Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 02.08.2013, 08:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9:  Cô ta đáng bị đánh.


Lâm Tuyết trợn to mắt trong veo, gắt gao nhìn trừng trừng nữ nhân có diện mạo ngọt ngào thanh thuần trước mắt, sau một lúc lâu, cô khàn giọng nói: “Cả đời này chuyện tôi vô cùng hối hận là đã gặp hai kẻ bạch nhãn lang(1) các người!”

“Ai là bạch nhãn lang?” Thư Khả kêu lên, dùng ngón tay thon dài như ngọc chỉ vào mũi Lâm Tuyết nói năng hùng hồn đầy lí lẽ: “Cậu mới là bạch nhãn lang! Nếu chúng tôi không nhớ tới giao tình trước đây cậu cho rằng cậu có thể sống mà đứng ở đây sao?”

“Giao tình trước đây?” Mắt Lâm Tuyết suýt chút nữa muốn nứt ra, phẫn nộ cùng ủy khuất rốt cuộc bộc phát, cô nói lớn: “Lúc trước tôi vì giúp anh ta  tìm được đường ra cơ hồ lại  hủy hoại cả đời mình! Nếu không có tôi, anh ta có thể xuất ngoại sao? Anh ta có được ngày hôm nay sao? Bạch nhãn lang lấy oán trả ơn. Đồ khốn kiếp!"

Sau khi Mạc Sở Hàn về nước, bọn họ dường như chưa bao giờ nhắc tới chuyện trước đây, cô sợ hắn xúc động thống khổ nhớ lại, hắn cũng nghĩ vậy nên hai người ăn ý cùng lựa chọn quên đi. Căn bản là cô tình nguyện làm vậy, nhưng  hóa ra hắn về nước để trà thù, không chút lưu  tình đem hạnh phúc của cô nhốt xuống 18 tầng địa ngục, ngay cả một cơ hội khiếu nại kêu oan cô cũng không có.

Cô oán, cô giận, cô càng thương tâm! Trái tim cô hiểu rõ nhất một khắc kia cô biết được hóa ra người đau lòng tới cực điểm lại không chảy nước mắt. Từ hôm tiệc đính hôn cho tới hôm nay, lòng cô đã vỡ thành ngàn vạn mảnh nhỏ, không lưu lại giọt lệ nào!

Còn nhớ rõ, sau khi tiệc đính hôn kết thúc Lâm Tuyết quyết định đoạn tuyệt với quá khứ. Khi bị đưa về Lâm gia, cả người cô đều bị nước cà chua và dịch trứng thấm đẫm, chúng nhanh chóng đông lạnh biến thành băng côn.

Đã như vậy Mạc Sở Hàn còn chưa chịu buông tha, hắn ở trước cửa Lâm gia chặn cô, đá cô khỏi xe vứt xuống nền xi – măng lạnh lẽo, dùng mũi giày giẫm lên tay bắt cô mở to mắt.
“Cô có hai con đường để đi: thứ nhất biến thành người điên, thứ hai – biến thành người chết!”
Đôi môi đông lạnh bầm đen, một câu cũng không nói được, chỉ bất đắc dĩ dùng ánh mắt đau thương nhìn người đàn ông ôn nhu từng cùng yêu thương đang bắt mình trả giá.

“Sao, sợ không?” Dưới ánh đèn nê ông mờ tối, hắn cười đến dữ tợn, hình dáng ngũ quan đẹp đẽ quen thuộc bây giờ vặn vẹo đến mức cô không nhận ra.

“Cầu xin tôi một tiếng, tôi có thể khai ân để cô làm nô lệ của tôi. Ha ha ha …”

Cô nhắm chặt mắt, muốn xóa đi đoạn kí ức đau đớn tột cùng kia nhưng Lâm Tuyết biết mình không làm được. Nỗi đau Mạc Sở Hàn gây ra đã khắc sâu vào xương tủy, vĩnh viễn không thể khép lại, cả đời này cô không thoát được bóng ma ám ảnh ấy.

Trong mắt Thư Khả hiện lên một tia bối rối nhưng nhanh chóng chấn định, vuốt vuốt chiếc nhẫn kim cương hồng nhạt cực lớn trên ngón tay, cô ta vừa khoe khoang vừa nói: “Cậu thấy đẹp  không? Anh ấy tặng mình chiếc nhẫn “Vĩnh hằng chi tâm” vì khi anh ấy gặp khó khăn, rất cô độc tôi vẫn ở lại bên cạnh làm bạn với anh ấy. Tôi đối với anh ấy không khác gì không khí, chung hoạn nạn mới đổi được hạnh phúc bên nhau hôm nay. Lâm Tuyết, cậu tỉnh lại đi, hiện giờ anh ấy là người yêu tôi, cho nên một chút nhu tình cũng không thể chia cho …cậu được!”

“Cô?”  Lâm Tuyết bước nhanh tới, một phen kéo cổ áo cô ta, phẫn nộ chất vấn: “Lúc trước cô xuất ngoại tìm anh ta là ai đưa lộ phí cho cô? Là ai nhờ cô xuất ngoại tìm anh ta, chăm sóc anh ta? Tôi nhờ cô chiếu cố anh ta, không nhờ cô chiếu cố anh ta  trên giường!”

“A, đừng có kích động!” Thư Khả chớp chớp đôi mắt trong veo, khuôn mặt mỹ mạo hiện lên vẻ giảo hoạt thuần thục, cô ta ôn nhu giải thích: “Bởi vì trước đây cậu từng  giúp đỡ chúng tôi, nên tôi mới bằng lòng ở trước mặt anh ấy cầu tình. Thực ra Sở Hàn muốn lấy mạng cậu nhưng vì tôi, anh ấy mới khai ân để cậu đến Thu Cầm Viên làm nô bộc cho chúng tôi.”

Một khắc này, lý trí bị phá bung. Có lẽ Lâm Tuyết không thể ngờ Mạc Sở Hàn lại lạnh lùng tuyệt tình với mình như vậy, khi Thư Khả chạm tới nơi đau đớn sâu thẳm nhất trong lòng cô, rốt cục giận dữ cùng đau đớn cực độ khiến Lâm Tuyết mất đi khống chế, cô cắn răng giáng lên khuôn mặt mị hoặc xinh đẹp mà nam nhân kia yêu nhất một cái tát.

“Bốp!” mau lẹ và  chuẩn xác, khiến Thư Khả vừa vặn xoay tròn nửa vòng, cô ta bụm mặt lại không ngừng thét chói tai.

Cái này đúng là gây họa, mấy chiếc xe jeep quân dụng  cách đó không xa đồng loạt mở cửa, mười mấy người mặc trang phục bộ đội đặc chủng mang theo súng ống đạn dược bước xuống xe.

Bọn họ cầm súng tự động đứng vây xung quanh Lâm Tuyết, đằng đằng sát khí cảnh cáo: “ Cấm nhúc nhích, nếu không chúng tôi sẽ nổ súng!”

Tất cả nữ binh trợn tròn mắt, không ngờ sự việc sẽ phát sinh như vậy. Đỗ Hâm Lôi vội chạy lên hòa giải: “Có chuyện gì từ từ nói thôi! Mọi người không cùng binh đoàn cũng là chiến hữu, các anh chĩa súng vào một nữ binh nhì vừa đến, vậy có hơi quá mức đấy.”

“Cô ta dám động thủ đánh người phụ nữ của lão Đại chúng tôi, chán sống rồi!” Đầu lĩnh nhóm bộ đội đặc chủng không bị thuyết phục, con ngươi lạnh lẽo nhìn chằm chằm như tùy thời cơ công kích dã thú.

Đỗ Hâm Lôi thân là đội trưởng đương nhiên nhìn ra được bộ đội đặc chủng thích chém giết và lãnh huyết, cô cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ đành bất đắc dĩ hỏi: “Vị lão đại thủ trưởng của các anh là ai?”

***

Một chiếc Hummer(2) quân dụng xanh biếc tốc độ kinh người chạy lại đây. “Chi----dát!” Tiếng phanh xe vang lên, cửa xe bật mở, một vị quân nhân trẻ tuổi anh tuấn bước xuống xe.
Người đàn ông anh tuấn đẹp trai, một thân quân trang màu lục mê người càng khiến tuấn nhan hắn sắc nét như bức tranh, trên hai vai là quân hàm một sao, chân đi giày nhà binh bước lại gần.

“Sở Hàn!” Thư Khả đắc ý, nhất thời ủy khuất như đứa trẻ nhào vào lòng hắn khóc thút thít.
Bàn tay lớn với những ngón tay thon dài trơn bóng xoa xoa khuôn mặt cô ta, thấy dấu ấn năm ngón tay trên má Thư Khả hắn không khỏi tức giận, trầm mặc hỏi: “Ai đánh?”

Thư Khả vội vuốt vuốt tay hắn, cúi mặt cắn đôi môi đỏ mỏng không ngừng lắc đầu: “Không có việc gì đâu.”

“Bị đánh thành như vậy còn nói không có chuyện gì! Đáng bị đánh.” Mạc Sở Hàn ngẩng đầu, ánh mắt lợi hại như băng trùy bắn về phía Lâm Tuyết, giọng điệu lạnh như băng: “Chỉ cho anh xem, rốt cuộc ai dám đánh em? Anh sẽ chặt móng vuốt của cô ta!”

“Không cần đâu. Em thực sự không sao. Sở Hàn, anh đừng tức giận.” Thư Khả nhẹ nhàng lay lay cánh tay hắn, bộ dáng ủy khuất giả tạo.

Lâm Tuyết cảm thấy mắt mình như bị vật gì đâm vào, đau đến khó nhịn, cô lấy tay dụi dụi mắt, giọng điệu chầm chậm lạnh nhạt: “Là tôi đánh cô ta.”

“Cô?” Mạc Sở Hàn nhẹ nhàng đẩy Thư Khả ra, bước lên trước hai bước, mắt nheo lại lạnh lẽo đầy nguy hiểm, miệng nhấn ra từng chữ lạnh như băng: “Chán sống rồi phải không?”

Lấy tay xuống, con mắt bị dụi có chút đỏ, cô không hề sợ hãi ngẩng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ mấy ngày nay bị phơi nắng đã có chút màu lúa mạch lên, lạnh lùng nói: “Cố ta đáng bị đánh.”



(1)     Bạch nhãn lang: là một danh từ riêng chỉ loại vong ân bội nghĩa, tâm địa hung tàn.

(2) Hummer :  Hummer từng là dòng xe chủ lực của hãng General Motors (Mỹ). Đây là loại xe có bề ngoài hầm hố, được thiết kế để có thể vượt qua đủ loại địa hình, từ trèo núi đổ đèo đến lội sông lội suối, đặc biệt có thể được trang bị kính chống đạn. Anh cả của dòng xe Hummer là Hummer H1, được thiết kế dựa trên dòng xe chuyên phục vụ trong quân đội Mỹ là Humvee, nhưng đến nay đã không còn được sản xuất.



Này thì Hummer xanh lục
images



Đã sửa bởi vann8989 lúc 07.08.2013, 12:54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Quạ Trắng, Sabrina76, Tthuy_2203, Yến My, bichvan, conluanho, fifint, susu2012, vuthuhang95
     

Có bài mới 02.08.2013, 09:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: Hỗn chiến



Note: từ chương này Mạc Sở Hàn cũng bắt đầu xuất hiện nhiều nhiều roài, nên khi nào có cả Mạc Sở Hàn và Lương Tuấn Đào  mình sẽ dùng “hắn” để gọi Sở Hàn, còn dùng “anh” để gọi Lương Tuấn Đào cho dễ phân biệt. Còn không có thằng cha Sở Hàn kia, lại gọi anh Đào là “hắn” (^__^)


“Chát!” Mạc Sở Hàn không chút lưu tình quăng cho Lâm Tuyết một cái tát. Bàn tay nam nhân thật cứng, cái tát này  giáng xuống rất nặng, nửa mặt Lâm Tuyết ngoẹo sang một bên trong nháy mắt đã sưng lên.

“Muốn chết thì nói một tiếng, tôi sẽ tiễn cô một đoạn miễn phí! Dám đánh người phụ nữ của tôi, không phải cô ngại sống an nhàn chứ?” Hắn nâng chân thon dài, dùng mũi giày đá vào bụng cô.

“A!” Lâm Tuyết bị Mạc Sở Hàn đá bay ra, kêu thảm thiết trên ba thước cỏ cách đó, thân thể mảnh mai tê cứng sợ run rẩy. Cô há miệng hít thở không khí để giảm bớt loại đau đớn này, mắt tiệp mở to yên lặng quan sát nam nhân thô bạo kia.

“Đừng như vậy!” Thư Khả sợ tới mức thét chói tai, cô ta liều mạng giữ chặt Mạc Sở Hàn, khóc ròng nói: “Sở Hàn đừng như vậy, em sợ.”

“Ngoan, không cần sợ.” Hắn kéo Thư Khả vào trong lòng, tay vỗ nhẹ sau lưng ôn nhu an ủi: “Anh chỉ giáo huấn cô ta một chút thôi, nếu không sau này cô ta còn khi dễ em nữa.”
“Không sao, em không trách cô ấy …” Thư Khả cắn cánh môi hồng nhuận, mi tiệp chớp chớp thật khiến người ta thấy trìu mến.

Hốc mắt khô khốc đến phát đau, ngay cả một giọt lệ cũng không có. Tay chống trên mặt đất thân thể Lâm Tuyết chậm rãi động đậy. Vừa thoáng cử động, tứ chi bách hài (1) giống như vỡ vụn, cô kêu đau một tiếng, thân thể lại mềm xuống.

Một đôi  giày sĩ quan bóng loáng xuất hiện trước mắt, cô chậm rãi ngẩng đầu theo ủng quân nhân nhìn lên, đôi chân dài trong chiếc quần màu lục mê người, tiếp đến là thắt lưng mạnh mẽ và lồng ngực cường tráng …

Ánh sáng chói lòa phía trên khiến  tầm mắt Lâm Tuyết có chút hạn chế không thấy rõ được diện mạo người vừa tới nhưng cô có thể khẳng định đây không phải Mạc Sở Hàn, bởi từ góc nhìn này, thân thể hắn gầy hơn một chút.

Nam tử chậm rãi ngồi xổm xuống, choàng tay qua nách nâng cô dậy.

Chỗ sườn bên dưới vô  cùng đau đớn, giống như xương đã bị gãy! Lâm Tuyết tựa vào vai người đàn ông thở dốc, trong chốc lát, đôi mắt mở to vừa lúc nhìn thấy quân hàm ba sao trên vai anh.

Là Lương Tuấn Đào, cô hoảng hốt muốn tránh đi theo bản năng nhưng vừa động đậy, thân thể lại muốn ngã xuống đất.

“Cẩn thận!” Lương Tuấn Đào bất mãn, một lần nữa kéo thân thể của cô vào ngực mình, mi anh nhướng lên chất vấn: “Tôi cũng không ăn thịt người, cô trốn cái gì?”

Hóa ra thủ trưởng đại nhân đi thị sát quân vụ vừa giá lâm. Trong lòng Lâm Tuyết hơi chua sót cười cười:  không ngờ anh tới kiểm tra thành tích huấn luyện của cô lại được chứng kiến màn khôi hài này.

Mạc Sở Hàn từ phía sau chạy tới, hắn chưa nói lời nào đã trực tiếp giơ tay bắt lấy cánh tay Lâm Tuyết  nhưng lại bị Lương Tuấn Đào ngăn trở.
Lương Tuấn Đào nhìn Mạc Sở Hàn đánh giá, tinh mâu hơi nhíu lại chất vấn: “Anh thuộc bộ phận nào?”

Mạc Sở Hàn tuấn tú  cúi chào Lương Tuấn Đào, ưỡn ngực kiêu căng, hắn không nói gì đưa kí hiệu bộ đội ra triển lãm.

“Thiếu tá dự bị bộ đội đặc  chủng Lục quân thuộc  Quân đội Trung Quốc.” Anh đọc xong kí hiệu của hắn, mắt vĩ giương lên tựa hồ có chút kinh ngạc: “Bộ đội đặc chủng có thể bổ nhiệm Thiếu tá là người câm điếc sao?”

“Phì!” Lưu Bắc Thành cười ra tiếng, các cảnh vệ và chiến sĩ khác đi theo cũng muốn cười nhưng không dám. Dù sao quân kỉ trong  quân đội cũng  nghiêm như núi, không có binh lính nào dám cười nhạo sĩ quan có cấp bậc cao hơn mình.

Sắc mặt Mạc Sở Hàn càng khó nhìn, hắn nhìn sĩ quan Thượng tá trước mắt định khiêu khích , trầm giọng nói: “Anh mới câm điếc!”

“Sao, không bị câm điếc à?” Lương Tuấn Đào như cười như không ngó qua hắn: “Vừa rồi tôi hỏi sao cậu không trả lời?”

Giờ phút này, Mạc Sở Hàn thực sự hối hận ngày đó trên đường sao không cho người đàn ông trước mặt nổ banh xác. Sau một lúc trầm mặc, giọng điệu hắn mới dịu lại giải thích: “Là tôi thất lễ rồi!”

Quan lớn một bậc đè chết người, huống chi quân hàm Lương Tuấn Đào so với hắn còn hơn tận hai cấp. Nói thế nào thì đây cũng là quân khu bộ đội dã chiến, ngay cả Mạc Sở Hàn hắn tuy có thể hô phong hoán vũ, đứng ở địa bàn người ta cũng nên biết điều một chút.

“Cậu là Thiếu ta huấn luyện bộ đội đặc chủng đúng không? Sao quy tắc đơn giản nhất cũng không biết?” Rốt cục Lương Tuấn Đào cũng giận tái mặt khiển trách: “Nói chuyện với sĩ quan cấp trên phải thêm hai từ ‘Báo cáo’ vào trước!”

Mạc Sở Hàn thiếu chút nữa nổi khùng, hắn cắn đứt cương nha mới đè nén được xúc động nhưng lại xé rách mặt nạ chỉ vào nữ nhân trong lòng Lương Tuấn Đào tức giận ra lệnh: “Buông cô ta ra!”

“Cô ta?” Anh cúi đầu nhìn người phụ nữ trước ngực mình cảm thấy được cô đã sợ run, sắc mặt anh không đổi hỏi lại hắn: “Vì sao?”

“Cô ta đánh người phụ nữ của tôi nên tôi muốn đưa cô ta về thẩm vấn!” Mạc Sở Hàn bước nhanh từng bước, lại động thủ muốn kéo Lâm Tuyết ra. Không biết tại sao khi thấy cô ở trong lòng  người đàn ông khác hắn lại xúc động muốn giết người. (ghen à ghen à?)

Lương Tuấn Đào nhanh như điện xẹt đưa tay chế trụ đánh úp lại Mạc Sở Hàn, anh lưu loát đưa thân thể xinh đẹp trong ngực mình tới phía  Lưu Bắc Thành bên cạnh, ra lệnh: “Chăm sóc cho cô ấy!”

“Dạ!”  Lưu Bắc Thành nghiêm túc đưa tay đỡ lấy. “Tập hợp đội hình” Một đám chiến sĩ tay cầm súng máy lập tức vây quanh Lâm Tuyết, bất kể kẻ nào cũng đừng nghĩ tới việc đến gần cô.
Phía bên kia, Lương Tuấn Đào đã muốn cùng Mạc Sở Hàn giao chiến, hai người vật lộn đánh nhau kịch liệt, thân thủ đều nhanh nhậy khiến  các chiến sĩ đứng xem bên cạnh liên tục trầm trồ khen ngợi.

Mạc Sở Hàn âm thầm kinh hãi, hắn không tưởng tượng được công phu của Lương Tuấn Đào lại tốt như vậy. Trước đây hắn vẫn nghĩ loại con ông cháu cha này chỉ ỷ lại vào quan hệ cha chú mới đạt được chức vụ trong quân đội, giờ phút này mới hiểu được hắn đã nghĩ sai hoàn toàn.
Cho dù đưa Đại tá bộ đội đặc chủng thiên chuy bách luyện (2) đến đây cũng khó có thể địch nổi Lương Tuấn Đào.

Mắt thấy Lương Tuấn Đào hữu chiến dũng mãnh, Mạc Sở Hàn đỡ trái hở phải lâm vào thế cực kì nguy hiểm, nhóm bộ đội đặc chủng bên này mất kiên nhẫn, nâng súng lên ngắm bắn Lương Tuấn Đào.

“Khốn kiếp, dám nổ súng!” Lưu Bắc Thành nhanh tay lẹ mắt đoạt lấy khẩu súng của một chiến sĩ hung hăng hướng về tên bộ đội đặc chủng định nổ súng kia, chỉ nghe “đoàng” một tiếng, họng súng hướng lên trời nhả khói.

Việc này nhất thời đã chọc giận tất cả chiến sĩ tại đây, bọn hò ùa lên, cùng giao đấu với bộ đội đặc chủng.

Bộ đội đặc chủng trong truyền thuyết một  người cũng địch nổi mười người bên ngoài. Truyền thuyết này có lẽ không nói quá nhưng hôm nay, kẻ bọn họ đụng độ lại là chiến sĩ Phi ưng đoàn được một tay Lương Tuấn Đào huấn luyện, so với bộ đội đặc chủng kém cỏi không nhiều.
“Dám đến địa bàn của Phi Ưng đoàn giương oai, hãy cho bọn họ nếm thử sự lợi hại của chúng ta đi!” Lưu Bắc Thành được người người ủng hộ chỉ huy các chiến sĩ Phi Ưng mãnh liệt tấn công bộ đội đặc chủng.

Thư Khả ở bên cạnh sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu, cô ta không tưởng tượng được Phi Ưng đoàn danh tiếng khắp thành phố lại đánh nhau với bộ đội đặc chủng vì một nữ binh nhì mới nhập ngũ.  Ở đây Lâm Tuyết có địa vị như thế nào? Cao lắm sao? Thượng tá Phi Ưng đoàn Lương Tuấn Đào lại động thủ với Mạc Sở Hàn vì cô ta, chẳng lẽ tiện nhân này thật sự đã mê hoặc được Lương Thượng tá …



(1)     tứ chi bách hài: tứ chi là tay chân, bách hài là trăm xương
(2)     thiên chuy bách luyện: rèn sắt, tôi lửa một trăm lần, ý muốn nói bền bỉ không bỏ cuộc, cho dù có lên núi đao xuống biển lửa bao nhiêu lâu cũng không từ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Quạ Trắng, Sabrina76, Tthuy_2203, Yến My, bichvan, conluanho, fifint, h20voyeudau, susu2012, tôm chiên xù, vuthuhang95, yuki_piano
     
Có bài mới 02.08.2013, 21:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Khúc dạo đầu Chương 11: Đánh hắn


“Đối với những kẻ thường xuyên tìm mình  gây phiền toái thậm chí khi dễ người của mình phải phải chuẩn bị cơ hội giáo huấn hắn một trận để cho hắn hiểu, cho hắn thấy rõ. Trong phạm vi pháp luật cho phép, cứ chỉnh đốn, cứ đánh hắn, khiến hắn vĩnh viễn nhớ kĩ: ngoại trừ cha ruột ra  không ai nuông chiều những tật xấu của hắn!”

------  Lương Tuấn Đào --- ----

***

Thư Khả càng nghĩ càng không cam lòng, chằm chằm nhìn các chiến sĩ đang vây quanh bảo vệ Lâm Tuyết, trong mắt cô ta bừng bừng ghen tị. Nhưng cô ta cũng không thể trơ mắt ngồi nhìn tình hình không ổn, cứ đánh tiếp như vậy, Mạc Sở Hàn sẽ không có kết cục tốt.

“Sở Hàn, đừng đánh nữa! Chúng ta đi thôi!” Thư Khả tiến lên, nghĩ muốn tách  hai nam nhân đang ẩu đả kia ra nhưng quyền phong như đao, quét tới sẽ trọng thương, cô ta không dám lại gần quá, chỉ sợ hãi đứng đó khuyên nhủ: “Lương Thượng tá, xin ngừng tay lại. Đây là hiểu lầm thôi.”

Lương Tuấn Đào ngay cả liếc mắt một cái cũng không nhìn đến Thư Khả, càng không có phản ứng gì, còn Sở Hàn đến tinh lực nói chuyện cũng không có, hắn đã sắp là bại tướng, nếu nói chuyện phân tâm một cái không cẩn thận sẽ bị đối thủ đánh ngã xuống đất.

Lâm Tuyết ngồi trên tảng đá, một tay đỡ mạn sườn, một tay gắt gao nắm chặt. Bên sườn đau đến mức cô ứa ra mồ hôi lạnh nhưng vẫn không rên một tiếng. Đôi mắt trong trẻo lạnh lùng quan sát hai người đàn ông đang quyết đấu, nhìn không ra trong lòng cô nghĩ cái gì.

Rốt cuộc, hơn mười tên bộ đội đặc chủng kiêu ngạo đều bị Phi Ưng đoàn tước khí giới, vài chục  khẩu súng dài ngắn giơ cao trên đầu bọn họ, tất cả đều mất đi bản lĩnh.

“Hắc!” Lương Tuấn Đào dồn sức đã chân một cú vừa lúc trúng bụng Mạc Sở Hàn, lực đạo dũng mãnh không gì sánh kịp. Truyền thuyết kể lại Lương Thượng tá từng đá vỡ bốn vò rượu dày như vậy có thể thấy được lực đá của anh đáng sợ đến đâu.

Mạc Sở Hàn phát ra một tiếng than nặng nề, thân hình anh tuấn cao to của hắn liền bay ra ngoài. “Rầm!” cả người ngã úp sấp mặt xuống cỏ.

“Sở Hàn!” Thư Khả kinh ngạc kêu lên vội vàng chạy tới gục trên người hắn khóc lớn: “Anh thế nào? A, trời ơi, anh chảy máu rồi!”

Mạc Sở Hàn há miệng liền phun ra một bụm máu, hắn xấu hổ muốn đứng dậy nhưng thân thể nhất thời không cử động được, hắn đẩy Thư Khả ra, với tay định rút súng.

Một bàn chân to đi giày quân sự dùng sức đá vào cổ tay đang tìm đến thắt lưng của Mạc Sở Hàn, sau đó chỉ thấy Lương Tuấn Đào ngồi xổm xuống trước mặt hắn.

“Đừng làm hại anh ấy, xin anh!” Thư Khả kéo kéo cánh tay Lương Tuấn Đào, nhăn đôi mày liễu điềm đạm đáng yêu, mắt trong trẻo rưng rưng năn nỉ: “Lương Thượng tá, xin anh đừng làm vị hôn phu của tôi bị thương.”

Lương Tuấn Đào thấy phản cảm trừng cô ta một cái khiển trách: “Cút ngay, tôi không đánh phụ nữ!”

Lập tức có hai binh lính đi tới, kéo Thư Khả như xách con gà con sang một bên. Thư Khả khóc thật sự thương tâm, đáng tiếc nam nhân nơi này giống như không biết thương hoa tiếc ngọc là gì.

Lương Tuấn Đào bước tới bên hông Mạc Sở Hàn, rút súng của hắn ra, chậm rãi mở chốt bảo hiểm lên đạn, sau đó anh dí họng súng lạnh như băng lên trán đối  phương.

“Tiểu tử, dám tới địa bàn của tôi đùa giỡn ra vẻ ta đây? Không phải đầu óc cậu bị hư rồi chứ?”
Lương Tuấn Đào dí họng súng vào đầu hắn, túc khởi anh mi, tựa hồ có chút nghi hoặc khó hiểu hỏi hắn.

Mạc Sở Hàn thở gấp gáp, sau một lúc lâu mới cả giận nói: “Anh biết tôi là ai không?”
“Chát!” Lương Tuấn Đào không khách khí giáng thẳng vào mặt hắn một cái tát, khuôn mặt tuấn tú của Mạc Sở Hàn nhất thời sưng lên.

Một chân khác của Lương Tuấn Đào giẫm lên ngực hắn, cơ hồ khiến hắn hộc máu lần nữa, lúc này anh nhìn thẳng vào Mạc Sở Hàn, khóe môi nhếch lên: “Nếu tôi đoán không sai, cậu là Mạc Sở Hàn con trai mới nhận của Lý tướng quân.”

“Anh nhận ra tôi?” Mạc Sở Hàn cắn răng giận dữ: “Còn không mau thả tôi ra …. Ách!”

Lương Tuấn Đào đá một cước đá vào ngực hắn, anh cười lạnh nói: “Năm đó tôi cũng là bộ đội đặc chủng từ đó ra, tôi coi Lý Tướng quân như thủ trưởng cũ của mình. Hôm nay nể mặt ông ấy, sẽ không làm khó cậu, đánh cậu một chút là xong việc.” Nói xong, anh liền buông lỏng chân đang đạp trên ngực hắn.

Mạc Sở Hàn hừ lạnh một tiếng nghĩ là sẽ không có việc gì. Nhưng chưa kịp đợi hắn giãy giụa bò dậy đã nghe thấy tiếng Lương Tuấn Đào trầm giọng ra lệnh cho các chiến sĩ: “Các cậu còn giật mình cái gì? Đánh hắn!”

***

Đối với những kẻ thường xuyên tìm mình  gây phiền toái thậm chí khi dễ người của mình phải chuẩn bị cơ hội giáo huấn hắn một trận, phải để cho hắn hiểu, cho hắn thấy rõ,. Trong phạm vi pháp luật cho phép, cứ chỉnh đốn hắn, cứ đánh hắn khiến hắn vĩnh viễn nhớ kĩ: ngoại trừ cha ruột, không ai nuông chiều những tật xấu của hắn.

Trên đường đến bệnh viện, Thượng tá đại nhân đã giáo huấn lý luận  cho văn thư của mình một phen. Dưới tay tướng mạnh không có binh hèn, binh lính của Lương Tuấn Đào đương nhiên không thể là kẻ yếu đuối bị khi dễ, bị khi dễ thì phải đòi lại gấp bội!

Lâm Tuyết ngồi im lặng lắng nghe, không phụ họa cũng không phản bác. Khi thấy Mạc Sở Hàn ẩu đả, cô cũng giữ vẻ mặt này.

Trong khi Thư Khả khóc la bi thảm, ánh mắt cô vẫn như cũ trong trẻo nhưng lạnh lùng bất chấp đau đớn cả người toàn là máu, cô không cười trên nỗi đau của người khác, cũng không đau lòng, giống như đã biến thành bức tượng vô cảm.

Không có kẻ nào xuyên qua được bề ngoài trong trẻo lạnh lùng ấy nhìn thấu được suy nghĩ từ đáy lòng cô, Lương Tuấn Đào cũng không hiểu được.

***

Má trái xương sụn bị tổn thương, lợi bị lỏng. Mạn sườn có hai xương bị nứt, đã băng bó tiêm thuốc giảm đau. Lòng bàn tay phải bị móng tay đâm chảy máu, phải dùng bông khử trùng rửa sạch miệng vết thương, dán miếng tiêu viêm lên.

Xử lý xong vết thương, một tiểu hộ sĩ đi tới nói: “Lương phó Viện trưởng đã tới.”

Lâm Tuyết lần đầu gặp bác của Lương Tuấn Đào -  Đại tá Lương Bội Văn cũng chính là phó Viện trưởng bệnh viện quân khu.

Lương Bội Văn, tên sao người vậy, bà  có phong thái nồng đậm của một  tri thức,  đeo chiếc kính gọng vàng, dáng vẻ ung dung đẹp đẽ quý phái, thoạt nhìn thật hòa ái dễ gần. Nhìn đám y sĩ vây quanh, bà lập tức đi về phía Lương Tuấn Đào, mở miệng hỏi: “Sao lại như vậy?”

Lương Tuấn Đào chỉ chỉ vết thương của Lâm Tuyết đã được xử lý trả lời: “Văn thư của cháu bị thương, bác tới xem cho cô ấy một chút đi.”

“A…” Ánh mắt Lương Bội Văn lúc này mới chuyển sang Lâm Tuyết, sau khi thấy rõ diện mạo cô, bà tự hồ có chút kinh ngạc “Cô, cô là …”

“Dì Lương.” Lâm Tuyết lễ phép đứng lên cung kính đáp lại: “Mẹ cháu là Hứa Tịnh Sơ.”

“À!” Lương Bội Văn giật mình thở dài nói: “Hóa ra là vậy.” Nói xong bà nhíu mày xem xét một bên mặt đang phồng lên của cô. “Ai làm chuyện này? Sao có thể ra tay nặng vậy với một cô gái?”
Lương Tuấn Đào nhíu mày, hừ nói: “Là một tên khốn kiếp chuyên thích đánh phụ nữ! Bác yên tâm, cái tên khốn kiếp ấy đã bị cháu đánh cho một trận không nhẹ.” Vừa nói hắn vừa nhìn Lâm Tuyết, xem biểu tình trên mặt cô thế nào.

Khuôn mặt thanh lệ của Lâm Tuyết vẫn thản nhiên, cũng không có dư thừa một chút biểu tình. Trừ giây phút bị Thư Khả chọc giận, trừ lúc đối mặt với Mạc Sở Hàn còn lại cô có thể khống chế tâm tình của mình rất tốt.

“Từ khi nào quân nhân lại trở nên dã man như vậy? Đánh một cô gái mềm yếu xinh đẹp thành ra thế này!” Lương Bội Văn lắc đầu lại hỏi bác sĩ vài câu mới biết Lâm Tuyết bị nứt hai cái xương sườn “Thương thế nặng như vậy, sao còn không nằm viện?”

“Không cần đâu ạ.” Lâm Tuyết thản nhiên nói “Chỉ là bị nứt xương thôi, cháu về quân khu điều dưỡng là được.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Quạ Trắng, Sabrina76, Tthuy_2203, bichvan, conluanho, fifint, halinh2501, susu2012, thienbang ruby, tôm chiên xù, vuthuhang95, xinmayco
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, conluanho, kpham75, Myhanh9868, thuyhang181290, thuyle87, Tiểu Xảo và 357 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.