Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Bé cưng của học trưởng - Chanh Bảo Bảo

 
Có bài mới 24.09.2013, 08:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12439 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Bé Cưng Của Học Trưởng - Chanh Bảo Bối - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


h2ovoyeudau: thanks nàng ủng hộ nhé !!! :-D => đoạn này chị này hết tiểu bạch luôn bạn !!!
@bomsi: h ta mới làm xong đoạn này hơi dài hôm qua chưa xong. Nếu làm kịp thì sẽ có đoạn nữa => hết chương 2 luôn. :iou:

Chương 2. (2)


Dọc đường đi, Bảo Nhi chỉ có thể vùng vẫy vô ích, Kỷ Ngạn Hiên xoay người khóa cửa chính lại, sau đó mạnh mẽ quăng cô lên ghế sofa đen,  tiếp đó đôi tay chặt chẽ nắm lấy hai vai cô, dùng đôi tay cứng như thép vây cô giữa ghế sofa và lồng ngực cường tráng của hắn.

"Nói! Hắn và em có quan hệ như thế nào?" Mắt lam nheo lại, gương mặt tuấn tú hiện lên vẻ hung ác.

"Hắn? Hắn là ai?" Trời ơi! Bây giờ, nét mặt hắn thật đáng sợ, giống như muốn ăn thịt người vậy!

"Đừng giả ngu!" Hắn tức giận gào lên, lực tay cũng tăng thêm.

"Thật là đau, anh mau buông tay ra!" Bả vai cô thật là đau, đau quá, như vở vụn thật nhanh để rơi xuống!

"Muốn tôi buông em ra, đừng mơ tưởng! Em không muốn chịu đau thì mau nói!" Cảm xúc khó hiểu từ trong lồng ngực dâng lên, làm hắn thoáng buông lỏng tay, nhưng vẫn cố ý phải lấy cho được đáp án.

"Tôi không hiểu anh đang nói cái gì nữa!" Cô liều mạng lắc đầu, khóe mắt rơm rớm nước mắt.

"Không cần thách thức tính nhẫn nại của tôi." Hắn hung hăng nâng cằm cô lên, muốn cô nhìn vào đôi mắt lam giận dữ của hắn.

"Tôi thật sự không biết anh nói cái gì? Anh nói rõ ràng chút đi!"

"Buổi sáng, người mặc tây trang màu xám bạc!" Trán hắn nổi gân xanh.

"Buổi sáng? A! Anh nói là anh ấy à. . . . . ." Lăng Bảo Nhi nhìn người đàn ông trước mắt, đôi mắt tinh ranh, càu nhàu nói nhiều, nhìn quanh một vòng, lộ ra nụ cười ngọt ngào, hì hì! Hắn đang ghen sao?

Giờ phút này, nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, hắn bực bội như muốn giết người. "Em tin hay không, tôi lập tức sẽ làm cho em cười cũng không cười nổi nữa hả ? Hả? . . . . . ."

"Tại sao?" Khuôn mặt nhỏ nhắn cười ngọt hơn! Không biết tại sao khi nhìn bộ dạng đố kỵ - ghen như người chồng của hắn, lòng cô cảm thấy ngọt như mật.

"Bởi vì bây giờ, tôi sẽ cho người đi đập chết hắn ta!" Gương mặt tuấn tú nở nụ cười tà mị, nhưng lời nói lại khiến người khác rét run.

"À?" Trong lúc nhất thời, Lăng Bảo Nhi chưa kịp phản ứng, "A! Không được! Anh không được làm anh ấy bị thương!"

"Em nói thử xem? Tôi sẽ khiến hắn ta chết rất nhục nhã!" Thanh âm hắn ép tới âm u, vật nhỏ đáng chết, hắn muốn "làm thịt" hắn ta cô kích động gì chứ.

Lăng Bảo Nhi thấy tình hình không ổn, nói liền một mạch: "Không được, không được! Nghìn vạn lần anh không được làm anh ấy bị thương! Anh ấy là anh trai tôi! Anh đừng giết anh ấy nhé!" Có thể vui đùa một chút ..., nhưng mang mạng sống của anh trai ra đùa chết, thì làm sao có người thương cô như vậy nữa!

"Anh. . . . . . trai? Em nói hắn ta là anh trai em?"

Thảm, tại sao sắc mặt hắn so với vừa rồi lại càng khó coi hơn? ! Lăng Bảo Nhi len lén muốn chui từ dưới cánh tay cứng như thép của hắn chui ra.

Bịch! Cánh tay cứng như thép giơ lên, cô lại bị vây trên sô pha, lần này không có một khe hở, bởi vì cả người hắn dán sát lên người cô! Ô ô - -! Phật tổ phù hộ a! Cô còn chưa chán sống mà! Cô biết dáng người Diêm Vương Gia rất, rất tuấn tú, nhưng mà cô không có hứng thú với hắn nhé!

"Em dám chơi tôi? Lá gan cũng lớn thật!" Kỷ Ngạn Hiên cố ý dồn sức nặng toàn thân đè lên người cô, cười tà ác hơn, "Em nói tôi nên trừng phạt em như thế nào? Hử? Em muốn mình chết như thế nào chưa?" Nói xong, thổi hơi mãnh liệt lên mặt cô.

"Ừ. . . . . . Ừm, đúng. . . . . . Thật xin lỗi, lần sau không dám. . . . . ." Cô không có nghĩ kỹ á..., bởi vì, cô không muốn chết mà!

"Lần sau? Em còn có lần sau nữa?" Hắn nổi giận gầm nhẹ bên tai cô.

"Không có. . . . . . Không có lần sau á!" Oa - -! Lỗ tai cũng mau nghễnh ngãng, hắn là sư tử đầu thai sao? Nói chuyện mà sao giống to như vậy chứ? ! Bảo Nhi ngẩng đầu lên, muốn mặc kệ cảm giác ông ổng bên tai.

Bỗng dưng, con ngươi cô trợn to, bỗng chốc thân thể bị buộc chặt đứng lên, đôi mắt nhìn chằm chằm bóng đen di chuyển trên trần nhà, bóng đen đáp xuống với tư thế tao nhã, rơi lên trên bàn hội nghị cách đó không xa, "A - -!"

Cùng với tiếng hét chói tai - đinh tai nhức óc, hai tay cô ôm chặt cổ Kỷ Ngạn Hiên, hai chân nhảy lên, kẹp ngang hông hắn, nước mắt như cuồng phong.

Bất thình lình bị cô nhảy lên hù dọa, nhìn lại thấy cô giống như Gấu koala ôm Iuga dường như lợi dụng cành cây bám víu lên người hắn, trời ạ! Cô cho hắn là người chết! Cứ thế ôm hắn!

"Oa ô oa ô - -!" Nhìn cô khóc đến mức lách ca lách cách, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đã đầy nước mắt, mà nước mắt còn tiếp tục được tiết ra, chợt tim hắn như bị bóp nghẹt - đau đớn, đôi tay không tự chủ khẽ vuốt sống lưng cô, "Đừng khóc, đừng khóc, làm sao vậy? Hả?"

"Ô ô ô - - có. . . . . . Có. . . . . . Có cái đó!" Thân thể nho nhỏ lay động giống như gió.

"Có cái gì?" Kỷ Ngạn Hiên nắm cái cằm tinh xảo của cô lên, dung ngón tay lau nước mắt trên mặt cô, nhưng không có gì ngăn lại, nước mắt tiếp tục giống như cuồng phong chảy ra.

"Kia. . . . . . Có. . . . . . Có. . . . . . Con gián! Ô ô ô - -" Ngón tay út chỉ về phía bàn hội nghị sau lưng hắn, sau đó tiếp tục hung hăng khóc, giống như khóc lên con gián sẽ bị dọa bỏ chạy vậy.

Con gián cũng có chút bị dọa sợ á..., chỉ là không phải do cô khóc, mà bởi vì bị Kỷ Ngạn Hiên dùng ánh mắt lạnh lung - hung tợn chém nó, chém vào hai cái râu đang dựng lên của nó, rung lên rung xuống.

Đáng chết, nó dám dọa Bảo Nhi của hắn thành bộ dáng như thế này? ! Hắn hung ác trừng con gián, quay lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa hoảng sợ của Bảo Nhi, mắt lam nhanh chóng thoáng qua một tia sáng ý vị sâu xa, giống như hài hước, hoặc như hưng phấn, còn có chút tà ác. . . . . .

Hắn ôm lấy "Gấu koala", từ từ bước đến gần bàn hội nghị, "Bảo Nhi, sự kiện ngày hôm qua đã suy nghĩ thế nào?"

"Cái gì? Còn. . . . . . Còn chưa nghĩ ra!" Tại sao hắn đột nhiên nhắc đến chuyện này?

"Vậy, bây giờ nghĩ đi! Làm bạn gái của tôi được không? !" Hắn mềm mỏng dụ dỗ, khẽ nghiêng người sang, khiến Bảo Nhi gần sát bàn hội nghị.

"Tôi. . . . . . Còn muốn, muốn nghĩ!"

"Em thật sự muốn suy nghĩ nữa sao?" Dứt lời, than thể bất chợt cúi thấp, khiến Bảo Nhi gần nó hơn một chút.

Dường như ý thức được chuyện gì, Bảo Nhi nghiêng đầu, "Oa - -! Anh. . . . . . Anh muốn làm gì? Chúng ta. . . . . . Chúng ta cách xa nó một chút đi!"

"Tôi muốn em làm bạn gái của tôi!" Hắn uốn cong thân thể xuống thấp hơn.

"Oa - -!" Động tác của Lăng Bảo Nhi làm bám víu cao lên một chút.

"Nó cũng bò lên đây được! Em mau nói đi?" Tuấn mỹ gương mặt của lần nữa nâng lên tà ác cười.

"Oa - -! Được rồi! Được rồi! Tôi làm bạn gái của anh!"

"Em là tự nguyện sao? Nếu như quá miễn cưỡng thì thôi đi!" Nhưng mà hắn thương lượng rất giỏi, chẳng qua là, thân thể lại khom xuống thấp hơn chút nữa, khiến quần áo Bảo Nhi bị con gián kia dọa cho đần độn.

"Tự nguyện! Tôi tự nguyện mà! Bây giờ, chúng ta mau rời khỏi đây đi!" Oa a - -! Cô giống như sắp chạm vào nó vậy!

"Vậy thì có vấn đề gì! Bạn gái yêu quý, nói cái đó là con đó sao. . . . . ." Lấy được câu trả lời hài lòng - chắc chắn, Kỷ Ngạn Hiên ôm lấy Bảo Nhi, không nói hai lời bước về phía ghế sofa đen, đặt cô ngồi trên đùi, ôm thật chặt.

"Nó. . . . . . Nó ở chỗ này!" Mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng trong lòng Lăng Bảo Nhi vẫn còn sợ hãi.

"Em khẳng định mình không muốn thấy nó!" Nói xong, cầm quyển tạp chí bên cạnh lên, ném thẳng lên trên bàn hội nghị, bụp! Con gián đáng thương bị người vong ân bội nghĩa dùng tạp chí ném bẹp.

Thấy con gián nằm dưới tạp chí, rốt cuộc cô cũng tỉnh táo lại, nhưng kết quả buông lỏng chính là - - cái miệng nhỏ nhắn cong lên, tiếp tục oa oa khóc lớn!

"Trời! Không phải vừa ngừng rồi sao? Tại sao lại khóc?" Kỷ Ngạn Hiên nhìn bộ dạng cô khóc giống như sắp thở không được, lại thấy đau lòng!

"Anh rõ ràng biết em sợ. . . . . . Lại còn cầm nó tới dọa em!" Cô thút tha thút thít lên án hắn tàn bạo, một đôi mắt hồng hồng đáng thương nhìn hắn. "Anh xấu xa!"

"Đươc! Anh xấu xa, anh hư, em là ngoan nhất! Không khóc nữa đó!" Tim hắn như bị nhéo lại thành một cục.

"Ô oa —— anh mới vừa rồi. . . . . . Mới vừa rồi thật hung dữ, thật hung dữ, còn nắm tay và bả vai em bóp thật là đau, thật sự rất đau!"Cô nâng cao mánh khoé lôi chứng cớ ra, tiếp đó hít hít mũi, lên án, "Ngày hôm qua, anh còn nói sẽ không làm thương tổn em! Bây giờ còn chưa đến một ngày, anh liền. . . . . ."

"Là lỗi của anh, anh đảm bảo, không có lần sau! Xuỵt - -! Em đừng khóc nữa!" Ngón tay hắn nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô, nhìn cổ tay mảnh khảnh của cô đã ứ máu, thật hận không thể cấu véo tay mình. "Còn đau không?"

"Đau! Thật đau, thật sự rất đau!" Vừa rồi không để ý hắn tự trách, đầu nhỏ dùng sức gật mạnh! "Anh hèn hạ, anh uy hiếp em! Anh không có phẩm chất, anh. . . . . . Anh không có bi bô!" Mắng còn chưa đủ, cô dùng quả đấm nhỏ không chút lưu tình đấm vào lồng ngực của hắn.

"Được, được, đươc! Anh hèn hạ, anh không có phẩm chất, anh ách. . . . . . Không bi bô! Em không cần khóc nữa!" Thực sự mà nói, hắn không cảm thấy đau, chỉ coi đó như đấm bóp cho hắn, nhưng khi nhìn thấy tay trắng nõn của cô vừa đỏ vừa sưng, hắn vội vã nắm lấy tay nhỏ bé cô và tay kia giam lại, "Đừng đánh, tay của em đều đỏ hết rồi!"

"Oa - -!" Lăng Bảo Nhi thấy hai tay cũng bị “bắt làm tù binh”, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại, dùng hết sức ép nó khóc. Hì hì! Cô còn chưa mắng đủ đâu đấy!

"Đừng khóc, đừng khóc! Khóc nữa là anh sẽ hôn em đó!" Hắn đau lòng hôn lên nước mắt trên gương mặt cô.

Trời ạ! Khóc lâu như vậy rồi cô cũng không muốn khóc nữa đó! Nhưng mà bây giờ dừng lại không được! ~ ~

Còn những lời cô vừa nói sao! Hì hì! Ở đay cũng chỉ có hai bọn họ, đến lúc đó đánh chết cô, cô cũng không thừa nhận là đã đồng ý làm bạn gái hắn! Nụ cười ranh ma hiện lên trên mặt cô. . . . . .

Kỷ Ngạn Hiên cưng chiều nhìn gương mặt khóc đến sưng đỏ của cô, lúc ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, ý nghĩ sâu xa nở nụ cười tà. . . . . .

Đạo cao một thước, ma cao một trượng  ~ ~!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Angel of Devil30, Heonhi210, Ki uc nhat nhoa, antunhi, bomsi, hotaru_yuki, m.truyen
     

Có bài mới 24.09.2013, 10:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12439 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Bé Cưng Của Học Trưởng - Chanh Bảo Bối - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2. (3)


"Này! Bảo Nhi, tan học rồi, cái người này giống như khủng long mới sống dậy sao? !" Mặt mày An Kỳ hớn hở chạy từ ngoài tới, người chưa đến mà thanh âm đã đến trước. "Tại sao hôm nay bạn không đi cùng Hội Trưởng Đại Nhân ăn cơm trưa à?"

Nhìn thấy Lăng Bảo Nhi không chút phản ứng gì, vẫn nằm yên không nhúc nhích, con ngươi An Kỳ hơi đảo một cái, khóe miệng giương lên nụ cười ngọt ngào, "Được rồi! Tớ sẽ làm bạn gái của cậu! . . . . . . Tớ là tự nguyện! . . . . . . Ô ô - -, bạn rõ ràng biết người ta sợ gián. . . . . . Còn cầm nó đến dọa tớ, bạn. . . . . .Bạn thật là hung dữ đó. . . . . .Bạn dùng tay bóp tay và bả vai thật đau, thật sự rất đau. . . . . ."

Tại sao thanh âm An Kỳ lạ như vậy? Hơn nữa, những lời nói này lại quen tai như vậy? Bỗng chốc, "Gấu nằm bẹp dí" ngẩng đầu lên, trừng to mắt, "Tại sao bạn biết?"

An Kỳ nhếch miệng, cười giống như “chỉ mèo trộm thịt”, "Hì hì! Tôi thấy một đoạn băng ghi hình tỏ tình, diễn viên chính là bạn và hội trưởng đại nhân đó. . . . . . !" Vừa xuất sắc nói ra một đoạn lời thoại.

"Tên đại sắc lang hèn hạ!" Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ mặt, "Bạn nhìn thấy ở chỗ nào?"

"Ách, Nghiêm Đại Ác Ma cho xem!" Vẻ mặt An Kỳ không được tự nhiên, nhớ lại tối qua vì nhìn cuốn băng ghi hình đó, thiếu chút nữa cô đã bị Nghiêm Hạo “ăn sạch sành sanh”, trên mặt cô đỏ ửng đầy khả nghi, còn đỏ đến tận mang tai.

"A? Bảo Nhi, giọng người làm gì mà không có hơi sức vậy?" Bây giờ cô mới chú ý đến, "Còn nữa, sắc mặt bạn cũng có chút tái nhợt, bạn có phải bị ngã bệnh rồi không?"

"Đến kỳ á!" Tại sao phụ nữ phải chịu loại hành hạ như thế? Tại sao đàn ông mỗi tháng đều không như vậy chứ! Ông trời thật không công bằng!

"À! Này, vậy tớ có thể giúp bạn làm cái gì?" Từ nhỏ An Kỳ đã khỏe mạnh, ngay cả khi đến kỳ cũng như hổ báo, chưa phải chịu đựng loại đau đớn đến chết đi sống lại như thế này!

"Không, không cần!" Cô chỉ muốn nằm im, cố gắng nhịn một lúc, nên cũng đỡ chút chút.

"Nhưng mà. . . . . . Oa! Tớ nhìn thấy Hội Trưởng Đại Nhân đang đến nhé! Gương mặt đó, giống như người khác nợ hắn năm trăm vạn vây!" Không giúp được gì, An Kỳ không làm gì khác là giúp cô quan sát xung quanh.

"Cái gì?" Bảo Nhi vẫn nằm đó, khẽ ngẩng đầu lên đè tay lên gối tiểu Hùng, ngoảnh nhìn cửa đối diện, thấy Kỷ Ngạn Hiên từ từ bước đến gần, bước chân tao nhã, nhưng mắt lam lại như có ngọn lửa đang cháy hừng hực.

"Bảo Nhi! Tại sao hôm nay em không đến phòng hội học sinh tìm anh?" Quý tộc tao nhã bỗng chốc biến thành Sư tử rống lên giận dữ.

Còn có người khác? Hắn quay đầu nghiền ngẫm nhìn người bên cạnh cô là An Kỳ? ! Cô ta chính là người khiến A Hạo lấy một bộ hoa sen để đổi lấy cuộn băng ghi hình! ? Rất nhanh, ánh mắt hắn lại chuyển đến trên người Bảo Nhi yêu dấu, "Bảo Nhi! Em làm sao mà cuộn thành một đống nằm đó như thế?"

"À! Bởi vì bạn ấy. . . . . ." An Kỳ đang muốn nói gì đó, nhưng khóe mắt lại liếc thấy Nghiêm Hạo cử chỉ lười biếng, từ nơi xa nham hiểm đi đến chỗ họ, khóe miệng cô ấy nở nụ cười ác ma, cô vội vàng lẩn chốn như mèo con, chạy trối chết về phía cửa sau  - -

"Tại sao em lại không nói lời nào?" Hắn không vui cúi đầu, nhìn mồ hôi rịn ra trên trán cô chảy xuống, cơ thể cô run rẩy không ngừng, "Bảo Nhi, em làm sao vậy?"

Oh! Thật là đau! Đau chết mất! Bảo Nhi cắn chặt môi dưới, đôi tay nắm chặt gối tiểu Hùng đè lên bụng dưới, hy vọng có thể giảm bớt đau đớn.

Nhìn bộ dáng khổ sở của cô, chân mày hắn nhíu lại, "Bảo Nhi, bụng em bị đau hả? Anh đưa em đến bệnh viện!" Dứt lời, khom người xuống bế cô lên, chuẩn bị đi ra ngoài.

"A - -! Thật là đau, anh thả em xuống!" Tên ngu ngốc này, hắn khiến cô đau hơn rồi!

"Không được! Anh lập tức đưa em đến bệnh viện!" Hoàn toàn không cho thương lượng.

"Không thể đi! Đó là cái đó đến rồi!" Đầu heo! Đôi môi trắng bệch lại nặn ra mấy chữ.

"Cái đó? Là cái nào. . . . . . ?" Trong lúc bất chợt, như ý thức được điều gì đó, bỗng chốc hắn đặt cô xuống chỗ cũ, gương mặt tuấn tú hơi ửng hồng. "Ách. . . . . . Sẽ đau như thế này sao?"

Nếu không phải hiện tại đau đến sắp ngủm, cô nhất định sẽ cười to một trận!

"Anh. . . . . . Ách, ânh nên làm thế nào để khiến em dễ chịu hơn?" Nhìn Bảo Nhi một mình chịu đựng khổ sở, hắn ở cạnh mà cái gì cũng không làm được, hắn không thích cảm giác này.

Cảm thấy được hắn đang tự trách, cô nhìn hắn khẽ lắc đầu, nhàn nhạt cười, "Không cần, để cho em nằm là được rồi!" Tay không tự giác giữ chặt gối mềm hơn, dường như muốn đem nó nhét vào trong cơ thể.

Hắn chú ý đến động tác đó, từ từ đặt bàn tay lên trên, cẩn thận từng li từng tí xoa nhẹ, "Như vậy sẽ đỡ hơn một chút sao?"

"Ừ!" Nhiệt độ không ngừng truyền đến từ bàn tay hắn, cảm giác như không còn đau đớn như vậy nữa.

Nghiêng người ngồi xuống cạnh cô, hắn nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, bàn tay vẫn tiếp tục xoa nhẹ. . . . . .

Người đàn ông thâm tình ôm người phụ nữ, người phụ nữ dựa sát vào người đàn ông, giữa trưa, ánh mặt trời chiếu xuống, đẹp như một bức tranh. . . . . .

Bỗng dưng, người phụ nữ được vẽ trong ngực người đàn ông đứng bật dậy, lục lọi trong túi mình, hình như đang tìm  cái gì - -

Bài kiểm tra, chìa khóa, ví tiền, gương, manga, tiểu thuyết, đồ ăn vặt, không có. . . . . . Cái gì cũng có, nhưng đúng là không có. . . . . .

Người phụ nữ kêu đến thê thảm: "Xong rồi..., dùng hết rồi ư!"

Người đàn ông không hiểu gì, cúi người xuống, vụng trộm ngửi mùi hương trên mặt cô, "Cái gì dung hết rồi?"

"Kỵ sỹ tài giỏi - -!" Xoay người lại nhìn hắn, bộ dáng giống như trực khóc.

"Đừng nóng vội! Có chuyện gì vậy?"

"Ô ô ——! Băng vệ sinh em dùng hết rồi! Anh giúp em đi mua có được không?"

"Cái gì? ! Này. . . . . ." Nhất thời một bầy quạ đen bay qua đỉnh đầu người đàn ông quạc quạc quạc ~ ~, trong lòng người đàn ông giãy giụa một lúc, sau đó chấp nhận  đứng lên.

"Kỵ sỹ tài giỏi, phải mua loại "tốt - an tâm” là nhãn hiệu “Miên Miên” đó!" Vẻ mặt người phụ nữ vô tội nhìn người đàn ông, "Ách. . . . . . nhãn hiệu đó em hay dùng!"

Xuỵt - -! Tiểu Quạ Đen tiểu lên người hắn! Bước chân người đàn ông dừng lại một chút, sau đó tiếp tục đi ra ngoài.

"Kỵ sỹ tài giỏi, nhớ mua loại ban đêm đó - -!" Người phụ nữ không yên tâm dặn dò lần nữa.

Bịch - -! Tiểu Quạ Đen lại ị lên người hắn! Khuôn mặt người đàn ông cũng xanh như tàu lá chuối. . . . . .

~ ~ ~  Hết chương 2  ~ ~ ~


:iou:  p/s: Ta . . . với a c này. :-D  như đã hứa hết chương zùi nhé !!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.09.2013, 18:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12439 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Bé Cưng Của Học Trưởng - Chanh Bảo Bối - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@all:  hoho đoạn này bị ăn đó nha 2 nàng - a này . . . quá !!! :-D


Chương 3 (1)


"Hạo Thiên, cậu dẫn người ở trong bang đi hỏi thăm tin tức, đặc biệt phải chú ý mấy “con chuột cống."

"A Minh, cậu dẫn người đến những nơi cô ấy thường hay đến, tìm thử xem."

"A Hạo, cậu giúp tôi thăm dò tin tức từ người nhà cho đến bạn bè của cô ấy."

Người đàn ông bình tĩnh điều động thủ hạ, vẻ mặt thủy chung không đổi, khiến người khác không nhìn ra chút manh mối, nhưng hai nắm tay vo lại hình quả đấm đang run rẩy để lộ tất cả, đợi người của hắn nhận lệnh rời đi, hắn mệt mỏi ngã xuống ghế.

Bảo Nhi, em đang ở đâu? Trong nhà điện thoại không ai nghe, điện thoại di động cũng không có người nhận, hôm nay không đến trường đi học, rốt cuộc em đã chạy đi đâu?

Nghìn vạn lần, em không được xảy ra chuyện không may, nếu người nào dám cả gan làm em bị thương, tôi nhất định sẽ khiến hắn ta hối hận vì đã sinh ra trên đời này! Mắt lam nổi lên tơ máu đỏ, giống như con sư tử điên cuồng vồ bắt con mồi, sau đó cắn chết con mồi tha đi.

Không biết bao lâu sau, cánh cửa dày bị đẩy ra - -

"Lão đại, các bang phái cũng nghe ngóng, không có động tĩnh gì, tôi đã để cho bọn họ tiếp tục giám sát, có tin tức gì sẽ lập tức báo lại."

"Tôi ở bên kia cũng thế, tất cả những nơi cô ấy thường đi, các huynh đệ cũng hỏi qua, không có manh mối gì."

"Tôi điều tra được, bố và anh trai cô ấy đều ở công ty làm thêm giờ, mẹ thì sang  nhà hàng xóm đánh bài, hình như không có gì bất thường."

"Ách. . . . . . Ngạn Hiên, có thể cậu khẩn trương thái quá rồi không, điện thoại nhà cô ấy và điện thoại di động vẫn không có ai nghe sao?"

Người đàn ông thất vọng gật đầu, từ đầu đến bây giờ điện thoại vẫn gọi không ngừng lại, "Đi thôi, đến nhà cô ấy nhìn một chút, chung quy lại là Bỉ Kiền ngồi ở đây chờ tin tức là được."

Đinh đinh - -, tiếng chuông cửa inh tai không ngừng vang lên, nhưng bên trong nhà vẫn không có chút động tĩnh, người đàn ông một lần nữa cầm điện thoại di động lên, tiếp tục ấn mã số điện thoại quen thuộc, nhưng máy vẫn thông mà không có ai nghe, Bảo Nhi, rốt cuộc em ở đâu?

"Ngạn Hiên, cậu vừa gọi số di động sao?" Khóe mắt Nghiêm Hạo thoáng qua tia sáng khác thường.

"Thì thế nào? . . . . . ." Dường như ý thức được điều gì, ngay sau đó Kỷ Ngạn Hiên đem lỗ tai ghé vào ván cửa, tay không dấu vết gẩy chốt cửa lên, bên tai mơ hồ vang lên tiếng chuông quen thuộc.

Hắn xoay người lại, cùng Nghiêm Hạo liếc mắt nhìn nhau, hơi gật đầu, bàn tay phất nhẹ, chỉ thấy sau đó mười mấy bóng đen với tốc độ nhanh như chớp tiến vào trong nhà.

Tiếp đó, cửa chính từ bên trong bị mở ra, quả nhiên, điện thoại đẹp đẽ đang nằm trên ghế sofa reo.

"Thiếu chủ, chúng tôi đã khám xét, tất cả các phòng đều không có người, chỉ trừ một phòng đang khóa cửa, có muốn. . . . . ."

"Đi lên xem một chút!" Kỷ Ngạn Hiên bước nhanh lên lầu, "Chính là chỗ này sao?" Thân thể thoáng lùi về phía sau ra hiệu, một bóng đen chui lên trước, ngồi xổm xuống, gảy cửa mấy cái, rắc rắc! Cửa mở ra.

Bức tường màu vàng nhạt có chút lộn xộn, con dấu nhỏ màu lam nhạt, trên trần nhà điểm xuyết rất nhiều đèn nhỏ màu lam đậm, búp bê len đáng yêu nằm rải rác khắp nơi, còn có không ít manga, tiểu thuyết chồng chất bên giường, trên giường là một người đang nằm, chăn bọc kín đến mức gió không thổi vào được, chỉ để lộ ra cái đầu nhỏ, trên mặt là nụ cười thỏa mãn, đang đắm chìm trong mộng đẹp, không ý thức được mình đã gây ra bao nhiêu rắc rối.

Bộ mặt bất đắc dĩ của hắn đi đến bên giường, khẽ vuốt ve khuôn mặt đáng yêu say ngủ, trong đầu ngủ vị khó nói, Haiz! Cái vật nhỏ đày đọa người này.

Đang ngủ say, hình như nhận thấy được điều gì, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ nhíu lại, thân thể cũng không an phận ngọa nguậy, ngón cái vẫn nhét trong miệng, không tự chủ được mút.

Kỷ Ngạn Hiên không ngừng xuống cái chăn, bỗng chốc con ngươi trợn tròn - -

Cô, cô không phải là. . . . . . Quay đầu lại nhìn đám người đang xem hăng hái  chờ xem trò vui,  nói: "Tất cả cút hết ra ngoài cho tôi, đóng cửa!"

Cho đến cửa phòng đóng lại trước mắt, hắn mới từ từ quay đầu lại, chậm rãi nhấc cái chăn lên, than thể không có gì che đậy lộ ra trước mắt, da thịt trắng nõn - mềm mại, bộ dạng ấy thật mê hoặc lòng người.

Trong nháy mắt, mắt lam trở nên thâm trầm, cảm thấy cổ họng khô khốc, ngực buồn bực khó chịu, một đốm lửa hừng hực thiêu đốt cơ thể hắn, lửa càng lúc càng lớn, thiêu cháy rụi lý trí của hắn, dục vọng rục rịch ngóc đầu dậy, không cách nào kiềm chế. . . . . .

Bỗng nhiên, khóe mắt hắn liếc thấy trong ngực Bảo Nhi  ôm một con gấu nhỏ, oh ~ ~ hắn ghen tỵ với con gấu Tiểu Hùng màu vàng kia, hắn cũng rất muốn được Bảo Nhi ôm chặt như vậy, cảm giác tiếp xúc với da thịt mềm nhẵn tinh tế. . . . . . Trời ạ! Rất nhanh hắn sẽ biến thành dã thú mất thôi!

Hắn không muốn quấy rầy giấc ngủ của cô, nhưng khi nhìn cô bình thản tiếp tục mộng đẹp, mà mình lại phải chịu ngọn lửa đau khổ này, làm cho lòng hắn làm sao có thể cân bằng lại được đây? !

Hắn tức tối rút Đại Hùng trong ngực Bảo Nhi ra, hung hăng ném vào góc tường, thân thể cao to đè lên thân thể mềm mại, chậm rãi rút ngón cái từ trong miệng cô ra, ngậm vào trong miệng mình, gặm cắn nhẹ để trừng phạt, hài lòng khi nhìn cơ thể phía dưới không nhịn được khẽ run.

Khóe miệng nở nụ cười tà ác, cúi đầu, gương mặt tuấn tú vùi vào cổ cô cọ xát, ngửi hương thơm thanh nhã mê của người phía dưới, dùng sức mút cần cổ của cô, in dấu ấn đặc biệt của hắn lên đó.

Nhìn người phía dưới không chịu nổi quấy nhiễu, lần nữa nhíu mày, định bụng kiên trì cố gắng, nhưng không thể đánh thức cô dậy.

Lửa nóng, môi lưỡi một đường đi xuống, từ cái cổ mê người đến vai trắng noãn, rồi đến bộ ngực đầy đặn, không ngừng trêu chọc trên người cô, đến mức thành một mảnh nóng rực làm người ta khó nhịn  . . . . . .

Oh ~ ~ cô cảm nhận được áp lực xa lạ đang đè lên người khiến cô hít thở khó khăn, trong cơ thể cô có một ngọn lửa thiêu đốt, nóng quá, rất nhột, cô cảm thấy cả người ngứa ngáy, trực giác muốn đưa tay ra đẩy cái làm cho cô có cảm giác khó chịu, nhưng cô đẩy thấ nào cũng không thể đẩy ra cổ áp lực kia, tất cả cảm giác ấy rất chân thật, tuyệt không giống như đang nằm mơ. . . . . .

Nàng mê muội mà mở mí mắt nặng trĩu ra, không hề báo trước mà đối mắt với một đôi mắt lam thâm thúy, "Ưmh? ?" Cái miệng nhỏ nhắn mơ hồ phát ra thanh âm mềm mại thì thầm.

"Rốt cuộc đã tỉnh? Cái vật nhỏ đày đọa người này!" Hắn cúi đầu, dùng răng gặm cắn cánh môi mềm mại của cô, đầu lưỡi nóng bỏng khẽ liếm lấy bờ môi cô, đôi môi cô không nhịn được mà run rẩy, hô hấp cũng dần dần trở nên dồn dập.

Hắn dụ dụ dỗ cô cạy mở hàm răng trắng noãn, đầu lưỡi thuận thế chui vào trong miệng cô mút lấy chất ngọt, ở trong miệng cô khuấy động, cùng quấn quít, dây dưa với nhau, cho đến khi cô không chịu nổi cảm giác ngọt ngào này hành hạ nữa. . . . . .

Hô, hô, hô. . . . . . Thở hổn hển! Thở hổn hển! Môi anh đào hô hấp từng ngụm từng ngụm, ngực phập phồng lên xuống.

Hắn ồ ồ thở gấp, nhìn cô vì kích tình mà mê hoặc lòng người, mặt đỏ hồng, miệng anh đào nhỏ nhắn vì bị hắn hôn vừa đỏ vừa sưng, da thịt trên người hồng mê người, trong nháy mắt một dòng điện xuyên qua toàn thân, tất cả tế bào cũng nhao nhao muốn. . . . . .

"Ưmh! Con mắt của anh sao lại đổi mà, như có con khỉ đang nhảy nhót vậy!" Bỗng nhiên, Bảo Nhi kích động báo cho hắn phát hiện này.

"Bảo Nhi! Đó là bởi vì anh muốn em." Giọng nói trầm thấp mà khàn đục.

"À? Anh. . . . . ." Cô đỏ bừng cả mặt.

"Đừng sợ. . . . . . Tiểu Bảo Nhi của anh . . . . . ." Hắn hiện tại chỉ muốn cùng cô cuốn vào vòng xoáy dục vọng, xem cảm giác kỳ diệu đó, không thể tin được đến mức nào . . . . . .

Ục ục - -! Bỗng chốc, hắn dừng lại tất cả động tác, thanh âm gì? Dường như là muốn cho hắn nghe rõ ràng hơn, ục ục - - ục ục "Bảo Nhi, bụng em kêu sao?"

"Ừ! Từ tối hôm qua đến bây giờ, em chưa ăn cái gì, cho nên. . . . . ." Cô xấu hổ đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào lồng ngực của hắn.

Ông trời! Bảo Nhi của hắn thật đúng là không bảo được! Nếu là thường ngày, thì hắn nhất định sẽ cười to, nhưng hiện tại hắn cũng không cười nổi.

Hắn nhắm mắt lại, kịch liệt thở hổn hển, cắn răng chịu đựng cái loại đau tam liệt phế này, hồi lâu, hắn lật người xuống giường, ngữ điệu kỳ quái, "Bảo Nhi, em đi mặc quần áo vào, anh tắm xong, lập tức sẽ dẫn em đi ăn cái gì đó!"

"Ừhm, anh tốt nhất, hiện tại em rất, rất đói đó!"

"Em đừng có dung thanh âm mê người như thế nói chuyện với anh, nếu không em đừng nghĩ đến chuyện đi ăn cơm." Hắn cũng thật đói, thật đói đó! Nhịn them chút nữa, hắn sớm muộn cũng hỏng đấy! Ông trời, hiện tại, hắn rất muốn khóc đó!

Cô xấu hổ cúi đầu, le lưỡi một cái, người ta thật sự rất đói mà! Đổi quần áo xong, vừa mở ra cửa - -

Oa! Tại sao trên hành lang lại đông người như vậy? !

"Ah? Đại tẩu, tại sao chị đi ra nhanh như vậy? Lão đại ăn chị chưa?"

"Đúng vậy, Đúng vậy, lão đại không thể nào không ăn miếng thịt béo bở chứ?"

"Không đúng, trên cổ của chị ấy rõ ràng có dấu ấn, lão đại sẽ không kém như vậy chứ? !"

"Lão đại của chúng ta “miệng cọp gan thỏ” sao? Hình như không giống?"

"Như đã nói, đại tẩu - chị ấy ngủ nên lão đại phải kiên trì đó!"

Trên mặt mỗi người đều mang theo nụ cười mập mờ, ở một bên thảo luận ríu ra ríu rít, không chút nào bận tâm đến người trong cuộc - Lăng Bảo Nhi, từ cổ đến mặt đỏ bừng lên.

"Đủ rồi!" Một đạo âm u ám, quát trách móc từ sau lưng Bảo Nhi vang lên, nhất thời không khí lạnh đến cực điểm, bốn phía toát ra khí lạnh kinh người, làm cho người khác có cảm giác muốn chạy trốn. . . . . .

"Tối hôm nay, toàn bộ các ngươi lăn đến đạo trường chờ tôi!" Ầm! Lời của hắn giống như sấm giữa trời quang, khiến cả đám người nổ tung.

"Oa! Không cần!"

"Lão đại tha mạng!"

"Thiếu chủ tha mạng!"

Kỷ Ngạn Hiên đưa bàn tay kéo Bảo Nhi vào trong ngực, bước xuống lầu, không them để ý đám người gào khóc sau lưng. . . . . .

Lại muốn đánh? ! Cảnh Hạo Thiên và Lục Minh quay đầu, liếc nhìn đám người đông nghịt kia, lộ ra vẻ mặt may mắn, cũng may, lúc này tương đối nhiều người, cũng không giống như lần trước, bị đánh đến thảm hại như vậy!

Nhưng, chỗ rẽ cầu thang truyền tới tiếng gầm nhẹ, lần nữa mang bọn họ xuống địa ngục, "Hạo Thiên, A Minh, tối nay hai người – các cậu căng da ra cho tôi đánh!"

Oa! Có lầm hay không? Hai khuôn mặt tuấn tú đồng thời suy sụp, "Tại sao mỗi lần đều là chúng tôi chứ?"

"Dục vọng đàn ông chưa được thỏa mãn không nên chọc vào, lần trước các cậu còn chưa được dạy dỗ, bây giờ để cho cậu ta phát tiết một chút đi!" Gương mặt dịu dàng của Nghiêm Hạo chậm rãi nâng lên nụ cười tà mị, ném lại một câu, sau đó rời đi.

Từng bóng đen mang theo ánh mắt đồng tình bắt đầu tản ra, chỉ còn lại hai người hối hận không thôi,  đứng đó vỗ ngực liên tục. . . . . .



Đã sửa bởi quacauphale lúc 27.09.2013, 21:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: doan hang, gustavoqxt, mèo hâm, Pesandy và 165 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

15 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 180, 181, 182

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate
đêmcôđơn: xin ad đổi lại phông chữ cũ đi. Dùng giao diện mobi thì bình thường, chứ qua pc thì chữ vừa to khoảng cách vừa rộng.vuwafqua

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.