Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

 
Có bài mới 02.12.2013, 00:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 06.11.2013, 17:25
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 447
Được thanks: 2298 lần
Điểm: 10.15
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Trùng sinh Thứ Nữ Hữu Độc - Tần Giản - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12: Kỹ thuật pha trà


Màn đêm vô hạn bao phủ bản thân, máu tươi đầm đìa chảy ra từ đôi chân gãy, tra tấn ngày qua ngày, Lí Vị ương bừng tỉnh từ trong mộng, mồ hôi lạnh đầy người, gần như ướt đẫm cả y phục và chăn mền. Nàng thở dốc từng hơi, cho đến lúc Bạch Chỉ đi đến vén lên tấm màn màu thiên thanh, nhỏ giọng nói: “Tam tiểu thư, người không sao chứ?”

Lí Vị Ương theo bản năng nhìn thoáng qua giường nước sơn chạm trổ hoa văn, vừa rồi nàng chỉ nằm mơ, nàng vẫn còn sống.

Trong bóng tối, trên mặt Lí Vị Ương vẫn còn vẻ mờ mịt, vài sợi tóc trên trán bị thấm ướt bởi mồ hôi, dính lên cái trán trơn bóng.

“Tam tiểu thư lại gặp ác mộng sao?” Bạch Chỉ dè dặt hỏi, “Có muốn uống nước không?”

Lí Vị Ương lắc đầu.

Lúc này, Mặc Trúc từ phòng ngoài tiến vào, nhẹ giọng hỏi: “Tam tiểu thư thấy khó chịu trong người sao?”

Đêm nay Bạch Chỉ và Mặc Trúc gác đêm. Lí Vị Ương nhìn thoáng qua Bạch Chỉ, Bạch Chỉ lập tức cười nói: “Không phải, mà tại chăn hơi dầy, mướt mồ hôi thôi!”

Bạch Chỉ là một nha đầu thông minh, trong lòng Lí Vị Ương nghĩ, năm đó Lí gia Bình thành cũng đem tặng Bạch Chỉ và Tử Yên, tiếc rằng mình luôn cảm thấy bọn họ đi theo mình quá mức cực khổ, cho nên chưa từng thân cận với hai nha đầu này, nghe lời Đại phu nhân, đưa ra ngoài đi lập gia đình. Hiện giờ, nàng cần sự giúp đỡ, mà hai nha đầu này, cũng cần khảo nghiệm thêm một bước nữa.

Mặc Trúc là nha đầu nhị đẳng bên người lão phu nhân Mạnh thị, hiện giờ đến chỗ Tam tiểu thư, tất nhiên được thăng chức thành nhất đẳng, nàng nghe Bạch Chỉ nói xong, cười cười, sau đó xoay người ra ngoài bưng nước ấm đang đun trên bếp lò đến, khẽ nói: “Để nô tỳ giúp tiểu thư lau người.”

Lí Vị Ương gật đầu, Mặc Trúc tay chân lanh lẹ đổ nước ấm ra đầy chậu đồng thau, rồi lấy một chiếc khăn vải bố đã được tẩm hương thơm nhúng vào nước, đi đến giúp Bạch Chỉ thay quần áo lau người cho Lí Vị Ương.

Thay y phụ ướt ra, cảm thấy hơi mát mẻ, tâm tình Lí Vị Ương cũng chậm rãi tĩnh lặng lại, nàng nhìn hai nha đầu, mỉm cười: “Không có việc gì nữa, hai ngươi đi nghỉ đi, có chuyện gì ta sẽ gọi.”

Giữa trưa ngày hôm sau, Tử Yên bưng một chén nhỏ bằng sứ men xanh đi đến, nói: “Tam tiểu thư, đây là nhà bếp đưa tới, nói hôm nay lão gia mời khách nhân đến, cho nên không kịp làm bữa trưa cho hậu viện, người dùng trước ít canh gà.”

Bản thân không giống Đại tỷ có phòng bếp riêng, chỉ có thể ăn đồ ăn cùng với tập thể. Nghe xong, Lí Vị Ương chỉ mỉm cười, nói: “Được.” Sau đó nàng nhấc nắp chén lên, liếc mắt đã nhận ra, đây là canh gà được pha loãng với nước, thịt gà trong chén chỉ có bốn miếng, một miếng là đầu gà, một miếng là cổ gà, một miếng là mồng gà, còn lại là một miếng lườn gà đầy xương, thật sự không có một miếng dễ ăn.

Ngay cả Lí Vị Ương, cũng phải nở nụ cười. Lí gia quy củ nhiều, đối xử với con cái hàng thứ bề ngoài đều giống nhau, không có gì khác biệt, nhìn cách bài trí trong phòng, đều là những đồ quý hiếm, nhìn bề ngoài có thể thấy Đại phu nhân không hề khắc nghiệt với mình. Nhưng những bài trí quý giá này đều đã được ghi nhập kho, không thể vứt cũng không thể làm hỏng, nếu không sẽ phải bồi thường. Mà quần áo của mình, đến giờ vẫn chỉ có hai bộ có thể mặc ra gặp khách, đã đến đây một tháng, tuy Đại phu nhân thường xuyên cho người đến đo để may xiêm y, mà chưa bao giờ có hành động thực tiễn. Kiếp trước, Tưởng thị không có hành động quá đáng như thế, ít nhất thể hiện ra bên ngoài, bà vẫn là một mẹ cả đoan trang hiền thục. Có thể thấy lần trước mình đã bị ghi hận vì làm ướt xiêm y nữ nhi bảo bối của bà ta, làm hại Lí Trường Nhạc ho khan hai ngày trước mọi người. Mà trước mắt, ngay cả đám nô tài bên dưới cũng bắt đầu không coi nàng ra gì, dùng chân dẫm đạp lên đầu nàng. Lí Vị Ương thản nhiên nhìn, cười mà như không cười.

Hai mắt Tử Yên đỏ lên: “Tam tiểu thư, nô tỳ đã tranh luận với người trong phòng bếp. Kết quả những người đó nói theo quy định các tiểu thư khác cũng ăn như thế này, mà Tam tiểu thư còn kén cá chọn canh, bọn họ còn nói… những chủ tử khác muốn ăn gì uống gì, đều tự mình bù tiền vào, nếu Tam tiểu thư muốn ăn ngon, thì có thể làm theo.”

Bù vào? Lí Vị Ương cười lắc đầu, hiện giờ nàng nổi tiếng là thứ nữ không được sủng, làm gì có tiền để đưa cho hạ nhân. Đại phu nhân ngoài ngọt trong đắng, trước mặt người khác ban cho mình không ít thứ này thứ nọ, nhưng không có một đồng tiền, những thứ kia lại không thể đem bán, đám hạ nhân đó đoán chắc Lí Vị Ương nàng không có tiền đây mà. Ha ha, đúng là rất thú vị.

Ánh mắt trong veo của Lí Vị Ương khẽ sáng lên, sau đó nàng phân phó Tử Yên: “Đem kéo đến đây.”

Tử Yên không biết nàng định làm gì, nhưng vẫn nghe lời, đôi mắt khẩn trương nhìn chằm chằm nàng, chỉ sợ nàng nghĩ quẩn trong lòng. Lí Vị Ương mỉm cười, tự mình cởi áo khoác ngoài ra, dùng kéo cắt đi một nửa tay xiêm y mặc bên trong, rồi để Tử Yên may gọn lại các sợi vụn, xong xuôi mặc áo khoác vào, nhìn từ bên ngoài không có gì khác biệt. Sau đó nàng đứng lên, nói: “Nghe nói hôm nay Ngũ muội muội đi ra ngoài, hiện giờ có lẽ đang thỉnh an lão phu nhân.”

Tử Yên nhìn nàng, trên mặt lộ ra sắc mặt khó hiểu.

“Đi, chúng ta cũng đến gặp Ngũ muội muội.” Lí Vị Ương cười càng lúc càng tươi, nhìn qua còn có ba phần gian xảo.

Bước ra khỏi phòng, trên mặt Lí Vị Ương là vẻ tươi cười như gió xuân thổi đến, không ai thích ngày nào cũng phải nhìn thấy một khuôn mặt đầy nước mắt, lão phu nhân cũng không ngoại lệ!

Hà Hương các rất náo nhiệt, hương thơm bay khắp nơi. Đại phu nhân ngồi bên cạnh lão phu nhân, đang cùng Nhị phu nhân Mạnh thị bàn bạc chuyện mừng năm mới.

Lí Trường Nhạc mặc áo với vạt áo làm bằng da cáo màu tuyết trắng, váy dài hoa văn mây bay cùng hải đường đỏ, luận về cách ăn mặc, nàng so với các tiểu thư khác càng nổi bật, còn rất phù hợi với dung mạo cực kỳ xinh đẹp của nàng ta, ngồi một chỗ cũng rất thu hút ánh nhìn, những nữ hài tử khác trong phòng đều không so được với nàng. Lúc này, nàng ta đang mỉm cười nghe mẫu thân nói chuyện, rất đoan trang nhàn tĩnh.

Lí Thường Hỉ mặc áo khoác làm bằng da chuột nước đính một bông hoa hồng đỏ, trên đầu cài châu ngọc, khuyên tai hồng ngọc khẽ lay động, nụ cười thản nhiên, hoàn toàn không nhìn ra vẻ uể oải cùng ảo não khi bị nhốt trong phòng một tháng, rõ ràng đã bình tĩnh lại sau khi bị nghẹn khuất, nàng ta toàn tâm toàn ý muốn lấy lòng lão phu nhân, thỉnh thoảng nói vài câu chuyện cười, nhưng mặc kệ nàng tốn công sức thế nào, trên mặt lão phu nhân đều mang vẻ nhàn nhạt thản nhiên, không có gì đặc biệt. Tứ tiểu thư Lí Thường Tiếu vẫn trầm mặc trước sau như một, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Nhị tiểu thư Lí Thường Như thuộc Nhị phòng ngồi đối diện vài lần, mà mỗi lần nhìn qua, Lí Thường Như đều đang nhìn chằm chằm Lí Trường Nhạc với ánh mắt tràn ngập sự ghen ghét.

Người trong phòng này, thoạt nhìn rất hoà thuận vui vẻ, nhưng thực tế trong lòng đều có tâm tư khác.

Nha đầu Lục Tân bưng một khay gỗ sơn màu son đến, đặt từng chén trà lên bàn mọi người.

Lão phu nhân Mạnh thị cầm lên uống một ngụm, lập tức sửng sốt: “Ồ? Hương trà thật tuyệt.”

Lí Trường Nhạc nghe vậy, cũng cầm lên uống một ngụm, nói lời tán thành: “ừm, sắc trà cũng đẹp, hương vị kéo dài, đúng là thượng phẩm.” Nói xong nhìn về phía Lục Tân nói, “Đúng là người ở chỗ lão phu nhân giỏi, làm gì cũng giỏi, từ trước đến giờ ta chưa từng thưởng thức hương trà thơm như vậy!”

Kỹ năng pha trà, ở triều đại này được coi là hoạt động cao nhã hạng nhất. Không nói đến những người trong cung đình thế gia, mà ngay cả phố phường, cũng rất thịnh hành. Những điều khác không nói, mà Đại tiểu thư Lí Trường Nhạc chính là một cao thủ trong đó, lại còn được danh sư chỉ điểm, hiện giờ được nàng khen, có thể thấy được tài nghệ người pha trà rất cao!

Lần này, mọi người trong phòng đều uống thử, ai ai cũng tán thưởng.

Mạnh thị thản nhiên nở nụ cười: “Lục Tân, tay nghề pha trà của nha đầu này đột nhiên tăng cao, phải ban thưởng.”

Lục Tân cười cúi hạ người: “Lão phu nhân, trà này không phải nô tỳ pha, là Tam tiểu thư.”

Tất cả mọi người trong phòng đều sửng sốt, sắc mặt Đại phu nhân càng lúc càng phức tạp. Trong ánh mắt lão phu nhân Mạnh thị bỗng hiện lên ý cười không dễ phát hiện: “Ồ, là Vị Ương pha sao? Cho con bé vào đi!”

Bản thân cố sức nói nửa ngày, lão phu nhân vẫn chỉ nhàn nhạt thản nhiên, Lí Vị Ương lại dễ dàng nhận được lời khen của lão phu nhân như vậy! Lí Thường Hỉ nhìn Lí Vị Ương từ cửa uyển chuyển bước vào, hận đến mức mặt nàng cũng muốn bốc lửa!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn xuu_xuu về bài viết trên: Boo^.^, BảoNgọcc, Hường Anh, Jenny Chau, Jenny Chau0811, Lam Kỳ Kỳ, MeoMoon95, MumMup, Thái Dương, Una, samngo, sxu, tngh218000, xuanhien77
     

Có bài mới 02.12.2013, 00:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 06.11.2013, 17:25
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 447
Được thanks: 2298 lần
Điểm: 10.15
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Trùng sinh Thứ Nữ Hữu Độc - Tần Giản - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13: Mượn lực đánh trả

Lí Vị Ương rất tự tin, lão phu nhân uống trà này, chắc chắn sẽ uống không nổi trà do những người khác pha, bởi vì năm đó Thác Bạt Chân đam mê thưởng thức trà, bản thân mình vì để hắn được vui vẻ, đặc biệt đi tìm các vị danh sư học tài nghệ pha trà, học trọn vẹn suốt tám năm, nàng dám nói, kỹ năng pha trà này, không ai có thể vượt trội hơn! Hơn nữa nàng cũng không sợ Đại phu nhân sẽ tra ra cái gì, bởi vì các tiểu thư ở Lí gia Bình thành mỗi người đều biết pha trà, mà nàng ở Bình thành ngây người lâu như vậy, mưa dầm thấm đất, kỹ nghệ pha trà cao cũng không phải là chuyện kỳ quái.

Hiển nhiên Mạnh thị rất vừa lòng với trà này, nhìn Lí Vị Ương, tươi cười cũng ấm áp hơn trước rất nhiều: “Con pha trà không giống người bình thường, là học từ danh sư ở đâu thế!”

Kiếp trước bởi vì Lí Vị Ương là thứ nữ sinh vào tháng hai, luôn thận trọng từ lời nói đến việc làm, gần như trong tất cả các trường hợp đều ngồi lặng yên không một tiếng động làm quần chúng, càng chưa từng nói chuyện thân cận như vậy với lão phu nhân, nhưng lúc này nàng không hoang mang chút nào, cười nói: “Hồi bẩm lão phu nhân, lúc còn ở Bình thành, nhà bọn họ đã mời Đổng Tam Nương đến dạy các tiểu thư pha trà, con cũng đi theo học được một ít, chỉ sợ tài nghệ nông cạn, khó phù hợp với nơi thanh nhã.”

Sắc mặt Đại phu nhân càng thêm khó coi, đến ngay cả Lí Trường Nhạc cũng nhíu mày. Đi theo học được một ít? Đã có thể pha được trà như vậy? Nếu ngay từ đầu học nghiêm túc, chẳng phải là ——

Tam Nương tử Đổng gia là đại sư pha trà nổi danh, chỉ tiếc đi đứng không tiện, nên chưa bao giờ bước ra khỏi Bình thành, Lí Trường Nhạc cũng từng nghĩ đến chuyện mời nàng ấy đến đây, nhưng chưa có duyên phận, nghe xong lời này, trong lòng một người tâm cao khí ngạo như Lí Trường Nhạc, tương đương là một dạng khiêu khích.

Lí Vị Ương nhìn thấy hết biểu cảm của hai mẹ con bọn họ, nhưng không thể hiện ra trên nét mặt, cười nói: “Lão phu nhân, có thể mượn chén trà một chút không?”

Mạnh thị khẽ gật đầu, Lí Vị Ương bước lên phía trước, nhẹ nhàng bưng lên chén trà bên cạnh Mạnh thị, nhẹ nhàng đung đưa, sau đó để lộ chén trà, lão phu nhân nhìn xuống, thấy trong chén trà vừa mới uống một ngụm, hiện ra một đoá hoa mẫu đơn, hơi nước bốc lên, mang theo một loại cảm giác mộng ảo.

Nhị phu nhân Ôn thị ngồi bên tò mò, cũng nhích lên xem, vừa nhìn vào trong chén, lập tức kinh ngạc nói: “Không ngờ còn có thể biến ra hoa cỏ, đúng là tài nghệ tuyệt vời!”

Sắc mặt Lí Trường Nhạc biến đổi, bỗng dưng nàng đứng dậy, đi tới chính mắt xác nhận đoá hoa mẫu đơn kia, nhất thời không nói được gì.

Lí Vị Ương cười nói: “Chỉ là chút tài mọn, nhưng lại đổi được nụ cười của lão phu nhân. Năm đó vị Đổng Tam Nương kia có thể biến ra cảnh sơn thuỷ, đúng là làm người khác ca ngợi không ngừng.”

Chút tài mọn? Chỉ sợ trước mắt toàn bộ Kinh đô cũng không có người biến được ra hình ảnh này. Mạnh thị nhìn chằm chằm chén trà, thấy đoá hoa mẫu đơn dần dần biến mất, cúi đầu than nhẹ.

Đúng lúc này, ánh mắt Ôn thị đột nhiên hơi nheo lại, nói: “Tam tiểu thư, tay áo sao lại thế kia?”

Lí Vị Ương lúc để tay buông thõng thì không nhìn ra, nàng vừa đung đưa chén trà một lát, áo ngoài xốc lên, vô tình để lộ ra tay áo chỉ còn ngắn một nửa, Lí Vị Ương chính là đang chờ câu nói này, lập tức buông tay áo xuống, ngượng ngùng nói: “Không có gì.”

“Cái gì mà không có gì! Rõ ràng là xiêm y bên trong quá ngắn mà!” Con gái của Ôn thị, cũng chính là Nhị tiểu thư Lí Thường Như sinh ra đã có bộ dáng má đào mắt hạnh, lúc nào cũng long lanh ngập nước, lúc này cố ý la hoảng lên, như thể phát hiện ra bí mật to lớn nào đó.

Vừa nghe được lời này, Đại phu nhân nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, ánh mắt sắc bén như đao chém đến tận xương cốt, nở nụ cười, chậm rãi nói: “Vị Ương, rốt cuộc là sao vậy?” Tuy bà đã cố gắng che dấu đi, nhưng giọng điệu cứng ngắc ai nghe cũng có thể nhận ra.

Lí Thường Như hăng hái chớp chớp mắt, nói: “Đại bá mẫu, người không nhận ra sao? Vị Ương mặc xiêm y không vừa người! Ai da, đúng là đáng thương, ngay cả xiêm y vừa người cũng không có!”

Lí Vị Ương mắt nhìn xuống dưới đất, vẻ mặt bất an cùng áy náy. Trong lòng lại cười lạnh, Đại phu nhân xem trọng nhất là thể diện khi gặp lão phu nhân cùng các chị em trong gia đình, bà đã không chuẩn bị đồ đạc đầy đủ cho mình, thì mình cần gì phải giữ lại thể diện cho bà ta? Cho dù thêm chán ghét mình, nhưng thanh danh khắc nghiệt với thứ nữ truyền ra ngoài, đối với đường quan của phụ thân Lí Thừa tướng vô cùng bất lợi, lão phu nhân sao có thể không xen vào?!

Lúc này, nghe thấy Ôn thị “Ha” một tiếng cười lớn, cao giọng nói: “Đại tẩu, chẳng lẽ ngay cả một bộ xiêm y tỷ cũng chưa làm cho Vị Ương đấy chứ! Con bé đã trở lại hơn một tháng rồi mà!”

Lão phu nhân Mạnh thị nhàn nhạt nhìn Đại phu nhân, trong mắt lộ ra sự không kiên nhẫn.

Đại phu nhân dù có hàm dưỡng, nhưng lúc này mặt cũng biến thành màu gan heo, đỏ bừng lên. Lí Trường Nhạc ngồi bên vội vàng đứng lên nói: “Mẫu thân đã nói từ trước sẽ làm cho Vị Ương bốn bộ xiêm y, sao vẫn chưa đưa đến nơi! Nhất định là hạ nhân chậm trễ rồi!” Nói xong, Lí Trường Nhạc nhìn về phía Vị Ương, giọng điệu mang theo ba phần trách cứ, bảy phần thương tiếc, như đang nhìn tiểu muội mình thương yêu nhất, nhưng mà đáy mắt lại lạnh như băng: “Tam muội đúng thật là, xiêm y không đủ thì cứ nói với tỷ, mặc xiêm y như vậy ra ngoài, chẳng phải cũng làm mất mặt cả mẫu thân sao?”

Lí Vị Ương khoé môi khẽ nhếch, không hề có ý sợ hãi: “Đại tỷ nói rất phải, nhưng mà vóc người Vị Ương không giống đại tỷ, thật sự không mặc vừa y phục cũ của đại tỷ, nếu không đã sớm tới cửa làm phiền.”

Đường đường là thiên kim phủ Thừa tướng, tuy rằng là thứ nữ, nhưng vẫn là một tiểu thư, sao có thể mặc lại y phục cũ của tỷ tỷ được? Lí Vị Ương biết rõ Lí Trường Nhạc không có ý để nàng mặc lại y phục cũ, nhưng cố tình dùng những lời này để chặn miệng nàng ta, làm những lời Lí Trường Nhạc định nói bị đẩy ngược lại xuống ngực, trong ngực cũng thấy đau, cơn tức bùng lên, đám thứ muội trong nhà làm gì có ai không kinh sợ nể phục lời nói của mình, Lí Vị Ương này điên rồi sao!

Đại phu nhân đương nhiên không thể tức giận, thường ngày bà cho dù có tức giận, cũng sẽ không lớn tiếng nói chuyện, đây là thể diện của thế gia, bà có xuất thân cao quý, tất nhiên không giận mà uy mới thể hiện được sự tôn quý của bà. Hôm nay Lí Vị Ương mặc quần áo nhỏ như vậy lên người, chẳng khác nào đánh một cái tát lên mặt bà!

Trong phòng, bỗng chốc an tĩnh lại, tĩnh lặng đến mức mọi người có thể nghe thấy được tiếng tim đập của bản thân.

Lí Vị Ương biết, hiện giờ chống đối với Đại phu nhân là không sáng suốt, nhưng nói đi nói lại, kiếp trước mình an phận thủ thường, cũng không tránh được vận mệnh của một quân cờ, còn chẳng bằng xuống tay trước! Nàng đang đánh cược, đánh cược lão phu nhân có muốn bảo vệ thể diện Lí phủ hay không!

Tử Yên đi theo Lí Vị Ương đến đây, bàn tay trong tay áo nắm lại thật chặt, ngón tay dùng sức nên trắng bệch như tuyết, thân mình run run. Nhưng Lí Vị Ương vẫn mỉm cười, không hề có bộ dáng sợ sệt.

Mạnh thị nhìn Đại phu nhân, thản nhiên nói: “Lão đại, con cũng quá sơ sót rồi!”

Trước giờ lão phu nhân mặc kệ chuyện trong phủ, cũng chưa bao giờ giáo huấn mình, tuy chỉ nói có một câu, nhưng thể hiện sự đồng tình với tủi thân của Lí Vị Ương. Cơn tức của Đại phu nhân tán loạn khắp thân người, mặt càng lúc càng đỏ lên, hơi thở biến thành dồn dập, bà đứng bật dậy, đã tức giận thật sự, tức giận đến không thể chịu nổi, bà ở Lí gia tuy là chủ mẫu đương gia, nhưng mà lão gia làm Thừa tướng trong triều, coi trọng nhất thể thống quy củ, lão thái thái vạn lần không thể đắc tội! Nhị phòng lại lúc nào cũng như hổ rình mồi! Cho nên, có những chuyện bà chỉ có thể nhịn xuống.

Bà là, hơn nữa còn phải là Đại phu nhân công chính nghiêm minh của Lí gia, là một mẹ cả đoan trang khoan dung! Lí Vị Ương chỉ một thứ nữ, muốn sửa trị Lí Vị Ương, giáo huấn nó biết rõ thân phận của mình, thì trước mắt không nên nóng lòng, tương lai sẽ còn nhiều cơ hội. Cho nên, bà giận tái mặt, đột nhiên nghiêm khắc hét lên với Lâm ma ma thân tín đứng bên cạnh: “Quỳ xuống!”

Bỗng chốc Lâm ma ma ngây ngẩn cả người, mọi người trong phòng cũng ngây ra!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn xuu_xuu về bài viết trên: Boo^.^, BảoNgọcc, Hường Anh, Jenny Chau, Jenny Chau0811, MeoMoon95, MumMup, Thái Dương, Una, chonus, samngo, sxu, tngh218000, xuanhien77
     
Có bài mới 02.12.2013, 00:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 06.11.2013, 17:25
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 447
Được thanks: 2298 lần
Điểm: 10.15
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Trùng sinh Thứ Nữ Hữu Độc - Tần Giản - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14: Mẹ cả nhỏ máu

Sắc mặt Đại phu nhân đã khôi phục sự bình tĩnh, xem ra, vẫn là Đại phu nhân ung dung quý phái, bà lạnh lùng trách cứ Lâm ma ma: “Để người khác làm ta vẫn thấy lo lắng, nên đặc biệt để ngươi đi làm! Ta dặn đi dặn lại, nhanh chóng đem quần áo mới đến đó! Ngươi sao có thể chậm trễ như thế? Vị Ương là Tam tiểu thư Lí gia chúng ta, đường đường là thiên kim Thừa tướng, sao có thể khoan dung sự chậm trễ của các ngươi! Ngươi xem đi, bảo Tam tiểu thư mặc loại xiêm y này đi ra ngoài, còn đạo lý gì nữa! Rõ ràng muốn châm ngòi chia rẽ mẹ con chúng ta, để người khác phỉ nhổ ta là mẫu thân khắc nghiệt Tam tiểu thư hả?!”

Lí Vị Ương nghe xong, trên mặt cực kỳ cung kính, trong lòng lại cười lạnh, quả nhiên là Đại phu nhân, từng câu nói đến trọng điểm. Những lời này mình cũng có thể nói, nếu như vậy, Đại phu nhân sẽ mất hết thể diện trước mặt mọi người, nhưng nếu tự Đại phu nhân nói, tương đương định tội danh cho Lâm ma ma.

Lâm ma ma lập tức phản ứng kịp, quỳ xuống đất khóc lóc nức nở nhận sai, nói mình nhất thời sơ ý, xiêm y đã làm xong hết, nhưng vẫn chưa bảo người đem sang, do bà năng lực kém… Trong lòng thì đang âm thầm hối hận, tuy bên ngoài Đại phu nhân phân phó làm xiêm y cho Tam tiểu thư, nhưng bà biết, Đại phu nhân chỉ làm bộ làm tịch thế thôi, nguyên nhân là vì lần trước Đại tiểu thư bị liên luỵ nên mới không vui, sao có thể thật sự may xiêm y cho Lí Vị Ương! Nói chính xác ra hai ngày này còn đang chờ Lí Vị ương đến cửa xin tha thứ, ai ngờ lại lan đến tận chỗ lão phu nhân!

Tam tiểu thư này, nhìn có vẻ yếu đuối, thực tế lại cắm gai đầy người! Nàng ta rất thông minh! Nếu nàng ta ngốc một chút, đến chỗ Đại phu nhân đòi công đại, chắc chắn sẽ mất hết thể diện, mà nàng ta lại cố tình nhân lúc Nhị phòng đang ở đây trình ra trước mặt lão phu nhân, lúc này Đại phu nhân có nghiến nát răng cũng không thể không nhịn xuống!

“Còn không đi nhận sai với Tam tiểu thư!” Lí Trường Nhạc quát lớn.

Nàng ta dung mạo xinh đẹp, cho nên nói chuyện cũng thấy tao nhã, nhưng Lí Vị Ương nghe, lại thấy giả nhân giả nghĩa cùng đáng ghét không lời nào nói hết. Vị Ương không giống với đám người Lí Thường Hỉ, các nàng ấy trăm phương nghìn kế lấy lòng Đại phu nhân, tương lai cầu được nhân duyên tốt, nhưng mà Lí Vị Ương quá rõ ràng, Đại phu nhân chỉ muốn đem bán từng người các nàng đi, biến thành đá lót đường cho Lí Trường Nhạc!

Diễn trò một lượt, Lâm ma ma quỳ xuống nhận sai bồi tội với Lí Vị Ương: “Tam tiểu thư, đều do nô tỳ nhất thời sơ sẩy, để tiểu thư chịu oan ức, nô tỳ lập tức bảo người đem quần áo mới đến cho người, tuyệt đối cam đoan sẽ hợp ý người.”

Lí Vị Ương như phát hoảng, vội vàng lui về phía sau một bước, nhìn về phía Đại phu nhân: “Mẫu thân, việc này, thật ra…” Nàng nói rất chậm, như muốn cầu xin cho Lâm ma ma, nhưng nói rất chậm chạp mãi không hết câu.

Đại phu nhân rất dịu dàng đáp: “Vị Ương, con yên tâm, tất cả cứ giao cho mẫu thân, về sau ở trong phủ con thấy thiếu cái gì, mẫu thân tất nhiên sẽ thay con xử lý đám nô tài lười biếng đó!”

Lí Vị Ương cảm kích cúi người: “Đa tạ mẫu thân, mọi thứ đều do mẫu thân làm chủ.” Nhưng mà, trong lòng nàng rõ ràng, qua chuyện hôm nay, ít nhất người ngoài, sẽ không dám khinh thường nàng!

Mạnh thị đánh giá Lí Vị Ương, vẫy vẫy tay với nàng, nói: “Lại đây, đứa nhỏ.”

Lí Vị Ương đi qua, Mạnh thị phất tay với La ma ma, cười nói: “Con đã đến đây một tháng rồi, ta muốn tặng con thứ gì đó.”

La ma ma hiểu ý, không bao lâu sau cầm ra một cái tráp nhỏ khắc hoa, mở ra nhìn thấy, bên trong đầy đồ trang sức. Lí Thường Hỉ nhìn thoáng qua, thấy trong đó có trâm cài hoa hải đường phú quý bản thân luôn muốn xin Mạnh thị, trâm cài kia chạm trổ tinh tế, bên trên điêu khắc một đoá hoa hải đường toả sáng lấp lánh, giá trị xa xỉ, tốn không biết bao nhiêu thời gian công sức ở chỗ Mạnh thị mà lão phu nhân không hề để ý đến, hôm nay không ngờ lại đem cho Lí Vị Ương! Mắt nàng lập tức trần ngập ghen ghét, trừng mắt với Lí Vị Ương, đỏ cả mắt!

Lí Vị Ương cũng bất ngờ, nàng không ngờ lão phu nhân lại tặng tráp cho mình, trong lòng lập tức có dòng nước ấm chảy qua, tổ mẫu làm như vậy, hiển nhiên là nói cho mọi người biết, trong lòng bà có người cháu gái Lí Vị Ương này!

Trong lòng Lí Vị Ương, lúc này tràn ngập cảm kích với lão phu nhân. Hành vi của mình, chẳng những không trách tội, còn biến bản thân thành chỗ dựa cho nàng, nàng không nói thêm lời nào nữa, chỉ quỳ xuống, dập đầu thật sâu với lão phu nhân: “Đa tạ lão phu nhân, ân điển của người, cháu gái ghi nhớ trong lòng.”

Chỉ một câu nói, Mạnh thị đã biết, Lí Vị Ương hiểu ý của bà, thản nhiên lộ ra một nụ cười.

Sắc mặt Đại phu nhân trong nháy mắt cứng ngắc đến tột đỉnh, Ôn thị bên cạnh nhìn thấy, cười thầm trong lòng, vào những thời điểm này, làm những chuyện khiến Đại phu nhân ngột ngạt, bà đều vui vẻ làm, vì thế bà lập tức lấy xuống cây trâm phượng bằng vàng ròng trên đầu mình, đặt vào tay Vị Ương: “Đến đây, đây là quà Nhị thẩm cho con, hài tử ngoan, cầm lấy đi.”

Lí Vị Ương trên mặt mang theo vẻ ngượng ngùng nhận lấy, liếc mắt nhìn về phía Đại phu nhân, nhìn thấy khuôn mặt bà đã giận đến xanh lét, lần này không nhìn Lí Vị Ương nữa, mà nhìn về phía Ôn thị, Ôn thị lại không hề để ý đến, cười càng thoải mái hơn.

Lí Trường Nhạc đã hồi phục vẻ thong dong thường ngày, nhẹ ho khan một tiếng, Đại phu nhân lập tức phản ứng lại, hai mắt nhìn thẳng Lí Vị Ương, làm bộ người lớn không thèm để ý đến, từ ái cười nói: “Nữ nhi ngoan mau đến đây! Lễ vật của mẫu thân đã chuẩn bị sẵn cho con, nhân dịp hôm nay tặng luôn cho con vậy.”

Lúc trước Đại phu nhân đã ban cho Lí Vị Ương một ít đồ trang trí nhìn qua có vẻ đáng giá, nhưng thực tế không có chút tác dụng nào. Hiện giờ thấy lão phu nhân đã đi trước, lại có Ôn thị chèn ép, không thể không làm ra vẻ.

Nhiều ánh mắt nhìn mình như vậy, Đại phu nhân nín nhịn sự tức giận, từ trên cổ tay lấy xuống vòng tay dương chi bạch ngọc, bộ dáng đau lòng đeo vào cổ tay Lí Vị Ương: “Đây là đồ tốt từ trong cung triều trước lấy ra, con hãy nhận lấy đi.”

Lí Vị Ương đã từng làm Hoàng hậu, những thứ đồ vàng ngọc, nàng liếc mắt đã có thể nhìn ra, Tưởng thị không nói sai, lễ vật lần này đúng là giá trị xa xỉ, nàng mỉm cười: “Đa tạ mẫu thân.”

Miệng Đại phu nhân vì giận mà hơi lệch đi, nhưng vẫn miễn cưỡng cười nói: “Cảm tạ gì chứ, đúng là đứa nhỏ khờ!”

Lí Thường Hỉ oán giận như muốn phóng độc, khoé môi hàm chứa sự châm chọc: “Vị Ương, ngươi đúng là phát tài rồi! Vòng tay này của mẫu thân muốn giữ lại cho Đại tỷ, hôm nay cũng đem ra cho ngươi!”

Lí Vị Ương vừa nghe xong, lập tức đưa tay định tháo ra: “Vậy sao? Thế thì Vị Ương không thể nhận được!”

Đại phu nhân sao có thể để nàng tháo ra, hung dữ trừng mắt nhìn Lí Thường Hỉ, quay đầu thay bằng vẻ tươi cười ấm áp, vỗ vỗ tay Lí Vị Ương: “Hài tử ngốc, con cũng là bảo bối trong lòng ta, cho con thì có gì không đúng! Mau nhận lấy, bằng không mẫu thân sẽ thành người không hào phóng!”

Lí Vị Ương thấy bộ dáng Đại phu nhân miệng nói một đường tâm nghĩ một nẻo, trong lòng rất vui vẻ, miệng đáp: “Vậy thì đa tạ mẫu thân!”

Lí Thường Hỉ hận đến hai mắt mở to, Lí Trường Nhạc lại thản nhiên dời ánh mắt đi, nhìn về phía lô hương làm bằng bạc pha đồng khắc hoa văn cánh hoa sen khảm bảo châu, nghĩ thầm Ngũ muội chung quy vẫn là thứ nữ, mẫu thân giáo dưỡng lâu như vậy, vẫn không thể tốt hơn được. Một cái vòng tay có là gì đâu? Hôm nay lão phu nhân rõ ràng đã cho Lí Vị Ương thể diện, chẳng lẽ mẫu thân lại đối nghịch với bà? Chẳng phải để cho Nhị phòng có cơ hội chế giễu!

Lúc Lí Vị Ương rời đi, La ma ma đuổi theo đến hành lang, cười nói: “Tam tiểu thư, lão phu nhân nói, sau này mỗi ngày mời tiểu thư đến đây pha trà cho người, vậy có được không?”

Lí Vị Ương vội vàng nói: “La ma ma sao lại nói vậy, tẫn hiếu với lão phu nhân là chuyện phải làm.”

Thấy nàng nhu thuận, La ma ma khẽ cười, không uổng công lão phu nhân cất nhắc nàng, đúng là người có hiểu biết.

Lí Vị Ương trở lại phòng, mở tráp lão phu nhân cho, mới phát hiện bên dưới còn một tầng nữa, kéo vải đỏ ra, thấy mười đĩnh bạc trắng bóng.

Tử Yên khẽ hô lên một tiếng, gần như nói không nên lời.

Tay Lí Vị Ương dừng lại, tất cả những thứ ban cho đều không thực tế, không thể bán cũng không thể thưởng cho hạ nhân, chỉ riêng bạc, mới là thứ quan trọng nhất, lão phu nhân biết hôm nay chỉ là tuồng kịch mình diễn, nhưng vẫn lặng lẽ cho mình bạc… Vì sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
16 thành viên đã gởi lời cảm ơn xuu_xuu về bài viết trên: Boo^.^, BảoNgọcc, Hường Anh, Hồng Gai, Jenny Chau, Jenny Chau0811, MeoMoon95, MumMup, Thái Dương, Una, chonus, samngo, songanh, sxu, tngh218000, xuanhien77
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Du Thụy, HuỳnhHuỳnhNhư, maile2013, MSN [Bot], Serena Trần và 123 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.