Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=315239
Trang 29/29

Người gởi:  Mạn Nhi [ 14.10.2014, 14:51 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Vậy cũng phải tìm được đã. Trình Miễn ho nhẹ hai tiếng, nắm lấy bả vai của Hà Tiêu: "Đi vào thôi, không thể để cho chú Hà và dì Điền chờ lâu."



Vào phòng, lão Hà cười híp mắt mời anh ngồi xuống, giống như không hề nhìn thấy quân hàm trên vai anh. Tranh thủ cơ hội này, Hà Tiêu vội vàng cởi áo khoác của anh ra, treo vào chỗ không ai có thể nhìn thấy. Nhìn dáng vẻ lửa cháy đến mông của đồng chí Tiếu Tiếu, Trình Miễn không nhịn được mà nhếch khóe miệng.





Anh đưa quà ra mắt ra, lão Hà hơi mỉm cười, nói đã đến rồi còn mang quà làm gì. Ngược lại bà Điền không hề lên tiếng, vẫn nhận lấy.



Trình Miễn cười nói không có gì. Lần này anh đến chính là để lấy lòng hai ông bà nhà họ Hà, nhận thì tốt hơn, ngược lại nếu không nhận anh cũng không biết bước tiếp theo nên làm thế nào.



Sau khi Hà Tiêu quay lại, bốn người ngồi mặt đối mặt, không khí hơi lúng túng. Hai bên đều là những người đã quen thuộc lẫn nhau, nên những điều cần thiết phải hỏi han cũng được giảm bớt, giờ phút này cũng không biết nên nói cái gì nữa. Bà Điền có chút ngồi không yên, đứng lên, nói là đi vào phòng bếp xem món ăn.



Còn lại ba người, sau một lúc hai mặt nhìn nhau, ngầm hiểu cười một tiếng.



"Xem thư chưa?" Lão Hà đột nhiên hỏi.



Trình Miễn ngầm hiểu trong lòng, gật đầu: "Xem rồi ạ." Anh nói, "Để đáp lễ, ở đây con cũng có một phong thư, là cho hai bác."



Lão Hà a một tiếng, hơi có hứng thú nhìn anh, nhận lấy lá thư anh đưa đến, mở ra rồi liếc mắt nhìn, liền không nhịn được cười.



Ông cất tiếng gọi to: "Bà Điền, bà Điền, nhanh đến đây nhìn xem thằng nhóc nhà họ Trình viết cho chúng ta cái gì này."



Bà Điền chạy chầm chậm từ phòng bếp ra, đi đến trước mặt lão Hà, vừa nhìn liền ngây ngẩn cả người. Bà ngẩng đầu nhìn Trình Miễn rồi lại cúi đầu nhìn lá thư kia, vành mắt bỗng đỏ ửng. Không kịp che giấu, liền quay đầu trở về phòng bếp.



Lần này ngay cả Trình Miễn cũng bối rối.



Lão Hà vội vàng nở nụ cười: "Các con ngồi đi, ba đi vào nhìn bà ấy một chút."



Hà Tiêu lấy lại tinh thần, có phần tức giận hỏi Trình Miễn: "Anh viết cái gì vậy?"



Cô cầm lá thư kia lên, chỉ thấy trên đó viết một dòng chữ to và cứng cáp: "Chúng tôi nhất trí cho rằng, Trình Miễn là một đồng chí tốt!" Nét chữ như rồng bay phượng múa, rõ ràng thấy được là của Thẩm Mạnh Xuyên.



Đáng lẽ nên tức giận, nhưng Hà Tiêu đọc xong câu này lại không nhịn cười được, rồi cười to.



Trên mặt Trình Miễn rõ ràng có phần không nén được giận dỗi: "Không được cười."



Hà Tiêu khom người, giương mắt nhìn anh, ánh mắt vô cùng trong trẻo: "Anh cho rằng chiêu này đến đâu cũng có tác dụng à?"



Trình Miễn miễn cưỡng cãi lại: "Cũng không thấy vô dụng, tối thiểu thì dì cũng có chút xúc động."



Hà Tiêu lườm anh: "Có xúc động! Nhưng xúc động đến khóc rồi!"



Đại đội trưởng Trình chợt cảm thấy cực kì hối hận.



Cũng may không bao lâu, bà Điền Anh đã bị lão Hà dụ dỗ đi ra. Mới đầu chỉ trợn mắt nhìn Trình Miễn, sau đó cũng không làm anh khó xử nữa. Dưới không khí đó ăn xong bữa cơm, sau khi kết thúc, bà Điền Anh không để cho lão Hà động chân động tay, gọi Hà Tiêu đi cùng bà vào phòng bếp rửa bát.



Chỉ còn lại Trình Miễn và lão Hà ngồi đó, mặt đối mặt. Lão Hà phải uống thuốc, Trình Miễn liền giúp ông rót nước, anh thường làm những việc này ở bệnh viện, nên giờ phút này động tác không hề có cảm giác ngượng tay.



Lão Hà không khỏi có chút xúc động, nhìn trong chén bốc có hơi nước nóng bốc lên, hỏi "Trình Miễn, cháu vẫn luôn đợi Tiếu Tiếu của chúng ta à?"



Đột nhiên đặt câu hỏi khiến Trình Miễn sợ run lên.



Lão Hà nhìn anh, cười nhạt, nếp nhăn trên khóe mắt càng rõ ràng: "Nhà chúng ta chỉ có một cô con gái, để cho cháu dùng một phong thư rồi bắt cóc đi luôn, cháu nên đối xử với nó thật tốt."



Đây coi như là đồng ý à?



Sự vui sướng và kích động khó nói lên lời dâng lên trong lòng, nhưng mà Trình Miễn vẫn chưa kịp nói chuyện đã bị nước nóng trong chén đổ ra làm bị bỏng. Anh khàn giọng hít một hơi, vội vàng đặt cái chén lên trên khay trà, lão Hà cười cười, vững vàng nhận lấy cái chén, đi vào phòng lấy thuốc.



Trình Miễn nhìn chỗ đỏ lên do bị bỏng, khóe miệng đã từ từ dãn ra, bị ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào, nhìn qua thấy vô cùng rực rỡ.



Ăn cơm trưa xong thì ngồi thêm một lúc, bởi vì lão Hà muốn nghỉ trưa, Trình Miễn đúng lúc đứng dậy cáo từ.



Lão Hà gật đầu một cái, nhớ tới cái gì đó rồi gọi anh lại. Trong ánh mắt Trình Miễn có vẻ hơi kinh ngạc, lão Hà chỉ chỉ túi của anh: "Này, trong cái túi đựng cái gì thế hả, đến lâu như vậy rồi cũng không chịu lấy ra."



Theo tầm mắt của ông nhìn xuống, Trình Miễn cười cười, từ trong túi lấy ra một bộ quân hàm và và tấm phù hiệu đeo tay, kiểu 07 tiêu chuẩn.



Lão Hà cầm lấy nắm ở trong tay, tỉ mỉ vuốt ve: "Kiểu 07 này so với kiểu 87 của chúng ta nhìn gọn gàng và đẹp hơn!"



Ông bảo Trình Miễn tiến lên, tự tay thay quân hàm trên vai cho anh, sau khi cài phù hiệu đeo tay ngay ngắn xong, tầm mắt của ông đảo từ huy hiệu trên mũ xuống quân hàm, rồi đến thẻ tên của anh, ánh mắt của người từng trải ôn hòa và bình tĩnh. Lấy tư cách là một người đã làm lính mười mấy năm, đối với quân đội ông vẫn tràn đầy lưu luyến. Nhưng thời gian qua đã mài mòn tất cả sự không cam lòng, rốt cuộc ông cũng có thể bình thường trở lại, bởi vì ông đã thấy được hi vọng trên người của thế hệ thanh niên trẻ tuổi.



Ông vỗ vỗ bả vai của Trình Miễn: "Đi thôi."



Hà Tiêu tiễn Trình Miễn xuống lầu, khi đi đến sân trong chung cư, Trình Miễn dừng bước, ngẩng đầu lên rồi thở dài.



"Than thở cái gì vậy?" Hà Tiêu buồn cười nhìn anh.



Trình Miễn bày ra dáng vẻ buồn phiền: "Anh cảm thấy có chút tiếc nuối, em xem hôm nay mẹ cũng không nói với anh được mấy câu."



Cũng có thể sửa miệng nhanh như vậy à.



Hà Tiêu giận dỗi liếc anh một cái: "Còn không phải bởi vì anh tự chủ trương."



Miệng nói như vậy nhưng mà trong lòng cũng hiểu rõ. Nói thế nào cô cũng là con gái một, cứ như vậy bị anh bắt cóc đi, trong lòng bà Điền còn có thể thoải mái sao?



"Như vậy đi." Trình Miễn tự an ủi bản thân, "Mục đích chiến đấu chính đã đạt được, phải giữ gìn lực lượng, còn lại sẽ từ từ công phá vậy."



Hà Tiêu đưa tay ra véo anh một lần nữa, hai người cùng bật cười.



Sau nhiều ngày tuyết rơi lớn, hiếm khi mới có ngày có thời tiết đẹp như hôm nay, bầu trời cao vời vợi, vạn dặm không có một bóng mây. Ánh mặt trời chiếu xuống thẳng tắp, rọi xuống khiến Hà Tiêu có phần không mở mắt ra được.



Cô lấy tay che trán, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thăm thẳm. Trình Miễn đang đi ở phía trước dừng bước, quay đầu lại nhìn cô, cô liền nở nụ cười dịu dàng với anh.



"Anh có biết, mới vừa rồi khi ở trong phòng bếp mẹ em nói gì với em không?"



"Nói gì vậy?" Trình Miễn khẽ nheo mắt lại, hơi khẩn trương.





Hà Tiêu chớp chớp mi: "Bà nói, làm quân tẩu rất cực khổ. Bà khổ cực rất lâu nên không muốn em cũng giống như bà."



Một lời đã thấy máu, trong nháy mắt Trình Miễn không biết nên nói gì nữa.



Hà Tiêu nhìn sắc mặt của anh đột nhiên trở nên nặng nề, có chút giảo hoạt cong khóe môi lên: "Nhưng mẹ em cũng nói sẽ rất khó tìm được người đáng tin giống như anh."



Trình Miễn ngẩn ra, lôi kéo tay của cô đi ngược lại.



Hà Tiêu giật mình: "Anh làm gì đấy?"



Trình Miễn cũng không quay đầu lại, hắng giọng nói: "Đi lĩnh chứng!"



Hà Tiêu bật cười, dưới ánh mặt trời xinh đẹp rực rỡ, mặc cho anh lôi kéo mình, càng chạy càng nhanh, càng chạy thì càng xa. Cho đến khi kết thúc mùa đông dài đằng đẵng, đến tận khi ngày xuân lại đến.





❀❀Hoàn Chính Văn❀❀








Người gởi:  Mạn Nhi [ 18.02.2015, 12:55 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

EBOOK Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Làm ebook: Mạn Nhi


Tập tin gởi kèm:
... Chiet Nhi Mieu.epub [524.79 KiB]
Đã tải 4315 lần
...d Chiet Nhi Mieu.prc [1.05 MiB]
Đã tải 7878 lần

Trang 29/29 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/