi, lại giúp ta thay y phục. Ngươi bảo ta nên chọn bộ nào”

“ Hì Hì, mỹ nhân như nàng thì mặc bộ nào cũng đẹp. Theo ta thì nàng mặc màu cam nhạt sẽ rất tôn da. Lựa chiếc này đi”. Hứa Thanh lấy ra một chiếc váy màu cam rồi đưa lại gần Mẫu Đơn.

Cô gái này thật thú vị, cách ăn mặc rất lạ, không son phấn hay đeo trang sức gì cả. Đồ vật lạ đeo trên mặt trông thật ngộ, nói chuyện không xưng chủ tớ khiến nàng thấy thật thân thiết.

“ Oa cái thể loại quần áo gì mà lằng nhằng thế này.” Mất một lúc Hứa Thanh mới mặc cho chỉnh tề chiếc áo lên thân hình tuyệt mỹ của Mẫu Đơn.

“ Giờ giúp ta búi tóc nhé”.

“ À .. ờ…chuyện này….ừm…”

“ Sao vậy.?”

“ Ta không biết búi tóc cổ trang đâu. Mà có dạy cũng không biết, Cô có thể tự búi không, ta sẽ giúp cô trang điểm. Đúng, khoản đó ta rất tự tin”. Hứa Thanh nhìn Mẫu Đơn với ánh mắt “mèo đi hia”( mở to tròn ra vẻ tội nghiệp) mong nhận được sự đồng ý.

Mẫu Đơn nhìn cô mà muốn bật cười rồi nói không sao, cô có thể tự búi tóc. Hứa Thanh trang điểm rất khác thường nhưng quả thực trông đẹp hơn hẳn bình thường. Hai người vừa xong thì có tiếng lanh lảnh của mama “ Mẫu Đơn, có khách nè”

Hứa Thanh quay lại nhìn Mẫu Đơn, dường như hiểu ý, Mẫu Đơn cười đáp “ Ta chỉ bán nghệ không bán thân”. Cô thở phào, Mẫu Đơn dù sao cũng rất tốt với cô. Nếu bắt cô nghĩ đến cảnh nàng bị xem như công cụ làm ấm giường cho nam nhân chắc cô không chịu nổi. Hứa Thanh tiến ra mở cửa, trước mặt là một gương mặt nam nhân lạnh lùng, ngũ quan tuấn mỹ, phong thái hơn người, chiếc áo vàng kim lấp lóe như phần nào nói lên địa vị quyền quý.

“ Tránh ra” Âm thanh từ đôi môi vang lên lạnh lùng khắc nghiệt. Nghe mà muốn sởn gai ốc. Hứa Thanh đứng đó ra vẻ biết điều nhường đường cho hắn vào rồi đi ra. Bước thẳng về sái phòng. Nhìn cũng đoán ra hắn là khách mà Mẫu Đơn phải tiếp. Lấy từ vali ra một ly mỳ ăn liền nàng tìm đường xuống bếp đun nước sôi. Nàng theo mùi thức ăn mà tìm quả nhiên tìm được gian bếp. Chưa kịp bước chân vào một người đàn ông nhễ nhại mồ hôi, dáng vẻ hấp tấp đã đẩy một khay thức ăn vào tay nàng:

“ Phòng Mẫu Đơn cô nương”

Chưa kịp nói gì người đàn ông đã biến mất. Chẳng cách nào khác Hứa Thanh đành làm tiểu nhị vậy. Mang thức ăn gần đến phòng Mẫu Đơn đã nghe thấy tiếng đàn tranh vang lên. Âm thanh như muốn mê hoặc lòng người, làm mù thính giác vậy, so ra chắc cùng ngang phần với bản sô- nát Ánh trăng của Bethoven. Nàng đang ngẩn người thì nghe  thanh âm đồ vật bị đạp đổ rồi tiếng Mẫu Đơn thoảng thốt từ bên trong:

“ Vương gia, Mẫu Đơn chỉ bán nghệ không bán thân, vương gia”

“ Bổn vương muốn ai thì sẽ có người đó” Âm thanh lạnh lùng ấy lại vang lên.

Nghe đến đây Hứa Thanh mới quay về thế giới thực, vội đạp cửa xông vào, gào to “Mẫu Đơn cô nương, thức ăn tới rồi”. Bước vào trong, đập vào mắt nàng chính là chiếc đàn tranh đang tọa sấp dưới đất, người đàn ông được gọi là vương gia đang bế Mẫu Đơn trên tay tiến về phía giường. Nghe tiếng cả hai người quay lại nhìn Hứa Thanh. Mẫu Đơn ánh mắt mang phần mừng rỡ trong khi người đàn ông lại mang cái nhìn chết chóc trên gương mặt tuấn mỹ.

“ Hứa Thanh…”

“ Mau cút ra” Hắn lạnh lùng lên tiếng ngắt lời nàng.

“ Mẫu Đơn cô nương lại nếm thức ăn xem có vừa không” Dường như không để ý tới sự tồn tại của hắn Hứa Thanh lên tiếng.

Như bắt được vàng, Mẫu Đơn vùng ra khỏi nam nhân đang sững người vì tức giận, tiến đến bàn ăn trao cho Hứa Thanh một cái nhìn cảm ơn.

“ Xoảng” Tiếng bát đĩa vỡ thật muốn xé lòng người. Người hất tung khay thức ăn chẳng phải ai khác chính là nam nhân lãnh khốc kia. Mẫu Đơn nhìn nam nhân kia với ánh mắt hốt hoảng. Nhiễm tưởng mọi việc đến đây là dừng lại, hắn đâu ngờ Hứa Thanh không phải muốn dừng là dừng:

“ Ầy, đổ rồi. Vốn dĩ còn vài món để ta mang lên cho nàng. Nhanh thôi. Ta cũng sẽ bảo họ nấu lại mấy món đổ nữa…” Hứa Thanh nháy mắt cười về phía Mẫu Đơn. Cô biết nam nhân kia đang nhìn mình với ánh mắt viên đạn. Chưa biết chừng ánh mắt cũng giết được người ý chứ, thà mù lòa coi như không thấy cho dễ sống.

Trận chiến kết thúc, Vương gia thua 0 – 1. Hắn chán ghét, một mạch bước ra khỏi phòng không ngoảnh lại. Dù biết đêm nay giữ gìn được trinh tiết nhưng Mẫu Đơn linh cảm được sóng gió đang nổi lên.

“ Hàn Tuấn Phong, vương gia của Lãnh Nam vương phủ. Lần này chúng ta đắc tội nhầm người rồi”.

Tiếng Mẫu Đơn dịu dàng mang sự lo lắng vang bên tai Hứa Thanh rồi dần biến thành hư vô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn mina cat về bài viết trên: Ngọc Linh Lung, Serena Nguyen, rouse_nguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: datmoi, dung lung tung, hanhdang, lu haj yen, Nha Thy, nhoktouch, Như Thanh, qh2qa06, SởMinhYên, Tiểu Rea, Tâm can bảo bối và 803 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Tuyền Uri: viewtopic.php?t=412107 cầu thank :)2 :)2 10 thank tối bum thêm chương nữa hí hí :D2 :D3
The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.