Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Nửa Vòng Tròn - Hà Xử Thính Vũ

 
Có bài mới 02.01.2014, 18:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57337 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Nửa Vòng Tròn - Hà Xử Thính Vũ - Điểm: 11
Chương 03: Tấm ảnh





Triều Lộ tắm xong đi ra ngoài, thấy đèn ngoài cửa phòng tắm còn chưa có tắt, Hạ Nhụy Lan mẹ cô đứng ở giữa đường, giống như đang chờ cô đi ra.

“Sao mẹ còn chưa ngủ?” Lúc Triều Lộ về thì đã là đêm khuya, mẹ ngày thường không có việc gì là thói quen đi ngủ sớm, nếu nói trước kia là vì chờ cô, bây giờ còn không ngủ liền thấy kỳ quái. “Có chuyện gì sao ạ?” Triều Lộ thấy mẹ khác thường, thì trong lòng thấy sợ hãi.

“À….A, có việc cấp bách muốn nói với con.” Hạ Nhụy Lan nói xong liền kéo con gái vào phòng của bà.

Triều Lộ không hiểu lắm.

“Nhìn người này xem, con cảm thấy có hài lòng không?” Hạ Nhụy Lan để con gái ngồi trên mép giường của mình, lại từ trong ngăn kéo tủ đầu giường lấy ra một bức ảnh, nhét vào tay cô.

Triều Lộ cũng không đón, chỉ liếc nhìn ảnh chụp một cái – là một anh chàng trẻ tuổi. Suy nghĩ của cô vừa chuyển, dần dần hiểu ý mẹ là muốn giới thiệu đối tượng xem mắt cho mình sao?

“Đứa nhỏ này là con trai của ông chủ mẹ. Con một, đã từng đi du học, hiện tại đang ở trường đại học làm giảng viên, mẹ cũng thường gặp, hòa đồng với mọi người, nhã nhặn lịch sự, vừa nhìn liền biết gia giáo tốt, điều kiện trong nhà cũng không tồi. A, mẹ cậu ấy đã qua đời mấy năm trước – đây cũng không phải là chuyện gì xấu, ít nhất con gả đi cũng không có mâu thuẫn mẹ chồng, chỉ là sinh con, còn cần mẹ giúp đỡ! Con xem, nếu hợp ý, chủ nhật này sắp xếp các con gặp mặt được không?”

Triều Lộ căn bản không nhìn cẩn thận ảnh chụp, nghe thấy ý của mẹ, muốn sắp xếp xem mắt cho cô là vô cùng nghiêm túc, không khỏi cũng có vài phần nghiêm túc, nhận lấy ảnh chụp trong tay mẹ, bắt đầu tỉ mỉ xem xét.

Tuổi 25 là một bước ngoặt trong đời phụ nữ, mẹ cũng từng vài lần càm ràm lải nhải nói qua, hiện tại không tìm đối tượng, chỉ sợ đã muộn. Cô cũng không phản bác, lời của mẹ không phải không có đạo lý. Diện mạo xinh đẹp cùng tuổi trẻ là gia tài lớn nhất của phụ nữ. Đương nhiên, cũng có người nói đức hạnh cùng trí tuệ mới là vĩnh hằng. Triều Lộ đối với điều này chỉ giữ thái độ trung lập. Trên đời này, có phụ nữ tài cán lại có đức hạnh, thảm bại trước những mỹ nhân trẻ tuổi không thiếu. Cô không phải kiểu người thực dụng nhưng cũng không tỏ ra là dè bỉu hay khinh thường. Đương nhiên, cô cũng biết rõ diện mạo xinh đẹp của tuổi trẻ sẽ phai dần theo thời gian, nhất là khi cô đến tuổi này rồi, đối với việc sẽ già đi không khỏi có chút khủng hoảng.

Vì thế, cô cũng không phải một lần không nghĩ tới chung thân đại sự. Nhất là lúc cảm xúc tồi tệ, cô đặc biệt muốn có ai đó để dựa vào, có một bến đỗ, lòng cô đã khác khi là cô gái 20 tuổi thích phiêu bạt, cô cần có một nơi đáng tin cậy để dừng chân. Chỉ là… chuyện tình cảm cùng duyên phận vốn mơ hồ, “điều kiện khách quan” của cô cũng là vấn đề lớn, điều này trong lòng cô biết rõ, cũng bởi vì như thế, nên không muốn tốn nhiều tâm tư cho loại chuyện này. Trước mắt đã có đối tượng, cô cũng không mong sẽ có kết quả tốt, cũng ít nhiều kích thích lòng hiếu kỳ.

Chàng trai trong ảnh đang ngồi một mình trên ghế sofa, đang cúi đầu, một bàn tay đặt tùy ý trên đầu gối, tay kia thì cầm một quyển sách. Góc chụp không phải chính diện, mà là chụp nghiêng ba phần tư góc mặt. Tuy nhiên không thể hoàn toàn thấy rõ diện mạo, nhưng đoán chừng người này không vượt qua ba mươi tuổi, tóc ngắn gọn gàng, cũng không có nhuộm màu, không có tóc mái, lộ ra vầng trán rộng. Lông mày hơi dày, đó chỉ là đỉnh lông mày, vì cúi đầu nên không nhìn rõ ánh mắt, nhưng thấy được trên mí mắt là hàng mi xinh đẹp dài và cong. Lúc chụp bức ảnh này, anh ta giống như hồn nhiên không biết, ánh mặt trời tà tà chiếu trên người anh, khiến cho ảnh chụp được phủ lên một tầng an bình mà ấm ấp. Ánh mặt trời kia đem những hại bụi nhỏ trôi nổi trong không khí chiếu rõ, mà Triều Lộ không biết vì sao lúc này lại liên tưởng đến hai chữ – “xuất trần.”

“Ảnh chụp rất tự nhiên.”  Triều Lộ nhéo mặt mình, lấy lại tinh thần nói.

“Là ba cậu ấy chụp, lúc chụp, thằng bé này không biết, cho nên rất tự nhiên. Ông ba đã nghỉ hưu, không có thú vui gì, chỉ là thích chụp ảnh, trong nhà thiết bị chụp ảnh mua một đống. Tóm lại, nhà kia đều làm công tác văn hóa.” Hạ Nhụy Lan hăng say giới thiệu.

Triều Lộ đem ảnh tùy tay để lên giường, hỏi: “Mẹ, không thấy kỳ lạ sao? Bản thân anh ta cùng điều kiện trong nhà anh ta tốt như vậy, dạng nàng dâu gì tìm không thấy, thế nào lại nghĩ đến con? Hay là mẹ tự quyết định?”

Ánh mắt Hạ Nhụy Lan đảo nhanh: “Thế nào… Làm sao có thể tự quyết định, đương nhiên nhà bọn họ cũng đồng ý, bằng không sao lại sắp xếp các con gặp mặt?”

Triều Lộ thấy ánh mắt mẹ mình lóe lên, nói chuyện cũng nói lắp, nghi ngờ càng sâu: “Mẹ, mẹ cũng nói là cuối cùng muốn gặp mặt, đến cùng là đối phương có vấn đề gì, vì sao lại tìm tới nhà chúng ta kết thân đây?”

Lúc trước Hạ Nhụy Lan khí thế hưng phấn giờ có ủ rũ, bà thở dài, nói: “Thằng bé này cái gì cũng tốt, chỉ là… chỉ là thân thể không tốt lắm…A, cũng không phải có tật gì xấu, thân thể thật khỏe mạnh, chỉ là…hành động có chút không tiện.”

Triều Lộ đột nhiên đứng lên, nét mặt không có vẻ ngoài ý muốn. Cô dụi dụi mắt, cười lạnh nói: “Con biết mà, bằng không sao có thể đến lượt con!”

“Triều Lộ ơi, con đừng trách mẹ nhiều chuyện. Mẹ cũng là chỉ vì muốn con có chỗ tốt mà thôi! Bản chất thằng bé này tốt lắm, gia cảnh cũng tốt, gia đình chúng ta như vậy,chúng ta còn mong gì khác? Cho dù có chút tàn tật, đối với cuộc sống cũng gây trở ngại không lớn, cậu ấy có thể một mình ở ngoại quốc sống nhiều năm, có thể thấy được là tự mình gánh vác được, con sẽ không quá vất vả. Quan trọng nhất là mẹ cùng thằng bé này ở chung một thời gian, mẹ thấy, thật sự là người tốt, cho nên mới….”

“Mẹ!” Triều Lộ lớn tiếng ngắt lời, “Bên ngoài người coi thường con còn chưa đủ nhiều sao, về nhà mẹ cũng muốn giẫm lên con sao? ‘Gia đình chúng ta như vậy’ là loại gia đình như thế nào?  Làm con gái trong nhà, con vẫn nghe lời! Mẹ có thể làm bất cứ cái gì, nhưng con sẽ tự mình tìm lấy một người tử tế để gả. Con không xứng cùng người tốt ở cùng nhau sao? Vì sao không được? Bởi vì con có một người ba ngồi tù vì tội ngộ sát sao? Ba đã chết! Đã chết rất nhiều năm! Con thì sao? Con lại nên gánh vác bóng ma này cả đời sao? Như thế vẫn còn chưa đủ, không chỉ như vậy, còn muốn con nửa đời trước vì ba ngồi tù mà bị người khinh thường, tuổi già bởi chồng là kẻ tàn phế mà tiếp tục bị người đời cười nhạo sao?”

“Triều Lộ, lời này có lẽ con không thích nghe, nhưng, trên thế giới con người rất thực tế…” Giọng nói Hạ Nhụy Lan có chút khàn khàn.

“Mẹ mẹ không cần phải nói”, Triều Lộ đi đến cửa phòng mẹ mình, đã chuẩn bị đi ra ngoài, nghe mẹ dường như còn muốn khuyên bảo, thì chặn luôn lời của bà, “Con sao lại không biết đạo lý này.” Nói xong, đẩy cửa đi ra.

Đèn trên hành lang vẫn chưa tắt. Triều Lộ cởi khăn tắm bọc lấy tóc ẩm, vắt nó trên giá khăn tắm. Nhìn vào chiếc gương treo bên cạnh, trong gương đôi mắt cô phiếm hồng, môi khô. Cô vặn mở vòi nước vốc nước hắt lên mặt, hít vào một hơi, ấn nút tắt đèn phía bên trái.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: yenkhenh317
     

Có bài mới 02.01.2014, 18:33
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57337 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Nửa Vòng Tròn - Hà Xử Thính Vũ - Điểm: 11
Chương 04 : Hư Không





Thứ hai đi làm, Triều Lộ cũng như bình thường mở Outlook [1], thư mới có khoảng năm sáu cái, nhìn tên thư phần lớn là vụn vặt. Triều Lộ ấn mở từng thư, rốt cuộc có một thư khiến cô chú ý…

[1] Outlook là hệ thống quản lý mail cá nhân của Microsoft. Tiền thân của nó chính là hotmail. Sắp tới tất cả hotmail sẽ được nâng cấp lên làm Outlook. Có thể coi Outlook là một trang cá nhân.

Đây là một thư chào đón đồng nghiệp mới gia nhập công ty. Góc trái là bản tiếng anh đồng nghiệp mới tự giới thiệu về mình, mà bên phải là ảnh chụp của một gương mặt quen thuộc – Phương Uẩn Châu. Chức vị của anh là tổng giám đốc kinh doanh khu vực Trung Quốc.

Vốn vị trí tổng giám đốc kinh doanh là người Thụy Sĩ, từ tổng bộ phái đến Trung Quốc. Hiện tại, tổng bộ triệu hồi anh ta về công ty, khu Trung Quốc vẫn còn chỗ trống. Triều Lộ nhớ lại, trước khi nhận được thư này, cũng từng nghe mấy người tin tức linh thông trong công ty nói qua, tổng giám đốc lần này tới là từ công ty bên Singapore điều sang, là một người Hoa. Từ khi sau tốt nghiệp cấp 3, Phương Uẩn Châu đã theo ba mẹ di dân sang Singapore, điều này cô biết, chỉ là vạn lần không nghĩ lại khéo như vậy, biển người mênh mông, bọn họ không chỉ gặp lại ở hội bạn học, còn thể vào cùng một công ty

Càng “khéo” là, Triều Lộ còn được thông báo tuyển dụng chức vị thư ký cho tổng giám đốc kinh doanh mới. Vốn vị trí này cũng không trống, khoảng thời gian trước, thư ký Grace của tổng giám đốc kinh doanh kết hôn, gia cảnh nhà trai có chút giàu có, cô cũng vui vẻ làm trách nhiệm của người vợ giúp chồng dạy con, cô cũng viết đơn xin từ chức gửi công ty, hơn nữa đáp ứng sẽ vẫn đi làm cho đến khi công ty tuyển được người mới thì thôi. Tổng giám đốc kinh doanh gốc đã bay về nước, nên cũng không quá để ý việc này, ý tưởng HR là thông báo tuyển dụng đồng thời cả bên ngoài lẫn nội bộ, chọn ra hai ba người, đợi tân tổng giám đốc tự mình xem xét rồi quyết định.

Đối với Triều Lộ, dù có nhiều hồ sơ lí lịch của nhân viên tham gia, cũng may mắn không bị loại, không những thế hồ sơ của cô còn được giữ lại để xét tuyển.

Triều Lộ đóng thư, đứng dậy đi pha cà phê. Sáng sớm, phòng trà nước rất náo nhiệt. Pha nhà, pha cà phê, người nhiều hơn bất cứ chỗ nào. Ba bàn cà phê phía trước đều có người, Triều Lộ đợi một lát mới tới lượt. Nội dung tán gẫu của mấy đồng nghiệp bay vào trong lỗ tai cô.

“Tổng giám đốc kinh doanh Tony Fang mới được bổ nhiệm nhìn qua rất trẻ, tôi thấy, cũng không quá hai mươi tám tuổi, có lẽ, chỉ có hai mươi lăm tuổi!” Người nói chuyện tên tiếng Anh là Emma, nhân viên kì cựu của phòng hành chính, bộ dáng chưa đến ba mươi tuổi, đến công ty đã được sáu năm. Con người có chút điềm đạm, nói có chút nhiều, nhưng cũng không phải người đặt điều đưa chuyện, chỉ nói những chuyện bát quái không liên quan. Cô ta nhấp chút cà phê, ngồi đối diện là một cô gái cao ráo đè thấp giọng nói: “Cathy, lần này cô được tuyển làm thư ký của anh ta, đúng là có diễm phúc.”

“Lời này nói còn sớm.” Cathy nói xong, cảnh giác liếc mắt nhìn quanh mình một cái. Ánh mắt liếc qua người Triều Lộ không để lại dấu vết.

Kỳ thực Triều Lộ cũng không nghe rõ câu nói phía sau của Emma, nhưng bị Cathy nhìn bằng ánh mắt như vậy có chút lúng túng. Cô cũng không có hứng thú đoán mò cái gì, thấy cà phê đã đổ đầy cốc sứ, cầm nhanh chiếc cốc rời khỏi phòng trà nước.

Ngày hôm sau, một vòng phỏng vấn cuối cùng được tiến hành ngay tại văn phòng tổng giám đốc. Hôm trước Phương Uẩn Châu cũng đã gặp mặt Triều Lộ. Biểu hiện của hai người giống như mới gặp. Trừ Cathy cùng Triều Lộ, còn có một người được tuyển từ bên ngoài vào. Triều Lộ là người cuối cùng được kêu tên tiến vào văn phòng.

Gian văn phòng này không phải là lần đầu Triều Lộ tiến vào, lúc trước khi còn là nhân viên lễ tân, cô được giao nhiệm vụ đưa tới một ít thư từ. Bố trí bên trong cơ bản không có thay đổi, chỉ có một chút chi tiết như trên bàn có một bồn hoa nhỏ cùng cốc nước nói rằng chủ nhân mới đã đến. Phương Uân Châu vẻ mặt bình tĩnh ngồi ở vị trí ông chủ.

“Mời ngồi.”

Triều Lộ ngồi xuống đối diện với anh ta.

“Thời gian quý giá, tôi lời ít ý nhiều hỏi một vấn đề —-”

Triều Lộ nâng mắt lên nhìn thẳng anh ta, bộ dáng kính cẩn rửa tai lắng nghe.

Phương Uẩn Châu nói: “Nếu, lần này em được tuyển làm thư ký của tôi, em sẽ thản nhiên nhận chức vị này sao?”

Triều Lộ lược sửng sốt, lập tức cười cười: “Đương nhiên.”

Phương Uẩn Châu vuốt vuốt bút ký tên trong tay, chậm rãi nói: “Tôi nghĩ đến em sẽ có chút chần chờ cơ đấy.”

“Nói về tư, là tôi chủ động tham gia tuyển dụng lần này, có thể được chọn, tôi cảm thấy thật may mắn vì đạt được mong muốn còn không kịp, vì sao phải chần chờ? Về công, tôi là nhân viên của công ty, vấn đề thuyên chuyển công tác là hợp lý, tôi cũng sẽ vui vẻ đồng ý. Hơn nữa, việc này đối với tiền đồ của tôi rất có lợi.”

Trong mắt Phương Uẩn Châu hiện ra thần sắc tán thưởng. “Cùng tôi cộng sự em không sợ sẽ có điều gì không thoải mái phát sinh sao?”

“Nếu chỉ vì một chút không thoải mái mà trốn tránh, chỉ sợ một năm tôi đã đổi tới mười hai công ty. Hơn nữa….” cô do dự một chút, nhưng vẫn nói ra, “Nếu chúng ta thật sự không thể hợp tác tốt, đến khi đó, tôi có thể đi. Tôi nghĩ, khi tôi tìm công việc tiếp theo, trên bảng lý lịch xuất hiện chức vị “Thư ký tổng giám đốc kinh doanh”, so với “lễ tân” thì có lực cạnh tranh nhiều hơn.”

Phương Uẩn Châu buông bút, biểu cảm đột nhiên trở nên nghiêm túc, một lát sau, anh ta nói: “Em rất có đầu óc, đây cũng là ưu thế của em. Mặc khác, tôi cũng muốn nói với em, tôi cũng sẽ không dựa vào một chút nguyên nhân cá nhân mà lạm dụng chức quyền. Tôi quyết định chọn em làm thư ký của tôi, thứ nhất là vì em đối với công ty có lòng trung thành, sau khi em tốt nghiệp đại học, cũng không có đổi qua nơi công tác khác, thành tích kiểm tra đánh giá hàng năm cũng rất tốt, thứ hai là ngoại ngữ, trường em học tuy không có danh tiếng, nhưng, em xuất thân từ hệ tiếng Anh, tiếng Anh cũng sẽ không quá kém, thứ ba là trước em là nhân viên lễ tân, cũng không…quá khó nhìn. Cho nên tôi tin tưởng em có thể đảm nhiệm được chức vụ mới, nên vui lòng đưa cơ hội này cho em.”

Triều Lộ bỗng nhiên có chút cảm kích anh ta. Lúc trước khi biết cô được chọn làm thư ký mới, cô cũng không đặc biệt cảm tạ anh ta đề bạt, mà giờ khắc này, anh ta nói một tràng lý do chọn cô, lại khiến lòng cô ấm áp – cô biết, anh ta cố tình nói mấy câu có lý, nhưng cũng đủ khiến lòng cô an tâm.

Cô từ đáy lòng nói: “Cám ơn. Tôi sẽ cố gắng làm tốt.”

Một tuần sau, tin tức Triều Lộ chính thức được thăng cấp làm thư ký của tổng giám đốc kinh doanh truyền khắp tổng công ty.

Từ đó về sau Cathy cùng Triều Lộ chạm mặt cũng có chút lịch sự, cũng có người hiểu chuyện đem chuyên Cathy ở phía sau lưng nói xấu cô truyền đến tai cô. Triều Lộ chỉ là cười cho cô.

Cô mới không thèm để ý.

Buổi tối thứ sáu Nhược Chi gọi điện thoại cho cô. Cũng không có hỏi nhiều, đã hỏi tới Phương Uẩn Châu, hỏi cô sau khi gặp anh ta ở hội bạn học có liên hệ cùng anh ta hay không. Triều Lộ đáp: Có, còn gặp mỗi ngày.

“A! Triều Lộ, mình muốn gặp cậu!” Ở đầu dây bên điện thoại bên Nhược Chi nói.

Triều Lộ nghĩ dù sao buổi chiều thứ bảy cũng không có việc gì, liền hẹn 2h gặp mặt. Còn địa điểm, Nhược Chi nói, ở gần nhà nàng mới phát hiện một quá cà phê rất lạ, tên là “Mèo và dương cầm”, hỏi cô có muốn đi hay không.

Triều Lộ cảm thấy tên gọi này thật không tệ, thuận miệng hỏi câu: “Thật sự có mèo, cũng có đàn dương cầm?” Triều Lộ thích mèo.

“Có mà có mà.”

“Được, vậy gặp ở đó.”

Chỗ cũng không quá khó tìm. Quán là mới mở, diện tích không quá lớn, nhưng cũng không đến mức quá nhỏ. Cửa sổ bằng gỗ sát đất màu xanh biếc cùng rèm cửa ren màu trắng ngà đều sạch sẽ như mới. Dĩ nhiên, trước hết vẫn là Nhược Chi nói cho cô biết, thật sự có mèo và đàn dương cầm. Còn chưa có vào cửa cô đã thấy hai chú mèo, một chú nằm ngủ gà ngủ gật trên bàn gần cửa ra vào, một chú mèo híp mắt nằm bên cửa sổ sát đất mắt nhìn ra bên ngoài đánh giá người qua đường, dáng vẻ lười nhác coi thường mọi thứ quanh mình.

Nhược Chi còn chưa tới, gọi điện qua thì nói là tiểu gia hỏa trong nhà còn đang quấn lấy cô chưa ra ngoài được. Đứa bé còn nhỏ, vẫn thích bám người, Triều Lộ cũng hiểu, cũng để cô từ từ đi tới đó, không cần thấy ngại. Cô chọn một vị trí dựa vào cửa sổ ngồi xuống, bồi bàn đến tiếp đón, cô chọn một cốc Latte nóng.

Sau khi tiến vào cô phát hiện, thì ra trong quán còn có một lối đi khác, giống như còn lối đẫn đến một khu vườn nhỏ phía sau, có kèm theo hàng rào màu xanh, có một ít vị khách ngồi phơi nắng ở chỗ kia. Mà số lượng mèo không chỉ có hai chú, cô thấy có tới bốn năm chú. Mà đàn dương cầm trong truyền thuyết bày ở trong quán, đàn màu trắng, cùng cảnh vật xung quanh kết hợp hài hòa, cũng khiến cho toàn bộ quán cà phê có chút hơi thở nghệ thuật.

Nhược Chi càng sống cao rồi. Triều Lộ nhớ tới năm đó vì tiết kiệm tiền, mỗi lần đi chơi cả chai nước cũng tiếc không mua, trên lưng Chu Nhược Chi là một bình nước lọc lớn, nên không khỏi có chút cảm khái.
            Trong tiệm có cung cấp sách miễn phí cho khách xem, Triều Lộ cũng tùy tay lấy trên giá sách một quyển album ảnh chụp, dùng để giết thời gian. Xem không được bao lâu, bên tai bỗng nhiên vang lên tiếng đàn. Tiết tấu chậm nhẹ mê người, Triều Lộ đối với nhạc cổ điển không quá hiểu biết, nhưng bản nhạc này cô biết, là Schumann’s Fantasia



Cô ngẩng đầu, nhìn về phía vị trí đàn dương cầm. Ngay từ đầu cũng chỉ là tò mò theo bản năng, muốn liếc nhìn bộ dạng người đánh đàn một cái. Nhưng mà, nhìn qua một chút, liền phát hiện có chút “khác thường.”

Trước đàn dương cầm có hai người một nam một nữ, cũng không phải dùng bốn tay để đàn, người con trai dùng tay phải đàn tông chính, còn cô gái dùng tay phải đàn hợp âm. Khó là phối hợp như vậy là vô cùng ăn ý, một khúc hoàn chỉnh như vậy lại là do đàn một tay.

Triều Lộ nhìn nhìn, càng nhìn càng cảm thấy người con trai đánh đàn quen mắt, đã thấy qua ở nơi nào, lại giống như không biết. Cho đến khi anh ta chống đàn đứng lên, cô mới đột nhiên nhớ lại, khó trách lại có cảm giác giống như từng quen biết này, người con trai này, không phải là người trong ảnh chụp ngày đó mẹ hưng phấn đưa cho cô xem sao?

Anh ta điều chỉnh tốt gậy chống, tập tễnh đi về phía chỗ ngồi tựa vào cửa sổ. Khi anh ta đánh đàn, là bộ dáng bình thản xinh đẹp, khi bước đi cũng là bộ dáng tập tễnh như vậy: tay phải đưa gậy chống lên, chân trái nương theo phần lực ở eo bước đi, đi một bước tốn nửa vòng, sau khi đứng vững chân phải lại tiến lên, theo sau là tay phải chống gậy, chân trái tiến trước, chân phải theo sau… Cứ lặp lại như thế, từng bước gian nan.

Rất nhanh, Triều Lộ phát hiện, không chỉ có chân trái, cổ tay cùng khủy tay trái của anh ta nhìn ở góc khuất cũng có chút khác thường, tuy là không quá rõ ràng. Cô nhất thời hiểu ra – vì sao anh ta chỉ dùng một tay đánh đàn.

Mẹ chỉ nói, anh ta hành động không quá tiện, mà trên thực tế, người này, thân thể bên trái, dường như là bất lực.

Trong lòng Triều Lộ có chút đau nhẹ. Lúc đó xem ảnh chụp, trong thời gian ngắn dĩ nhiên chỉ nghĩ tới đứng trên tâm tình của mình, giờ phút này một người xuất hiện rõ ràng trước mắt, không khỏi sinh ra cảm xúc tiếc hận.

Dường như anh ta cũng không để ý lê chân tàn tật đi thêm vài bước. Triều Lộ đoán lung tung, có thể anh ta cùng cô gái kia đều là khách quen của quán này, hơn nữa có vị trí quen thuộc. Thấy hai người bọn họ cách bản thân ngày càng gần, Triều Lộ không hiểu sao thấy khẩn trương.

May mắn, cuối cùng bọn họ dừng lại, còn có một bàn cách giữa Triều Lộ cùng bọn họ.

Cho đến khi cô gái ngồi xuống trước, chàng trai kia mới ngồi xuống theo. Động tác của anh ta có chút không phối hợp, cứ nhìn qua việc dè dặt cẩn trọng ngồi xuống kia một cái chớp mắt giống như mất đi thân thể mất đi lực khống chế. Anh ta thoáng điều chỉnh dáng ngồi một chút, để gậy chống  dựa gọn vào cửa sổ.

Sau đó, anh ta hướng về phía cô gái đối diện nở nụ cười. Chỉ là mỉm cười thôi, lòng Triệu Lộ lại rung động một chút.

Cô phát hiện, trong nụ cười của anh ta không có chua sót, xấu hổ cùng che giấu, chỉ có ấm áp.

Bản thân Triều Lộ rất ít khi cười như vậy, trong trí nhớ, cô cũng rất ít nhìn thấy nụ cười như vậy.

Giống như có thể hòa tan dòng nước chảy dưới cửa sổ sát đất vào trong ánh nắng vàng.

Mà tiếng cười của cô gái trước mặt anh ta như chuông bạc, mái tóc uốn lọn được ngón tay thon dài xoắn lại, hết sức cuốn hút.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: yenkhenh317
     
Có bài mới 02.01.2014, 18:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57337 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Nửa Vòng Tròn - Hà Xử Thính Vũ - Điểm: 11
Chương 05: Khoan dung độ lượng





Nhược Chi đến muộn hơn nửa giờ, cũng không nói với Triều Lộ mấy thứ gì mà thật có lỗi hay lời khách sáo linh tinh, chỉ bỏ lại một câu giản: “Để lát mình thanh toán.”

Triều Lộ cười gật đầu nói: “Vậy mình không khách khí.” Quán này trang hoàng cẩn thận như vậy, đương nhiên cũng sẽ không thể quá rẻ, Triều Lộ biết, Nhược chi là kín đáo muốn thay cô tiết kiệm tiền. Hơn phân nửa thời điểm cô đối diện với người khác tính tự tôn đều rất mạnh, chỉ riêng đối với Nhược Chi, bởi vì từng có cùng chung cảnh ngộ, cô ấy không chỉ bao dung khuyết điểm của cô, càng quý trọng thiện ý mà cô ấy đưa ra.

Nhược Chi hỏi: “Cậu cùng Phương Uẩn Châu rốt cuộc là sao?”

Triều Lộ đem chuyện Phương Uẩn Châu gia nhập vào công ty bọn họ, sau lại đem chuyện thăng chức cho cô lên làm thư ký tóm tắt đơn giản nói ra. Nhược Chi nhìn cô, sau một lúc lâu mới nói: “Mình nhìn dáng vẻ của cậu, không giống làm bộ không có việc gì, ngược lại thực giống như bình tĩnh như thường.”

Triều Lộ nhấp một ngụm cà phê, ngậm trong miệng không bao lâu, cà phê vốn nóng bỏng giờ đã hoàn toàn nguội lạnh. Trong lòng cô có chút xúc động, lẩm bẩm nói: “Có một số người từ nhỏ tâm đã dễ dàng nóng, cũng dễ dàng biến thành nguội lạnh; cũng có một số người tâm không dễ dàng nóng, một khi nóng, sẽ rất khó nguội lạnh đi; mà mình đại khái là loại thứ ba: thật vất vả mới được nung nóng, lại rất dễ dàng sẽ nguội lạnh. Huống chi, qua thời gian mấy năm, không nói dối cậu, cũng đã từng có qua, oán hận, không cam lòng, chỉ là, không biết bắt đầu từ khi nào, đã không nhớ rõ nữa.”

Nhược Chi vươn tay nắm giữ cô: “Như vậy cũng tốt.”

Triều Lộ dùng lực nhẹ nắm lại tay cô ấy một chút. “Số đào hoa muộn một chút so với cậu, nhưng có lẽ tương lai mình cũng có thể gặp được một người đàn ông tốt.”

Triều Lộ vừa dứt lời, chỉ thấy chàng trai ngồi ở bàn phía sau Nhược Chi đứng lên. Triều Lộ không hiểu sao hai mắt liếc nhìn anh ta, trong lòng không biết vì sao có chút bối rối, cũng có loại khoái cảm khẩn trương rình coi. Cô nghĩ, người bị tàn tật tứ chi sẽ không thích bị người khác nhìn chằm chằm, cô cũng không muốn bị hiểu lầm là bản thân kỳ thị người tàn tật.

Triều Lộ đợi sau khi anh ta quay mặt, mới thoáng qua bóng lưng của anh ta. Thân thể bên trái của anh hơn nửa là mất đi khả năng, rất khó duy trì cân bằng, lúc đi trọng tâm cơ thể dồn về phía bên phải, nửa người phía trên có chút nghiêng về phía trước, nhưng lưng anh ta giống như thật thẳng.

Nhược Chi ho nhẹ một chút, đè thấp giọng nói: “Triều Lộ, đừng nhìn nữa.”

Mặt Triều Lộ có chút nóng, nhất thời bối rối: “Mình chỉ là muốn nhìn xem anh ta đi chỗ nào.” Lời vừa ra khỏi miệng, cô càng lúng túng, nghĩ lại giải thích bằng loại lý do này còn không bằng không giải thích.

“Nhìn anh ta đi vất vả như vậy, đứng lên một mình, còn có thể đi đâu? Toilet!” Nhược Chi trợn trừng mắt, đột nhiên lộ ra ánh mắt bừng tỉnh đại ngộ, “Anh ta trước kia cũng đã từng tới quán này, vừa khéo ngồi ở bên cạnh mình. Thân mình anh ta như vậy, dễ dàng làm cho người ta nhớ kỹ. Mình cũng đã nhìn qua diện mạo của anh ta, bỏ tàn tật qua một bên, thật là một chàng trai điển trai. Triều Lộ, cậu không phải thấy người ta đẹp trai, liền….”

Triều Lộ không phủ nhận, trong lòng cảm thấy đây là sự thật, không có gì để tranh cãi.

Dĩ nhiên Nhược Chi cũng là thuận miệng trêu ghẹo, không coi là một việc, chỉ nói câu: “Ai, đáng tiếc tàn phế không nhẹ, rất đáng thương.”

Triều Lộ nghe Nhược Chi nói như vậy nhất thời cảm thán, nhớ tới đêm đó bản thân cùng mẹ từ chối xem mắt cũng nói những lời này, không khỏi cảm thấy cách làm của bản thân mình vẫn là lý trí. Anh ta là một thanh niên ưu tú, nhưng lại không tránh được cả đời phải gánh dấu ấn “tàn phế”, thường đi cùng là “đáng thương”, cũng có liên quan đến một từ khác là “bi kịch”, mà để bầu bạn, người trên đời cũng rất khó khăn bỏ đi những liên tưởng ấy.

Là cô không thể nhẫn nhịn chịu được. Cô không cần người ta đố kỵ, xa lánh, đối xử với cô giống như là một loại “khẳng định, nhưng “đáng thương” lại không được, tuyệt đối không được!

Huống chi, còn có thể bất chợt xuất hiện cảnh ngộ càng tệ hơn… Triều Lộ nhìn một bé nam khoảng năm sáu tuổi, đại khái là thấy được dáng vẻ đi của chàng trai kia rất buồn cười, thế nên lấy gậy như ý đồ chơi trong tay dựng thẳng làm gậy chống, bắt chước dáng đi khập khiễng. Một bên bà mẹ khuyên bảo một hai câu, không hiệu quả, cũng theo nó đi, lát sau thì đứng dậy đi toilet, chỉ để cho người bạn gái bên cạnh trông coi đứa bé, bạn gái kia cũng không dụng tâm lắm, tùy đứa bé kia đi tới đi lui, một bước cao, một bước thấp, càng đi càng phô trương.

Triều Lộ nhìn thấy thật không thoải mái, nhìn chằm chằm không chớp mắt.

Nhược Chi nhìn nhân viên phục vụ đi về phía mình nói: “Hình như là mình có gọi ít bánh cá. Món điểm tâm này, mùi vị cũng được lắm.”

“A, thế à?” Triều Lộ không yên lòng đáp một câu.

Không đợi bánh cá được đặt trên bàn, thình lình theo cửa sổ có một chú mèo chạy đến, nhảy thẳng qua về phía nhân viên phục vụ. Cô gái kia cũng có chút giật mình, hất tung khay, kêu lên. Triều Lộ cùng Nhược Chi cũng giật nảy mình. Khay sứ rơi xuống vỡ vụn.

“Tiểu Hạ, em thật không hiểu, sao anh lại chọn những nhân viên phục vụ sợ mèo để làm công ở trong quán.”

Triều Lộ phát hiện, tiếng nói chuyện là của cô gái vừa rồi dùng tay trái đàn tấu hợp âm, thì ra cô ta là em gái chủ quán này. Cô ta đứng lên, đi về phía chỗ hỗn độn ở trong quán.

Còn chú mèo gây họa kia thì không biết đã cắn miếng bánh cá chuồn đi nơi nào, mà nhân viên phục vụ bưng khay thì tuổi nhỏ, đại khái chưa quá hai mươi tuổi, nghe  thấy em gái chủ quán nói vậy, quay người chạy thật nhanh đi lấy công cụ thu thập lộn xộn. Triều Lộ thấy cô nàng động tay động chân, bất giác lắc lắc đầu.

“Cẩn thận!”

“Cẩn thận!”

Triều Lộ nghe thấy hai giọng khác biệt một từ hai người “đàn dương cầm”, không biết sao trong lòng căng thẳng, bỗng chốc liền đứng lên. Không đợi kịp xem chuyện gì xảy ra, liền nhìn thấy hai người một trước một sau đỡ lấy đứa bé nam đang giả vờ thọt chân kia. Đứa bé kia lúc đầu chơi, lúc sau thì chơi chưa đủ, còn chạy đi chơi tiếp. Đại khái là dẫm lên mảnh sứ hoặc vết dầu, suýt nữa trượt chân. Nếu không có cô gái kia đỡ được, không chỉ đứa bé sẽ ngã, chỉ sợ ngay cả chàng trai tàn tật kia cũng sẽ ngã không nhẹ. Lúc anh ta theo bản năng vươn tay phải ra cầm gậy chống, thân thể bỗng chốc mất trọng tâm, lệch sang một bên, may mắn có người kịp thời đỡ lấy, cho dù vậy, vẫn là nửa quỳ trên mặt đất.

“Tiểu Tuấn! Nói con không nên bướng con lại không nghe, nhìn xem, thiếu chút nữa là ngã rồi?” Mẹ đứa bé từ toilet đi ra, đúng lúc nhìn thấy một màn này, vội vàng chạy tới, lại sốt ruột đau lòng không nhịn được giáo huấn.

“Trẻ nhỏ nên dạy từ từ.” Hiển nhiên cô gái đánh đàn thật mất hứng, một bên nâng chàng trai ngã xuống đất dậy, một bên nói với mẹ đứa trẻ.

“Thật xin lỗi, để cho hai người thêm phiền.” Mẹ đứa nhỏ mặt hổ thẹn, lại giống như nghĩ tới cái gì đó, quay đầu hỏi, “Tiên sinh, anh không bị thương chứ?”

“Không có,” anh ta chống gậy chống ổn lại, nhàn nhạt lắc đầu, sau đó cúi đầu hỏi đứa bé, “Tiểu Tuấn, anh đi nhìn đẹp sao?”

Đứa bé nhìn anh ta chăm chú, hiển nhiên không biết trả lời thế nào cho đúng.

“Thật xấu đúng không?” Anh ta nói, trong mắt không có bất kỳ phẫn nộ hay ai oán, ngược lại là bình thản ôn nhu, “Em cũng không hy vọng về sau sẽ đi giống anh như vậy đi? Anh à, cũng vì khi đi không nhìn đường, mới trở thành như vậy.”

“Thật đáng sợ quá….” Trên mặt đứa bé cũng lộ ra vẻ hoảng sợ.

“Tiểu Tuấn, đừng nói lung tung!” Mẹ đứa bé cũng có vẻ xấu hổ.

“Không sao…” Ngược lại đương sự lại vẫn một mặt khoan dung, hướng về mẹ đứa bé cười cười, lại nói với đứa bé, “Cho nên, về sau nhất định phải đi đứng tốt, biết chưa? Hơn nữa, anh cũng cảm thấy bản thân đi rất khó nhìn, nhưng anh không có cách nào đi cho đẹp được! Nếu người khác còn học bộ dáng đi của anh, anh sẽ đau lòng đấy.”

“Anh trai, em sai lầm rồi.” Miệng đứa bé miếu đi, trong ánh mắt sáng lấp lánh, giống như muốn khóc.

Sau khi hai mẹ con kia thanh toán rời khỏi quán cà phê, “tay đàn dương cầm” lại trở về chỗ ngồi.

Triều Lộ mơ hồ nghe thấy một câu: “Thật không hổ là nhà giáo!”

Triều Lộ giống như kẻ ngốc vẫn luôn đứng ở đó quên ngồi xuống. Thấy người kia đã chỉnh gậy chống ngồi xuống, động tác vẫn ngốc như cũ. Sau đó, anh ta để gậy chống dựa tùy ý vào cửa sổ như cũ.

Không biết là do ánh mặt trời bỗng chốc trở bên mãnh liệt, hay là do mắt Triều Lộ, trước mắt cô mơ hồ, cái gậy chống màu đen kia dường như biền mất trong ánh sáng. Mà chủ nhân của nó quay đầu lại, cười nhìn về phía bên ngoài cửa sổ, trên mặt có chút đỏ ửng, cũng không biết là bởi vì đi lại một vòng có chút nóng, hay là do được bạn gái khen có chút ngượng ngùng.

Ở góc độ kia, cùng ảnh chụp Triều Lộ đã xem qua rất giống nhau, chỉ là, càng có thêm sức sống.

“Triều Lộ, cậu mau ngồi xuống đi.” Triều Lộ lấy lại tinh thần, thấy Nhược Chi ánh mắt nhìn cô như thấy quái vật.

Cô làm sao không biết vừa rồi bản thân có chút ngu ngốc. May mắn đôi nam nữ kia cũng giống như không để ý đến sự khác thường của cô. Cô ngồi nhanh xuống, uống một ngụm cà phê lạnh lấy lại tinh thần.

“Cậu bình tĩnh lại đi, cho dù bỏ qua chân anh ta…” Nhược Chi nhỏ giọng nói, “Bạn gái người ta còn đấy!”

Triều Lộ vội nói: “Đừng linh tinh, mình chính là có cảm giác giống cậu, thật đáng tiếc, một người tốt như vậy…”

“Nhưng mà, nếu là mình, không nhéo đứa nhỏ kia giáo huấn một chút là không được, còn lấy khuyết điểm bản thân giảng dạy đối phương, mình cũng không hào phóng như vậy!”

Triều Lộ mạch máu trong não bỗng co rút một chút. “Đại khái mình cũng giống cậu.”

Thời ở trung học, từng có một nữ sinh bởi vì chút việc nhỏ cùng cô tạo nên xung đột, miệng không đắn đó cười nhạo cô là “con gái của tội phạm đang cải tạo” và nhiều nữa. Lúc đó đã tan học, nữ sinh kia trên đường đi nhất quyết không tha vẫn mắng chửi người, cô vô lực tranh cãi, hoặc là có thói quen bị gọi như vậy, vì thế chán ghét tranh cãi, chỉ lạnh lùng nhìn nữ sinh kia.

Một bước, hai bước, ba bước… Đúng rồi, chính là nơi đó, không nên đi lệch..

Ha ha, như cô mong muốn ——

Cô cứ lạnh lùng như vậy, lạnh nhìn xem cô ta không chú ý đường dưới nhân, bị một viên gạch giữa đường làm trẹo chân, ngã chổng vó, cô đối với nữ sinh kia không có nhắc nhở cũng không hề áy náy.

Sau đó thì sao?

Sau đó, có một nam sinh cùng lớp theo phía sau cô, nâng nữ sinh kia dậy.

Xem ra, cậu ta luôn luôn đi ở phía sau các cô, nhìn tình hình rõ ràng?

Cuối cùng cô cũng có chút chột dạ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trong lòng bàn tay.

Cho đến khi, cô nghe thấy được nam sinh kia nói với nữ sinh bị ngã kia một câu mới bớt buồn ——

“Cậu té thế này, cũng là đáng đời!”

Cô cùng Phương Uẩn Châu quen biết, là bắt đầu từ chuyện này sao?

Hình như vậy.

Mà trước đó, cô thậm chí không cùng cậu ta nói vượt qua ba câu. Cậu ta cùng cô đều xem như là học sinh “có tiếng” trong lớp, chẳng qua là lý do nổi danh không giống nhau mà thôi. Cậu ta cùng cô đều là những học sinh có thành tích xuất sắc nổi bật, một người tuấn lãng; một người xinh đẹp, nhưng trừ điều đó ra, đó là người của hai thế giới, không hề có điểm chung.

Từ sau khi ba bắt đầu gặp chuyện không may, Triều Lộ tính cách liền thay đổi, nhìn mọi thứ thật bi quan. Ví dụ như “đãi ngộ” của cô cùng Phương Uẩn Châu mà nói, phía sau Phương Uẩn Châu là danh môn vọng tộc, dĩ nhiên không thiếu được gia giáo tốt, tương lai chắc chắn tiền đồ như gấm; còn cô “từ nhỏ đã là con chuột trong hang”, hiện tại không tan vỡ, tương lai cũng khó bảo đảm sẽ không.

Triều Lộ lúc đầu còn thật để ý tới những người tình cảm ấm lạnh này, đến sau này, ngược lại cảm thấy buồn cười. Lòng người thật sự là thực tế quá ngu dốt, nghĩ đến, những người nịnh bợ lấy lòng người khác, lại có mấy người có được chỗ tốt? Nhiều nhất cũng chỉ là ăn thịt người một ít, gây khó dễ cho người được một ít, nhưng tinh tế ngẫm lại, ăn ít cầm ít đi một phần này, cũng không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống, cũng không thấy chiếm được nhiều ưu thế. Ngược lại, nếu không cẩn thận có thể sẽ trở thành đá kê chân hoặc người hầu cho người ta không ít.

Có khi cô cảm thấy so với người khác thực tế, có thêm một tầng tục khí. Nhưng nghĩ lại cô liền có thể tha thứ cho bản thân lạnh bạc. Cô xuất thân nghèo hèn, không có người tin cậy, vì thế, trong cơ thể đã sớm hình một cơ chế tự bảo vệ mình. Không tức giận, không cảm động, không thương tâm, không nhiệt tình; người khác hưng trí, nguyện ý cùng cô nói chuyện bàn việc, cô là ứng đáp thật tốt; người khác cho vô vẻ mặt lạnh lùng xem, cô liền quay người tránh đi.

Mặc kệ điều này xem như là chống đối tiêu cực hay là lừa mình dối người, có lớp vỏ cứng này, cô cũng không có ngã xuống.

Nhưng mà khi Phương Uẩn Châu nâng nữ sinh kia dậy, lại quay đầu cười như không cười nhìn cô, cô dường như nghe thấy tiếng có tiếng “ken két” thanh thúy phát ra, cô nhất thời tìm không được cái khe nào, có cơn gió thổi qua trong lòng cô, nhưng không lạnh.

“Cậu cũng thật độc ác.” Cậu ta đi đến trước mặt cô, yên lặng nhìn cô nói, trong giọng nói cũng không có ý trách móc, giống như là đang nói đùa.

Triều Lộ chớp mắt một cái, hừ một tiếng, nói: “Cậu có phong độ?”

“Mình cảm thấy, mình không chỉ có phong độ, còn rất có chính nghĩa.” Phương Uẩn Châu không đỏ mặt nói.

Triều Lộ nghĩ nghĩ, lời cậu ta quả thật không sai:  nâng người bị té ngã dậy, là phong độ; trách cứ người nói năng lỗ mãng, là chính nghĩa. Phương Uẩn Châu này, mặc cho cậu ta cả năm là người gây náo động, cô cũng không cảm thấy có gì đặc biệt, nhưng mà hôm nay, cậu ta khiến cô nhìn với cặp mắt khác xưa.

Không lâu sau khi sự kiện đó phát sinh, Triều Lộ ngày càng trở nên khó chịu. Về chuyện cô cùng Phương Uẩn Châu yêu đương sớm đồn đại làm xôn xao dư luận. Không cần đoán cũng biết, là ai tung ra lời đồn đại.

Cô nghèo, cô xinh đẹp, cô trí tuệ, nhưng trong nhà lại có người có “chuyện xưa không tốt”, một cô gái như vậy, đối với nam sinh còn dễ nói, còn nữ sinh thì….

Nếu lời đồn đại chỉ là chuyện nhảm, thì cô có thể coi như không thấy. Nhưng đủ loại chuyện đùa dai không ngừng xuất hiện trình diễn trên người cô, cuối cùng cô cũng cảm thấy chống đỡ thật mệt mỏi.

Cô nhớ được đó là một ngày rất lạnh từ khi bắt đầu mùa đông. Khi cô muốn đeo lại bao tay của mình, lại phát hiện sợi thêu đã bị thấm ướt nước bẩn.

Người thực hiện thông minh:  nếu trực tiếp dùng tay ném xuống, khó có thể bảo đảm trên lưng không gánh tội danh ăn cắp.

Triều Lộ cười khổ một cái. Đi đến thùng rác trong góc trước phòng học, dùng tay hết lực vắt khô.

“Dùng cái này đi.”

Cô nâng mắt lên nhìn, dù kiên cường thế nào, cũng không nhịn được đôi mắt dịu dàng trong suốt. Cô nhìn nhìn găng tay trắng noãn của đàn ông trong tay Phương Uẩn Châu, lắc lắc đầu. Đi trở về chỗ ngồi, lấy trong túi sách ra một quyển sách bài tập, xé hai trang, gói chiếc găng tay vào.

Ngày đó Phương Uẩn Châu vẫn đi theo cô ra khỏi cổng trường. Cô biết rõ, cũng không có cự tuyệt. Sau này nhớ lại, cô hẳn là cũng hi vọng cậu ta đi theo mình. Ra khỏi cổng trường được một lúc cậu ta không cùng đi nữa, cô nghĩ cậu ta đi rồi, sau lại rất nghe thấy tiếng Phương Uẩn Châu gọi cô:

“Đổng Triều Lộ!”

Cô vừa quay đầu lại, thấy cậu ta thở hổn hển đứng trước mặt mình, trong tay cầm một túi hạt dẻ rang đường.

“Mời cậu ăn.” Nói xong liền cứng rắn kéo tay cô, đem túi giấy nhét vào trong tay cô.

Triều Lộ ngây ngốc nhận lấy. Nóng hổi, thơm ngào ngạt, cầm ở trong tay, thật thoải mái.

Trong lòng cô khẽ động: “Phương Uẩn Châu, đưa khăn tay của cậu cho tôi.”

“A!” Cậu ta ngoan ngoãn lấy khăn tay ra.

“Nâng hai tay lên, đem khăn trải đều ở tay.”

“Rồi.”

Sao đó, cô đem nửa túi hạt dẻ đổ xuống khăn tay của cậu ta, nhanh chóng tóm lấy bốn góc của khăn tay lại.

Trong một khoảng thời gian rất dài, mỗi khi Triều Lộ tan học đi qua con phố kia, dường như có thể ngửi thấy mùi hạt dẻ ngọt ngào tràn ngập không khí, từ lòng bàn tay cho đến tim đều thấy ấm áp…

Tuy Triều Lộ không thích sa vào chuyện cũ, nhưng không thể không nhận đây là đoạn thời gian vui vẻ. Rất nhanh cô liền biết, Phương Uẩn Châu cũng giống cô đối với đoạn ký ức này vẫn còn thấy mới mẻ. Năm mới qua đi, công ty mới khai trương khu bán hàng mới ở ngoại ô, Triều Lộ cùng Phương Uẩn Châu cùng đến để cắt băng khánh thành và quan sát. Sau khi hoạt động kết thúc trên đường về công ty, anh ta bỗng dừng xe trước một cửa hàng nhỏ bên đường, tự mình xuống xe mua hai túi hạt dẻ rang dường. Sau khi lên xe, vì có tài xế Lưu ở đây, nên anh ta không thể hiện gì, đem một túi cho Lưu lái xe, một túi còn lại đưa cho Triều Lộ.

Tài xế Lưu không biết rõ nội tình, chỉ coi là một chút bồi dưỡng. Triều Lộ lại biết “điển cố khác” của hạt dẻ này.

Phương Uẩn Chây lấy khăn tay ra, tùy ý mở miệng nói một câu: “Triều Lộ, chia một ít hạt dẻ cho tôi, một lát tôi lại ăn.”

Lòng cô không phải không có cảm xúc, nhưng cũng chỉ có thể bất động thanh sắc, yên lặng dốc túi hạt dẻ xuống.

Trong khăn tay đã đầy hạt dẻ. Tay Phương Uẩn Châu vẫn nâng như vậy, dường như đang chờ đợi cái gì.

Triều Lộ mím môi, buông túi giấy trong tay, yên lặng tóm lấy bốn góc khăn tay, dùng sức buộc lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: yanl12781, yenkhenh317
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: aravis, Bhoakl, diepcayvu, Doanngoc3007, DuongPhiPhi, hoalan12, Le Thanh, Lãnh Nhu Băng, mytbeo.13, Mộc Anh, subonsury, Sưu tầm, Thư Mikan, Tiamo Neko, Vy0268, winter rain và 230 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 589 điểm để mua Ngọc trai đen 1
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.