Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 549 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn yêu thích nhân vật nam nào trong truyện này?
Bạn có thể chọn tối đa 4 ý kiến

Xem kết quả

Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

 
Có bài mới 09.08.2018, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 886
Được thanks: 16639 lần
Điểm: 29.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104] - Điểm: 50
【101】 Đại Boss phía sau màn (14)

Editor: Tâm Thường Lạc

——— ———————

Cận Tử Kỳ đứng trong đám người rộn ràng, cứ như vậy yên lặng đứng ở nơi đó, bên tai quanh quẩn mãi không đi chính là câu nói kia của Thanh Kiều, cô ấy nói Hàn Mẫn Tranh chính là đứa con riêng mà trước khi chết Tống Chi Nhậm vẫn tìm.

Cô cảm thấy ông trời mở ra một trò đùa lớn với cô.

Chồng của cô đã qua đời, sau đó người trợ lý mà chồng của cô tin cậy nhảy ra nói là con trai của cha chồng cô!

Tình tiết cẩu huyết giống như phim truyền hình trên TV, hiện tại là con riêng cướp quyền kế thừa đây sao?

Tần Viễn đi tới, "Em làm sao vậy?"

"Tôi đi toilet." Cận Tử Kỳ xoay người rời đi.

"Anh đi qua đó cùng em, dù sao cách giờ lên máy bay cũng chỉ thêm một lát nữa."

Tần Viễn mơ hồ cảm thấy bất thường, lại không nói thành lời kỳ lạ ở chỗ nào, nên lôi kéo cánh tay của Cận Tử Kỳ nói.

"Không cần, anh ở đây chờ tôi là được rồi, tôi lập tức trở ra."

Cận Tử Kỳ đẩy bàn tay của Tần Viễn ra, đi thẳng vào nhà vệ sinh, sau đó bổ nhào tới trước bồn rửa mặt, vặn mở vòi nước.

Cô vốc nước lạnh giội lên trên mặt, nước lạnh khiến mỗi một lỗ chân lông đều lạnh đến mức rùng mình.

Thần trí vốn rối loạn cũng từ từ thức tỉnh.

Hàn Mẫn Tranh, Hàn Mẫn Tranh ...

Cận Tử Kỳ lẩm nhẩm cái tên này, trước đó cô cũng hiếu kỳ tại sao anh ta phải làm như vậy, hiện tại....

Hàn Mẫn Tranh cũng không phải là vong ân phụ nghĩa, anh ta là đến báo thù, có lẽ lúc ban đầu anh ta muốn đối phó chỉ có Tống Chi Nhậm, nhưng Tống Kỳ Diễn xuất hiện làm rối loạn tất cả kế hoạch của anh ta, cho nên Tống Kỳ Diễn phải biến mất ...

Thật ra đã có rất nhiều chi tiết đều chứng minh Hàn Mẫn Tranh chính là người con riêng đó.

Lúc ở sân bay đưa Thanh Kiều về Paris, Hàn Mẫn Tranh cúi người xuống lộ ra vết sẹo ở phần gáy, đây không phải là do anh ta ham chơi bị cột xà nện xuống bị thương, đó là vết thương do trong trận động đất anh ta bị chôn dưới đống đổ nát để lại.

Một buổi tối muộn cô đi đến phòng tìm Hàn Mẫn Tranh, tấm hình kia cũng không phải anh ta điều tra Tần Viễn mà lấy được, mà chính là bản thân của anh ta, vì để tránh cho cô hoài nghi, anh ta mới không thể không nói đó là ảnh gia đình của Tần Viễn, mà bà Tần và mẹ của anh ta là chị em song sinh khiến cho cô gần như không có hoài nghi liền dễ tin lời của anh ta nói.

Lại nhớ đến mấy ngày trước đây ở bên ngoài nhà tang lễ, Kiều Hân Hủy nói Hàn Mẫn Tranh không phải con ruột của nhà họ Hàn, mà là được nhận nuôi, thì càng có thể nói rõ thân thế Hàn Mẫn Tranh mập mờ, một câu của Thanh Kiều làm cho cô đẩy ra được tầng tầng mây mù.

Hàn Mẫn Tranh thật sự rất thông minh, lúc nào anh ta cũng dùng lời lẽ nói dối tất cả mọi người, anh ta cũng không có nói ai là đứa con riêng đó, nhưng mà ngay lúc ấy chỉ hướng mũi nhọn về phía Tần Viễn, sau khi biết được không phải Tần Viễn, tất cả mọi người cho rằng người con riêng kia đã chết rồi.

Trong gương là khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy nước, trái tim không biết là bởi vì hốt hoảng hay căng thẳng mà không ngừng nhảy thình thịch.

"Tiểu thư, cô ổn chứ?" Bên cạnh, có nữ du khách quan tâm nên hỏi thăm Cận Tử Kỳ.

Cận Tử Kỳ rút ra khăn lau từ trong hộp giấy, chậm rãi lau đi nước đọng trên mặt.

Cô quay sang cười với nữ du khách, "Tôi không sao." Nói xong, hai mắt đỏ lên đẩy cửa đi ra ngoài.

——— ——————

Trong phi trường có mở máy sưởi, Cận Tử Kỳ lại cảm thấy hô hấp của mình có chút không thở được.

"Cho qua cho qua..."

Có hành khách kéo theo vali vội vàng đi qua để tranh thủ chuyến bay.

Bờ vai của Cận Tử Kỳ bị va chạm, cô đang mất hồn mất vía còn bị xông tới, mất thăng bằng, liền ngã ngồi trên mặt đất.

Đầu gối đập xuống mặt đá cẩm thạch, phát ra tiếng kêu răng rắc, đau đến mức đáy mắt cô ửng nước.

"Tiểu thư, cô không sao chứ?" Hành khách phát hiện mình đụng trúng người, vội dừng lại đỡ Cận Tử Kỳ lên, nhưng vẻ mặt đầy nôn nóng, "Xin lỗi tiểu thư, tôi vội lên máy bay quá, nếu không tôi đưa địa chỉ liên lạc cho cô biết ..."

"Tôi không sao." Cận Tử Kỳ lắc đầu, lại lơ đãng bị một bóng người cách đó không xa trong đám người thu hút ánh mắt.

Bóng hình quen thuộc đó, như là đã sáp nhập vào trong máu của cô, trừ hắn ra còn có thể là ai?

Cận Tử Kỳ hốt hoảng mà quay đầu nhìn lại, thì chỉ thấy một bóng dáng cao ngất mặc áo lông màu đen quay lưng đi trong đám người.

"Tiểu thư, tiểu thư? Cô thật sự ngã bị thương rồi, chúng ta lập tức đi đến phòng y tế của sân bay ... Ơ kìa, tiểu thư?"

Hành khách nọ thấy Cận Tử Kỳ đột nhiên đẩy mình ra mà xông vào trong đám người, hướng về phía bóng dáng của cô la lên.

"Kỳ Diễn ... Kỳ Diễn!"

Cận Tử Kỳ vội vàng muốn đẩy mấy du khách đang chặn đường mình ra, lại phát hiện mình nửa bước khó đi, chỉ có thể nhìn theo bóng dáng cao lớn kia từ từ đi về phía cửa chính của sân bay, cô sốt ruột đến hai tay run run: "Kỳ Diễn!"

Khi Cận Tử Kỳ chạy ra cửa chính, nhìn khắp mọi nơi, lập tức nhìn thấy bóng người kia ngồi vào trong một chiếc xe Audi ở phía trước.

Cô nhìn khắp trái phải, ngăn lại một chiếc taxi, ngồi vào liền chỉ lên chiếc xe Audi với vẻ mặt đầy lo lắng nói: "Please! Please! Help me to follow the car!" (Làm ơn!Làm ơn! Đuổi theo chiếc xe đó giúp tôi!)

Tài xế sửng sốt, hiển nhiên bao nhiêu năm qua đón khách, cũng chưa từng thấy được nữ du khách nào có sắc mặt kích động dọa người như vậy, nhưng vẫn là lập tức nhấn chân ga đuổi theo, cùng chiếc xe Audi kia duy trì một khoảng cách nhất định.

Trong túi xách điện thoại di động phát ra tiếng ông ông, Cận Tử Kỳ lại một lòng nghĩ tới Tống Kỳ Diễn nên không có nghe thấy.

Xe Audi vượt qua vài ngã tư đường, chạy đi một đoạn đường thật xa, mới dừng lại trước một câu lạc bộ nguy nga lộng lẫy.

Xe taxi chậm rãi dừng lại ở một nơi cách câu lạc bộ đó khoảng hơn một trăm mét.

"Xin lỗi tiểu thư, câu lạc bộ này có quy định, xe taxi không thể chạy qua."

Cận Tử Kỳ cũng không làm khó ông ta, trả tiền xong lập tức đẩy cửa đi xuống, hướng tới cửa câu lạc bộ đó chạy chậm tới.

Lúc cô xuống xe, thật ra đã nhìn thấy ngay bóng người rất giống Tống Kỳ Diễn kia cũng đã được người giữ cửa đón tiếp xuống xe, sau đó cùng hai người đàn ông từ xe khác ăn mặc xa xỉ nói vài câu với nhau rồi đi vào câu lạc bộ.

Cận Tử Kỳ vừa chạy tới gần, đã bị bảo vệ hai bên cánh cửa xoay tròn sang trọng ngăn lại, "Xin lỗi, không phải hội viên không thể vào bên trong."

Chưa kịp bình phục lại hô hấp, Cận Tử Kỳ cứ nhìn chằm chặp vào trong cánh cửa xoay tròn.

"Tôi ... Tôi tìm người, tìm mấy người đàn ông mới vừa rồi đi vào trong đây!"

Gã đàn ông khẽ nhíu mày, liếc mắt nhìn lẫn nhau, lại không hề nhúch nhích.

Lúc này điện thoại di động lại vang lên, Cận Tử Kỳ lập tức bắt máy ngay, đầu bên kia chính là giọng nói đầy lo lắng của Tần Viễn.

"Tiểu Kỳ, em đi đâu rồi? Trong nhà vệ sinh căn bản không có bóng dáng của em đâu!"

"Hình như tôi nhìn thấy Kỳ Diễn rồi."

Cận Tử Kỳ cầm điện thoại di động, ánh mắt lại nhìn vào trong câu lạc bộ.

Tần Viễn im lặng vài giây, trực tiếp hỏi: "Địa chỉ, anh lập tức chạy qua đó."

Cận Tử Kỳ ngẩng đầu nhìn bảng tên cực lớn của câu lạc bộ, báo cho Tần Viễn biết.

"Chờ anh đến." Nói xong, Tần Viễn liền cúp điện thoại.

Ở cửa nhân viên bảo vệ canh phòng nghiêm ngặt, Cận Tử Kỳ đi tới lui mấy vòng, liền trở thành đối tượng quan trọng để bọn họ theo dõi.

Trời chiều lúc hai ba giờ là lúc ánh nắng mặt trời lên cao, cũng là thời điểm độc nhất trong một ngày.

Mặt đất xi măng nhè nhẹ bốc hơi nóng, trên trán của Cận Tử Kỳ chảy ra một lớp mồ hôi mỏng, cô chú ý đến những người từ bên trong đi ra, đều là những người ăn vận quần áo gọn gàng đẹp đẽ, có người mang bộ mặt hớn hở mà đi vào, có người vẻ mặt lại rầu rĩ ủ rũ mà đi ra.

"Vừa thấy không? Người đàn ông đó thua đến trong người không còn đồng nào rồi mà vẫn còn dám cá độ! Thật đúng là không muốn sống nữa, dám vay tiền với mấy người ở đây, tôi thấy nhất định là anh ta ở nơi khác đến, nếu không sao có thể liều lĩnh như vậy?"

"Tôi thấy hình như anh ta là con lai, e rằng trong nhà có chút tiền, nếu không cũng không dám bạo tay với những ông chủ lớn kia mạnh như vậy, bất quá bây giờ ... Ha ha, thiếu nhiều như vậy không phải chỉ là chuyện đứt một hai đầu ngón tay thôi đâu!"

Có hai người đàn ông từ trong câu lạc bộ đi ra, trò chuyện vô cùng hăng say, thế cho nên không phát hiện có một phụ nữ đang nhìn đám người bọn họ.

"Tôi thấy hai người bạn của anh ta đều đã hoảng hồn, chẳng phải vì muốn giúp anh ta thu xếp cũng bị đánh gục sao?"

"Hình như người đàn ông bị bọn họ bắt đi gọi là Frank, tôi cũng chưa bao giờ gặp anh ta ở trên địa bàn này, thật ra dáng vẻ của anh ta cũng không giống dân cờ bạc, không biết sao hôm nay lại tới nơi này, cũng coi như anh ta xui xẻo...".

Nhịp tim của Cận Tử Kỳ không ngừng tăng nhanh, cô cũng bất chấp mọi thứ, tiến lên chặn hai người đàn ông trước mặt.

"Xin hỏi, người đàn ông gọi là Frank mà các anh mới vừa nói tới có phải có dáng vẻ như vậy không?"

Cận Tử Kỳ lấy ví tiền của mình ra, chỉ vào ảnh của Tống Kỳ Diễn bên trong bức ảnh gia đình mà hỏi họ.

Nhưng hai người Đức kia đưa mắt nhìn nhau, một người trong đó trả lời: "Đúng gọi là Frank, nhưng dáng vẻ trông như thế nào chúng tôi cũng chưa nhìn thấy rõ, lúc ấy người vây xem cũng hơi nhiều, chúng tôi chỉ đứng bên ngoài nhìn xem, thì nhìn thấy trong câu lạc bộ những người phụ trách xử lý mấy kẻ không có tiền trả nợ đánh bạc kéo theo một người toàn thân bê bết máu vào trong hành lang đi tới bộ phận nhân sự của họ."

Mồ hôi nóng thấm ướt tóc mai của Cận Tử Kỳ, môi của cô tái nhợt không còn chút sắc.

Hai người Đức kia khó hiểu khi thấy vẻ mặt cô đột nhiên trở nên khó coi như vậy, sợ có chuyện rắc rối, nói xong cũng lẻn đi.

Cận Tử Kỳ đứng ở dưới ánh mặt trời, chỉ cảm thấy từng trận choáng váng đánh úp tới, trước mắt là từng mảng sắc hoa xoay tròn.

"Tiểu Kỳ, em vẫn còn ở đó sao? Phía bên anh đang kẹt xe, có thể sẽ lâu chút."

Cận Tử Kỳ mở trừng hai mắt, một giọt mồ hôi rơi vào trong vành mắt, mặn mặn, làm cho cô không mở mắt được.

Hai người Đức kia không nhìn ra người đàn ông bị bắt có phải là Tống Kỳ Diễn trong tấm ảnh hay không, nhưng bọn họ nói người đàn ông đó gọi là "Frank", Cận Tử Kỳ không khỏi nghĩ đến bóng lưng người đàn ông vừa rồi đi vào cậu lạc bộ vô cùng giống Tống Kỳ Diễn.

Người đàn ông đó có thể là Tống Kỳ Diễn, nhưng cũng có thể không phải.

Cô không tin Tống Kỳ Diễn sẽ ở bên trong sòng bạc chơi cờ bạc chả ra gì, nhưng cũng không thể xác định trăm phần trăm không phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

Tựa như cô cho rằng Tống Kỳ Diễn sẽ an toàn về nhà, nhưng trước một ngày gặp lại nhau hắn lại gặp phải tai nạn nổ xe gas.

Huống hồ nơi này không phải Trung Quốc Đại Lục, người của xã hội đen trà trộn trong tay đều có súng, ra tay càng thêm không kiêng nể ai.

Nếu người đàn ông đó đúng thật là Tống Kỳ Diễn mà nói, như vậy hiện tại ở chỗ này hắn phải chịu sự hành hạ chỉ sợ là không còn như con người, bất cứ lúc nào cũng có thể mất đi một tay, một chân thậm chí là một cái mạng!

Cô đã bỏ lỡ hắn một lần rồi, lần này nếu như lại xoay người, sau này vẫn còn có cơ hội hay không?

Cận Tử Kỳ móc ra một đồng xu, khép mắt lại, tung lên rồi lấy tay tiếp được, sau đó mở ra.

Cô ngước nhìn đồng xu dưới ánh mặt trời lóe ra ánh sáng lấp lánh, hít sâu một hơi: "Tần Viễn, tôi không đợi được nữa rồi."

Mặt chữ hướng lên trên, cô sẽ xoay người rời đi; mặt bông hoa hướng lên trên, cô lập tức đi vào tìm hắn.

Mà Cận Tử Kỳ ném ra chính là....

Mặt bông hoa hướng lên trên.

——— ———————

Bên kia, trong một căn phòng ở biệt thự khu vực ngoại thành Berlin.

Cửa chính bỗng nhiên bị phá ra cái “Rầm”, một người đàn ông lảo đảo đi vào, mặt mũi tràn đầy vẻ luống cuống.

"Lão đại đâu rồi? Lão đại đang ở đâu?"

Anh ta bắt lấy đồng bọn đang canh gác ở trong phòng khách, vì gấp gáp trở về mà trên trán mồ hôi chảy xuống ào ào.

"Lão đại ở trong phòng trên lầu, sao mày vội vội vàng vàng thế, xảy ra chuyện gì?"

Anh ta khoát khoát tay, chưa kịp trả lời đồng bọn, liền ba chân bốn cẳng xông lên lầu hai.     

——— ———————

Trong phòng ngủ, nhân viên y sĩ đang thay thuốc cho Tống Kỳ Diễn, "Lần sau không nên lộn xộn nữa, nếu không sẽ không lành lại được."

Lương Nhất Thần dựa vào ở bên giường, trêu ghẹo: "Mỹ nhân ở trong ngực, làm thế nào ôm ngồi trong lòng mà vẫn không loạn chứ?"

Tống Kỳ Diễn khẽ mỉm cười, không phủ nhận, hắn ngước mắt nhìn về phía Lương Nhất Thần.

"Phái người đi đưa cô ấy rồi sao?"

"Đương nhiên, chuyện cậu nhờ vả làm sao tôi dám qua loa cẩu thả..."

Lương Nhất Thần đang muốn khoe khoang một phen, cửa phòng ngủ đã bị một người liều lĩnh đẩy ra.

"Lão đại đã xảy ra chuyện ..."

"Chuyện gì mà vụng về hấp tấp như vậy, phép tắc đều đã đi đâu rồi?"

Lương Nhất Thần nhíu mày lạnh giọng răn dạy, ngay sau đó anh ta phát hiện có gì đó bất thường, liền quan sát đánh giá tên thuộc hạ đó.

"Tao nói này...Không phải tao phái mày đi đưa người rồi sao, sao thế, lên máy bay chưa?"

"Vốn dĩ sắp lên, kết quả ... Vị tiểu thư kia đột nhiên chạy ra sân bay, còn đuổi theo một chiếc xe Audi đi đến câu lạc bộ giải trí lớn nhất Berlin, cô ấy vẫn còn quanh quẩn một chỗ ở trước lối vào, em cảm thấy tình huống bất thường nên trở về báo cáo lại!"

Câu lạc bộ giải trí lớn nhất Berlin, không phải là chỗ tụ tập hắc bang lớn nhất Berlin sao?

Sắc mặt của Lương Nhất Thần đột biến, "Mày không biết gọi điện thoại sao? Không trông nom người cho thật kỹ về đây làm cái gì?"

Tên thuộc hạ đứng đó không biết phải làm sao, cũng nhận ra mình phạm vào sai lầm lớn.

Sau đó, bên người của anh ta nhoáng qua một bóng người, mở cửa lao ra, mà trên sofa đã không còn bóng dáng của Tống Kỳ Diễn.

"Còn không mang theo súng!"

Lương Nhất Thần muốn chửi ầm lên, từ trong ngăn kéo cầm lấy súng liền bước nhanh đuổi theo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.08.2018, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 886
Được thanks: 16639 lần
Điểm: 29.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104] - Điểm: 42
【102】 Đại Kết Cục (Thượng) (1)

Editor: Tâm Thường Lạc

Cận Tử Kỳ ngẩng đầu đưa mắt nhìn bảng tên của câu lạc bộ nguy nga lộng lẫy, nhấc chân đi thẳng về phía cửa lớn.

Hai người bảo vệ chặn lại đường đi.

Cận Tử Kỳ cầm lấy một tấm thẻ vàng, hai bảo vệ liếc mắt nhìn lẫn nhau, nhường đường đi.

Trong chỗ này, có tiền chính là ông lớn, không có tiền thì chỉ là đứa cháu.

Cận Tử Kỳ lướt qua bọn họ, cũng không quay đầu lại mà đi vào câu lạc bộ.

Trước tiên cô lấy một cái mũ, cuộn mái tóc dài của mình lại giấu ở dưới mũ, sau đó lại đeo cặp mắt kính bản to, ở trước gương trong nhà vệ sinh soi qua soi lại, bộ dáng không tính là trở nên có chút khô khan.

Cận Tử Kỳ hài lòng gật đầu, bắt ngay túi xách đi đến thang máy lên lầu.

Cô vừa mới ra thang máy đến sòng bạc, đã có người tiến lên chỉ đường, thân thiện vui vẻ như cô chính là khách quen nơi này.

Nghĩ đến có lẽ bảo vệ ở cửa đã thông báo cho bọn họ, có một con cá lớn mắc câu rồi.

Ở trong sòng bạc vẫn có một hai người phụ nữ đang đánh bài, nhưng so với Cận Tử Kỳ, các cô ấy nhiều hơn một phần điên cuồng buông thả ngang tàng phóng túng.

Cho nên khi Cận Tử Kỳ đi đến quầy đổi thẻ đánh bạc, người phụ trách không khỏi nhìn cô thêm vài lần.

Hiển nhiên, người phụ nữ giống như cô nhìn có vẻ tự chế không nên xuất hiện ở loại địa phương này.

Ngược lại Cận Tử Kỳ không để ý lắm mà khẽ cười, bỏ hết thẻ đánh bạc vào trong túi xách.

Trước khi cô rời quầy đã nói với người phụ trách: "Tôi đi cùng với anh của tôi, bất quá tạm thời anh ta có việc, cho nên bảo tôi đến đây trước, nếu như anh ta đến, phiền anh nói cho anh ta biết tôi ở trong này."

Vừa rồi trong điện thoại cô và Tần Viễn đã bàn bạc xong, dựa vào sự khuếch trương của Tần Viễn bao nhiêu năm qua ở nước ngoài, thì ở nước Đức cũng có khá nhiều tài sản, không thể nào chưa giao thiệp với hắc bang ở nơi này, cho nên tìm vài người hỗ trợ cũng không khó lắm.

Cho dù cô thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, chỉ cần Tần Viễn kịp thời chạy tới, hẳn là cũng có cơ hội điều đình.

"Anh của tôi cũng là người Hoa, làn da rất trắng, mặc âu phục màu nâu đậm, anh chỉ cần liếc nhìn một cái là có thể nhận ra."

Người phụ trách thấy thái độ của Cận Tử Kỳ nhã nhặn, không khỏi khách khí vài phần: "Yên tâm đi, tôi sẽ bảo anh ta tới tìm cô."

"Vậy Thanks nha!" Cận Tử Kỳ để lại tờ đồng Euro ở trên quầy, sau đó đi vào sân.

Trước kia lúc Cận Tử Kỳ đi đến Australia du lịch, cũng từng thấy không ít sòng bạc, cho nên cũng không tỏ ra sợ hãi.     

Cô tiến đến một bàn đánh bạc chơi vài ván xúc xắc, đặt thẻ đánh bạc không nhiều không ít, trà trộn chen chúc ở trong đám người cũng không dẫn tới điều gì gây chú ý, cô ngược lại nhân cơ hội len lén quan sát đến hoàn cảnh chung quanh.

Chung quanh đều là một số người ăn vận sang trọng đẹp đẽ, về phần giành giật nhau như hai người Đức kia dị nghị cô không nhìn ra một chút nào.

Cận Tử Kỳ bị một tên giang hồ bảo kê đứng ở bên cạnh sòng bạc làm cho chú ý, không giống với mấy tên bảo kê khác, hắn ta là người phương Đông trẻ tuổi, tuy rằng không biết có phải là người Trung Quốc hay không, nhưng mặt mày hắn ta so với mấy tên bảo kê khác như muốn lấy mạng người thì trông hoà nhã hơn.

Cận Tử Kỳ liếc nhìn chung quanh, lại cầm thẻ đánh bạc có vẻ như lơ đãng đi qua, nhưng khi đi ngang qua hắn ta, tay hơi run, không nắm thẻ đánh bạc ở trong tay mà tung lên, bỗng chốc, tất cả thẻ đều đã rơi vãi đầy đất.

Bởi vì đại đa số thẻ đánh bạc đều rơi ở cạnh chân tên giang hồ bảo kê kia, hắn ta cũng ngồi xổm xuống nhặt giúp Cận Tử Kỳ.

"Cảm ơn anh nhé!"

Cận Tử Kỳ nhận lấy thẻ đánh bạc, dùng Anh ngữ cười lên nói cảm ơn với hắn ta, nhân tiện cho hắn ta một trăm đồng Euro để cảm ơn.

Gã giang hồ bảo kê trẻ tuổi kia chỉ cho rằng Cận Tử Kỳ là cô nàng nhà giàu tới Đức du lịch, ra tay rộng rãi, thấy cô khen thưởng mình, cũng không từ chối, nhận lấy tiền ngượng ngùng mà khẽ cười, nói một câu đừng khách sáo.

Cận Tử Kỳ đứng ở đó hết nhìn đông tới nhìn tây, vẻ mặt đầy lo lắng, còn khẽ dùng Trung văn nói thầm vài câu.
     
"Thật là đen đủi, còn nói lập tức tới ngay, tại sao còn chưa qua đây nữa chứ?"

Gã bảo kê nghe được cô nói chuyện không khỏi liếc về phía cô.

Cận Tử Kỳ bắt được vẻ mừng rỡ trong mắt của hắn ta lóe lên khi ở nơi xứ lạ gặp được người trong nước, liền ra vẻ tùy ý mà quay đầu nói với hắn ta: "Anh bạn trẻ, tôi thấy dáng dấp của anh vô cùng giống người Trung Quốc."

Gã bảo kê sửng sốt, ngay sau đó liền mở miệng: "Tôi là người Quảng Đông."

"Vậy sao?" Cận Tử Kỳ vui mừng nhìn hắn ta, cười tủm tỉm nói: "Trùng hợp vậy, tôi nguyên quán cũng ở Quảng Đông."

Cận Tử Kỳ trước kia vì để tiện lợi trên phương diện làm ăn, cố tình học qua tiếng Quảng Đông.

Cho nên khi cô dùng một tràng tiếng Quảng Đông trôi chảy mở miệng nói nguyên quán chính là Quảng Đông, gã bảo kê không thể kiềm chế mà kích động.

Hiển nhiên tên bảo kê này vừa bước vào xã hội không lâu, đối với người khác đề phòng không sâu, rất nhanh đã cùng Cận Tử Kỳ trò chuyện.

Từ lúc hai người nói chuyện Cận Tử Kỳ biết được hắn ta tên là A Kim.

Một lát sau, Cận Tử Kỳ nhìn nhìn đồng hồ, sau đó nhìn hắn ta rất là tin cậy: "Anh của tôi còn chưa tới, tôi lại chưa quen thuộc nơi này, nếu không như vậy đi, A Kim, anh dẫn tôi đi chơi một chút đi!"

A Kim thấy cách ăn mặc của Cận Tử Kỳ, phong thái cũng bất phàm, liền vui vẻ hớn hở mà đồng ý.

Có thể ở trong sòng bạc quen biết một người có tiền có của cũng là thời vận, người bình thường muốn gặp còn không gặp được nữa mà!

Cận Tử Kỳ vừa ném thẻ đánh bạc vào bàn đánh bạc, vừa nói chuyện với A Kim.     

"Lúc tôi vừa mới đi vào, ở cửa ra vào nghe được có người nói đây có người thua bạc không chịu trả tiền, bị đánh đến cả người đầy máu, tôi sợ tới mức do dự ở cửa thang máy thật lâu, còn nghĩ nếu không thì gọi điện thoại cho anh trai tôi đổi một chỗ khác."

A Kim ngược lại mấy chuyện người ta đánh nhau như vậy thì cũng coi như không thấy gì: "Thật ra cũng chỉ là một tên con lai có dáng vẻ đẹp trai gây rối, nhưng rất nhanh đã bị đại ca thu thập, loại mặt trắng nhỏ như vậy không phải là đối thủ của đại ca chúng tôi. May mắn là chị không đổi chỗ khác, nơi này của chúng tôi, chính là sòng bạc tốt nhất Berlin, sau khi đã tới đây cũng sẽ không còn muốn đi đến chỗ khác."

A Kim nhìn chung quanh một chút, ra vẻ thần bí nói: "Hai ngày trước, vừa qua có một doanh nhân ở Đại lục tên là Chương Cường bởi vì thua bạc không trả nổi nợ nên bị trói ở bên trong đó mà! Lão đại điện thoại cho nhà bọn họ, nói bảy ngày sau không trả tiền liền chặt một đôi chân."

"Vậy sao?" Cận Tử Kỳ cười giỡn nói: "Vậy nếu tôi thua không có tiền có phải là cũng sẽ bị đại ca các người đánh phải không?"

"Xem chị nói kìa, đại ca của chúng tôi vẫn vô cùng nói lý lẽ, nếu như chị thật sự thiếu tiền, có thể gọi điện thoại bảo người nhà chị đưa tới, cái tên mặt trắng nhỏ kia là muốn trốn nợ, mới có thể bị mấy người của đại ca dạy dỗ."

"Vậy các người đối với bất kì những người nào không trả nổi nợ đánh bạc thì đều xử lý như thế này sao?"

Cận Tử Kỳ lại gần A Kim, làm động tác cắt cổ, ánh mắt sau tròng kính nhìn A Kim đầy tò mò.

A Kim bị dáng vẻ của Cận Tử Kỳ chọc cười: "Chị à, Chắc là chị xem nhiều phim cảnh sát bắt cướp phải không? Người nọ còn chưa bị chặt đứt đâu chỉ đang bị lão đại của chúng tôi nhốt trong một căn phòng gần hành lang nhất mà thôi! Tôi vừa mới mang cơm cho các anh em đó mà!"

Cận Tử Kỳ thuận theo hướng tay của hắn ta chỉ mà nhìn qua, lập tức nhìn thấy có hai tên giang hồ đang canh giữ trên hành lang.

Ngồi được một lúc ở trên bàn đánh bạc, Cận Tử Kỳ đột nhiên ôm bụng cúi người, trên mặt thì cố nén đau đớn.

"Sao vậy?" A Kim bị dọa sợ hết hồn.

Cận Tử Kỳ lắc đầu, yếu ớt nói: "Bụng hơi đau một chút, A Kim, tôi muốn đi đến nhà vệ sinh."

"Hả, vậy tôi dẫn chị đi qua đó là được."

Một đường đi vào nhà vệ sinh, gần khu vực còn có nam nữ ôm nhau hút thuốc, lúc đẩy cửa phòng vệ sinh ra, thậm chí có thể cảm giác được có người đang trốn ở bên trong hút bạch phiến, Cận Tử Kỳ không nhịn được mà chùn bước, sợ hãi nhìn về phía A Kim.

"A Kim, đột nhiên tôi lại không muốn đi vào nữa, chúng ta trở về đi."

A Kim kinh ngạc nhìn Cận Tử Kỳ vẫn ôm bụng với sắc mặt khó coi, lo lắng tiến lên đỡ Cận Tử Kỳ.

"Chị à sắc mặt của chị không tốt, thật sự không có gì sao?"

Cận Tử Kỳ cắn cắn môi, thành thật nói: "Thật ra tôi muốn đi toilet, thế nhưng bên trong ... Tôi không dám."

A Kim cũng bị làm khó mà cào cào cái đầu húi cua.

Ngược lại hai mắt Cận Tử Kỳ tỏa sáng, chỉ vào chỗ hành lang bị canh gác: "Bên đó có nhà vệ sinh không?"

"Bên đó à..." A Kim do dự.

"Tôi chỉ đi vào nhà vệ sinh, chẳng mấy chốc sẽ đi ra."

Cận Tử Kỳ giống như đau đến không chịu nổi, "A Kim, cậu sẽ không thấy chết mà không cứu chứ? Chúng ta cũng coi như là đồng hương mà!"

A Kim nhùng nhằng nói: "Chuyện này tôi không làm chủ được, chị phải hỏi người phụ trách của chúng tôi."

"Người phụ trách?" Cận Tử Kỳ suy nghĩ một lúc, "Ý cậu muốn nói người kia sao?"

Cận Tử Kỳ nói xong chỉ vào người vừa rồi đổi thẻ đánh bạc cho cô.

A Kim gật đầu, sau đó hắn ta nhìn thấy Cận Tử Kỳ đột nhiên đưa tay chào hỏi người phụ trách kia.

Người phụ trách kia vẫn luôn là mặt không cảm xúc gì sau khi nhìn thấy Cận Tử Kỳ giơ tay gật đầu chào hỏi, còn lần đầu tiên lộ ra một nụ cười nhẹ.

A Kim nhìn nhìn Cận Tử Kỳ cười một cái, lại nhìn người phụ trách của bọn họ, chẳng lẽ thật sự quen biết nhau?

"Có phải chỉ cần ông ta đồng ý là được không?"

Cận Tử Kỳ hỏi A Kim, làm bộ muốn đi qua đó: "Vậy tôi đi đến nói với ông ta một tiếng là được rồi."

"Chờ chút, chờ chút!" A Kim vội vàng kéo Cận Tử Kỳ lại.

Thấy giọng điệu của Cận Tử Kỳ, hình như vô cùng quen thuộc với người phụ trách.

Tròng mắt A Kim xoay vòng, nếu để cho người phụ trách biết hắn ta chặn người quen ở bên ngoài ...

Đến lúc đó, sợ rằng ngay cả tiểu thư nhà giàu này mình cũng đắc tội.

"Nếu chị và người phụ trách của chúng tôi có quen biết, sao không nói sớm đi, vậy tôi dẫn chị đi qua đó."

A Kim thầm nghĩ: Dù sao cũng chỉ là đi toilet một chuyến, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì hỗn loạn.

Cận Tử Kỳ được A Kim dẫn tới khu vực hành lang, bị mấy tên bảo kê đang canh gác chặn lại, A Kim vội giải thích: "Cô ấy quen biết anh Warner."

Gã bảo kê đánh giá Cận Tử Kỳ, thấy mặt mày Cận Tử Kỳ thản nhiên, liền tránh qua.

"Nhanh lên rồi đi ra ngoài, nếu như bị người khác biết chúng tôi cũng không xong."

Cận Tử Kỳ đút vài thẻ đánh bạc vào trong tay bọn họ, dặn dò ngay A Kim: "A Kim, anh của tôi chắc sắp tới rồi, cậu giúp tôi chờ anh ta ở bên ngoài được không? Tôi sợ nếu như anh ta cho rằng tôi đã đi rồi sẽ không tốt."

A Kim gật đầu, vỗ vỗ lồng ngực: "Yên tâm đi, tôi sẽ nhìn giúp chị."

Cận Tử Kỳ cảm kích nói cảm ơn, sau đó ôm bụng bước nhanh vào.

Hai gã bảo kê ước lượng số thẻ khen thưởng trong tay, hài lòng nhếch miệng, thật sự cũng không đề phòng Cận Tử Kỳ.

A Kim thường ngày trong giao thiệp cũng khôn khéo, cũng là chưa từng đi vào bên trong đó, không khỏi tò mò thò đầu nhìn vài lần, còn tự hào lại gần hai tên bảo kê nói: "Đây là đồng hương ở Đại Lục của tôi."

Hai tên giang hồ bảo kê thấy vậy khẽ cười, trêu ghẹo A Kim: "Đó cũng là đồng hương của cậu có tiền, không phải cậu."

A Kim sờ lên mũi, chán nản ngồi xổm xuống ở bên cạnh nhìn cửa ra vào, chờ Cận Tử Kỳ.

——— ———————


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.08.2018, 23:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Phi Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 886
Được thanks: 16639 lần
Điểm: 29.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104] - Điểm: 43
【102】 Đại Kết Cục (Thượng) (2)

Editor: Tâm Thường Lạc

Trong hành lang yên tĩnh đến đáng sợ.
     
Cận Tử Kỳ bước đi ở trên tấm thảm mềm mại, ngẩng đầu, đã thấy camera trong góc.

Cô tìm được nhà vệ sinh đi vào, tìm một gian ở giữa thì đóng cửa lại, gửi tin nhắn cho Tần Viễn.

Tần Viễn đã đến bên ngoài câu lạc bộ, đang chuẩn bị dẫn người vào.

Bây giờ, cô chỉ có thể dựa vào cũng chỉ có duy nhất Tần Viễn.

Cô chần chừ một lúc, gửi đi hai chữ "Cảm ơn", sau đó từ trong gian vệ sinh đi ra ngoài.

Cận Tử Kỳ đến trước bệ rửa tay, trút ngược túi xách lại, bên trong không ít đồ bị rơi ra.

Cô mang toàn bộ thẻ tín dụng ra, để vào trong túi áo, sau đó dọn dẹp túi xách đẩy cửa đi ra ngoài.

Cận Tử Kỳ đứng ở cửa nhà vệ sinh một hồi, sau đó quẹo vào hướng ngược lại với chỗ sảnh đánh bạc.

Càng đi vào trong càng yên lặng, đều là những căn phòng làm việc đóng chặt cửa.

Lúc ở Australia, cô từng gặp một người ở thành phố S mở sòng bạc, lúc ấy cô được dẫn đến sòng bạc tham quan, trừ phía ngoài đại sảnh để kinh doanh, bình thường họ cũng sẽ có chỗ để tự mình xử lý công việc hành chính quản trị, cũng có phòng chuyên bắt giam người.

Về cơ bản cấu trúc của các sòng bạc đều được bố trí giống nhau.

Nếu như Tống Kỳ Diễn thật sự bị đánh bị thương rồi lôi vào trong đây, như vậy nhất định là ở một trong những căn phòng đang đóng chặt cửa này rồi.

Chỉ cần tìm được Tống Kỳ Diễn, cô có thể nghĩ mọi cách cứu hắn ra khỏi nơi này.

Cận Tử Kỳ siết chặt túi xách trong tay--
     
Có đôi khi, phiêu lưu mạo hiểm và hiệu ích sẽ cùng tồn tại.

Đây chính là đạo lý làm ăn kinh doanh, cuộc sống sao lại không giống vậy chứ?

Mặc kệ ở bên trong có phải là Tống Kỳ Diễn hay không, cô cũng sẽ sẵn lòng nhảy vào đầm rồng hang hổ này.

Không phải là hắn mà nói thì quá tốt, nhưng nếu thật sự là hắn, cô lại dùng lý trí mà đối đãi, đợi cô đứng ở bên ngoài dùng lý trí phân tích, tiếp theo hắn đã bị sát hại tàn nhẫn, có lẽ không chết, nhưng sẽ thiếu mất cánh tay hay cái chân.

Mà một khi cô đã dám một thân một mình đi vào, tất nhiên đã nắm chắc một chút cách thoát thân.

Tuy rằng ... Cũng có chút phiêu lưu mạo hiểm.

——— ———————

Cận Tử Kỳ vừa đi vào trong vừa chú ý động tĩnh trong tất cả các gian phòng.

Đột nhiên, cửa một căn phòng mở ra, một gã giang hồ có cơ thể rắn chắc cao lớn đi ra.

Lúc nhìn thấy Cận Tử Kỳ gã ta lập tức cảnh giác, cau mày lạnh lùng quát: "Làm gì đây!"

"Ông anh... Tôi ... Tôi tới đây đưa tiền."

Cận Tử Kỳ sợ sệt mà cúi đầu, giọng nói theo đó cũng run rẩy, hai cánh tay cầm lấy túi của mình mặt mũi tràn đầy sợ hãi.

Gã giang hồ bảo kê không tin tưởng lắm: "Nhưng chỗ này của chúng tôi người ngoài không thể vào."

"Là vậy sao?" Cận Tử Kỳ khó hiểu mà vành mắt đỏ hoe, "Tôi không có biết, vừa rồi ở quầy bên đó tôi hỏi người ta, một người tên là Warner nói cho tôi biết, ông anh của tôi bị giam ở bên trong, chính là anh ta bảo tôi đi vào tìm lão đại của các anh."

Gã giang hồ nhìn Cận Tử Kỳ cảnh giác, "Vậy cô đến trả nợ đánh bạc cho ai?"

"Chương Cường." Cận Tử Kỳ trả lời phải chút nào nghiêm túc: "Không phải lão đại của các anh gọi điện về nhà của chúng tôi sao? Chị dâu tôi sợ tới mức phải nhập viện, ba mẹ lớn tuổi rồi, đành phải để cho tôi tới đây trả tiền, tôi cũng chưa từng tới nơi lớn như thế này, cho nên giống như ruồi bọ không có đi bậy đi bạ, có chỗ nào đã đắc tội, kính xin ông anh thứ lỗi."

Cận Tử Kỳ nói ra có tình có nghĩa còn đem hết toàn bộ thẻ đánh bạc còn lại cho gã bảo kê.

Gã bảo kê ung dung thản nhiên mà cất thẻ đánh bạc vào trong túi quần, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều.

"Cô là đến trả nợ đánh bạc, vậy hãy cùng tôi qua đây đi."

Cận Tử Kỳ cảm kích gật đầu, lau lau khóe mắt, "Cảm ơn anh, ông anh, người tốt sẽ gặp may."

Gã giang hồ bảo kê nhìn thấy dáng vẻ cô là một đứa con gái ngốc nghếch, cũng thả lỏng cảnh giác.

"Lão đại của chúng tôi có chuyện đi ra ngoài rồi, tạm thời vắng mặt, cô đã đến để trả tiền, vậy thì chờ một chút đi."

Cận Tử Kỳ phối hợp gật đầu: "Dạ, vậy tôi ở chỗ này chờ là được rồi."

Nói xong cô liền ôm túi xách đứng trên hành lang lặng im bất động.

Gã giang hồ bảo kê vuốt ve cái trán, hiếu kỳ tại sao nhà họ Chương lại phái một đứa ngốc nghếch như vậy tới đây? Nhưng ngốc thì ngốc, ra tay đúng là vô cùng hào phóng.

"Thôi, cô đến phòng làm việc của tôi chờ đi, tôi gọi điện thoại thông báo cho lão đại."

Cận Tử Kỳ mừng rỡ vội cúi đầu: "Cảm ơn ông anh, anh đúng là người tốt."

Gã giang hồ khoát khoát tay, liền dẫn Cận Tử Kỳ đi đến phòng làm việc của mình, còn rót cho cô ly nước.

"Ở đây đợi đi, đừng có chạy lung tung, tôi đi gọi điện thoại cho lão đại."
     
"Anh yên tâm đi, tôi sẽ ngồi đợi ở đây."

Cận Tử Kỳ ngồi trên ghế sofa ôm túi xách, vẻ mặt hiền lành thành thật.

Đợi gã giang hồ khép cửa lại đi ra ngoài, tiếng bước chân mỗi lúc xa dần, Cận Tử Kỳ mới cẩn thận nhìn quanh phòng làm việc một vòng, xác định không có camera rồi mới rón ra rón rén mở cửa đi ra ngoài.

Bên cạnh có một căn phòng khép hờ cửa, bỗng vang lên tiếng rên đầy đau đớn khổ sở của đàn ông.

Nhịp tim của Cận Tử Kỳ hơi chậm lại, thậm chí còn có thể thông qua khe cửa mà ngửi thấy được mùi máu tanh.

"Kêu la cái gì, không phải chỉ chặt của mày một ngón tay thôi sao! Uổng công mày vóc người cao lớn ..."

"Mày nhìn xem, đứa kia có thể chịu đựng giỏi hơn mày, không hề phát ra tiếng."

Cận Tử Kỳ có thể vững tin tiếng kêu la không ngừng kia không phải là Tống Kỳ Diễn, nhưng còn một người đang chịu đựng kia thì không chắc chắn lắm.

Cô hít vào một hơi thật sâu, liều lĩnh đẩy mạnh cửa ra.

"Ầm" một tiếng, cửa phòng dao động đụng mạnh vào tường.

Bên trong mấy tên đàn ông đang cầm gậy đều nhìn qua, cùng Cận Tử Kỳ bốn mắt nhìn nhau.

Ngay từ lúc mới đẩy cửa vào Cận Tử Kỳ đã nhanh chóng liếc nhìn hai người đàn ông trên mặt đất máu chảy đầm đìa.

"Làm gì đó, biết đây là chỗ nào không?"

Một tên đàn ông trên mặt mang đầy sẹo dữ tợn vung mạnh côn sắt muốn đi đến cửa.

Cận Tử Kỳ phản ứng chậm chạp nói: "Ông anh, tôi muốn hỏi một chút, nhà vệ sinh ở đâu? Tôi tới đây trả nợ, đang ngồi chờ một ông anh khác ở phòng làm việc kế bên, anh ta nói đi gọi điện thoại, tôi lại không tìm được nhà vệ sinh ..."

Mấy người đưa mắt nhìn nhau, phát hiện Cận Tử Kỳ ngơ ngác ôm túi xách đứng ở nơi đó, cũng không xoay người bỏ chạy.

Chẳng lẽ gặp phải một đứa đần độn rồi sao?

Tên đàn ông mặt sẹo kia quay đầu lại liếc nhìn các anh em, mới dùng côn sắt chỉa chỉa bên trái: "Ra ngoài quẹo trái."

Lúc này Cận Tử Kỳ mới thoải mái mà khẽ cười: "Cảm ơn." Nói xong, liền vui mừng lui ra.

Sau khi đóng cửa lại, cả người Cận Tử Kỳ đều dựa lên trên cửa, hai chân hơi run run, sau lưng bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Hai người kia không có một người nào là Tống Kỳ Diễn ...

"Sao cô lại chạy đến đây? Không phải bảo cô chờ ở trong phòng sao?"

Cận Tử Kỳ vừa quay đầu lại lập tức nhìn thấy gã giang hồ trước đó đi gọi điện thoại  đã trở lại, vẻ mặt nhìn mình rất bất mãn.

Cận Tử Kỳ áy náy nói: "Xin lỗi ông anh, vừa rồi tôi nghe thấy tiếng kêu, cho rằng trong này đang giữ anh trai của tôi, nhất thời nóng ruột liền xông vào, kết quả ... May mắn không phải anh trai của tôi, làm tôi sợ muốn chết."

Cận Tử Kỳ ra vẻ sợ hãi mà vuốt ngực một cái, sau đó khờ khạo nhìn về phía gã giang hồ: "Ông anh ơi, anh của tôi bị nhốt ở đâu vậy?"

"Anh của cô bị giam trên lầu, lão đại nói cho cô đi lên đó."

Cận Tử Kỳ cũng không phải thật sự muốn đi trả nợ cho Chương Cường, mục đích của cô tìm đến xem người đó có phải Tống Kỳ Diễn không.

Một khi những người vừa rồi trong phòng kia không phải Tống Kỳ Diễn như vậy cô cũng không cần phải tiếp tục ở lại nơi này.

Huống hồ ... Nếu như cô thật sự đi lên đó, không phải khi gặp Chương Cường sẽ bị lộ rồi sao?

"Ông anh, mỗi ngày chỗ các anh đều có mấy người chơi bạc thua tiền muốn ăn quịt giống anh trai của tôi vậy sao?"

Gã giang hồ bảo kê liếc xéo cô một cái, "Dù sao cũng không ít, nếu không phải cô đến đúng lúc, đôi chân của anh trai cô cũng không giữ được nữa."

"Chờ một chút!" Cận Tử Kỳ đột nhiên kêu lên một tiếng.

"Thế nào nữa?" Gã giang hồ nhìn Cận Tử Kỳ, không biết tại sao cô đủ chuyện như vậy.

Cận Tử Kỳ lấy ra một tấm thẻ tín dụng, "Vừa rồi từ khách sạn tôi đi ra ngoài hơi gấp, hình như chỉ mang theo một tấm thẻ tín dụng, tiền bên trong này dường như không đủ để tôi trả nợ đánh bạc cho anh tôi, nếu không thì bây giờ tôi chạy về khách sạn một chuyến để lấy nha?"

Gã giang hồ nhìn cô đầy nghi ngờ.

Cận Tử Kỳ: "Nếu như anh không yên tâm, có thể đi theo tôi, tôi ở khách sạn Berlin."

Gã giang hồ muốn nói gì, đột nhiên phía sau có người gọi gã.

Thừa dịp lúc gã ta và người nọ nói chuyện, Cận Tử Kỳ lặng yên không một tiếng động bước nhanh về phía sảnh sòng bạc.

Chỉ là, cô vừa mới khom người đi qua, sau lưng liền vang lên giọng nói của gã giang hồ: "Cô đi đâu vậy?"

Thân hình Cận Tử Kỳ khẽ giật mình, quay người trở lại, "Tôi trở về lấy thẻ tín dụng."

Gã giang hồ gật đầu: "Vậy tôi đi về với cô cũng được."

Cận Tử Kỳ không ngờ hắn ta sẽ nói và làm như vậy, nhất thời có chút giật mình kinh ngạc, nhưng ngay sau đó liền tỉnh táo lại.

"Được, vậy chúng ta mau chạy qua đó, tránh cho bị chậm trễ thời gian."

Một khi tình hình đã thế này, chỉ có thể chờ sau khi rời khỏi đây lại thoát khỏi hắn ta...

Cận Tử Kỳ mang theo tâm tư xoay người, mới vừa đi hai bước, bỗng từ trên vách tường thấy được ảnh ngược gã giang hồ bảo kê từ phía sau đi đến cầm một miếng gì đó giống như khăn mặt muốn xuống tay với cô...

Cận Tử Kỳ siết chặt túi xách trong tay, chuẩn bị xuất kỳ bất ý (hành động bất ngờ ngoài dự liệu của người khác) mà đánh về phía gã giang hồ kia.

Gã giang hồ kia lại bỗng nhiên kêu đau một tiếng, rồi mới ngã xuống đất.

Chuyện gì thế này?

Cận Tử Kỳ vừa muốn quay đầu, chỗ tối góc nghiêng đột nhiên có một bàn tay duỗi ra, vững vàng bắt được cổ tay của cô.

"Ai?" Cận Tử Kỳ giãy giụa nhìn về phía chỗ bóng tối.

Bàn tay to lớn cầm lấy cổ tay cô, trên ngón áp út là một chiếc nhẫn cưới Ruby.     

Cận Tử Kỳ nhìn chằm chằm chiếc nhẫn cưới đó, đột nhiên nước mắt lưng tròng, cô vội vàng ngẩng đầu nhìn vào chỗ bóng tối.

Thân thể mỏng manh không thể kiềm chế được mà run rẩy.

Một bóng dáng cao lớn từ trong bóng tối đi ra.

Hình dáng Tống Kỳ Diễn phong độ tuấn tú đầy căng thẳng, hắn mím chặt môi mỏng, đôi con ngươi đen thẫm tựa như mực đậm không thể tan, liếc nhìn cô một cái, tay chậm rãi dời xuống, giữ chặt năm ngón tay của cô, dẫn cô xoay người rời đi.

Hắn còn sống ... Kỳ Diễn thật sự còn sống ...

Cận Tử Kỳ sững sờ nhìn Tống Kỳ Diễn, mặc cho hắn dẫn mình bước nhanh đi về phía đại sảnh sòng bạc.

Bàn tay vốn hơi rét run, ở trong bàn tay ấm áp mạnh mẽ của hắn, dường như cũng trở nên nóng bỏng.

Cận Tử Kỳ không nhịn được lấy tay còn lại cũng bao trùm đôi bàn tay của họ đang đan xen vào nhau thật chặt, dường như chỉ có không ngừng giữ lấy hắn, mới có thể tin tưởng hắn thật sự không có rời khỏi mình, thậm chí vẫn luôn âm thầm bảo vệ mình.

Một bên mặt Tống Kỳ Diễn ở trong ánh sáng loáng thoáng lờ mờ kiên nghị mà lạnh lùng, thân hình của hắn kiên cường như núi, mỗi một bước hắn bước ra, cũng giống như giẫm bước ở trong lòng cô, tất cả khủng hoảng cũng đều lập tức tan thành mây khói.

Trên hành lang, tiếng bước chân càng lúc càng nhiều, càng ngày càng lộn xộn, trong ánh sáng mờ mờ tỏ tỏ, dường như có bóng người không ngừng hiện lên.

Dường như không đến một phút đồng hồ, Cận Tử Kỳ đã nhìn thấy phía trước và phía sau họ tụ tập đầy bọn du côn.

"May là ở trong phòng làm việc của lão đại tao thấy được hình của mày, nếu không thật sự bị mày lừa!"

Gã giang hồ trước đó bị Tống Kỳ Diễn quật ngã trên mặt đất, ôm lấy cái ót sưng đỏ, đẩy những người khác ra đi tới.

Gã cười quỷ dị liếc nhìn Tống Kỳ Diễn: "Lão đại nói nếu như mày không chết, nhất định sẽ xuất hiện, thật đúng là đã đến rồi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 549 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ida và 256 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Puck
Puck
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trà Mii
Trà Mii
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu

Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.