Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp

 
Có bài mới 17.11.2013, 22:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8: Nộp bản kiểm điểm

Khi Tô Tiểu Lai về ký túc xá trời hãy còn sớm, con nhóc Lâm Vi Vi đang say mê nhảy điệu dance trên máy tính, Từ Tố ở ban công phơi quần áo, Lí Ly không có ở đây, chắc là lại đi hẹn hò với trai rồi. Lâm Vi Vi vừa mới nhảy xong, liền nói một cách hưng phấn: “Lại thắng rồi, Tiểu Lai, trò chơi này đổi mới rồi, tăng thêm không ít trang phục, mau tới đây chơi cùng tớ đi.” Trò chơi này cả Lâm Vi Vi và Tô Tiểu Lai đều thích, cả hai thường nhảy trong cùng một phòng. Nếu trước đây Tô Tiểu Lai nghe được trò chơi có đổi mới thì chắc chắn sẽ rất hưng phấn, đáng tiếc hôm nay không thể.

╥﹏╥

“Không có hứng thú, cậu chơi một mình đi, tớ đang tu tâm dưỡng tính.” Tô Tiểu Lai ủ rũ, đặt mông ngồi xuống ghế.

“Tu tâm gì chứ, đáng ra phải tu tâm từ sớm, nói cho cậu biết, giờ quay đầu là biển đấy, muộn rồi.”

“Đúng là trễ rồi, tớ biết tớ sai rồi.” Tô Tiểu Lai nhớ đến bản kiểm điểm, nhớ đến tiền sinh hoạt tháng này, tính ra thì còn đến mười ngày mới hết tháng, làm sao mà sống đây.

“Tiểu Lai à, đừng hối tiếc nữa, chồng cậu đang đợi kìa, vừa hỏi tớ sao vẫn chưa thấy cậu vào game.” Lâm Vi Vi nhắc đến người chồng mà Tô Tiểu Lai kết hôn trong game kia.

“Nói cho hắn ta biết, tớ chết rồi, đốt vàng mã cho tớ.” Tô Tiểu Lai sầu não.

Lâm Vi Vi quyết định không để ý đến cô ấy nữa, tiếp tục chơi game.

“Ồ, đến nhà anh trai, lại bị hành hạ phải không?” Từ Tố từ ban công đi vào.

“Linh hồn bị tra tấn, còn khủng khiếp gấp bội phần so với việc bị khủng bố” Tô Tiểu Lai từ sâu thẳm trái tim mình, thấy rất hâm mộ chị em mình vô tư vô lo như đứa trẻ a, không có người quản, rất tự do, sau này vẫn có thể muộn học, trốn học, uống rượu, qua đêm, tóm lại thích làm gì thì làm a. Cuối cùng cô cũng hiểu được, thuận lợi quá mức thì sẽ có rắc rối.

“Tiểu Lai, có phải cậu muốn thoát khỏi anh trai mình không, nếu vậy thì tớ cho cậu cái ý tưởng này.” Từ Tố vẻ mặt âm mưu quỷ kế.

“Nói.”

“Cậu tìm cho anh mình bạn gái, để anh ấy rơi vào bể tình, thế thì không phải là không có thời gian quản cậu sao?”

“Ha ha, nếu vậy thì cậu tìm cho tớ đi, từ khi anh ấy còn học đại học đã có một đám phụ nữ như sói như hổ theo đuổi, nhưng cho đến bây giờ chưa ai có thể phá vỡ kỷ lục yêu đương quá một tháng với anh tớ. Anh tớ chính là một thánh nhân.” Trình Thiếu Phàm quen rất nhiều bạn gái, Tô Tiểu Lai đã gặp qua không ít, ai cũng ưa nhìn, thanh lệ thoát tục, dáng vẻ thướt tha, băng thanh ngọc khiết. Khi đó, Tô Tiểu Lai cũng thấy tội cho đám người đó, làm thế nào mà các cô ấy có thể mê đắm anh trai lãnh huyết vô tình của mình chứ.

“Thế này vậy, Tiểu Lai, không bằng cậu giới thiệu tớ cho anh trai cậu, để tớ “hạ gục” anh ấy?” Từ Tố nửa thật nửa đùa nói.

“Cậu có sốt không đó?” Tô Tiểu Lai làm bộ để tay lên trán Từ Tố.

“Tiểu Lai, tới giờ tớ chưa bao giờ tỉnh táo như thế này, cậu giới thiệu anh trai cho tớ nha? Cho dù sau này có không thành công, tớ cũng không trách cậu đâu.” Từ Tố vuốt ve tay Tiểu Lai, nghiêm túc nói.

Lời này như thế nào vừa nghe vào là khiến cho người ta toàn thân nổi da gà, Lâm Vi Vi cũng không tránh khỏi rùng mình một cái.

“Vậy được, chờ thêm vài ngày đi.” Tô Tiểu Lai biết Từ Tố là loại người không đụng phải tường thì sẽ không quay đầu lại, tạm thời cứ cho cô ấy đụng phải một lần đi, coi như cho cô ấy thấy được bộ mặt thật của anh trai.

Thứ sáu.

Tô Tiểu Lai nằm trên bàn, bên cạnh là bản kiểm điểm vừa viết xong, xoay xoay cổ, kéo căng người rồi cầm lấy di động bấm số gọi cho anh trai “thân yêu”.

Trình Thiếu Phàm đang họp, nghe được điện thoại di động trên bàn reo, vốn định trực tiếp ngắt điện thoại, nhưng vừa thấy người gọi là Tô Tiểu Lai liền đứng lên đi ra ngoài nghe. Thư ký Lí ngồi bên cạnh tự hỏi, không biết người nào gọi điện đến, người bình thường đều biết Trình Thiếu Phàm không hề rảnh rỗi, hơn nữa cho dù điện thoại của Trình Thiếu Phàm reo, anh ấy cũng sẽ trực tiếp ngắt điện, nhưng hôm nay giám đốc của mình lại có một ngoại lệ, nói vậy người này đối với anh ấy rất quan trọng.

“Alô.” Một giọng trầm thấp vang lên.

“Alô, anh à, là em, Tiểu Lai đây.” Tô Tiểu Lai phía bên kia dùng vai kẹp điện thoại.

“Anh biết là em, có chuyện gì?” Vẫn là chất giọng trầm thấp ấy.

“Bản kiểm điểm của em viết tốt lắm, khi nào thì em nộp cho anh?”

“Ừ, được rồi, trực tiếp mang đến công ty cho anh.”

“Vậy nha, chào anh.” Tô Tiểu Lai nói xong lập tức cúp điện thoại, trời ạ, 58 giây, may thật, không đến một phút, tiền điện thoại tháng này a. -_-|||

Đầu điện thoại bên này, Trình Thiếu Phàm lắc lắc đầu, vẫn chưa nói cho nó biết địa chỉ công ty, aiz, kệ đi, đến lúc ấy tự nhiên gọi điện cho mình. Thế nên, trở lại cuộc họp thôi.

“Vi Tử, Tố Tố, hai người đi đâu vậy?” Tô Tiểu Lai hỏi, vẫn đang đắm chìm trong trò chơi cùng với Lâm Vi Vi.

“Cậu vì viết kiểm điểm đến độ trúng tà luôn rồi à, không phải đã hẹn đến sân bóng rổ xem trận đầu à? Nơi đó có rất nhiều anh chàng cơ bắp nha.”

“Làm sao mà cậu lại không đi xem vậy hả?”

“Chiều nay Dance có buổi thi đấu, hay lắm, cậu đừng quấy rầy mình, mình mà thua là sẽ hỏi tội cậu.”

“Tớ đi tìm bọn họ.”

Tô Tiểu Lai vẻ mặt hứng trí bừng bừng chạy đến sân bóng rổ, số người đến xem trận đầu nhiều hơn bình thường, tìm mãi một hồi mới kéo Từ Tố và Lí Ly từ trong đám đông ra.

“Tiểu Lai, làm gì vậy, tớ đến để xem trận đấu mà.” Lí Ly không kiển nhẫn nói.

“À, tớ quên mất là bạn trai cậu tham gia trận này, cậu đi đi, tớ tìm Tố Tố. Ha ha.” Lí Ly thất vọng, nhìn Tô Tiểu Lai một cái rồi lạihòa vào đám đông.

“Tìm tớ làm gì vậy, tớ cũng đến xem trận đấu mà.” Vẻ mặt Từ Tố không tình nguyện.

“Anh tớ quan trọng hay là trận đấu quan trọng?”

“Đương nhiên là anh cậu, cậu định dẫn tớ đi gặp anh cậu à?” Từ Tố vừa mừng vừa sợ.

“Đúng, tớ vừa viết kiểm điểm xong, chuẩn bị đi nộp cho anh ấy. Được rồi, đi thôi.” Tô Tiểu Lai bị ánh nắng mặt trời chiếu vào đến chói mắt, chỉ muốn đi mau.

“Vậy cậu đợi tớ, tớ phải quay lại ký túc xá thay quần áo.” Nói xong liền chuẩn bị bước đi.

“Cậu có lầm không a, trời nóng như thế này, cậu lại có ý tốt muốn tớ đứng đây chờ.” Tô Tiểu Lai hổn hển nói.

“Nếu không thì như thế này đi, cậu đến quán trà bên ngoài trường học đợi tớ, cậu muốn uống cái gì cứ gọi, tớ mời.” Từ Tố nói xong liền lấy trong ví ra một tờ 20 tệ tương đối nhiều đưa cho cô.

“Thế thì đi đi, nhanh lên nha.” Phải có lợi lộc như thế này thì Tô Tiểu Lai mới nguyện ý chờ, trời nóng như thế này, uống một ly trà sữa giải khát thì hay phải biết.

“Ừ.” Nói xong liền nhanh như chớp chạy đi.



--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Đợi Từ Tố thay quần áo đẹp trở ra, hai người ra đến cửa chuẩn bị bắt xe, Tô Tiểu Lai liền sực nhớ ra: “Ấy chết, tớ quên hỏi địa chỉ công ty anh tớ rồi.”

“Không sao cả, chị đây biết.” Từ Tố mạnh mẽ nói.

“Sao cơ, ngay cả tớ cũng không biết, làm sao cậu biết được.” Tô Tiểu Lai kinh ngạc nói.

“Từ lần trước gặp được anh cậu, tớ đã tìm hiểu mọi thứ về anh ấy.”

“Cậu thật là khiếp nha.” Tô Tiểu Lai từ lúc học đến nay đều không thể không bội phục Từ Tố.

“Công ty anh cậu cách trường học rất xa, bây giờ đã hơn bốn giờ rồi, phải đi nhanh thôi.”

“Tớ không có tiền.” Từ Tố vừa cho 20 tệ, uống ly trà sữa cũng chỉ còn có 17 tệ, tốt xấu gì còn có thể ăn hai bữa cơm a, cô không nghĩ mình mới như vậy lại biến thành người không xu dính túi.

“Chị mời cưng mà, ngoan.” Nói xong còn sờ sờ đầu Tô Tiểu Lai.

“Đi thôi.”

Cuối cùng Tô Tiểu Lai và Từ Tố cũng mồ hôi đầm đìa đến được đại sảnh công ty, Từ Tố liền hỏi: “Công ty này thật lớn, thật phong cách a, văn phòng anh cậu ở lầu mấy vậy?”

“Tớ không biết.” Tô Tiểu Lai thành thật đáp.

“Tớ nói cậu tại sao cái gì cũng không biết, cậu có phải là em gái của anh cậu không? Quên đi, đến hỏi chị ở quầy tiếp tân xinh đẹp kia vậy.”

Vì thế hai người bước đến quầy tiếp tân, người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp kia nhìn họ thực lễ phép nói: “Xin chào, xin hỏi có cần giúp gì không ạ?”

“Xin chào, chúng tôi muốn tìm Trình Thiếu Phàm.” Từ Tố ngay lập tức trả lời.

Người phụ nữ xinh đẹp ban đầu sửng sốt, sau đó liền khoác lên vẻ mặt chuyên nghiệp cười, nói: “Xin hỏi hai vị có hẹn trước không ạ?”

“Không có, người này là em gái của tổng giám đốc Trình, là tổng giám đốc Trình gọi cô ấy đến.” Từ Tố đẩy Tô Tiểu Lai đến trước người tiếp tân xinh đẹp.

Người phụ nữ xinh đẹp chưa bao giờ nghe nói tổng giám đốc còn có một người em gái, nghĩ rằng, việc giả làm bạn gái thì cô đã từng gặp qua, nhưng chưa bao giờ thấy ai lại giả làm em gái.

“Thực xin lỗi, nếu không có hẹn trước tôi không thể để cho hai vị vào được.” Vẫn là vẻ mặt chuyên nghiệp ấy nở nụ cười.

Từ Tố thật sự muốn đá một phát vào mụ tiếp tân kia, đúng lúc ấy, Tô Tiểu Lai cũng có ý nghĩ như thế. Cô và người anh trai siêu phàm kia gặp mặt nhau cũng thực khó khăn mà, không còn cách nào khác, không thể vất vả đến đây để rồi chưa đưa được bản kiểm điểm thì đi về, đành phải cắn răng dậm chân gọi điện thoại thôi.

“Alo, anh ơi, em hiện đang ở dưới công ty anh, người phụ nữ ở quầy tiếp tân không cho chúng em vào.”

Trình Thiếu Phàm vốn nghĩ cô gọi điện thoại để hỏi địa chỉ công ty, không ngờ là đã đi đến tận đây, thế nên kêu nàng đưa điện thoại cho nhân viên tiếp tân.

Trước mặt, nhân viên tiếp tân cầm lấy điện thoại, “Vâng, đúng ạ, dạ, vâng, tổng giám đốc Trình”. Giọng điệu không thể nào kính cẩn hơn được nữa.

Từ Tố ở một bên trừng mắt nhìn Tô Tiểu Lai, “Sao cậu từ ban đầu không sớm lấy điện thoại ra, báo hại tớ phải ở đây dài dòng cả ngày.”

“Tiền điện thoại của tớ tháng này chẳng còn bao nhiêu, cậu còn mắng tớ.” Tô Tiểu Lai đau lòng.

“Cậu bây giờ đúng thật là keo kiệt bủn xỉn.” Từ Tố có cảm giác bất lực, hận sắt không thành thép.

“Cậu không thấy bây giờ tớ nghèo đến mức này hay sao mà còn ức hiếp tớ.”

Dẫn đầu là tiếp tân, hai người ở phía sau đi theo vào thang máy, thấy người tiếp tân nhấn nút 28, Tô Tiểu Lai không khỏi ở trong lòng cảm thán, anh trai mình thật là hợp với số này nha. Đến trước cửa văn phòng của Trình Thiếu Phàm, người tiếp tấn nhẹ nhàng gõ gõ cửa, bên trong truyền ra một tiếng: “Vào đi.”

Trình Thiếu Phàm dáng vẻ lười biếng ngồi trước bàn làm việc, nhìn vào ba người, đưa mắt ra hiệu người tiếp tân đi ra ngoài, sau đó mới đem chuyển ánh mắt đến Tô Tiểu Lai và Từ Tố, Tô Tiểu Lai vội vàng kéo Từ Tố ra giới thiệu, “Anh, đây là bạn tốt của em, Từ Tố.”

Từ Tố tiến bước lên một bước, mặt ngượng ngùng nói: “Trình tiên sinh, xin chào!”

“Xin chào!” Trình Thiếu Phàm gật đầu.

Tô Tiểu Lai thừa dịp Trình Thiếu Phàm và Từ Tố trò chuyện, hết sức tỉ mỉ đánh giá xung quanh, không biết sao có cảm giác phòng ngủ của mình và phòng làm việc của Trình Thiếu Phàm có điểm giống nhau, màu sắc cũng là màu lạnh, xem ra sở thích của anh trai chẳng phong phú cái gì. Quay đầu một cái nhìn thấy nơi ghế sô pha kia có một người phụ nữ tuyệt đẹp đang ngồi, mặc một cái váy lụa màu vàng, tóc buộc hơi cao, trang điểm hài hòa, rất thời trang và thanh lịch. Tô Tiểu Lai cảm thấy mỹ nữ này như đã từng gặp qua ở đâu rồi, là bạn gái hiện tại của anh trai sao, xem ra đối thủ của Tố Tố rất mạnh nha. Vị mỹ nữ kia sau khi nhìn thấy Tô Tiểu Lai, liền đứng lên mỉm cười, đưa tay phải ra, “Tiểu Lai, xin chào, tôi là La San.”

Tô Tiểu Lai cũng đưa tay ra bắt, nói: “Chị là bạn gái của anh tôi à?”

La San xấu hổ cười, liếc mắt nhìn Trình Thiếu Phàm một cái.

Trình Thiếu Phàm cũng nhìn lại, nói với Tô Tiểu Lai: “Không phải em đến đây để nộp bản kiểm điểm sao?”

Tô Tiểu Lai cảm thấy mất mặt, tự nhiên ở trước mặt người ngoài lại bảo cô nộp bản kiểm điểm, haizz, từ trong túi lấy ra bản kiểm điểm đưa cho anh ta nói: “Anh, tối nay anh về xem đi.”

Lần này Trình Thiếu Phàm không gây khó dễ cô, dịu dàng đáp: “Được.” Cất bản kiểm điểm, nhìn đồng hồ, “Bây giờ không còn sớm nữa, hôm nay đưa em đi ăn bò bít tết.”

Tô Tiểu Lai không nghĩ tới chuyến đi hôm nay được lợi như thế này, không cần biết, bò bít tết là vua a, ha ha.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: hanayuki001, thtrungkuti
     

Có bài mới 18.11.2013, 07:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9: Trình Thiếu Phàm cô đơn

Nhà hàng Long Thành.

Bốn người ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, Trình Thiếu Phàm và La San ngồi một bên, Tô Tiểu Lai và Từ Tố ngồi một bên. Trong khi ba người kia đang nói chuyện chuẩn bị bắt đầu bữa ăn vui vẻ thì Tô Tiểu Lai lại cầm thực đơn ngắm nghía cho bữa ăn miễn phí này, lẩm bẩm trong miệng nói một lúc, cuối cùng quyết định tối nay phải gạt rau dưa sang một bên.

“Cô à, cho tôi một phần bò bít tết Filet Mignon, một phần bò bít tết Rib-mắt, một ly nước cam, một đĩa salad trái cây và một ít đá...”. Còn chưa gọi thỏa mãn, thực đơn đã bị Trình Thiếu Phàm giật lại, vẻ mặt Tô Tiểu Lai oán giận nhìn anh.

Còn may Trình Thiếu Phàm đã lấy đi, người bán hàng đứng một bên trong lòng nghĩ không biết vị tiểu thư này có ăn được hết hay không nữa.

“Cho một phần bò bít tết Rib-mắt và một ly nước chanh”. Trình Thiếu Phàm lời ít ý nhiều.

Người phục vụ gật đầy cầm thực đơn muốn rời đi, giọng nói của Tô Tiểu Lai chợt vang lên.

“Anh, em ăn không đủ no”. Tô Tiểu Lai cong môi, vẻ mặt làm nũng.

“Ăn không đủ no cũng không thể ăn bậy bạ được”.

“Thêm một ly kem nữa thôi mà”. ╥﹏╥ Nói xong còn giơ một ngón tay trỏ biểu thị số một.

“Không được, nếu em thấy ăn không đủ no thì đổi nơi khác mà ăn đi”. Trình Thiếu Phàm kiên quyết nói.

What? O_O Tô Tiểu Lai không bao giờ buông tha cơ hội hiếm có được ăn bít tết tuyệt ngon thế này đâu.

“Không cần đâu, em ăn thế cũng được”. Nói xong còn hung dữ nhìn người phục vụ, người phục vụ trong lòng thấy khó hiểu, vì sao lại trừng mắt nhìn tôi, rõ ràng vị tiên sinh đẹp trai kia không cho cô ăn, đúng là...

“Tiểu Lai, em nên học hỏi bạn học em đấy, nhìn người ta tao nhã trầm lặng thế kia.” . Trình Thiếu Phàm so sánh cô và Từ Tố hoàn toàn đối lập.

Trong lòng Từ Tố khẽ run lên, mặt đỏ lựng, giọng nũng nịu, “Nào có đâu anh”.

Tô Tiểu Lai không phục, rõ ràng Từ Tố còn thô tục hơn cô, a a á, anh ấy so sánh gì thế, quần áo thục nữ hay cử chỉ dịu dàng hả. Bực bội, Tô Tiểu Lai luồn tay dưới gầm bàn hung hăng cấu vào đùi Từ Tố.

Từ Tố kêu một tiếng. “Ối”, nhưng nhận thấy quan điểm tốt đẹp của người anh đẹp trai cô nàng về mình, cô nín nhịn không động thủ siết cổ Tô Tiểu Lai, vẻ mặt vẫn mỉm cười tiếp tục duy trì hình tượng thục nữ.

“Nhưng em lại cảm thấy em gái anh rất đáng yêu”. La San ngồi một bên mãi mới mở miệng, “Em rất hy vọng có một đứa em gái như vậy”.

Tô Tiểu Lai nở nụ cười, trong lòng thầm đắc ý, a a a ngựa chìa mông cho mình vỗ kìa, vỗ đi thôi, có chết cũng phải vỗ, sau này chắc không còn cơ hội nữa đâu. Tô Tiểu Lai vừa nhìn qua là biết cô nàng La San vày có ý với anh trai mình, biểu hiện bây giờ rất quan tâm đến anh trai, sớm hay muốn cũng sở thành bia đỡ đạn thôi. Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, bây giờ vẫn chưa phải, trước cứ lấy lòng đã.

“Thực ra em rất muốn có một người chị gái xinh đẹp, nếu chị không chê thì em gọi chị là chị La nhé?”. Tô Tiểu Lai không bỏ qua cơ hột vuốt mông ngựa, phương châm của cô chỉ có một câu: Vỗ nhiều càng khỏe mạnh.

La San vừa nghe đến nở một nụ cười sáng lạn, “Tiểu Lai, sao chị lại chê được, vui mừng con không kịp mà”. Nói xong còn nắm chặt tay Tô Tiểu Lai.

Đợi bò bít tên bưng lên, những người khác đều từ tốn ăn, riêng Tô Tiểu Lai chỉ ăn hai ba miếng là hết, rồi tu sạch ly nước cam lấp đầy dạ dày, ăn xong đĩa bít tết còn đưa mắt nhìn vào cốc đồ uống của Trình Thiếu Phàm, Trình Thiếu Phàm liếc nhìn cô một cái, hiểu ý rồi đưa cốc cho cô, cô cười hì hì nhận cái cốc, tu một hơi hết sạch, Trình Thiếu Phàm ở bên nhắc nhở.

“Em uống chậm thôi”.

La San ngồi cạnh nhìn ánh mắt chiều chuộng của Trình Thiếu Phàn, nhớ đến Trình Thiếu Phàm chưa bao giờ nhìn cô bằng vẻ mặt thế này, có thể hiểu được người em gái này quan trọng thế nào trong lòng anh.

Cơm nước xong xuôi, Trình Thiếu Phàm đưa Tô Tiểu Lai và Từ Tố đến trường trước, chờ khi trên xe chỉ còn Trình Thiếu Phàm và La San, La San mới mở miệng nói, “Đêm nay đến chỗ em đi”.

Trình Thiếu Phàm hạ cửa kính xe xuống, ngoài cửa sổ nhấp nhánh ánh đèn neon, anh rầu rĩ nói, “Không được, hôm nay anh hơi mệt mỏi”.

La San muốn nói gì đó lại thôi, cô biết một khi Trình Thiếu Phàm đã quyết định sẽ không dễ dàng thay đổi, một người phong độ như vậy, cử chỉ cao quý tao nhã, anh mãi mãi là người đàn ông ở trên cao, nhưng cô lại không có cách nào kiềm chế bản thân mình không được yêu anh, cô biết, nếu có một này anh tuyên bố trò chơi chấm dứt, hẳn khiến cô suốt đời không phục.

Bóng đêm huyền ảo, bao trùm một không gian tĩnh lặng, Trình Thiếu Phàm mệt mỏi nằm trên ghế ở ban công hút thuốc, ở đất nước Mỹ xa xôi suốt ba năm không một ngày nào anh không nhớ tới ngày trở về, anh ghét cô đơn, ghét căn phòng trống rỗng, dường như chỉ có ba năm trung học anh mới chính thức cảm giác được mái ấm gia đình, mặc dù ở nhà Tô Tiểu Lai nhưng anh đã sớm hòa nhập như một thành viên trong gia đình. Cha mẹ anh bận rộn kinh doanh quanh năm, không còn quan tâm chăm sóc anh. May mắn gia đình gửi anh đến nhà Tô Tiểu Lai đi học, anh mới có được ba năm đẹp nhất của cuộc đời. Mỗi lần nghĩ đến Tô Tiểu Lai, khóe miệng anh không tự chủ bật cười. Một Tô Tiểu Lai không giống ai, một Tô Tiểu Lai đơn thuần đến mức ngốc nghếch, một Tô Tiểu Lai đã ham ăn lại còn ngủ gật chảy nước miếng, một cô gái Tô Tiểu Lai luôn vui vẻ hoạt bát khiến cho anh ghen tị, một cô gái Tô Tiểu Lai vô địch thiên hạ không địch thủ.

Anh nghĩ đến đây, dập tắt điếu thuốc, trở vào phòng khách, lấy từ trong túi áo khoác bản kiểm điểm, mở ra đọc những dòng bút xiêu vẹo

Anh trai yêu quý:

Ánh nắng hôm nay tỏa rực rỡ, thời tiết trong lành, trời trong xanh nắng ấm áp, bầu trời không một gợn mây, bạn cùng phòng ký túc xá đều đi ra ngoài chơi bời [Lâm Vi Vi: Tớ rõ ràng ở đây mà], chỉ còn một mình em ngồi đây lẻ loi hiu quạnh không người nương tựa, lặng lẽ khóc thầm. Đương nhiên em không phải oán giận, là em hối hận, em thề có trời, có trăng, có sao chứng giám em thật lòng hối cải. Giờ phút này, em rất áy náy và hối hận viết những dòng kiểm điểm quý giá gửi cho anh, hy vọng anh có thể làm bồ tát đại từ đại bi, tha thứ cho hành vi bồng bột của em. Đối với những hành vi sai trái đã mắc phải trong quá thứ, em cảm thấy rất buồn, em cảm thấy chính mình nên thật lòng xin lỗi đảng, thật lòng xin lỗi nhân dân, thật lòng xin lỗi quốc gia, xin lỗi thầy cô giáo, xin lỗi chú dì bán cơm ở căn tin, xin lỗi cha mẹ, xin lỗi liệt tổ liệt tông nhà họ Tô, đương nhiên người em cần phải xin lỗi nhiều nhất vẫn là người anh trai thân mến luôn cho em tiền sinh hoạt hàng tháng.

... ...[>_<]... ...

Em biết bản thân mình phạm rất nhiều tội lỗi không thể tha thứ, đi muộn, về sớm, trốn học, uống rượu, suốt đêm không về kí túc, nếu đi muộn là phạm quy, em lại tiếp tục tái diễn thêm lần nữa, nếu suốt đêm không về kí túc xá là tội, em đã phạm phải tội lớn tày trời. Em biết không thể tha thứ cho bản thân mình, đương nhiên phải xử ngũ mã phanh thây, băm thây vạn mảnh, thiên đao vạn nhát, nhưng em biết anh sẽ không làm như vậy, anh đã ân cần dịu dàng nói với em: Viết bản kiểm điểm. Anh đúng là con người từ bi, một con người rất rất rất vĩ đại! Em cảm kích đến mức nước mắt rơi ngập cả bồn địa Tarim, em cảm kích đến mức tim đập như động đất Vấn Xuyên. Em quyết tâm làm Nữ Oa nương nương vá trời lần thứ hai. May mắn anh trở về thật đúng lúc, anh đã kéo em ra khỏi nước sôi lửa bóng, anh trai yêu quý, anh luôn là vầng thái dương trong lòng em, là tia lửa của niềm tin hy vọng, là không khí của địa cầu, là bình minh đen tối, là ánh trăng soi rọi con đường em đi, soi sáng trái tim non nớt bé bỏng của em, là ánh sáng chiếu rọi biển đại dương, là chiếc giường ấm áp trong mùa đông lạnh giá, là máy điều hòa trong những ngày hè nóng bức, là thuốc giảm đau khi đau đớn, là la bàn chỉ dẫn khi lạc đường, là chốt cửa màu đỏ khi báo cháy, là nước đun trong nồi cơm điện, là dũng khí của cuộc đời em... Cho nên em sẽ quyết tâm sửa đổi rút ra bài học từ kinh nghiệm cay đắng lần này, một lần được bắt đầu lại từ đầu, mong anh hãy cho đứa em đáng yêu này thêm một cơ hội để làm lại cuộc đời. Em hứa sẽ không làm anh phải thất vọng.

Người viết bản kiểm điểm: Tô Tiểu Lai

Ngày XX tháng X năm 20XX

Trình Thiếu Phàm còn chưa đọc được một nửa đã cười đau cả ruột, xem ra bảo cô ấy viết bản kiểm điểm là một quyết định sai lầm. Nhưng giờ phút này tâm tình của anh đã tốt lên rất nhiều.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: hanayuki001, thtrungkuti
     
Có bài mới 18.11.2013, 07:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: Hai người đàn ông

“Trời sáng rồi”.

Tiểu Lai vừa mới mơ màng đi vào giấc ngủ, còn chưa gặp được Chu Công thì đã bị một tiếng nói trầm thấp đầy uy lực kéo dậy. Cô chậm rãi ngẩng đầu, nheo nheo mắt đang còn nhập nhèm, rốt cục cũng thấy người đang đứng. Ủa, kia không phải là anh khóa trên sao? Sao lại xuất hiện trong mơ của cô nhỉ? Chẳng lẽ là do cô trốn học nhiều quá nên bây giờ đến báo mộng sao?? Ơ,Tiểu Lai vẫn đang mơ màng, tự hỏi tại sao còn có cả toàn bộ bạn học nữa kìa, hay là…. Cô mạnh mẽ nhổm người dậy, không khỏi mất hồn. Trời ơi, đây là sự thật đó!!

Lời nhắc của thầy giáo khiến cả lớp cười vang lại khiến cho Tiểu Lai cảm thấy cực kỳ xấu hổ. Lạy trời, danh dự của cô bay ra đến Thái Bình Dương xa tít tắp mù khơi rồi. Hơn nữa người cũng đang mỏi do ngủ gục nữa kìa.

Tiểu Lai lập tức ngồi thẳng lưng, gãi gãi đầu, vẻ mặt khó xử nói: “Thầy à, bài giảng của thầy hay như vậy thì làm sao mà em ngủ gật được ạ?”

Thầy giáo già của Tiểu Lai khịt khịt cái mũi bất mãn nói: “Tô Tiểu Lai, em nên bỏ khóa học này đi, rồi sau đó chuyên tâm nghiên cứu vào môn “Nhắm mắt dưỡng thần” dùm thầy. Em có gì bực mình không thích với khóa học của tôi hả???”

Không phải Tiểu Lai bất mãn với khóa học của ông thầy già này, cô thì có bất mãn với khóa học của ai đâu? Nhưng mà từ sau khi viết kiểm điểm thì Tiểu Lai đã hứa hẹn không bao giờ trốn học nữa, sẽ sửa lại cái thói hay trốn học. Nói lời phải giữ lấy lời chớ. Cơ mà thói quen thì khó mà đổi được, thế nên Tiểu Lai nhà ta vẫn ngủ gật trong giờ~ =___=

“Thầy à, thật ra em không có gì là không vừa lòng với khóa học của thầy cả……chẳng qua….chỉ là …chỉ là em ngủ không đủ giấc thôi ạ.” Tiểu Lai ấp úng trả lời.

Thầy giáo liếc mắt nhìn cô một cái, hỏi: “Ngủ không đủ sao? Vậy hôm qua em làm gì?”

Tiểu Lai cảm thấy ông thầy này đang muốn tra hỏi cô đây mà, không buông tha đâu, nhưng mà thật sự là cô ngủ không đủ mà. Aizz bây giờ thì muốn thầy tin cũng khó lắm!

“Thầy à, em ngủ không đủ giấc đó, thật mà” Tiểu Lai nhỏ giọng đáp.

“Đúng là học trò bây giờ mà. Haiz học trò bây giờ là vậy đó, lớp sau kém hơn lớp trước. Haizz” Thầy giáo thở dài, nói xong lại thở dài, mặt buồn hiu, có gì đó là mất mát, là thất vọng.

Tô Tiểu Lai nhìn bóng dáng ông thầy già xoay người rời đi về phía bục giảng, dáng vẻ thê lương vô cùng, cảm thấy cực kỳ có lỗi khi đã tổn thương thầy, người thật thầy tận tụy với công việc dạy học này.

Sau 2 tiết ngồi học, Tiểu Lai đã đói rã rời, đói đến mức da bụng dính da lưng luôn rồi. Vì thế khi chuông hết tiết vừa reo, cô đã ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi lớp, băng băng về căn-tin.

Tiểu Lai hết sức vất vả mới kiếm được một suất ăn trong cái đám học sinh như cướp kia. Cô tìm một chỗ khuất để ngồi, lúc ấy tha hồ ăn như hổ đói mà không sợ ai dòm ngó. Đột nhiên, cô nghe được giọng nói to của ai đó đang vang lên trên chính đỉnh đầu mình.

“Tiểu Lai, ăn cơm à, ăn gì thế?”

Tiểu Lai ho khan đến đỏ mặt. Chu Vũ Hàng không đợi Tiểu Lai trả lời đã rất tự nhiên ngồi xuống ghế đối diện. Tô Tiểu Lai vẻ mặt vẫn như cũ nhìn thẳng vào cái cặp mắt kính dày cộp đến dương vô cùng kia, lại có cảm giác cơm bị nghẹn, khó nuốt chết đi được. Trời ~ đúng là oan gia ngõ hẹp mà. Phật dạy rằng kiếp trước ngoái đầu nhìn đến 500 lần thì mới được 1 lần gặp thoáng qua ở kiếp này. Nếu thế thì cô với anh chàng bốn mắt này ngoái nhìn bao nhiêu lần vậy, hay là ông trời cho cô đến đây để trả nợ kiếp trước????

“Thịt heo.” Tiểu Lai đáp nhát gừng, dùng chiếc đũa đảo qua đảo lại thức ăn trong bát.

“Tiểu Lai, sao bữa nay lại ăn rau không vậy?” Chu Vũ Hàng nhìn suất ăn của Tiểu Lai một màu xanh mướt, tự động đem thịt bò trong suất ăn của mình gắp qua cho Tiểu Lai.

Tiểu Lai ngừng và cơm, tức giận nói “ Anh làm cái gì vậy? Anh ăn rồi còn để trong bát tôi à. Bẩn vừa vừa thôi chứ!”

“Mới ăn được có mấy miếng thôi mà. Tiểu Lai, anh thấy em chưa ăn thịt đâu. Tuy rằng học tập là quan trọng nhưng mà cơ thể vẫn phải cần đầy đủ dinh dưỡng nha.” Chu Vũ Hàng nói xong nước miếng phụ họa văng tùm lum trên mặt Tô Tiểu Lai.

Tiểu Lai trong lòng giông bão đã nổi lên. Hừ, ăn cơm còn chưa no, lại còn bị dính nước miếng, thật sự là muốn nhịn mà không được mà: “ Chu Vũ Hànggggg!!!! Anh không cần phải dính lấy tôi như thế, bây giờ và cả sau này. Tôi đã có bạn trai rồi!!!!”

Chu Vũ Hàng vẻ mặt rất thoải mái , tự nhiên ,cười “ Tiểu Lai, em đừng lừa anh nữa. Thực ra anh cũng có tìm hiểu rồi. Từ hồi nào đến giờ em chưa từng yêu ai cả”.

Tiểu Lai bị anh ta nói trúng tim đen , giật thót cả người. Nhưng rất nhanh cô đã lấy lại được “phong độ”, tỏ vẻ rất bình tĩnh.

“Nhưng bây giờ tôi đã có bạn trai rồi. Thật đấy!”

“Anh không tin, trừ khi em dẫn bạn trai em đến gặp anh đi.”

“Chu Vũ Hàng! Anh nghĩ anh là ai mà bắt tôi đem bạn trai tới cho anh nhìn mặt hả?”

“Tùy em, coi như là em đang lừa anh thôi.”

“Anh…anh…” Tô Tiểu Lai tức nghẹn đỏ mặt, nhìn Chu Vũ Hàng trừng trừng, vẫn không phun ra được từ nào.

Tiếng nhạc chuông điện thoại réo rắt vang lên, Tiểu Lai hít thở nhẹ nhàng bắt máy.

“A lô? Tiểu Lai phải không? Anh là Dịch Xuyên Thần nè, nhớ không?”

“……” Đầu óc Tiểu Lai đình trệ. Xuyên Thần là ai nhỉ? Chả lẽ là người theo đuổi bí ẩn sao? Trời, từ lúc nào mà cô có số “đào bông” như thế chứ….

“Không nhớ à? Anh là người ngày hôm đó bị em mắng cho đến nhục luôn này, bị em cướp chỗ ngồi nữa đó. Anh với Thiếu Phàm là bạn từ nhỏ tới lớn luôn á!”

Tiểu Lai làm sao có thể quên được cái tên đẹp trai chết người kia được. Đang định tìm cơ hội dạy dỗ còn chưa được, nay cơ hội tự bò đến cửa, sao có thế dễ dàng bỏ qua? Tiểu Lai đang chuẩn bị mở miệng để chửi hắn nhưng chợt nhớ đến bên cạnh còn có một vị sư huynh đáng kính không tin cô đã có bạn trai , trên mặt lại hiện lên vẻ nham hiểm cười cười.

“A…vâng…Thần Thần yêu quý. Sau đã lâu lắc rồi mà anh không gọi điện cho em vậy. Làm người ta nhớ anh muốn chết mà ~~~”. Tiểu Lai xướng lên một câu làm người nghe rụng da gà đến bỏ mạng.

“…..” Dịch Xuyên Thần đang nghe máy, phụt thẳng nước trà vào màn hình vi tính trước mặt

“À mà, còn nữa nha. Anh là người đàn ông tốt nhất mà em từng biết đó ~~~”

“…” Dịch Xuyên Thần đầu óc vẫn mờ mịt, không hiểu cái con bé tiểu quỷ kia định giở trò gì.

“ Thần Thần. Yêu anh <3….” Lại một tiếng gọi kiều mị nhũn đến rụng xương kêu lên.

Dịch Xuyên Thần nổi da gà, người run lẩy bẩy. Đúng là chịu không nổi mà ╥﹏╥

“Tô Tiểu Lai. Rốt cuộc cô muốn giở trò gì thế?” Dịch Xuyên Thần nghiến răng nghiến lợi nói, đúng là không hiểu được con bé kia mà.

“ Thần Thần honey à, anh đừng giận em nha. Hôm trước không phải em cố ý bỏ về không chiều anh đâu. Tối nay chờ em nha cưng !”

Tô Tiểu Lai liếc nhìn anh chàng bốn mắt ngồi đối diện. Tốt! Sắc mặt xanh mét, lại còn run run rẩy rẩy nữa chứ. Bồi thêm một quả nữa là xong!!!!

“Chu Vũ Hàng, anh muốn cùng bạn trai tôi nói chuyện sao?” Tiểu Lai tuy rằng nói với anh trai bốn mắt đang ngồi trước mặt nhưng đồng thời cũng nói đủ lớn để cho người ở đầu dây điện thoại bên kia hiểu được cô đang diễn trò.

Đầu dây bên này Dịch Xuyên Thần cuối cùng cũng “ khai sang đầu óc”, hóa ra là lấy hắn làm bia đỡ đạn. Tiểu Lai, cô giỏi lắm! Lần sau thấy cô, tôi nhất định phải đánh cô mới đến chết mà =.=|||||||||

Mặt mũi Chu Vũ Hàng vặn vẹo khổ sở đến khó nhìn, đau khổ nhìn Tiểu Lai, tự giễu nói: “Tô Tiểu Lai, anh thật sự nghĩ em rất đặc biệt so với những cô gái khác. Không ngờ là anh đã sai. Thật xin lỗi! Từ giờ anh không muốn gặp lại em nữa.”

Tô Tiểu Lai ngạc nhiên đến mức quên tắt điện thoại, sững sờ đứng chôn chân nhìn anh chàng bốn mắt kia rời đi. Lòng cô chợt buồn phiền. Tiểu Lai từng cho rằng cô sống đến bây giờ chưa từng làm tổn thương ai. Vậy mà chỉ trong một buổi sáng, cô đã làm tổn thương đến tận hai người, một già một trẻ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: hanayuki001, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hang.Dang, minhchau6393, nkokdankda, Pé Sứa, Pé sửu, Sal.it_study_, thuongchau và 133 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.