Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Tôi yêu nhân dân tệ - Trùng Tiền Hữu Điểu

 
Có bài mới 05.06.2013, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 412
Được thanks: 1586 lần
Điểm: 23.65
Có bài mới [Hiện đại] Tôi yêu nhân dân tệ - Trùng Tiền Hữu Điểu - Điểm: 10
Tôi yêu nhân dân tệ
images
(tks bạn mèomỡ đả làm giùm poster)

Tác già: Trùng Tiền Hữu Điểu

Convert: diendanlequydon.com (ngocquynh520)

Beta: Myu

Editor: pé Đơ

Tình trạng: hoàn - 44 chương

Thể loại: hài, sủng, HE


Giới thiệu:

Đây là một câu chuyện về tấn công và phản công.

Phiên bản thô tục:

Mặc cho nàng dâu nhỏ cúi đầu xoan xoắn ngón tay thưa thưa dạ dạ nói: “Anh đồng ý với em có được không?”

Lông mày của Ngôn đại nhân vẫn nhướng thật cao: “Vì sao anh phải đồng ý với em?”

“Anh đồng ý với em, em sẽ rất rất vui vẻ!” Nàng dâu nhỏ níu quần áo của Ngôn đại nhân, vội vàng nói.

Ngôn đại nhân năng cằm của nàng dâu lên, xấu xa nói: “Anh là thương nhân, nên em phải khiến anh vui vẻ trước, anh mới có thể làm em vui vẻ.”

Nghe vậy, gương mặt nhỏ nhắn của nàng dâu lập tức đỏ bừng, mặc cho Ngôn đại nhân giày xéo chà đạp.

Phiên bản con buôn:

Nhân dân tệ: Anh yêu em không?

Máy kiểm tiền:….

Nhân dân tệ:….mau nói anh yêu em!

Máy kiểm tiền: Anh yêu…RMB (RMB:nhân dân tệ_Đơn vị tiền tệ Trung Quốc).

Nhân dân tệ:….Anh yêu nhân dân tệ! hay là yêu em?!

Máy kiểm tiền:….Yêu cả hai.

Nhân dân tệ giận dữ: Anh chỉ có thể chọn một!

Máy kiểm tiền: Ngoan, đừng so đo với thứ tầm thường như thế, hơn nữa nhân dân tệ còn liên lục mất giá.

Hai tay Nhân dân tệ siết chặt thành nắm đấm, vô cùng kích động chờ đợi sự khích lệ của người yêu….nhưng trải qua sự thử thách của năm tháng, cô lại càng càng xinh đẹp như hoa, khéo hiểu lòng người, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở!

Máy kiểm tiền ho khan vài tiếng: ….mặc dù em đã không đáng một đồng, nhưng anh vẫn sẽ không vứt bỏ em.

Nhân dân tệ giận dữ, nhưng những lời tiếp theo lại khiến cô lâng lâng trên tận chính tầng mây.

“Bởi vì em chính là----nhân dân tệ của anh.”



Truyện chỉ được đăng duy nhất tại diendanlequydon.com vs WP cá nhân (e hèm níu có update _ _!)
Truyện được làm với mục đích giải trí và tặng sinh nhật bạn Sing (8/8) ^^ mong mọi người đọc vui vẻ, đừng hối truyện, lâu lâu sẽ có 1c :D


Mục lục:



Đã sửa bởi TT.MinhDung lúc 01.03.2014, 20:53, lần sửa thứ 48.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.06.2013, 21:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 412
Được thanks: 1586 lần
Điểm: 23.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tôi yêu nhân dân tệ - Trùng Tiền Hữu Điểu - Điểm: 39
@@ đây là bản đã beta lại :D, các nàng thông cảm nhé :)) :))

Chương 1:

Mười tám năm nay, trong mắt người lớn tôi là đứa trẻ thông minh hiểu chuyện,  trong mắt thầy cô giáo là một học sinh lễ phép dịu dàng ít nói, trong mắt bạn học là một nữ sinh trầm lặng điềm tĩnh, nhưng ở trong mắt một người, tôi lại bị xé mất cái áo văn minh, lộ ra bản chất cầm thú |||_|||. Người này chính là đồng đảng của tôi, Liễu Lam Lam.

Liễu Lam Lam nói, cho dù là ai chỉ cần ở dưới ‘hỏa nhãn kim tinh’ sáng rực như tia X quang của cô ấy cũng sẽ lộ nguyên hình. Mà nguyên hình của tôi chính là một kẻ bại hoại, lưu manh giả danh trí thức trong ngoài không đồng nhất, xấu xa đến tận xương tủy nhưng có chết vẫn không chịu thừa nhận, mà làm việc thì kích động không nghĩ đến hậu quà, chỉ số IQ bẩm sinh thì chưa phát triển, càng ngày càng lười nhác khờ khạo…..những lời ở trên tôi kiên quyết không thừa nhận, Phật nói không thể đề cao chí khí của người khác mà hạ uy phong của bản thân.

So (vì thế), sự cố bắt đầu.

Lần đầu tiên tôi gặp Ngôn Siêu Kế là ở phòng giáo vụ của trường học. Vì sao tôi ở đó ư? Bởi vì tôi đánh nhau. Sự kiện này khiến cho nhiều thầy cô giáo hoảng hốt đến rơi vỡ mắt kính, bởi vì bình thường tôi coi như cũng là một nữ sinh lễ phép dịu dàng ít nói, gần ba năm qua ở trường trung học này căn bản không có làm chuyện gì khiến thầy cô giáo bận tâm. Ai ngờ lúc sắp đến kỳ thi tốt nghiệp trung học lại lòi ra một sự cố như vậy? Cho nên các thầy cô giáo khăng khăng cho rằng đây là vấn đề của một đương sự khác.

“Ngôn Tô Kính! Mỗi ngày em gây chuyện còn chưa đủ? Bây giờ còn bắt nạt cả nữ sinh! Em, em có muốn hoàn toàn xéo khỏi cái trường này không!” Giáo viên chủ nhiệm giận dữ trừng mắt nhìn một cậu thiếu niên nhuộm tóc năm màu sáu sắc.

“Con mẹ nó, ông đây đã nói không có bắt nạt cô ta! Ông đây xem thường việc bắt nạn con gái!” Cậu thiếu niên căm giận mắng. gương mặt trắng ngần có vài vết bần bầm tím, hơn nữa lại nằm ngay gần viền mắt.

“Là đàn ông thì phải dám làm dám chịu, Ngôn Tô Kính rốt cuộc em có phải đàn ông không!” Giáo sư Giáp căm giận bất bình.

“Ông đây là đàn ông----“

“Tốt, cậu ta đã thừa nhận cậu ta bắt nạt bạn học.” Giáo sư Ất quyết đoán khẳng định. _ _!

“Mẹ nó! Ông đây không có, cô ta đánh ông đây thành ra thế này, các người còn nói tôi bắt nạt cô ta?! Con mắt của các người bị đại bác nổ tung rồi phải không!” Ngôn Tô Kính bị tức giận đến muốn trực tiếp bóp chết đám người ngu si ở trước mặt, ánh mắt phẫn nộ bắn về phía tôi đang lặng lẽ cúi đầu.

Tôi cảm nhận được ánh mắt tràn ngập phẫn hận của Ngôn Tô Kính, ngẩng phắt đầu lên dùng ngón tay ra hiệu với hắn, ngón tay cái chốc xuống.

Hừ, tên ngu ngốc* này, thích trừng thì trừng đi, dù sao mắt của anh cũng không phải Tiểu Lý Phi Đao, đến đi đến đi.
(*Nguyên văn là xỏa 13: một kiểu viết lóng của các bạn Trung, nghĩa là xỏa B ám chỉ đối phương là kẻ ngốc.)

Trên đầu Ngôn Tô Kính quả thực có thể bốc khói rồi. Trong con ngươi màu đỏ tươi của hắn viết mấy chữ: cô xong đởi, xong đời rồi!

Ha ha ha, đúng là buồn cười, tôi thấy người sắp xong đời là anh mới đúng.

“Ngôn Tô Kính! Thu cái ánh mắt trắng trợn của em lại mau, có thầy giáo ở đây em còn muốn bắt nạt người ta! Em đúng là không coi ai ra gì mà, bây giờ em lập tức lập tức gọi phụ huynh đến trường!”

Xong đời rồi nhá~Đây là tình huống ‘có trăm miệng cũng không biện bạch được’ trong truyền thuyết sao? A..haha…

“Con mẹ nó, một đám ngu đần.” Ngôn Tô Kính cúi đầu mắng một câu, đi ra ngoài gọi điện thoại cho chú nhỏ của mình.

“Xin hỏi Thầy, em có thể đi chưa?” Tôi khéo léo hỏi thầy.

“A, Minh Bích à em chờ một chút được không, để cho phụ huynh của Ngôn Tô Kính đến đây, em có thể làm chứng cho thầy chứ?”

“Dạ được, thưa thầy.”

Mặc dù ngoài miệng đồng ý với thầy giáco, nhưng trong lòng lại âm thầm rầu rĩ. Tôi chứng minh cái gì đây, Ngôn Tô Kính thực sự bị tôi đánh thành như vậy, hơn nữa có phụ huynh nào không đau lòng con cái của mình chứ. Nhưng mà tôi không ngờ Giáo sư lại có thể đứng về phía tôi, xem Ngôn Tô Kính quả nhiên là tên bại hoại ”phân người phân chim bả đậu hủ”. Lại dám ức hiếp vợ yêu Liễu Lam Lam nhà tôi, đùa giỡn với tình cảm của vợ tôi, tội này phải phạt. Cho nên tôi chỉ thay trời hành đạo, không tính là làm xằng làm bậy. Tôi thầm cổ vũ mình, cho mình thêm chút dũng khí để đối mặt với phụ huynh của Ngôn Tô Kính.

“Chú của em sẽ đến ngay.” Nói xong, Ngôn Tô Kính liền hung dữ trợn mắt nhìn tôi.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, mắt phải của tôi lại không ngừng giật.

Đây là dấu hiệu gì? Trái phúc phải họa----f***, là tai họa! nói vậy nơi này không nên ở lâu, phải lập tức rời đi.

“Giáo sư em nhớ ra rồi! Mẹ em bảo em hôm nay tan học phải về nhà ngay, có việc gấp.” Trên mặt tôi ghi rõ“Mau để em đi đi.”


“Không sao, bây giờ tôi gọi điện thoại cho mẹ em.” Giáo sư Ất rất là am hiểu lòng người móc từ trong túi áo trước ngực ra chiếc điện thoại di động Nokia lỗi thời nguyên thủy nhất, hí mắt bắt đầu tìm kiếm cách thức liên lạc của nhà tôi.

Không phải chứ? Một cuộc điện thoại thì còn gì nữa, còn không trực tiếp làm bại lộ sao. Đến lúc đó chắc chắn các thầy sẽ cảm thấy nữ sinh này thích nói dối, mà nữ sinh thích nói dối chắc chắn không phải đứa trẻ ngoan, mà đứa trẻ không ngoan đánh nhau với đứa trẻ hư, tiếp theo sẽ liên tưởng đến mức độ chân thực của sự việc lần này….không được không được tuyệt đối không được!

“Thầy ơi thầy ơi! Đừng gọi.” tôi kích động la lớn, nhào lên nắm lấy ngón tay cái sắp ấn xuống nút gọi của giáo sư.

Các thầy cô lập tức nghi hoặc nhìn tôi.

Đúng là tự đập đá vào chân mà, tôi cười ngây ngô vài tiếng mà trong lòng phiền muộn vô kể: “Thầy ơi…mẹ em sẽ biết chuyện em đánh nhau mất….mặc dù em không có đánh anh ta, nhưng chỉ cần em có liên quan một chút xíu, về nhà em sẽ bị mẹ em đánh chết, thật đó! Mẹ em rất ghét đánh nhau…”

Thì ra là thế, các thầy cô hiểu ngay, gật gật đầu. Đồng thời Ngôn Tô Kính cũng tỏ vẻ đã hiểu?

Tôi nheo mắt lại, tên này hiểu hiểu cái bíp (từ từ cấm trẻ em =))], anh ta muốn làm gì đây….

Lúc này, cửa đột ngột bị đẩy ra.

“Xin chào mọi người.” Một giọng nói hùng hồn vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người, bao gồm cả tôi.

Người đàn ông mặc bộ âu phục màu đen, bộ âu phục càng tôn lên dáng người cao gầy của anh ta. Dưới mái tóc đen dài nửa phân là gương mặt cương nghị lạnh lùng không một nụ cười. Cặp mắt kính nằm gọn trên sống mũi cao thẳng che khuất vẻ xa cách nhàn nhạt trong con ngươi tối đen trong suốt: “Xin hỏi có phải Tô Kính lại gây thêm phiền phức gì cho mọi người không.”

“Đâu có đâu có, là chúng tôi gây thêm phiền toái cho ngài, khiến ngài phải đặc biệt đi một chuyến.” Các thầy cô cười ha hả.

Anh ta mấp máy đôi môi mỏng, khiến người ta không nhìn ra vui giận: “Đúng là tôi phải đặc biệt đến một chuyến.” Ý là: các người thực sự rất phiền toái.

Các thầy cô 囧, đây rõ ràng là lời xã giao thôi mà, sao lại thẳng thừng như vậy chứ.

Yên lặng như tờ, không khí hiện trường hạ xuống đến mức thấp nhất. Xem ra khí thế của người này không chỉ mạnh mẽ bình thường.

Anh ta yên lặng quan sát những người xunh quanh một lượt, ánh mắt dừng lại trên người tôi thêm một giây, cuối cùng rơi vào trên mặt thằng cháu nhà mình, hơi nhíu mày.

Cực phẩm, đúng là cực phẩm nha.

Khoảnh khắc nhìn thấy Ngôn Siêu Kế, trong đầu tôi chỉ còn lại hai chữ này, sau đó rơi vào trong giấc mơ viển vông vô hạn, không cách nào tự kiềm chế.

Nếu anh chàng cực phẩm này là của tôi thì tốt biết bao à nha à nha. Nhìn cánh tay thật dài kia tựa như có thể ôm lấy thật nhiều tôi, nhìn đôi chân thật dài kia tựa như có thể đá ngã ngàn ngàn vạn vạn tôi, thật là dài….

Tích tắc tích tắc….thởi gian hồng hộc chạy qua, đám lão quạ lão chim vẫn đang nghẹn ngào.

Trong mắt anh ta lộ vẻ mất kiên nhân: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lúc này chúng quạ chim mới nhao nhao tỉnh ngộ rồi lại không ai dám lên tiếng.

Thấy thế, Ngôn Tô Kính lập tức kêu oan: “Chú, bọn họ xử oan, bảo con bắt nạt con bé kia!”

“Vậy con có bắt nạt à.” Anh ta liếc tôi một cái, khiến trái tim tôi lỡ một nhịp.

“Bắt nạt cái bíp, bộ dạng đáng buồn thê thê thảm thảm này của con đều do con bé đó ban cho đấy! Làm sao lại trở thành con bắt nạt cô ta được, chú phải phân xử cho con.”

Nghe vậy, khóe môi anh ta như có như không khẽ nhếch lên: “Vậy sao.”

“Đúng vậy đấy đúng vậy đấy đúng vậy đấy đúng vậy đấy….” Ngôn Tô Kính lặp lại như một chuỗi tuần hoàn vô hạn.

Anh ta lạnh lùng trợn mắt liếc Ngôn Tô Kính, giọng Ngôn Tô Kính lập tức im bặt, ngay cả cái rắm cũng không dám thả.

Sự thật không phải như thế, đứng tin lời cậu ta nói…….đám thầy cô hò hét torng lòng.

Ngôn Siêu Kế thong thả dạo bước đến trước mặt tôi.

Các thầy cô hò hét trong lòng: Trò Nhậm Minh Bích, cơ hội cá mặn trở mình của em đến rồi đây! Nhất định phải nắm chắc, rửa sạch oan ức cho bản thân đi!

………………..

Tôi cúi đầu, như nữ sinh bé bỏng thẹn thùng, nhưng đâu ai biết trong đầu óc tôi đang mơ tưởng viển vong về một vài hình ảnh bỉ ổi như sau.

Tôi dùng móng vuốt nâng gương mặt xinh đẹp của anh lên, cười ha ha dâm đãng, sau đó chu miệng để lại nước bọt trên làn môi mềm mại của mỹ nhân.

Tôi đẩy mỹ nhân ngã xuống đất, xé sạch quần áo của mỹ nhân, cười nham hiểm hô hô, rồi sau đó như Sói đói khát bổ nhào vào Cừu…

“Em đang cười gì?”

“Em lôi chú của Ngôn Tô Kính ra #@%$.....”

Lời này vừa thốt ra.

Mọi người đều khiếp sợ há to miệng, không dám tin nhìn về phía tôi.

Mà anh ta dường như không hề tức giận, ngược lại rất thích thú tiếp tục hỏi tôi đó là ý gì!

“Nghĩa là anh ấy người của em!” Dứt lời, tôi hả hê ngẩng đầu lên nhìn mọi người.

Một giây, hai giây, ba giây…

Nụ cười trên khóe môi của tôi cứng đờ, đờ đẫn nhìn sự giật mình kinh ngạc tràn ngập trong mắt anh ta.

“Bây giờ tôi mới biết----“ Ngôn Siêu Kế cười như không cười với tôi, chậm rãi nói: “Thì ra tôi là người của em.”


Đã sửa bởi TT.MinhDung lúc 19.06.2013, 22:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.06.2013, 22:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 412
Được thanks: 1586 lần
Điểm: 23.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tôi yêu nhân dân tệ - Trùng Tiền Hữu Điểu - Điểm: 45
do ss myu bận nên mình sẽ post trước ^^ có gì mình sẽ post bản beta sau :D truyện dừng lâu quá là không được mà ^^ mọi người thông cảm

Chương 2:

Lung la lung lay về đến nhà, tôi vẫn chìm thật sâu trong nỗi ân hận bị đã kích, cho đến ngay cả sắc mặt u ám khác thường mẹ già tôi cũng không chú ý đến.

“Con, về, rồi.” giọng mẹ già như truyền đến từ địa ngục.

Tôi vừa định trả lời, ngước mắt lại bị gương mặt hung dữ của mẹ già làm hoảng sợ: “Mẹ…mẹ sao…sao vậy…?” Chẳng lẻ phẩu thuật thẫm mĩ thất bại rồi hả? phẩu thuật thẩm mĩ thất bại có thể sửa lại mà, thất bại nữa lại sửa, còn thất bại còn sửa….mãi cho đến khi thành công thì thôi! Nhưng mà cũng không cần nhìn con gái thân thân thân thân ái như vậy….buổi tối sẽ bị dọa tè ra giường….

“Con vẫn còn biết mẹ là mẹ của con? Ha ha ha..”

Tôi hoảng sợ nhìn gương mặt của mẹ già bởi vì cười ha hả mà vặn vẹo, cơ thể bắt đầu run rẩy, chẳng lẻ mẹ đa biết….

Bỗng dưng mẹ già ngừng cười, lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm, nhìn chằm chằm đến nổi tôi dựng tóc gáy: “Biết mình phạm lỗi chưa?”

F***! Xem ra thực sự tên khốn nạn nào đã tố cáo tôi rồi! Ngôn Tô Kính, anh nha chính là đồ ‘hỗn cầu bì cầu thí cầu’ (bồn cầu chứa hỗn hợp phân _ _!tạm dịch là thế bạn nào biết thì chỉ mình nhé)!

“Dạ biết, dạ biết!” tôi luôn miệng vâng vâng. Trong lòng tiếp tục ngầm oán thầm Ngôn Tô Kính. Tiểu nhân đê tiện! cư nhiên đâm thọc, lớn tuổi rồi cũng không biết xấu hổ, không phải chỉ đùa giỡn với chú của anh ta một chút xíu trên ngôn ngữ thôi sao, đến mức phải hãm hại tôi thế này ư, mặt người dạ thú! Không bằng cầm thú! Không bằng heo chó! Cả phân bọ cũng không bằng! =…=

“Nói.”

“Con không nên…đánh nhau.”

“Còn có?”

“Còn có?" Tôi nghi hoặc một lúc, ngay sau đó vẻ mặt căm phẫn. F***! Ngôn Tô Kính sẽ không nói cả cái đó chứ?

“Con cho rằng bảo Thầy đừng nói cho mẹ chuyện con đánh nhau, là có thể ‘man thiên quá hải’ (lừa dối, giấu diềm) được sao?” Trong ánh mắt mẹ già nhìn tôi tràn ngập khinh thường.

Cũng may cũng may, tôi âm thầm thở dài nhẹ nhỏm một hơi, cười lấy lòng nói: “Chính là…con còn không phải sợ mẹ lo lắng mà.” nếu như bị mẹ biết tôi nói ra những lời hùng tráng ‘Kinh Thiên Địa Khiếp Thần Sâu’ như vậy với chú của Ngôn Tô Kính, chắc chắn không thể không lột da của tôi.

“Dẹp chuyện đó đi, đối với hình phạt do con đánh nhau, mẹ đã quyết định xong.”

Hình phạt….quả nhiên. Nhớ đến lần trước đánh nhau với Cổn Tài nhà bên cạnh, kết quả bị mẹ già nhốt ngoài cửa ba ngày ba đêm, ngày ngày đêm đêm cùng tên Cổn Tài kia đưa mắt nhìn nhau, nó ăn gì thì tôi ăn cái đó, nó ngủ gì tôi cũng ngủ cái đó…..quả thật so với ăn mày còn thảm hơn! Ách, đúng vậy, vị Cổn Tài này chính là một con dog, soil yellow dog (chó đốm vàng).

Hình phạt lần này là cái gì…thôi! Cùng lắm thì tôi lang thang trên đường phố, ăn gió nằm sương, chính thức gia nhập Cái Bang!

“Con đến làm việc vặt ở nhà đối phương, thời hạn một tháng.”

Hả? làm việc vặt? ha, tôi nghe nhầm ư?

“Con không có nghe lầm, hơn nữa hôm nay liền cút đi cho mẹ.”

Mụ nội nó! Bây giờ tôi hoàn toàn có thể khẳng định, tôi là nhặt được! thử hỏi, trên đời này có cha mẹ nào lại đối xử với con cái của chính mình như vậy aaaaa, lại bảo tôi đi vào trong nhà kẻ thù không đội trời chung làm việc vặt!!! đó còn không bằng để tôi đi đập vào tường!

Nếu mà nói đập vào tường không đau, tôi nhất định không chút do dự nghênh tường mà đập, nhưng mà đập vào tưởng vừa đau đớn lại vừa không được sống, mà tôi lại sợ đau lại càng quý trọng mạng sống, cho nên lúc này tôi đang đứng ở----trước cửa nhà họ Ngôn.

Hôm nay rốt cuộc thấy được khu nhà cao cấp trong truyền thuyết, so với hình ảnh trong phim chỉ có hơn chứ không kém nha. Nói đi nói lại, nhà của Ngôn Tô Kính hắn đúng là có nhiều tiền sao? mượn cái cửa lớn này mà nói, không biết so với cửa nhà tôi lớn gấp mấy trăm lớn. (_ _!)

So ra, tôi chính là một kẻ nghèo hèn từ đầu đến đuôi à nha. Quá tức giận, thật là làm cho người ta tức giận, thật là khiến người Địa Cầu tức giận rồi!

Thả tay xuống nhấn chuông cửa. tôi quyết định không cho kẻ địch xem thường, kiên quyết không cho kẻ địch cơ hội chê cười tối! muốn để tôi cúi đầu nhận thua nộp vũ khí đầu hàng, không có cửa đâu. Tôi là có phẩm chất, rất rất phẩm chất, bất kì ai so phẩm chất với tôi kém hơn.

Tôi cực kì khinh thường hướng về phía cửa “Hừ - Phụt” một ngụm, cực kì tự nhiên kéo hành lý xoay người rời đi.

Trong một quán cà phê.

Tôi ngồi an ổn tại chỗ, hai tay đặt trên đầu gối không ngừng xoắn lại xoắn, vẻ mặt bi phẫn.

Quả nhiên con người đúng là không nên làm chuyện xấu, đặc biệt là tôi. Một giây trước vừa làm chuyện xấu, một giây sau báo ứng đến rồi.

Lúc ấy, khi phỉ nhổ xong nhà của Ngôn Tô Kính trong lòng tôi vui sướng biết bao nhiêu, cảm giác so với XXOO còn sướng hơn! Nhưng lúc tôi vừa xoay người, tức khắc lệ rơi đầy mặt.

Một người đàn ông từ trong chiếc xe bảnh bao ló đầu ra, vẻ mặt thích thú khác lạ nhìn tôi.

Người đàn ông này là---chú nhỏ của Ngôn Tô Kính.

1, 2, 3…. Tôi 囧 rồi, lập tức quay lại chỗ phỉ nhổ nước bọt lau mạnh mẽ.

Anh cầm ly nước lên thong thả uống một ngụm, đặt xuống, liếc nhìn tôi một cái.

“….thật xin lỗi.”

“49.”

“Tôi đây lặp lại lần nữa, 50 lần, anh liền tha thứ cho tôi được không?” Tôi đáng thương tội nghiệp nhìn anh ta.

Môi mỏng khẽ mở, giọng điệu lười biếng: “Vì sao?”

F***, đàn ông gì nhỏ mọn như vậy a, tính toan chi li. Quả nhiên, là chú của Ngôn Tô Kính cũng không có gì tốt, không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa!

“Anh thật sự không tha thứ?” tôi nheo mắt lại, giọng nói mang theo chút lưu manh hỏi.

Anh không có trả lời, chỉ là hơi hơi nhếch môi, dường như trong mắt hiện lên một chút ý cười.

Tôi nổi giận, bởi vì trong mắt tôi, vẻ mặt của anh ta chắc chắn là đang cười nhạo tôi!

“Nói cho anh biết, anh tha thứ cũng được, không tha thứ cũng được, dù sao chị đây sống nhiều năm không tim không phổi như vậy, hẳn sẽ không vì sự tha thứ hay không tha thứ của người khác mà ăn ngủ không yên!”

Lúc này đến lượt anh ta nheo mắt lại, vẻ mặt mang theo nét nghiêm nghị, đôi con ngươi sắc bén càn quét trên người tôi.

Tôi bị anh nhìn đến dựng tóc gáy, không khỏi vỗ mạnh cái bàn, cho mình thêm can đảm.

Khí thế, ở loại trường hợp nghiêm túc này khí thế là tuyệt đối không thể để đối phương áp đảo!

Nhưng, mọi người trong quán cà phê lại dồn dập ném cho tôi ánh mắt khinh bỉ kì quái, mà sắc mặt anh ta thì xanh mét.

Tôi rầu rĩ, này sai lầm rồi sao? không phải anh ta nên bị khí thế mạnh mẽ của tôi làm khiếp sợ sao, chẳng lẻ sức lực chưa đủ? Nghĩ đến có lẻ đúng như vậy, sức lực chưa đủ!

Bỗng dưng, tôi dũng cảm bốn mắt giao nhau với hắn, 0,1 giây…0,2 giây…0,3 giây….má ơi, thật là ánh mắt đáng sợ!

Đối mặt không đến một giây, tôi bắt đầu sụp đổ, da đầu tê dại.

Không, không thể chịu thua! Tôi nhéo mạnh đùi mình một cái.

Nhìn thấy động tác mờ ám của tôi, trong mắt anh ta lướt nhanh qua một tia cười nhạo.

Không, tôi không nhịn được, tôi không muốn tiếp tục kéo dài cách đối xử không phải của con người này.

Tôi hít một hơi thật sâu, tụ khí ở đan điền(vùng dưới rốn) |||_|||, tích tụ công lực toàn thân, vỗ mạnh lên bàn!

……

Haha! Anh ta ngây ngẩn cả người! anh ta bị tôi dọa sợ rồi!

Sự thật chứng minh một chưởng trước đó quả thật sức lực không đủ, tôi bây giờ chính là sử dụng toàn bộ sức mạnh, còn sợ không trấn áp được cái dạng người nhỏ nhoi này! Tôi thầm đắc ý nghĩ, nhưng mà, tay của tôi----con mẹ nó, muốn đứt! ôi mẹ của tôi, đau chết mất…

Đây chính là cảm giác đau mà vui sướng trong truyền thuyết đi.
…..

Thực ra không chỉ Ngôn Siêu Kế sửng sốt, tất cả mọi người trong quán cà phê đều ngây ngẩn cả người, kinh ngạc nhìn kẻ điên kia đang hung bạo vỗ vỡ cái mặt bàn.

Chợt có thứ gì đó nhẹ nhàng đến gần tôi, sức lực thật nghiêm túc sợ chọc giận tôi, kết cục sẽ đáng thương như cái bàn.

“Vị này…Phiền…phiền ngài đừng…lớn tiếng ồn ào…” Nhân viên phục vụ run run rẩy rẩy chỉ vào bảng cấm ở phía sau lưng tôi, lắp bắp nói: “Ngoài ra….ngài đập vỡ bàn ăn…là đặc biệt dặt mua từ nước Đức…trị giá năm vạn…phiền ngài lát nữa thanh toán…”

Sửng sốt, tôi hoa hoa lệ lệ sửng sốt.

Phụt ha ha---

Ngôn Siêu Kế không thể kiềm nén cười to ra tiếng.

Tôi 囧, suy bại cuối đầu. năm vạn? tôi lấy đâu ra năm vạn a a. Bây giờ tôi là Cô bé lọ lem đang bị mẹ nuôi ác độc đuổi ra khỏi nhà, không có Bạch Mã hoàng tử đến nghĩ cách giúp tôi, chỉ có thể đối diện với người đàn ông như ‘bà đồng già’(bà tám) cười ha hả coi tôi như trò cười.

Cuối cùng tiếng cười cũng ngừng, trên mặt anh vẫn mang theo ý cười, đứng lên nói với tôi.

“Tôi phải đi.”

Đi?! Sao anh có thể đi…anh đi rôi tôi làm sao bây giờ! Ai giúp tôi đến tiền! cho dù không giúp tôi đến tiền…cũng phải cho tôi mượn tiền bồi thường nha!

Tôi nghĩ lúc này trong mắt tôi nhất định tràn ngập sự tuyệt vọng, hai mắt trừng lớn nhìn anh ta nhắc chân, tao nhã bước ra bước đầu tiên.

Tôi bằng bất cứ giá nào---“Anh không thể đi!”

“À? Vì sao tôi không thể đi?”

Tôi gấp gáp giống như con kiến bò trên chảo nóng muốn tìm từ ngữ, đúng rồi!

“Bởi vì là anh dẫn tôi đến đây, tôi đánh hư cái bàn anh cũng có một nữa trách nhiêm!”

Anh ta vuốt cằm như có điều suy nghĩ: “Cô nói vậy, hình như cũng có chút hợp lý.”

ừ ừ, tôi vội vàng gật gật đầu, không phải có chút hợp lí, mà lá cực kí hợp lí!

Anh cười đến vô hại: “Nhưng tôi không có bảo cô đập cái bàn!”

Nghe vậy, tôi hoảng sợ nhìn anh ta, vội vàng muốn mở miệng nói gì đó, lại nghe thấy anh ta nói: “Nhưng mà thấy cô có phần đáng yêu như vậy, tồi sẽ thay cô bồi thường….”

Tôi liền vô cùng kích động, đang định xông tới hô to ‘vạn tuế’. Xem ra nhà họ Ngôn cũng tồn tại người tốt…..quá cảm----

“Một nửa.”

Hả?

Hai cánh tay dang ra dừng lại giữa không trung, miệng tôi mở lớn, đầu óc trống rỗng. Ai có thể nói cho tôi biết, ‘một nửa’ này là có ý gì?

Nhìn thấu nghi vấn của tôi, anh ta cười tít mắt nói: “Không sai chứ, cô nói cô đánh hư cái bàn có một nửa trách nhiệm là của tôi, tôi đây sẽ bồi thường một nửa.”

F***, trên thế giới này làm sao có tồn tại một loại sinh vật cực kì độc ác giống thế này?

Tôi muốn thu lại câu nói trước đó, nhà họ Ngôn không tồn tại người tốt, người trước mắt này lại càng là một tên Đại Ác Nhân, cho tôi một cục kẹo, sau đó lại hung hăng tát tôi một cái!

Quả nhiên cánh rừng lớn chẳng nhửng chim gì cũng có, còn có ‘điểu nhân’ (tiếng chữi)! hiện tại nên làm cái gì bây giờ, cứ như vậy mà để tên cầm thú này trở về? nhưng mà tôi không cam tâm a a, tôi không muốn vì không có tiền mà bị đánh hội đồng nha nha, tôi không muốn vì không có tiền mà bị bắt lại nha nha…..

Hay là…có thể giả vờ đáng thương để lừa gạt sự cảm thông của người này…Ừ! Không sai, Phật nói trên thế giới không có người hoàn toàn là tốt, cũng không có người hoàn toàn là xầu.(Phật: lời nầy không phải xuất phát từ miệng bổn tọa) |||_|||.

“Anh—anh đẹp trai, anh có thể xem như không có nghe thấy ‘một nửa’ trong lời của em không?” Tôi nước mắt lưng tròng cắn ngón tay.

“Ngôn Siêu Kế.”

Nghiệm Sao Cơ(máy kiểm tiền)*…..Há? tôi sửng sốt một hồi, mới nhận ra anh ta nói đến tên của anh ta, vội vàng lấy lòng nói: “Nghiệm ca, tên của ngài quả thật rất hay rất khỏe rất mạnh mẽ! vừa nghe là biết ngài là người đại phú đại quý, cuộc sống định sẵn tiền tài như nước…ngài có thể thương xót thương cảm cho em không, em bị mẹ đuổi ra khỏi cửa nhà, bây giờ trên người không một đồng lẻ loi một mình, hic hic…” Tôi lấy hai tay che mặt, che mặt khóc nức nở.

*Nghiêm sa cơ và Ngôn siêu kế phát âm giống nhau…khó trách bạn ý nghe nhầm.

Thật ra tôi đang khinh bỉ. Nghiêm Sao Cơ, hừ! thật sự là cái tên thô tục quê mùa ngột ngạt, so với sự tầm thường của tôi hoàn toàn gấp một ngàn một vạn lần. Hạ Ha, Nghiêm Sao Cơ, tôi quyết định thay ánh trăng cười nhạo anh, vĩnh vĩnh viễn viễn cười nhạo anh.

Đương nhiên nếu anh cứu giúp tôi, tôi sẽ vĩnh vĩnh viễn viễn biết ơn anh.

“A?”

Nhìn thấy dáng vẻ có hứng thú của anh ta, tôi âm thầm kích động, bắt đầu nổi lên hứng thú chuẩn bị thêm mắm thêm muối nói bản thân mình vô cùng đáng thương, vô cùng thê thảm, vô cùng bi thương….nhất định phải chiếm được sự cảm thông của anh ta! nhất định phải!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Patriotpgm, Thảo trang và 103 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 98, 99, 100

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

11 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182



Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 351 điểm để mua Cặp đôi cherry
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 3648 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 3473 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.