Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 366 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 20.09.2018, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3487
Được thanks: 27373 lần
Điểm: 31.9
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 11 - Điểm: 36
Chương 11:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Máy bay nằm rạp bên vách núi, thân máy bay nghiêng nghiêng lộ ra một nửa, giống như con chim lớn bị thương, đang dằn vặt đau khổ bên bờ sống chết, bất cứ động đậy nho nhỏ nào cũng có thể khiến cho nó rơi xuống vực sâu vĩnh viễn không có khả năng khôi phục được.

Cô không dám kêu lên sợ hãi, bởi vì cả máy bay chỉ có một mình cô thoát hiểm, người còn lại một khi xao động, thân máy bay sẽ nghiêng xuống lăn xuống dưới tan xương nát thịt.

Giờ khắc này, cô quên mất người trên máy bay có thân phận gì, cô chỉ muốn để cho toàn bộ bọn họ bình an xuống đất! Thời điểm mấu chốt nhất, là bọn họ nhường hy vọng sống sót cho cô, để cho cô đi tuốt đằng trước, người phía sau chậm một giây khoảng cách gần thần chết thêm một bước. Bọn họ không la không gọi không náo loạn không ầm ĩ, yên tĩnh như vậy nhìn theo cô rời đi.

Trong cổ họng giống như có thứ gì đó chặn lại làm cô khó thở, trong lòng thật sự giống như có thứ gì đó bành trướng, gần như phá vỡ lồng ngực của cô, muốn phun ra.

Cố đè rung động trong lòng xuống, cô chậm rãi buông lỏng tay đang che miệng, dùng giọng nói khàn khàn khẽ nói: “Giữ vững vàng, bước chân phải nhẹ nhàng, xếp hàng đi!”

Hoắc Vân Phi lái máy bay, không có ai rõ ràng tình huống bây giờ hơn anh, anh thấy Đỗ Hâm Lôi nhanh chóng tỉnh táo lại, còn mở lời nhắc nhở bọn họ, khóe miệng không khỏi khẽ nhếch lên.

Khi một chân bước trên mặt đất, anh không khỏi thở ra một hơi, cuối cùng thoát hiểm! Còn sống thật tốt, có thể tận mắt nhìn thấy cục cưng của anh và cô ra đời, còn có… Quan trọng nhất là, nếu như anh chết rồi, người phụ nữ ngu xuẩn đáng chết này đoán chừng sẽ lập tức hợp lại với Triệu Bắc Thành, có chịu sinh đứa bé ra cho anh hay không còn không chắc chắn!

Cho nên –– anh không thể chết được!

Lòng thấp thỏm của Đỗ Hâm Lôi còn chưa rơi xuống, cô khẩn trương nắm chặt đôi tay bàn tay trắng như phấn, nhìn Hồng Khuê đi ra phía sau. die ennd kdan/le eequhyd onnn

Hồng Khuê là tâm phúc thân tín của Hoắc Vân Phi, trong nhóm vệ sĩ có địa vị cao nhất, anh ta đi theo phía sau Hoắc Vân Phi, những người khác phải đi theo phía sau anh ta.

“Người đàn bà ngu xuẩn, thiếu chút nữa bị em hại chết có biết không!” Hoắc Vân Phi sờ gương mặt bị đánh của mình, lúc này mới nhớ tới nổi giận, “Mẹ nó, tôi không phải chỉ nói Triệu Bắc Thành đôi câu, em người đàn bà ngu xuẩn này dám lấy bàn tay đánh tôi!”

Đỗ Hâm Lôi la hoảng lên: “A!”

“Gào quỷ gì vậy?” Chẳng lẽ mình đáng sợ như vậy, dạy cô đôi câu cũng khiến cho cô sợ đến như vậy?

Rất nhanh, anh biết nguyên nhân là gì! –– Hồng Khuê xuống máy bay thế mà lại khom lưng lấy tay túm chặt lấy cánh máy bay, cố gắng đẩy máy bay xuống vách đá.

Hoắc Vân Phi ngây ngốc, theo bản năng xông tới, một cước gạt Hồng Khuê ra, “Mẹ nó, có phải mày gặp quỷ chặn đầu rồi không!”

Máy bay bên vách núi vốn tràn đầy nguy cơ, trải qua lực lớn đẩy của Hồng Khuê, lần này cuối cùng không chịu được. Sườn máy bay chấn động, nghiêng về bên phía vách núi.

Một vệ sĩ tâm phúc tên là Lô Lập Hoàn theo phía sau nhảy xuống cầu thang, nhưng những người phía sau không có vận tốt như vậy, tiếng chửi rủa ồn ào lên.

Hoắc Vân Phi biết một khi máy bay nghiêng đi cũng không phải sức người có thể cứu vãn, anh cũng không phí công cứu giúp. Quay đầu, tròng mắt sắc bén liếc về phía Hồng Khuê, người này thế mà lại bưng súng chĩa về phía anh.

May mà anh không cứu máy bay bị nghiêng, nếu không lúc này đã bỏ mạng dưới họng súng đen ngòm của Hồng Khuê rồi.

Trên vách đá hoàn toàn trống trải, muốn rời đi hết sức khó khăn, rút súng đã không kịp nữa rồi. Thời khắc nguy cấp, anh chỉ có thể nhấn cơ quan trên mặt nhẫn ở ngón giữa tay phải.

Trong nhẫn có dấu một cây châm độc, dùng để phòng thân ở cự ly ngắn, phạm vi bắn không thể vượt qua năm mét. Cũng may tầm bắn của Hồng Khuê cách anh khoảng bốn mét, nếu đối phương kiên trì nổ súng không tránh ra, hai người chỉ có thể đồng quy vu tận.

Hồng Khuê đi theo bên người Hoắc  Vân Phi lâu như vậy dĩ nhiên biết phía trên châm độc bôi nọc độc của thất bộ xà *, kiến huyết phong hầu, cho dù trầy một chút da, trong mấy phút ngắn ngủi sẽ hô hấp suy kiệt tử vong! dfienddn lieqiudoon

(*) Thất bộ xà: Loại rắn cắn chết người trước khi bước được bảy bước

(**) Kiến huyết phong hầu: thấy máu là ngạt thở mà chết, chỉ độc tính cực mạnh.

Vì bảo vê tính mạng, anh buông tha cơ hội tốt nhất để bắn chết Hoắc Vân Phi, lắc mình tránh châm độc.

Hoắc Vân Phi thắng được thời gian quý giá, anh nhanh chóng rút súng ngắn bên hông ra, đồng thời vệ sĩ may mắn chạy trốn được ở bên cạnh anh cũng rút súng lục ra.

Chiếc máy bay kia từ từ trượt xuống vách đá, trong quá trình rơi xuống thỉnh thoảng sẽ đụng vào mỏm đá đột nhiên thò ra phát ra tiếng va chạm “Rầm! Rầm!” làm cho người ta rợn cả tóc gáy, toàn bộ người bên trong còn chưa kịp trốn ra ngoài cùng với máy bay tan xương nát thịt, mai táng nơi đáy vực.

Lô Lập Hoàn cuối cùng chạy trốn được số mạng sắc mặt xám trắng, mặc dù trong tay cầm súng, trong lúc nhất thời cũng có phần mất hồn mất vía. Nếu trễ một bước, anh sẽ giống như những người anh em kia, hài cốt không còn.

Hồng Khuê không hổ là lão giảo hoạt, khi anh lắc mình né tránh châm độc kia, cũng đã nghĩ xong đường lui và đối sách.

Anh biết một chiêu không thành công, tiếp theo Hoắc Vân Phi sẽ không để cho anh có cơ hội phản kích. Cho nên, khi né tránh châm độc, anh cố ý dịch nghiêng về phía Đỗ Hâm Lôi đang đứng yên.

Khi Hoắc Vân Phi đưa tay rút súng, Hồng Khuê đã thành công chạy tới bên cạnh Đỗ Hâm Lôi.

Bởi vì máy bay rơi vào vực sâu khiến cảm xúc của Đỗ Hâm Lôi chịu ảnh hưởng lớn, vốn không chú ý tới ý đồ của Hồng Khuê. Đợi đến khi cô phát giác được nguy hiểm, đã rơi vào bàn tay của Hồng Khuê.

Họng súng đen ngòm lạnh lẽo chĩa vào trán Đỗ Hâm Lôi, Hồng Khuê liến thoắng cười quái dị: “Người phụ nữ này mang thai đứa bé của tam thiếu, tôi không đành lòng giết cô ta!”

Tay Hoắc Vân Phi nâng súng lên dần dần hạ xuống, lạnh lùng liếc nhìn Hồng Khuê, hồi lâu, hỏi: “Người nào thu mua mày?”

Hồng Khuê theo anh nhiều năm, anh chưa từng hoài nghi cậu ta. Nếu không phải do tình huống bất ngờ ngày hôm nay, có lẽ nội gian này sẽ vĩnh viễn che giấu xuống đi

“Ha ha, người muốn tính mạng của mày có khối người!” Vết đao trên mặt Hồng Khuê có vẻ hung ác thêm, “Có người ra giá mạng của mày năm tỷ! Tao sống quá đủ cuộc sống tay sai bị hô tới quát lui, muốn cầm năm tỷ chu du thế giới!” die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Không tệ, có lý tưởng có chí hướng!” Hoắc Vân Phi không biến sắc ủng hộ, trên gương mặt tuấn tú thậm chí hiện lên nụ cười, “Hồng Khuê, mày quả nhiên không uổng công tao coi trọng và vun trồng!”

“Bớt nói năng quái gở với ông đây đi!” Hồng Khuê hung hăng chĩa vào trán Đỗ Hâm Lôi, điên cuồng kêu lớn, “Chuyện làm hỏng, một mạng cùi của ông đây cũng không bao nhiêu tiền, cùng lắm vào âm tào địa phủ, dù sao cũng có con đàn bà của mày theo cùng, cũng đáng!”

Hoắc Vân Phi nheo mắt ưng sắc bén lại, giọng nói lạnh lẽo: “Mày dám động đến cô ấy, tao bảo đảm khiến cho mày sống không bằng chết!”

“Ha ha ha, bớt dọa tao đi!” Vẻ mặt Hồng Khuê hung ác, nhe một hàm răng vàng khè ra, nói, “Tao đánh cuộc với mày! Đếm tới ba, mày không vứt súng trong tay xuống, tao lập tức bắn chết cô ta!”

Cảm xúc của Hồng Khuê kích động, anh biết kế hoạch ám sát Hoắc Vân Phi thất bại, khó thoát khỏi cái chết, nhưng anh lại không cam lòng như vậy. Trong lòng chỉ ôm một ý niệm, cùng lắm thì lôi kéo Đỗ Hâm Lôi làm đệm lưng.

“Tao đếm tới ba, cả hai đứa mày ném súng trong tay xuống, nếu không tao đảm bảo giết cô ta!” Hồng Khuê nóng nảy dùng cánh tay cường tráng ghì chặt cổ Đỗ Hâm Lôi, ép cô đi tới bên vách núi, “Một, hai…”

Hoắc Vân Phi ném ánh mắt về phía Lô Lập Hoàn bên cạnh, trầm giọng ra lệnh: “Ném súng!”

Lô Lập Hoàn rất không tình nguyện, cũng không thể không theo! Anh vứt bỏ súng trong tay.

“Ba!” Hồng Khuê đếm xong tiếng cuối cùng, chỉ thấy Hoắc Vân Phi buông lỏng bàn tay khớp xương rõ ràng, súng trong tay rơi xuống trên thảm cỏ, “Ha ha ha, thì ra Hoắc tam thiếu còn là một kẻ si tình khó có được! Lúc xuống máy bay mày để cho cô ta đi tuốt đằng trước, tao biết ngay tình cảm của mày với cô ta không tầm thường!”

Hoắc Vân Phi chậm rãi buông bàn tay đẹp mắt ra, khẩu súng ngắn nước Mỹ kiểu mới nhất rơi xuống, giống như chủ nhân của nó làm việc nghĩa không chùn bước.

Đầu Đỗ Hâm Lôi “Ầm” một tiếng vang, không dám tin nhìn về phía người đàn ông bên kia!

Anh, nhốt cô; anh, cướp đoạt lấy cô; anh, ở lằn ranh sống chết không chút do dự nhường hy vọng sống cho cô anh, vì tính mạng của cô, làm việc nghĩa không chùn bước buông tha tự vệ… Người đàn ông này, cô thật sự nhìn không hiểu!

Hồng Khuê hưng phấn đến hai mắt đỏ lên, thì ra anh khống chế người phụ nữ này thật sự trở thành lợi thế có thể uy hiếp Hoắc Vân Phi! Anh định giơ súng lên bắn chết Hoắc Vân Phi, nhưng anh sợ tốc độ bắn súng của anh không đủ nhanh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Diep bach, SầmPhuNhân, quynhpk
     

Có bài mới 22.09.2018, 16:27
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3487
Được thanks: 27373 lần
Điểm: 31.9
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 12 - Điểm: 37
Chương 12:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Có lẽ, một khi họng súng của anh di chuyển ra khỏi đầu Đỗ Hâm Lôi, không đợi anh điều chỉnh chính xác họng súng, Hoắc Vân Phi đã có thể một lần nữa rút ra một khẩu súng tới bắn chết anh.

Đi theo bên người Hoắc Vân Phi nhiều năm như vậy, anh đương nhiên biết cả người Hoắc Vân Phi đều có chỗ giấu súng, tuyệt đối không chỉ có một khẩu súng ngắn đơn giản như vậy.

Anh kéo theo Đỗ Hâm Lôi đi tới bên cạnh vách đá, Hồng Khuê dùng họng súng hung hăng chĩa vào đầu Đỗ Hâm Lôi, cắn răng ra lệnh cho Hoắc Vân Phi: “Mày nghe đây, tao đếm tới ba, hoặc mày nhảy xuống, hoặc tao và cô ta cùng nhảy xuống!”

Lô Lập Hoàn ở bên cạnh mắng, “Mẹ nó, Hồng Khuê mày điên rồi sao?”

Hoắc Vân Phi quát Lô Lập Hoàn giữ yên lặng, trong đầu anh đang nhanh chóng suy nghĩ đối sách, nhưng trên khuôn mặt tuấn tú vẫn không biến sắc, nhàn nhạt nhếch môi, hỏi, “Hồng Khuê, mày định cùng chết với người phụ nữ của tao sao?”

“Ha ha, chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu! Nếu Hoắc tam thiếu không nỡ chết, vậy Hồng Khuê tao có thể thay thế mày đi chết! Người đẹp này…” Anh túm lấy gương mặt của Đỗ Hâm Lôi, dâm tà cười to, “Đến âm phủ tao lại thoải mái hưởng thụ cô ta!”

Đỗ Hâm Lôi theo bản năng nhìn về phía Hoắc Vân Phi, ánh mắt anh đen tối, không thấy rõ cảm xúc ẩn giấu bên trong.

“Như thế nào? Nghĩ thông suốt chưa?” Hồng Khuê biết nếu như Hoắc Vân Phi không chết, anh vốn không đường để chạy. Dân liều mạng phóng tay một lần, cùng lắm thì anh và người phụ nữ Hoắc Vân Phi yêu thương nhất đồng quy vu tận, “Tao đếm đến ba, mày có thể không động, tao và cô ta cùng nhau nhảy xuống!”

Hoắc Vân Phi khoát tay áo, ý bảo Hồng Khuê không cần đếm. Hỏi anh ta, “Sau khi tao chết, mày có giết cô ấy không?” di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Sẽ không!” Hồng Khuê mừng rỡ trong lòng, người phụ nữ trong ngực này lại là pháp bảo trăm thử không sai, Hoắc Vân Phi nguyện ý vì cô ta đi tìm chết, “Cô ta xinh đẹp như vậy, tao đương nhiên không nỡ giết cô ta!”

“Được!” Hoắc Vân Phi hình như rất hài lòng với câu trả lời của Hồng Khuê, anh nghiêng người sang, mặt nhìn vách núi, mũi chân giẫm ngay mép. Nhìn vách núi cheo leo sâu thẳm, anh giống như hơi do dự, một tay theo bản năng sờ vào bên hông.

Đỗ Hâm Lôi thất thanh kêu: “Đừng nhảy!” Khớp xương khuỷu tay của cô hung hăng đánh về phía sau, vừa đúng đánh vào trên bụng Hồng Khuê.

Mắt Hồng Khuê chỉ nhìn chằm chằm vào Hoắc Vân Phi, vốn không nghĩ tới người phụ nữ kiềm chế chắc trong ngực lại đột nhiên công kích mình, hơn nữa lực công kích mạnh như thế. Bụng của anh bị một khuỷu tay hung hăng đánh tới, gần như hộc ra một ngụm máu tươi. Thân thể theo bản năng nghiêng về phía trước.

Đỗ Hâm Lôi được huấn luyện nghiêm chỉnh, là tay vật lộn có nghề trong quân đội. Một chiêu đầu thành công, dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội. Thừa dịp cơ hội Hồng Khuê bị một cùi chỏ của cô đánh đến thất điên bát đảo thân thể cuộn tròn nghiêng về phía trước, cô ném một cái qua vai xinh đẹp, hung hăng ném anh ta từ phía sau ra trước mặt.

“A a!” Hồng Khuê ngửa mặt lên trời, súng trong tay cũng bi ném ra rơi xuống vực sâu, từ xa xa truyền ra tiếng va chạm mơ hồ.

Hoắc Vân Phi giữ chặt cơ quan trên đai lưng, còn chưa kịp bắn châm độc trong lò xo giấu bên trong, chỉ thấy Hồng Khuê bị Đỗ Hâm Lôi hung hăng ném ngã trên đất.

Không đợi anh tiến lên, một cước của Đỗ Hâm Lôi đã giẫm lên cổ Hồng Khuê, mặt đẹp ngậm sương, tức giận nói: “Cặn bã, giẫm chết mày!”

Cổ họng là chỗ hiểm của con người, Hồng Khuê bị giẫm đến trợn mắt nhìn thẳng, thiếu chút nữa nghẹn chết tại chỗ.

“Giẫm chết mày! Giẫm chết mày! Đồ cặn bã!” Đỗ Hâm Lôi hung hăng giậm chân, Hồng Khuê đáng thương ngay cả kêu cũng không kêu ra được.

“Đừng giết chết anh ta! Lợi cho anh ta quá rồi!” Hoắc Vân Phi liền vội vàng tiến lên kéo người phụ nữ đang tức giận ra, sau đó túm chặt lấy Hồng Khuê sắp nghẹt thở.

Khóe miệng Hồng Khuê chảy xuống nước miếng dính theo bọt máu, tròng mắt tan rã, dáng vẻ giống như thần trí mơ hồ.

“Đừng giả bộ chết, tao biết rõ mày còn tỉnh táo!” Giọng Hoắc Vân Phi như băng lạnh, rét căm căm vang lên bên tai Hồng Khuê, “Thời gian cấp bách, đáng tiếc không có thời gian chậm rãi chơi với mày! Chỉ là cảnh cáo nhỏ mà thôi, giá cao khi phản bội tao, sẽ để cho mày nhớ đến khi chuyển thế đầu thai đời sau!” dieendaanleequuydonn

Tròng mắt vẩn đục của Hồng Khuê lập tức sáng rõ, tỏ vẻ hoảng sợ. Chết, không đáng sợ, đáng sợ là không chết lại còn rơi vào trong tay Hoắc Vân Phi, “Nhanh một súng bắn chết tao đi… Máy bay đuổi theo mày đến rồi!”

Nghe được tiếng máy bay quanh quẩn trên bầu trời, Hoắc Vân Phi ngay cả mí mắt cũng không nâng. Anh rút con dao Thụy Sĩ vẫn mang theo bên người ra, dứt khoát cắt đứt gân mạch tứ chi của Hồng Khuê, lại móc một túi da trâu nho nhỏ từ trên người, bên trong căng phồng, giống như có thứ gì đó đang ngọ nguậy.

“Đừng mà!” Hồng Khuê bị sợ đến giọng nói cũng thay đổi, khàn giọng cầu xin tha thứ, “Giết tao đi! Giết tao đi!”

Đỗ Hâm Lôi ở bên cạnh còn chưa hiểu rõ xảy ra chuyện gì, chỉ thấy Hoắc Vân Phi mở túi da trâu, đồng thời giữ chặt cằm Hồng Khuê, ép anh ta mở miệng. Từ trong túi da trâu bò ra rất nhiều con rắn nhỏ lớn chừng chiếc đũa, vượt lên trước bò vào trong miệng Hồng Khuê.

“Ở bên cạnh tao lâu như vậy, tin tưởng mày nhận ra con rắn cạp nong nhỏ này đi? Bọn chúng có độc, chỉ có điều độc tính phát tác chậm, cần một giờ mới có thể chết! Những tiểu bảo bối này cũng đói bụng lắm, trước khi mày tắt thở, mày phải cố gắng hưởng thụ tư vị bị bầy rắn gặm nhấm đi!” Hoắc Vân Phi nhét túi da trâu trống không lên trên người Hồng Khuê, sau đó tao nhã đứng dậy, vuốt vuốt nếp nhăn trên ống quần.

Trong miệng Hồng Khuê chui đầy rắn cạp nong nho nhỏ, bọn chúng theo cổ họng của anh ta chui vào trong bụng, gặm nuốt nội tạng ngon lành. Số còn lại không chui vào trong miệng, đang gặm cắn bên ngoài.

“A! A! A…” Tiếng thét chói tai cực kỳ thê thảm của Hồng Khuê vang vọng cả quả núi, liên tục không ngừng trong dãy núi, thật lâu không thôi, làm cho người ta dựng cả tóc gáy.

“A a a…” Đỗ Hâm Lôi thét chói tai theo, cô bị một màn ghê tởm sợ hãi trước mắt này dọa sợ, thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, thật sự ra ngoài ranh giới chịu đựng cuối cùng của cô. Cho dù một phát bắn chết Hồng Khuê, cô sẽ không nói gì, nhưng mà… Dùng con rắn nhỏ đói bụng tươi sống gặm cắn đến chết, thật sự quá tàn nhẫn, làm cho người ta tức lộn ruột!

Không đợi cô thét chói tai xong, thân thể được nâng bổng lên ôm lấy, cô rơi vào trong lồng ngực của Hoắc Vân Phi.

“Đi mau!” Theo một tiếng quát khẽ của Hoắc Vân Phi, Lô Lập Hoàn động tác nhanh nhẹn theo phía sau cùng nhau trốn phía sau mỏm núi. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Tiếng máy bay gầm rú càng lúc càng gần, vách đá cheo leo thế hiểm trở, lại có một mảnh nham thạch bằng phẳng, có thể để cho máy bay hạ xuống trượt đi. Dĩ nhiên, nếu muốn thành công hạ xuống, phi công cần kỹ thuật tinh sảo siêu phàm.

Khi Hoắc Vân Phi điều khiển máy bay hạ xuống, nếu như không phải Đỗ Hâm Lôi đánh anh một tát kia, cũng sẽ không biến thành nguy hiểm như vậy.

Máy bay trượt dọc theo chỗ Hoắc Vân Phi vừa hạ xuống, vững vàng dừng trên đỉnh núi bằng phẳng, cách vách núi chừng nửa mét.

Đỗ Hâm Lôi núp trong bóng tối bị Hoắc Vân Phi ở sau lưng che miệng, không thể phát ra bất cứ âm thanh gì. Khi cô nhìn thấy sĩ quan quân đội từ trên máy bay đi xuống là Triệu Bắc Thành, một đôi mắt như thu thủy lập tức trợn đến to nhất.

Bắc Thành, thật sự là anh! Cô không nhịn được nước mắt lưng tròng, định há miệng kêu to, miệng bị che, cô liền tức giận đánh một khuỷu tay về phía Hoắc Vân Phi ở sau lưng.

Mới vừa rồi cô chính là dùng chiêu này đối phó với Hồng Khuê, nhưng phương pháp tương tự dùng lần hai liền mất hiệu lực.

Hoắc Vân Phi khéo léo lắc mình tránh khỏi công kích của cô, kiềm chế chắc cánh tay của cô, cúi đầu nhỏ giọng nói bên tai cô “Đừng làm ra động tĩnh! Triệu Bắc Thành sẽ giết em!”

“…” Đỗ Hâm Lôi lập tức vô cùng phẫn nộ, con cầm thú này lại trắng trợn khích bác ly gián! Triệu Bắc Thành sao có thể giết cô? … Ặc, quan chỉ huy của lần hành động này quả nhiên là Triệu Bắc Thành, như vậy người ra lệnh bắn thủng bình xăng trên không trung quả nhiên là anh!

Là Bắc Thành để cho người ta bắn thủng bình xăng sao?  Đỗ Hâm Lôi mờ mịt. Chẳng lẽ anh… Anh thật sự muốn giết cô?

Đủ loại cảm xúc rối rắm phức tạp khuấy nhiễu cô, khiến cho cô mất hồn trong nháy mắt, hoàn toàn quên mất mình muốn xin hỗ trợ bên ngoài.

Triệu Bắc Thành đứng bên cạnh Hồng Khuê, cau mày quan sát Hồng Khuê đang bị rắn cạp nong nhỏ tàn nhẫn gặm nhấm, giống như đang nghiên cứu chuyện gì.

“Giết tôi đi! Cho tôi một phát!” Đây là nguyện vọng mãnh liệt nhất vào lúc này của Hồng Khuê, gân mạch tứ chi bị cắt đứt, hiện giờ anh đang gặp cực hình tàn nhẫn nhất thế gian này, chỉ cầu xin được chết.

Triệu Bắc Thành thờ ơ, anh nâng đôi mắt tuấn tú lên, nhìn ra xa chung quanh, giống như biết Hoắc Vân Phi đang giấu mình ở chỗ cách đây không xa. Nghĩ ngợi hồi lâu, anh hạ mệnh lệnh cho đồng đội: “Tập trung hỏa lực nổ núi, nổ Hoắc Vân Phi ra!”

Nói xong, anh đi về bên cạnh máy bay, chuẩn bị lên máy bay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Diep bach, Maimotminh, SầmPhuNhân, quynhpk
     
Có bài mới 24.09.2018, 11:03
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3487
Được thanks: 27373 lần
Điểm: 31.9
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 13 - Điểm: 36
Chương 13:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đỗ Hâm Lôi núp trong bóng tối chỉ cảm thấy tay chân lạnh lẽo, trợn mắt há hốc mồm. Hoắc Vân Phi đã buông bàn tay che miệng cô rồi, cô lại một lời cũng không nói ra được.

Mới vừa rồi Triệu Bắc Thành đã nói rõ ràng bên tai cô, anh nói để máy bay chiến đấu tập trung hỏa lực nổ núi, bởi vì anh thông quá mức độ vết thương bị rắn cắn trên người Hồng Khuê suy đoán ra Hoắc Vân Phi cũng không trốn xa, có lẽ đang giấu mình ở gần đó.

Anh không nhắc tới cô Đỗ Hâm Lôi, cũng không giống như biết cô và Hoắc Vân Phi ở chung một chỗ. Điều này sao có thể?

Trong lòng Đỗ Hâm Lôi rất loạn, bị đè nén đến khó chịu. Cho tới nay, cô luôn lòng không có tâm tư khác với Triệu Bắc Thành. Cho dù rơi vào trong tay Hoắc Vân Phi, lòng của cô cũng chưa bao giờ phản bội Triệu Bắc Thành.

Vì sao, Triệu Bắc Thành lại vô tình với cô như vậy?  Chẳng lẽ anh đã quên bọn họ đã từng yêu nhau sao?  Chẳng lẽ anh đã quên mất tình cảm với cô rồi sao?

Triệu Bắc Thành chậm rãi bước tới cầu thang máy bay, không có ý tứ quay đầu lại. Trên trời còn có ba chiếc máy bay chiến đấu đang lượn vòng, chỉ chờ chiếc máy bay chiến đấu của Triệu Bắc Thành chỉ huy cất cánh, bọn họ sẽ hợp lực san bằng ngọn núi này.

Cho dù Hoắc Vân Phi náu mình ở đâu, cũng sắp hài cốt không còn.

“Nợ nhân tình của anh, hiện giờ tôi trả lại cho anh!” Đỗ Hâm Lôi quay đầu lại, tròng mắt sang ngời nhìn chằm chằm Hoắc Vân Phi ở bên cạnh, dứt khoát kiên quyết nói, “Đợi lát nữa tôi giữa chặt Triệu Bắc Thành, anh đi nhanh đi!”

Đây là biện pháp chạy trốn duy nhất, nếu không bọn họ nhất định sẽ vùi thân dưới mảnh vụn nham thạch nơi sườn núi này.

Hoắc Vân Nhìn nhìn cô thật sâu, giống như đang ngẫm nghĩ có cần thả cô ra ngoài không.

Đỗ Hâm Lôi đã không kịp đợi anh ân chuẩn, cô đẩy anh ra, cũng bước nhanh ra ngoài.

Lô Lập Hoàn nâng súng lên chĩa về phía Đỗ Hâm Lôi, ánh mắt lại nhìn về phía Hoắc Vân Phi.

Hoắc Vân Phi mím môi mỏng lại, chân mày nhíu chặt, tròng mắt ưng sắc bén nhìn chăm chú vào bóng hình nhỏ bé dần đi xa, cuối cùng hạ quyết tâm, “Chúng ta đi!”

Lô Lập Hoàn hiểu ý, nhân cơ hội Đỗ Hâm Lôi ra ngoài giữ chân Triệu Bắc Thành, đi theo phía sau Hoắc Vân Phi, nhanh chóng lẻn vào trong bụi cỏ rậm rạp phía sau vách núi.

Cuối cùng ngoái đầu nhìn lại, Hoắc Vân Phi đã không thấy được bóng dáng Đỗ Hâm Lôi,  biểu hiện trên mặt phức tạp nhìn không thấu cảm xúc chân thật. Cuối cùng, anh vẫn quay đầu đi, không chút do dự rời đi.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Triệu Bắc Thành!” Đỗ Hâm Lôi đi nhanh ra ngoài, cao giọng kêu Triệu Bắc Thành đã chuẩn bị vào cửa cabin.

Thân thể tráng kiện của Triệu Bắc Thành run lên, giống như không tin, anh xoay người nhìn lại, nhìn thấy bóng hình xinh đẹp làm anh ngày nhớ đêm mong, “Hâm Lôi!” Anh dùng tốc độ nhanh nhất chạy xuống bậc thang, không tự chủ được chạy về phía Đỗ Hâm Lôi.

Người yêu xa cách dùng tốc độ cực nhanh ôm lấy nhau, nhiệt độ và mùi vị quen thuộc khiến cho bọn họ cảm thấy như cách một đời. die nda nle equ ydo nn

“Bắc Thành!” Mềm giọng nỉ non, không còn căm tức nữa.

“Hâm Lôi!” Không tiếng động nghẹn ngào, uất ức khổ sở.

“Em cho rằng sẽ không còn được gặp lại anh nữa!” Đỗ Hâm Lôi ôm thật chặt cổ của anh, giống như sợ hơi lỏng buông tay, anh sẽ biến mất không thấy nữa.

Triệu Bắc Thành nhắm đôi mắt tuấn tú lại, ngực phập phồng kịch liệt. Đột nhiên, anh đẩy Đỗ Hâm Lôi ra.

Đỗ Hâm Lôi không ngờ anh sẽ như vậy, trong lúc nhất thời hơi kinh ngạc giật mình.

“Chúng ta…” Bằng thời gian nhanh nhất Triệu Bắc Thành khôi phục lại bình tĩnh, trầm giọng nói, “Chúng ta nhanh tới máy bay, nhất định phải nổ chết Hoắc Vân Phi, không để cho anh ta chạy thoát!”

Chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh xuyên thẳng từ sống lưng thẩm thấu tận ngọn tóc, cả người cô lạnh lẽo. Một hồi lâu, lắp bắp hỏi, “Anh biết em ngồi chung một chiếc máy bay với Hoắc Vân Phi?”

Thấy ánh mắt khiếp sợ của Đỗ Hâm Lôi, Triệu Bắc Thành do dự trong chốc lát, nhưng anh nhanh chóng xoay người, ra lệnh với chiến sĩ bên cạnh: “Áp giải cô ấy lên máy bay! Động tác phải nhanh!”

Hôm nay, anh thề phải nổ Hoắc Vân Phi thành bụi, không chết không thôi!

Đỗ Hâm Lôi còn đắm chìm trong khiếp sợ chưa tỉnh lại! Anh không phủ nhận lời của cô, thì ra anh thật sự sớm biết cô và Hoắc Vân Phi ngồi chung máy bay, nhưng anh vẫn ra lệnh cho người bắn thủng bình xăng máy bay, hiện giờ lại định tập hợp ba chiếc máy bay chiến đấu còn lại dùng hỏa lực nổ tung đỉnh núi này thành đống hoang tàn san thành đất bằng.

Nếu cô không kịp thời đi ra, đương nhiên có thể chôn  theo Hoắc Vân Phi!

Triệu Bắc Thành biết rất rõ ràng, anh thế mà lại không bận tâm đến an toàn của cô.

Có hai chiến sĩ đi tới, ngược lại không ra tay với Đỗ Hâm Lôi, dùng giọng điệu không cho từ chối nói với cô: “Liên trưởng Đỗ, mời lên máy bay, đây là mệnh lệnh của đoàn trưởng Triệu!” d1en d4nl 3q21y d0n

Đỗ Hâm Lôi gật đầu một cái, tỏ ý hiểu rõ. Cô đi nhanh mấy bước, dẫm lên bậc thang đi vào cabin, đuổi theo Triệu Bắc Thành.

Triệu Bắc Thành cảm thấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Đỗ Hâm Lôi cầm lấy bàn tay to của anh, thân thể cường tráng cứng đờ, muốn hất tay cô ra lại không hạ quyết tâm được.

Hâm Lôi, Hâm Lôi anh thích nhất! Nếu có thể, anh cam nguyện nâng cô trong lòng bàn tay cưng chiều! Nhưng mà… Cô phản bội tình yêu của bọn họ, phản bội anh!

Nhớ tới Đỗ Hâm Lôi cười tươi như hoa ở bên cạnh Hoắc Vân Phi, lòng anh liền như đao khuấy. Tấm hình kia còn bị anh giữ trong áo bên người, thường xuyên nhắc nhở mình, tình yêu là một lời nói dối to lớn, đã sớm không còn tồn tại.

“Triệu Bắc Thành!” Đỗ Hâm Lôi thấy anh không quay đầu lại, cũng không đáp lại cô, rõ ràng lạnh nhạt và xa cách cô. Lòng của cô, lạnh hơn.

Triệu Bắc Thành không hất tay của cô ra, cũng không trả lời cô, chỉ mặc cho cô nắm mà thôi, anh ra lệnh cho các chiến sĩ mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, để phi công chuẩn bị sẵn sàng cất cánh.

Từ đầu đến cuối, ánh mắt của anh đều không muốn nhìn thẳng vào mắt Đỗ Hâm Lôi, anh biết cô rất thông minh, sẽ nhanh chóng hiểu được anh đã từng sinh ra ý tưởng muốn để cho cô chôn theo Hoắc Vân Phi. Nhưng anh không có đường lui! Hiện giờ chấp nhất duy nhất của anh chính là nổ chết Hoắc Vân Phi, tuyệt đối không để cho người đàn ông này chạy trốn lần nữa.

Đỗ Hâm Lôi cười chua xót, một giây sau, cô rút súng lục từ bên hông Triệu Bắc Thành ra chĩa vào gáy của cô, lạnh giọng cảnh cáo: “Đừng động!”

Ai cũng không ngờ Đỗ Hâm Lôi thế mà lại chĩa súng về phía Triệu Bắc Thành, tất cả các chiến sĩ đều có phần phản ứng không kịp.

Triệu Bắc Thành vừa giận vừa sợ, anh đảo mắt nhìn chăm chú vào cô gái bên cạnh, khàn giọng hỏi, “Em đây là có ý gì?”

“Ý của em rất đơn giản, không cho nổ núi!” Đỗ Hâm Lôi gạt chốt, ánh mắt bén nhọn, “Nếu không anh và em đồng quy vu tận!” dinendian.lơqid]on

“Em nói cái gì?” Triệu Bắc Thành quả thật muốn điên rồi! “Em muốn cùng anh đồng quy vu tận?”

“Đúng vậy!” Đỗ Hâm Lôi nén lệ cười cười, “Không phải anh muốn để cho em chết sao? Một mình em đi quá cô độc, muốn kéo theo anh cùng làm bạn!”

“Anh không có!” Triệu Bắc Thành không ngờ cô sắc bén như thế, trực tiếp vạch trần tâm bệnh của anh, anh theo bản năng biện luận vì mình, lại thiếu tự tin, “Anh không muốn để cho em chết! Anh chỉ muốn giết Hoắc Vân Phi!”

“Đủ rồi!” Đỗ Hâm Lôi không muốn nghe anh ngụy biện, trong tròng mắt sáng trong veo tràn đầy thất vọng và đau lòng, “Triệu Bắc Thành, anh là đàn ông phải dám làm dám chịu! Tại sao không thể quang minh chính đại nói cho em biết, anh ghét bỏ em bị Hoắc Vân Phi làm bẩn, muốn nhân cơ hội diệt trừ em!”

“Không phải! Anh không có!” Triệu Bắc Thành mất khống chế quát lên, “Anh không bởi vì em bị làm bẩn mà ghét bỏ em, không có!”

Lòng, thật đau! Anh nên nói nội tâm phức tạp vi diệu của anh cho cô như thế nào? Phải làm như thế nào để nói ra tình cảm rối rắm vừa hận vừa yêu của anh đối với cô?

“Anh thay đổi!” Đỗ Hâm Lôi lầm bầm tự nói, “Anh không còn yêu em nữa!”

Nếu anh vẫn còn yêu cô, tuyệt đối sẽ không có chuyện biết rõ cô và Hoắc Vân Phi ngồi chung một chiếc máy bay mà còn ra lệnh cho người bắn thủng bình xăng; nếu anh vẫn còn yêu cô, tuyệt đối sẽ không có chuyện biết rõ cô và Hoắc Vân Phi ở chung một chỗ, còn để cho ba chiếc máy bay chiến đấu kết hợp với anh oanh tạc ngọn núi này!

Anh trăm phương ngàn kế muốn đẩy cô vào chỗ chết! Nếu đến bây giờ còn tin tưởng anh yêu cô, mới là ngu không ai bằng.

Trong lòng Triệu Bắc Thành tâm niệm không thể để cho Hoắc Vân Phi chạy thoát, bỏ qua cơ hội này về sau muốn tính mạng của Hoắc Vân Phi càng thêm không có khả năng, “Còn ngây người ra đó làm gì? Cô ấy tình nguyện nổ súng cứ để cho cô ấy nổ súng là được! Các cậu thi hành mệnh lệnh, máy bay lập tức cất cánh, đồng tâm hiệp lực với ba chiếc máy bay chiến đấu khác oanh tạc ngọn núi này!”

“Mấy người ai dám động đến!” Đỗ Hâm Lôi không kiềm chế được cảm xúc nã một phát súng lên vai Triệu Bắc Thành, một lần nữa đè họng súng lên trên trán anh, thét to, “Đừng ép tôi, tôi thật sự sẽ đồng quy vu tận với anh ta!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Diep bach
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 366 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Celinebui, Hana93 và 108 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết chưa HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 429 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2431 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 946 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 900 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster lêu lêu
ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.