Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 40 bài ] 

Hái Sao 2 - Lâm Địch Nhi

 
Có bài mới 05.01.2015, 16:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49815 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới [Hiện đại] Hái Sao 2 - Lâm Địch Nhi - Điểm: 11
Hái Sao 2

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Thể loại: Hiện đại, HE

Số chương: 13 + 2 NT

Biên tập: Pea

Nguồn: http://peapeapipi.wordpress.com



Giới thiệu của Leyna

Trái tim anh là một toà thành, không chứa được dân cư đông đúc,

Chỉ có thể chứa được mỗi một mình em – người anh yêu

Một toà thành khắc chạm bốn bề chỉ có một tên em…

Liệu rằng sau một đám cưới ấm áp, tình yêu của thủ trưởng và Gia Hàng có được êm đềm, hạnh phúc? Liệu rằng cô Heo có cánh đã nắm giữ được ngôi sao mong ước?

Hạnh phúc nhìn như đơn giản, nhưng để được nắm lấy nó, chưa bao giờ dễ dàng…

Khi hạnh phúc đến, chúng ta chỉ mong thời gian mãi mãi vĩnh hằng, nhưng đời sống, làm sao được vậy? Cuộc sống vốn là sự tiếp nối, ẩn dưới những êm đềm là những bất ngờ, bão tố phong ba. Một bài hát, có thể từ đầu đến cuối dùng một loại giai điệu ngâm nga, nhưng cuộc đời – bao giờ cũng có mưa gió đồng hành.

Duyên phận, thật kỳ diệu, không thể cắt nghĩa, cũng tuyệt vời không thể tả…

- Thành Công đã nghĩ rằng, Thiệu Hoa thật là may mắn; chỉ có trài qua cuộc sống hôn nhân với Giai Tịch, mới có thể nhận ra Gia Hàng thật sự là một viên ngọc quý.

- Với bà mẹ chồng Âu Xán, Gia Hàng từng bước, từng bước một chinh phục trái tim bà, đẩy lùi cái ác cảm vốn không đáng có.

- Với một Mộc Giai Huy ghen tị điên cuồng, Gia Hàng chứng minh tình yêu của cô và Thiệu Hoa: “Xứng đôi, hay không xứng, đều không phải là điều trọng yếu. Thủ trưởng, anh ấy không chỉ là chồng. Anh ấy thuộc về tôi ban ngày, là của tôi mỗi tối. Anh ấy ví như tiền giấy, tiền xu, thẻ tín dụng, hết thảy, đều được tôi mang bên mình. Tôi đau, anh ấy đưa tôi vào bệnh viện, trắng đêm chầu chực bên giường. Tôi khát, anh rót nước; tôi đói, anh bận rộn nửa đêm xuống bếp. Trời mưa, anh ấy mang ô; trời nóng, anh nhắc nhở tôi dùng kem chống nắng. Ăn mãi đồ ăn ở nhà, sợ ngấy, anh ấy đưa tôi ra ngoài. A, nếu mà cùng Tiểu Phàm giận dỗi, chắc chắn anh sẽ binh vực tôi nha!”

Thiệu Hoa nói: “Chúng ta là vợ chồng, sinh mệnh của hai ta là một. Anh thà làm một người ích kỷ, cũng không muốn mất em. Mỗi ngày, mỗi giờ trôi qua, sống với em, cuộc sống đối với anh mới thật là có ý nghĩa.”

Sống với Gia Hàng, đối với anh, cuộc sống tràn đầy sinh động, màu sắc. Nếu trí nhớ có thể đúc thành khuôn, mỗi một ngày anh nguyện cất tất cả mọi kỷ niệm vào trong ấy. Là một người quân nhân trầm ổn, trước một Gia Hàng, anh không bao giờ có thể khống chế tâm tình.

Anh, một người quân nhân nghiêm túc, khi chấp nhận bước vào đời sống hôn nhân cùng Giai Tịch, anh đặt toàn tâm toàn ý vào đấy, anh chăm sóc, anh dịu dàng, anh thỏa mãn tất cả mọi ước muốn của cô, dù nhỏ, dù lớn. Giai Tịch mất đi, dù buồn thương, nhưng duyên phận của hai người đã kết thúc, như một dấu chấm tròn. Bước vào cuộc hôn nhân cùng Gia Hàng, dù nguyên nhân ban đầu là gì đi nữa, anh đã từng ngày bị cô cuốn hút, hấp dẫn bởi sự thánh thiện, nghĩa khí cùng tâm hồn tươi trẻ.

Yêu, là đặt toàn bộ tâm tư vào người yêu, không thể lý giải, không thể so sánh, cũng không cần sự can thiệp của thời gian thích hợp.

Định mệnh đưa Gia Hàng đến với anh đúng thời điểm, không muộn hơn, cũng chẳng sớm hơn, bởi nếu không xảy ra như vậy, sẽ không có một tình yêu đẹp đẽ làm cho bao trái tim độc giả thổn thức, chờ mong.

Trả lời câu hỏi trẻ con của cô, nếu có thể quay ngược quá khứ, nếu cô và Giai Tịch cùng xuất hiện, anh sẽ lưạ chọn sống với ai? Anh bảo cô: “Anh sẽ lựa chọn Giai Tịch.”

Hãy ngẫm nghĩ lời giải thích của anh: “Cuộc sống với Giai Tịch, chỉ cần thật lòng đối đãi , tương kính lẫn nhau, cuộc sống sẽ cứ vậy trôi qua, bình lặng. Duyên phận là do trời định, không ai có khả năng chống cự. Hôn nhân với Giai Tịch đã mãn, duyên phận đã dứt, âu cũng đã đủ đầy. Với em, anh sẽ không cách gì bình tĩnh, thong dong. Việc ngoài ý muốn xuất hiện, em đi xa,  phỏng như sinh mệnh đã bị mất đi, đời sống như đã không còn ngày mai, không còn ý nghĩa. Trước nay chưa hề biết đến cô đơn, trong bóng đêm, nỗi tịch mịch vắng em làm anh hít thở không thông…”

Trong Hái Sao 2, tình yêu của hai người bị nghi kỵ, bị đe dọa, có những lời nói ác ý, có những hành động gây chia lìa, làm tổn thương đau đớn. Cô vẫn còn trẻ lắm, nên mặc dù là một cô Heo lý trí, nghĩa khí, dũng cảm đương đầu khó khăn, cô vẫn bị suy sụp, đau lòng, phản ứng bốc đồng, làm cho tình yêu phân cách.

Nhưng, duyên phận là do Trời đặt, hai kẻ yêu nhau lại trở về được bên nhau sau bao sóng gió. Những thất vọng, những hiểu lầm được sáng tỏ, tình yêu của hai người lại đẹp hơn bao giờ hết.

Hãy đọc tiếp Hái Sao 2, để có thể mãn nguyện về một câu hỏi làm trăn trở bao nhiêu độc giả: Tại sao Trác Thiệu Hoa, có thể yêu Gia Hàng nhanh chóng như vậy?

Yêu, là dùng toàn bộ sinh mệnh để yêu.

Cám ơn Leyna!



Giới thiệu

A:

Giữa màn đêm vây lấy thân mình, cô đứng ngơ ngác, trân trối nhìn hình ảnh trước mắt.

Thời khắc này, cô biết Giai Tịch đã trở về, trở về để lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về chị.

B:

Like và Love, đều có bốn chữ cái, đều bắt đầu từ L và kết thúc ở E.

Nhưng tuyệt nhiên không thể dùng để thay thế cho nhau.

Tiếng Thích anh đặt ở đầu môi, lời Yêu anh chôn sâu nơi đáy lòng.

Anh hằng nghĩ đời này sẽ không còn cơ hội nói từ Yêu.

Chẳng thể ngờ có một ngày, trước ánh nhìn chăm chú của bao người, anh lại kêu gào từ ấy đến khàn giọng.

Nhưng cô có ngoảnh đầu nhìn lại hay chăng?

…Cám ơn em đã gánh nỗi muộn phiền vì anh, đã hy sinh vì anh…

Mặt trời cuối thu tỏa nắng lấp lánh, tựa như thuở ban đầu họ gặp nhau, rất xa, xa lắm..

Cám ơn Jenny!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, Lương Khải Vy, baonganpham, yang nhi
     

Có bài mới 05.01.2015, 16:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49815 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hái Sao 2 - Lâm Địch Nhi - Điểm: 10
Chương 1

1.1

Khi kim giờ và kim phút hình thành nên một góc vuông vắn trên mặt chiếc đồng hồ màu bạc thì một hình bán nguyệt sẽ xuất hiện phía dưới. Đó là dáng hình của trăng hai ngày đầu tháng, hay còn được gọi là trăng lưỡi liềm. Trăng lưỡi liềm có thể nhìn thấy vào thời khắc hoàng hôn tắt nắng và sẽ lặn bóng sau đường chân trời lúc nửa đêm hôm.


Gia Hàng nhớ ngày cô đến Hải Nam trên mặt đồng hồ cũng hiển hiện vành trăng như cánh cung giương lên thế này. Trăng mùng một, mùng hai, vừa mang tên trăng lưỡi liềm, vừa mang tên trăng non. Lòng cô không kìm được câu cảm thán: Thời gian trôi qua nhanh thật, chỉ mới đây thôi mà đã hết một tuần.

Lòng ngón tay khe khẽ vuốt ve bề mặt ánh lên sắc bạc, khuôn mặt thanh tú dịu dàng của Gia Hàng thoáng nét xa xôi, trái tim dường như cũng bay đến phương trời cách biệt ngàn dặm.

“Trung tá Gia, nhìn xem, biển kìa!” Triệu Đồng ngồi bên huých nhẹ khuỷu tay vào Gia Hàng.

Gia Hàng ngẩng đầu nhìn lên theo tiếng gọi. Bên ngoài cửa sổ xe, đại dương mênh mông xanh thẳm êm đềm vỗ sóng, mặt biển lấp lánh ánh mặt trời. Đủ đầy biết dường nào, tươi sáng biết dường nào. Nắng tháng sáu ở Hải Nam trong trẻo, rạng rỡ lạ thường. Ánh nắng ấy không chút kiêng dè đến độ chiếu rọi khắp cả mặt biển bao la, mạnh mẽ đến mức bất cứ ai ngắm nhìn cũng buộc lòng phải khép bớt đôi mi.

Hải Nam tháng sáu nhiệt độ cao nhất lên đến 32 độ C. Cái nóng này chẳng thấm tháp vào đâu nếu so với Bắc Kinh, nhưng Bắc Kinh nào có ánh mặt trời đẹp đẽ đến vậy. Mùa hạ ở Bắc Kinh, từ đầu mùa đến cuối mùa đều nóng hầm hập như lò xông hơi.

Triệu Đồng hơi nghiêng người nhìn Gia Hàng với tâm trạng phức tạp. Sau khi tốt nghiệp đại học Hàng Không, Triệu Đồng được phân công đến căn cứ phóng vệ tinh thành phố Tửu Tuyền, ba năm sau thi vào đại học Quốc Phòng tiếp tục con đường nghiên cứu. Hiện tại cô ta đã sắp tốt nghiệp, quân hàm trung úy. Còn Gia Hàng, nhỏ hơn bốn tuổi, thì lại là trung tá.

Song đây không phải là nguyên nhân chính khiến bụng dạ Triệu Đồng rối rắm. Giáo sư từng nói, người ta có tài năng bẩm sinh, có cống hiến vẻ vang cho sự nghiệp quốc phòng nên hiển nhiên sẽ đeo trên vai quân hàm tương xứng, các anh chị đừng dựa vào tuổi đời để phán xét người khác mà hãy nên tự nhìn nhận sự thua kém của bản thân.

Nghe nói Gia Hàng đã kết hôn, sinh con…

Nhưng nhìn thế nào cũng thấy giống hệt như cô sinh viên chưa rời ghế giảng đường.

Trước khi chuyển đến đại học Quốc Phòng từ đại học Hàng Không, Gia Hàng từng ra nước ngoài thi hành nhiệm vụ và được Liên Hiệp Quốc biểu dương khen ngợi.

Chuyên ngành của họ khác nhau.

Một hôm trời nhập nhoạng tối, Triệu Đồng đến căn tin ăn cơm chiều. Ngang qua sân bóng rổ, người bạn cùng phòng chỉ vào cô gái tóc ngắn đang chen vai chơi bóng với đám đông sĩ quan nam: A! Cô ấy là Gia Hàng đấy.

Triệu Đồng bèn hỏi bạn học, Gia Hàng là ai?

Cô bạn nói bằng khẩu hình: Phu nhân của thiếu tướng Trác Thiệu Hoa!

Ngày đó thiếu tướng Trác Thiệu Hoa đứng bên cạnh sân bóng, cánh tay vắt áo của Gia Hàng, tay cầm túi máy tính xách tay của Gia Hàng, ánh mắt dõi theo bóng dáng chạy thoăn thoắt của Gia Hàng, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy nụ cười hiền hậu.

Một tuần trước, giáo sư sắp xếp cho Triệu Đồng đến Hải Nam tham dự diễn đàn Đối thoại với mặt trăng. Trong buổi tọa đàm, các viện sĩ viện hàn lâm Trung Quốc phân tích cho các nhân vật trí thức nổi tiếng trong và ngoài nước về tầm quan trọng của việc Trung Quốc kiến thiết căn cứ phóng vệ tinh thứ tư tại Hải Nam.

Đây là vấn đề từng được giới truyền thông Nam Hàn nhộn nhịp đưa tin, họ nói Trung Quốc đang biến mình thành Trung tâm hàng không vũ trụ Kenedy, bằng cách dùng căn cứ Hải Nam để thu hút toàn bộ nhu cầu phóng vệ tinh tăng trưởng chóng mặt của toàn thế giới, đồng thời phát triển thêm hạng mục du lịch mới.

Căn cứ vệ tinh được xây dựng ở Hải Nam cũng đồng nghĩa với việc có thể vận chuyển tên lửa hạng nặng bằng đường biển. Hải Nam có vĩ độ thấp, thuận lợi cho quá trình phóng tên lửa, tiết kiệm nhiên liệu, ngoài ra sau khi hoàn tất cũng không để lại ảnh hưởng trên bất kì phương diện nào.

Diễn đàn hội tụ rất nhiều anh tài trong lĩnh vực hàng không trên khắp địa cầu. Mỗi một khoa của đại học Quốc Phòng đều cử vài sinh viên đến tham dự, và giữa đám đông ấy, Triệu Đồng đã nhìn thấy Gia Hàng.

“Ui da, chịu hết nổi rồi!” Gia Hàng kéo loạt xoạt tấm màn che nắng bên cửa sổ để đôi mắt được thư giãn, “Còn bao lâu nữa mới đến sân bay nhỉ?”

Nỗi nhớ nhà trong lòng cô tựa như hóa thành mũi tên.

“Mọi người đề nghị đến cửa hàng miễn thuế đi dạo, mua chút quà cáp trước.” Triệu Đồng nói.

“Tôi không muốn mua gì hết.” Gia Hàng không biết tí xíu gì về chuyện này. Bởi vì chị Gia Doanh dặn cô rằng, ra ngoài phải cột túi tiền cho thật chặc, như thế không những tránh được tiền mất tật mang mà còn làm người khác vui vẻ.

“Thiếu tướng Trác có hút thuốc không? Nếu có thì cô mua cho anh ấy bật lửa đi. Bật lửa chính là báu vật trong lòng bàn tay đàn ông.”

Đúng là Trác Thiệu Hoa có hút thuốc, nhưng trong ấn tượng của Gia Hàng, anh chưa bao giờ hút thuốc trước mặt cô và tên nhóc thối Trác Dật Phàm. Đôi lần họ ở bên nhau hàng giờ liền, anh cũng không rút ra một điếu thuốc cho dù đang đi trên đường. Duy nhất một hôm cô thấy anh hút thuốc. Đó là khi Tiểu Phàm Phàm chưa đầy tháng, anh đứng giữa sân, tàn thuốc lập lòe sáng tối nơi kẽ tay.

Thủ trưởng chỉ thích thuốc lá trong chừng mực, giờ tặng anh bật lửa, chẳng khác nào xui khiến anh nghĩ rằng cô cổ vũ anh hút thuốc nhiều hơn! Hút thuốc có hại cho sức khỏe! Gia Hàng lập tức gạt bay đề nghị của Triệu Đồng.

Xe buýt rẽ vào khúc quanh, biển cả không còn, thay vào đó là hàng cây cọ đồ sộ như những người vệ sĩ canh gác hai bên vệ đường.

Gia Hàng xoay người, ánh mắt quyến luyến mãi nhìn về một nơi xa ngoài tầm với.

Hôm nọ cô đặc biệt dành riêng mấy tiếng đồng hồ đến thưởng lãm tổ chim treo cao trên tầng không của Phi thành vật nhiễu 2. Nói đúng hơn đó là tổ ấm bằng gỗ giữa cánh rừng nhiệt đới và hàng trúc hướng lên biển trời. Ngôi nhà trở nên nổi tiếng chỉ sau một lần bộ phim nhựa công chiếu, mỗi ngày có rất đông du khách đến tham quan, cô phải xếp hàng đợi rất lâu mới được đi vào trong.

Không phải cô đua đòi theo phong trào. Hào hứng chạy đến nơi đây chỉ vì một lẽ, Phi thành vật nhiễu 2 là bộ phim đầu tiên và cũng là bộ phim duy nhất cô và thủ trưởng xem cùng nhau. Ngày xưa cảm xúc chưa tỏ tường, thế nên vào giây phút cảnh vật gần ngay trước mắt, tâm tình bỗng dưng có đôi chỗ đổi thay. Tựa như một lần nữa trở về chốn cũ, lại tựa như một lần nữa khắc sâu.

Triệu Đồng hắng giọng, sau một chút do dự, sự hiếu kỳ vẫn chiếm thế thượng phong: “Nói thật, khi biết cô là vợ thiếu tướng Trác, tôi kinh ngạc khủng khiếp.”

Gia Hàng quay đầu lại mỉm cười, khi đó cô cũng cảm thấy hết sức bất ngờ.

Họ vốn là hai vận mệnh xa lạ, nhưng sự xuất hiện của tên nhóc thối Tiểu Phàm Phàm đã gắn liền quỹ đạo cuộc đời họ vào nhau.

“Tuổi tác hai người… chênh lệch quá lớn. Tôi gặp phu nhân Trác rồi… là phu nhân Trác trước đây… Xin lỗi, có lẽ cô không muốn nói tới chuyện này.” Triệu Đồng nhìn Gia Hàng chằm chằm không rời mắt.

Gia Hàng lắc đầu. Giai Tịch đã qua đời thấm thoát gần hai năm. Chị là đại mỹ nhân vừa có nhan sắc, vừa có khí chất, đây là điều không thể chối cãi.

“Cô ấy đến thăm phòng ký túc năm tôi học khoa chính quy… Ối!” Xe thắng gấp, Triệu Đồng không đề phòng bị ngã dúi dụi về phía trước, trán đập vào lưng ghế trước mặt.

Bác tài ló đầu ra nhìn, phía trước xe, một bà cụ băng qua đường mặt cắt không còn giọt máu đứng như tượng giữa đường. Bẵng một hồi lâu, bà cụ mới run lẩy bẩy cử động hai chân, nhích đi từng bước như ốc sên.

Bác tài lau mồ hôi, lầm bầm rủa một câu rồi lại khởi động xe.

“Phu nhân rất xinh đẹp, tính tình lại lương thiện, cô ấy là họa sĩ đấy.” Triệu Đồng lau trán, tiếp tục đề tài lở dở: “Đáng tiếc ông trời ghen tị hồng nhan. À, con cô mấy tuổi rồi?”

Gia Hàng thầm tính nhẩm, khóe môi tự nhiên cong lên, vẻ mặt chan chứa dịu dàng, “Hai mươi tháng!” Phàm Phàm mọc răng này, biết đi này, biết nói một câu thật dài nữa. Chiến trường của cu cậu vì thế cũng được mở rộng, khoảng sân trong nhà bây giờ chính là lãnh thổ của cu cậu. Nếu hoa cỏ mà biết nói thì nhất định chúng sẽ tố cáo tên nhóc thối ấy ‘Làm xằng làm bậy.’

Triệu Đồng kinh hãi há hốc miệng. Hai mươi tháng cộng thêm mười tháng mang thai, như vậy nghĩa là… Trong thời gian cố phu nhân Trác còn tại thế thì Gia Hàng và thiếu tướng Trác đã… Cô ta hít sâu, không dám nghĩ tiếp. Lúc này không phải kinh ngạc, mà là không thể tin.

“Mẹ con tôi thương nhau lắm!” Đôi mắt Gia Hàng long lanh niềm kiêu hãnh.

Vừa tròn một tuổi, Tiểu Phàm Phàm đã có thể nhận biết cô đi học hay đi công tác qua cái giỏ xách cô mang theo ra khỏi nhà. Nếu cô chỉ cầm túi máy tính xách tay, cu cậu sẽ chu mỏ, đòi một nụ hôn tạm biệt ngọt ngào rồi ngoan ngoãn vẫy vẫy tay với cô. Nhưng nếu thứ cô kéo ra là vali hành lý, cu cậu sẽ cố chấp giang rộng hai tay, nhất quyết đòi cô ôm, đổi ai khác cũng không chịu. Sau đó thì cu cậu dụi đầu vào cổ cô, ôm cổ cô cứng ngắt không buông, ai nói gì cũng không thèm để ý. Cô đành chịu không biết làm sao, lần nào đi công tác cũng giống như kẻ trộm, thừa dịp trời chưa sáng rón ra rón rén chuồn ra cửa viện, đã vậy còn phải nhờ thủ trưởng yểm trợ.

Triệu Đồng mất rất nhiều sức lực mới khép miệng lại được. Bầu không khí giữa họ bất chợt đông cứng.

Cửa hàng miễn thuế đến rất đúng thời điểm. Giáo sư trưởng đoàn – đại tá Lý – cao giọng nói chỉ cho mọi người một giờ, tất cả phải tranh thủ mua sắm.

Triệu Đồng hối hả chen lấn, chạy vù vào cửa hàng. Đa số đều đổ xô đến các quầy đồng hồ, đồ trang điểm, Gia Hàng thì đi loanh quanh những quầy chẳng mấy người lui tới. Có thể là lời nói của Triệu Đồng phát huy tác dụng nên cô đã dừng bước lúc thấy bật lửa hiệu Zippo.

Nhân viên bán hàng nhiệt tình giới thiệu: “Nước hoa là lựa chọn hàng đầu của đàn ông khi tặng quà cho phụ nữ, bật lửa là lựa chọn hàng đầu của phụ nữ khi tặng quà cho đàn ông. Món quà này nói lên rằng, cô ấy không chỉ thích anh ấy, mà thậm chí còn vì anh ấy mà sẵn sàng cho việc bùng cháy ngay khi họ chạm vào nhau!”

Từ ngữ thật khoa trương! Gia Hàng ghé vào quầy, chất lượng bật lửa thoạt trông cũng không tệ. Chớp hàng mi dài, cô nói: “Được rồi, mình lấy một cái!”

Nhân viên bán hàng tươi tắn hẳn: “Đàn ông có thể không hút thuốc, nhưng anh ấy dứt khoát phải có một cái bật lửa Zippo. Là bạn trai phải không ạ? Em lấy cho chị tấm thiệp nhé.”

Gia Hàng không lấy thiệp, cũng không cần người bán hàng gói lại, cô bỏ tọt bật lửa vào túi xách. Anh rể tuổi tác đã cao, gói quà cầu kỳ không phù hợp với anh, miễn chất lượng tốt là được.

Triệu Đồng thu hoạch rất khá khẩm, mua được hai bộ đồ trang điểm và chiếc đồng hồ nữ hiệu Rado. Cô ta trấn an túi tiền bị hao hụt: “Mấy năm qua vùi đầu học hành, chưa bao giờ đối xử tử tế với bản thân. Khó có dịp được xa xỉ một lần thế này. Phụ nữ phải biết yêu thương bản thân mình.”

Nói thẳng ra cũng hơi đau lòng. Bởi sự thật là phụ nữ dù đạt được thành công vang dội trong sự nghiệp hay dù đi qua muôn trùng nghìn núi, nhưng khi bước vào một độ tuổi nhất định, sẽ chỉ có sắc đẹp mới đem lại cho họ niềm vui.

Gia Hàng cố nhịn không cười trêu, liên tục gật đầu.

Thời gian được canh rất chuẩn xác, tới phi trường, làm thủ tục kiểm tra an ninh rồi lên thẳng máy bay.

Cô ngắm nhìn mặt trời chiều qua ô cửa máy bay, vẫn còn đó một vẻ đẹp rạng rỡ chói lóa hút hồn người khác. Mùa hè nắng đổ rất lâu, bảy giờ tối mà màu hoàng hôn vẫn còn mờ nhạt, hẳn là cô sẽ về nhà trước lúc Tiểu Phàm Phàm lên giường.

“Có gọi điện cho thiếu tướng Trác không?” Triệu Đồng thấy Gia Hàng tắt điện thoại. Máy bay trượt trên đường băng, sắp sửa cất cánh.

“Phải gọi điện sao?” Gia Hàng quay đầu nhìn cô ta.

“Thì gọi để anh ấy đến đón máy bay chứ còn sao nữa!” Triệu Đồng nhướn mày nói với vẻ đương nhiên.

“Không cần đón, về nhà là gặp ngay thôi.” Vả lại học viện có điều xe đến đón, sao phải vẽ vời thêm chuyện.

Triệu Đồng bị cô nàng Gia Hàng không hiểu phong tình làm cho tức tối. Quả thực không tài nào hiểu nổi thiếu tướng Trác thích Gia Hàng ở điểm nào. Xa cách tận một tuần, thế mà cô ta không nhớ thiếu tướng Trác một chút nào sao?

Mà đó là thiếu tướng Trác chứ có phải người đàn ông tầm thường vớ vẩn nào đâu cơ chứ! Cô ta thật sự thấy tiếc nuối thay cho thiếu tướng Trác.

“Tốt nghiệp xong cô định đi đâu?” Nếu Hải Nam thành lập căn cứ phóng vệ tinh, quân đội nhất định sẽ điều động nhiều chuyên gia đến đó phụ trách xây dựng, quản lý, Triệu Đồng cũng muốn xin được điều tới Hải Nam.

“Tôi không nghĩ tới chuyện này!” Gia Hàng nhíu mày. Cô và nữ trung úy này chẳng hề thân quen, vậy mà cô ta cứ tò mò hết chuyện nọ đến chuyện kia, nói mãi không dứt. Nếu cô không nhìn lầm thì trong ánh mắt cô ta lóe ra tia ác cảm vô cớ. Cô nhắm mắt lại, giả vờ nghỉ ngơi.

Triệu Đồng cất giọng chua chát, “Đương nhiên cô không cần phải lo rồi, cô có thiếu tướng Trác kia mà!”

Gia Hàng không trả lời, Triệu Đồng biết điều ngậm miệng lại. Bên tai cô rốt cuộc cũng yên tĩnh. Cô chỉ chọn học vài môn ở đại học Quốc Phòng, đơn thuần là học bán thời gian chứ không phải học hành chuyên sâu đúng nghĩa, nên hiển nhiên chưa cần bàn đến chuyện phân công sau tốt nghiệp. Về việc sắp xếp công việc trong tương lai, nếu có thể, cô muốn được ở lại Bắc Kinh chơi đùa thỏa thích với Tiểu Phàm Phàm. Tiểu Phàm Phàm gần năm tháng thì cô ra nước ngoài công tác, suýt chút nữa ngã bệnh vì nhớ nhung. Những đêm dài đằng đẵng, cô chẳng thể nào đi vào giấc ngủ, nằm lăn qua lăn lại trằn trọc suốt trên giường, người ta đếm dê còn cô đếm tên nhóc thối: Một tên nhóc thối, hai tên nhóc thối, ba tên… Đếm mãi đếm mãi, đếm đến khi cõi lòng ướt mềm, đầu óc càng thanh tỉnh, nỗi đau càng dày thêm.

Máy bay hạ cánh đúng giờ.

Giữa đám đông ra đón máy bay, bác tài của học viện nổi bần bật trong bộ quân trang. Thấy họ, bác ta vẫy tay nhiệt tình, đại tá Lý giơ tay đáp lại.

Bác tài đảo mắt qua nhóm người rồi dừng lại trên người Gia Hàng, gãi gãi đầu, cười hì hì ngô nghê, như thể muốn nói lại thôi.

Từ cổng sân bay đến bãi đổ xe chỉ vài bước chân, nhưng ai nấy cũng đầm đìa mồ hôi vì xách theo bao lớn bao nhỏ đùm đề. Bắc Kinh quá nóng, nóng đến độ làm người ta khó thở.

Thấy chiếc xe với hàng chữ Đại học Quốc Phòng trên thân xe đậu phía xa xa, mọi người sải bước nhanh hơn. Tấm màn che nắng màu đen phủ kín khung cửa kính, đứng bên ngoài không thể nhìn thấy cảnh bên trong. Cửa xe vừa mở, hơi lạnh phả vào mặt. Cả tốp người đang định khen ngợi bác tài chu đáo, vừa ngẩng đầu lên thì bất ngờ thấy trong xe đã có một người ngồi sẵn.

“Thiếu tướng Trác?” Triệu Đồng đi phía trên cùng kêu lên kinh ngạc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.01.2015, 16:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49815 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hái Sao 2 - Lâm Địch Nhi - Điểm: 11
1.2

“Các bạn đi đường vất vả rồi!” Trác Thiệu Hoa đứng dậy mỉm cười, ánh mắt sáng lướt qua mọi người rồi dịu dàng dừng lại ở người con gái cúi thấp đầu đứng phía sau.


Không hiểu sao khi tiếng nói trầm ấm thoáng vẻ ghìm giữ ấy vọng đến bên tai thì nhịp tim Gia Hàng tự dưng tăng tốc, đôi gò má bỗng chốc nóng bừng. Trong nhất thời, xấu hổ vô cùng mà chẳng thể giấu mình đi đâu. Nhưng cùng lúc đó, đáy lòng như có dòng suối xanh biếc mát rượi len lỏi, như hiện hữu một niềm hạnh phúc nhỏ bé, một cảm xúc kỳ lạ không cách nào gọi tên…

Áo sơ mi vải kẻ caro hai màu trắng xanh nhạt, quần tây màu kaki. Ngay tại thời điểm này, ăn vận như thế, biểu cảm như thế, rõ ràng là muốn thể hiện cho người ngoài biết rằng: Người đứng đây không phải là thiếu tướng Trác Thiệu Hoa mà chỉ là một người đàn ông ngồi xe đến đón vợ.

Thủ trưởng từ xưa đến nay luôn duy trì phong thái trầm tĩnh, uy nghiêm, đĩnh đạc trước mặt người khác, thế nên đây là điều bất ngờ rất rất vĩ đại…

Trong ngàn người vạn người, chỉ riêng mình em biết

Nơi đây ánh mắt anh vọng về em

Cả thành Giang Nam cũng nhoẻn môi cười

Sợ để lộ tâm tình, Gia Hàng vội vã mím chặt môi.

Đại tá Lý bắt tay Trác Thiệu Hoa, tiện thể liếc Gia Hàng một cái rồi trêu: “Thiếu tướng Trác bận trăm công nghìn việc mà vẫn dành thời gian đến sân bay đón tôi làm tôi cảm động quá. Nhớ tôi nhiều vậy à?”

“Tất nhiên rồi, một tuần không nghe tiếng cười hào sảng của đại tá Lý, sao không nhớ được?” Sau đó trước vô số cặp mắt lom lom sáng rỡ, Trác Thiệu Hoa rất tự nhiên đi xuống mấy bậc thang, đón vali trong tay Gia Hàng và xếp lên giá hành lý.

Triệu Đồng kéo vali, một mình một bóng đi tìm chỗ ngồi ở hàng tận cùng, Gia Hàng chắc chắn sẽ không còn ngồi cạnh cô ta. Nói không đố kị là nói dối, cô ta rầu rĩ buông một tiếng thở dài.

Thủ trưởng quả thật bất chấp tị hiềm điều tiếng. Cũng phải thôi, tị hiềm cái nỗi gì, Gia Hàng là cô vợ danh chính ngôn thuận của anh ta rồi mà. Nhưng trong thâm tâm vẫn cứ khó chịu, hai người họ làm vậy không sợ Giai Tịch dưới suối vàng buồn lòng hay sao?

Ái tình trên thế gian này rõ là một gốc cây chằng chịt ân oán…

Gia Hàng ngồi cạnh cửa sổ, Trác Thiệu Hoa điềm nhiên ngồi xuống kế bên cô. Hai người không nói câu nào, anh mải trò chuyện với đại tá Lý về chuyến đi Hải Nam, rồi còn hỏi các học viên về cảm nhận, trải nghiệm của họ. Anh vừa quan tâm đến suy nghĩ của từng người, lại vừa giữ được vẻ uy nghiêm, khiến ai nấy đều phải kính nể.

Đến Hải Nam không phải để nghỉ phép, sau khi trở về mỗi người phải viết một bản báo cáo dài lê thê. Trong túi đựng máy tính của Gia Hàng có đến mấy chồng tư liệu dày cộp. Vài ngày tới, cô phải ngoan ngoãn đóng cửa ở nhà làm bài. Lúc thủ trưởng nói chuyện, cánh tay cử động lên xuống, hai người đều mặc áo ngắn tay, lại ngồi gần như vậy nên da thịt chạm vào nhau là kết quả hiển nhiên. Gia Hàng nín thở, trái tim run run mất tự chủ, bàn tay đặt trên đầu gối co lại thành nắm đấm.

Qua khỏi đoạn đường cao tốc sân bay, xe buýt chạy vào con đường xuyên giữa rừng cây. Trời chiều nghiêng hẳn về phía Tây, ráng hoàng hôn nhuộm kín không gian, vạt nắng hăn hắt sáng len qua ô cửa xe rọi vào trong làm bóng hai người khi mờ khi tỏ.

Trác Thiệu Hoa nhờ bác tài dừng xe ven đường. Anh xách lấy vali của Gia Hàng, nói với đại tá Lý từ đây ngồi xe về quân khu đại viện tiện đường hơn nên họ sẽ không đi cùng mọi người về học viện.

Đại tá Lý dí dỏm nháy nháy mắt, “Tôi hiểu rồi thiếu tướng Trác! Mai gặp!”

Xuống xe xong, Trác Thiệu Hoa đợi cho đến khi xe chạy thật xa rồi dắt tay Gia Hàng đi sang đường kẻ vạch dành cho người đi bộ. Mười ngón tay đan chặt vào nhau, hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía đối phương.

Cánh môi thủ trưởng thoáng cong lên, vẫn là vẻ bình tĩnh muôn thuở nhưng trong ánh mắt tựa như có ngàn lời muốn nói.

Lại một cơn địa chấn khác lan tràn trong quả tim Gia Hàng, cô thốt lên: “Thủ trưởng ơi…”

“Ừ, sao?” Giọng nói rất nhỏ và hơi khàn.

“Phàm Phàm có cao thêm chút nào không?” Cô ngu ngơ buộc miệng hỏi một câu như thế.

“Hình như là không!” Một tuần không dài như một năm, không thể thay đổi nhanh đến thế được.

Gia Hàng cười ha ha, “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!” Cô nhớ ngày từ nước ngoài trở về, ôm Tiểu Phàm Phàm trong lòng mà kinh ngạc tới nỗi không dám chớp mắt. Video clip đúng là đồ lừa bịp, cu cậu quả thực đã thay đổi long trời lở đất. Cô nghĩ mà sợ, nếu về muộn ít ngày nữa, có khi gặp nhau trên đường cũng không nhận ra Tiểu Phàm Phàm chứ chẳng chơi.

“Thế còn anh?” Giọng nói phảng phất ý cười.

Gia Hàng thoáng sửng sốt rồi cười tủm tỉm, đầu ngón tay khều khều lòng bàn tay anh, “Em không… nhìn kỹ!” Mắc cỡ đó!

“Anh gầy rồi!” Anh nói một cách nghiêm túc.

“Anh bị bệnh á?” Cô kiễng chân lên, quan sát thật tỉ mỉ.

Anh dắt cô bước tiếp về phía trước, chỉ cười thôi, không nói câu nào.

Từ trạm này đi xe trở về quân khu đại viện cũng không hẳn thuận tiện, có điều ngân hàng Gia Doanh làm việc chỉ cách đây vài bước đường. Trác Thiệu Hoa rất hiểu, Gia Doanh là người có ý nghĩa đặc biệt nhất trong lòng Gia Hàng. Gia Hàng là cánh diều náo nức muốn chao liệng trên bầu trời xanh, nhưng dù bay cao đến mấy, bay xa đến mấy, cô cũng cam tâm tình nguyện buộc sợi dây vào tay Gia Doanh.

Quả nhiên vừa rẽ qua khúc quanh đã nhìn thấy bảng hiệu ngân hàng ngay phía trước. Gia Hàng hơi nhướn mày, lắc lắc cánh tay anh, gọi một tiếng rồi lại một tiếng thủ trưởng.

“Em có mua cái này…” Cô hăm hở mở túi ra khoe với thủ trưởng cái bật lửa sắp tặng anh rể Lạc Gia Lương.

“Tặng anh?” Trong đôi đồng tử đen láy của Trác Thiệu Hoa sóng dâng cuồn cuộn.

Gia Hàng nuốt nước bọt ực một cái, mồ hôi tứa ra, “Anh…cũng thích sao?”

“Đương nhiên! Chỉ cần là em tặng, thứ gì anh cũng thích!”

Đúng vậy, năm đó cô bị anh lừa mua chiếc khăn quàng cổ lông dê một cách cực kỳ ‘xảo quyệt’. Anh luôn đeo nó vào mỗi mùa đông, đến mùa xuân lại dặn dì giúp việc giặt giũ cẩn thận, anh nói khăn quàng cổ đó chất lượng tốt, màu sắc đứng đắn, có thể dùng đến năm tám mươi tuổi.

Gia Hàng im như hến, trong bụng lẳng lặng xin lỗi anh rể, “Cái này chỉ là vật trang sức, không thể… dùng thường xuyên!”

Trác Thiệu Hoa nhìn cô bằng ánh mắt thâm sâu, nghiêm trang gật đầu, cẩn thận cất bật lửa vào túi. Đang cất nửa chừng thì di động đổ chuông, anh nhìn dãy số rồi nói với cô: “Em vào thăm chị trước đi, anh nghe điện thoại.”

Gia Hàng vui vẻ đi vào.

Gia Doanh phụ trách quản lý đại sảnh ngân hàng, mỗi ngày chị đều đợi đến lúc sổ sách hoàn chỉnh xong xuôi mới tan tầm. Gia Hàng quen đường quen lối đi một mạch vào phòng chị.

Gia Doanh đang cắm cúi trước máy tính, nghe tiếng bước chân, chị ngẩng lên nhìn ra ngoài. Thấy Gia Hàng đến, chị không vui mừng mà lại lo lắng chạy ra nhìn quanh quất bên này bên kia, “Hàng Hàng, em đến một mình thôi à?”

Gia Hàng xụ mặt chớp mắt, “Thủ trưởng ở ngoài nghe điện thoại ạ!”

Gia Doanh thở dài hai lần liên tiếp, vẻ mặt cũng dịu xuống, “Ừ, cũng được, để Phàm Phàm ở nhà đi!”

Gia Hàng dậm dậm chân, bước đến ôm Gia Doanh nhõng nhẽo, “Chị ơi, người ta phạm lỗi có mỗi một lần, chị đừng la em riết nữa!”

Gia Doanh trừng cô: “Em còn dám nói? Lỗi đó nhỏ lắm phải không?”

Gia Hàng le lưỡi, cười tẽn tò đáp lại.

Lỗi lầm ấy quả thật không thể tha thứ.




1.3

Lỗi lầm ấy quả thật không thể tha thứ.

Gia Hàng đang đi dạo siêu thị thì thấy khu vui chơi cho trẻ em mới xây. Bên trong có ruộng cát, tối đến rất đông trẻ con vào nghịch cát. Nhìn thấy cảnh đám trẻ vui vẻ tưng bừng, cô cũng nhiệt huyết dâng trào, ôm Phàm Phàm vào chơi. Hôm ấy thím Đường lo việc chăm nom Phàm Phàm hơi mệt nên không đi cùng hai mẹ con.

Tiểu Phàm Phàm vừa thấy ruộng cát to, cái thùng nhỏ, cái thìa nhỏ liền vung hai chân béo múp nhào đến. Gia Hàng đứng bên ngoài xem cười tít mắt. Đầu tiên Tiểu Phàm Phàm đào cái hố cát, tiếp theo đắp một ụ cát, sau đó ngó thấy cô bé học sinh bên cạnh xây bờ đê cát, cu cậu liền bắt chước làm theo.

Đúng lúc này, cô bạn Mạc Tiểu Ngải gọi điện cho cô. Cô nàng chẳng nói rõ ràng sự thể thế nào, chỉ khóc nức nở ở đầu kia điện thoại. Gia Hàng sợ hoảng hồn, thấy Phàm Phàm đang chơi hăng say, cô thầm nghĩ chạy đi một lát chắc không sao.

Mạc Tiểu Ngải sắp kết hôn.

Mạc Tiểu Ngải tâm sự, cô nàng và sư huynh yêu nhau tám năm, tình cảm nảy nở từ thời hai người học lớp chín. Gia Hàng vẫn cho rằng Mạc Tiểu Ngải là cô nhóc chậm lớn, ngờ đâu cô nàng đã sớm trưởng thành, trong khi cô nàng Ninh Mông luôn tỏ ra sành sỏi thì giờ này không biết đã đi lạc về đâu.

Giá nhà ở Bắc Kinh liên tục tăng cao như hạt vừng nở hoa. Dựa vào khả năng của Mạc Tiểu Ngải và sư huynh, cố lắm cũng chỉ có thể thuê một ngôi nhà nhỏ cách xa con đường Tứ Hoàn chắt chiu sống qua ngày. May nhờ có bố mẹ hai bên góp sức, giúp họ mua một căn nhà cũ. Sau khi vui mừng hoan hỉ trang hoàng nhà cửa đâu vào đấy, hai người bắt đầu sắm sửa vật dụng gia đình.

“Heo, mỗi ngày mình làm việc trên máy tính mười mấy tiếng đồng hồ, xương cổ vừa mỏi vừa đau, cho nên mình muốn ngủ giường nước. Nhưng anh ấy nhất quyết không chịu, bắt phải mua giường gỗ. Cậu thấy mình có cố tình gây sự không chứ?” Mạc Tiểu Ngải khóc không thành tiếng, lời nói không thành âm điệu.

Gia Hàng sôi sục căm phẫn, “Hoàn toàn không!” Tiểu Ngải vẽ đồ họa game online, riêng chuyện tiếp xúc lâu ngày với thần tiên, hiệp khách mà không đòi mua giường treo, giường dây hay bất cứ thứ giường quái đản nào đó đã cho thấy cô nàng rất hiểu lý lẽ rồi.

“Bọn mình cãi nhau ba ngày anh ấy cũng chẳng thèm nhượng bộ. Giờ phải làm sao hở cậu?”

Gia Hàng nghĩ ngợi, “Hay mỗi người mua một giường?”

Tiếng khóc Mạc Tiểu Ngải im bặt: “Không ngủ chung giường thì còn gì là kết hôn!”

Cũng có lý, Gia Hàng nhíu mày.

“Chẳng lẽ cậu và… thủ trưởng mỗi người ngủ một giường?” Mạc Tiểu Ngải hỏi.

“Làm gì có!” Câu nói này chạm vào vết thương lòng của Gia Hàng. Cô thậm chí còn không có giường. Có khi, nửa đêm đầu ngủ giường thủ trưởng, nửa đêm sau ngủ giường Tiểu Phàm Phàm. Có khi, nửa đêm đầu đang ngủ ngon lành với Tiểu Phàm Phàm, sáng sớm tỉnh dậy đã thấy nằm cạnh thủ trưởng mà không hiểu mình di dời qua đó bằng cách nào. Thủ trưởng nói, quãng thời gian cô ra nước ngoài anh đã rèn luyện cho Tiểu Phàm Phàm thói quen sống độc lập. Cô vừa về nước, ra sức lấy lòng Tiểu Phàm Phàm, hai người rồng rắn kéo nhau đi ngủ chung. Giờ thì tốt rồi, thành quả bồi dưỡng mấy tháng ròng sụp đổ tan tành, chế độ giáo dục của thủ trưởng tuyên bố phá sản.

Mạc Tiểu Ngải lại khóc nấc lên, Gia Hàng không còn cách nào khác ngoài gọi điện kêu sư huynh đến đền đội. Vẻ mặt sư huynh trông đau khổ hệt như phải cam chịu nỗi ai oán nghìn thu: “Tôi cũng sợ giường lót ván nằm cứng khó chịu, nhưng xương cổ cô ấy không tốt, bác sĩ dặn phải ngủ giường gỗ.”

Mạc Tiểu Ngải chột dạ lau nước mắt, xong lại vờ như trên mặt đất có tiền, nhìn hết sức chuyên chú.

Gia Hàng ném cho cô nàng một cái liếc mắt, ngay lập tức bảo sư huynh đưa cô bạn không biết ơn nghĩa về nhà, đỡ phải đứng đây mất mặt xấu hổ. Thê bất giáo, phu chi quá.*

(*) Không dạy dỗ vợ là lỗi của chồng. Câu gốc trong Tam Tự Kinh là Tử bất giáo, phụ chi quá – Không dạy dỗ con cái là lỗi của bậc làm cha mẹ.

Sư huynh cảm động rơm rớm mắt nói cám ơn, đoạn kéo Gia Hàng qua bên, nhẹ nhàng hỏi: “Có phải khi kết hôn phụ nữ sẽ biến thành người khác không?”

Gia Hàng đăm chiêu một lúc rồi trả lời: “Anh thấy em khác nhiều lắm à?”

Sư huynh xua tay, “Em là ngoại lệ.”

Gia Hàng không biết đây là lời khen ngợi hay chế giễu, kệ, coi như khen đi! Thời đại này thứ gì quý giá nhất? Là cá tính chứ còn gì!

“Không chừng Tiểu Ngãi bị chứng sợ hãi trước hôn nhân.” Cô giải thích kiểu chắp vá.

Sư huynh hừ một tiếng, “Phụ nữ thật nhiễu sự!” rồi lôi Mạc Tiểu Ngải về nhà. Gia Hàng quệt quệt mũi rồi cũng dẹp đường hồi phủ.

Ông trăng giữa tháng tròn vành vạnh như cái mâm, vừa đẩy cửa ra, cả khoảng sân như bao phủ trong màn sương trong veo. Chuyện đầu tiên cô làm khi về nhà là í ới gọi: “Tiểu Phàm Phàm, mẹ về rồi!”

Không ai lên tiếng trả lời cô.

Thím Đường đứng trong hành lang, mắt trợn trừng nhìn cô không dám thở mạnh.

Trong đầu Gia Hàng sấm giật đùng đoàng, cô la toáng lên rồi quay đầu bỏ chạy.

Lúc này, đêm tối tăm mịt mùng.

Thể lực của Gia Hàng vốn được xem là tốt nhưng chạy một mạch đến siêu thị cả người chẳng mấy chốc cũng xụi lơ. Trong khu vui chơi thiếu nhi chỉ còn lại một mình cậu nhóc Phàm Phàm, người quản lý vẻ mặt lo lắng ngồi ngoài cửa. Phàm Phàm vẫn đang nghiêm túc đào cát, cứ đào được một muỗng lại ngẩng đầu lên. Nghe tiếng động loáng thoáng, cu cậu tức thì nhìn khắp xung quanh.

“Phàm Phàm!” Gia Hàng thở hổn hển.

Tiểu Phàm Phàm bỗng nhiên mở mắt hết cỡ, chậm rãi chớp mắt một cái rồi lại vội vàng mở ra ngay như sợ đây chỉ là ảo giác.

Đầu ướt đẫm mồ hôi, Gia Hàng đi về phía cậu nhóc.

Cu cậu đứng lên, chân bước liêu xiêu không vững.

Gia Hàng giang hai tay ôm chầm lấy cu cậu. Cô nhận ra trái tim bé bỏng của cậu nhóc đập hối hả, cái miệng nhỏ xíu mếu máo, bờ vai run lập cập, bàn tay tí hon lạnh cóng; và thấy cả hai giọt nước mắt lăn đến lăn đi nhưng quyết chí không rơi trong đôi mắt kia.

“Xin lỗi con, mẹ là đồ hư hỏng, mẹ bỏ quên Phàm Phàm, con đừng thèm để ý đến mẹ!” Gia Hàng khóc lóc bù lu bù loa rất mất thể diện.

Tiểu Phàm Phàm thì ngược lại, cu cậu nuốt nước mắt, chu miệng hôn cô, ôm ghì lấy cổ cô, như sợ chỉ lơi lỏng một giây là sẽ không thấy cô nữa.

Buổi tối hôm đó lần đầu tiên thủ trưởng nổi giận với cô. Mặc dù anh không nói một lời, nhưng sắc mặt ấy làm người ta không gặp giá rét mà vẫn run lẩy bẩy.

Thủ trưởng cũng không muốn cô tắm cho Phàm Phàm. Tắm xong, anh ôm Phàm Phàm vào giường trong phòng ngủ chính, âu yếm kể Phàm Phàm nghe chuyện xưa tích cũ trước khi ngủ, lại còn khen Phàm Phàm là nam tử hán dũng cảm đối mặt với nguy khốn, một giọt nước mắt cũng không rơi.

Gia Hàng hổ thẹn bịt mặt, muốn đâm đầu vào tường tự vận cho xong. Cô ngồi lẻ loi khép nép trên giường Tiểu Phàm Phàm, không có can đảm nhìn mặt hai người đàn ông bên kia.

Tiểu Phàm Phàm thật sự rất trượng nghĩa, nhằm lúc thủ trưởng đang kể chuyện, cu cậu bất ngờ chen vào một tiếng: “Mẹ…”

Thủ trưởng trầm mặc như núi.

Cô chịu hết thấu, kéo chăn trùm kín mít. Bỗng nhiên chăn bị người bên ngoài vén ra. Thủ trưởng đứng cạnh giường như thiên thần giáng thế, không nói một lời mà chỉ vòng tay ôm cô. Tiểu Phàm Phàm nãy giờ hồi hộp nằm chờ trên giường, thấy vậy tay chân liền khua khoắng loạn xạ, ra chiều cổ vũ nhiệt liệt. Sau một hồi vất vả dỗ cậu nhóc đi ngủ, cô lại nghe thấy tiếng thủ trưởng thở dài.

Cô ngập ngừng xin lỗi: “Thủ trưởng, em xin lỗi…”

Thủ trưởng nằm ngửa mặt, chốc lát sau anh nghiêng người ôm cô vào lòng, khẽ mơn man gương mặt cô bằng đôi môi mình, “Gia Hàng, em và Phàm Phàm, nếu một trong hai người có mệnh hệ nào… Anh sẽ không dám đối mặt, không thể chịu đựng.” Nghe giọng nói khàn khàn mệt mỏi của anh thật sự nước mắt cứ chực trào.

Gia Hàng cắn môi.

“Không cần tự trách, em đã làm tròn bổn phận một người mẹ. Chỉ có điều… em còn nhỏ, cần thêm thời gian thích nghi. Sau này chúng ta sẽ không phạm sai lầm nữa, nhé?”

Sự khoan dung độ đượng của thủ trưởng khiến đôi mắt cô nhòa lệ ăn năn.

Con người không ai hoàn mỹ, sao có thể không phạm sai lầm, sao có thể không gây tai ương, nhưng có những sai lầm không được phép phạm phải, có những tai ương không được phép gây ra.

Về sau thủ trưởng căn dặn từng người trong nhà không được nhắc lại chuyện này, nhưng thím Đường không nhịn được, tố cáo tội trạng của cô với Gia Doanh. Kể từ đó, Gia Hàng bị Gia Doanh ghi vào sổ đen cho đến mãi sau này.

¤ ¤ ¤

“Tử Nhiên gần đây có học hành chăm chỉ không ạ?” Tranh thủ trước khi Gia Doanh càm ràm, Gia Hàng mau mắn chuyển đề tài.

Gia Doanh rót cho cô chén trà, vẫn còn lườm cô đến mấy lần, “Mới đây nhất thì mê đá banh, đăng ký cho nó học lớp hè, sắp đen thui như than rồi.”

“Chị hai lúa quá đi, như thế người ta gọi là da bánh mật, đang mốt lắm đấy! Minh tinh người ta còn cố ý đi phơi nắng nữa kìa!”

“Chị là hai lúa, còn em là gái Tây chắc? Nếu thế sao chưa bao giờ trang điểm? Ra ngoài đường sao không bôi kem chống nắng?”

Gia Hàng cười hì hì: “Không cần, đen thì đen thôi, ủ vài ngày là trắng ngay!”

Gia Doanh xem chừng động tĩnh bên ngoài rồi thì thầm hỏi: “Mẹ chồng còn giữ thành kiến với em không?”

“Miễn đừng gọi là mẹ chồng thì bà ấy sẽ không có thành kiến gì cả.”

Bà Âu Xán nói, cái từ ‘mẹ chồng’ nghe cứ như bà già bó chân xấu xí bảy tám chục tuổi của xã hội phong kiến, rặt một kiểu miệng nam mô bụng một bồ dao găm. Bà nghiêm cấm không cho Gia Hàng sử dụng cách xưng hô này. Gia Hàng vui vẻ tiếp thu, nhưng cô không gọi bà một tiếng ‘mẹ’, cũng không gọi theo chức vụ vì thấy xa lạ, thế là gặp mặt nhau chỉ cười cười rồi thôi.

Bà Âu Xán xử sự rất có chừng mực, bà không ruồng rẫy ai, cũng không nhiệt tình thân thiết như mùa xuân với ai, mà luôn luôn bảo trì khoảng cách thích hợp.

“Thật không?” Gia Doanh không tin lắm.

“Chị, từ nhỏ đến lớn chị có thấy ai khi dễ em chưa?” Gia Hàng hiên ngang hất tóc.

Gia Doanh thương xót giữ chặt tay cô. Hàng Hàng tính tình tùy tiện thế lại hay, con bé sẽ không nghĩ ngợi quá nhiều và không quá nhạy cảm trong mọi việc, bằng không ngày tháng ở nhà họ Trác chắc chắn phải chịu nhiều buồn tủi.

Hành lang vọng đến tiếng bước chân lúc to lúc nhỏ đều đặn.

“Thiệu Hoa đến rồi!” Gia Doanh nói.

Trác Thiệu Hoa kính cẩn chào chị, sau đó nhìn Gia Hàng, “Mẹ đến thăm Phàm Phàm, đang chờ ở nhà. Mình không quấy rầy chị làm việc nữa em nhé. Hôm nào chúng ta dắt Phàm Phàm đến đây, hẹn anh rể và Tử Nhiên đến luôn rồi cả nhà họp mặt một bữa.”

Gia Doanh nghe vậy liền vội vàng thúc giục hai người về mau, đừng để bà Âu Xán đợi quá lâu. Thực ra chị muốn nói chuyện với Gia Hàng về ông Án Nam Phi và bà Trác Dương. Ông Án Nam Phi sang Canada một thời gian thì gọi cho chị cuộc điện thoại đường dài. Chị hiếm khi nói chuyện, nhưng cũng không từ chối cuộc gọi. Người đến tuổi xế chiều còn phải phiêu bạt nơi đất khách quê người, một từ cô liêu làm sao hình dung cho đủ?

Bố mẹ ông Án Nam Phi đã khuất núi, ông lại không có anh chị em thân thuộc, sau khi ly hôn Trác Dương, mối liên hệ với nhà họ Trác cũng đứt đoạn. Trên đời này, Gia Hàng là người thân duy nhất của ông.

Chị đã thoải mái đối diện với chuyện quá khứ nhưng Gia Hàng lại không thể, con bé cự tuyệt hết thảy tin tức có liên quan đến ông Án Nam Phi.

Nghe ngoài hành lang yên tĩnh trở lại, Gia Doanh chầm chậm ngồi xuống, thở dài.

Hai người đón xe trở về quân khu đại viện. Cửa viện chưa mở đã nghe tiếng bíp bíp vang lên không ngừng từ bên trong. Thím Đường mua cho Phàm Phàm đôi giày xăng đan mềm, đế giày gắn cái còi be bé, khi đi giày sẽ kêu bíp bíp. Thím Đường chỉ việc nghe âm thanh là biết ngay cu cậu đang nghịch ngợm ở nơi nào trong viện.

Trác Thiệu Hoa nhẹ nhàng mở cửa viện.

Tiểu Phàm Phàm đang nấp phía sau chậu cảnh cành lá tươi tốt chơi trốn tìm với thím Đường bỗng nhiên quay lại, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm hai người đứng trong bóng đêm, ngoác miệng cười toe toét, giang hai tay, chạy bíp bíp sang bên này.

“Mẹ!” Cu cậu ôm hai chân Gia Hàng, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cười híp mắt thành một đường nhỏ.

“Phàm Phàm!” Thủ trưởng đằng hắng một tiếng, trong lòng hơi tổn thương. Anh thương tên nhóc thối này đâu thua kém gì Gia Hàng, tại sao trong mắt thằng bé chỉ có mẹ nó thế kia?

Tiểu Phàm Phàm và Gia Hàng cửu biệt trùng phùng, vội vàng thể hiện nhung nhớ, làm sao còn tâm trí lo lắng chuyện ngoài lề.

“Trác Dật Phàm!”

Bà Âu Xán đi ra từ phòng khách với dáng vẻ nghiêm nghị. Bộ quần áo công sở màu xám, tóc cứng đơ như chóp nón bảo hộ, đoán chừng bị bão cấp tám thổi cũng không rối. Bà mở miệng vừa đúng ba millimet, à, đấy là kiểu cười của bà.

“Ồ, hai đứa về rồi à!”

Gia Hàng toan trả lời thì Phàm Phàm giật giật góc áo của cô. Cô cúi đầu xuống, Tiểu Phàm Phàm ghé vào tai cô, thì thào: “Bà nội…hư!”

“Hư thế nào?” Gia Hàng tươi rói.

Tiểu Phàm Phàm cau mặt, trừng mắt, “Trác Dật Phàm, không được… lộn xộn; Trác Dật Phàm, không được… nói chuyện; Trác Dật Phàm… đứng yên…”

Gia Hàng ôm bụng cười ngặt nghẽo. Khả năng bắt chước của con trai giỏi thật, biểu cảm trông cũng giống bà Âu Xán quá đấy chứ.

Trác Thiệu Hoa lắc đầu liên tục, nhấc hành lý đi vào phòng khách.

“Thiệu Hoa, con vào đây, mẹ có việc muốn nói với con.” Bà Âu Xán liếc Gia Hàng, đi vào thư phòng trong điệu bộ đoan trang cao quý. Cái nhìn phớt qua đó y hệt tia X-quang, xuyên qua quần áo, chạm vào xương cốt.

Ngay sau đó, bà đóng sập cửa phòng.

Gia Hàng nghiêng đầu, đảo mắt hai vòng rồi nắm tay dắt Tiểu Phàm Phàm đi về hướng nhà bếp.

Hôm nay dì Lữ nấu món cháo đậu xanh, Tiểu Phàm Phàm sợ ăn món này nhất, thảo nào vừa rồi cu cậu chạy trốn khắp nơi. Phàm Phàm ló đầu ra thăm dò tình hình từ sau cánh tay cô, hai cái chân mũm mĩm lại lén lút bước một bước ra ngoài.

“Phàm Phàm ơi, lại đây nào, mẹ nói cái này cho con nghe nè!” Cô ngoắc ngoắc Phàm Phàm một cách đầy mờ ám.

Tiểu Phàm Phàm không cưỡng lại được sự cám dỗ, cười tít mắt đi qua.

Ngay sau đó, cửa phòng bếp đóng rầm một cái.

Hừ, tỏ vẻ gì chứ, ai lại chẳng có con trai, ai lại chẳng biết đóng cửa! Gia Hàng vểnh mặt lên, lầm bầm lầu bầu!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Yến khôi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 40 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hanhhuynh, Min Hồng Hạnh, zazathuy89 và 435 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Puck
Puck
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trà Mii
Trà Mii
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.