Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Que kem nhà tôi - Rosie Trương

 
Có bài mới 25.08.2013, 13:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57069 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Que Kem Nhà Tôi - Rosie Trương - Điểm: 10
Chương 3: Cuộc chiến cùng bàn bắt đầu

” “Rõ ràng là tui thuộc rồi” Tôi ra sức thanh minh.

“Bạn nhìn kỹ lại đi”

Tôi nhìn lại cuốn sách phần ghi nhớ qua một lượt, nói: “Rõ ràng là nó mà ! Tui thuộc rồi!”

Thành chẳng thèm nhìn lại ghi nhớ, nói: “Thiếu một chữ “có”, ở dòng thứ ba từ trên xuống”

Cái gì? Tôi thật không tin vào mắt mình nữa. Một chữ nhỏ xíu như vậy nằm trong đoạn văn mười dòng mà Thành cũng nhìn ra… Kinh khủng thật! Nó vừa nghe mình đọc vừa nhắm mắt mà, à không, vừa ụp cuốn sách vào mặt mà, vậy mà lại nhớ rõ từng chữ một, bắt bẻ mình như vậy.

Tôi ấm ức: “Chỉ có một chữ thôi, coi như là tui thuộc rồi đi, đâu có ai đi bắt bẻ một chữ nhỏ xíu vậy chứ!”…”

***

Ngồi cùng tôi là Que kem và hai thằng con trai khác nữa. Nói chung là cái bàn gồm tôi ngồi đầu, kế đó là Que kem, kế đó là Thuận và Quang, hai thằng máu mặt của lớp về trình độ cúp cua, trốn học vô quán net kế bên trường và thường xuyên gây mất trật tự trong lớp. Tại sao cô lại xếp tôi ngồi chung với tụi nó ư? Đơn giản vì cô chủ nhiệm lớp tôi “hiền” quá, nên khi xếp lớp cả đám học sinh bốn mươi đứa ùa vô lớp như cái chợ, muốn ngồi đâu thì ngồi, trừ lớp trưởng là Duy phải ngồi giữa lớp, bàn thứ tư, còn tôi lớp phó nên phải ngồi bàn chót, nhằm mục đích quản lý lớp. Mà bàn chót thì, tất nhiên là căn cứ địa lý tưởng của cái tụi đầu gấu trong lớp.

Mặc cho lớp có lớp trưởng là Duy, lớp phó học tập là tôi, lớp phó văn thể mĩ cộng với một lớp phó trật tự nữa, cái lớp vẫn vô cùng lộn xộn. Chuyển tiết thì như cái chợ, vô học thì mạnh ai nấy nói. Cho nên sổ đầu bài lúc nào cũng không có điểm mười. Cho nên, tôi và Duy thường xuyên bị cô giáo gọi lên bàn giáo viên mấy dịp sinh hoạt lớp, chỉ bảo đủ điều. Cho nên, bắt đầu từ tuần thứ năm trở đi, cái tụi lớp trưởng lớp phó tụi tui bắt đầu chiến dịch càn quét tội phạm, những thủ phạm gây mất trật tự trong lớp.

“Ba người im lặng dùm cái coi, đang học mà!” Tôi bực bội. Thầy đang say sưa giảng số học, cái môn mà lên lớp sáu tự dưng thấy khó như điên, vậy mà ba người cùng bàn với tôi – Thành, Thuận, Quang này ngồi tám như cái chợ, khiến tôi không chịu nổi nữa.

Khi chẳng thấy có xi nhê gì, tôi bực bội, bắn tia nham hiểm về ba đứa tụi nó, mà người lãnh nhiều nhất, là ông xã tương lai ngồi kế bên tôi chứ ai.

Thành bực bội, chẳng chịu thua, nhướng mi trợn mắt nhìn tôi cảnh cáo, sau đó tiếp tục quay sang kế bên tám rôm rả.

Tiết học kết thúc. Điểm tám rồi. Ôi thôi, vừa chạy lên nhìn sổ đầu bài, tôi vừa ngước xuống nhìn Duy cầu cứu, tranh thủ vẻ mặt tội nghiệp nhất, đáng thương nhất. Được rồi, tôi thừa nhận, tôi có ý định quyến rũ Duy một tí. Nhưng anh chàng nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên, kế đó là khó tin, kế đó là cười mỉm, vẻ mặt như nín nhịn cười dữ lắm. Duy gật đầu một cái, hét lên: “Im lặng !!!”. Tất nhiên, sau câu đó của Duy, cả lớp im phăng phắc. Tôi hí hửng bước về chỗ ngồi, thấy Thành và hai đứa cùng bàn kia đang tủm tỉm cười tôi, sau đó chuyển sang cười lớn. Tôi tức quá, lại dám cười tôi nữa.

Im lặng được năm giây, tình trạng như cũ vẫn tiếp tục. Duy, tôi, con Chi lớp phó trật tự lôi giấy bút ra, ghi tên từng đứa nói chuyện. Tôi cười thầm trong bụng: “Ha ha ghi ba đứa vào luôn. Tụi bây chết chắc rồi”. Cả lớp thấy tụi tôi ghi chép, liền sợ, cuối cùng cũng im.

Đột nhiên, tờ giấy trong tay tôi bị người kế bên giật lấy, xé thành từng mảnh nhỏ.

“Thành, bạn làm cái gì vậy?” Tôi tức muốn xì khói. Cái tên Que củi này, dám chống tôi hết lần này đến lần khác, giờ lại xé giấy ghi tên của tôi, nhìn tôi vênh mặt, sau đó quay đi nữa chứ. Thấy vậy, tôi tức tối, lấy tay véo Thành một cái thật là đau: “A… a…a aaa!!!”. Ha ha, nhìn Thành la lên, tôi hả dạ chút ít. Thế nhưng tôi quên mất một chuyện, hiện đang có ba mươi mấy con mắt nhìn chầm chầm vào tôi. Trời ơi, hình tượng thục nữ của tôi bị hủy rồi. Cái tên Thành này, được lắm.

Quyết tâm đấu với nó thì phải điều tra nghiên cứu nó. Dân gian ta có câu: “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”. Tôi mà không áp dụng thì thực có lỗi với dân tộc Việt Nam hào hùng từng đánh đâu thắng đó.

(Thành: “Ngụy biện!”)

Trưa, gần mười hai giờ rồi, theo kế hoạch đã định sẵn, tôi với con Thắm đạp xe theo dõi Thành. Thật là mệt chết đi được, con gái mà, đạp sao bằng con trai. Chạy đuổi theo Thành muốn hụt hơi mới thấy Thành rẽ vô chợ. A, hóa ra nhà Thành ở trong chợ ta, cái chợ duy nhất của xã. Lát sau, núp ở góc sạp gạo, tôi và Thắm thấy Thành xuống xe, dẫn xe vô cái nhà lá lợp tôn cũ kỹ, tạm bợ, là sạp bán rau nha!

Ngồi uống quán nước mía đối diện nhà Thành, tất nhiên là cái quán nước hơi xéo và khuất, để Thành không nhìn thấy tụi tôi. Nhưng ngay khi nhìn thấy Thành, tôi cảm thấy mình lo lắng thừa thải rồi. Thành vô nhà xong, phụ mẹ ôm rau dọn ra, dọn vô, chứ có ngồi bán đâu mà nhìn thấy tụi tôi.

Tôi không theo dõi nữa, cùng Thắm đạp xe về nhà. Dọc đường đi, Thắm hết miệng nói “Trời ơi nhà nó nghèo quá”, “Trời ơi tội nó quá” hay “Bà ơi bà có lộn không? Thấy nó hiền quá chừng, giúp mẹ như vậy mà, nó sao lại ác với bà, liếc bà được?”. Thấy con Thắm nói vậy, tôi càng tức hơn: “Bà không biết nó đối xử tui như thế nào đâu. Nó cười tui, liếc tui, chống đối tui. Nó nhìn tui như nhìn thấu hết tâm tư tui vậy. Nó nghèo vậy đó, vậy mà còn chảnh. Giàu mà chảnh thì không nói gì, cái này nó nghèo mà chảnh nữa, thiệt không chịu nổi. Được rồi, bà bênh vực nó chứ gì? Bà không thèm bênh bạn bà mà bênh cho nó. Hu hu hu!” Thắm nghe tôi ai oán ca thán như vậy, nó chẳng biết nói gì thêm. Nhưng mà tôi biết, chắc trong lòng nó đang nói rằng tôi bị hoang tưởng mất rồi. Thật là, bạn thân mà nó chẳng ủng hộ mình tí nào, thật tiếc cho mình hễ có cái gì cũng kể nó nghe.

Tới theo dõi Thành như vậy, tôi không biết phải dùng cách gì rêu rao Thành. Bởi chẳng lẽ rêu rao rằng nhà Thành nghèo, phải phụ mẹ dọn rau, vậy càng khiến danh tiếng tôi xấu thêm. Không lẽ cho người tới hàng rau nhà Thành phá Thành? Không được, vậy thì xã hội đen quá, tội mẹ Thành, dì đó thấy tội nghiệp quá chừng. Thôi thì chẳng có cái gì để phá Thành, chỉ có thể phá Thành lúc Thành tới trường thôi.

Kế sách mặt lạnh, véo Thành, chống đối ba thằng cùng bàn với tôi đúng là chẳng hiệu quả gì, mà ngược lại càng làm cho bạn bè nhìn tôi bằng cặp mắt khác. Từ hồi véo Thành hôm đó, dù chỉ có một cái thôi, tôi còn tức chưa có được ăn hiếp nó miếng nào hay hơn, vậy mà tụi bạn trong lớp thấy tôi thì chẳng còn e ngại gì nữa, bởi tôi giờ đã mất đi trang nghiêm của một cán bộ lớp gương mẫu rồi, thật là đau lòng mà.

Thiết nghĩ tôi vẫn nên xài cái cách là bám lấy Thành, tươi cười với nó, khiến nó bực chết chơi. Cách này chắc là hiệu quả, mà mình lại được tiếng ngoan hiền. Nhưng mà suy nghĩ kỹ lại thì cách này thật là khó áp dụng, bởi hai tuần rồi tuy tôi muốn làm như vậy, nhưng nhìn mặt Thành khó ưa, chống đối tôi, tôi thật không thể tươi cười với nó nổi, không thể a!

Hôm nay, tôi vô lớp sớm hơn bình thường mười phút, vậy mà Thành vẫn vô sớm trước tôi. Thấy tôi ngồi vào bàn, Thành liếc tôi một cái, sau đó giả vờ không thấy, úp mặt xuống bàn.

Hà, còn giả vờ ngủ nữa ư? Tôi lay Thành dậy, Thành không dậy. Tôi bực tức véo Thành một cái.

“A a.a…a! Bạn làm cái gì vậy hả?” Thành buộc phải tỉnh ngủ, trừng mắt nhìn tôi căm phẫn.

Tôi ho khụ một tiếng, thật nhẹ nhàng nhẹ nhàng, nở một nụ cười tươi như hoa: “Thành, bây giờ còn hai mươi lăm phút nữa với vô học, nhưng mà hôm nay bài thật là nhiều, tui với bạn dò bài nha…” Nói xong, tôi khẩn thiết nhìn Thành bằng cặp mắt hồn nhiên mong chờ tha thiết.

Nhìn Thành sững người, lòng tôi mừng thầm, ha ha ha có tác dụng rồi. Thành đơ người nhìn tôi, nhìn không chớp mắt. Sao vậy ta? Có phải đã bị tôi hớp hồn rồi không? Cũng phải thôi, tôi cũng khá là xinh mà, giọng nói lại nũng nịu dễ thương như vậy, có ai mà không thích cơ chứ? Hồi còn nhỏ, tôi vẫn hay xài chiêu này với cha. Thế là, vì không chịu nổi tôi nũng nịu suốt buổi, cha đành lén mẹ mua cho tôi một đống kẹo dẻo mà tôi thích, dù sau đó cha bị mẹ nổi trận lôi đình, cắt tiền tiêu xuống phân nửa luôn. Nhưng cũng tội mẹ, mẹ không biết cha có quỹ đen. Ha ha, mà cái quỹ này là bí mật hai cha con tôi mà. Bởi mấy lúc tôi vòi cha mua cái này mua cái kia, cha vẫn có tiền lén mua cho tôi, còn dặn tôi nói dối mẹ rằng cái này là cô giáo thưởng hay bạn tặng.

Nhìn Thành đơ người, lòng tôi thoáng chút tự hào, nhưng ráng kìm nén xuống, mình không thể vênh ra mặt được.

Tôi cười cười, quơ quơ tay trước mặt Thành. Thành giật mình, như hoàn hồn trở về, sửa lại thái độ, lạnh lùng tiếp tục tạt nước tôi: “Không cần, tui không cần bạn dò bài dùm, tui học ở nhà rồi!” Nói xong Thành cố lờ tôi đi, úp mặt xuống bàn, tiếp tục ngủ.

“Không thì bạn dò bài tui nha, bạn dò bài dùm tui đi mà, đi mà…” Tôi tiếp tục sự nghiệp, ra sức lắc lắc tay Thành, khiến Thành không thể ngủ tiếp, không thể nào không ngồi dậy. Thành ngáp một cái, bộ mặt miễn cưỡng nhìn tôi: “Được rồi”.

Tôi lấy sách Ngữ văn lớp sáu tập một đưa cho Thành. Nó chẳng thèm nhìn, chỉ cầm qua loa, tiếp tục nằm dựa về tường, ngả về sau, úp cuốn sách lên mặt. Hóa ra tụi con trai khoái ngồi bàn chót chính là vì được cái ưu thế tựa lưng, đúng là đồ làm biếng.

Thế là tôi trả bài trước mặt Thành. Tôi hí hửng đọc vanh vách cái phần ghi nhớ trong sách. Đọc xong, tôi tưởng Thành ngủ rồi, định lay Thành dậy tiếp, bắt Thành phải dò từng môn từng môn cho tôi, kiếm cớ cản trở Thành ngủ. Được rồi, tôi biết cách này khá ngây thơ, nhưng mà một cô bé lớp sáu như tôi lúc đó, còn chưa biết tính kế sâu xa gì nhiều. Tôi nghĩ được vài cách khiến anh bực bội chơi là đã khá lắm rồi đó nha.

Đang lúc tôi định lay người Thành dậy, thì Thành đã lên tiếng: “Chưa thuộc, đọc lại đi”.

“A, hóa ra tên này không có ngủ” Tôi nghĩ thầm, đột nhiên giật mình: “Hả? cái gì? Đọc lại sao? Tui đọc xong rồi mà! Tui thuộc rồi mà!”

“Vẫn còn chưa thuộc”

“Rõ ràng là tui thuộc rồi” Tôi ra sức thanh minh.

“Bạn nhìn kỹ lại đi”

Tôi nhìn lại cuốn sách phần ghi nhớ qua một lượt, nói: “Rõ ràng là nó mà ! Tui thuộc rồi!”

Thành chẳng thèm nhìn lại ghi nhớ, nói: “Thiếu một chữ “có”, ở dòng thứ ba từ trên xuống”

Cái gì? Tôi thật không tin vào mắt mình nữa. Một chữ nhỏ xíu như vậy nằm trong đoạn văn mười dòng mà Thành cũng nhìn ra… Kinh khủng thật! Nó vừa nghe mình đọc vừa nhắm mắt mà, à không, vừa ụp cuốn sách vào mặt mà, vậy mà lại nhớ rõ từng chữ một, bắt bẻ mình như vậy.

Tôi ấm ức: “Chỉ có một chữ thôi, coi như là tui thuộc rồi đi, đâu có ai đi bắt bẻ một chữ nhỏ xíu vậy chứ!”

Thành ra vẻ mặt lạnh, y như mấy luật sư biện hộ trong phim vậy: “Bạn hiểu ý nghĩa của học thuộc lòng là gì không hả Thảo? Ý nghĩa của học thuộc lòng là phải thuộc từng chữ một. Một câu mà thiếu đi một chữ thì ý nghĩa sẽ mất hết đi, bạn không biết chuyện đó sao?”

Tôi tức tối: “Chỉ có một chữ thôi mà! Trong dòng này, mất nó cũng đâu có thay đổi ý nghĩa gì. Bạn lại đi bắt bẻ tui như vậy, bạn rốt cục muốn gì?”

Thành trừng mắt: “Là tui hỏi bạn muốn gì mới đúng! Đang yên đang lành, tại sao tự dưng đòi dò bài tui. Năm tuần qua dù là đôi bạn học tập ngồi kế nhau, bạn có bao giờ dò bài tui đâu. Rõ ràng là bạn khinh thường tui học dở, không thèm dò bài với tui. Bạn lại hay liếc mắt đưa tình với Duy, ghét cay ghét đắng ba đứa bàn này, bây giờ thì lại còn giả vờ dò bài cái gì nữa. Rõ ràng người muốn gây sự trước là bạn, không phải tui!”.

Tui đơ người, cứng họng, nhìn Thành trân trối. Thật không ngờ cái tên này lại hiểu tôi, nhìn thấu tôi đến thế ư? Tôi giận sôi người, tức điên lên quát lại: “Tui không có liếc mắt đưa tình! Tui không có giả vờ! Tui không có, tui không có!!!”.

Không hiểu sao lúc đó, tôi ú ớ không biết trả lời, không biết quát lại Thành. Trời ơi, sao tôi khi đó lại dễ dàng bị đánh bại như thế? Chắc có lẽ vì từ trước tới giờ chưa có ai quát mắng tôi lớn tiếng như vậy. Tôi bị Thành quát mắng, tự dưng cảm giác uất ức, nước mắt tuôn ra. Tôi quay người chạy ra ngoài, chạy sang lớp Sáu Sáu. Nhìn thấy Thắm, tôi òa khóc nức nở, khiến Thắm rất ngạc nhiên, cố gắng dỗ tôi, rồi đưa vai cho tôi dựa vào.

Sau này khi hỏi lại ông xã tình huống ngày đó: “Que kem, có phải hôm đó anh chơi em không?”.

Ông xã từ tốn trả lời: “Biết rồi còn hỏi, em lãng phí nước miếng quá”

Tôi bực bội: “Nước miếng không để nói chuyện thì để làm gì chứ?”

Anh vô sỉ trả lời: “Để em nuốt khi ngắm anh chứ sao? Để em… hôn anh”

Tôi đột ngột ho sặc sụa, vừa đỏ mặt vừa thụt anh mấy cái, trong khi anh mặt dày giả bộ đau đớn lắm lắm, giả vờ nói với tôi rằng: “Bà xã, em tha anh đi”.





Chương 4: Chiến tranh lạnh

” “Tát đi tát đi, có giỏi thì tát đi!” Tôi nghĩ thầm trong bụng, vênh mặt lên thách thức, nhưng thực lòng lại vô cùng lo sợ.

Đột nhiên, Thành nhìn tôi chầm chầm. Kế đó, điều làm tôi bất ngờ đã xảy ra, Thành vươn tay ôm lấy tôi.

“Á!!!” Tôi hét lên thật lớn. Trước bao ánh mắt đang dán vào tụi tôi khi đó, tôi hoảng loạn giãy giụa… Thế nhưng giãy mãi không được, vì Thành ôm mãi không buông. Sau đó Thành ghé sát vào tai tôi mà thì thầm: “Còn dám phá tui nữa, tui sẽ ôm bạn nữa, nhớ đó…”.

Kế đó, Thành buông tôi ra rồi bỏ đi đâu đó. Còn tôi, tôi sợ hãi thét lên, chạy vội ra ngoài…”

***

Sau cái ngày hôm đó, cái bàn bốn người chúng tôi có hai người ngồi kế bên mặt lạnh với nhau. Tất nhiên đó là tôi với Thành chứ ai vô đây nữa. Tuy là chiến tranh lạnh, nhưng chúng tôi cũng có đạo đức lắm, không xỏ nhau vài cú là không thể chịu nổi, tại vì xỏ nhau thì mình mới hả dạ mà. Còn hai người Quang và Thuận thì lúc nào cũng nhìn tụi tôi, vẻ mặt rất ư là bình thường. Nhưng tôi biết, tụi nó đang cười sau lưng tụi tôi, tại tụi nó được xem kịch hay miễn phí mỗi ngày mà.

Cái trò chia bàn, phân ranh giới hồi năm lớp một lớp hai giờ được tôi đem ra xài lại. Tôi với Thành, không ai lên tiếng hết, nhưng ngầm hiểu với nhau. Trên cái bàn học bằng gỗ chằng chịt dấu vết và hình vẽ, có cả mấy câu vô cùng hồn nhiên mà anh chị học sinh khóa trước lưu lại là một cái ranh giới dài mà tôi kẻ ra. Ê ê, đừng nói là tôi vẽ bậy, phá hoại của công nha. Cái trò vẽ bậy là tôi kế thừa từ bao thế hệ học sinh nước ta mà thôi. Cái bàn gỗ đã chi chít vết thương rồi, thêm một vết cũng chẳng chết ai mà.

Chiến tranh nó như thế này: Thành lỡ tay đặt cù chỏ qua khỏi ranh giới, tôi lấy thước gõ vô cù chỏ nó một cái. Gõ không thương tiếc, có kỹ thuật hẳn hoi, sao cho không nặng tay mình nhưng lại gõ đúng chỗ, ngay vô xương, khiến nó đau điếng mới được.

Tuy nhiên, kế của tôi đôi lúc cũng phản chủ. Tại nhiều lúc vô ý lỡ tay đặt ngoài ranh giới của mình, tôi bị Thành nhéo lại một cái. Thế là trong giờ học, đột nhiên cả lớp nghe âm thanh gì đó phát ra, kế đó là tiếng “Aaaa…” thốt ra từ miệng Thành, hoặc thỉnh thoảng là từ miệng tôi, tại tôi cũng thường bị dính đòn.

Mỗi khi Thành buồn ngủ, nằm xuống bàn, tôi liền lấy tay nhéo Thành một cái. Lúc đó, Thành chỉ biết ai oán mà trừng mắt nhìn tôi. Nhưng biết làm sao được, đang trong giờ học mà lo ngủ. Tôi đây là đang thế thiên hành đạo, giúp bạn siêng lên chút thôi, thương nhau lắm thì nên cắn nhau đau mà, không phải sao?

Bị tôi nhéo nhiều lần quá, Thành rất căm tức tôi. Một hôm nọ, tôi gõ gõ tay Thành, nhéo nhéo Thành như thường lệ khi thấy Thành bắt đầu gục xuống bàn. Bị tôi hành hạ, Thành trừng mắt nhìn tôi, kế đó không nói năng gì, chai lì nằm xuống tiếp, để mặc tôi nhéo, ra vẻ là mình nhường nhịn tôi lắm.

Tôi tức lắm, tức nhất những người không để ý tới tôi, muốn lơ tôi đi. Được lắm, lơ tôi, tôi phải ăn miếng trả miếng mới được. Nghĩ vậy, tôi liền nhanh chóng lấy nguyên một chồng tập nện vô đầu Thành một cái. Nện xong, tôi cũng thấy mình hơi lỡ tay, khi Thành đau điếng, trừng mắt nhăn nhó nhìn tôi, giơ tay lên, như định tát vào mặt tôi vậy.

“Tát đi tát đi, có giỏi thì tát đi!” Tôi nghĩ thầm trong bụng, vênh mặt lên thách thức, nhưng thực lòng lại vô cùng lo sợ.

Đột nhiên, Thành nhìn tôi chầm chầm. Kế đó, điều làm tôi bất ngờ đã xảy ra, Thành vươn tay ôm lấy tôi.

“Á!!!” Tôi hét lên thật lớn. Trước bao ánh mắt đang dán vào tụi tôi khi đó, tôi hoảng loạn giãy giụa… Thế nhưng giãy mãi không được, vì Thành ôm mãi không buông. Sau đó Thành ghé sát vào tai tôi mà thì thầm: “Còn dám phá tui nữa, tui sẽ ôm bạn nữa, nhớ đó…”.

Kế đó, Thành buông tôi ra rồi bỏ đi đâu đó. Còn tôi, tôi sợ hãi thét lên, chạy vội ra ngoài. Lúc đó, cả lớp được dịp ngồi bàn tán nhau rôm rả, có đứa còn cười khúc khích, thích thú trước tình cảnh chật vật đó của tôi. Hu hu tôi tiếp tục thất bại nữa rồi.

Đau lòng vì mình vừa trở thành nạn nhân như thế, tôi bèn chạy nhanh qua lớp Sáu Sáu, khóc lóc với con Thắm như thường lệ. Tôi mếu máo: “Bà ơi! Nó… nó… ôm tui, hu hu, nó sàm sỡ tui!”.

“Hả? Cái gì?”

Thế là tôi đứng đó, kể lể cho con Thắm nghe toàn bộ sự việc. Nhưng nào ngờ sau khi vừa kể xong, bằng thứ ánh mắt long lanh khó tả kiêm ngưỡng mộ, Thắm đột ngột nhìn tôi: “Chúc mừng bà, số đào hoa của bà tới rồi!”

Tôi sững sốt, sau đó tức tối, vì cái đứa bạn thân mà mình đặt nhiều kỳ vọng lại chẳng quan tâm mình chút nào kia mà phản bác: “Nhảm nhí, bà nay uống lộn thuốc rồi hả Thắm?” Nói xong, tôi sờ sờ trán nó.

“Trời ơi, thật đó, nó ôm bà, ha ha ha! Con trai mà ôm con gái là có vấn đề, nhất định là nó thích bà, nhất định rồi, ha ha ha!”

Tôi vỗ đầu chua xót, nghĩ rằng biết vậy mình đã không kể nó nghe. Càng kể, não bộ chứa đầy suy diễn lung tung, chứa đầy tình cảm nam nữ cộng với tinh thần mộng mơ của nó lại bộc phát kịch bản mới. Thôi, về lớp cho rồi.

Sau này, khi hỏi lại ông xã nhà mình, rằng có phải khi đó anh đã có ý nghĩ gì đó mờ ám với em không? Anh cười cười không đáp, chỉ bảo là “Thắm nó đoán đúng một nửa rồi đó”. Tôi giật mình, nổi hết cả da gà. Ai nói con gái dậy thì sớm nên mơ mộng nhiều hơn con trai? Nhìn ông xã, Que kem nhà tôi mà xem, anh có tình cảm mờ ám với tôi ngay từ thuở đó luôn kìa. Ôi thôi, lòng người đúng là khó dò. Nghĩ xong, tôi móc điện thoại ra, gọi ngay cho con Thắm: “Thắm ơi tui xin lỗi bà, thì ra tui đã trách lầm bà rồi!”.

Một hôm nọ, tôi đi học trễ. Vừa vô lớp, tôi đã thấy Duy đang ngồi gãy gãy, làn da dường như tấy đỏ. Kế đó, tôi cũng thấy nhiều thằng con trai trong lớp bị ngứa ngáy, khó chịu mà lấy tay cào cào khắp cơ thể mình. Tiến tới gần hỏi Chi, tôi mới được nó cho biết, thì ra đó là thành quả của trò phá phách do tụi đầu gấu trong lớp bày ra, dẫn đầu là Thuận với Quang. Bởi vì luôn bị đám lớp trưởng lớp phó tụi tôi xử phạt nhiều lần về nhiều tội như nói chuyện, cúp cua, Thuận với Quang rất là ghét mấy đứa cán bộ lớp, trừ tôi ra. Ha ha ha vì sao ư? Bởi vì tôi lúc nào cũng có chiến thuật thu phục lòng người vô cùng hiệu nghiệm.

Tại tôi chảnh thế thôi, chứ thực ra là vì Thuận với Quang tụi nó có đạo đức giang hồ lắm. Hai thằng bạn to xác đó của tôi thỉnh thoảng kêu nhau là “Đại ca”, “Đệ đệ”, tình cảm thấm thiết vô cùng, luôn có phương châm đạo đức là: “Chỉ trả thù nam chứ không trả thù nữ, trừ phi nó chảnh quá không chịu được!”.

Cho nên, ở trong lớp, với phương châm thục nữ của mình, tôi lúc nào cũng nói chuyện với tụi nó rất là đàng hoàng. Thỉnh thoảng có bánh kẹo, do ngồi cùng bàn, nên tôi cũng chia cho tụi nó, trừ Thành ra. Mặc dù ông xã tương lai nhà tôi lúc này giả bộ không nhìn thấy, như câm như điếc khi tôi chia bánh cho hai đứa kia, nhưng tôi biết thế nào Que kem cũng bực bội, tức tối. Nếu Thành không bực bội trong lòng thật, vậy thì coi như tôi hoang tưởng đi. Để bản thân mình cảm thấy hả dạ chút ít, tôi cứ tự sướng mà chia bánh cho hai đứa kia, mặc dù biết là tụi nó cũng hay chia cho Thành những lúc tôi đi đâu đó.

Nhờ vào cách đối nhân xử thế đó, tôi tránh được tai vạ (Thành: “Hừ, nhờ em mua chuộc thì có!”). Hỏi ra mới biết, Thuận và Quang hai đứa đó rủ thêm đám đầu gấu trong lớp, đi ra bụi cây phía sau sân trường, nơi mọc nhiều cây gọi là Mắc mèo. Loại cây đó có trái là những cái hạt nhỏ tròn tròn, nhỏ chưa bằng đường kính của cả cây bút bi, tua tủa gai, gai khá cứng, có tác dụng gây ngứa. Tụi nó hái một đống trái đó, sau đó ùa vào lớp, bỏ vô cổ áo của Duy và một số đứa con trai trong lớp mà tụi nó ghét. Thế là khi tôi chạy hì hục như điên vào lớp vì đi trễ, tôi phát hiện ra cảnh tượng một đám con trai đang hì hục gãi ngứa. Thuận và Quang thì trốn học nữa rồi, bỏ lại đám tàn cuộc này cho tụi tôi giải quyết. Còn Thành lúc đó đang loay hoay gãi ngứa cho thằng bạn, lấy tay thò vào áo thằng bạn, cố gắng móc hết mấy trái đó ra.

Tôi nhìn Duy, vừa tiếc cho làn da trắng trẻo giờ đang sưng tấy kia, vừa giả vờ để mà nhìn lén một chút vẻ đẹp thanh tao thoát tục của Duy. Ngay lúc đó, tưng một tiếng, đột nhiên não tôi sáng ra. Cơ hội tốt để tranh thủ tình cảm tới rồi,  đúng là trời giúp ta mà.

Nghĩ vậy, tôi ngay lập tức tiến đến bên Duy, nhìn Duy với vẻ mặt lo lắng tột độ: “Duy có sao không?”

Duy thấy tôi hỏi, cố gắng trả lời: “À, Duy ngứa quá hà, chắc giờ Duy phải về nhà tắm thôi, thay đồ khác, lát nữa vô lớp Thảo xin phép dùm Duy nha!”

“Ừm, để Thảo xin cho. Nhưng mà giờ Duy đang ngứa, nhà Duy cách đây mười lăm phút đi xe, cũng khá xa đó, nên… Duy đừng có về! Thảo có dầu gió với thuốc trị ngứa nè, Duy lấy thoa thử đi, rồi nếu không hết hãy về nhà!” Từ nhỏ, tôi đã là một đứa cầu toàn này nọ, sợ đông sợ tây, thứ gì cũng đem theo bên người để mà dự phòng. Nhiều lúc con Thắm còn nói rằng cái cặp sách của tôi như túi Đô Rê Mon vậy, thứ gì cần đều có cả. Thắm à, thấy chưa cô, nhờ có cái tính như Đô Rê Mon kia, mà ngay lúc này đây bạn cô đang có cơ hội tiếp cận với mỹ nam rồi đó.

Để thể hiện cho tròn dáng vẻ quan tâm Duy hết mực, tôi tặc lưỡi xót xa: “Trời ơi da của Duy đỏ hết rồi! Duy vén áo lên đi, để Thảo thoa thuốc trên lưng cho!”.

Duy cười cười nhìn tôi, nụ cười nhẹ nhàng, êm dịu như dòng nước. Bây giờ nhớ lại, tôi bất chợt rùng mình, thấy nụ cười đó sao mà đểu quá chừng. Thật tội cho một cô bé ngây thơ như tôi lúc đó, khi mà lúc nào trong mắt tôi, mỗi nụ cười của Duy đều là nụ cười thiên sứ, ngàn sao lấp lánh.

Duy vén áo lên, đồng ý để tôi thoa thuốc dùm Duy. Tôi nhìn lưng Duy, trong lòng khấp khởi cảm giác sung sướng. Ôi chao, biết đâu đây chính là bước đầu tiên giúp tôi tiến vào tim Duy thì sao? Những ngày sau này chúng tôi bên nhau, khi nhìn lại, kỷ niệm này sẽ đáng quý vô cùng! Nghĩ tới đây thôi, tôi thật nhẹ nhàng sung sướng chạm ngón tay dính kem thoa vào da Duy, rồi nhẹ nhàng ma sát, thoa đều. Tôi bất chấp tất cả mọi ánh mắt nhìn chằm vào tôi, trong đó có đôi mắt giết người của Que kem, hừng hực thẳng tiến bắn về đây.

“Đồ con gái không biết xấu hổ” Que kem nói nhỏ, nhỏ tới mức đủ cho bốn mươi người trong lớp tôi đều nghe thấy, đủ khiến tôi giận sôi người, liếc mắt rồi trừng Que kem một cái.

Tôi cố gắng kìm nén, tự trấn an lòng mình: “Bình tĩnh, bình tĩnh nào!”. Tôi cố gắng không để tay tôi ma sát quá mạnh làm đau Duy. Sau khi thoa thuốc cho Duy xong, tôi đưa Duy tuýp kem, để Duy tự thoa phía trước.

Thoa thuốc xong, Duy trả lại cho tôi. Duy cảm ơn tôi hết lời, mỉm cười với tôi nữa chứ. Thật là một cảnh tượng tốt đẹp giống như trong phim mà. Chỉ cần đổi lấy nụ cười giai nhân, mọi anh hùng đều bất chấp tất cả.

Nhìn Duy mỉm cười với tôi như thế, tôi thấy thỏa mãn vô cùng. Sau đó, tôi trở về phía chỗ ngồi, cố gắng bước từ trên mây xuống đất. Nhìn thấy Que kem đang giúp thằng bạn lấy mấy trái độc đó ra khỏi áo, tôi thấy chướng mắt quá, suy nghĩ xem tiếp theo nên đối phó thế nào với nó đây.

Đang suy nghĩ linh tinh, đột nhiên Thành bước lại, giật lấy tuýp kem của tôi, quăng thẳng cho tôi một câu xanh rờn: “Cho mượn nha”. Kế đó, Thành đi đến bên thằng bạn, ngồi thoa thuốc cho nó.

Tôi tức tốc chạy tới: “Hây! Tự dưng đi cướp cái tuýp kem của tui mà chưa hỏi tui gì hết, Thành à, mẹ bạn ở nhà không dạy bạn là muốn mượn cái gì phải hỏi người ta sao? Đúng là đồ….”

Thành quay qua nhìn tôi, bỏ dở việc đang làm, ánh mắt tràn đầy căm phẫn: “Bạn muốn nói cái gì? Bạn nói đi, nói đi! Muốn nói tui là đồ đi ăn cướp của kẻ khác chứ gì, phải không? Nếu tui không lấy trước, liệu tui xin bạn, bạn có cho không?”

“Tui… có thể tui sẽ cho!”

“Đừng có mà giả vờ nữa! Bạn mà cho tui cái gì? Làm ơn khi mắng người khác đừng có lôi cha mẹ người ta vào! Bạn có biết nếu là người khác, người ta đã đánh bạn rồi không hả? Làm ơn đi tiểu thư, tui ăn cướp đó, còn bạn đúng là đồ ỏng ẹo, chảnh chẹ, kiêu kỳ, mê trai!”

Tôi tức giận tới cực điểm, rất muốn nhào vô cấu xé, băm vằm Thành ra trăm mảnh, ngàn mảnh luôn. Nó dám nói lớn tiếng, mắng tôi trước mặt bao nhiêu người như thế này. Tôi muốn khóc quá, nếu không chú ý tới hình tượng của mình thì tôi đã cho Thành biết tay rồi.

Tôi đứng lì ở đó, căm phẫn nhìn Thành, bốn mắt giao nhau. Cả lớp nhìn chúng tôi, nhưng chẳng ai dám lên tiếng kéo chúng tôi đang hòa quyện ánh mắt căm phẫn nhìn nhau ra hết. Không ngờ những năm về sau, người ta đồn tùm lum, nói tôi và Thành khi đó đang phóng điện, nhìn nhau say đắm.

Đột nhiên, Duy bước tới bên tôi, nhìn Thành: “Bạn làm như vậy là bạn sai, Thảo nói chuyện như vậy cũng sai. Thành à, bạn cũng không nên nói Thảo như vậy! Nói vậy, có biết quá đáng lắm không?”.

Ngay lúc đó, tôi cảm thấy Duy trở nên đẹp đẽ vô cùng. Duy đúng là thiên thần của tôi, đúng là người cứu vớt tôi mà. Chắc hẳn Duy cũng phải rất quan tâm tôi nên mới nói như vậy. Cho nên tôi có hy vọng, có tương lai với Duy rồi!

“À, Duy đã nói vậy, Thành cũng biết mình… sai rồi!” Thành lên tiếng, nhưng lại nói lớn chữ “sai”, nhìn tôi trợn mắt. Nói xong, Thành rời khỏi khu vực nguy hiểm, trở về bàn ngồi.

Trở lại bàn, tôi bực tức nằm úp mặt xuống bàn, bật khóc. Khóc vì tức, vì giận, cũng vì vui vui khi Duy dường như thích mình. Tôi lại nghĩ tới đứa ngồi bên cạnh mình. Tên vô lại kia, mi dám lấy nước mắt của ta hết lần này tới lần khác, ta nhất định phải đòi lại gấp bội. Thà là nói mình sai, cũng không thèm xin lỗi ta một tiếng. Thù mới nợ cũ, ta nhất định phải ghi lại. Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, mi chờ đó!

Nghĩ xong, tôi sụt sùi mũi, nhanh nhẹn cầm lấy tay áo Thành, xì mũi một hơi thật dài vô áo Thành, khiến Thành kinh hãi nhìn tôi. Ha ha, chí ít cũng bớt tức một chút rồi, đi đời cái áo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.08.2013, 13:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57069 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Que Kem Nhà Tôi - Rosie Trương - Điểm: 10
Chương 5: Em muốn chúng ta ở bên nhau

” “Em muốn chúng ta ở bên nhau” Tôi đọc thầm, làm sao dịch sang tiếng Anh được đây? Ôi cái trình độ tiếng Anh cùi của mình.

Đang định chạy tới chỗ Duy hỏi câu này phải dịch sang tiếng Anh thế nào, Thành đã ngó đầu nhìn qua. Thấy tôi ghi câu đó trên giấy, Thành cười cười.

“Cười cái gì?”

“Bạn đang làm gì vậy?”

“Bạn quan tâm làm gì chứ?”

“Dịch tiếng Anh phải không? Lúc nãy tui nghe bạn đọc câu đó rồi”

Thấy tôi trầm lặng không đáp, Thành lên tiếng: “I want we are together”…”

***

Học kỳ một năm đó kết thúc, khi điểm thi được công bố, tôi rất hí hửng. Bởi lẽ xếp vị trí trong lớp, điểm số của Duy đứng đầu, kế đó là tôi. Thuận với Quang kế bên tôi thì khỏi nói rồi. Tất nhiên tụi nó là từ dưới đếm lên. Còn Thành thì cũng chỉ tèn tèn hạng thứ mười mấy thì phải. Lúc đó, tôi đâu có ấn tượng gì về học lực của ông xã nhà tôi, cho thấy ông xã học không có gì nổi bật năm lớp sáu cả. Tôi thì vui vẻ hẳn ra bởi còn có cái Thành nó thua mình, thôi thì tự sướng chút ít vậy.

Từ cái buổi tôi và Thành nhìn nhau căm phẫn đó, à không, từ cái buổi nó ôm tôi, nói chung là từ cái lúc những sự kiện đó xảy ra, hình tượng của tôi trong lớp, trong trường dường như đã vô cùng trượt dốc. Tôi chẳng còn uy nghiêm, thùy mị gì trong lớp nữa hết, mà dường như cái vẻ chanh chua nó ngày càng lộ ra rõ ràng. Tất nhiên công lao lớn thuộc về Thành chứ ai, người có công tạo dựng hình tượng không mấy tốt đẹp đó của tôi cơ mà. Tôi xót xa, xót xa quá hà.

Mỗi khi đi tới trường, chuẩn bị vô lớp học hay đi dạo dọc hành lang trường học, tôi đều bắt gặp một số ánh mắt của tụi bạn trong trường nhìn tôi, vẻ mặt như bắt gặp cái gì đó thú vị, hoặc là họ nhìn tôi rồi cười cười, có khi còn bàn tán sau lưng tôi nữa. Tôi thầm nghĩ: “Thôi chết rồi, chắc là từ mấy vụ việc trong lớp xảy ra, rồi bị đồn lên, làm trò cười cho mọi người tám với nhau đây mà. Ôi hình tượng tốt đẹp của tôi đâu rồi!”.

Một ngày nọ,  khi đang ngồi ăn bánh cùng Thúy trong giờ ra chơi, bàn tán đủ thứ trên trời dưới đất, về trường, về phim, về nhân vật vừa mới nổi trong trường mà tôi đang cần thông tin rất gấp, bởi người đó đang có liên quan tới Duy – người mà tôi thầm thương trộm nhớ.

“Ê Thúy bà có biết Yến bên lớp Sáu Bảy không?”

“À biết, nó đẹp lắm, cả trường đều biết nó, lớp trưởng lớp Sáu Bảy đó nha, đẹp, thông minh, học giỏi.”

“Vậy hả?” Tôi âm thầm lo lắng. Hôm qua tôi bắt gặp Duy và Yến đang đứng nói chuyện với nhau trước cửa lớp Sáu Bảy. Nhìn hai người họ cười tươi như hoa nhìn nhau trìu mến làm tôi muốn đóng vai phù thủy, tách hai kẻ đó ra quá chừng luôn. Kế đó ngay khi tôi quay sang hỏi đứa bạn đang đứng gần tôi, tôi mới biết tên tuổi cô gái đó. Thôi rồi, nguy hiểm quá, tôi không biết phải làm sao đây? Liệu Duy có thích Yến không ta?

Đang dư hơi lo lắng lung tung thì đột ngột tôi thấy con Thắm ngoắc tôi ra, còn có Thu nữa. Tụi nó đang lấp ló ngoài cửa lớp tôi, dáng vẻ như là vô cùng khẩn cấp.

“Gì vậy hai bà?” Tôi lên tiếng, bước tới đứng kế bên tụi nó.

“Thảo ơi tui nghe đồn bà đang vướng vô chuyện tình tay ba phải không?” Con Thắm thốt lên, mắt sáng rỡ vì tò mò, cũng vì thích thú trước mấy tin đồn tình cảm đây mà.

“Cái gì?” Tôi định thần, “Bà vừa nói cái gì? Lập lại coi!”

Sau khi được Thắm lặp lại, tôi hoảng hồn, trong đầu hiện lên dấu chấm hỏi cực lớn.

Thấy tôi như thế, Thu liền đứng ra giải thích với tôi: “Tui nghe tụi lớp tui nó đồn rằng bà và Thành ngồi kế bên nhau, lúc trước rất ghét nhau, hay cãi nhau, đánh nhau hoài. Một hôm Thành tỏ tình với bà, ôm bà rất là tình cảm, ôm bà từ phía sau, thì thầm tỏ tình vào tai bà. Kế đó bà cự tuyệt, nhưng Thành không bỏ qua. Nó cứ quan tâm bà, nhìn bà, quan sát bà mọi nơi mọi lúc. Sau đó bà chấp nhận nó. Hai đứa bà tối ngày ngắt nhéo nhau, giỡn nhau suốt, tới thầy cô còn biết tình cảm sâu đậm của hai người. Sau đó bà với nó cãi nhau. Bà thấy Duy đẹp trai, trong mơ bà còn gọi tên Duy, nên bà bỏ Thành, chuyển qua tính cua Duy. Bà còn chính tay mình thoa thuốc cho Duy nữa. Bà quan tâm tới Duy quá khiến Thành ghen tức vô cùng. Nó trừng mắt nhìn bà, giận bà, quát mắng bà. Thế rồi vào một ngày nọ hai người đứng nhìn nhau rất lâu rất lâu, ánh mắt nồng nàn nhìn nhau, phát hiện mình không thể thiếu đối phương”.

“Cái gì?” Nghe xong Thu kể rõ mọi việc, tôi cảm thấy đầu óc mình ong ong.

“Tầm bậy, Thu bà nghe lộn rồi! Thành nó ôm Thảo từ phía trước chứ không phải phía sau nha! Nhưng mà ước gì là phía sau, như Titanic vậy, lãng mạn vô cùng…” Thắm hăng hái đính chính, sau đó lại tưởng tượng cho mình những thứ khó mà có thể xảy ra ngoài đời thật.

“Vậy hả? Trời ơi đúng là tam sao thất bản mà! Lát về lớp tui phải đính chính lại cho tụi nó biết mới được!” Thu vui vẻ phụ họa.

“Im lặng coi!!!” Nghe tụi nó kẻ hát người hò, tôi bực bội, giận sôi người, “Hai bà qua đây mục đích là cái gì? Nếu muốn xác thực tin đồn để về khoe cả lớp thì mời hai bà về cho, còn nếu có chút lương tâm quan tâm bạn của hai bà đang bị vu khống nghiêm trọng thì mời hai bà ở lại”.

Nghe tôi tức giận, tụi nó im phăng phắc. Như biết mình có chút sai lầm, Thu và Thắm trầm ngâm một hồi. Lát sau, Thắm lên tiếng: “Tại cái tin này nó đang nổi mà bà. Tụi tui xin lỗi nha! Nhưng mà có đúng như lời đồn không bà?” Cái mặt hối lỗi vài giây của con Thắm tiếp tục biến thành tha thiết mong chờ.

“Tui hỏi hai bà nè, rốt cuộc hai bà tin ai? Hai bà có tin vô đạo đức của bạn hai bà không? Tui thanh danh sáng chói như vậy mà lại đi yêu hết người này rồi tới người khác sao? Hai bà có tin là tin này hoàn toàn bịa đặt không hả?”

“Bà thì có mấy phân đạo đức?” Thu xỏ tôi một cái, tôi lập tức nhéo nó một cái.

“Tụi tui tin bà chứ, nên mới tới đây hỏi nè!” Thắm lên tiếng giải thích.

“Làm hai bà thất vọng rồi, thực tế không như tin đồn đâu, thôi hai bà về đi.”

“Khoan đã! Tin đồn này hai bà nghe ai nói?” Tôi nổi điên mất thôi, nhất định phải truy ra cái tên tung tin vịt mới được. Nói tôi mê trai, hu hu, lại còn nói tôi thấy trăng quên đèn nữa, sỉ nhục tôi như thế thực quá đáng mà. Mặc dù vụ tôi cố gắng tạo ấn tượng tốt đẹp với Duy là thật, nhưng tôi nào có đến mức đó đâu.

“Tui nghe lớp tui nó đồn thôi, hình như từ mấy đứa lớp bà mà ra đó.”

Mặc dù giận hai đứa nó, nhưng tôi cũng không thể giận lâu được, dẫu sao cũng nhờ tụi nó mà tôi biết được cái tin sét đánh này. Tuy nhiên ngoài mặt tôi vẫn phải tỏ vẻ giận hờn tụi nó chứ sao. Nghĩ vậy, tôi bực mình bỏ vô lớp, để lại hai đứa tụi nó đang mang đủ mọi thần thái trên gương mặt: thất vọng vì tin thất thiệt rồi, đau lòng vì hết chuyện vui, hối hận vì mình chọc giận Thảo, áy náy vì mình làm nó giận.

Hôm đó, vừa bực bội ngồi trong lớp, tôi vừa phát hiện có nhiều đứa quay xuống nhìn trộm tôi. Hóa ra tin đồn này đã khiến tôi nổi tiếng và được quan tâm đến thế, thật là khóc không ra nước mắt mà.

Ngồi kế bên Thành, được dịp là tôi liếc, trừng mắt Thành cho bớt tức đi một chút. Thành thấy vậy, vờ như không thấy tôi, không thèm nhìn tôi một cái, phán tôi một câu: “Nhìn hoài coi chừng…”. Nó chưa nói hết, tôi lập tức quay sang, tiếp tục sự nghiệp ngắt nhéo. Muốn trù ẻo tôi à, cái đồ Que củi kia, mi xứng sao?

Chiều hôm đó, sau khi tan học, Thuận với Quang hỏi tôi: “Bà với Thành yêu nhau rồi giận nhau hả?”

“Ai kêu bà đi bắt cá hai tay, trong mơ mà còn kêu tên thằng Duy. Duy nó đẹp vậy thôi, chứ không tốt bằng Thành đâu bà, tin tui đi”

“Hai ông không việc gì làm sao? Rảnh rỗi quá vậy. Hai ông nghe ai nói, nghe ai đồn tui thích Thành, ai đồn tui ngủ mớ gọi tên Duy hả?”

“Thì Thành kế bên bà nói chứ ai. Hôm bữa bà ngủ gục xuống bàn, miệng kêu cái gì đó, nên Thành nó nói tụi tui là vậy.”

“Vậy tin đồn là do hai ông tung hả?”

“Không à nha, tui chỉ nói cho con Thư biết thôi”

Thôi chết rồi! Tôi vỗ trán. Thư là ai? Bạn ấy chính là đệ nhất sư phụ tung tin vịt của lớp tôi mà.

Tôi nổi điên, bất chấp tụi nó là giang hồ thứ thiệt hay thứ giả, lấy chổi quét hai đứa nó, vừa quét vừa đánh vừa mắng. Cái tụi này, học ai không học đi học Que củi kia tối ngày chỉ biết chọc giận tôi.

“Đại ca, chạy mau!”

Sau cái vụ tin đồn đó, tôi đã luyện được cho mình thần kinh thép – iron đó nha. Cũng nhờ vụ đó, giờ đây mỗi khi nghe tin đồn thất thiệt từ ai đó nói về mình, tôi đều mắt không chớp, tay không run, chân không động, chỉ có thỉnh thoảng nổi điên cấu xé mà thôi. Tâm trạng con người mà, như cái nồi áp suất vậy, áp lực lớn quá là nổ cái nồi. Người áp lực lớn quá còn xì trét, thỉnh thoảng có đứa đi xả súng vô người ta nữa kìa. Cho nên, phát hỏa, cấu xé như tôi là tốt cho bản thân và mọi người lắm đó, chỉ tội cái người chứng kiến và bị tôi phát hỏa. Còn ai vô đây nữa, ông xã nhà tôi chứ ai. Nói thế nào đây nhỉ? Ừm chính là câu nói đó, tự tạo nghiệt, không thể sống!

Cũng kể từ hôm đó, tôi quyết tâm kiếm kế trả thù Thành, nhưng mà mãi vẫn chưa nghĩ ra kế. Ngu ngốc, tôi thật sự rất ngu ngốc. Kỹ năng mềm của tôi lúc đó quá ít ỏi rồi. Đến ngay cả một câu nói móc người ta cũng không nói được, tính kế cũng không biết tính. Nhiều lúc tôi không hiểu tại sao mình lại điểm cao trong học tập cho được.

Lớp sáu năm đó, cả trường tôi bắt đầu tập sự yêu đương. Ngọc lớp tôi thích Bách lớp kế bên, nhờ vả tôi một việc: Viết thư tình! Thế là hôm đó, tôi tung tăn đứng ra viết thư tình bằng tiếng Anh dùm cho tụi nó. Dù không giỏi tiếng Anh, sau này càng học càng tệ, nhưng vào thời điểm đó, tôi lại là đứa học giỏi tiếng Anh nhất lớp. Tôi biết đủ thứ mà, hi hay hello thì làm sao làm khó tôi được cơ chứ? Viết thư tình thôi mà, chả có gì làm khó được tôi cả. Thế nên qua tay tôi, một bức thư tình cùi bắp đầu tiên chính thức ra đời. Bức thư tình tuy giờ đã không còn, nhưng vẫn có một câu trong bức thư đó khiến tôi còn nhớ mãi.

“Em muốn chúng ta ở bên nhau” Tôi đọc thầm, làm sao dịch sang tiếng Anh được đây? Ôi cái trình độ tiếng Anh cùi của mình.

Đang định chạy tới chỗ Duy hỏi câu này phải dịch sang tiếng Anh thế nào, Thành đã ngó đầu nhìn qua. Thấy tôi ghi câu đó trên giấy, Thành cười cười.

“Cười cái gì?”

“Bạn đang làm gì vậy?”

“Bạn quan tâm làm gì chứ?”

“Dịch tiếng Anh phải không? Lúc nãy tui nghe bạn đọc câu đó rồi”

Thấy tôi trầm lặng không đáp, Thành lên tiếng: “I want we are together”.

Together ư? A tôi học chữ này rồi mà chẳng biết áp dụng, thật đúng là học thì nhiều mà hành thì chẳng bao nhiêu. Nghe Thành nói, tôi hí hửng viết ngay vô giấy. Lúc đó tôi bỗng chốc ngây người, không ngờ Thành biết nhiều tiếng Anh hơn mình, biết áp dụng hơn mình. Lần đầu tiên tôi thầm ghen ghét lẫn chút thán phục một ai đó.

Thành tiếp tục cười cười. Nhìn nó cười đểu, tôi chợt đoán ra ẩn ý, bèn lên tiếng: “Đồ tưởng bở, tui không phải là viết thư tỏ tình bạn đâu. Bạn nhìn lại mình đi, gầy như que củi, cái đồ que củi, ha ha!”.

“Ủa, tui có nghĩ vậy đâu, sao bạn lại suy ra như vậy? Vậy là… bạn muốn tỏ tình với tui lắm, đúng không?” Nói xong, Thành nhích nhích người sát lại, kề mặt càng lúc càng gần với gương mặt xinh đẹp của tôi.

Sau đó, Thành tự dưng nhìn tôi đăm đăm, kế đó thở dài, kế đó lại lấy tay búng vô trán tôi một cái, phán vẻn vẹn hai từ: “Ngu ngốc!”.

Bị nó búng, tôi lấy tay xô ngay Thành một cái. Sao lại nói tôi ngu ngốc chứ, nó quá đáng thật. May cho nó vì là bàn cuối, nên nó chỉ đụng vô tường thôi, không té xuống đất, nên chẳng đau đớn mấy. Lại xỏ tôi nữa, thật là tức chết mà.

Nhưng mà, mọi người có hiểu vì sao Thành nói tôi ngu ngốc không? Về sau tôi mới hiểu. Đúng là tôi ngu thật, ngu hết chỗ nói, cho nên đã không biết đề phòng. Nếu biết đó là dấu hiệu báo trước cuộc đời tôi sẽ bị anh đeo bám, tôi nhất định sẽ tránh anh thật xa.

(Thành: “Hừ, em cho là em trốn anh được sao?”)

Cái bức thư tỏ tình cùi bắp đó không hiểu do đâu bị cô chủ nhiệm lớp tôi phát hiện. Với mục tiêu của trường là nghiêm cấm tình cảm học trò, tôi là chủ nhân của lá thư, nên bị cô kêu lên hỏi thăm. Cô mắng tôi rất nhiều, còn tôi thì chai mặt. Giáo dục tôi một lúc xong, cô tiết lộ cho tôi biết một việc: “Cô với mấy cô tiếng Anh đọc thư xong cười muốn chết luôn. Mấy đứa không biết tiếng Anh nhiều thì đừng viết nha, sai chính tả, sai ngữ pháp tùm lum. Mấy cô cười quá chừng, đọc mà mắc cười quá trời luôn”.

Nghe cô nói như vậy, tôi chợt nghĩ: “Hừm, em cứ viết, không phải viết sai tùm lum là tạo niềm vui cho cô với mấy cô dạy tiếng Anh trường ta sao? Tạo niềm vui cho mọi người là việc nên làm, cần làm và phải làm cơ mà? Cho nên, tiếp tục viết thư thôi!”

Sau này, tôi vẫn còn nhớ mãi cái câu tiếng Anh cùi bắp đó: “I want we are together”. Ha ha, một câu chẳng biết ngữ pháp có đúng hay không nữa. Chỉ biết là, mỗi khi tôi nhại lại câu đó, ông xã nhà tôi đen mặt ra, túm lấy tôi, cố gắng khiến tôi ngậm miệng bằng cái cách kinh điển: Hôn môi chứ gì nữa. Thấy đang bị anh ức hiếp, tôi chống cự kêu gào: “Ngày đó anh mới ngu ngốc đó, đi xài cái cách đó, ha ha!”. Mặc dù cười nhạo ông xã, nhưng cũng tội cho anh nhỉ, vì lúc đó cả hai đều ngu ngốc như nhau.






Chương 6: Lần thăm bệnh đầu tiên

” Đột nhiên, có một người khách chạy lại chuẩn bị hỏi Thành: “Bông này bao nhiêu…”

Ông khách chưa nói hết, tôi lập tức nhảy vô: “Chú ơi chú không thấy bông này tệ lắm sao chú. Chú nhìn đi, vạn thọ này bông to như vậy, nhất định là sắp héo rồi. Con mới hỏi giá từ miệng cái thằng Que củi này, mắc lắm. Chú qua bên kia mua đi, rẻ hơn ở đây nhiều.”

Ông khách nhìn tôi huyên thuyên, thấy kỳ lạ sao đó. Rồi ông ta lắc lắc đầu, bỏ đi chỗ khác, trước khi đi nói vọng lại một câu: “Năm mới Tết đến lại gặp phải đứa không bình thường!”

Thành nhìn tôi chuyển sắc mặt từ vui thành đơ bèn vui vẻ mà cười mỉm. Sau đó nó loay hoay, lấy cái giấy gì đó từ trong đống đồ của mình, rồi cầm bật lửa đốt lên, huơ huơ trước mặt tôi. Tôi thấy lửa thì phải né chứ sao. Bị cách đốt lửa của nó làm cho bực mình, tôi tức tối: “Bạn làm cái gì vậy?”

Nó nhìn tôi cười lạnh: “Đốt phong long!”…”

***

Tết đến rồi!

Tết đến, nghĩa là thu nhập tăng (lì xì đó mà). Tết đến, dù được nghỉ có chín ngày thôi, tôi cũng cảm thấy rất là sung sướng. Bởi vì tôi có thể ăn, ngủ, coi phim, đọc truyện suốt chín ngày luôn, tôi có thể nằm lăn lộn trên giường mà không cần dậy, chỉ nghĩ thế thôi mà cũng thấy sướng rồi.

Đọc tới đây, mọi người đã phát hiện ra cái gì bất thường chưa? Vâng, tôi chính là cô gái lười biếng chính hiệu. Nhắc tới các nhân vật trong truyện ngôn tình mà sau này tôi đọc, tôi chính là trạch nữ đó, ha ha. Có một danh hiệu như vậy về dạng con gái này, làm tôi mừng rỡ vô cùng. Chí ít thì bên Trung Quốc cũng có một đám đứa con gái giống mình. Như vậy, mình đỡ cắn rứt lương tâm, đỡ cắn rứt với cha mẹ hơn, và có chút xíu lý do để phấn đấu vì sự nghiệp trạch nữ, duy trì nguyên trạng.

(Thắm: “Hừ, bà đúng là đồ tâm lí bầy đàn!”)

Gần Tết, mẹ tôi hay bắt tôi với thằng em trai của tôi nhổ sạch lá mai, để mai trổ nụ, ra hoa. Mà nhà của tôi có tới gần mười cây mai. Mỗi lần Tết sắp đến, tôi đều ai oán giận thầm bà ngoại, người bà kính mến đã không còn trên đời này nữa, người đã hăng hái trồng một đống mai trước sân nhà tôi, khiến tôi mỗi năm đều phải nhín tiền ăn vặt một ít, bóc lột sức lao động thằng em.

Thế cho nên, để kế thừa truyền thống từ năm ngoái, tôi nhanh chóng ra giá với nó: “Một cây mai mười ngàn nha”.

Nó ấp ức cò kè: “Hai mươi”.

Tôi cãi lại: “Mọi năm đều mười ngàn mà em?”.

Nó liếc tôi: “Chị không thấy mấy cây mai lớn hết rồi hả? Quá trời lá luôn. Chị không chịu thì chị tự lặt lá mai đi”.

Thế là, dù không cam tâm, tiền vẫn bay từ túi tôi qua túi thằng em tôi. Thằng em này đúng là đồ có tiềm năng tư bản mà. Chẳng biết từ nhỏ tới giờ nó để dành được bao nhiêu, chỉ biết là mỗi lần tôi lén lén lấy cái con heo đất của nó ra sờ sờ lắc lắc là bị nó thét lên, giành giựt lại, rồi chạy vô mách mẹ, hoặc là liếc tôi, sau đó giả vờ khóc sướt mướt. Đúng là cái thằng em ích kỷ. Bởi vậy hồi đó con Thắm nó nhìn chỉ tay tôi, thản nhiên mà phán rằng: “Số bà tiền vô là chảy ra hết đó”. Tôi đen mặt, mắng nó mỏ quạ. Nhưng mà ngẫm lại, từ nhỏ tôi đã ra tiền thế này, không biết mai này ra sao nữa, thật là rầu rĩ u sầu mà.

Mãi cho đến sau này tôi mới hoàn toàn tin tưởng rằng lời của con Thắm nói ra là hoàn toàn vô nghĩa. Nhìn đi, tiền tuy không phải của tôi, nhưng chẳng phải nó vẫn từ túi Que kem bay vèo vào túi tôi hay sao?

(Thắm: “Ôi Que kem ơi, ông nỡ để Thảo nó trấn lột ông thế sao?”)

Tết đến, tôi có thể được yên thân vài ngày, không còn đi học nữa, lại có thể thoát được mấy lời đồn đại trong lớp, khỏi phải vô lớp mỗi ngày, khỏi gặp cái Que củi đáng ghét kia. Ôi thật là sung sướng!

Chưa được sung sướng vài ngày thì tôi phải xách xe đạp ra để mà đi du hí cùng tụi bạn, khi thì con Loan với con Thắm rủ đi mướn truyện, uống nước mía, khi thì con Thu rủ đi chợ bông, khi thì cả ba đứa rủ tôi đi chúc Tết thầy cô. Tụi nó tối ngày gọi điện thoại bàn tới nhà tôi, rủ tôi hết vụ này tới vụ nọ, khiến tôi bất đắc dĩ phải lê lết ra khỏi nhà.

“Mấy bà làm gì vậy, tui đang nằm ở trên giường đọc Đô Rê Mon thì Thu nó gọi, mấy bà đi chợ bông thì đi đi, rủ tui làm cái gì?” Tôi mặt nhăn mày nhó oán trách tụi nó.

“Chợ bông mỗi năm mới có một lần mà bà cũng không chịu đi. Bà trốn ở nhà riết làm gì vậy hả? Sao bà không chung vô chuồng heo ở chung với tụi nó luôn đi.” Thu nó độc miệng mắng tôi.

“Bà không biết gì hết đó Thu. Nó sao dám vô chuồng heo. Mẹ nó mà vô chuồng heo không biết đâu là heo đâu là nó, mang nó đi cân ký rồi bán luôn thì nguy.” Loan hùa theo phụ họa. Hai cái đứa này, liếc tụi nó bao nhiêu cũng không đủ mà. Thật là tức chết đi được, hết vô lớp bị ăn hiếp mà giờ còn bị ba cái đứa này xỏ xiên, tôi muốn bỏ chợ về luôn cho rồi.

Không khí chợ bông thật là náo nhiệt! Chợ bông ở quê tôi thực ra là công viên mé sông của thị xã, được người ta ngăn thành từng ô để cho mọi người buôn bán, nhằm tiện cho việc xách nước từ dưới sông hoặc là bơm lên tưới mấy cây bông. Để đi tới đây, tôi với ba nhỏ bạn này phải đạp xe từ nhà ở bên huyện qua đây mất khoảng bốn mươi lăm phút, tại quê tôi là thuộc một huyện nằm giáp ranh thị xã mà. Bởi vậy tôi mới nhăn nhó chẳng muốn đi chút nào. Cũng tại tụi nó lôi kéo, bằng không còn lâu tôi mới đi. Chợ bông này thỉnh thoảng còn bắt gặp người quen bên xã tôi qua đây bán nữa. Mà tôi thật không hiểu sao lại đi chơi ban đêm. Sáu giờ ba mươi, trời thì tối hù, coi được gì mà coi, có thấy gì đâu mà thấy, dù có đèn thì cũng làm sao nhìn rõ như ban ngày cho được.

Vừa đạp xe dạo vòng chợ bông vừa ngắm, tôi vừa nhớ tới cái thành ngữ “Cưỡi ngựa xem hoa”. Nhưng được cái là ngựa này chậm như rùa, tại cái chợ nằm ven đường, mà đường thì nhỏ, người thì đông, kẻ mua thì tấp lại ven lề, thành ra lòng đường thu hẹp còn có chút xíu. Đi xe đạp chậm còn mệt hơn đạp nhanh, phải căng thần kinh ra mà chú ý không đụng vô người ta, bực bội vô cùng, đúng là đi xe vô chợ mà.

Tôi càng bực bội, ba đứa kia càng hí hửng. Tụi nó vừa đi vừa ngắm, vừa phân loại bông mới ghê. Tụi nó biết đủ thứ dạng bông, biết phân biệt cúc vạn thọ với vạn thọ. Nhiều lúc hứng lên, tụi nó quay sang bảo tôi: “Chỗ đó bán mấy cây bông hồng kìa”. Rồi tụi nó hí hửng chạy tới coi, trong khi tôi thì chẳng thích thú gì.

“Bà sao mà kỳ vậy? Đi chơi với bạn mà mặt bí xị là sao?”

“Vậy tui hỏi mấy bà nè, có gì vui không? Bông cắm trong bình rồi cũng héo, mua mấy cây bông về rồi tụi nó cũng chết. Không hiểu sao tui thì thấy không có gì đẹp mà mấy bà lại mê bông như vậy”

“Thôi bỏ nó qua một bên đi, dẫn nó đi thiệt là mất hứng. Lần sau tụi tui không rủ bà nữa đâu”

Nhìn ngắm bông, tôi thà ngắm người sướng hơn. Ái chà, bên kia một cặp anh chị đang đi kề sát bên nhau, ra vẻ e thẹn nữa, đúng là đang yêu sướng thật. Còn bên kia nữa, chỗ cái băng đá, cũng có hai người ngồi sát, dựa vai vào nhau.

Nhìn mấy cặp đôi dạo chợ bông, tôi vừa tưởng tượng ra hình ảnh của Duy. Ước gì hai người đó là tôi và Duy thì tốt biết mấy. Chúng tôi đi bên cạnh nhau, Duy choàng khăn lên cổ tôi, tôi ra vẻ e lệ, chạy đến nâng niu mấy cánh hoa. Từ nhỏ tôi đã mơ một ngày mùa đông mình được người yêu choàng khăn như vậy, dù trời có nóng như lửa cũng không cần quan tâm, lãng mạn biết mấy, ấm áp biết bao.

Nghĩ tới đây, đột nhiên tôi rùng mình, ớn lạnh. Chắc tại mấy ngày này Tết mà, trời có vẻ se se.

Sau khi kết thúc tưởng tượng, tôi bỗng phát hiện có cái gì đó quen quen đang xuất hiện ngay trước mắt mình. Tôi dụi dụi mắt… Gầy gầy, cao cao… Que củi chứ ai! Không sai vào đâu được. Trừ phi tôi bị cận, hoặc bị hoang tưởng quá độ. Tuy là bây giờ trời đang tối, nhưng làm sao tôi nhìn lầm cái thằng này được chứ.

Tiến tới gần chỗ Que củi đang bán, tôi dựng xe, thấy Que củi đang bán vạn thọ cho một chị khách.

Tôi chờ, chờ mãi, rốt cục cũng chờ được Que củi cất tiếng: “Dạ chị ơi chị mua bông gì. Em có vạn thọ, cúc vạn thọ, cúc trắng …” Nói chưa hết câu, Que củi đã nhìn qua, thấy tôi. Thế là Que củi đớ người, câm như hến.

“Chà, đủ thứ hết ta” Tôi lên tiếng, vẻ mặt đắc ý cười cười nhìn Que củi.

Que củi không nói gì, cứ đứng đó, quay mặt đi chỗ khác, lo dọn dẹp mấy cây bông, không thèm nhìn tôi.

“Ê ê, không phải bạn bán bông sao? Sao bạn không hỏi khách mua gì hết vậy?”

Thấy Thành vẫn không thèm quan tâm tới tôi, tôi tức lắm.

Đột nhiên, có một người khách chạy lại chuẩn bị hỏi Thành: “Bông này bao nhiêu…”

Ông khách chưa nói hết, tôi lập tức nhảy vô: “Chú ơi chú không thấy bông này tệ lắm sao chú. Chú nhìn đi, vạn thọ này bông to như vậy, nhất định là sắp héo rồi. Con mới hỏi giá từ miệng cái thằng Que củi này, mắc lắm. Chú qua bên kia mua đi, rẻ hơn ở đây nhiều.”

Ông khách nhìn tôi huyên thuyên, thấy kỳ lạ sao đó. Rồi ông ta lắc lắc đầu, bỏ đi chỗ khác, trước khi đi nói vọng lại một câu: “Năm mới Tết đến lại gặp phải đứa không bình thường!”

Thành nhìn tôi chuyển sắc mặt từ vui thành đơ bèn vui vẻ mà cười mỉm. Sau đó nó loay hoay, lấy cái giấy gì đó từ trong đống đồ của mình, rồi cầm bật lửa đốt lên, huơ huơ trước mặt tôi. Tôi thấy lửa thì phải né chứ sao. Bị cách đốt lửa của nó làm cho bực mình, tôi tức tối: “Bạn làm cái gì vậy?”

Nó nhìn tôi cười lạnh: “Đốt phong long!”

Tôi tức sôi máu, giận vô cùng. Đốt xong, Que củi quay người, bỏ mặc tôi đứng đó, lấy thùng nước, đi xách nước tưới cây. Hừ, tôi phải trút giận nó mới được. Nghĩ vậy, tôi bèn lẽo đẽo đi theo nó, chớp lấy cơ hội, ngay khi nó đang xách nước…

Đùng một cái, tôi xô nó xuống sông. Sau đó, ngay lập tức, tôi lấy xe đạp, đạp như điên, bỏ trốn khỏi hiện trường…

Mùng ba Tết, tôi phải đi chúc Tết thầy cô. Ngày hôm đó, căn nhà nhỏ của cô chủ nhiệm lớp tôi chật luôn, chẳng còn cái ghế để ngồi.

Từ cái hôm xô Thành xuống sông, tôi tò mò, không biết Thành có sao không? Tuy là lo cho nó, nhưng tôi tự nói với bản thân mình rằng, tôi chỉ là lo cho có vậy thôi, chứ dân quê mà, dám đi buôn bán, đi ra sông xách nước, chẳng lẽ lại không biết bơi? Cho nên nếu Que củi đáng ghét kia mà có vấn đề gì là tại bản thân nó, chứ không phải là tại tôi à nha.

Ngồi nói chuyện một hồi, tự dưng cô chủ nhiệm hỏi tới Thành, kêu là sao không thấy nó. Số là hôm trước cô tôi đi chợ bông gặp nó đứng bán, nó nhanh nhảu hẹn là mùng ba này cùng Quang ghé thăm nhà cô. Thấy vậy, tôi cũng tò mò không kém, nhưng không để lộ ra mặt, im lặng ngồi hóng mà theo dõi sự tình.

“Nó bệnh rồi cô ơi”  Thấy Quang lên tiếng, tôi hơi chột dạ.

Sau khi nói xong kết quả, Quang tiếp tục giải thích nguyên nhân. Số là hôm đó Thành bị té xuống sông, nghe đâu là bất cẩn. Vì còn quá chừng bông để bán, do mới dọn hàng, nên nó nán lại bán tới khuya, người thì ướt sủng không có cái gì để thay, cho nên, viêm phổi rồi, đang nằm viện.

“Đúng là ngu ngốc mà!” Tôi nghĩ thầm trong bụng. Không chịu về thay đồ, ham chi ở lại bán chứ, giờ tiền viện phí còn hao tổn hơn tiền lãi cả mấy ngày buôn bán nữa kìa.

Về nhà, kể lại cho con Thắm qua điện thoại bàn, tất nhiên, tôi bị nó chửi.

“Bà đúng là mất nhân tính mà!”

“Bà không mau đi thăm nó đi!”

“Bà coi chừng nó có bề gì là bà ôm hận suốt đời đó!”

Đạp xe qua bệnh viện, tôi với con Thắm mua sữa, mua đường. Lần đầu tiên trong đời, tôi biết thế nào là đi thăm bệnh một người. Tính ra, ông xã lại cướp mất thêm một lần đầu tiên của tôi nữa rồi.

Vô bệnh viện, nghe theo chỉ dẫn của Quang trước khi đi, tôi vô cái khoa phổi, lòng lâng lâng.

Hụ hụ, không phải lâng lâng vì xúc động đâu, mà là lâng lâng vì sợ hãi. Từ nhỏ, tôi là đứa thích màu hồng, màu của sự hoàn hảo. Thành từng chửi tôi kiêu kỳ, tiểu thư, ngẫm lại cũng không phải là không có lý. Mỗi lần tới bệnh viện, tôi vô cùng lo sợ, sợ đau, sợ bị tiêm thuốc, sợ bị nhiễm vi khuẩn, bị lây bệnh vào người. Giờ sắp bước vào khoa phổi, lòng tôi bắt đầu hoảng loạn. Khoa phổi mà, cái khoa đứng vị trí số một về lây nhiễm đó nha. Thế cho nên, khi chúng tôi đứng ngay cửa khoa phổi, từ trong phòng bệnh nhìn ra cửa, người ta sẽ thấy một con nhỏ đeo khẩu trang, trùm khăn kín mít, tay cũng mang bao tay, từ từ nhích vô phòng bệnh. Đi cùng con nhỏ dị hợm kia là một con nhỏ khác nhìn có vẻ hơi ngơ ngẩn. Tính ra, cũng nhờ con Thắm hết, nhờ nó thức tỉnh lương tâm của tôi một chút mà tôi biết quay đầu, đi thăm bệnh, nhận lỗi với người ta, để khỏi mang danh tiếng ác độc. Nhưng mà nếu tôi có mệnh hệ nào vào cái lần thăm bệnh này thì Thắm à, cưng đừng có hòng mà thoát khỏi liên lụy!

Ngay khi chuẩn bị vô phòng bệnh, thì đột ngột, Thắm nó kéo tôi qua bên cạnh cánh cửa.

“Bà bình thường chút được không? Gỡ khẩu trang, khăn, bao tay, áo khoác ra hết đi!”

“Nhưng mà tui sợ…”

“Sợ cái gì? Người ta cười cho bây giờ, thăm bệnh mà bà không có chút thành ý gì hết vậy? Nó bệnh hay là bà bệnh đây?”

Tôi bực bội, nghe lời nó, cởi mọi thứ ra, sau đó giả vờ mếu máo một chút: “Tui mà bệnh là bà phải chịu trách nhiệm đó.”

Nó im lặng, suy nghĩ thật lâu thật lâu. Sau đó nó im lặng tiếp, không nói gì, cuối cùng thì phán một câu vô mặt tôi: “Thôi thì bà ở ngoài này luôn đi! Vô trách nhiệm, không có lương tâm!”.

Đúng là không ai hiểu tôi bằng nó nha. Bị khích tướng, tôi khí thế hiên ngang đi như bay vô phòng bệnh.

Thế nhưng, công toi rồi, Thành với mẹ nó về nhà hồi sáng rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.08.2013, 13:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57069 lần
Điểm: 9.72
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Que Kem Nhà Tôi - Rosie Trương - Điểm: 10
Chương 7: Thì ra Que củi là Củ cải trắng

“Que củi quay đầu về phía tôi, nhìn tôi, đột nhiên khi tôi không phòng bị, Que củi kề mặt thật sát với tôi, sau đó tôi cảm thấy có cái gì mềm mềm, dính dính môi mình, sau đó rời đi rất nhanh.

Que củi nó hôn tôi…

Nó nhìn tôi còn đang ngơ ngác không kịp hiểu chuyện gì, bình tĩnh phán: “Cái này mới gọi là nụ hôn đầu, bạn có thấy khác biệt chưa?”

Sau đó, nhân lúc tôi còn đang ngơ ngẩn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Que củi bỏ ra ngoài…”

***

Tôi đang hí hửng định đem sữa với đường về nhà thì bị Thắm nó túm lại. Tiếp tục tới nhà Thành, quá trình thăm bệnh mà tôi không có một chút hứng khởi với thành ý gì hết lại tiếp tục. Ôi con đường chông gai! Thăm bệnh mà cũng phải vất vả thế này sao. Trời thì nắng nóng, cổ họng thì khô khốc.

Tới nhà Thành, tôi thực sự không dám vô. Lúc này đây, tôi cảm thấy hơi chột dạ, hơi khó chịu trong lòng. Lương tâm của tôi lại nổi lên chút ít rồi.

Sau khi dựng xe đạp xong, chúng tôi đứng núp ló ngoài cửa nhà Thành. Nhìn cửa nhà đóng kín, tôi thầm nghĩ: “Kỳ lạ, Tết thì phải mở cửa chứ sao lại đóng?”. Thế là tôi như trút đi gánh nặng, thở phào nhìn qua con Thắm: “Ê nó không có ở nhà đâu bà ơi, mình về đi.”

Trời phụ lòng người, ngay khi tôi nói xong câu đó, đột nhiên cửa mở, cái người tên Que củi kia bỗng chốc đối diện hai đứa tôi.

Với sắc mặt nhợt nhạt, nó nhìn hai đứa tôi một lúc, sau đó lộ rõ vẻ ngạc nhiên: “Hai bạn tới đây làm gì vậy?”

“Vô nghĩa, không tới thăm bệnh thì tụi tôi vác xác tới đây làm gì, không thấy tay tôi xách sữa với đường hay sao hả?” Tôi liếc Thành một cái, nghĩ thầm trong bụng, giao tiếp bằng mắt với Thành. Kế bên tôi, con Thắm thấy tôi như thế, thụt tôi một cái.

Tôi ôm bụng, nhăn nhó, lấy tay xoa xoa.

“Nhìn cái gì.” Tôi lớn giọng, dọa nạt cái người đang đứng trơ ra kia, “Trong nhà có nước không?”

Vừa đặt mông ngồi xuống ghế trong nhà Thành, tôi với con Thắm liền chạy ngay tới cái bàn, lấy cái bình nước rồi giành nhau rót uống ừng ực. Lúc đó vì khát quá, tôi quên sạch sẽ rằng Thành nó đang bị viêm phổi. Mãi cho đến ngày hôm sau tôi mới chợt bật ngửa, nhận ra rằng mình đã nuốt bao nhiêu là vi khuẩn.

Giành giật nhau uống hết bình nước, tôi nhìn qua, thấy Thành nó đang ngồi trên giường, bình tĩnh nhìn tụi tôi. Mọi người đừng tò mò. Vì nhà nhỏ chỉ có một phòng mà chỉ có hai mẹ con Thành sống đùm bọc nhau, cho nên đương nhiên là phải tiết kiệm diện tích đặt một cái giường ngay tại phòng khách rồi. Nhìn thôi là tôi cũng hiểu rằng Thành nó ngủ ở đây. Hôm nay có một mình nó ở nhà, chắc là mẹ nó đi đâu đó rồi. Còn cha Thành ở đâu ư? Tôi nghe mọi người đồn là khi Thành còn chưa ra đời, ông ấy đã bỏ đi biệt xứ.

“Còn nước không?” Tôi hỏi Thành.

“Còn”

“Ở đâu vậy?” Tôi vẫn còn chưa hết khát.

“Ngoài lu đó, ra uống đi”

Tôi đơ họng, thất vọng, như kẻ vừa thấy trên sa mạc có nước, kế đó mới phát hiện hóa ra là ảo ảnh. Hự, nếu không vì nó bệnh là lỗi tại mình thì tôi đã nắm tay con Thắm kéo về nhà cho rồi. Nó bệnh cái quái gì cơ chứ? Nhìn nó kìa, mặt nhợt nhạt thế kia mà vẫn còn hơi sức xiên xỏ người khác mà.

Thấy tôi nhăn mặt, nó lấy bình nước, chuẩn bị đi vô phía sau nhà. Tôi đoán, nó vẫn còn chút lương tâm, nên đang tính kiếm nước cho tụi tôi đây mà.

“Nó vô trong làm gì vậy bà?” Thắm nó mở miệng hỏi tôi.

“Bà không thấy sao?”

“Thấy gì?”

“Nó đi nấu nước cho mình uống chứ gì nữa. Bà sao mà ngu ngơ quá đi, không biết suy luận gì hết!” Thấy tôi nói vậy, Thắm nó gật gật đầu. Bị người ta mắng ngu mà vẫn gật, đúng là ngu ngơ hết chỗ nói, đúng điệu em Thắm nhà tôi.

Nhân cơ hội ngàn năm có một khi mà chủ nhà phải lo nấu nước cho tụi tôi uống, tôi với con Thắm tự dưng hứng lên, nhìn quanh khắp nhà, xem xét mọi ngóc ngách của cái phòng khách. Sau một hồi đảo mắt, tôi hí hửng nhìn thấy cái tủ gỗ nhỏ đặt ngay đầu giường Que củi. Ngay lập tức, tôi vui vẻ kéo cái hộc tủ ra. Nhiều khi trong đây chứa cái bí mật gì của nó thì sao, như thư tình chẳng hạn. Nhưng mà nó lạnh lùng như vậy, làm sao là dạng con trai viết thư tình được? Thôi kệ, cứ mở tủ thử xem sao, lòng người khó dò mà, nhiều khi thấy vậy chứ không phải vậy rồi sao?

“Nhìn nè bà, cái máy bay trực thăng đồ chơi, ha ha ha!” Tôi cao hứng lôi cái máy bay ra khỏi hộc tủ.

“Crắc!” Sau một tiếng động, cái cánh máy bay hồn lìa khỏi xác, à không, lìa khỏi thân máy bay.

Con Thắm kế bên giật mình chứng kiến sự vụng về của tôi, quay qua đánh tôi túi bụi. Nó nghiến răng thì thầm: “Bà làm cái gì vậy? Sao bà học giỏi như vậy mà cái đầu không chịu suy nghĩ gì hết vậy? Cái máy bay lớn, dài như vậy mà bà mở cái ngăn tủ ra có chút xíu thì làm sao rút ra? Nhìn đi, ai ngu hơn ai hả?”

Tôi liếc nhìn nó, ấm ức. Thôi chết rồi, tại hồi nãy làm biếng không mở cái tủ lớn hơn. Nhưng mà nó nói hay quá, sao hồi nãy nó không giỏi mà mở tủ hay ngăn cản tôi đi? Không được, phải phi tang bằng chứng! Nghĩ vậy, tôi với con Thắm đút cái máy bay vô trở lại hộc tủ. Nhưng mà khi đó tôi quên bén đi một chuyện, cái đó đâu thể gọi là phi tang chứng cứ, mà là hoàn trả chỗ cũ, giữ nguyên hiện trường gây án mới đúng. Hai đứa tôi đúng là não ngắn mà.

Đang đút vô, đột nhiên tôi phát hiện một tấm ảnh, mà đối với tôi, nó quen thuộc vô cùng, vì hình như ở nhà tôi còn giữ tấm ảnh này, chỉ có điều là lâu rồi không lấy ra xem. Thế là tôi quên đóng tủ lại, mà cầm lấy tấm ảnh, tay run run phát hiện ra một sự thật mà mình đã lãng quên…

Tấm ảnh hồi học mẫu giáo của tôi, tại sao lại ở nhà Que củi? Nhìn tấm hình thời mẫu giáo bốn mươi đứa chụp chung này, trong đó có mình, tôi giật mình nghi vấn: Chẳng lẽ Que củi ngày xưa học chung trường với tôi sao? Nhưng là ai? Là ai mới được? Là ai mà tôi lại không biết, không nhớ ra cơ chứ?

Ngay lập tức, tôi cố gắng bình tĩnh, nhìn qua một lượt thật kỹ càng, nhằm tìm ra Que củi. Đột nhiên, tôi phát hiện ra, có một người trong ký ức của tôi rất giống, vô cùng giống. Tôi mừng thầm trong lòng: “Ơ rê ka!!!” Tôi nhìn xuống bản thân. Hên quá, mình có mặc quần áo.

Đột nhiên, Que củi từ phía sau tụi tôi giật lại tấm ảnh.

Ngay lúc đó, tôi xoay người lại, nhìn Que củi, mắt long lanh, giọng dịu dàng: “Củ cải trắng!”

Que củi sững sờ nhìn tôi, rồi liếc qua hộc tủ, phát hiện cái máy bay bên trong…

Chiều hôm đó, lần đầu tiên tôi với con Thắm nếm mùi vị bị người ta lấy chổi tiễn khách.

Chiều hôm đó, tôi từ vừa mừng khi gặp lại Củ cải trắng, vừa chuyển sang ghi thù tiếp Que củi đáng chết kia. Bởi vì, nó dám ăn hiếp hai đứa con gái chân yếu tay mềm tụi tôi.

Tôi đã cố sức kêu gào: “Hồi đó tui còn nhỏ không biết gì mà!!!”

“Hồi đó tui ăn hiếp bạn có mấy tháng thôi mà!!!”

“Có cái gì từ từ nói a!!!!”

“Được rồi, tui với con Thảo mua cho bạn cái máy bay mới, được chưa?” Con Thắm phụ họa. Tôi và Que củi đồng thời nhìn về phía nó. Tội nghiệp, nó không hiểu trọng tâm vấn đề rồi.

Về tới nhà, tôi vẫn còn hậm hực, vì sữa với đường bỏ ở nhà Que củi chưa kịp lấy về. Chuyến này đi thăm bệnh hoàn toàn lỗ vốn mất rồi.

Tôi tức, tức vô cùng luôn. Mình đã long lanh nhìn nó như thế, vậy mà nó không biết thương hương tiếc ngọc. Mình còn chưa tính sổ ngày xưa nó cướp đi nụ hôn đầu của mình mà.

Qua Tết, tôi vô học trở lại, nhìn thấy Que củi, tôi quay mặt, không cam lòng ngồi xuống chỗ ngồi quen thuộc. Thế là chiến tranh lạnh lại tiếp tục. Nhưng lần này là lạnh hoàn toàn luôn, tại tôi làm sao dám ngắt nhéo gì nó nữa. Nếu mà nó ôm tôi, mấy tin đồn nhảm nhí lan truyền, thì làm sao tôi có thể thực hiện mục tiêu cua Duy cho được? Nhưng mà tự dưng chẳng ngắt nhéo, chẳng đánh đấm gì hết, nhìn cái mặt lạnh như tiền của Que củi, tự dưng tôi bức rứt, khó chịu vô cùng.

Về nhà, ngồi ăn cơm, tôi lúc nào cũng nhớ tới cái mặt lạnh như tiền của Que củi kia.

“A…a..a!!!” Tôi hét lên một tiếng thật to giữa bàn cơm, sau đó uể oải buông đũa, nằm lên bàn cơm vật vờ.

Thấy tôi như thế, mẹ mắng tôi: “Cái con này, ăn không ăn thì đi ra chỗ khác, đừng có ngồi ở đây mà ẹo tới ẹo lui chứ! Con không biết là mẹ nấu cơm từ sáng tới giờ phải tốn bao nhiêu công sức hay không? Sao con không biết thưởng thức tài nghệ của mẹ gì hết vậy? Mẹ nấu trọn bộ đủ ba món luôn. Con nghĩ đi, bạn bè con cũng chưa chắc có ai có đủ cơm mà ăn đâu.”

“Mẹ đừng nóng mẹ ơi, chị hai vô tuổi dậy thì nên vậy đó.”

“Hả? Con nói cái gì vậy?” Nghe thằng con trai tám tuổi yêu dấu của mẹ tôi thốt ra mấy câu chí lý như vậy, mẹ tôi bất ngờ luôn, “Con nghe ai nói vậy?”

“Thì trên ti vi người ta nói con gái tới tuổi dậy thì tính tình thay đổi. Con nghĩ chắc chị hai dậy thì rồi! Dậy thì sẽ nguy hiểm lắm đó mẹ!”

“Sao lại nguy hiểm?”

“Dậy thì rồi thì sẽ có khả năng tạo ra em bé, thường xuyên khó chịu, hay đánh người, con nghe bạn con nói vậy đó!”

Ngồi kế bên, tôi quơ tay đánh nó một cái. Ngu ngốc, chị dậy thì hồi nào thì kệ chị, ai cho phép em bình luận? Bị tôi đánh, nó khóc, chạy vô lòng mẹ tôi. Mẹ cũng trừng mắt nhìn tôi. Còn cha tôi nãy giờ ngồi im ăn cơm. Cha tôi là vậy đó, trời có sụp xuống thì cha cũng phải ăn cơm trước cái đã rồi mới tính tiếp chuyện khác.

“Mẹ nhìn đi, chí ít cha biết thưởng thức tài nghệ của mẹ đó!”

“Bởi vậy mẹ con mới lấy cha!” Cha nháy mắt với tôi một cái.

Một hôm nọ, vừa đi vào trong lớp, tôi thấy Que củi nằm dài trên bàn, bộ dáng có vẻ mệt mỏi.

Thấy vậy, tôi liền dùng sức lay lay Que củi dậy. Tôi không thể chịu nổi nữa rồi! Chiến tranh lạnh này, coi như mình thất bại hoàn toàn vậy.

Bị tôi lung lay lung lay, Que củi uể oải ngồi dậy, vẻ mặt như vừa mới thức từ một giấc ngủ dài.

Thấy tôi, nó nhìn tôi năm giây, sao đó úp mặt xuống bàn tiếp.

Tôi tức tối, nhưng vẫn nhỏ giọng nói với nó, mặt kệ nó có nghe hay không: “Hồi xưa tui ăn hiếp bạn thực ra cũng tại vì bạn dễ ăn hiếp nên tui mới ăn hiếp. Nếu bạn không cho phép tui ăn hiếp bạn thì làm sao tui ăn hiếp bạn được, cho nên đó là một phần lỗi của bạn à nha. Với lại hôm trước bạn đánh đuổi tui như đuổi tà vậy, coi như bạn cũng ăn hiếp được tui rồi, mà tui còn chưa tính vụ ngày xưa bạn cướp đi nụ hôn đầu đời của tui nữa mà. Nghĩ lại đi, là bạn sai trước hết à nha.”

Que củi quay đầu về phía tôi, nhìn tôi, đột nhiên khi tôi không phòng bị, Que củi kề mặt thật sát với tôi, sau đó tôi cảm thấy có cái gì mềm mềm, dính dính môi mình, sau đó rời đi rất nhanh.

Que củi nó hôn tôi…

Nó nhìn tôi còn đang ngơ ngác không kịp hiểu chuyện gì, bình tĩnh phán: “Cái này mới gọi là nụ hôn đầu, bạn có thấy khác biệt chưa?”

Sau đó, nhân lúc tôi còn đang ngơ ngẩn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Que củi bỏ ra ngoài. Sau ngày hôm đó, chuỗi tin đồn tình cảm của tôi với Que củi lại tiếp tục. Không những hai, mà ba nhỏ bạn của tôi sau khi sét đánh ngang tai biết cái tin động trời đó, đều chạy sang để mà xác thực. Nhiều đứa con gái lạ hoắc lạ huơ bên lớp khác cũng chạy sang chung vui, nhìn tôi với Que củi với nhiều sắc thái khác nhau: ngưỡng mộ có, cuồng có, tặc lưỡi cũng có.

Còn tôi, tôi phải cố gắng sống sót, chịu đựng chuỗi ngày trở thành thần tượng tình yêu của cả trường. Tôi đơ ra như tượng khi có người nhìn mình. Tôi chẳng dám động đậy, chẳng dám nhìn qua kế bên. Thôi thì cứ coi Que củi như không khí tiếp vậy.

Còn Que củi, sao nó cứ thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra vậy? Phải rồi, tôi như thế này nên nó vui lắm kia mà. Giờ đây, nhìn thấy Duy ngồi lặng lẽ một mình nơi bàn tư, tôi chẳng dám tới gần mà nói chuyện nữa. Vì nếu nói chuyện, chắc chắn tôi sẽ bị thêm cái danh hiệu “hồng hạnh vượt tường” nữa cũng nên. Thế là, tôi và Duy, như Romeo và Juliet, như Ngưu Lang với Chức Nữ đang ở hai đầu của sông Ngân, nhìn nhau mà chẳng thể đến bên nhau. Còn Thành chính là Mã Văn Tài chứ gì nữa. Tôi bị cả trường bức hôn với Que củi rồi. Tôi thật không cam tâm, cả trường đều họ Chúc hết, bị Que củi mua chuộc, hám danh hám lợi.

Một ngày rất lâu về sau.

“Que kem à, lúc đó anh rõ ràng là lừa gạt em, cái đó mà là nụ hôn đầu tiên cái gì? Nó cùng lắm chỉ là môi phớt môi mà thôi!”

“Vậy hóa ra lúc đó em muốn anh hôn kiểu khác sao? Vậy là hồi đó anh làm em thất vọng rồi hả? Hóa ra hồi đó không phải chỉ mình anh có đầu óc đen tối”

“A thì ra lúc đó anh có đầu óc đen tối với em, ha ha ha!”

“Em cũng phải có chứ?”

“Em làm gì có, anh cưỡng hôn em mà!”

“Không phải em nói là mình cho phép thì người ta mới ăn hiếp được mình sao? Cũng tại em cho anh hôn nên anh mới hôn chứ!”

“Có không ta?”

“Tất nhiên rồi, là em cho phép anh hôn em nên anh mới hôn, em nhớ kỹ lại đi.”

Tôi suy nghĩ một hồi. Đột nhiên tôi chợt nhớ ra một chuyện, đổi trắng thay đen chính là phong cách của ông xã nhà tôi mà. Tôi bị lừa nữa rồi.






Chương 8: Xem bóng đá, gian tình tiếp tục

“…Sau này, khi cưới Que kem xong, tôi mới có thể bày ra bộ mặt bơ phờ hốc hác, nhìn nó, dõng dạc phản pháo lại: “Bà nhìn đi, rốt cục tui mới là người bị hao tổn nè, hao tổn từ đầu tới chân! Còn Que kem nó không có bị hao tổn miếng nào hết đó! Bà sai rồi, sai hoàn toàn luôn!”

“Bà bình tĩnh bình tĩnh, vấn đề hao tổn này ngày mai mình bàn bạc lại nha.” Thắm nó sợ hãi ái ngại nhìn tôi…”

***

Lớp Sáu của chúng tôi cuối cùng cũng trôi qua như vậy đó. Những cái kỷ niệm mà tôi nhớ lại thật đúng là chẳng có bao nhiêu. Hồi đó có một ông thầy dạy Hóa nói với tôi rằng, não con người có chức năng quên đi, cái gì không cần thiết, không nhớ tới nhiều sẽ dần dần mất hết. Cho nên bây giờ kể về lớp Sáu bấy nhiêu thôi, ngày nào đó tự dưng nhớ lại tôi sẽ lôi ra nói tiếp. Ôi, kể đến đây, tự dưng tôi nhớ cái thời lớp Sáu đó quá, nhớ cái phim hoạt hình Marsupilami nổi đình nổi đám, nhớ lần đầu bị con Loan với con Thắm rủ đi đọc truyện, hu hu hu.

“Em ồn ào quá, cho anh ngủ cái coi”

“Bà xã, em khóc hả? Phù! Hên quá, em không có khóc, thôi ngủ đi em…” Que kem xoa xoa đầu tôi, kế đó nằm xuống giường, nhắm mắt đếm sao.

“Ê cái đồ Que kem vô lương tâm kia, em thương tâm như vậy mà anh không chút quan tâm là sao? Anh lại không hỏi em lấy một câu mà chỉ sợ em làm anh thức thôi hả? Anh còn ngủ được sao? Anh mau thức cho em!” Tôi bực bội lay Que kem dậy.

“Bà xã, mai anh phải đi làm sớm mà! Có chuyện gì ngày mai nói được không?”

Tôi ấm ức, liếc nhìn Que kem. Tâm trạng ôn lại chuyện xưa của tôi bị anh làm cho mất sạch rồi.

“Anh là cái đồ vô lương tâm. Năm lớp Sáu anh ức hiếp em quá chừng, bây giờ lại không thèm quan tâm em nữa, hu hu hu!”

“Bà xã, em bị hội chứng u sầu tiền sản hả?”

“Anh nói cái gì?” Tôi giật mình nhìn Que kem “Em làm gì có thai mà tiền sản ở đây?”

“Không có nhưng mà sắp có rồi”

“Sắp có là thế nào?” Tôi run run lo sợ trong lòng.

“Là sẽ có đó…” Ông xã nham hiểm nhìn tôi.

“Anh… anh… mau buông em ra đi, không phải anh nói mai anh phải dậy sớm sao?” Tôi bỗng sợ hãi. Cả đời này, có lẽ tôi sợ nhất chính là vô bệnh viện, chính là sinh con. Hôm nay không phải là ngày an toàn của tôi, nhỡ đâu… Ôi tôi không muốn, không muốn một chút nào, cái cảnh máu me mà tôi từng coi trên Youtube đó, ám ảnh tôi, khiến tôi vô cùng sợ hãi.

“Em muốn anh quan tâm em mà. Vì em không ngủ được, cho nên…” Anh cười cười nhìn tôi nham hiểm, “Không ngủ thì mình kiếm việc gì làm giết thời gian thôi mà…”

Thấy anh xấn tới, tôi tức tối, quăng cái gối thẳng vô mặt Que kem: “Anh ra ngoài ngủ phòng khách cho em!”.

Dù cố tỏ vẻ bực bội rời giường, sau đó sang phòng khách, anh vẫn thong dong mà ngủ say như chết. Ngẫm lại tình tiết vừa qua, tôi chợt nhận ra mình lại bại trận nữa rồi. Ông xã xài chiêu gì với tôi, tôi đều trúng kế cả. Giờ đây chẳng lẽ tôi lại vô nhân đạo mà lay anh dậy nữa sao?

***

Mùa hè chuyển giao giữa năm lớp Sáu và năm lớp Bảy đó, ngoài chuyện ở nhà ăn, ngủ, đi học thêm hè, mướn truyện về đọc, tôi lại có một thói quen mới, đó là vào nhà sách mua truyện và đi xem đá banh, tìm hiểu về bóng đá. Kể ra, tôi đã biết thêm được nhiều thứ, học được nhiều điều.

Sau này khi con Thắm nghe tôi nhắc lại mùa hè năm đó, nó tức tối: “Bà hè năm đó đi nhà sách cái gì, xem bóng đá cái gì chứ? Tôi thấy năm đó bà giống chó săn suốt ngày rình mò Duy thì đúng hơn”.

Con Thắm nói vậy làm tôi đau lòng quá. Nó có cần nói toạc móng heo như vậy không? Sao nó không có lời lẽ nào tốt đẹp hơn để hình dung về hành động mang đầy tính nữ quyền của bạn nó chứ. Nữ theo đuổi nam chính là thể hiện tinh thần bình đẳng giới đó nha. Còn nữa, nếu không nhờ mùa hè năm đó vì muốn được gần Duy một chút, tôi ghé nhà sách nhà Duy, tại nhà Duy bán sách mà, thì có lẽ chồng truyện Đô Rê Mon với Conan đã không được cao như bây giờ, và con Thắm nó đã không được tới nhà tôi đọc ké đến nỗi mòn mấy bìa truyện của tôi luôn. Vậy đó, nó đúng là vong ân phụ nghĩa, quên đi mình đã làm cho nó những gì, mà chỉ nhớ những lần mình lôi kéo nó đi theo dõi Duy mà thôi. Đúng là nó suốt ngày chỉ biết nhìn chầm chầm một chấm đen nhỏ xíu trên trang giấy trắng. Nó đúng là thiển cận mà.

Trong những lần ghé nhà Duy như vậy, tiền để dành của tôi cứ thế vơi dần vơi dần. Bởi vì chẳng lẽ vô nhà sách mà mình lại không mua sách hay sao? Hụ hụ, tất nhiên đó chỉ là thời còn đi học của tôi mà thôi, còn khi tôi đã trở thành sinh viên rồi, tôi mặc kệ mọi thứ, vào nhà sách đọc chùa, ngồi tận hưởng máy lạnh chùa, thế mà chả cảm thấy có gì gọi là mất mặt cả.

Tuy là muốn kiếm cớ gặp Duy, nhưng tôi vẫn tiếc tiền của mình hơn. Cho nên tôi đâu có mua sách gì đâu, chỉ toàn mua Conan và Đô Rê Mon thôi.

Từ đó, nhờ phúc của Duy, chồng truyện tranh yêu dấu của tôi cứ thế cao dần. Nhắc tới Conan mới tức. Mười mấy năm rồi, tôi chờ Conan chờ dài cổ, trở thành hươu cao cổ luôn, vậy mà chờ mãi Conan vẫn chưa có kết thúc. Tác giả thật là hành xác người đọc mà.

Vô nhà sách, thập thò giả vờ chọn lựa, rồi thập thò len lén nhìn vô trong nhà của Duy. Thỉnh thoảng Duy phải đi ra ngoài thì sẽ trông thấy tôi.

Thế nhưng những lần tôi gặp Duy thì ít mà gom truyện về nhà thì nhiều, tại Duy cũng ít khi ra ngoài trước nhà phụ cha bán. Những lần cha Duy ra ngoài đi công việc gì đó để Duy trông tiệm rất hiếm hoi. Nhìn thấy tôi đang đứng giả vờ chọn lựa, Duy chỉ hỏi lấy lệ vài câu, rồi bận rộn thanh toán tiền cho khách, hoặc vùi đầu vào cuốn tiểu thuyết Kim Dung.

Mỗi khi mua truyện xong, tôi liền ghé ngang nhà Thu, ngồi chực ở nhà Thu cả buổi, nhằm hai mục đích cao cả: đem truyện cho Thu nó đọc ké với lại ngồi đó hóng Duy, rình mò Duy, theo dõi Duy như thám tử vậy. Tại nhà Thu nằm đối diện với nhà Duy, với hiệu sách nhà Duy mà.

Một lần nọ, nhìn thấy Duy bước ra khỏi nhà, tôi nhanh chóng bỏ lại ly nước đang uống dở, bỏ lại ánh mắt khinh thường của Thu, lên xe đạp đuổi theo Duy. Từ đó, tôi mới biết được, Duy rất thường hay đi đá banh chung với tụi con trai trong xã ở sân bóng mini gần trường. Cũng từ đó, mỗi khi biết Duy đang chuẩn bị đi đá banh, tôi bèn tới nhà con Thắm, đứa rảnh nhất trong ba đứa bạn của tôi, và cũng là thân nhất, lôi kéo nó ghé quán nước mía kế bên sân banh, bởi vì trong lúc giả vờ uống nước mía, mình có thể giả vờ tình cờ gặp Duy ở đây, hoặc là nói với Duy: “Thảo thích coi đá banh lắm”, rồi cùng Duy ngồi xuống, bàn luận với nhau, để tình ý nảy sinh, tình yêu phát triển. Bây giờ đang là mùa hè, bạn bè tôi chắc đi đá banh cũng chẳng có mấy ai, như vậy mình có “vượt tường” một tí cũng không ai biết được.

Tất nhiên, để bàn luận đá banh với Duy, tôi đã phải căng mắt thức cùng cha tôi mấy đêm liền, ngồi cố mà nghe cha kể quy tắc đá banh, thế nào là việt vị, thế nào là phạt đền. Mệt nhất là nghe cha huyên thuyên về mấy đội bóng cha thích, nào là Arsenal, nào là Manchester. Ôi nghĩ tới mà tôi còn thấy nhức cả đầu. Đến nỗi rốt cục tôi còn không phân biệt nổi Arsenal và Manchester, rốt cục ai mới là quỷ đỏ? Tại cả hai cái đội này đều mặc áo đỏ hết cơ mà. Màu sơn còn có ba trăm mấy màu, thế mà trong đá banh mấy đội đó cứ keo kiệt, toàn xài màu áo giống nhau.

Nghe kế hoạch của tôi, bị tôi lôi kéo dụ dỗ, con Thắm chỉ biết thở dài. Nó uể oải theo tôi tới sân banh, ngồi uống nước mía với tôi. Nó than vãn: “Bà tối ngày làm chuyện vô bổ. Duy nếu nó thích bà thì đã thích từ lâu rồi. Tui thấy Thành nó mới thích bà thật lòng đó, vậy mà bà có phúc mà không biết hưởng. Cái gì của mình thì sẽ là của mình. Cái gì không phải của mình thì sẽ không phải của mình”.

“Bà biết cái gì chứ, Thành nó thích tui hồi nào? Nó là nó cố tình khiến cho người ta hiểu lầm rồi gán ghép tui với nó, khiến tui tức chơi, khiến tui không cua Duy được. À nếu Que củi là phúc vậy tui nhường bà đó, bà mau mau đem củi về nhà đốt đi cho ấm áp!”

“Thôi thôi, nguyên tắc của tui là đồ của bạn không được xài, người của bạn không được đụng”

Nghe nó nói, tôi lập tức cãi lại: “Cái gì? Nó là người của tui hồi nào hả?”

“Bây giờ không phải thì sau này cũng phải thôi. Ây ui !!!” Nghe nó nói nhảm, tôi bức xúc lấy tay, lập tức nhéo nó một cái.

“Bà đúng là đồ tối ngày suy nghĩ lung tung. Bà có phải bạn tui không? Sao mà bà không ủng hộ bạn bà gì hết vậy? Bà nói đồ của bạn không được xài, vậy mấy cuốn truyện của tui bà lấy đọc mòn bìa luôn thì tính thế nào?”

“Nguyên tắc xài thì nó phải hao mòn, phải hao tổn. Truyện của bà là tui mượn đọc ké hà, không phải xài, như bút viết của bà tui có mượn đâu, vì mượn xài là nó hao. Cho nên truyện của bà là tui mượn đọc ké thôi, không phải xài, tại nó có hao tổn gì đâu!”

“Vậy tui hỏi lại bà, Que củi là thứ xài bị hao tổn sao?”

“Tất nhiên!”

“Hao tổn cái gì chứ?”

Tôi liếc mắt nhìn nó, đúng là cái đồ lý luận cùn. Nó không mượn viết của tôi là vì trừ học thêm ra, nó đâu có học chung lớp với tôi đâu mà mượn. Còn Que củi, nó cũng được tính là vật dụng xài sẽ bị hao tổn sao?

“Có hao tổn đó, tại bà không biết đó thôi, sau này từ từ bà sẽ biết! Ha ha ha!” Nó vừa nói vừa cười nham nhở nhìn tôi. Ôi thôi, tôi chưa từng biết cái nụ cười của nó còn có thể khiến mình rùng rợn thế này, nổi hết cả da gà.

Sau này, khi cưới Que kem xong, tôi mới có thể bày ra bộ mặt bơ phờ hốc hác, nhìn nó, dõng dạc phản pháo lại: “Bà nhìn đi, rốt cục tui mới là người bị hao tổn nè, hao tổn từ đầu tới chân! Còn Que kem nó không có bị hao tổn miếng nào hết đó! Bà sai rồi, sai hoàn toàn luôn!”

“Bà bình tĩnh bình tĩnh, vấn đề hao tổn này ngày mai mình bàn bạc lại nha.” Thắm nó sợ hãi ái ngại nhìn tôi.

Trở lại ngày hôm đó, khi tôi đang ngồi ở quán nước giả vờ uống nước mía với con Thắm, tôi cứ cố gắng căng mắt ra giả vờ nhìn sân banh, ra vẻ chăm chú theo dõi trận đấu. Đột nhiên tôi phát hiện, người đang đá banh trong sân kia ngoài Duy ra còn một đứa quen quen.

“Ê bà Thành kìa!” Con Thắm nói lớn lên, xác nhận tất cả. Đúng là oan gia ngõ hẹp mà, nhưng sao nó với Duy lại dường như hợp nhau như vậy, hình như lại còn cùng một đội nữa chứ. Hai người họ vừa đá mà lại vừa chuyền qua, chuyền lại cho nhau. Còn con Thắm này, có phải nó thích Thành rồi không ta? Sao cứ nhắc tới Thành là lại la lên như vậy, tôi cũng cảm thấy bực bội nó lắm rồi.

Ngày hôm đó, tôi cứ ngồi chờ cho hết trận đấu, thầm cầu cho thời gian trôi đi thật mau. Bởi tôi đang ngồi ở quán nước mía gần lối ra vào duy nhất của sân banh, nên thế nào chơi xong, dù không vào quán uống nước, Duy cũng phải đi ngang qua đây thôi. Khi đó tôi với Duy chắc chắn sẽ có nhiều chuyện để mà trao đổi, quan tâm lẫn nhau. Vả lại lúc nãy Duy đã nhìn thấy tôi rồi. Khi Duy quay đầu nhìn qua, bắt gặp tôi, tôi và Duy đều mỉm cười chào nhau thật là nồng ấm. Que củi cũng nhìn thấy tôi, ngay lúc tôi và Duy đang nhìn nhau đắm đuối đó, nên nó hậm hực nhìn tôi, rồi ngoay ngoắt một cái, tập trung đá tiếp, ra vẻ vô cùng khó chịu. Ừ đấy, khó chịu đi, khó chịu càng tốt, ha ha ha.

Để có thể tranh thủ liền ngay khi có cơ hội, ánh mắt tôi lúc nào cũng chăm chú nhìn Duy. Khi trận đấu kết thúc, tôi vừa mừng vừa căng thẳng vô cùng. Tôi cầm lấy chai nước suối lạnh mà mình vừa mua từ quán nước này, chạy ra gần mép sân, chờ Duy tới gần. Khi thấy Duy mỉm cười tới gần tôi, tôi giơ tay đang cầm chai nước ra. Đột nhiên…

“Thảo cho Thành hả? Cảm ơn nha!” Que củi giật lấy chai nước từ trong tay tôi, cười cười, mở nắp, tu nước uống ừng ực. Lúc đó tôi chỉ còn biết đơ mặt nhìn Duy chứ chẳng còn hơi sức nhìn qua kế bên xem cái mặt dày của ông xã nhà tôi khi đó rốt cục bao nhiêu lớp.

Duy nhìn tôi cười cười rồi lên tiếng: “Thành với Thảo tình cảm tốt ghê ta! Tới coi Thành đá banh, còn mua nước cho Thành uống nữa. Thật là hâm mộ hai người nha! Thôi Duy về trước đây.”

Nhìn Duy xa dần xa dần, tôi cố gắng cười ngượng, nhưng trong lòng thì vô cùng tức giận xen lẫn tiếc nuối đan xen. Thế nên tôi câm như hến, chẳng biết nói gì hơn. Ôi thôi, tôi bị Que củi ám tới bao giờ đây? Nó lại xỏ tôi một cú nữa rồi. Tôi liếc nhìn nó đầy căm phẫn. Còn nó, nó cứ giả vờ cười hiền lành nhìn tôi, đúng là cái đồ giả tạo, mặt dày mà.

Thế là tôi đau lòng nhìn Duy đi ngang qua người tôi. Tôi đau đớn nhìn Duy ngày càng bước xa, như đã rẽ ngang cuộc đời tôi mà không hề quay trở lại. Cuối cùng, tôi nhìn thấy Duy tiến tới chỗ Yến.

“Ê hóa ra Yến cũng đi coi đá banh kìa bà! Nãy giờ mình không thấy nó. Hình như… A nó với Duy! Bà nhìn kìa! Tụi nó thân mật như vậy, lại một cặp đôi mới trong trường mình rồi! Ha ha ha tin nóng hổi tới rồi!” Con Thắm tiếp tục cào sâu vô trái tim tan vỡ của tôi, mắt nó tiếp tục sáng lấp lánh nữa rồi. Còn tôi, tôi tan nát cả cõi lòng rồi. Tôi chẳng thèm ngắt nhéo nó nữa. Nó vô tâm tới độ hết thuốc chữa luôn rồi.

Kể từ đó, cứ mỗi lần đi coi Duy đá banh, tôi lại gặp Que củi, lại bị cho là tôi đi coi Que củi đá banh, lại bị tiếp tục trở thành chủ đề bàn tán của tất cả mọi người. Cho nên, coi đá banh được vài bữa, theo dõi Duy vài hôm, mà bữa nào Que củi cũng không chịu nghỉ đá lấy một lần, tôi đành ngậm ngùi cay đắng ngồi nhà cho rồi. Còn đỡ hơn là lại đau lòng thêm khi thỉnh thoảng bắt gặp Yến với Duy thân thiết, đỡ hơn phải nhìn thấy bản mặt của Que củi nhìn tôi cười hồn nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra, như chỉ còn nước la lên với cả thế giới rằng tôi với nó là một cặp vậy.

Tuy vậy sau chuyện này, tôi cũng bắt đầu học được cách nói chuyện mà không hồi hộp trước mặt Duy, tôi cũng thỉnh thoảng nói chuyện được với Duy vài lần, bàn tán về bóng đá chẳng hạn. Xem ra tôi cũng có chút thu hoạch rồi. Mặc kệ Duy và Yến thích nhau thì sao chứ? Nếu cố gắng, nhiều khi kỳ tích sẽ xuất hiện, Duy sẽ thích mình thì sao? Tới lúc đó, tôi sẽ giải thích rõ chuyện của tôi với Que củi cho Duy biết. Cho nên tôi phải cố gắng lên, trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi.

Một ngày rất lâu về sau.

“Bà xã, em đang làm cái gì vậy? Sao tự dưng nhéo mặt anh vậy?”

Tôi nhìn Que kem, mặt tỏ vẻ nghiêm nghị. Lúc nãy nhân lúc Que kem nhà tôi đang nằm ngủ trên giường, tôi nhịn không được chạy tới véo má anh, nhéo mặt anh, vặn qua vặn lại. Tôi phát hiện, mặt Que kem nhà tôi dạo này vừa trắng vừa mịn nha, sắp vượt qua tôi luôn rồi. Tôi nhéo mãi mà không muốn rời tay.

“À.. à em đang kiểm tra xem mặt của anh rốt cục dày bao nhiêu lớp. Anh còn nhớ hồi năm lớp Sáu không? Hồi đó anh mặt dày vô sỉ mà đeo bám em, làm mọi người trong trường đều hiểu lầm em với anh là một cặp. Ây ya thế mà em chưa được dịp kiểm tra da mặt anh lần nào hết đó!”

“Em kiểm tra xong chưa? Vậy được bao nhiêu lớp hả?” Ông xã nghiêm mặt nhìn tôi.

“Xong rồi… À em chưa biết bao nhiêu lớp nữa, nhưng mà dày lắm đó!” Tôi cười cười nhìn ông xã.

“Vậy sao em còn chưa bỏ tay ra? Có phải da anh trắng lắm không? Có phải em sờ thật thích không?”

Tôi gật gật đầu, sau đó giật mình: “Hả? Cái gì?” Tôi bị phát hiện rồi sao?

“Em đang chảy nước miếng kìa!”

Tôi giật mình, lấy tay quệt khóe miệng, rồi nhìn tay: “Làm gì có, đâu có đâu…”. Rồi chợt tôi thấy ông  xã đang cười nghiêng ngả nhìn tôi.

“A…a…a!, Que kem, anh dám lừa em!!!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: vantruong và 49 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Bánh giò
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 451 điểm để mua Hamster đánh đàn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 469 điểm để mua Thần Nông Nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua iPhone
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 207 điểm để mua Logo Arsenal

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.