Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 322 bài ] 

Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

 
Có bài mới 03.08.2015, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3610
Được thanks: 14706 lần
Điểm: 21.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[b]9- Con mãi mãi là con trai của ba mẹ[/b]

Hoan  Nhan cảm thấy cuộc sống của mình thật là viên mãn. Cô có người chồng yêu thương hết mực. Cô có những đứa con vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn, biết yêu thương giúp đỡ lẫn nhau.dღđ☆L☆qღđ
Bốn đứa con của cô giờ đây đã dần trưởng thành. Noãn Noãn ở ký túc xá trường đại học, mỗi khi về nhà là cả nhà lại ầm ĩ hết cả lên bởi những trận khẩu chiến với Dật Tuyên. Hai đứa trẻ này vẫn như ngày nào, xa nhau thì luôn nhắc nhở, nhớ nhung, nhưng khi gặp mặt cho dù đã lớn, câu đầu tiên lại là chọc nhau đến tức giận.
Mỗi lần Noãn Noãn trở về, cả nhà lại rộn tiếng cười đùa của bốn chị em. Dật Lan luôn là lá chắn cho Thiên Ái khi cô bé bị chị cả và Dật Tuyên đuổi bắt. Những lúc ấy, Thiên Ái thường chạy đến nhảy lên ôm chặt lấy cổ Dật Lan miệng hét lớn: “Anh Hai chạy nhanh, chạy nhanh... anh Dật Tuyên đuổi kịp bây giờ...” Tiếng đùa vui của lũ trẻ vang vọng khắp khu vườn xanh tươi, thơm ngát hương hoa hồng.di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn
Dật Lan ít nói, cậu thường thể hiện tình cảm bằng hành động nhiều hơn, nhất là trong việc quan tâm chăm sóc em gái. Mỗi khi Dật Tuyên làm Thiên Ái tức giận đến phát khóc, cậu lại thủ thỉ vỗ về, dỗ dành em.
Dật Lan học đều tất cả các môn, nhưng cậu mê nhất là Tin học. Cậu có thể ngồi miệt mài cả buổi để nghiên cứu và lập trình. Cậu mơ ước sẽ một công ty phần mềm tin học của mình.
So với bạn bè cùng tuổi cậu tỏ ra chững chạc hơn. Ở trường cậu được bạn bè quý mến bởi tính điềm đạm, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn khi cần. Khỏi phải nói Thiên Ái, cô bé rất tự hào khi mọi người trong trường khen ngợi Dật Lan: “Đấy là anh Hai của tớ. Anh tớ thật tuyệt vời phải không!”di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.
Các bạn gái trong lớp rất hâm mộ Dật Lan. Vẻ ngoài cao lớn, tính tình ôn hòa, cách cư xử mềm mỏng, đúng mực nên mỗi khi lớp có hoạt động dã ngoại, các bạn gái luôn tranh giành Dật Lan về nhóm của mình.
Dật Lan có đôi mắt đen thăm thẳm, thoạt nhìn có cảm giác hơi man mác buồn. Nhưng khi Dật Lan cười, ánh mắt ấy lại ấm áp vô cùng. Thiên Ái rất thích được anh trai dắt tay khi đi học. Bao giờ Dật Lan cũng đưa Thiên Ái đến tận cửa lớp, vuốt ve mái tóc óng mượt, vỗ nhẹ vào cặp má bầu bĩnh hồng hào của cô bé rồi mới đi về lớp của mình.
Các bạn cùng lớp thường ghen tị với Thiên Ái vì được hai người anh cưng chiều. Tuy Dật Tuyên học cùng lớp với Thiên Ái, nhưng cậu luôn tỏ rõ vai trò anh trai, sẵn sàng che chở cho cô em gái bé bỏng của mình.

************

Mới đầu giờ sáng nhà Thân Tống Hạo đã có khách. Thân Tống Trạch, em họ của Thân Tống Hạo, từ Singapo sang chơi. Anh ta sang mời cả nhà Thân Tống Hạo đến Singapo dự lễ thượng thọ của cha mình, Thân Tử Kiện, tám mươi tuổi.
Khi Thân Tống Trạch đến cả hai vợ chồng Thân Tống Hạo đều đi vắng. Quản gia đưa Thân Tống Trạch vào phòng khách, rót nước mời khách, rồi lật đật đi gọi điện cho Thân Tống Hạo trở về nhà.
Thân Tống Trạch ngắm nghía xung quanh. Tuy phòng khách khá rộng rãi nhưng do Hoan Nhan khéo bài trí nên có cảm giác rất ấm cúng. Cửa sổ sát đất rộng rãi được treo tấm rèm cửa bằng ren màu xanh nhạt nhìn rất dịu mắt, qua lớp rèm mỏng này có thể quan sát được vườn hoa hồng ở bên ngoài. Bộ bàn ghế sopha cao cấp bọc nhung màu trắng ngà đặt chính giữa phòng khách. Trên bàn, lọ hoa  hồng đang tỏa hương thơm dịu dịu. Trên bức tường đối diện với bộ bàn ghế sopha là một tấm hình khổ lớn, chụp vợ chồng Thân Tống Hạo và các con. Tấm hình này vừa chụp hôm sinh nhật của Dật Tuyên và Thiên Ái tròn 12 tuổi. Bên dưới l là một tủ gỗ kiểu bày các huy chương và giải thưởng trong học tập và hoạt động thể thao của bọn trẻ. Cầu thang lên lầu 2 nằm ở phía bên trái, bên phải là quầy bar nho nhỏ với chiếc tủ xếp đầy các loại rượu nổi tiếng. chiếc kệ gỗ bày mấy chiếc bình sứ cổ Thanh Hoa kê vuông góc với quầy bar ngăn một phần phòng khách thành một phòng khách nhỏ, bên trong có bộ bàn ghế salon nhỏ và một tủ sách lớn.
Dật Lan vội vã chạy từ trên gác xuống, hôm nay cậu có buổi học lập trình ở câu lạc bộ nên đến trường muộn hơn hai em. Vừa chạy cậu vừa gọi với vào trong bếp: “ Bác Trương, bác nói với ba mẹ hộ cháu, chiều nay cháu đến câu lạc bộ tham dự buổi hội thảo lập trình viên nên buổi trưa cháu không về ăn cơm trưa nhé. Tham dự hội thảo xong cháu sẽ đến đón Thiên Ái ở lớp Aerobic.”
“Ây dà, cậu lại không ở nhà, tiên sinh và phu nhân không vui đâu!”
Xuống đến phòng khách, Dật Lan mới nhìn thấy có khách ở trong phòng. Cậu lễ độ cúi đầu chào Thân Tống Trạch.
Thân Tống Trạch nhìn Dật Lan chăm chú lên tiếng hỏi: “Cháu trai, cháu tên là gì, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Dạ cháu là Dật Lan, năm nay mười lăm tuổi ạ. Thôi cháu xin phép đi học đây ạ. Cháu chào chú!” Nói xong cậu chạy như bay ra ngoài cửa.
Thân Tống Trạch nhìn theo Dật Lan rồi lại nhìn lên tấm hình gia đình Thân Tống Hạo, nhíu nhíu mắt nhẩm tính: “ Đứa nhỏ này mười lăm tuổi. Nhưng vụ việc Thân Tống Hạo bị Thích Dung Dung sắp đặt có con với Thái Minh Tranh xảy ra mới mười bốn năm... Không lẽ Thân Tống Hạo lại chấp nhận nghiệt chủng của Hoan Nhan làm con mình sao?”
Anh ta còn đang phân vân thì vợ chồng Thân Tống Hạo về đến nơi. Thân Tống Hạo lạnh nhạt bắt tay cậu em họ, hỏi luôn: “Có việc gì mà chú phải sang tận đây vậy? Công việc bên Singapo có gì trục trặc sao...”
“Công việc bên em vẫn ổn cả, em sang đây trước hết là thăm anh chị, sau đó mời anh chị và các cháu sang dự lễ mừng cha em thượng thọ tám mươi. Dù sao cũng là người nhà cả... Lễ mừng thượng thọ cho cha em tổ chức vào ngày thứ năm tuần sau...”
Hoan Nhan nhíu mày: “Thứ năm tuần tới Thiên Ái đi biểu diễn, Dật Lan đã hứa sẽ đi cổ vũ cho Ái Ái nên cũng không đi được. Còn Dật Tuyên đang bận thi đấu bóng rổ giải khối học sinh trung học. Chắc là chỉ có anh chị sang thăm dự lễ mừng thượng thọ chú được thôi...”
Thân Tống Trạch làm bộ đứng lên ngắm nghĩa tấm hình, hỏi rất có chủ ý: “Tấm hình chụp gia đình nhà anh chị đẹp quá! Lúc nãy em có gặp Dật Lan, thằng bé mới mười lăm tuổi mà trông lớn ra trò!”
Anh ta quay lại ghế hỏi tiếp: “Chị dâu, em hỏi điều này khí không phải...Ngày xảy ra sự việc đáng tiếc cách đây mười bốn năm. Con của Thái Minh Tranh không còn, vậy thằng bé Dật Lan kia từ đâu ra, nó là con ai vậy?”
Hoan Nhan quay ngoắt sang chưa kịp nói lại thì Thân Tống Hạo đã gầm lên chặn ngang: “Thân Tống Trạch, tôi để cho cha con nhà chú chút mặt mũi là vì nể tình cha tôi. Giờ đây chú dám cả gan chạy đến đây muốn soi mói chuyện nhà tôi là nhằm mục đích gì hả? Chú có tin tôi xách cổ ném chú ra ngoài đường ngay lập tức không?”
“A Hạo, sao anh lại nổi nóng với em? Em cũng là muốn tốt cho nhà họ Thân mà thôi. Nhà họ Thân chúng ta không thiếu người, em không cam tâm khi thấy một nghiệt chủng không rõ lai lịch ngồi đó hưởng phúc của gia tộc họ Thân”
“Đồ cặn bã này, vẫn còn dám mở miệng ra sàm ngôn nữa sao, chuyện nhà tôi đến phiên chú lo hộ từ khi nào vậy?” Vừa nói, Thân Tống Hạo vừa vung tay đấm vào cằm Thân Tống Trạch làm hắn ngã lăn ra nhà.
Hoan Nhan cũng tức giận run người, nhưng cô cố nén, kéo tay Thân Tống Hạo lại: “A Hạo, không đáng để anh bẩn tay. Miệng chó có bao giờ mọc được ngà voi đâu” Cô quay sang Thân Tống Trạch: “Cút ngay ra khỏi nhà tôi, nhà này không hoan nghênh chú!”
Thân Tống Trạch xấu hổ đứng dậy, lau vết máu bên khoé miệng: “Được rồi, xem ai mới là người phải cút ra khỏi nhà này! Hừ...!”
Hắn lùi lũi bước ra khỏi phòng khách
Hoan Nhan cả người run rẩy, cô gục đầu vào vai Thân Tống Hạo lặng lẽ khóc. Câu nói của Thân Tống Trạch khiến cô nhớ tới đứa con bị mất kia. Ngày ấy cô đã đau lòng biết bao...
Hai người lớn ở trong phòng không biết phía ngoài cánh cửa ra vào phòng khách Dật Lan vừa chạy vụt đi...
************************
*Truyện Mẹ Bầu edit:
- Người phụ nữ của Tổng giám đốc (Tác giả Minh Châu  Hoàn- đã hoàn.)
-  Cô vợ bị bỏ (Tác giả Trịnh Viện - Truyện mừng sinh nhật diễn đàn- đã hoàn)
- Tổng giám đốc, anh thật là hư (Tác giả Cơ Thủy Linh)
- Hào môn thừa hoan: Mộ thiếu, xin anh hãy tự trọng (Tác giả Mộc Tiểu Ô)
- Tổng giám đốc hàng tỷ - Cướp lại vợ trước đã sinh con (Tác giả Minh Châu Hoàn)
* Sáng tác:
- Ngoại truyện: Chuyện kể về những đứa con của Hoan Nhan (Ngoại truyện viết dựa theo bộ truyện “ Người phụ nữ của Tổng giám đốc”)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Cà rốt, Míc, Nấm_langthang, linh truc, macynguyen, peheo_tunguyen, trangthao
     

Có bài mới 04.08.2015, 12:13
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3610
Được thanks: 14706 lần
Điểm: 21.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 9: Con mãi mãi là con trai của ba mẹ (tiếp theo)

Dật Lan chạy thục mạng. Cậu cũng không biết mình đang chạy đi đâu nữa. Cậu vừa mới biết được một sự thật không sao tưởng tượng được. Nếu như không phải vì để quên tập tài liệu của buổi hội thảo chiều nay phải quay về nhà để lấy, chắc chắn không bao giờ cậu biết được về thân thế thật sự của mình... di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m
Dật Lan chạy một mạch ra bờ sông, nằm vật ra trên thảm cỏ. Những lời nói của mọi người từ ngày trước lại văng vẳng bên tai...
Ở trường tiểu học cô giáo nói cậu không có nét nào giống Dật Tuyên và Thiên Ái. Lúc ấy cậu chỉ nghĩ, đó là do Dật Tuyên và Thiên Ái sinh đôi nên khác với cậu.
Lớn thêm chút nữa cậu nghe thấy bạn của bà ngoại hỏi vì sao cậu và Dật Tuyên cùng là con trai của Thân Tống Hạo mà cậu lại chẳng có nét nào giống ba cả. d∞đ∞l∞q∞đ Nếu ai không biết lại cứ nghĩ cậu là con nuôi...
Dật Lan cười cay đắng, quả nhiên cậu đúng là con nuôi của ba thật! Vậy thì mẹ Hoan Nhan có phải là mẹ ruột của cậu không? Nếu đúng thì vì sao mẹ lại gửi cậu vào cô nhi viện, còn nếu không phải, vì sao các dì bảo mẫu trong cô nhi viện lại giữ tấm hình của mẹ, còn nói đó là mẹ của cậu? Mọi chuyện đều rối như mớ bòng bong, một thiếu niên mới lớn như cậu khó mà lý giải nổi! diễn✥đàn✥lê✥quý✥đôn.
Dật Lan lang thang suốt cả ngày trong công viên, đầu óc cậu như mụ mẫm. Trời ngả dần về chiều, nhìn thấy một cô bé đang véo von vừa nhảy chân sáo vừa hát ở bên cạnh mẹ, Dật Lan như sực tỉnh, đúng rồi cậu đã hẹn với Thiên Ái buổi chiều sẽ đón cô bé ở lớp Aerobic.
Nghĩ đến Thiên Ái, lòng của cậu chợt mềm dịu hẳn, cô bé đúng là điểm yếu của cậu. Chỉ cần thấy cô bé nghẹn ngào như đang tủi thân là lòng cậu đã nhộn nhạo cả lên. d∞đ∞l∞q∞đ Cậu thật lòng yêu quý Thiên Ái... Nhưng từ bây giờ, liệu cậu có còn tư cách để ôm em gái như ngày trước nữa không? Khi biết rằng cậu chỉ là con nuôi của ba, liệu Thiên Ái có chấp nhận cậu là anh trai nữa hay không?
Khi Dật Lan đến đón Thiên Ái, chỉ còn lại một mình cô bé đang ngồi chờ ở trên ghế trong hành lang của tòa nhà.
Vừa nhìn thấy anh trai, Thiên Ái đã lao vào vòng tay Dật Lan òa lên khóc: “Anh, sao anh đến muộn thế... các bạn đã về hết cả rồi... em cứ chờ anh, chờ mãi mà chẳng thấy, em rất sợ...Anh quên mất em rồi sao? Hu Hu...”
Dật Lan cũng ôm chặt Thiên Ái vào lòng. diễn✿đàn-lê-quý✿đôn Cậu gục đầu vào vai Thiên Ái giấu đi những giọt nước mắt xót xa: “Thiên Ái, em nín đi... anh xin lỗi... Là anh không tốt, đã để em phải chờ lâu, đừng giận anh nhé!”
Thiên Ái chợt nín bặt, hình như anh Dật Lan hôm nay có gì đó hơi khác lạ, giọng nói của anh cũng khàn khàn, không giống mọi ngày. Cô bé buông anh trai ra, nhìn vào mặt anh: “Anh, sao anh lại khóc? Anh làm sao vậy, anh bị ba mắng à? Con trai mà khóc nhè thế này xấu lắm. Anh đừng khóc, em cũng nín  rồi đây này. Hì Hì...”
Thiên Ái cười giòn tan, giơ bàn tay xinh xinh lau nước mắt cho anh mình.
Dật Lan gượng cười, cậu ôm gương mặt của Thiên Ái, nhìn vào gương mặt xinh xắn của cô bé hỏi: “Anh không sao đâu, Thiên Ái, nghe anh hỏi này, nếu như...nếu như anh không phải là anh trai của em, em có còn thích chơi với anh, thích anh đi đón em nữa hay không?”
“Sao anh lại hỏi em thế, anh chính là anh trai của em mà, em thích anh đưa em đi chơi, đón em khi tan học thôi. Ai đến đón em cũng không thích bằng...” Cô bé lại ghé sát mặt vào chăm chú nhìn anh: “Nhất định hôm nay anh có chuyện gì không vui rồi, mau nói cho em biết đi, anh đã chẳng bảo khi có nỗi buồn thì phải chia sẻ cho vơi bớt là gì?...
Dật Lan kéo tay em gái đứng dậy: “Mình về nhà đi em, muộn rồi. Mẹ chắc đang mong chúng mình đấy.
Ra đến ngoài đường cái, Dật Lan gọi xe taxi đưa hai anh em về nhà. Thường ngày luôn có xe của nhà đưa đón mấy anh em đi học. Nhưng những hôm đi học lớp năng khiếu thế này Thiên Ái lại thích Dật Lan chở bằng xe đạp. Cô bé nghịch ngợm ngồi trên gióng trước của chiếc xe đua, đón làn gió mát rượi cười tít mắt, líu lo nói đủ thứ chuyện.
*******************
Tâm tình của Hoan Nhan không được vui. Lời nói ác ý của Thân Tống Trạch lúc sáng khiến vết thương lòng của cô bị xé toạc ra. May nhờ có Thân Tống Hạo ra sức an ủi vỗ về cô mới nguôi đi phần nào.
Buổi tối ăn cơm xong, Thân Tống Hạo vào thư phòng giải quyết công việc, Hoan Nhan lặng lẽ ngồi uống trà trong phòng khách nhỏ. Dật Lan khẽ khàng đến ngồi bên cạnh, cậu ôm lấy mẹ, ngả đầu vào vai mẹ như ngày còn nhỏ.
Hoan Nhan hơi ngạc nhiên nhìn con trai. Cô biết Dật Lan thiên về sống nội tâm, cậu ít nói, mọi tình cảm đều thể hiện bằng hành động. Ngày còn bé, cậu rất thích được ngồi bên mẹ, được mẹ ôm vào lòng. Lớn lên, chỉ khi nào trong lòng có khúc mắc cậu mới lại đến bên mẹ tìm sự chia sẻ như thế này.
“Có chuyện gì vậy con, hình như con không được vui, nói cho mẹ biết được không?”
“Mẹ, con có phải là con đẻ của ba mẹ không?”
Hoan Nhan sửng sốt, cô không ngờ Dật Lan lại hỏi cô về vấn đề này. Cô nhìn con trai, lựa lời nói: “Con hỏi gì lạ vậy, con không phải là con của ba mẹ thì còn của ai nữa. Lại nghe ai nói bậy bạ gì phải không?”
“ Mẹ, mẹ đừng giấu con nữa, con biết con không phải là con đẻ của ba,  đúng không mẹ!”
“Con thật là, đang yên đang lành con lại đi hỏi những chuyện không đâu ấy...”
“Mẹ, mẹ nói thật đi, có đúng mẹ sinh ra con không?”
“Dật Lan, con làm mẹ buồn rồi đấy, sao con dám nghi ngờ ba mẹ như  vậy chứ, con là con trai của ba mẹ, mẹ không cho phép con nghĩ bậy bạ như vậy, hiểu chưa?”
Hoan Nhan buồn bực đứng dậy đi lên lầu, bỏ mặc Dật Lan ngồi đó ngỡ ngàng. Thằng bé vốn rất nhạy cảm, chỉ sợ ngồi thêm một lúc nữa cô sẽ không sao chịu nổi. Vết thương lòng của cô lại chợt rỉ máu.
Mẹ đi rồi, Dật Lan ngồi yên lặng nơi đó suy nghĩ. Những lời nói đầy giận dữ của ba mẹ với vị khách vào buổi sáng nay khiến cậu không khỏi nghi ngờ, nếu mẹ đã không muốn nói với cậu, vậy thì tự cậu sẽ làm rõ thân thế của mình. Chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu... xét nghiệm ADN, phải rồi xét nghiệm này sẽ cho cậu câu trả lời chính xác nhất.
Dật Lan đã lấy mẫu tóc mình, của mẹ của Thiên Ái, sau đó mang đến trung tâm giám định gen. Một tuần chờ đợi dài dằng dặc, trong những ngày ấy, cậu vẫn phải cố gắng giữ thái độ thật bình thường. Trong khi mọi chuyện còn chưa được làm sáng tỏ, cậu không thể để cho mẹ bị đau lòng được. Mẹ là người cậu yêu quý nhất, cậu biết việc làm này của cậu nếu như bị mẹ biết mẹ sẽ bị tổn thương... Nhưng cậu cũng không thể để cho thân thế của mình chìm trong sự mù mờ, không rõ ràng, cậu muốn mình có thể đường đường chính chính ngẩng cao đầu trước mọi người.
Dật Lan cầm phong bì đựng kết quả giám định gen mà tay cứ run bần bật. Cậu cầu mong câu trả lời của bản báo cáo kết quả xét nghiệm rằng cậu chính xác là con đẻ của ba mẹ. Cậu vô cùng lo sợ mình nếu như kết quả ngược lại, vậy thì cậu sẽ phải đối diện với thực tế cuộc sống thế nào đây. Cậu còn chưa đủ tuổi thành niên, chưa có quyền quyết định, chưa thể tự lực tạo lập cuộc sống của mình...
Tâm trạng vô cùng sợ hãi, tim đập thình thịch, mồ hôi thi nhau nhỏ giọt, Dật Lan dứt khoát mở xem bản báo cáo kết quả xét nghiệm, cậu hít sâu ba lần, nhắm mắt lại, đưa tay vào lấy ra tờ giấy mỏng manh. Những hàng chữ như nhảy múa trước mắt cậu: Mẫu thử T1 và T2: có 99,99% các bộ gen ADN trùng khít. Kết luận: Mẫu T1 và T2 có chung huyết thống, quan hệ mẹ và con gái.
Mẫu thử T1 và T3: cặp mẫu thử không có mẫu gen trùng khớp nhau. Kết luận: hai mẫu thử không có quan hệ huyết thống.
Mẫu thử T2 và T3: cặp mẫu thử không có mẫu gen trùng khớp nhau. Kết luận: hai mẫu thử không có quan hệ huyết thống.
Dật Lan nắm chặt ba bản kết quả  xét nghiệm, trời đất như đang quay cuồng đảo lộn. Mẹ Hoan Nhan, niềm hy vọng mong manh mà cậu cố níu giữ,  không phải là mẹ ruột của cậu, cậu và Thiên Ái không phải là hai anh em ruột. Cậu là đứa trẻ vô thừa nhận ở cô nhi viện được ba mẹ nhận về nuôi... Nhà họ Thân này không thuộc về cậu. Người Dật Lan lạnh buốt, cậu không thể xác định rõ tâm trạng của mình lúc này nữa...
***************
Buổi tối, Dật Lan chủ động đến thư phòng của Thân Tống Hạo, cậu đến đề nghị ba mẹ ký vào tờ đơn đồng ý cho cậu vào ở trọ trong ký túc xá của trường để tiện việc học hành...
Thân Tống Hạo và Hoan Nhan sửng sốt nhìn nhau. Thân Tống Hạo nghiêm mặt hỏi cậu: “Dật Lan, con có thể giải thích rõ hơn cho ba mẹ về quyết định này của con là thế nào hay không?”
“ Ba, mẹ, con cám ơn ba mẹ đã nuôi dạy con suốt mười mấy năm qua. Nhưng đến bây giờ, con không thể lạm dụng lòng tốt của ba mẹ được nữa. Con cần phải tự lực phấn đấu cho cuộc sống của mình...”
Hoan Nhan ngắt ngang lời cậu: “Mẹ không đồng ý, con định một mình ra ngoại sống tự lập ư...không được. Mẹ không cho phép con trai của mẹ có nhà có cửa, có đủ cả ba mẹ, chị em lại sống một mình ở bên ngoài như vậy. Mẹ không đồng ý...”
“Mẹ mẹ biết rất rõ ràng con không phải là con đẻ của ba mẹ mà, nhà họ Thân này không thuộc về con. Con không thể cứ như vậy mà hưởng mọi quyền lợi như một đứa con ruột thịt của mẹ được. Con phải tự tạo dựng cuộc sống của mình.”
“Ba không cho phép, con nghe ai nói bậy bạ mà dám nói con không phải là con đẻ của ba mẹ chứ?” Thân Tống Hạo gầm lên.
“Ba, xin ba hãy bình tĩnh lại, con không nghe ai nói cả, tự con biết... Đây là kết quả giám định gen con vừa nhận được buổi chiều hôm nay, nó đã chứng tỏ con không phải là con đẻ của ba mẹ, con chỉ là đứa trẻ ở cô nhi viện được ba mẹ nhận về nuôi.”
Thân Tống Hạo gạt bản kết quả giám định rơi lả tả xuống đất: “Cho dù  như vậy ba cũng không cho phép con rời khỏi cái nhà này. Con đã mang họ Thân thì con chính là con trai của Thân Tống Hạo này, cho dù bất cứ ai nói thế nào, cho dù kết quả giám định gen có thế nào, con vẫn là con trai của ba mẹ là em trai của Noãn Noãn, là anh trai của Dật Tuyên và Thiên Ái.”
Hoan Nhan tiếp lời: “Ba con nói rất đúng, con đã mang họ Thân thì con phải có trách nhiệm với nhà họ Thân chúng ta. Con không thể chối bỏ trách nhiệm này. Dật Lan, tình thân không chỉ có xây dựng trên cơ sở quan hệ huyết thống, tình thân còn được xây dựng bởi tình cảm gắn bó mật thiết giữa con người với con người với nhau, tình thân tồn tai lâu dài bởi sự quan tâm, sự yêu thương của mọi thành viên trong gia đình. Cho dù con là ai, ai sinh ra con, con vẫn mãi mãi là con trai yêu quý của ba mẹ, là niềm kiêu hãnh của ba mẹ, con hiểu không? Con hãy ở lại đây, căn nhà này là mái ấm của đại gia đình chúng ta, vắng đi bất cứ một ai, ngôi nhà cũng sẽ trở nên vắng lặng. Nếu con muốn tự lập, ba mẹ đồng ý, nhưng phải đến khi con đủ 18 tuổi đã, lúc đó con đã đủ tư cách chịu trách nhiệm về bản thân. Khi đó con muốn ra ngoài sống tự lập, ba mẹ sẽ không ngăn cản con nữa.” Hoan Nhan dịu giọng vỗ về nói tiếp: “Còn bây giờ, nếu như con ra ngoài sống, mẹ sẽ phải nói thế nào với Thiên Ái đây, em rất cần có con bên cạnh. Dật Tuyên vẫn còn là đứa trẻ ham chơi, nó không thể bảo vệ cho Ái Ái như con được... Dật Lan, nghe mẹ, con ở lại giúp mẹ chăm sóc cho em Ái Ái, có được không?”
**************
*Truyện Mẹ Bầu edit:
- Người phụ nữ của Tổng giám đốc (Tác giả Minh Châu  Hoàn- đã hoàn.)
-  Cô vợ bị bỏ (Tác giả Trịnh Viện - Truyện mừng sinh nhật diễn đàn- đã hoàn)
- Tổng giám đốc, anh thật là hư (Tác giả Cơ Thủy Linh)
- Hào môn thừa hoan: Mộ thiếu, xin anh hãy tự trọng (Tác giả Mộc Tiểu Ô)
- Tổng giám đốc hàng tỷ - Cướp lại vợ trước đã sinh con (Tác giả Minh Châu Hoàn)
* Sáng tác:
- Ngoại truyện: Chuyện kể về những đứa con của Hoan Nhan (Ngoại truyện viết dựa theo bộ truyện “ Người phụ nữ của Tổng giám đốc”)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.08.2015, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3610
Được thanks: 14706 lần
Điểm: 21.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


10- Có phải là duyên trời định – (1)

Dạo này Thiên Ái cảm thấy anh Hai của mình có gì đó hơi khang khác. Dật Lan vẫn đưa đón cô bé đi học ở lớp năng khiếu, ở nhà anh Hai cũng vẫn quan tâm với việc học hành của cô, vẫn giúp cô mát xa mắt sau mỗi buổi học, nhưng sao cô có cảm giác anh cứ xa cách thế nào ấy. Nhiều khi cô bé phải hỏi đi hỏi lại mấy lần anh mới như sực tỉnh: “Hả, em vừa nói gì vậy? dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Anh xin lỗi, vừa rồi anh đang mải suy nghĩ nên nghe không rõ lắm!”

Sự thay đổi của Dật Lan làm Thiên Ái hết sức khó chịu. Từ nhỏ cô bé đã quen gắn bó với anh trong mọi sinh hoạt hàng ngày. Thói quen dựa dẫm vào anh trai tạo cho cô bé có cảm giác anh là cả bầu trời. Bất kể chuyện gì, bất cứ nơi nào, chỉ cần có anh bên cạnh là cô bé rất vững tâm.

Cứ như vậy, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Thiên Ái lớn dần trong vòng tay yêu thương của ba mẹ và sự chăm sóc của các anh chị, đặc biệt là anh Hai của mình. Sự quan tâm của Dật Lan với Thiên Ái khiến bạn bè cùng học rất ghen tị với cô. Hình mẫu một nam sinh vừa đẹp trai vừa học giỏi, hay cười, ít nói, trầm ổn, hay giúp đỡ mọi người đã trở thành niềm mơ ước của bao nữ sinh trong trường. Thậm chí Anni, cô bạn gái thân của  Thiên Ái còn mơ ước sau này được gả cho Dật Lan.

Thiên Ái nhớ mãi ngày đầu tiên cô có dì cả đến thăm. Thực ra ở trường, môn học tâm sinh lý tuổi vị thành niên được giáo viên dạy rất kỹ. Thậm chí nhà trường còn tổ chức cả buổi hội thảo về thời kỳ phát triển tâm sinh lý tuổi học đường cho học sinh khối trung học cơ sở. Nhưng với bản tính nhút nhát, Thiên Ái vẫn không khỏi cảm thấy hoảng hốt và lo lắng.

Đúng thời kỳ Thiên Ái được dì cả đến thăm thì Hoan Nhan lại về Trung Quốc thăm ba mẹ mình và vợ chồng Quý Duy An. Đông Phương Vô Song cũng vừa mới sinh con trai, vì thế Hoan Nhan ở lại trong nước chơi một tháng. diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn

Đang giờ học, Thiên Ái đau bụng quằn quại, mặt tái nhợt, gần như ngất xỉu. Giáo viên phải đưa cô bé đến phòng y tế nằm nghỉ. Bác sĩ lấy túi nước nóng  cho cô bé chườm để đỡ đau, nhưng Thiên Ái vẫn  đau đến co rút cả người lại.

Dật Lan nghe Anni báo tin vội vàng chạy tới, nhìn thấy anh trai không hiểu sao Thiên Ái òa lên khóc. Dật Lan ôm em gái vào lòng dỗ dành: “Nín đi nào, lớn rồi còn khóc, các bạn cười cho đấy... dღđ☆L☆qღđ Không việc gì, đã có anh đây rồi, để anh đưa em về nhà nhé!”

Mẹ đi vắng, chị Noãn Noãn cũng không có nhà, Dật Lan đành hỏi thím Trần. Chờ thím Trần nấu xong bát nước đường đỏ, Dật Lan bưng lên cho Thiên Ái uống.

Thiên Ái ngập ngừng định nói lại thôi. Dật Lan tinh ý nói luôn: “ Anh biết em định nói gì, anh đã mua cho em rồi...” Mặt cậu bỗng đỏ rần lên.

Lúc nãy trong khi thím Trần còn đang nấu nước đường cho Thiên Ái, cậu đã chạy ra siêu thị, cậu biết lúc này thứ Thiên Ái cần là gì. Không biết phải mua như thế nào, cậu nhanh ý chạy đến cạnh một người phụ nữ đang đẩy xe mua hàng gần đó nói:  “Cháu nhờ cô một việc được không ạ?”

Nhìn cậu thiếu niên mặt mũi khôi ngô đang ngóng nhìn mình, người phụ nữ mỉm cười hỏi lại: “Cháu có việc gì cần cô giúp à?”

Đột nhiên Dật Lan thấy luống cuống: “Cháu... cháu...Không phải cháu đâu, mà là em cháu cơ ạ.” Cậu hít một hơi nói tiếp: “ Mẹ cháu đi vắng, em gái cháu lần đầu tiên đến kỳ sinh lý... cháu không biết phải mua thế nào. Cháu nhờ cô mua giúp hộ được không ạ?”

Người phụ nữ nở nụ cười đôn hậu: “Cháu thật là một người anh tuyệt vời! Mẹ cháu sẽ rất tự hào khi có người con trai như cháu. Lại đây, cô sẽ chọn giúp cho cháu.”

Người phụ nữ đã chọn đủ các loại băng vệ sinh cần thiết sau đó đưa cậu đến quầy thu ngân: “Phiền cô bác cho chàng trai trẻ này được thanh toán trước số hàng này. Mẹ đi vắng, cậu bé cần về gấp để chăm sóc cho em gái!”

Nghe thấy người phụ nữ thỉnh cầu, lại nhìn thấy loại hàng hóa mà cậu cần thanh toán, mọi người đều đồng ý nhường cho cậu lên trước. Dật Lan cúi đầu cám ơn mọi người, thanh toán xong cậu cám ơn mọi người lần nữa rồi vội vã chạy về nhà.

Mọi người đều hướng ánh mắt trìu mến nhìn theo bóng cậu. Có một ai đó chợt thốt lên: “Thật là một cậu bé ngoan, giá mà tôi cũng có một đứa con trai như vậy...”

Suốt mấy ngày Thiên Ái trong kỳ sinh lý, Dật Lan đặc biệt quan tâm đến em gái. Cậu hỏi thím Trần, hỏi chị Thiên Tình, giữ gìn cho Thiên Ái từng ly từng tí, không cho cô bé uống nước đá dù trời nóng, không cho cô bé dùng nước lạnh, luôn luôn kiểm tra túi chườm xem nước còn đủ nóng hay không... Tóm lại cậu chăm sóc, nâng niu em như cưng trứng mỏng vậy...

Vậy mà đã hơn một năm nay, kể từ buổi Dật Lan đến đón muộn cho đến bây giờ, cậu đã thay đổi hẳn, không còn hay cười nói như trước nữa.

Có lần cậu hỏi: “ Thiên Ái này, nếu như anh chuyển ra ngoài sống tự lập, em có buồn không?”

“Đương nhiên là em buồn rồi! Có anh ở nhà, khi có bài khó em sẽ hỏi anh. Khi em học xong anh sẽ lại chơi đùa với em.”

“Em còn có Dật Tuyên mà.”

“Ôi trời, anh ấy chỉ mải đi tập bóng thôi. Có lần em hỏi anh ấy, anh ấy nói một thôi một hồi, em chẳng hiểu gì cả. Khác hẳn với anh... Thế tại sao anh lại hỏi em như vậy? Không phải anh định trọ ở ngoài để đi chơi cho thoải mái đấy chứ. Ba mẹ biết là anh ăn đòn đấy!” Cô dọa anh, dù rằng từ trước tới nay, Thân Tống Hạo và Hoan Nhan chưa bao giờ đánh các con.

“Không, anh chỉ thuận miệng hỏi em vậy thôi. Ra ngoài ở, phải xa em anh cũng buồn và nhớ em lắm. Hơn nữa anh cũng lo mẹ buồn... Ở nhà mình thích thật đấy, có ba mẹ, có em, thật ấm áp...”

Tâm trạng của Dật Lan luôn ở trong trạng thái giằng co. Cậu luyến tiếc mái ấm gia đình này, nơi mười mấy năm qua cậu đã sống trong vòng tay yêu thương của ba mẹ. Cậu có chị gái Noãn Noãn, có em trai Dật Tuyên, đặc biệt là có Thiên Ái, cô bé đã mang đến cho cậu một niềm vui, một sự lưu luyến đặc biệt.

Cậu cũng rất yêu ba mẹ, yêu mái nhà ấm áp tràn ngập tình thân này. Nhưng với thân thế thực sự của cậu, cậu có đủ tư cách được sống cùng trong một mái nhà với mọi người không? Chị Thiên Tình, Dật Tuyên, Thiên Ái, ai cũng yêu quý cậu, nhưng đó là vì bọn họ vẫn nghĩ cậu là con ruột của ba mẹ, là một thành viên không thể thiếu trong gia đình.

Nhưng cậu lại không cho phép mình ăn cắp tình thương yêu ruột thịt ấy. Chỉ có bọn họ mới xứng đáng được hưởng những gì mà họ đương nhiên được hưởng từ cha mẹ đẻ của mình. Còn cậu, cậu phải tự mình xây dựng cuộc sống của mình để có thể ngẩng cao đầu đứng trong thế giới này.

Chỉ có một điều duy nhất cậu luyến tiếc. Đó là Thiên Ái. Cậu thực sự yêu quý cô em gái nuôi này. Phải xa nơi này, cậu sẽ nhớ mẹ, nhớ ba, nhớ tất cả mọi người, nhưng riêng với Thiên Ái cậu lại có chút đau lòng.

Phải chăng là do duyên trời định mà ngay từ hồi còn nhỏ, Thiên Ái đã luôn quấn quít với cậu. Ngược lại, cậu cũng rất yêu quý cô bé. Với cô bé, cậu có một tình cảm rất đặc biệt, tình cảm ấy dường như xuất phát từ trong máu thịt của cậu, nó luôn buộc cậu phải chú ý tới Thiên Ái, khiến cậu luôn lo lắng khôn nguôi mỗi khi Thiên Ái gặp chuyện không may.

Cậu không thể nào quên trận sốt siêu vi trùng của Thiên Ái hồi còn nhỏ. Cô bé bị sốt rất cao nên phải truyền dịch để hạ sốt. Không ngờ Thiên Ái bị phản ứng nên sốc thuốc hôn mê suốt mấy ngày.

Những ngày Thiên Ái bị hôn mê, Dật Lan như phát điên. Cậu luôn miệng cầu khẩn cho em gái mau tỉnh lại, cho dù cậu phải đổi bất cứ thứ gì. Nhìn bác sĩ tiêm thuốc chống độc, truyền máu cho Thiên Ái, cậu ước gì được chịu đau thay cho Thiên Ái... Nước mắt cậu chảy tràn trên má mà cậu không hề hay biệt.

May mắn, sau ba ngày hôn mê, Thiên Ái đã tỉnh lại. Cô bé đưa mắt nhìn quanh, kia là ba mẹ, nhìn ba mẹ mặt mũi phờ phạc cô thật áy náy... kia là chị Noãn Noãn, anh trai song sinh Dật Tuyên... còn anh Dật Lan của cô, sao không thấy anh Hai đâu vậy...

“Mẹ, anh Hai đâu rồi?” Thiên Ái yếu ớt hỏi mẹ.

“Dật Lan mấy hôm không ngủ cứ ngồi cạnh nắm tay con, lúc nãy mệt quá vừa mới thiếp đi, để cho anh con ngủ một chút.”

Hoan Nhan vừa dứt lời chợt nghe thấy tiếng của Dật Lan: “Thiên Ái, em tỉnh rồi sao?” Vừa nói, cậu vừa nhảy bổ đến bên cạnh giường, nắm chặt tay em gái: “Thiên Ái, anh xin lỗi, lúc nãy anh đã ngủ quên mất... May mắn, em đã tỉnh lại rồi...”

*************************
*Truyện Mẹ Bầu edit:
- Người phụ nữ của Tổng giám đốc (Tác giả Minh Châu  Hoàn- đã hoàn.)
-  Cô vợ bị bỏ (Tác giả Trịnh Viện - Truyện mừng sinh nhật diễn đàn- đã hoàn)
- Tổng giám đốc, anh thật là hư (Tác giả Cơ Thủy Linh)
- Hào môn thừa hoan: Mộ thiếu, xin anh hãy tự trọng (Tác giả Mộc Tiểu Ô)
- Tổng giám đốc hàng tỷ - Cướp lại vợ trước đã sinh con (Tác giả Minh Châu Hoàn)
* Sáng tác:
- Ngoại truyện: Chuyện kể về những đứa con của Hoan Nhan (Ngoại truyện viết dựa theo bộ truyện “ Người phụ nữ của Tổng giám đốc”)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Another Jei, Cà rốt, Míc, Nấm_langthang, Qcute, linh truc, llowing, luna-moon, thai nguyên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 322 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: asamio, Băng Phong, Hải Như, linh_chii, mèo hâm, Ng. H. Nâu Nâu, Nhi162, shabu1210, sock_kool_9x, thuongchau, tiểu anh hắc ám, Voicoi08, winkly, Yến Lương Quân và 235 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.