Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Chọc phải người đàn ông háo sắc - Tả Ninh

 
Có bài mới 11.02.2014, 19:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1808 lần
Điểm: 20.07
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Chọc phải người đàn ông háo sắc - Tả Ninh (H) - Điểm: 28
Chương 7.2


Kiệt Tư La sờ sờ tóc của cô, "Đúng rồi, em muốn học Piano không? Nếu muốn học, em có thể đến phòng này tìm anh, anh dạy miễn phí cho em."

Mặt Cố Mạt Lị đỏ ửng, ánh mắt anh nóng bỏng làm cho cô hết sức ngượng ngùng, "Không, Mạt Lị Mạt Lị không dám làm phiền Tứ điện hạ dạy Mạt Mạt Lị đánh đàn." Cô lắp bắp, đem lời nói nói xong, đầu lưỡi giống như không cách nào duỗi thẳng.

Mới vào cung cô không biết mặt tất cả mọi người trong Hoàng thất, cho nên cô mới không biết anh là chủ nhân của cô.

Kiệt Tư La trách cứ  trừng mắt với Khang Lạp Đức, "Em xem, đều là em! Đem người ta dọa sợ đến nói không lưu loát."

Khang Lạp Đức bất đắc dĩ trợn trừng mắt, "Sao lại là lổi của em?"

Kiệt Tư La nâng khuôn mặt nhỏ nhắn Cố Mạt Lị lên, cười như hoa, " Cố Mạt Lị, anh cho phép em về sau gọi tên anh, không cần kiêng kỵ." Cố Mạt Lị nghe xong đầu tiên là kinh ngạc, sau đó liền kinh dị vô cùng.

Tứ điện hạ, Tứ điện hạ thế nhưng biết tên của cô!

Thật thần kỳ!

Mặc dù Kiệt Tư La nói anh chấp thuận cho Cố Mạt Lị gọi tên anh không cần kiêng kỵ, nhưng cô không dám.

Qua mười năm, cô vẫn luôn giữ bổn phận của mình, xưng hô với anh là Tứ điện hạ.

Cố Mạt Lị mười tám tuổi, cô ít khi tiếp xúc với anh, đơn giản tình cờ gặp mặt nói vài câu, hoặc là bị anh kéo vào phòng chơi đàn, nghe anh đàn một hai bản.

Cô  vô cùng yêu thích bộ dáng đánh đàn của anh, mê người cực kì làm cho cô không dời tầm mắt, nhưng cô biết mình là người làm, mỗi ngày đều có rất nhiều công việc, không có thời gian nhiều, bởi vậy cô không cho phép cô rãnh rỗi, nghe anh đánh đàn hoàn toàn là một loại xa xỉ, cho nên cô chưa từng chủ động đi qua phòng luyện đàn của anh, mỗi lần cô ở phòng luyện đàn của anh, đều là do anh ép buộc tới.

Lúc Kiệt Tư La mười sáu tuổi anh liền nhận được vô số giải thưởng quốc tế, tất cả mọi người đều nói anh là nhân tài trăm năm khó gặp, khi anh đoạt giải thưởng quốc tế lần đầu tiên thì mọi người chỉ chú ý tới tướng mạo và xuất thân của anh, cho đến khi anh đoạt giải càng nhiều, mọi người mới bắt đầu chuyển tầm mắt xem anh biểu diễn. Mà khi anh vẫn chưa tới mười bảy tuổi, anh đã ôm tất cả giải thưởng quốc tế, anh xuất sắc được mọi người hoan hô, mà làm cho người ta sợ hãi là chỉ trong một đêm, anh đã trở thành minh tinh của toàn cầu.

Thật ra bốn năm trước, khi Tứ điện hạ nói anh muốn cô thì trong lòng cô rất vui vẻ, cực kì vui vẻ, bởi vì được người mình sùng bái muốn mình đó là một may mắn.

Chỉ là Cố Mạt Lị không có lòng tham đối với Tứ điện hạ, nên cô cũng chưa từng ảo tưởng anh muốn cô là vì thích cô. Anh có lẽ không ghét cô, nhưng anh là hoàng tử, mà cô chỉ là người giúp việc, anh làm sao có thể thích một người bình thường như cô?.

Cô phải biết tự lượng sức mình, đó là điều cô hiểu rõ nhất.

Bóng đêm mông lung, Cố Mạt Lị dựa sát vào song cửa sổ, ngắm nhìn thế giới bên ngoài qua cửa sổ.

Trăng sáng đã bị mây đen che lại, cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ có thể nhìn thấy những cành cây lay động trong gió.

Trên bệ cửa sổ  hoa hồng đã qua thời kì nở hoa, muốn đợi nó nở hoa lần nữa, chỉ có thể là năm sau.

Ngày hôm qua, cô nhận được lá thơ mẹ gửi tới.

Mẹ nói cho cô biết tất cả đã chuẩn bị xong, phòng ốc đã dọn dẹp sạch sẽ, chỉ đợi ngày cô về nhà. Vivian học rất giỏi, tháng trước đã được giáo sư bổ nhiệm làm lớp trưởng, mỗi lần gia đình đi họp phụ huynh thầy giáo khen không tiếc lời.

Trong lá thư còn kèm theo tấm hình.

Trong hình, mẹ dựa vào trong ngực Lai Nhĩ tiên sinh, cười thật ngọt ngào, bên cạnh hai người còn có một bé gái tám tuổi, đây là em gái cùng mẹ khác cha của cô Vivian.

Không biết tại sao, cô nhìn tấm hình ba người, mắt cô rơi lệ.

Giường bên cạnh Mai Địch lật người, mở mắt ra.

"Mạt Lị, làm sao bạn chưa ngủ? Không ngủ được sao?"

Cố Mạt Lị trầm giọng, "Ừ."

"Bạn có muốn nói chuyện với mình không?" Mai Địch vén chăn lên, từ trên giường ngồi dậy, "Mình cũng không ngủ được." Cô nhìn chăm chú vào Cố Mạt Lị, "Bạn nhớ nhà sao? Chưa tới hai tháng nữa bạn có thể đoàn tụ với gia đình, mình thật hâm mộ bạn. Không giống như mình, mình kí kết với Hoàng cung suốt đời, sợ rằng đời này mình sẽ chết già ở trong cung. Bạn đi rồi, mình nhất định sẽ rất cô đơn, liền người nói chuyện cũng sẽ không còn."

Cố Mạt Lị  biết sơ lược về gia đình của Mai Địch, biết cô ấy rất sợ vợ của cậu và cũng rất ghét bà ấy.

Mai Địch được bảy tuổi ba cô ấy qua đời, một năm sau mẹ cô ấy cũng đi theo ba cô ấy, mẹ cô ấy trước khi qua đời đã nhờ cậu chăm sóc cho cô ấy.

Cậu cô ấy đối xử rất tốt với cô ấy, nhưng mợ của cô ấy ngày ngày xem cô không vừa mắt, tìm mọi cách đuổi cô ấy ra khỏi nhà.

Sau đó bà ta thấy hoàng cung đang tuyển người giúp việc, liền đem cô ấy đế nơi này.

Cậu của cô ấy mới đầu còn phản đối, dù sao ông ta chỉ có một người em gái, mà em gái của ông chỉ có một người con gái, ông ta làm sao có thể để cháu mình làm người hầu trong cung, để cô ấy chịu khổ đây? Hai vợ chồng vì thế tranh chấp, không lâu sau ông ta cũng thỏa hiệp với bà ta.

Mai Địch mười một tuổi vào Hoàng cung, giống như cô là vị thành niên, hiệp ước phải có người giám hộ kí thay.

Chỉ là không giống Cố Mạt Lị, cô ký chỉ có mười năm, mà cô ấy ký lại là cả đời.

Mai Địch biết cậu của cô ấy, và mợ của cô ấy đã đem cô ấy vứt bỏ, để cho cô ở Hoàng cung tự sinh tự diệt, sống chết đều do trời định.

Cô ấy không hận bọn họ, cha mẹ cô ấy sớm đã qua đời, cô ấy cũng biết thế nào là tự lực cánh sinh.

Cố Mạt Lị đưa tay phải ra, vỗ nhẹ bả vai Mai Địch, "Nếu mình xuất cung, có thời gian mình sẽ đến thăm bạn."

"Có thật không?" Mai Địch vui mừng.

"Dĩ nhiên."

"Mạt Lị, bạn xuất cung rồi thì nhớ viết thư cho mình, cho dù bạn có bạn mới, bạn cũng đừng quên mình nha."

Cô điềm đạm trả lời thỉnh cầu của Mai Địch. "Bạn là bạn bè của tôi được mười năm rồi, tôi làm sao có thể quên bạn?" Mai Địch nghe cô nói như vậy, tâm tình thỏa mãn cười.

"Mai Địch"

"Hả?"

Cố Mạt Lị nhỏ giọng hỏi: "Bạn cảm thấy tôi về đến nhà, mẹ của tôi còn thương tôi nữa hay không? Còn nữa, mẹ tôi kết hôn với Lai Nhĩ tiên sinh, Lai Nhĩ tiên sinh cùng con của hai người là Vivian tôi chưa gặp lần nào, bọn họ, bọn họ có thể hay không hoan nghênh tôi? Không tiếp nhận tôi?"

"Làm sao bạn lại nghĩ như vậy?" Mai Địch cảm thấy đều cô lo lắng rất buồn cười, "Bạn là người nhà của bọn họ nha. Mười năm không gặp, rốt cuộc có thể đoàn tụ, bọn họ làm sao có thể không vui vẻ khi gặp bạn? Không hoan nghênh bạn đây? Không chấp nhận bạn đây?"

"Nhưng đã nhiều năm không có gặp mặt, họ đã có thói quen sống cuộc sống ba người, tôi đột nhiên thêm vào. Sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của họ? Làm cho bọn họ không thích ứng được? Hơn nữa Lai Nhĩ tiên sinh và Vivian, bọn họ không có cùng tôi sống qua ngày nào, đối với bọn họ, tôi căn bản cũng chỉ là một người xa lạ, bọn họ chẳng lẽ không bài xích tôi sao?"

Mai Địch lạc quan  cười nói: "Mạt Lị, bạn suy nghĩ quá nhiều, sẽ không đâu!"

"Vậy sao?" Cố Mạt Lị vẫn không thể nào lạc quan giống như Mai Địch, nghĩ đến tấm hình ba người cười hạnh phúc kia, cô nghĩ cô đã không còn cách nào chen vào được rồi, tâm sự nặng nề như cũ, mặt cô buồn ảm đạm.

Cô đem tầm mắt dời ra ngoài cửa sổ, mây đen che kín ánh trăng, không thấy được một tia sáng nào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn ThuỷTrúc về bài viết trên: Violet12358, boonboon, chocolate999, futhuybilangquen, hotaru_yuki, kimoanh118, nhím xù 89, tu dinh huong, y229917
Có bài mới 11.02.2014, 19:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1808 lần
Điểm: 20.07
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Chọc phải người đàn ông háo sắc - Tả Ninh (H) - Điểm: 29
Chương 8.1



Anh diễn thêm hai lần nữa, hoãn ngày về nước lại năm ngày, dự định của anh là ngày 24 trở về, nhưng bây giờ kéo dài tới ngày 29.

Khuya ngày 22, Kiệt Tư La gọi điện thoại về nhà, thông báo sáng tám giờ ngày 29 anh đi máy bay về nước, nếu như không có gì ngoài ý muốn, năm giờ chiều anh sẽ về đến nhà.

Cúp điện thoại, trên dưới trong cung lại bắt đầu làm việc.

Rèm cửa sổ trong tòa thành được đổi mới, trên giường và trên mặt đất được trải thảm màu đỏ mới tinh.

Tổng quản đem toàn bộ người giúp việc tập hợp đến vườn hoa, vạch ra một kế hoạch, nghênh đón Tứ Vương Tử thắng lợi trở về.

Trong cung còn như thế, phi trường không khó tưởng tượng sẽ như thế nào, có một đội ngũ tự nguyện nghiêng đón Tứ vương tử.

Sáng sớm ngày 29, Cố Mạt Lị ăn mặc chỉnh tề, bắt đầu dọn dẹp phòng của anh.

Buổi chiều ba ngày trước tổng quản có dặn dò cô, muốn cô đem phòng của Tứ điện hạ dọn dẹp  không còn một hạt bụi, toàn bộ chăn mền đều đổi mới, sàn nhà cũng phải xử lí ổn thỏa.

Cửa lặng lẽ mở ra, lại lặng lẽ đóng vào. . . . . . Cô hoàn toàn không có nghe được, chỉ lo một lòng một dạ lau sàn nhà.

Một bóng người lặng lẽ đi đến phía sau cô, quan sát công việc của cô.

Mặc dù anh không thấy được mặt của cô, nhưng anh nhìn bóng lưng của cô, anh cũng biết được cô là ai.

Mặc dù trong cung tất cả nữ giúp việc đều ăn mặc giống nhau, cũng có bóng lưng giống nhau, đó là Mai Địch, vì cả hai người đều nhỏ nhắn.

Nhưng người đang chăm chỉ lau sàn nhà chỉ có một mình Cố Mạt Lị.

Bởi vì từ nhiều năm trước, Kiệt Tư La nói với tổng quản, trừ Cố Mạt Lị ra không ai được ra vào phòng của anh, bao gồm anh em của anh cũng như vậy đều không được tự tiện ra vào phòng của anh, phòng của anh chỉ có một mình Cố Mạt Lị được quét dọn, cũng chỉ có một mình cô mới có thể ra vào tự do, đủ để thấy anh tin tưởng cô như thế nào rồi.

Ánh mắt của anh nhìn chằm chằm vào Cố Mạt Lị, nhìn từ trên xuống dưới.

Cố Mạt Lị mặc quần áo người làm trong cô cực kỳ mê người, cực kỳ đáng yêu, làm cho anh mỗi lần nhìn thấy cô, sẽ không tránh được liên tưởng đến quần áo của cô xốc xếch, cái mông vểnh lên thật cao, vừa lắc lắc, vừa thở hổn hển lau sàn nhà.

Điều này đối với anh là một loại khảo nghiệm.

Bóng người đi tới, lấy tay khoác lên cái mông của cô.

Cố Mạt Lị thất kinh, phản xạ có điều kiện cô thét chói tai, khi cô nhìn thấy mặt anh, cô lại tức cười.

Khuôn mặt Kiệt Tư La rạng rỡ tươi cười, hai tay của anh vuốt ve cái mông của cô, anh rướn cổ lên, hôn lên đôi môi anh đào của cô vì kinh ngạc mà nhếch cao lên.

"Điện, Điện hạ!"

"Sáng sớm như vậy em liền chăm chỉ? Thật là một đứa bé ngoan."

"Điện hạ anh. . . . . . Anh thế nào lại trở lại sớm như vậy?" Không phải năm giờ chiều anh mới từ phi trường về sao?

"Tiểu Mạt nhi của anh, anh đáp trước một chuyến bay cho nên mới về sớm." Hơn nửa đêm lên đường, trải qua một đêm, buổi sáng chạy về nhà, khổ cực một chút, nhưng lại đáng giá.

"Điện hạ trở lại, anh có nói với mọi người không?"

"Tại sao anh phải nói cho bọn họ biết?" Kiệt Tư La mười phần vui vẻ.

Chuyến bay đổi, anh lại không thông báo cho bất luận kẻ nào, anh không muốn khi anh bước ra phi trường lại gặp người ái mộ, anh lại càng ghét kí giả hơn.

Nghênh ngang trở lại cung, nhìn thấy người giúp việc giật mình, anh ra lệnh cho bọn họ coi như không nhìn thấy anh, không được la lớn, làm kinh động đến người khác.

Đã lâu không gặp, anh chỉ muốn cùng tiểu Mạt nhi của anh ôn lại chuyện xưa thôi, giải trừ nỗi khổ tương tư trước đã, sau đó anh mới đi gặp phụ vương, mẫu hậu chào hỏi.

Chỉ là, hoàng cung luyện tập nghi thức để nghiêng đón anh, đã không có đất dụng võ rồi.

Kiệt Tư La móc từ trong túi áo ra một vòng cổ bạch kim sáng lấp lánh, đeo lên cổ Cố Mạt Lị, "Tiểu Mạt nhi, sinh nhật vui vẻ!"

Sinh nhật? Đúng nga, hôm nay là sinh nhật hai mươi hai tuổi của cô, ngày này của bốn năm trước, Tứ điện hạ tại nơi này lần đầu tiên muốn cô.

Nếu không phải anh nhắc nhở, cô cũng quên mất hôm nay là sinh nhật của cô. Trong cung chưa từng có ai mừng sinh nhật cho cô, chỉ có Tứ điện hạ mỗi một lần đều sẽ mừng sinh nhật cho cô, từ năm mười cô ba tuổi đến bay giờ anh chưa bao giờ bõ lở.

Cố Mạt Lị vuốt ve mặt dây chuyền có hình trái tim, chính giữa hình trái tim có một viên kim cương đường kính cở một inches (in), theo khúc xạ ánh mặt trời phát ra tia sáng chói mắt, cô đem nó mở ra bỏ vào hộp đưa lại cho anh.

Cố Mạt Lị làm bộ như muốn đem dây chuyền trả lại anh, "Cái này quá quý trọng, Mạt Lị không thể nhận."

Kiệt Tư La giữ tay cô lại, "Đây là muốn quà anh lựa chọn cho em, anh không cho phép, em không được tháo ra!" Cố Mạt Lị do dự.

Kiệt Tư La ngay sau đó mỉm cười vén váy cô lên, đưa tay thăm dò vào quần lót của cô.

Nếu không phải tại vì  Duy Khắc Đa, anh sẽ không đồng ý diễn thêm, làm cho anh xém chút không về kịp sinh nhật của cô.

Nhưng là, ai bảo anh và Duy Khắc Đa là bạn bè đã nhiều năm làm chi.

Anh không đem cậu ta làm người đại diện để đối đãi, từ rất lâu rồi anh xem Duy Khắc Đa là một người bạn thực sự, tình bạn này anh cực kì quý trọng. Vì vậy, khi bạn anh mở miệng cầu xin, anh không thể nào không đáp ứng.

"Thật là nhột." Cố Mạt Lị vẫn như cũ quỳ gối trên sàn nhà.

Kiệt Tư La nhanh chóng cởi đi quần áo trên người của cô, dù bận nhưng anh vẫn ung dung mốc ra vật cực đại giữa hai chân, anh ưỡn nữa người dưới về phía trước.

Thân thể Cố Mạt Lị co rút lại, liền nhanh chóng nuốt chọn phân thân của anh.

Anh vui vẽ thở dài, ngay sau đó mãnh liệt di chuyển thắt lưng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Mạt Lị có chút vặn vẹo, vẻ mặt xen lẫn khổ sở và vui thích, cô siu siu vẹo vẹo muốn ngã sắp xuống sàn nhà, đau khổ và khoái cảm làm cho cô đánh mất lí  trí của mình.

Chuyện gì đến cũng đến, anh gầm nhẹ một tiếng phóng thích mầm móng của mình vào trong cơ thể cô.

Cố Mạt Lị vẫn như cũ quỳ sấp ở trên sàn nhà, nặng nề thở dốc.

"Em nghĩ ngơi một chút đi." Anh vuốt ve cô, thanh âm nhẹ nhàng tinh tế, "Bây giờ anh đi chào hỏi phụ vương và mẫu hậu, chờ em nghĩ ngơi đủ, rồi mới đem chổ này lau sạch sẻ." Anh chỉ sàn nhà dưới hai chân cô, sau đó, anh nở nụ cười rời đi.

Cửa mở ra rồi đóng lại, Cố Mạt Lị chờ anh rời đi, cô mệt mỏi quay đầu lại, có chút ngạc nhiên nhìn địa phương anh mới chỉ.

Trong nháy mắt, mặt cô đỏ hồng.

Nơi đó, thế nhưng xuất hiện một vũng nước nho nhỏ, trong trẻo, sáng bóng, rõ ràng là lúc cô và anh ân ái chất lỏng ẩm ướt từ trong hoa huyệt cô chảy ra.

Kiệt Tư La đẩy cửa phòng, anh thấy Tắc Bố Lệ Na đang đứng ngoài cửa, anh không biết cô ấy đã đứng bao lâu rồi.

"Anh trở lại, sao anh lại không thông báo với mọi người tiếng nào, để em ra phi trường đón anh."

"Anh không dám làm phiền em." Kiệt Tư La nói.

Tắc Bố Lệ Na đưa ra một cái tay, "Anh có hay không mang quà tặng về cho em?"

Kiệt Tư La lạnh lùng nói: "Em muốn cái gì, đi phân phó tổng quản mua về là được." Cần gì phải kêu anh tặng cho cô?

"Này rất không ý tứ?" Tắc Bố Lệ Na thất vọng đem tay thu về.

"Phụ vương, mẫu hậu bây giờ đang ở đâu?" Anh hỏi.

"Trong đình viện uống trà, cùng lão Lục, Tiểu Thập Nhị và vợ của bọn họ." Kiệt Tư La xoay người đi về phía đình viện.

Trong đình viện, Tác Đức Quốc vương, Lao Tạp Vương Hậu cùng với Nạp Nhĩ Đức, Chiêm Hiểu Đường, Bĩ Nhĩ Đức và Trình Thi Thi sáu người bọn họ đang ngồi trò chuyện vui vẻ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.02.2014, 19:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1808 lần
Điểm: 20.07
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Chọc phải người đàn ông háo sắc - Tả Ninh (H) - Điểm: 26
Chương 8.2


"Mọi người đang nói chuyện gì mà vui vẻ như vậy! Phụ vương, mẫu hậu, con có thể gia nhập không?" Kiệt Tư La đi tới ngồi chung với mọi người. "Anh tư? Sao anh trở về sớm như vậy? Không phải anh nói là buổi chiều mới về sao?" Bĩ Nhĩ Đức ngạc nhiên.

"Đi chuyến bay trước một chuyến." anh đáp hời hợt.

"Lão Tứ, con biểu diễn có thuận lợi hay không?" Vương Hậu ân cần hỏi han.

"Thuận lợi vô cùng." Anh cười đáp, "Mọi người chuẩn bị thảm đỏ là để đón con sao?"

"Để hoan nghênh anh trở lại." Bĩ Nhĩ Đức đáp.

Nạp Nhĩ Đức lôi kéo Chiêm Hiểu Đường đi đến bên cạnh Kiệt Tư La, "Anh tư, em giới thiệu với anh, cô ấy là Chiêm Hiểu Đường, là vợ của em." Anh lại quay người lại nói với Hiểu Đường: "Đường nhi, đây là anh tư của anh, tại lễ đính hôn em đã thấy Webcam của anh ấy rồi, là người biểu diễn piano."

Kiệt Tư La kéo tay Chiêm Hiểu Đường, "Em dâu thật đáng yêu." Nói xong, anh liền hôn lên mu bàn tay của cô.

Nạp Nhĩ Đức lại gấp gáp ngăn cản: "Anh hôn thì hôn em nè, bà xã của em anh không được hôn." Hắn đem anh và Chiêm Hiểu Đường tách ra, cứng rắn lôi anh tới trước mặt Trình Thi Thi, "Cô ấy là trình Thi Thi, là vợ của Bĩ Nhĩ Đức, người Đài Loan, Tiểu Thập Nhị ở Đài Loan thực tập quen biết cô ấy."

Kiệt Tư La làm bộ liền muốn ôm Trình Thi Thi, " Dáng dấp Thi Thi thật làm người ta ưa thích." Bĩ Nhĩ Đức lại ngăn cản hai người, "Muốn ôm thì anh ôm em, đừng hòng ôm bà xã của em."

Kiệt Tư La là ai, là người được vạn người mê, siêu cấp sắc lang, bọn họ làm sao có thể để anh chiếm tiện nghi bà xã của họ được? Họ nhìn chằm chằm vào anh không thôi!

Hôn không được hôn, ôm cũng không được ôm, Kiệt Tư La cũng không để ý, anh cười cười ngồi ở bên cạnh mẫu hậu.

"Lão Tứ." Mẫu hậu gọi anh, "Hai em của con đã kết hôn, con có phải hay không cũng nên chuẩn bị?"

"Chuẩn bị cái gì?" Anh làm bộ nghe không hiểu.

"Chuẩn bị kết hôn, con cũng đã ba mươi mốt tuổi rồi." Vương Hậu nhắc nhở.

"Mới ba mươi mốt tuổi, anh hai đã 35 tuổi rồi, cũng không có lấy vợ?"

"Đại ca con là một tấm gương xấu." Vương Hậu nghĩ tới đứa con lớn nhất A Lợi Sâm, bà liền than thở. A Lợi Sâm mọi mặt đều xuất sắc, nhưng chỉ có chuyện kết hôn, lại làm bà đau đầu, con trai bà không tin tưởng tình yêu, hơn nữa lại mâu thuẫn với hôn nhân.

"Nếu gặp được người trong lòng, vào thời điểm kết hôn, con sẽ kết hôn ." Kiệt Tư La chợt nói như vậy, trên mặt dung quang lập lòe.

Cố Mạt Lị khôi phục thể lực, đem dây chuyền Kiệt Tư La tặng giấu vào trong áo, cô liền rời khỏi phòng anh, ở vườn hoa, cô gặp được tổng quản Hoàng thất.

"Mạt Lị, phòng của Tứ điện hạ con quyết dọn xong rồi sao?"

"Đúng vậy, tổng quản tiên sinh."

"Điện hạ mới trở về, yến tiệc bửa tối chuyển thành bửa trưa, con đi phòng bếp giúp một tay đi."

"Được, tổng quản tiên sinh."

Cố Mạt Lị chạy đến phòng bếp, thấy nơi đó đã sớm gà bay chó sủa.

Kiệt Tư La hồi cung không báo trước, làm cho mội người cực kì bận rộn.

Đồ nấu ăn đều mua từ sáng sớm, rau dưa, các loại thịt đều rất tươi, con cá vẫn còn ở trong chậu vui vẻ.

Cố Mạt Lị giúp mọi người rửa rau giết cá, loay hoay cực kỳ vui vẻ.

Không tới một tiếng đồng hồ, đầu đầy mồ hôi, mọi người khung chiêng gõ trống, thời gian chuẩn bị rất vừa vặn.

Mười hai giờ, các đầu bếp từ khắp nơi trên thế giới, đang đem từng món ăn ngon lên trên bàn tiệc.

Những món cao lương mĩ vị, người làm dĩ nhiên không bao giờ được ăn.

Liên tục bận rộn nhiều giờ đồng hồ, buổi trưa hoan nghênh Tứ điện hạ liền bắt đầu, Cố Mạt Lị mới có một chút thời gian thư giãn. Thành viên hoàng thất ở bên ngoài ăn uống thả cửa, cô ở trong phòng bếp đang quét dọn mệt mõi, đợi đến khi bọn họ ăn uống kết thúc, cô lại vẫn phải tiếp tục ra bên ngoài dọn dẹp tàn cuộc.

Một bữa tiệc, ít nhất phải đến trăm chén dĩa, đây là chưa nói gì...đến bữa tiệc long trọng. Nội rữa bao nhiêu chết dĩa đó sẽ làm cho mọi người kêu khổ không thôi, chỉ là việc này không phải chỉ có một người làm.

Cố Mạt Lị chỉ phụ trách đem chén đĩa đã dùng qua đem về lại nhà bếp, sau đó cô đem cái bàn lau sạch, đem sàn nhà quét dọn, xong xuôi cô sẽ cùng các người giúp việc khác thu dọn thảm đỏ lại, về phần rửa chén cô không trông nom, công việc cô được giao cũng không nhiều, nhưng cô làm xong cũng mất hết hai tiếng đồng hồ.

Cô lau tầng mồ hôi mỏng trên trán, vừa đúng có người đi qua bên cạnh cô, "Mạt Lị, Tứ điện hạ phân phó cô đi đến phòng luyện đàn của anh ta, đem tay rữa sạch sẽ, rồi cô đi đi." Cố Mạt Lị đi tới bên cạnh tổng quản.

Vội vàng gật đầu: "Được, tổng quản tiên sinh."

Rửa tay, sau đó cô đi tới phòng luyện đàn của anh.

Cô gỏ cửa."Vào đi, cửa không có khóa."

Cố Mạt Lị đẩy cửa phòng ra, thấy  Kiệt Tư La đang ngồi trên ghế đàn piano, vừa đánh đàn, vừa nhìn cô cười.

Cô đã rất lâu không có nhìn thấy anh chơi đàn, cũng đã rất lâu rồi không có nghe thấy tiếng đàn của anh.

Lần nữa cô thấy lại hình ảnh đó, cô có chút hoài niệm, lại say mê vô hạn.

Bộ dạng anh đánh đàn vẫn giống như trước đây cực mê người, tiếng đàn của anh vẫn giống như trước đây nghe thật du dương.

Anh đưa một cái tay ra, "Tới đây, đừng đứng ngây ngốc tại cửa." Cô quay người lại đóng cửa phòng.

Kiệt Tư La lại nói: " Không cần khóa cửa lại, em tới đây."

Cô đi về phía anh.

"Đứng gần anh một chút." Cô nghe lệnh, lại đi thêm vài bước.

Khi cách anh chỉ còn nữa bước chân, anh đột nhiên ôm eo cô, kéo cô lại gần hơn, tay trái của anh vẫn để trên phím đàn, giai điệu vẫn như cũ động lòng người.

Cô rất nhỏ nhắn, cho dù anh ngồi, anh cũng không thấp hơn cô bao nhiêu, anh ngẩng đầu lên là có thể hôn cô.

Anh hôn cô, tim cô đạp khác thường, tay trái anh vẫn đánh đàn  như cũ đầu.


Kiệt Tư La vươn đầu lưởi qua trong miệng của cô, ở khóe miệng cô tận tình liếm mút.

Thân thể cô nhỏ nhắn bị vây giữa anh và piano, tay phải  Kiệt Tư La vuốt ve sống lưng của cô, tay trái vòng qua cô, anh vẫn không ngừng đánh đàn.

Hôn hôn cô, anh liền kích động, đôi môi rời đi khỏi môi cô, nói: "Tiểu Mạt nhi, em giúp anh cởi quần đi!" Cố Mạt Lị ngây ngốc nhìn anh, không động.

"Mau cởi quần anh ra." Cô vẫn không có động.

"Em ngồi chồm hổm xuống, giúp anh cởi quần ra, nhanh một chút."

Cố Mạt Lị bất đắt dĩ làm theo, anh giang rộng hai chân ra, cô giúp anh buông thắt lưng, cởi cúc quần, mở khóa kéo ra.

Phân thân của anh nhanh chóng bị giải trừ, từ quần dài nhảy ra bên ngoài.

Cô sợ hết hồn, đỏ mặt cực kỳ.

Anh rũ mắt xuống nhìn cô, đôi con ngươi màu xanh lục chứa đầy tình cảm, tay phải kéo tay của cô, chỉ dẫn cô cầm phân thân của anh.

Mặt của cô đỏ lên, tay nóng lên.

Kiệt Tư La yêu cầu: "Tiểu Mạt nhi, giúp anh liếm đi." Thanh âm bởi vì kích tình mà dồn dập.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: iceream9495, Trịnh Phương và 119 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

9 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.