Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp

 
Có bài mới 19.11.2013, 12:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 33: Bà mẹ gian xảo

Sáng sớm, lúc tỉnh dậy, tư thế ngủ của bọn họ đã có sự thay đổi kinh thiên động địa.

Nắng sáng dịu nhẹ chiếu vào phòng, Trình Thiếu Phàm chậm rãi mở mắt ra, chỉ thấy Tô Tiểu Lai đầu tựa trước ngực anh, ôm chặt thắt lưng anh, toàn bộ thân người đều áp sát vào anh, sự thay đổi này thật là hài kịch hóa mà.

Anh nhẹ nhàng đẩy cơ thể cô ra, ý muốn đặt cô trên giường, ai ngờ, cô lại ôm chặt hơn nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn trên ngực anh cọ cọ, miệng còn rầm rì như anh đang phá mộng đẹp của cô, Trình Thiếu Phàm thực sự bó tay, sợ làm cô tỉnh giấc, đành phải xem đồng hồ báo thức, xem bộ dạng này, chắc là phải ngủ tới lúc mặt trời lên tận đỉnh đầu mất. Anh khẽ nhếch khóe môi, tay nâng đầu cô, mắt khẽ nhắm lại lần nữa. Quên đi, hôm nay cứ coi như bỏ bê công việc vậy.

Ba Tô mẹ Tô sáng sớm đã dậy, mẹ cô lôi kéo ba cô rời nhà đi mua đồ ăn, nói là lâu như vậy rồi người nhà không tập trung đông đủ như hôm nay, nên làm một bàn đầy đồ ăn ngon, chúc mừng chuyện tốt. Mua đồ ăn về đã mười giờ, mà cửa phòng ngủ vẫn đóng chặt.

Mẹ cô cười quỷ dị, đem đồ ăn lập tức đi vào nhà bếp.

Ba cô ở phòng khách xem TV, càng xem càng không an tâm, trong lòng gào thét sao không ra đi, sao không ra đi. Thế nên chương trình trên TV tự nhiên xem không vào, vì vậy ông đứng trước cửa phòng bọn họ đi tới đi lui. Mẹ cô từ trong bếp đi ra, nhỏ giọng nói với ba cô. “Ông cũng rảnh nhỉ, lại đây giúp tôi làm đồ ăn đi.”

Ba cô sao mà nhàn được, là đang khẩn đó nha. Kỳ thật ba cô là một người vô cùng tôn trọng truyền thống, nếu không phải chứng kiến Trình Thiếu Phàm trưởng thành, nhất định sẽ không để mẹ Tô nháo đến thế, nhưng hiện tại tình hình này vẫn rất đáng lo nha, dù sao họ vẫn chưa bàn tới chuyện kết hôn mà.

“Đã gần mười một giờ rồi, tôi thấy tốt nhất vẫn là gọi bọn chúng dậy.” Ba cô nói xong liền giơ tay chuẩn bị gõ cửa.

Mẹ cô một bước bay qua, nắm lầy tay ba cô, trừng mắt nhìn. “Ông làm vậy để làm gì hả? Chúng nó muốn ngủ ngon một giấc ông cũng quấy rầy, theo tôi thấy, chắc chắn là hôm qua đã rất rất mệt mỏi ha ha.”

Ba cô nhẹ lời khuyên bảo. “Bà này, đừng đoán già đoán non nữa, cũng nên gọi bọn chúng ra ăn cơm...”

Hai tay mẹ Tô chống nạnh, hình tượng người đàn bà chanh chua đanh đá đã trở lại. “Tôi nói không gọi là không được gọi...”.

Tiếng nói này đủ lớn, cuối cùng Tô Tiểu Lai tỉnh lại từ trong mộng, mắt hơi mở, ánh mắt lơ mơ, đầu tiên là dụi mắt, rồi lau nước miếng trên miệng, thế này thật là thoải mái toàn thân nha, giường này đúng là... mềm mại êm ái mà, trong lòng không khỏi thở dài, chủ nghĩ tư bản tàn ác chính là giúp con người hưởng thụ nha~

Người bên dưới bị đè cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu không mặn không nhạt. “Em còn tính đè lên mình anh bao lâu nữa?”

Tô Tiểu Lai kinh hoàng.

“A...” La to một tiếng.

Tiếp theo chút thông minh của cô theo hướng nhìn lên người anh mà mở ra, cơn ngái ngủ biến mất, che miệng lại, cô trừng lớn mắt nhìn Trình Thiếu Phàm. “Em, em... sao lại...lại...”

“Lại nằm trên người anh ngủ cả đêm cộng với cả buổi sáng nay nữa, đúng không?” Trình Thiếu Phàm rời rạc gân cốt, bị đè lâu như vậy đúng là đủ mệt.

Tô Tiểu Lai vô cùng bối rối 囧囧囧, sao cô lại đè anh cả một đêm mà không hề có cảm giác, ư, sai lầm nghiêm trọng rồi. TT~TT

Cô khiếp sợ nhìn anh. “Anh, em xin lỗi...”

Biểu hiện của Trình Thiếu Phàm rất ôn hòa, không có dấu hiệu gì là nổi giận, nheo mắt lại nhìn cô. “Em đè anh cả một đêm không đủ, còn chảy cả nước miếng lên quần áo của anh.” Nói xong chỉ chỗ nước miếng đó cho cô xem. [==||||||||||]

Mặt Tô Tiểu Lai nhất thời đỏ lựng lên như đít khỉ, chuyện dọa người cứ từng chút từng chút đến thế này...

Cô cắn răng, vẻ mặt vô cùng không tự nhiên. “Em, em ra ngoài trước...”

Cô ủ rũ mở cửa, kéo cánh cửa ra. Hai người đang dán lỗ tai ngoài cửa nghe lén ngã nhào vào phòng, Tô Tiểu Lai hoảng sợ, Trình Thiếu Phàm cũng từ trên giường đứng lên. Mẹ cô đứng vững lại, lắc lắc cánh tay, nói như không. “A, đều dậy cả rồi, chúng ta muốn gọi các con ăn cơm, phải không, ba nó?”. Nói xong nháy nháy mắt nhìn ba cô.

Ba cô sửng sốt, nhưng lập tức phụ họa. “Đúng vậy, cũng đã mười một giờ rồi, đồ ăn đã chuẩn bị xong cả.”

Mẹ cô đứng một bên tươi cười. “Đúng vậy, hai con mau rửa mặt, rồi đi ăn cơm.” Nói xong liền lôi ba cô chạy nhanh như chớp ra khỏi phòng.

Con lại hai người trong phòng, anh nhìn em, em nhìn anh, chẳng biết ai đang nghĩ gì.

Cơm trưa.

Bốn người ngồi quanh một bàn, có cảm giác giống gia đình bốn người hòa thuận.

Trên bàn là một mâm đầy ắp đồ ăn, mẹ cô lại còn nhiệt tình gắp cho hai con, không ngừng thúc giục cô ăn. “Tiểu Lai à, đây là thịt nướng con thích nhất đấy, còn có sườn xào này, đưa bát đây, ăn nhiều một chút, gần đây xem con gầy quá. “

“Thiếu Phàm, con cũng nhiều một chút đi, gần đây mẹ đã học được cách chiên thịt gà có hương vị thế này, sao nào, ăn ngon không?”

Chưa đến một phút, bát của hai người đã vun lên thành núi.

“Vâng, mẹ Tô làm đồ ăn thì nhất định là ngon rồi.” Mẹ cô với Trình Thiếu Phàm vô cùng hợp rơ nhau luôn, bởi vì trong nhà này Trình Thiếu Phàm rất hay nịnh hót mẹ, điểm ấy đã sớm bị Tô Tiểu Lai nhìn ra. Bất luận mẹ cô muốn làm cái gì, anh đều nhất nhất làm theo, đôi lúc cô thấy, hai người đó mới là mẹ con thực sự ấy chứ.

Giọng mẹ cô yêu thương cưng chiều.

“Ôi giời, con gọi mẹ Tô làm gì, nên đổi lại thành mẹ có hơn không?” Mẹ cô tuyệt nhiên chẳng bao giờ khiêm tốn.

Tiểu Lai “phụt” một tiếng, ngụm cơm phun ra ngoài, lệ từ khóe mắt sắp trào ra.

Trình Thiếu Phàm ngồi bên cạnh vỗ vỗ lưng cô, lại còn đưa cho cô khăn tay, không hề trách cứ cô. “Lớn như vậy rồi, mà chẳng bao giờ cẩn thận, đến khi nào em mới làm cho ba mẹ an tâm được đây?”

Ba mẹ? Đúng là sửa xưng hô nhanh thật nha ~.~

“Khụ khụ khụ.”

Tô Tiểu Lai càng nghẹn dữ hơn, nước mắt đã chảy thành hai hàng ròng ròng.

Chuyện sao lại thành thế này chứ? Hai ngày nay đã xảy ra những chuyện rất kinh hoàng, cô nhất thời không thừa nhận nổi.

Ngay sau đó, cô nhìn khuôn mặt tươi cười của mẹ, không khí này thật giống một gia đình.

Trong thời gian ngắn ngủi Trình Thiếu Phàm cùng ba cô bàn chuyện làm ăn này nọ, mẹ cô cũng biết giữ kẽ không xen mồm vào. Bỗng nhiên, mẹ cô như nhớ ra cái gì đó, vỗ đùi, ngắt ngang bọn họ, “Đúng rồi, thiếu chút nữa quên, Thiếu Phàm, mẹ thấy nhà con có một thứ rất hay nha.”

Tim Tô Tiểu Lai bỗng thấy hoảng loạn, một dự cảm xấu dâng lên trong lòng, mẹ cô không phải là muốn tạo ra một chuyện tình kinh thiên động địa đó chứ? Cô chỉ biết chắp tay cầu nguyện, mong sao tất cả chuyện này đều nhanh nhanh chấm dứt đi. TT___TT

Trình Thiếu Phàm bày ra một vẻ mặt hứng thú. “Vâng, mẹ, nhìn trúng cái gì trong nhà thì cứ nói thẳng, cùng một nhà cả mà, khách khí làm chi.”

Cùng một nhà cả mà, xem miệng lưỡi ngọt như mật kia kìa, mẹ cô trong lòng mừng rỡ, run rẩy cả người.

Tim Tô Tiểu Lai đập thình thịch, không lẽ...

Quả nhiên...

“Mẹ nhìn trúng cái giường lớn trong phòng Tiểu Lai đó...” Mẹ cô giả bộ làm vẻ ngượng ngùng.

Lúc này ba cô chợt cười sặc sụa, ba Tô đáng thương không kịp đợi có người đến an ủi.

Chợt nghe mẹ cô nói tiếp. “Cái giường lớn kia thật là vô cùng thoải mái nha, giường ở nhà thật quá cứng, mẹ thì lại bị bệnh đau lưng, mẹ nghĩ có thể...” Đây chẳng phải là khổ nhục kế sao, ôi chao, mẹ cô thật là gian xảo.

Không cần đợi cô nói, ba cô liền lên tiếng. “Giường trong nhà không phải mới thay cái mới sao? Hai ngày trước bà còn tấm tắc khen ngủ thoải mái lắm mà...”

Câu còn chưa nói xong, chợt nghe “Ai da “ một tiếng, mẹ cô đạp một phát vào chân ba cô.

Tô Tiểu Lai chỉ có thể cảm thán trong lòng, mẹ cô mới là người vô địch nha, ba đáng thương của cô, giờ phút này, cô chỉ có thể dành cho ba một ánh mắt thương hại thôi.

“Vâng, hai ngày sau con sẽ cho người chuyển qua.” Trình Thiếu Phàm đương nhiên là hiểu được ý nghĩ của mẹ cô, hai người đã đạt tới trình độ ăn ý khó ai sánh được, hơn nữa còn càng ngày càng tăng.

Nghe hết câu này, trái tim bé bỏng Tô Tiểu Lai bắt đầu vỡ ra trăm mảnh.

Cô giương mắt nhìn, vừa lúc bắt được ánh mắt đồng tình của ba, tình phụ tử có thể nói là tâm tưởng liên thông nha~

Tiếp theo, cô lại phải nghe mẹ và Trình Thiếu Phàm nói chuyện.

“Thiều Phàm à, ba ngày nay để con phải bận bịu rồi, hôm nay chúng ta dự định trở về nhà.” Mẹ cô nói.

“Sao gấp như vậy? Không phải mẹ nói muốn tĩnh dưỡng ở đây vài ngày sao? Con và Tô Tiểu Lai sẽ đưa mẹ đi dạo thật chu đáo.”

“Sau khi hai đứa kết hôn mẹ còn nhiều thời gian ở lại đây mà, chiều nay ba mẹ sẽ về.”

Tô Tiểu Lai cúi đầu vào bát cơm không lên tiếng, thấy dù sao cũng chẳng thể cứu vãn được, biến bi phẫn thành thèm ăn cũng tốt, cô liếc ba một cái, chỉ thấy ba cô đang ra sức cắn chân gà, như muốn phát tiết cái gì đó, này, chẳng lẽ cô với ba cô có cùng ý nghĩ sao?

Hu hu, hai cha con đáng thương đồng cảnh mà.

Buổi chiều, mẹ cô hân hoan đem cái giường lớn về nhà, việc làm của mẹ cô chỉ có thể dùng hai từ nhanh nhẹn để hình dung. Lúc này, mẹ cô đang ngồi trong xe, kéo cửa kính xuống, nhìn Tô Tiểu Lai ngoắc tay, cô hiểu ý đi tới, nghe mẹ cô rì rầm vào tai. “Tiểu Lai, lấy kinh nghiệm của mẹ con làm chuẩn, con nên sớm sinh một đứa nhỏ đi.”

Tô Tiểu Lai lập tức mặt đỏ tai hồng.

Cô nhìn người đang mỗi lúc một xa, vẫy vẫy tay chào kia, tâm trạng lại chùng xuống tới đáy.

Lúc này, bên cạnh thình lình có tiếng nói. “Mẹ vừa nói cái gì với em thế?”

Mặt Tô Tiểu lại lập tức ửng hồng thêm lần nữa, lắp bắp nói. “Không có, không có gì...”

Về đến nhà, Trình Thiếu Phàm nhàn nhã ngồi xem TV, tâm tình cứ như là chương trình TV nào cũng có thể chịu đựng được, cả chương trình giải trí nhàm chán anh chẳng bao giờ xem cũng ngồi chăm chú nhìn, Tô Tiểu Lai khiếp sợ, tâm tình anh không phải là tốt bình thường đâu nha.

Như vậy chẳng phải sẽ dễ chịu hơn sao? Vì thế cô từ từ đi qua, khóe môi cố ngăn nụ cười.

“Anh, uống ly nước.”

“Ừ”.

“Anh, hôm nay, anh không cần đi làm sao?” Vẻ mặt nhăn nhó hỏi.

“Ừ.”Anh liếc mắt nhìn cô một cái.

“Chúng ta đi mua thêm giường đi.” Cô đề nghị.

“Để làm gì? Trong nhà có thiếu đâu.”

Vẻ mặt Tô Tiểu Lai tối sầm lại.

“Thế sau này em ngủ thế nào?”

“Không phải còn một chiếc giường à?”

“ ...” Chẳng biết nói gì hơn, anh cô quả là đùa giỡn vô lại hơn người bình thường nhiều. T.T

“Em muốn mua giường cũng không phải không được.” Anh suy nghĩ nửa giây rồi do dự nói.

Mắt Tô Tiểu Lai rạng rỡ sáng lên.

“Giá cái giường đó cũng không kém 3000 tệ, tiền lương của em,... Khấu trừ đi là được.” Một chậu nước lạnh dập hẳn ảo tưởng của cô. TT______TT

Gì vậy?

Một tiếng sét xanh xẹt ngang tai.

Đánh chết cô cũng không làm.

Bác Mao chủ tịch là quan trọng nhất nha, hơn nữa, vài ngày sau là tới khai giảng rồi, cô để tiền mua giường lớn, đáng sao? Cuối cùng cô cũng chẳng chẳng được hưởng tiện nghi đó, thôi quên đi, nhẫn nhịn vài ngày vậy.

Đầu cô gật như giã tỏi “Em thấy cũng không cần đâu, một chiếc giường cũng có thể ngủ mà.”

“Đúng rồi, thiếu chút nữa anh quên mất, tháng này em không hề chuẩn bị cho cuộc thi, ngay cả môn chính trị cũng không hoàn thành, không có tiền lương đâu.”

Bùm một cái, Tô Tiểu Lai bị chém thành mấy cánh hoa rơi rụng lả tả.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Zjnxinh2013, hanayuki001, heohaitac, linhlinhmieu, lê hằng, thtrungkuti
     

Có bài mới 19.11.2013, 12:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34: Thông suốt

Lại nói, từ ngày anh và cô ngủ chung tới nay, Tô Tiểu Lai phát hiện rằng tâm trạng của anh càng ngày càng tốt, mặt mày lúc nào cũng phơi phới hớn hở tựa gió xuân, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời, thật là cả con người cứ như vừa được cải cách, đang ở trong mùa xuân tươi đẹp vậy. Mấy ngày hôm nay, cô yêu cầu bất cứ cái gì anh đều sẵn sàng đáp ứng. Quả thực anh của ngày hôm nay với anh của những ngày trước là hai người-hoàn-toàn-khác-nhau đó. Đây là một ví dụ điển hình: Ngày hôm đó, khi anh tan tầm trở về nhà….

Cô nói: “Anh à, em không muốn đi học chính trị nữa đâu” Thực ra cô biết xin xỏ thế nào thì anh cũng không đồng ý, thế nhưng không thể ngờ rằng anh trả lời rất nhẹ nhàng: “Ừ”

Tô Tiểu Lai ngẩn người ra, mất hồn! Nghi ngờ chính mình tai ù nghe nhầm, cô nói lại một lần nữa: “Anh! Em Nói Là Em Không Muốn Đi Học Chính Trị Nữa!!!”

Anh nhẹ nhàng cười: “Ừ, Ở Nhà Tự Học Cũng Như Nhau Thôi Mà!”

Tô Tiểu Lai hóa đá.

Tuy nhiên, điều làm cô kinh ngạc nhất là mỗi buổi sáng tỉnh dậy, cô đều được phục vụ một bữa sáng ngon lành. Thực sự là “thụ sủng nhược kinh” đó, trước kia đừng mơ mà được như thế này! Cái việc chuẩn bị bữa sáng này không phải là nhiệm vụ của cô sao? Còn nữa, buổi tối, anh cũng không sai cô làm việc này nọ ,bắt cô chạy lăng quăng khắp nhà nữa. Nếu như trước kia, nhà mà có cái gì bừa bộn nhìn chướng mắt, anh sẽ vung tay lên, bàn tay năm ngón chỉ huy cô làm việc: “Tiểu Lai, dọn cái này!”, sau đó “Bẩn quá! Lau cho sạch vào!” Nhưng mà, bây giờ thì thay đổi hết. Anh tự tay dọn dẹp sửa sang lại căn nhà, thậm chí người ghét đụng chạm tới rác rưởi như anh còn tự tay mang rác đi đổ nữa O____O

Tiểu Lai cảm thấy cái việc này rất quái, rất sợ. Anh có phải là bị trúng tà không?

Ngày qua ngày, cô sống thoải mái bao nhiêu thì linh cảm điềm xấu trong lòng cô cũng ngày một lớn dần.

Âm mưu, việc này có mùi âm mưu gì đó.

Tô Tiểu Lai quan sát tất cả mọi hành động của vị tổng giám đốc kia, rốt cuộc vào một ngày, cô cũng ngộ đạo!

Hôm nay, anh phá lệ, 5 giờ chiều đã về nhà. Tô Tiểu Lai đang xem chương trình giải trí, liếc mắt một cái thấy anh tay xách nách mang túi to túi nhỏ. Cô còn chưa chào anh, anh đã vọt vào phòng bếp rồi. Không lẽ hôm này anh muốn đích thân xuống bếp à??

Tô Tiểu Lai thong thả đi vào nhà bếp, hỏi: “Anh, muốn em giúp không?”

Trình Thiếu Phàm không quay đầu lại, giọng dịu dàng: “Không cần đâu, em ra phòng khách xem TV tiếp đi”

Tiểu Lai nhẹ nhàng “Vâng”, lại bò ra phòng khách.

Chưa đến một tiếng đồng hồ sau, trên bàn ăn đã bày đủ loại màu sắc, đầy đủ hương vị, đa dạng thể loại. Tiểu Lai chép chép miệng nuốt nước miếng. woa woa woa, sao mà cô có cảm giác anh vẩy đũa thần làm phép chứ không phải tự mình nấu nhỉ? Đồ ăn này nhìn còn hấp dẫn hơn cả đồ ăn mẹ làm nữa ~~ Tuy rằng lần trước cô đã nhìn thấy một bàn đầy ắp đồ ăn, nhưng không hứng thú như ngày hôm nay.

Thiếu Phàm xới cơm, đưa cho Tiểu Lai: “Sao còn ngẩn người thế? Mau ăn đi”

Tiểu Lai tỉnh lại, nhận lấy bát cơm Thiếu Phàm đưa, nắm đôi đũa, thế nhưng lại không thể động thủ, mắt chớp chớp nhìn rất nghiêm trọng.

Thiếu Phàm nhìn cô bất động nửa ngày, gắp cho cô một miếng rau: “Rau xào chua ngọt, ăn thử đi nào”

Ăn thử một miếng, cô hoảng hồn. Trời ơi đất hỡi, tại sao lại ngon như thế chứ? Cô không hề do dự, lia đũa càn quét những đĩa thức ăn khác. Hê hê hê, bí kíp “nhị đũa chỉ” được vận dụng triệt để. Ba chén cơm, hết sạch bàn ăn!!!!

Thiếu Phàm ăn chưa no, nhưng lại buồn cười nhìn cô: “Sức ăn của em tốt thật! Nhưng mà buổi tối đừng nên ăn nhiều như thế. Về sau anh mỗi ngày đều nấu cơm cho em ăn mà.”

Tô Tiểu Lai một miệng đầy cơm đang nhai ngấu nghiến, thiếu chút nữa đã phụt ra khắp mặt Thiếu Phàm. “Về. Sau. Anh. Mỗi. Ngày. Sẽ. Nấu. Cơm. Cho. Em. Ăn. Mà!” Phật tổ ơi, đây là nhà tư bản trước giờ chỉ biết bóc lột người khác đó sao?

“Anh, sao tự nhiên lại…lại đối xử tốt với em thế?” Cô nhỏ giọng hỏi.

“Cái này mà cũng hỏi nữa sao? Em là vợ chưa cưới của anh, anh phải đối xử tốt chứ?” Anh nói với vẻ rất thoải mái, giống như đây là chuyện đương nhiên.

Tô Tiểu Lai bực mình, cái kiểu trả lời qua loa thế này mà cũng được à? Tại sao lúc nào mở miệng ra cũng nói cô là “vợ chưa cưới” chứ? Cô còn chưa nói lời yêu mà? Ngay cả làm bạn gái cũng chưa được làm nữa là… Đang là em gái, đùng một cái liền lên “level” là “Vị Hôn Thê ~”..Ý giời ôi thế này nên vui hay là buồn đây? =____=

Sau khi ăn xong, Tiểu Lai chủ động rửa chén. Dù gì thì anh cũng đã nấu một bàn đầy thức ăn như thế rồi, cô cũng phải động tay động chân làm gì đó chứ. Hơn nữa, cô trốn việc cũng lâu, tiền tiêu sắp hết rồi. Từ Tố lại vừa khéo gọi điện rủ cô mai dạo phố, tại sao không nhân dịp này mà làm việc lấy tiền ăn chơi????

Một bàn tay ngáng qua, giành hết chồng bát đĩa từ tay Tiểu Lai: “Để anh giúp cho nào”

Tiểu Lai hơi hơi khó chịu, anh mà cứ tốt như thế thì lấy đâu ra cơ hội kiếm tiền đây? Không có tiền thì làm sao sống thoải mái đây? Aizz.

Buổi tối, Tiểu Lai ở phòng khách do dự. Một hồi lâu thật lâu sau đó, cô quyết định dù cho có phải chết vẫn phải liều mạng mà thực hiện kế hoạch này.

Sau đó là: “Anh, uống cà phê nè..”

Thiếu Phàm buông tập tài liệu trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn cô cười: “Người ta nói buổi tối uống cà phê là khó ngủ lắm”

Chết rồi chết rồi, gặp chướng ngại vật rồi. Mọi bữa đều ghiền uống cà phê mà? Sao bữa nay lại thế này? Hừm, hoạch họe được lắm.

Triển khai phương án khác.

“Anh, em pha cho anh ly sữa rồi nè” Tiểu Lai tiếp tục công cuộc nịnh bợ, đi thong thả về phía thư phòng.

Thiếu Phàm ngẩng đầu: “Em không nhớ rồi, anh không thích ăn đồ ngọt”

Ơ…cái này cô biết. Nhưng mà tại nóng vội quá nên quên (_ _|||)

Thôi được rồi, cô ráng nín nhịn cơn tức, lại mò tới thư phòng một lần nữa

“Anh, em gọt trái cây cho anh rồi nè, anh ăn một tí đi mà.” Tô Tiểu Lai cười quyến rũ, thế này thì hết đường trốn nhé !

Ai ngờ, Thiếu Phàm lại phun ra một câu: “Buổi tối anh ăn nhiều như vậy đã no muốn chết rồi. anh không ăn nữa, em ăn đi!”

What o.O? Người ăn nhiều phải là cô chứ? Tuy nhiên, cô vẫn ra vẻ tươi cười…

Tô Tiểu Lai bực mình quá đỗi, đi lên rồi lại đi xuống, một dĩa trái cây đã được cô cho “siêu thoát”. Lại có khí thế rồi !!!!

Tiếp tục chiến đấu !!!

Mang bộ mặt cười quyến rũ, Tiểu Lai ỏn ẻn: “Anh ~ anh làm việc lâu rồi, chắc mệt lắm đúng không ? Để em mát-xa cho anh nha~” Chắc chắn sẽ không cự tuyệt nữa rồi. hahahahahahah…….

Không trả lời, nghĩa là bằng lòng, được rồi, tiền mát-xa đã bay về phía túi áo cô rồi.

Đôi tay yên lặng đặt lên đầu vai anh, chưa kịp mát-xa xoa nắn thì đã “Bốp!” một tiếng rõ to.

Này......

“Tiểu Lai, em bận cả tối rồi, không thấy mệt sao ? Đi ngủ trước đi.”

Một tiếng sét xanh xẹt qua đầu Tiểu Lai.

Đúng thế, cô bận rộn cả buổi tối! Bận rộn việc nghĩ kế hoạch moi tiền, thế mà tiền vẫn không vào tay. Đột nhiên Tiểu Lai có ý nghĩ: Mọi việc không thành đều là do anh làm khó. Mỗi ngày đều hầu hạ phục dịch cô như thế hóa ra là không muốn xì tiền lương cho cô đây mà….Cô tủi thân đứng lên, thấp giọng nói: “Em không muốn làm vị hôn thê của anh…” Một câu nói không đầu không đuôi.

“Vậy ý em là em muốn làm vợ chính thức của anh đúng không?” Thiếu Phàm đùa đùa.

Tiểu Lai mặt hơi đỏ, cô vừa nói cái quái gì vậy? Tại sao lại buột miệng nói ra câu nói kia chứ. Chắc là mấy ngày hôm nay anh cứ lải nhải cái từ "”vợ chưa cưới” với cả “vị hôn thê “ nên cô bị ám ảnh rồi.

“Em..em đi ngủ đây” Không khí trong phòng hiện giờ rất xấu hổ, cô chỉ có nước bỏ chạy.

Nằm trên giường trằn trọc, mắt mở thao láo. Mãi mà vẫn không ngủ được!!! Cô nhìn ra phía cửa sổ, ánh trăng thật sáng quá. Trong lòng cô lại cảm thấy buồn buồn, cô với anh hiện giờ là quan hệ gì, như thế nào ? Cô có thích anh không ? Không, đương nhiên là không rồi… Sao lại có cái khả năng đó nhỉ ? Trước đây anh đối xử với cô như mẹ ghẻ, cái gì cũng xét nét, này không cho làm, kia cũng không cho làm ! So với ba mẹ thật cô thì còn “phát xít” hơn vạn lần. Cô đương nhiên là sẽ không thích ác ma kia rồi. Nhưng mà, tại sao ngày đó khi cô đau bụng do viêm dạ dày, người mà cô nghĩ tới chính là anh ? Trên thế giới này, có lẽ, trừ ba mẹ ra thì anh là người cô tin tưởng nhất. Bởi cô biết, anh sẽ không đem cô đi bệnh viện. Dù ở trong tình huống nào anh sẽ cố bảo vệ cô thật tốt, không làm cô bị tổn thương. Hóa ra, cô đã dựa vào anh nhiều đến thế…. Cô đột nhiên nghĩ, nếu có một ngày, anh dẫn chị dâu tương lai về nhà ra mắt thì cô sẽ như thế nào? Có thực là sẽ vui vẻ không ???

Nghĩ thế, từ tận sâu trong đáy lòng, cô cảm thấy đau, cơn đau cứ âm ỉ. Cô rất sợ hãi, hy vọng ngày đó sẽ vĩnh viễn không bao giờ tới.

Lúc đó, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy, cắt ngang mạch suy nghĩ của cô. Trong lòng Tiểu Lai bỗng an tâm, anh không phải vẫn đang ở bên cô sao?

Tiểu Lai nhắm mắt, nhẹ nhàng ngủ thiếp đi.

Nửa đêm.

Những tiếng kêu la thất thanh đầy sợ hãi phá vỡ sự yên tĩnh của buổi khuya.

“Không..không cần…không phải…không…..”

Tô Tiểu Lai bừng tỉnh, ngồi dậy, trán đã ướt đẫm mồ hôi.

Trình Thiếu Phàm ở một bên cũng bị cô đánh thức, vội vàng bật đèn ngủ đầu giường, sốt ruột hỏi Tiểu Lai: “Em làm sao vậy, gặp ác mộng ư ?”

Tô Tiểu Lai bình tĩnh lại, trải qua hai giây, cô đột nhiên bổ nhào lên người anh khóc rống lên: “Anh, anh làm em sợ quá. Em còn nghĩ…còn nghĩ…” Cô nức nở, cả người run run…

Thiếu Phàm lòng tê rần, vỗ nhẹ lưng cô, anh ủi: “Sao thế ? Cô bé ngốc này, chỉ là mơ thôi mà”

Tiểu Lai khóc càng ngày càng to, vừa khóc vừa kéo, vùi đầu vào ngực anh.

Trình Thiếu Phàm nhíu mi, dựng cô dậy, đi lấy khăn mặt. Nhưng mà cô cứ bám dính lấy anh, vùi đầu khóc.

“Tiểu Lai, ngoan nào, đứng lên, trên người toàn là mồ hôi lạnh, em sẽ bị cảm mất” Anh dịu dàng khuyên giải, bị sốt là điều cô ghét nhất, vì như thế cô sẽ phải đi khám bác sĩ.

Tiểu Lai nhất quyết không nghe, chỉ sợ cô vừa lỏng tay, anh sẽ biến mất mãi mãi.

Đó là vì…cô mơ thấy anh kết hôn với La San. Từ xa xa, cô nhìn thấy La San cầm tay anh tiến vào nhà thờ. La San mặc chiếc váy cưới màu trắng giản dị nhưng vẫn không kém phần quý phái, xứng với khí chất tao nhã thanh cao của cô ấy. sau đó, anh trước mặt quan khách hôn môi cô dâu, nhìn cảnh đó, trái tim Tiểu Lai dường như vỡ tung. Không biết cô lấy dũng khí từ đâu ra, lao vào đám đông ngăn cản hôn lễ này! Anh dắt tay La San chạy khỏi nhà thờ, cô đuổi theo sau. Đuổi mãi, đuổi mãi, cuối cùng tưởng chừng như đã bắt kịp thì bỗng nhiên một đám người vây quanh cô, cô tức giận gọi tên anh, nhưng anh không hề chú ý, biến mất…. Cô quá sợ mà tỉnh lại rất nhanh.

Trình Thiếu Phàm thấy cô ôm chặt cứng, đành phải dìu cô đi vào phòng tắm lấy khăn mặt. Tiểu Lai lại siết chặt vòng tay hơn, tựa như con mèo nhỏ bị dọa cho sợ hãi. Việc Tiểu Lai bỗng nhiên ôm anh chặt như thế này, Thiếu Phàm hơi khó hiểu. Mặc kệ, dù cho việc này có liên quan đến ác mộng hay không, thì cuối cùng cô vẫn tiếp nhận anh, gần gũi với anh. Điều đó cho thấy Tiểu Lai rất coi trọng anh, xem anh là chốn bình yên. Thiếu Phàm thấy lòng ấm áp cực kỳ….

Ngày hôm sau, 10 giờ sáng, Tiểu Lai tỉnh lại. Xoa xoa đôi mắt sưng đỏ, cô phát hiện anh hôm nay không đến công ty, đang ngồi ở sofa xem báo và giấy tờ. Cô vọt vào phòng tắm, lấy nước tấp lên mặt, vỗ vỗ trái tim đang đập hỗn loạn…Chết rồi, nguy rồi, bây giờ chỉ cần thấy anh cô đã đỏ mặt, nhịp tim tăng nhanh đột biến. Không, không được, phải tỉnh táo lại. Vì thế cô lại tiếp tục vỗ mặt bằng nước lạnh. Mới ngẩng đầu lên, cô đã sợ hãi thét một tiếng: “A!” to rõ to. Thiếu Phàm vội vàng đi vào, lo lắng hỏi: “Sao thế em?”

Tô Tiểu Lai nhìn hai mắt to đỏ như đít khỉ của mình, nhìn rất gớm, rất kinh khủng, không thể để cho anh nhìn thấy được.

Sắc mặt Thiếu Phàm trầm xuống: “Sao măt lại đỏ thế? sốt rồi sao?”

Sốt? Sốt cái gì mà sốt! Đây gọi là hiện tượng thường thấy của mối tình đầu !!! =_____+

Ơ, cô cuối cùng cũng thông minh ra rồi đó Tiểu Lai~ o[╯□╰]o

Tô Tiểu Lai theo kẽ hở giữa các ngón tay, chạy nhanh đến bên người Thiếu Phàm, vùi đầu vào ngực anh nức nở khóc: “Anh, em không sao, tại nóng quá, anh ra trước đi”

Nóng? Thiệt không? Trong nhà mở điều hòa mà?

Thiếu Phàm cảm thấy kỳ quái, bất chấp sự nài nỉ van vỉ của cô, đi qua đi lại, cố gắng gỡ tay cô ra, nhìn mặt cô một cái. Nhưng mà cô cứ quay mặt né. Tiểu Lai nghĩ: Xem xem cái gì, xem một cái là chết bất đắc kỳ tử luôn giờ!

“Sao mắt sưng thế, lại còn thâm quầng nữa? Để anh lấy đá cho em chườm nhé!” Trình Thiếu Phàm nhăn mày, trong lòng xót xa, aizz, đều do anh tối qua sơ ý quá.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: hanayuki001, heohaitac, thtrungkuti
     
Có bài mới 19.11.2013, 12:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 35: Thay hình đổi dạng

Vì vậy Tô Tiểu Lai ngoan ngoãn nằm trên sofa trong phòng khách, tùy ý để anh cô chườm đá, ngón tay ấm áp thỉnh thoảng khẽ chạm vào hai má của cô, trong người không nhịn được một trận khô nóng, khoảng cách gần như vậy, cô thậm chí còn có thể cảm nhận hơi thở nam tính đặc trưng của anh, đột nhiên cô thấy như thế này thật lạ lẫm, một thứ tình cảm nam nữ khi ấy nhẹ nhàng len lỏi trong tim cô.

Không được, không được nghĩ lung tung, cô điên rồi, cảm giác thích một người kỳ diệu như vậy sao?

Cô lẩm nhẩm trong bụng tưởng như đã được một nghìn lần, đừng nghĩ, đừng nghĩ, đừng nghĩ nữa, điên thật rồi, Tô Tiểu Lai…

Đột nhiên, cô nhớ ra chuyện gì đó còn khủng khiếp hơn chuyện này, hình như là cuộc hẹn của cô và Từ Tố…

Cô “A” một tiếng rồi từ sofa nhảy dựng lên, không thèm để ý đến cái khăn chườm đá, Trình Thiếu Phàm bị cô làm cho hoảng sợ, nha đầu này, sao lại luôn bất chợt nhảy dựng lên thế này?

“Không ổn, không ổn rồi, em hẹn với Từ Tố mười giờ gặp nhau ở quảng trường trung tâm, chết chắc rồi, chết chắc rồi…”

Miệng còn đang lẩm bẩm, chân đã chạy về phòng để thay quần áo.

Trình Thiếu Phàm không nhanh không chậm lấy từ túi của mình ra điện thoại, đưa cho cô, mặt không chút thay đổi, Tô Tiểu Lai hoang mang, “Chi vậy ạ?”

“Gọi điện thoại cho cô ấy, bảo em không đi được. Bộ dạng em như thế này mà còn muốn đi ra ngoài sao?” Sắc mặt anh tối đen.

Cũng đúng nha, bộ dạng cô như thế này còn có thể đi ra ngoài gặp người khác sao?

Cô nghĩ ngợi, cuối cùng cũng về phòng lấy điện thoại mình gọi cho Từ Tố.

Điện thoại vừa được nhận, phía bên kia liền truyền đến tiếng hét chói tai, kinh động được cả quỷ.

“Tô Tiểu Lai, cậu đừng nói với tớ là hôm nay cậu không tới được đấy nhé? Hôm nay bất luận giá nào cậu cũng phải đến đây, gan thật, dám cho tớ leo cây à? Còn nữa, thiếu chút nữa tớ quên, lần trước sắp xếp cho cậu xem mặt, cậu liền không thèm để ý đến tớ? Còn nữa nha, cậu và anh cậu sao lại thế này? Hôm nay cậu nhất định phải khai hết cho tớ.” Thật là muốn khóc thét lên đi được mà TT_______TT.

Kỳ thật, mục đích của Từ Tố chính là tin đồn hiện nay, con nhóc Tô Tiểu Lai này phải chăng đạp trúng cứt chó hay sao mà lại vận đỏ thế này, cư nhiên bắt được cực phẩm như Trình Thiếu Phàm, cô nhất định phát huy hết tinh thần bà tám tài năng, điều tra rõ mọi chuyện.

Tô Tiểu Lai lo lắng không thôi, nói quanh co nửa ngày, “Chuyện đó, tớ…” Cô còn đang tìm cớ, nếu nói sự thật là mắt cô bị sưng thì Từ Tố lòng dạ còn cứng hơn cả đá kia nhất định không chút lưu tình mà bảo, “Dù sao cũng không ai biết cậu, mang mắt kính là được.”

Bất thình lình, điện thoại trong tay bị người nào đó cướp mất, nghe thấy anh nói, “Xin chào bạn học Từ, Tiểu Lai thực sự không đi được, mắt của em ấy sưng rất to, anh sợ nắng bên ngoài quá gắt, sẽ gây hại cho mắt em ấy.” Anh dừng một chút, cố ý liếc nhìn Tô Tiểu Lai một cái, nói tiếp, “Nếu em rảnh như vậy, thì cứ đến nhà anh chơi đi? Dù sao Tiểu Lai ở nhà có một mình, không ai để nói chuyện…”

Còn không chờ anh nói xong, bên kia đã đáp, “Được, em từ lâu đã muốn đến nhà anh! Nói cho em biết địa chị, em đến ngay.” Cô ước gì mình có thể ngay lập tức bay đến đó, a, gossip girl đến đây.

Trình Thiếu Phàm tắt điện thoại, nhìn cô chăm chú, “Còn không mau đến sofa nằm, mắt đã khỏi rồi à?”

Tô Tiểu Lai chớp chớp đôi mắt đáng thương đang sưng đỏ, như trẻ con chạy ngay đến sofa nằm xuống.

***

Từ Tố phóng đến ngay tức khắc, à không, phải nói là vừa lúc qua giờ ăn cơm trưa.

Vừa mới bước vào nhà xong, Từ Tố đã túm ngay Tô Tiểu Lai vào thư phòng, đóng chặt cửa phòng, Tô Tiểu Lai thấy trận địa xảy ra lúc này khiến hoảng sợ, vội vàng bảo vệ ngực, lùi về sau vài bước, “Từ Tố, cậu muốn làm gì đấy?”

Chỉ thấy Từ Tố thay đổi chóng mặt cái hình tượng thục nữ khi ăn cơm, xắn tay áo lên, hai tay chống nạnh, tiến từng bức đến gần cô, “Được lắm Tô Tiểu Lai kia, cậu và anh cậu ở cùng nhau đã bao lâu rồi hả??? Còn không mau thành thật khai báo cho tớ.” Vẻ mặt giận giữ, thanh âm tăng mạnh đề-xi-ben, dường như tăng gần đến độ cao của mẹ Tô luôn.

Tô Tiểu Lai đỏ bừng mặt, vội vàng chạy đến che miệng cô lại, “Từ Tố, cậu nói nhỏ một chút, anh tớ còn đang ở bên ngoài đấy.”

Từ Tố lơ đễnh, bỏ tay cô ra, gằn mạnh từng tiếng, “Sợ cái gì hả? Anh cậu còn thổ lộ với cậu trước mặt nhân dân cả nước còn gì.”

Tô Tiểu Lai xấu hổ cùng cực, nghẹn một lúc cũng không bật nói được câu gì.

Từ Tố thở dài, đột nhiên nói mấy câu thấm thía, “Tiểu Lai à, cậu nên quý trọng anh trai mình thật tốt nhé, người đàn ông hoàn hảo như anh ta có đốt đèn lồng đi tìm cũng không thấy đâu nhé.” Cái kiểu nói chuyện kia của cô nàng, từ tư thái, phong cách cho đến khí thế đều cực kỳ cực kỳ giống người mẹ đáng kính của Tô Tiểu Lai.

Đột nhiên vang lên tiếng đập cửa.

Nghe thấy bên ngoài có tiếng nói, “Tiểu Lai, buổi chiều nhớ chườm đá vào mắt, anh đến công ty đây. Còn nữa, giữ bạn em ở lại ăn cơm tối, anh sẽ về sớm.”

Tô Tiểu Lai ở bên trong nói vọng ra, “Vâng, em biết rồi.”

Từ Tố nháy mắt về phía cô, mặt méo mó. Tô Tiểu Lai âm thầm cảm thán trong lòng, nếu là người khác thì thấy mấy chuyện bàn tán này rất thú vị, nhưng xảy ra vào mình thì lại chẳng thấy vui vẻ gì.

Đây đúng là đi bàn tán người khác và được người khác bàn tán hoàn toàn khác nhau.

Đợi cho đến khi Trình Thiếu Phàm ra khỏi nhà, Từ Tố lại bắt đầu bắn pháo lên cô, “Tiểu Lai, tớ nhắc nhớ cậu, anh cậu chính là một người đàn ông hoàn mỹ, bên ngoài không biết bao nhiêu cô gái mơ ước đâu, trước không nói đến người khác, cứ nói đến bạn gái cũ La San này, nhan sắc so với cậu hơn ngàn vạn lần nhé...”

La San? Bây giờ chỉ cần nghe thấy tên này cô đều không không chế được lạnh run, cái cảnh trong mơ đáng sợ kia còn rõ ràng trong tâm trí.

“La San không phải là bạn gái cũ của anh tớ.” Tô Tiểu Lai vênh váo nói, “Là cô ấy đơn phương thích anh tớ mà thôi.”

“Vậy càng phải đề phòng, phụ nữ tương tư đơn phương tâm lý dễ phát cuồng lắm.” Từ Tố nghiễn nhiên thể hiện dáng vẻ chuyên gia tư vấn tình yêu.

Tô Tiểu Lai hơi choáng váng, La San này thục nữ mà, sao có khả năng trở thành người tâm lý phát cuồng chứ?

“Cậu đừng nói như vậy dọa người, cô ấy đã lâu không quấn quít lấy anh tới nữa rồi.” Tô Tiểu Lai khoát tay.

“Sao cậu biết cô ta không quấn quít lấy anh cậu? Nói không chừng một ngày nào đó cô ấy đã cướp mất anh trai của cậu rồi đó, cậu còn mơ hồ ở đây bình thản hả!” Ngữ khí Từ Tố đột nhiên nghiêm túc.

Được Từ Tố giảng giải như vậy, Tô Tiểu Lai bỗng thấy khủng hoảng tâm lý, ánh mắt làm ra vẻ đáng thương nhìn sang Từ Tố cầu cứu, “Vậy cậu bảo tớ nên làm thế nào, bạn tốt?”

“Tiểu Lai, cũng coi như cậu may mắn, đã kịp thời nhờ cậy người bạn tốt không có gì không làm được này.” Cô nàng vỗ bộp vào ngực Tô Tiểu Lai, sau đó nói thâm ý, “Nhắc đến chuyện của nam nữ, chị đây là am hiểu nhất, hôm nay chị đây sẽ bồi dưỡng miễn phía cho cô em, nào đến phòng khách, mang đồ ăn ra hầu hạ chị.” Cô nàng vẫy bàn tay to, Tô Tiểu Lai ngây người chậm nửa nhịp.

Cái người xưng là chị này, không phải nói sẽ bồi dưỡng miễn phí sao? o[╯□╰]o

***

Năm phút sau, Từ Tố bắt chéo chân lên ghế sofa, nhàn nhã ăn hoa quả, Tô Tiểu Lai kê cái ghế nhỏ ngồi một bên, còn tự động mang theo giấy bút, đúng là học trò ngoan ngoãn mà.

Lúc phun ra lần thứ n hạt nho, sau khi đã đánh chén no nê, cuối cùng Từ Tố bắt đầu nói và hành động mẫu mực, một phát đứng bật dậy, khí thế hùng hồn, hành động huy hoàng. Tô Tiểu ngồi một bên vỗ tay ào ào, hô to, “Hay.”

Từ Tố quay đầu, làm một số hành động đắc ý, ngoài đầu nhìn cô cười mê hoặc, sau đó lại làm kiểu pose quyến rũ người, khiến một dòng điện xẹt qua suýt đáng đổ Tô Tiểu Lai, nét đẹp tỏa ra mãnh liệt, ngay cả phụ nữ nhìn cô nàng cũng điên đảo huống hồ là đàn ông?

Phản ứng của Tô Tiểu Lai khiến Từ Tố rất hài lòng, cô tiến lên trước, một giọng nói mềm mại bật ra, “Honey, bị sức quyến rũ của chị thuyết phục hả?” Còn tặng kèm cho cô cái nháy mắt duyên dáng.

Tô Tiểu Lai âm thầm rơi lệ trong lòng.

“Tiểu lai, sao? Bài học thứ nhất xong, cậu phải thực hành ngay!” Từ Tố khôi phục trạng thái bình thường.

Gì vậy ... Nội dung bài học như thế nào cô có biết đâu?

Tô Tiểu Lai thấy Từ Tố hạ lệnh như vậy, lắc đầu nguầy nguậy, “Không được đâu, Tố Tố, cậu là người xinh đẹp nhất mà.”

“Tô Tiểu Lai, cậu không muốn cướp anh trai về sao?”

Câu này sao nghe không được tự nhiên thế, anh cô có bị người nào cướp đi đâu?

“...”

“Tớ quên mất, anh cậu ‘tạm thời thuộc khu bảo tồn của cậu’.”

Câu này Tô Tiểu Lai không thích nghe, đứng lên, lưng thẳng, ưỡn ngực, “Sao anh tớ lại là người ‘tạm thời thuộc khu bảo tồn của tớ’?” Trích nguyên văn câu đó, chợt thấy lo lắng hiện lên, “Mà ... tớ... tớ xấu vậy sao?”

Từ Tố chăm chú nhìn chằm chằm vào cô, đi vòng quanh đánh giá cô, vòng vo năm vòng cuối cùng thốt lên một tiếng rõ ràng, “Phải...”

Tô Tiểu Lai không chịu nổi, bị cô nàng làm cho sợ hãi, cái tiếng “phải” kéo dài của cô nàng đã khiến Tiểu Lai nội thương nghiêm trọng.

“Cậu nói gì mà phải hay không, nói như shit, táo bón thật.” Tô Tiểu Lai không kiên nhẫn tức giận nói.

Im lặng...

Từ Tố không nhanh không chậm, sờ cằm nham hiểm nói, “Phải đó... nhưng nói lại, trải qua ngày cải tạo hôm nay cậu vẫn có thể cứu chữa.”

Nội tâm Tô Tiểu Lai đầy rẫy bi thương đột nhiên thấy vui sướng, nửa thấy buồn nửa thấy vui, buồn vì cuộc đời không ban tặng cho cô nhan sắc thuộc tầm ‘tuyệt thế giai nhân’, cũng may cô là người lạc quan, sau ngày hôm nay có thể cải tạo mọi vấn đề đang thiếu sót được rồi, nào tinh thần AQ kia lui đi mau, trong lòng dấy lên ý chí chiến đấu hừng hực, trải qua ngày cải tạo hôm nay cô có thể trở nên quyến rũ, hào quang bắn ra bốn phía, quyến rũ vô cùng.

Thấy cô nhổm người dậy, “Từ Tố, bây giờ hãy cải tạo tớ đi.” Một câu nói đầy hiên ngang lẫm liệt.

Từ Tố hơi giật mình, nhưng rồi nghiêm túc ngay nói, “Được, trước tiên cậu phải thay ngay cái áo ngủ hello kitty này đi nhá, từ hôm nay trở đi tất cả phong cách đáng yêu ngây thơ phải say goodbye hết, biết không?”

Ý chí hừng hực chiến đấu giờ không còn tồn tại, cô ôm chặt lấy chiếc áo ngủ đau lòng nói, “Cái áo ngủ này tớ yêu nhất đừng cải tạo cả áo ngủ mà?” Tô Tiểu Lai cầu xin nói.

Từ Tố chém triệt để, “Không được, cái áo ngủ đó phải vứt đi. Nhìn La San đấy, tình địch của cậu ấy, xinh đẹp, trưởng thành, cao quý, gợi cảm quyến rũ, còn cậu thì sao?” Chuyển sang ánh mắt khinh bỉ, “Cậu cảm thấy mình có cao quý tao nhã không?”

Tô Tiểu Lai lắc đầu.

“Vậy cậu có xinh đẹp động lòng người không?”

Tô Tiểu Lai lắc đầu

“Vậy cậu có gợi cảm quyến rũ không?”

Tô Tiểu Lai lắc đầu kịch liệt.

“Vậy cậu có hấp dẫn bằng cô nàng La San đó không?” Tốt lắm, mạnh mẽ dùng chiêu khích tướng này.

Tô Tiểu Lai lại lắc đầu kịch liệt.

“Vậy cậu nghĩ là cả đời này anh trai chỉ ở bên cậu, đối xử tốt với một mình cậu thôi sao?”

Tô Tiểu Lai gật đầu.

“Với cái áo ngủ đáng yêu và ngây thơ này á, cậu nghĩ vậy thật à?”

Tô Tiểu Lai gật đầu rồi lại tiếp tục gật đầu.

Lấy hết khí thế hào hùng hét lớn một câu, “Vứt-toàn-bộ-đi-mau, Tô Tiểu Lai phải thay hình đổi dạng ngay!!”

Phòng khách đột nhiên có tiếng vang vọng khắp nơi.

“Được rồi, bây giờ bắt đầu động thủ đi.” Từ Tố uống ực một ngụm nước, quay người quyết đoán nhìn Tô Tiểu Lai.

***

Đồng hồ báo thức chỉ ba giờ đúng, tủ quần áo của Tiểu Lai đã bị Từ Tố càn quét sạch trơn, trừ quần áo đang mặc trên người thì tất cả đang nằm trong túi đồ của Từ Tố. Nhìn thấy mình bị trấn lột một cách công khai, Tiểu Lai hét lên: “Tố Tố, cậu lấy hết quần áo của tớ như thế thì tớ biết mặc cái gì?”

Từ Tố lấy tay chọc chọc trán Tiểu Lai mấy cái, sau đó giở giọng giáo huấn: “Hừm, cậu đúng là chả bao giờ khá lên được, mua đồ mới mà mặc!”

Tổ Tiểu Lai bấn loạn: “Tớ giai cấp vô sản người không xu dính túi, lấy tiền đâu ra mà mua đồ mới?”

Từ Tố trưng ra nụ cười nham hiểm: “Trời ơi, chị cậu ở đây mà, cậu yên tâm, chỉ cần hai bộ quần áo là đủ rồi.”

“Không được, sao tớ lại dùng tiền của cậu được, cậu mới đi làm mà!” Nói chung, Tiểu Lai nhà chúng ta vẫn rất tốt bụng biết nghĩ cho người khác.

“Hầy, tại sao lại khách sáo thế? Với lại ai nói tớ bỏ tiền ra mua đồ cho cậu?” Tố Tố lại trưng ra thêm một series “những nụ cười man rợ” một lần nữa.

Radar tình báo của Tiểu Lai phát tín hiệu có điềm xấu, cô lắp bắp: “Thế… thế là sao?”

“Tớ sau này có thể đến nhà cậu ăn cơm ké được không?”

“Này…” Tiểu Lai khó xử đứng phắt dậy, nếu cô gật đầu đồng ý thì cũng phải hỏi ý kiến anh, anh đồng ý thì mới được chứ!

Thấy Tô Tiểu Lai đắn đo, Tố Tố biết ngay cô đang nghĩ cái gì, nói luôn: “Tiểu Lai, cậu đừng hiểu lầm, tớ với anh cậu chả có gì hết, chẳng qua là tớ thấy anh cậu nấu ăn ngon quá, rất giống với đồ bà nội tớ nấu…”

Từ Tố bỗng nhiên nghẹn ngào, bề ngoài tuy là rất cứng rắn, nhưng là con gái, ai lại chả có mặt yếu ớt, cần được chở che. Tô Tiểu Lai biết tình cảm của Tố Tố đối với bà nội của mình. Tố Tố do chính tay bà nội nuôi nấng, sau khi bà mất, cô mới về ở cùng với ba mẹ. Thực ra, Từ Tố vẫn hạnh phúc hơn Vi Vi rất nhiều, ít ra, cô vẫn còn ba mẹ chăm sóc, yêu thương. Nhưng Vi Vi thì khác, đến giờ Vi Vi cũng chưa được nhìn thấy mặt ba mẹ mình ra sao…..

“Tố Tố, từ nay về sau rảnh thì đến nhà tớ ăn cơm hen…” Tiểu Lai nhẹ nhàng an ủi.

“Tiểu Lai, cảm ơn cậu…” Tố Tố ngẩng đầu, khẽ mỉm cười.

Tiểu Lai bỗng chợt nhớ ra cái gì đó, hỏi: “Đúng rồi, Tố Tố, hôm nay không phải là cuối tuần, cậu không đi làm à?”

“Xin nghỉ rồi, đi thôi, đi shopping nào!”

“Ừ, đi thì đi, nhưng mà tớ sợ anh tớ quá. Tớ không có được cái tuyệt chiêu lườm sắc lạnh như gươm của anh ấy đâu.” Tiểu Lai nhớ tới ánh mắt lạnh lẽo khi anh lườm cô bỗng run cả người.

“Có cái quái gì mà phải sợ, ổng lườm ổng lé chứ có liên quan gì đến mình đâu. Cậu sợ anh quá rồi đấy!” Từ Tố phản bác, chắc Trình Thiếu Phàm cũng hỏi này hỏi nọ, nhưng mà làm gì đến mức ấy.

Từ Tố này mồm miệng thật là độc ác quá ~~~

Kỳ thực, trong thâm tâm của Từ Tố lại đang chửi thầm Tiểu Lai: “TMD, tớ hâm mộ cậu quá đi, sao mà anh cậu chiều cậu như thế chứ! Cậu phải luôn hạnh phúc như lúc này nhé…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Huỳnh thị ánh Hoa, hanayuki001, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anh Ank Sakura, Chu Hàm, Giauyen2009, helen3103, Hiệp Định, Hoàng Thanh Vân, hphucao95, HuyềnNguyễn, Hương Lý, Namitranhuyen, nobi313, phuthuy18, winter rain và 186 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 26, 27, 28

20 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.