Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Chọc phải người đàn ông hồ ly - Tả Ninh

 
Có bài mới 07.01.2014, 16:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 13:07
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 419
Được thanks: 2589 lần
Điểm: 22.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông hồ ly - Tả Ninh (H) - Điểm: 20
Chương 9

Ký ức hình như liền giống được thả ra khỏi lồng giam to lớn, một khi lấy lại tự do liền rất khó lại bị đưa về trong lồng.

Chiêm Hiểu Đường lơ đãng nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy anh, khi đó cả người anh bị thương, lại hiện ra bình tĩnh và vững vàng hiếm thấy, vẻ mặt kia lạnh lùng và bướng bỉnh, khuôn mặt tuấn mỹ khác thường, bây giờ nhìn lại đều đã xa không thể chạm như vậy.

Tại sao muốn cùng nhau nhìn hoa trong sân? Tại sao lúc ông chú chủ nhà thu tiền thuê phòng lại giải vây thay cô? Tại sao phải có lần đầu tiên triền miên? Tại sao lúc buổi tối kia có sao băng xẹt qua, lại nói muốn vì cô thực hiện bất kỳ nguyện vọng gì?

Chiêm Hiểu Đường cũng không phải một người phụ nữ ái mộ hư vinh, nhưng nhiều năm cuộc sống gian khổ như vậy, đã sớm làm cho cô hiểu được cái gì gọi là thực tế, cái gì gọi là tàn khốc, anh và cô vốn không phải cùng một loại người, nếu không phải đêm đó có cơ hội và duyên phận, cô và anh căn bản cũng không thể gặp nhau, có thể biết anh đã coi như là vận may của cô, sao lại có thể hy vọng xa vời anh sẽ dừng chân vì cô nữa?

Nước mắt một lần lại một lần, thấm ướt bên gối, cuối cùng Chiêm Hiểu Đường cảm thấy mệt mỏi, từ từ ngủ.

Chiêm Hiểu Đường xụi lơ mà nằm ở trên giường, vẫn hiểu được cảm giác ở giữa cực khoái mãnh liệt mới vừa rồi giống như điện giật, khó có thể tự kềm chế.

Nelson che ở trên người cô, vuốt tốt mồ hôi ướt sống lưng, cắn lỗ tai nhỏ của cô: "Ngày hôm qua tại sao đi cũng không nói một tiếng chứ? Em cũng không biết anh có suy nghĩ nhiều về em không?"

"Tại sao không nói cho em?"

"Cái gì?"

Thân phận chân thật của anh, tại sao anh phải gạt tôi? Nếu như anh sớm nói cho tôi biết, có lẽ, tôi sẽ không để cho được mình lún sâu như vậy rồi, tâm lý Chiêm Hiểu Đường lẩm nhẩm nói, lại một chữ cũng không nói ra khỏi miệng, chỉ lật người, áp đến phía trên anh, miễn cưỡng hiện lên nụ cười nhạt: "Không có gì, em cũng vậy rất nhớ anh." Giọng nói rất nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại buồn bã như vậy, bi thương như vậy, nhìn thấy anh một trận đau lòng.

Ngay cả nói láo cũng sẽ không, cô gái nhỏ này đang suy nghĩ gì lập tức liền nhìn ra, không phải anh cố ý che dấu cái gì, bởi vì em không hỏi! Trong lòng anh nói, ngay sau đó cúi đầu bắt được môi của cô, tỉ mỉ thưởng thức.

Anh ngậm vành tai của cô, giọng khàn đục mà hỏi: "Bảo bối, thoải mái không? Có thích anh muốn em như vậy hay không?"

Chiêm Hiểu Đường nghẹn ngào không có cách nào trả lời, cùng với thân thể dời núi lấp biển vui thích, nội tâm lại càng đau đớn.

Anh hoàn toàn đắm chìm trong thân thể dung hòa tốt đẹp, không chút nào nhận thấy được Chiêm Hiểu Đường có gì không đúng.

Cảm giác giống như có lẽ đã đến lúc rồi, anh không nhanh không chậm lại cắm vào vài chục cái, mới ở giữa lúc tiếng cô khóc như mưa, lần nữa phóng ra chính mình.

Kết thúc.

Cô giống như một con mèo nhỏ vùi ở trong ngực của anh, nước mắt từ trong mắt cô lần nữa chậm rãi trượt xuống, cô phát hiện sự tồn tại của anh với mình đã thành thói quen, đã mê luyến mùi vị của anh, nhưng cô rất sợ, thậm chí cô có thể tưởng tượng ra tương lai nếu anh mệt mỏi tất cả, xa rời cô lúc ấy là vô tình như thế nào.

Mặt trời không thể nào yêu một con sâu nhỏ , sớm muộn anh cũng sẽ rời khỏi thế giới của cô.

Giống như chuyện xưa của Cô bé lọ lem và hoàng tử chỉ tồn tại ở trong đồng thoại (truyện nhi đồng) không có thật, mà cũng không phải cuộc sống thực tế.

Thay vì như vậy, không bằng mình xoay người trước, có thể có nhiều hồi ức với anh như vậy, cô đã cảm thấy mỹ mãn, cuộc đời này cũng không uổng.

Nghĩ như vậy, cô khóc đến càng lúc càng đau lòng, buông tay chỉ là bởi vì không muốn bị tổn thương.

Tình cảm trò chơi, cô không muốn chơi, cũng chơi không nổi.

"Tài xế, phiền toái đi đến sân bay." Chiêm Hiểu Đường ngồi lên tắc xi, cuối cùng nhìn thành thị nơi cô sinh sống 19 năm một cái, trong nháy mắt kia khi xe rời đi, trong bụng cô đột nhiên căng thẳng, lần nữa rơi lệ, dù sao nơi này có quá nhiều trải qua trong cuộc sống, bất kể là tốt đẹp hay là tiếc nuối, vẫn là lúc trước khó thừa nhận như thế, hiện tại nghĩ muốn thêm, thế nhưng tất cả đều làm cho người ta không muốn như vậy.

Cô khổ khổ cười một tiếng, đối mặt cái vấn đề này cô đã từng rất nhiều lần muốn thoát đi thành thị, lần này rốt cuộc quyết định rời đi, tâm cũng đã rất chua xót.

Thật sự của cô không ngờ có một ngày mình sẽ lấy tâm tình như vậy rời đi.

Từ nay về sau, cô sẽ không trở về nữa, cô cũng sẽ vĩnh viễn biến mất trong cuộc sống của anh,người đàn ông đó cô vĩnh viễn cũng không thể yêu, vĩnh viễn cũng sẽ không thuộc về cô.

Sau này sẽ không gặp lại rồi, Athen! Sau này sẽ không gặp lại, Nelson! Cô ở trong lòng lặp lại những lời này, nước mắt cắt đứt quan hệ giống như những hạt châu , dọc theo gò má tách tách lăn xuống. . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.01.2014, 12:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 13:07
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 419
Được thanks: 2589 lần
Điểm: 22.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông hồ ly - Tả Ninh (H) - Điểm: 43
@ Denvi2011: Còn chương 10 và một hồi kết nữa nàng nhé! thank nàng đã ủng hộ! :iou:


Chương 10

Nelson nằm ở trên giường, lật người, tay thói quen vuốt cái gì, đột nhiên mở mắt, phát hiện người bên cạnh mình đã sớm không có ở đây, vừa sờ giường lại có thể lạnh, mí mắt càng không ngừng nhảy lên, anh cuống quít xuống giường, tủ treo quần áo rỗng tuếch, trong ngăn kéo chi phiếu, hộ chiếu, thẻ căn cước tất cả bóng dáng cũng không thấy.

Anh nhìn bốn phía, thậm chí một chữ một câu cũng không có lưu lại.

Nha đầu đáng chết, cô muốn như thế nào? Lần đầu tiên trong đời tức giận như vậy, anh mặc lại quần áo, vọt ra khỏi cửa phòng.

Lần đầu tiên đến chỗ này, Chiêm Hiểu Đường có chút không biết làm sao, dựa vào hỏi người khác, thật vất vả đến chỗ bán vé, nhưng cô căn bản không biết mình có thể đi chỗ nào, trong lúc nhất thời có chút mù mịt, cơ hồ dưới sự thúc giục của người bán vé, cô mới cuống quít nói ra một cái tên, Đài Loan.

"Bay chuyến bay lúc nào?" Người bán vé xem thường nhìn qua quần áo của cô.

"Gần đây nhất đi."

Tiền gửi ngân hàn của cô mặc dù không nhiều lắm, nhưng mua vé máy bay một chiều đi Đài Loan còn miễn cưỡng đủ, mà nói đến mấy từ tương lai, cô căn bản không còn kịp suy nghĩ nữa, đến Đài Loan sau mình có thể làm cái gì? Có thể sinh sống hay không? Những thứ này đều là không biết bao nhiêu, nhưng cô có tay, có chân, lại không sợ chịu khổ, cô tin tưởng bất kể mình đi đâu ít nhất cũng sẽ không đói chết.

"Được, chờ. . . . . ."

"Cô ấy đi chỗ nào? Hoặc là cô ấy sẽ đi đến đâu?" Nelson lạnh lùng nhìn chằm chằm A Lỵ Tát và Lạp Á, sát khí đằng đằng không khỏi làm họ từng trận phát run.

"Chúng tôi thật không biết."

"Đúng vậy, coi như anh giết tôi, chúng tôi cũng không biết."

Nelson phiền não trong phòng dạo bước, trời mới biết cô sẽ đi đâu, trạm xe lửa? Sân bay? Bến tàu? Trời mới biết cô sẽ đi nơi nào? Đáng chết!

Anh cảm giác mình cũng sớm điên mất rồi, nếu đợi tìm được cô, nhìn xem anh không đem cô xé nấu ăn, tối thiểu cũng khiến cho cô ba ngày ba đêm không xuống giường được!

Nha đầu chết tiệt kia! Tỉnh táo một chút, mở máy, sau đó lại hơn trăm cuộc gọi nhỡ, vừa nhìn phần lớn cũng là đại sứ quán gọi đến.

Bấm một số điện thoại dưới tình huống bình thường rất không muốn, chờ đợi sau chốc lát, là một thanh âm trong suốt của người phụ nữ.

"Hiếm lạ, hoàng tử Nelson điện hạ anh tuấn của chúng ta lại có thể biết nghĩ đến gọi điện thoại cho tôi, trời muốn sụp sao?"

"Giúp tôi tìm người, người phụ nữ! Gọi là Chiêm Hiểu Đường."

"Mới câu được cái bô?" Thanh âm lười biếng làm cho người ta cảm thấy cô vừa mới rời giường, nổi danh Hắc Quả Phụ, giao dịch với cô không khác nào nói chuyện với ác ma, nếu như anh còn tìm thấy được một phù thủy có thể tin được, tuyệt đối sẽ không liên lạc với cô.

"Mười chín tuổi, sinh ngày hai mươi sáu tháng mười hai." Anh hỏi hai chị em Lạp Á, "Biết thời gian ra đời không? Thời gian rất cụ thể, còn có loại máu."

Thấy các cô mãnh liệt lắc đầu, Nelson không khỏi có chút căm tức, cố gắng đè xuống cảm giác phát điên này, anh lại lần nữa cầm điện thoại lên, "Không rõ thời giờ, không rõ loại máu, quốc tịch Athen, bộ dáng người Phương Đông, tóc dài màu đen, hiện tại chẳng biết đi đâu."

"Tư liệu ít như vậy có thể có chút phiền toái."

"Vậy cô còn cần cái gì? Móng tay? Tóc? Máu? Vân tay?"

"Có lời nói là tốt nhất!"

"Thúi lắm! Chỉ những thứ này, hôm nay tôi, hiện tại phải biết cô ấy ở nơi nào!"

Bên kia véo von mà cười mấy tiếng, "Quy tắc cũ, có điều kiện trao đổi."

"Ok! Nhưng xin không nên quá phận."

"Nghe nói anh trai anh là người đàn ông rất thú vị, người đàn ông trong người đàn ông."

"Sau đó thì sao?"

Thanh âm bên kia đột nhiên làm nũng trở lại, nói: "Người ta nha, không cẩn thận nhìn trúng anh ấy rồi."

Nelson trầm mặc một chút, "Cô muốn tôi chết sớm cứ việc nói thẳng!"

"Đột nhiên cảm thấy choáng choáng, ngủ."

"Chờ một chút!" Nelson chợt rống lên.

"Một người con gái tuổi còn trẻ đáng yêu, một mình ở xa, trời mới biết sẽ xảy ra chuyện không tốt gì đây?" Người phụ nữ làm bộ dáng vẻ như rất lo lắng.

Anh trầm mặc, một bên là anh trai khí phách khiến người sợ hãi lòng, một bên là người phụ nữ anh yêu mến, Nelson thở dài, nếu như cô ta xem trọng chính là anh hai này không có chút tính người nào, anh sẽ không chút do dự "Có khác phái không nhân tính" , nhưng vì cái gì cố tình chính là anh cả đây?

"Ba, hai, một, cúp!"

"Đợi đã nào...! Có còn lựa chọn khác hay không?"

Người phụ nữ suy nghĩ một chút, ngây thơ nói: "Vậy thì để anh thay thế anh cả của anh, tôi cũng vậy cũng rất yêu thích anh."

"Đúng! Tám giờ tối hôm nay trên chuyến bay từ Athen đến Đài Bắc, tên Chiêm Hiểu Đường, quốc tịch là Athen. . . . . . Tốt, cám ơn."

Sau khi tắt điện thoại, anh lại lần nữa bấm một số điện thoại, chỉ chốc lát sau, điện thoại thông, "Xin nói lại với mẫu hậu và phụ vương, sáng sớm ngày mai thì tôi đến nhà, mặt khác còn có một chuyện. . . . . ."

Cúp điện thoại, anh thoải mái mà thở ra, chỉ là đột nhiên nhớ tới anh cả, cảm thấy có chút áy náy, "Anh cả giống như rất thích ăn đồ ăn vặt Đài Loan."

Trên máy bay, chỗ ngồi Chiêm Hiểu Đường không có một bóng người hào hoa, cực kỳ không yên, cô thậm chí hoài nghi có phải mình bị bắt cóc rồi hay không.

Chín giờ trước, cô đang mua vé thì vị tiểu thư bán vé kia cho cô biết chuyến bay gần đây nhất vé máy bay đã bán hết, cô chỉ cần ngồi ở đại sảnh sân bay chờ đợi sau một giờ, một giờ trước, vị tiểu thư bán vé kia đột nhiên lại tìm cô, liên tục hỏi xem cô có phải là Chiêm Hiểu Đường không, cô gật đầu, cô ấy hình như vẫn không thể khẳng định, lại cầu xin muốn tra xét thẻ căn cước của cô kể cả hộ chiếu, sau khi hoàn toàn xác nhận, thái độ liền chuyển biến so với lúc trước 180°, thân thiết vô cùng, tiếp theo chính là cho cô đi cùng cô ấy, ngay sau đó liền lên chiếc máy bay chở hành khách này.

"Xin hỏi, đây thật sự là máy bay đi Đài Bắc sao?" Cô cẩn thận từng li từng tí hỏi nữ tiếp viên hàng không trước mặt.

Tiểu thư kia sửng sốt một chút, cười đến có chút xấu hổ, "Đúng vậy, xin hỏi cần tôi phục vụ cho cô sao?"

Cô rất khó tin được, cô gái nhỏ trước mắt này thế nào lại là vương phi tương lai của hoàng tử thứ sáu Dolly Hi Á.

Một giờ trước, máy bay bị hoàng tử Nelson ra số tiền lớn đi xuống, tất cả hành khách sắp lên máy bay  cũng phải đến bồi thường kếch xù.

"Ách. . . . . . Không, không cần, cám ơn!" Trả lời khẳng định khiến cho cô rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, có thể gần đây sân bay buôn bán cũng không được khá lắm, cô tự an ủi mình.
(Chiêm Hiểu Đường thật là thơ ngây a!)

Hành trình mười mấy giờ, trừ bỏ lỗ tai có lúc sẽ có chút cảm thấy ong ong không thoải mái, cái khác cũng thật không có gì có thể bắt bẻ, tùy ý ăn cao lương mỹ vị, tiết mục giải trí và các loại hình điện ảnh cũng do cô tùy ý chọn lựa. . . . . .

Tất cả xu thế mới lạ dần dần giải tán mù mịt trong lòng cô vốn là khó có thể quên được.

Cô đang cầm các loại đồ ăn vặt thường ngày căn bản không được ăn, xem ti vi một hồi tiếp một trận cười thoải mái, không biết có người đang nhìn chằm chằm cô như hổ rình mồi, một bộ dáng sắp sửa đem cô ăn hết.

Không cần phải nói, người này chính là Nelson.

Trái tim an lòng đứng ở hàng dưới, ngồi cùng một chiếc máy bay với cô, vốn là tính toán sau khi đến Dolly hi Mia cho cô thêm một Đại kinh hỉ (niềm vui lớn), ai biết, thời điểm khi anh nhớ nhung cô như vậy, cô lại còn có thể cười đến vui vẻ như vậy, vui vẻ như vậy!

Anh nhìn chằm chằm máy theo dõi, sắc mặt dần dần âm trầm xuống. . . . . .

"Tiểu thư, rất đẹp mắt sao?" Thanh âm vô cùng từ tính của người đàn ông vang lên ở bên tai, Chiêm Hiểu Đường không chút nghĩ ngợi liền liều mạng gật đầu, một lát sau, chợt phát giác có điểm không đúng, thanh âm này thế nào có chút quen tai.

Cô nuốt nước miếng, từ từ xoay đầu lại, gương mặt phóng đại, dáng dấp thế nào rất giống Nelson?

Cô lại nuốt nước miếng, cười khan nói: "Anh, anh dáng dấp rất giống một người tôi biết."

"Vậy sao?" Nelson cũng cười, sau đó ngồi vào bên cạnh cô, hỏi: "Người kia có phải hay không cũng rất thích như vậy chứ?" Nói xong, anh đã ngăn lại môi của cô, tư ma gặm cắn, một tay cách áo sơ mi của cô nhẹ nhàn chà xát nâng bộ ngực sữa của cô.

Anh lại từ chỗ ngồi bên cạnh cô đứng lên, ôm lấy cô, hạ thân dán chặt cô, đè cô ở chỗ ngồi mềm mại. . . . . .

Chiêm Hiểu Đường mềm mại nằm ở trên người của anh, trong không khí lưu động một cỗ hơi thở ham muốn mới vừa kết thúc.

Nelson sửa sang xong quần áo của mình, lại đưa khăn tay ướt cho cô lau lau rồi để xuống, thay cô mặc quần áo thật tốt, ngay sau đó đưa tay lên nhấn xuống một cái nút màu đỏ ở trên nóc một cái.

Sau vài giây, hai người phụ nữ xinh đẹp đi đến, cung kính nói mấy câu với anh, tiếp liền đem Chiêm Hiểu Đường mang đi.

Cô không biết vì sao nhìn họ, lại nhìn một chút Nelson, mặt mê mang.

Nelson chỉ nói một câu: "Đi đi, bảo bối, ngoan!" Cô liền yên tĩnh theo họ đi vào phòng thay quần áo ở một bên.

Đi vào bên trong vừa nhìn, sợ hết hồn, thợ trang điểm, thợ làm đẹp một nhóm người cư nhiên tất cả đều xúm lại đi lên.

Vẻn vẹn sau hai giờ, cô giống như búp bê bị dày vò đến giày vò đi, cuối cùng, lại mặc cho cô một cái váy ngắn tương tự như áo cưới nhưng lại không có hoa lệ thế kia.

Khi cô thấy mình trong gương, không khỏi ngây dại, đây thật sự là mình sao? Giống như đổi thân xác khác, có vẻ thanh lệ thoát tục như vậy, xinh đẹp động lòng người, ngay cả nữ tiếp viên hàng không mới vừa rồi cũng không khỏi nhín đến choáng váng mặt mày.

Nhưng. . . . . . Đây tất cả, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra đây? Cô vẫn là cảm thấy mê mang.

"Tôi muốn biết, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra." Chiêm Hiểu Đường đi ra khỏi cabin, kinh ngạc mà nhìn xem đám người này nhiệt tình hoan hô, hình như chỉ có biển người đông nghịt mới có thể hình dung được hùng vĩ trước mắt.

Nelson đột nhiên quỳ một chân xuống, nâng lên một tay của cô, đưa ánh mắt thâm tình nhìn cô, "Tôi, Nelson • Địch Khen Christine • Mại Cách Lôi Địch, lúc này hướng tiểu thư Chiêm Hiểu Đường cầu hôn, mời làm thê tử của tôi, tôi thề, tôi đem một đời một kiếp chăm sóc em, bất kể bệnh tật, khốn khổ, đều vĩnh viễn muốn yêu em, tôi đều muốn cùng em ở chung một chỗ, xin tin tưởng anh, anh yêu em!"

Trên máy bay, đám đông bắt đầu khởi động, tuy nhiên đột nhiên nó yên tĩnh đến không thể tưởng tượng nổi, mọi ánh mắt cũng tập trung ở trên người cô.

Cô luống cuống, trước mắt tất cả giống như chỉ là mơ, nhưng vì sao lại chân thật như vậy?

Bỗng nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp, một dòng nước ấm xông lên chóp mũi, bị nghẹn đến nước mắt rớt xuống.

Cô nghẹn ngào, thanh âm gì cũng không phát ra được, chỉ đành phải liều mạng gật đầu, vừa khóc vừa cười nhìn người đàn ông này.

Chưa có từng nghĩ đến sẽ được người nào thương yêu như vậy, chưa từng mơ mộng làm công chúa Cô bé lọ lem, cô cho là mình vĩnh viễn đều sẽ chỉ là vịt con xấu xí không có thể bay lên.

Vậy mà, vào thời khắc này, tất cả lại đều đã lấy được.

Chỉ một thoáng, cả quảng trường cũng sôi trào lên, mọi người hoan hô, hô to tên tuổi hoàng tử và vương phi của bọn họ, kích động đến không kiềm chế được.

Nelson hôn khô nước mắt trên gò má cô, ghé vào bên tai cô thì thầm, "Bảo bối, anh nói rồi, nhất định sẽ thực hiện nguyện vọng của em, như thế nào? Không có nuốt lời chứ?"

Nước mắt Chiêm Hiểu Đường thật vất vả mới ngừng lại lập tức tràn ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.01.2014, 19:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 13:07
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 419
Được thanks: 2589 lần
Điểm: 22.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc phải người đàn ông hồ ly - Tả Ninh (H) - Điểm: 39
  HỒI KẾT

Tòa thành to lớn mạnh mẽ, vườn hoa xinh đẹp, sân cỏ mênh mông bát ngát.

Tất cả mọi người đều bận rộn, kích động, ngay cả Đại Vương Tử Allison • Địch Tán Khắc Christine • Mại Cách Lôi Địch thường ngày rất là trầm muộn lúc này cũng giống như là vui vẻ, mặc dù ngoài mặt không dễ nhìn ra được.

Anh khó có được buông xuống công việc và quyển sách trên tay, nhàn nhã cùng với phụ thân của anh và mẫu thân ngồi ở trong đình viện thưởng thức trà.

Đây là vị phụ nhân trung niên xinh đẹp đoan trang, trong lúc vô hình giống như có một loại khí chất cao quý khiến người ta tôn kính, kiểu tóc quăn màu vàng ở dưới ánh mặt trời lóe lên sáng rỡ, đôi mắt xanh biếc tổng lưu động ra một cỗ dịu dàng và yên tĩnh giống như bất cứ lúc nào cũng hài hòa như vậy, yên tĩnh tựa như nước hồ, vĩnh viễn không có gợn sóng.

Bà uống một ngụm trà, cười với trượng phu sáng chói bên cạnh một tiếng, ông lắc đầu một cái, cũng cười nhìn đến người con trai này đến nay cũng không có tình cảm gì đối với bất kỳ cô gái nào, nói: "Nhìn đi, ngay đến lục đệ của con cũng có vợ rồi."

Ngày thường Quốc vương, chính là một vị lão nhân nhân từ như vậy, mặc dù tuổi đã là sáu mươi, nhưng thân thể như cũ, năm tháng cũng không lưu lại nhiều dấu vết ở trên mặt ông, có thể nhìn ra thời điểm khi ông còn trẻ phong thái mê người.

"Oh." Allison mặt không thay đổi lên tiếng.

Anh đương nhiên cũng sẽ kết hôn, sẽ cùng một vị công chúa hoặc là người phụ nữ thích hợp làm Vương Hậu kết hôn, vậy hẳn là một người phụ nữ đoan trang thanh nhã dịu dàng hiền, giống như mẹ của anh.

Về phần tình yêu, anh không biết là mình quá mức máu lạnh hay là đột biến gien, không di truyền chút nào các người đàn ông đa tình của gia tộc .

Anh không phủ nhận mình sẽ có nhu cầu sinh lý, chỉ là tình yêu, là danh từ anh vĩnh viễn cũng không lý giải được.

Anh đến bây giờ cũng không cho là mình sẽ vì người phụ nữ nào tới thiêu đốt chính mình.

Nhưng mà anh rất vui mừng thay em trai của mình, thực sự không tưởng tượng được, này nổi danh hoa hoa công tử cũng sẽ có một ngày kết hôn.

"Còn nhớ ai nói qua, vĩnh viễn sẽ không kết hôn? Nhớ ai nói qua, vĩnh viễn sẽ không vì một thân cây mà buông tha cả tòa rừng rậm? Nhớ ai nói qua vĩnh viễn sẽ không vì một ngôi sao sáng mà buông tha khắp dải ngân hà? Nhớ ai nói qua hôn nhân là phần mộ của tình yêu, cho nên tuyệt đối sẽ không tự tìm đường chết nhỉ? Không tưởng tượng được, quá không thể tưởng tượng được! Vô cùng không tưởng tượng được! Làm sao sẽ tưởng tượng nổi đây? Làm sao sẽ làm người ta chắc lưỡi hít hà như vậy đây? Người phản đối hôn nhân như vậy, lại là đầu tiên, không đúng, thứ hai kết hôn, đây cũng quá không thể tưởng tượng nổi đi?"

Trong nhà kết hôn đầu tiên chính là đứng hàng lão tam Kiều Ai Tư, nhưng bởi vì anh kết hôn cũng nhanh hơn ly hôn cũng mau, đoạn hôn nhân kia chỉ duy trì ngắn ngủn nửa năm có dư, cho nên căn bản không có người coi nó như thật, cũng cảm thấy chỉ là trò chơi thôi, thêm nữa có rất ít người còn có thể nhớ.

Nghe thanh âm này quen thuộc, Allison không khỏi nhức đầu, không cần hoài nghi, là lão Bát cái tên kia, cũng không biết là không phải thật gien có vấn đề, tùy thời nói nhiều đến khiến người phát điên, coi như không người nào để ý anh, cũng vẫn có thể liến thoắng không ngừng, chính mình thoải mái vui vẻ, cũng vui vẻ chỗ kia.

Giống như vĩnh viễn cũng sẽ không có nói hết lời, nếu như ngày nào đó anh đột nhiên trầm mặc, đoán chừng loài người diệt vong cũng không xa.

So sánh với, anh cả Allison thật sự vô cùng trầm mặc, tiếc chữ như vàng, chữ chữ châu ngọc, giống như vĩnh viễn không có gì có thể nói, nếu như ngày nào đó lời nói của anh đột nhiên trở nên nhiều lên, đoán chừng loài người diệt vong cũng không xa.

"Đại ca, anh đối với chuyện này không có ý kiến gì sao? Anh không cảm thấy thật kỳ quái sao? Đây chính là Nelson, Nelson sát thủ của phụ nữ trong truyền thuyết, cậu ấy cư nhiên sẽ phải kết hôn! Hơn nữa còn là nhanh chóng kết hôn, anh không cảm thấy hôn nhân của nó vô cùng không đáng tin sao? Có lẽ chỉ là một hứng khởi nhất thời, có lẽ thời giam duy trì nói không chừng còn không bằng đoạn hôn nhân của Tam ca kia."

Nói xong, anh nghĩ nghĩ, lại nói tiếp: "Em nghe nói thập nhị đệ lần này cũng muốn mang bà xã trở về! Em cảm thấy bọn họ là trúng độc, hoặc là sinh bệnh không kết hôn sẽ chết! Nếu không thật sự là không thể tưởng tượng nổi, hai cái người hoa tâm chuyên lừa gạt phụ nữ có thể tạo thành một quốc gia, cư nhiên lần lượt tìm đến một nửa kia của chính mình trong cuộc đời! Anh không cảm thấy như vậy rất quỷ dị? Có vết xe đổ của Tam ca, bọn họ lại còn nguyện ý từng người một ngây ngốc nhảy vào phần mộ tình yêu, nhất định là đầu óc không tỉnh táo rồi, em cảm thấy bọn họ nhất định chỉ là một lúc tò mò, ham đồ mới mẻ, có thể không qua được bao lâu sẽ chán nản, sau đó ly hôn, sau đó lần nữa tìm thêm người khác kết hôn!"

Tựa như Tam ca của anh vậy, nhưng mà chỉ là Tam ca của anh kể từ sau khi ly hôn, liền không hề gặp được người nói kết hôn lần nữa.

Anh tiếp tục một mình liến thoắng không ngừng, không chút nào cảm thấy hai ánh sáng lạnh sau lưng.

Chỉ nghe "Ầm" một tiếng vang thật lớn, anh ôm đầu ngồi xổm trên đất, uất ức  khóc, đứng bên cạnh anh chính là Nelson một thân quần áo màu trắng tây, mỉm cười nói: "Tiểu Bát, cậu chính là khiến người chán ghét như vậy!"

"Rất đau nha, anh trai!"

"Đánh là tình cảm, mắng là yêu, ca ca biểu đạt tình yêu thật sâu đối với em nha!" Anh cố làm ra vẻ thâm trầm nói xong, hai quả đấm trên hai huyệt thái dương của anh càng không ngừng chuyển động.

"Thật ra thì lần này Beard cũng muốn mang bạn gái trở về kết hôn, ngày hôm qua lão Thập gọi điện thoại nói, đại khái tháng sau liền đính hôn, hơn nữa chuyện vui của Lão Thập có thể cũng sắp đến, nó và vị y tá tiểu thư chăm sóc của nó gần đây qua lại rất thường xuyên, mẹ rất coi trọng bọn họ, cũng coi là trong họa có phúc, một cuộc tai nạn xe cộ cũng thành một đoạn nhân duyên tốt đẹp." Mẹ của bọn anh nhàn nhạt cười nói.

Nhắc đến tai nạn xe cộ kia của Lão Thập, Nelson liền trong lòng không khỏi cảm thấy rất có lỗi, "Lại nói mọi người thật đúng là rất không được như cả bạn thân, Thập đệ xảy ra tai nạn xe cộ thì tất cả mọi người đều lên đường đi bệnh viện nhìn cậu ấy, đoạn thời gian trước tôi nằm viện, nhưng không thấy mọi người một người đến thăm, dù là thiên vị cũng không cần làm rõ ràng như vậy chứ?"

Lão Thập xảy ra tai nạn xe cộ đúng là lúc một tháng trước kia, khi đó anh cũng phải đi bệnh viện, nhưng vì cái gì thời điểm đến lượt anh, đối xử sẽ khác nhau nhiều như vậy?

Lão Bát liếc mắt, lành lạnh hừ lạnh nói: "Đó là bởi vì lúc ấy Thập đệ nguy hiểm đến tính mạng, mọi người không đến nhìn có thể về sau cũng không có cơ hội nhìn, anh là vì người phụ nữ bị thương, lại không chết được, lại nói không phải có câu nói Mẫu Đan Hoa Hạ Tử thành quỷ cũng phong lưu sao? Anh là quỷ phong lưu ai muốn lãng phí thời gian của mình, tân lực đi xem!"

"Ầm" một tiếng vang thật lớn, lão Bát đầu lần nữa bị thương nặng, nước mắt của anh tiếp tục cuồng phong.

"Nói nhảm nữa, có tin anh phóng lửa đốt phòng thí nghiệm của em hay không ."

Lão Bát chẳng những là người miệng rộng om sòm, còn là một người điên cuồng chế thuốc, trừ vây quanh người trong nhà nói nói nhảm ra, thời gian còn lại trên căn bản cũng ở trong phòng thí nghiệm thiết kế của anh, cùng một đống cha uống ăn, bởi vì đều sợ bị độc chết.

Lão Bát nước mắt lưng tròng mắt nhìn Nelson, vì an toàn phòng thí nghiệm của mình, anh tạm thời quyết định khuất phục dưới oai phong của anh.

Mẹ của bọn anh lúc này lại mở miệng nói: "Lão Lục, mẹ có đề nghị, chờ Beard trở về, con và nó dứt khoát cử hành hôn lễ cùng nhau, nhiều người cũng nhiệt náo chứ sao."

"Đề nghị rất tốt." Nelson nghe vậy liền cười, hôn gò má mẫu thân của anh một cái, "Con cũng hy vọng là hôn lễ linh đình mà trọng thể, dù sao cả đời cũng chỉ có một lần như vậy!"

Nghe xong một câu cuối cùng, lão Bát ở một bên nghi ngờ liếc qua anh, sau đó, huyệt thái dương lần thứ ba lại đụng phải khổ sở không phải người thường có thể chịu được.

Anh thế nào thảm như vậy, không lên tiếng cũng phải bị đánh, thật ra thì ca ca sẽ phải kết hôn, nói thật đúng là anh sẽ cảm thấy có chút tịch mịch.

Không biết lúc nào mình cũng sẽ gặp phải một nửa kia trong cuộc đời, nghĩ thế, anh đột nhiên khó chịu, ôm chặt lão đại Aly (Allison) liền khóc rống nói: "Chúng ta thật đáng thương! Thần tình yêu Cupid thậm chí đã đem hai huynh đệ chúng ta quên mất, người ta không chịu, thật đáng ghét a! Ngay cả thập nhị đệ đều muốn kết hôn, người ta cảm thấy thật không công bằng, nó là nhỏ tuổi nhất trong nhà, mới hai mươi bốn tuổi, cư nhiên cũng muốn kết hôn, tại sao? Quá không công bằng! Người ta cũng muốn kết hôn nha, coi như kết hôn rồi lại ly hôn cũng tốt." Nói xong, anh lại càng phát ra đau lòng .

Mọi người hình như cũng đối với anh tập mãi thành thói quen rồi, căn bản mặc xác cho anh  tồn tại, Allison tiếp tục uống trà, Quốc vương, Vương Hậu và Nelson tự nhiên đang tiếp tục đối thoại của bọn họ.

Quốc vương hỏi: "Thế nào chỉ có một mình con? Cô dâu của con đâu?"

"Ở phía sau, con đến trước gặp hai người." Nói thật, anh cũng cảm thấy là nằm mơ, không ngờ mình lại nhanh như vậy liền kết hôn, mà người đó so với mình còn phải tốn thượng gấp mười lần hơn nữa ai đến cũng không cự tuyệt thập nhị đệ cư nhiên cũng nói muốn kết hôn.

Ngay cả anh cũng không nhịn được đang suy nghĩ, việc này Beard nhất định là tâm huyết dâng trào, nhất thời bị tình cảm làm váng đầu, khẳng định lại đang đùa bỡn tâm hồn thiếu nữ nào đáng thương vô tội rồi.

Không giống mình, thành thục, chững chạc, đương nhiên có thể muốn một người vợ đáng yêu rồi, đương nhiên có thể cần một gia đình ấm áp, dĩ nhiên cũng muốn đến tuổi muốn làm cha rồi !

Đột nhiên, anh cảm thấy mình thật vĩ đại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.