Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Sủng phi bướng bỉnh của vương gia - Mễ Lộ Lộ

 
Có bài mới 28.05.2013, 19:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.01.2013, 22:47
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 369 lần
Điểm: 10.99
Có bài mới Re: (Cổ đại) Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia - Mễ Lộ Lộ (H) - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1.2:

Bất chợt, cửa gỗ mà hắn tựa lưng vào bỗng mở ra, một người mặc nam trang màu trà chuẩn bị lén lút chạy ra.

Hắn chú ý nhìn lên, nam nhân này thật ra là nữ giả nam trang, thấy ngoài cửa có khách không mời mà đến, mắt nàng trợn lên, cái miệng nhỏ cũng mở to ra, chuẩn bị lớn tiếng kêu người.

Nhưng là một lúc sau, cái miệng nhỏ nhắn liền ngoan ngoãn khép lại. Nếu nàng lớn tiếng kêu thì chẳng phải bị người ta phát hiện trốn ra ngoài chơi sao?

Nàng tỉ mỉ nhìn cả người đầy máu của nam nhân trước mặt, hình dáng kia nàng chưa từng gặp qua.

""Đừng, đừng kêu! Nếu không, nếu không ta giết chết ngươi. . . . . ." Hắn cơ hồ đã chống đỡ không nổi, nhưng trong miệng còn nói ra lời uy hiếp.

Nàng bất mãn phồng má. Tên xú nam nhân này lại dám đe doạ nàng! Cô gái mất hứng  đá đá thân thể hắn, phát hiện hắn căn bản không cách nào nhúc nhích, nguyên lai là một con con cọp giấy, trông khá mà không dùng được!

"Hừ, ta sẽ đi tìm cha ta cùng ta đại ca, nói ngươi là Hái Hoa Đại Đạo, bọn họ nhất định sẽ đem ngươi chặt làm trăm mảnh!" Nàng mất hứng nói, chỉ là lời vừa ra khỏi miệng, bước chân lại chần chờ.

Nếu như nàng đi gọi cứu binh, như vậy nàng muốn chuồn êm ra cửa chuyện, không phải lộ ra sơ hở sao? Như vậy, ngày sau muốn ra ngoài lại càng thêm khó khăn.

Haiz! Nàng suy nghĩ trong chốc lát, nhìn nam tửnằm dưới đất , cuối cùng kéo hắn tiến gian phòng ở bên trong rồi đóng cửa gỗ  lại.

Nhìn hắn tướng mạo tuấn mỹ,  xiêm áo cũng là hàng thượng đẳng, thoạt nhìn như chính phái nhân sĩ, nhưng vì sao trên người nhưng đều là vết thương?

Nàng năm nay mười hai tuổi, dáng người xinh xắn như một con gấu bông, nghiêng đầu nhìn nam nhân trọng thương, thấy trên bả vai hắn không ngừng chảy ra máu tươi, nàng không đành lòng, chỉ đành dành hết hơi sức để nâng hắn lên giường nghĩ ngơi.

Nàng xoay người đi đến chậu nước lấy khăn, dùng kéo cắt bỏ lớp y phục đã dính đầy máu tươi, lau sạch sẽ vết thương trên vai sau đó bôi Kim Sang Dược lên.

"Ưmh!" Hắn rên lên một tiếng, trên miệng nhất thời có thêm một cái tay nhỏ bé.

Đừng kêu, đừng kêu!" con gấu bông khẩn trương nói, "Ngươi la lên sẽ có phiền toái đó!" Nếu như cha cùng đại ca tới, sợ rằng nam nhân này sẽ bị chặt làm trăm mảnh, dù sao nàng thiên kim tiểu thư, không có bất kỳ nam nhân xa lạ có thể bước vào trong phòng của nàng.

Nam tử nằm ở trên giường nàng, bởi vì đau đớn mà bất tỉnh đi, trong phòng chỉ còn lại hô hấp của hắn, cùng với tiếng lòng nhảy loạn của nàng.... ...... ...... ...... ......

Hắn, năm nay mười bảy tuổi, là tiểu Vương Gia của Đức phủ thân Vương .

Bởi vì bị người xấu làm hại, trong vương phủ trên trăm mạng người trong một đêm đều bị hỏa hoạn giết chết, cha của hắn mẹ cũng không thể may mắn thoát nạn.

Mà hắn, Lãnh Thanh Phách, trở thành huyết mạch duy nhất còn sống của Đức phủ thân Vương.

Khi hắn lần nữa mở mắt ra thì phát hiện mình ở trong một căn phòng xa lạ ,phù dung trướng màu hồng rũ xuống, hắn nằm trên cái giường tràn đầy mùi thơm.

Thân thể của hắn giống như bị tảng đá lớn đè ép, căn bản không cách nào nhúc nhích, chỉ cần vừa động, sẽ chạm đến  vết thương trên vai, cái này giống như tê liệt  đau đớn, làm hắn toàn thân cũng cảm thấy nóng. . . . . .. .

Khát quá. Hắn nheo con mắt, nhìn về bên ngoài trướng, trong phòng tựa hồ không có ai.
Hồi tưởng lại lúc bất tỉnh nháy mắt kia, hắn tựa hồ nhìn thấy một tiểu nam hài. . . . . . Không, hẳn là tiểu cô nương, bởi vì nàng hay nói tới nói lui, tỉ mỉ non nớt , hiển nhiên là một tiếu cô nương xinh đẹp.

Hắn vẫn còn ở trong tiêu cục sao? Là nàng cứu hắn sao?

Khi  trong đầu hắn đầy nghi vấn , bên trong phòng đồng thời xuất hiện một bóng dáng nhỏ nhắn, nàng đầu tiên là rón ra rón rén đi tới trước giường, tiếp liền vươn tay nâng phù dung trướng.

Mà hắn lập tức nhắm mắt lại, giả bộ còn chưa tỉnh.

Hùng Bảo Bảo lúc này đã thay cho nam trang ra, khôi phục bộ dáng nữ nhi, nàng mặc quần áo màu xanh dương , tóc dài tùy ý trở thành hai cái bím tóc, nhìn rất thanh thuần đáng yêu.

Một đôi mắt tròn nhanh như chớp nhìn hắn, cuối cùng, nàng để chén thuốc vào bên cạnh, thưởng thức diện mạo hắn.

"Ai, ngươi cũng hôn mê hai ngày rồi, thế nào còn chưa có tỉnh lại nha?" Nàng đưa ra đầu ngón tay bướng bỉnh, đâm đâm gương mặt của hắn.

Da thịt của hắn không thô tháo giống ca ca Hùng Phách của nàng, diện mạo cũng tuấn mỹ hơn rất nhiều, nhất là thời điểm ngủ say, dịu dàng tựa như con nít. . . . . .

Cùng với Đại Hùng ca ca tục tằng vừa thô lỗ hoàn toàn bất đồng!

Ai, dáng dấp hắn thật là đẹp mắt. Hùng Bảo Bảo nháy mắt mấy cái, mười hai tuổi, nàng đã phân biệt được diện mạo nam nhân đẹp hay không rồi.

"Mẹ ta kể, chờ ta lớn hơn chút nữa, sẽ gả chonam nhân Hãn Châu Thành." Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn lầm bầm lầu bầu, "Nhưng là ta không hiểu nha, tại sao cô nương lớn lên nhất định phải lập gia đình? Ta à, ta không muốn lập gia đình, ta muốn giống đại ca ta, thừa kế tiêu cục, chẳng những sẽ không bị người khác xem thường, còn có thể du sơn ngoạn thủy khắp nơi, làm một hiệp nữ tự do tự tại!"

Một lúc lâu, thấy nam nhân trên giường không có động tĩnh, nàng bưng chén thuốc đặt ở bên cạnh lên.

"Ta mới vừa len lén đi đến phòng bếp , vừa lúc có một sư huynh bị thương, phía sau đang nấu thuốc." Nàng múc một muỗng thuốc thổi nguội đưa tới bên miệng hắn.

Thấy hắn vẫn chưa tỉnh, nàng phồng má, tức giận dùng sức nặn miệng của hắn, đổ nước thuốc vào.
Thình lình , hắn bị sặc nước thuốc, hai mắt mở ra.

"Khụ, khụ. . . . . ." Hắn sặc đến cơ hồ chảy ra nước mắt.

"Thật tốt quá, ngươi đã tỉnh!" Nàng đem thuốc trong tay đưa cho hắn."Tự ngươi uống đi!"

"Ngươi muốn sặc chết ta sao?" Hắn tức giận mở miệng, thanh âm không còn hơi sức.

Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn, đối với nam nhân kiêu ngạo yếu mệnh này nói: "Nếu như mà ta không có ra tay cứu ngươi, ngươi cũng chết ở cửa phòng ta a!"

Khư! Nơi nào tốt không nằm, lại cố tình chọn ở bên ngoài gian phòng của nàng. Nếu không phải đêm đó nàng đã nữ giả nam trang chuẩn bị ra cửa, sợ cha cùng đại ca phát hiện, nếu không nàng không cần cứu hắn một mạng đấy!

Hừ, cũng tại hắn, hại nàng không có cách nào đi hội chùa xem náo nhiệt.
Hiện tại cái xú nam nhân này còn dám  phát cáu với nàng , cũng không biết nàng là ân nhân cứu mạng của hắn!

Nàng quyết nâng môi mềm mại,mang theo một đôi mắt to tràn đầy oán giận. Nàng tựa như một cái đầm trong suốt  nước hồ, dễ dàng có thể nhìn thấu tâm sự của nàng.

Lãnh Thanh Phách mặc dù còn là một thiếu niên, nhưng từ nhỏ  trong quan trường ngươi lừa ta gạt, đối mặt với những chuyện đã xảy ra, vừa nhìn liền biết nàng sinh trưởng hoàn cảnh đơn thuần.

Ngươi là ai?" Nàng nháy mắt, tò mò hỏi.

"Ngươi bây giờ hỏi, sẽ không quá chậm sao?" Lãnh Thanh Phách nheo con mắt, "Ta đại khái có thể giết ngươi diệt khẩu."

Nàng không sợ, ngược lại xuy một tiếng."Hừ! Ta có cùng sư phụ tập võ , bằng cái người bệnh như ngươi làm sao có thể đánh thắng ta?"

Hắn nâng hai hàng lông mày, giọng điệu nàng  thật đúng là cuồng vọng, một chút thể diện đều không để lại cho hắn,  hắn lại ăn nhờ ở đậu, bất kể như thế nào cũng phải nhịn xuống.

"Huống chi. . . . . ." Nàng chuyển đôi mắt nhanh như chớp  ."Đừng quên ngươi bây giờ bị thương, chỉ cần ngươi chọc giận ta, ta có thể thừa dịp ngươi ngủ say lúc dùng gối thêu hoa đè ngươi chết!"

"Khó trách cổ nhân nói: 『 Độc nhất là tâm địa đàn bà 』." Lãnh Thanh Phách cau mày, không nghĩ tới nàng tuổi còn nhỏ mà đầu cũng không phải đần.

"Vậy ngươi chính là tiểu nhân a!" Miệng của nàng so với trong tuởng tượng hắn lợi hại hơn."Bằng không làm sao ngươi cả người là máu? Có phải buổi tối làm trộm hay không?, không cẩn thận bị bắt?"

Nhìn thấy trong con ngươi hắn thoáng qua đau thương, coi như nàng tuổi nhỏ, cũng có thể cảm nhận được bi thương của hắn. Nàng không có hỏi nhiều, chỉ là đưa ra tay nhỏ bé vỗ vỗ bờ vai của hắn.

“Cha ta với đại ca ta từng nói cho ta biết, ai trong thế giới này đều phải trải qua nhiều cảm xúc khác nhau, dù tốt hay không tốt, miễn là miệng vẫn còn hô hấp thì phải tranh nhau sống cho tới hơi thở cuối cùng.”

Một cô nương nhỏ tuổi lại có thể nói ra đạo lý như thế. Lãnh Thanh Phách không khỏi ngước nhìn nàng, nghiêm túc mà nói, dáng dấp nàng không đẹp, đoan chính dịu dàng cũng không có, chỉ có nét thanh tú, tinh nghịch của một tiểu cô nương.

Nhưng là. . . . . . Lòng hắn ban đầu tràn đầy tuyệt vọng, chỉ vì một câu nói của nàng, giống như có trận ấm áp gió xuân chậm rãi thổi qua, mang cho hắn dũng khí to lớn.

Đúng nha! Hắn cũng hiểu đạo lý này rồi, nếu không lấy dũng khí đối mặt sự thật, thế là không phải phụ lòng mấy trăm mạng người ở Vương phủ sao?

Nhất là cha mẹ hắn!

Hắn nhất định phải khoẻ lại, mau chóng lật lại huyết án ở Vương phủ.
Lãnh Thanh Phách nghĩ thế, lập tức bưng chén thuốc, không quản có nóng hay không mà uống vào.

"Oa, ngươi thật dũng cảm a!" Đắng như thế mà hắn có thể một hơi uống sạch. Hùng Bảo Bảo lộ ra ánh mắt khâm phục. "Cho nên sau này dù có bất cứ chuyện gì ngươi nhất định cũng cắn răng nuốt vào nha."

Không biết vì sao, nàng tựa như mặt trời ấm áp, chiếu sáng đường đi phía trước cho hắn. Dung nhan thanh tú này sẽ mãi in sâu trong tâm trí hắn, không bao giờ mờ phai.



Đã sửa bởi Mimiko lúc 22.07.2013, 20:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mimiko về bài viết trên: Nguyệt Băng, Violet12358, antunhi, lanhbuotthautim, vitdet29
Có bài mới 29.05.2013, 19:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.01.2013, 22:47
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 369 lần
Điểm: 10.99
Có bài mới Re: (Cổ đại) Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia - Mễ Lộ Lộ (H) - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1.3:

Hùng Bảo Bảo giấu Lãnh Thanh Phách trong phòng mình suốt bốn ngày rồi.

Bốn ngày này, nàng gạt người nhà, len lút nuôi hắn, ngay cả tỳ nữ của nàng cũng không biết trong phòng có một nam tử đang ẩn dấu.

Nhưng giấy không gói được lửa, mọi chuyện rồi cũng bị phát hiện.

Nàng vì chữa trị vết thương trên vai hắn, thỉnh thoảng trộm mấy lọ Kim Sang Dược; hơn nữa sức ăn của hắn không khác Hoà sư huynh là mấy nên một người thường ngày ăn cơm như mèo lại kêu tỳ nữ mang nhiều cơm như thế, không thể không có người sinh nghi.

Cho nên. . . . . . Sự việc đã bại lộ rồi.

Đêm nay, Lãnh Thanh Phách ngổi trước bàn, bới cơm ăn một cách mãnh liệt, khoé miệng còn dính vài hột cơm.

Hùng Bảo Bảo ngồi đối diện, kinh ngạc nhìn tướng ăn của hắn. Nàng nghĩ hắn sẽ buồn bã, mệt mỏi vài ngày, không ngờ sau khi tỉnh hắn ăn ngủ như một người bình thường, đúng giờ là lại uống sạch thuốc.

Nàng không biết hắn muốn nhanh nhanh hồi phục sức khoẻ như thế là bởi vì kế hoạch của hắn.
Vừa lúc đó, cửa phòng đột nhiên bị người dùng sức đá văng, — một  nam nhân lưng hùm vai gấu bước nhanh đến.

"Hùng Bảo Bảo!" Nam nhân vừa thấy được Lãnh Thanh Phách, liền giận không kềm được gầm nhẹ, mà trong phòng  hai người cũng lập tức đứng lên.

"Đại, đại ca. . . . . ." Nàng toàn thân run rẩy, không nghĩ tới huynh trưởng lại đột nhiên xuất hiện.

Tay chân nàng hỗn loạn, không thể giấu Lãnh Thanh Phách nữa, chỉ có thể ngăn trước mặt bởi vì đại ca đã chuẩn bị vung nắm đấm lên mặt hắn.

"Hùng Bảo Bảo, muội tránh ra cho ta!" Hùng Phách gầm nhẹ, giống như sấm đánh loại."Ta nhất định đánh  tiểu tử này cho đến Phán quan cũng không nhận ra hắn. . . . . ."

Đại ca, không cần a! Hắn đã bị thương, huynh đánh thêm lần nữa, hắn sẽ không toàn mạng!" Nàng chặn ngang ôm lấy huynh trưởng.

"Hắn dám bước vào trong phòng của muội, đó là bước vào con đường chết!" Hùng Phách giận dữ ngút trời, nếu không phải muội muội ngăn hắn lại, hắn sớm chém nam tử xa lạ trước mắt  thành hai khúc.

"Lãnh thanh phách, ngươi chạy mau, chạy mau ——" Hùng Bảo Bảo hơi sức nhỏ, thật sự không ngăn được Đại Hùng ca ca, chỉ đành phải xoay người ngăntrước mặt Lãnh Thanh Phách.

Lãnh Thanh Phách thấy nơi mình ẩn nú đã bị phát hiện, tối nay lại náo loạn như thế, Hùng gia nhất định bắt hắn tới Quan phủ, một khi hắn bị bắt án oan kia sẽ không giải được nữa.

Sẽ không ai thay hắn báo thù, không ai có thể khôi phục uy danh của Vương phủ, càng không có người vì hắn xử lại án này.... ...... ...

Không được, hắn không thể bị bắt!

Dù thế nào đi nữa vết thương cũng sắp khỏi, hắn nên phải rời đi nha. Chỉ là đi lần này khi nào mới có thể gặp lại được nàng, cảm tạ ân cứu mạng của tiểu cô nương này?

"Đi mau nha!" Hùng Bảo Bảo khẽ hô."Đại ca ta giận thật!"

Lãnh Thanh Phách cắn răng, nhét ngọc bội Thanh Long  vào tay của nàng."Ta sẽ quay trở về tìm ngươi."

Hùng Bảo Bảo cau mày, nắm chặt ngọc bội trong tay.

Sau một khắc, Lãnh Thanh Phách vội vàng đẩy cừa sổ ra, rời khỏi gian phòng.

"Đáng chết!" Hùng Phách muốn đuổi theo, bất đắc dĩ lại bị muội muội dùng sức ôm.

"Đại ca, đừng đuổi theo!" Hùng Bảo Bảo liều mạng  ôm lấy đại ca, vì muốn Lãnh Thanh Phách có thêm chút thời gian chạy trốn.

"Hùng Bảo Bảo!" Hùng Phách quay đầu lại trợn mắt nhìn chằm chằm muội muội."Muội lại dám giấu một nam tử xa lạ ở trong phòng? !"

Hùng Bảo Bảo rụt bả vai lại, lui về phía sau mấy bước, nắm ngọc bội trong tay, cảm nhận được cái lạnh như băng của ngọc bội xông vào đầu.

Ô. . . . . . Nàng thảm á!

Cha và đại ca chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua nàng, mà cái người xuất hiện trong phút chốc kia, lại biến mất không rõ tung tích.

Nhưng nàng nhất định không nghĩ tới, chuyện đã xảy ra này, lại làm cho nàng và nam nhân kia cả đời dây dưa không rõ. . . . . .


Đã sửa bởi Mimiko lúc 29.05.2013, 19:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mimiko về bài viết trên: Nguyệt Băng, NguyệtThiênDu, Tử Quân, Violet12358, antunhi, hoang linh lee, lanhbuotthautim, oanh92, vitdet29
Có bài mới 02.06.2013, 18:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.01.2013, 22:47
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 369 lần
Điểm: 10.99
Có bài mới Re: (Cổ đại) Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia - Mễ Lộ Lộ (H) - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:

Tám năm sau.

Tiêu cục Hùng Phách buôn bán ngày càng lớn, ngay cả người trong cung thỉnh thoảng cũng tìm đến, một là nhờ tiêu cục vận chuyển hàng hoá quý giá hoặc tiền bạc.

Thấy tiêu cục buôn bán phát triển như thế, người người không khỏi giơ tay tán thưởng: Hùng Phách quản lý tốt tiêu cục, Hùng Bảo Bảo lại trở thành trợ thủ đắc lực của đại ca.

Chuyện xảy ra tám năm trước kia không ngờ trong hoạ cũng có phúc.

Nhớ ngày đó, nàng mười hai tuổi đã dám chứa chấp một người đàn ông xa lạ, hơn nữa còn cho hắn vào ở trong khuê phòng mình vài đêm. Tin tức vừa truyền ra, tất cả nam nhân trong tiêu cục đều hận không chém chết được tên khốn khiếp đã chạy thoát kia.

Cũng bởi vì đợt phong ba này, cha con Hùng Phách trông coi nàng nghiêm túc hơn, cuối cùng là ra khỏi cửa làm việc cũng mang nàng bên mình------chỉ là đương nhiên có điều kiện, Hùng Bảo Bảo phải tập võ, luyện công không giống như khêu nữ bình thường đánh đàn, thêu thùa.

Người vui sướng dĩ nhiên là nàng, thay vì cả ngày đợi trong nhà, suốt ngày theo mẫu thân học mấy cái nữ công gia chánh nhàm chán, nàng thà ngày ngày bôn ba bên ngoài.

Tất cả đều như nàng mong muốn, đợi đến khi nàng đủ tuổi, Hùng Phách cũng bắt đầu để nàng giúp một tay.

Hôm nay, Hùng Bảo Bảo nghe nói có quan phủ tìm đến, hơn nữa cuộc trao đổi này cũng lớn, muốn tiêu cục có thể vận chuyển hơn mười vạn hoàng kim.

Wow! Đây là một số lượng không tưởng nha!

Lúc này Hùng Bảo Bảo núp sau cửa phòng khách nghe lén ca ca nói chuyện với quan gia.

Từ cuộc đàm thoại của bọn họ nàng biết được Hãn Châu Thành lần thu thuế hơn mười vạn hoàng kim, quan phủ thấy chỉ có phái binh hộ tống thì chưa đủ an toàn nên mới tìm tới tiêu cục Hùng Phách, hy vọng bọn họ cùng nhau hộ tống số thuế này.

Wow! Nàng lớn như vậy cũng chưa từng hộ tống nhiều tiền như thế, mười vạn hoàng kim vượt quá xa so với tưởng tượng của nàng.

Hùng Bảo Bảo nín thở trầm ngâm nghe.

"Hy vọng tiêu cục có thể nhận nhiệm vụ này."

Hùng Phách cau mày, có chút do dự. Đối với nhiệm vụ lớn như vậy trong lòng có chút bất an là điều bình thường, huống chi lần này lại có liên quan đến hoàng cung, áp lực càng không thể hình dung.

"Loại nhiệm vụ trọng trách này.... ........" Thành thật mà nói, hắn không muốn nhận cuộc trao đổi này, dù sao nếu xảy ra chuyện không may cũng không thể dùng tiền là có thể giải quyết được.

"Hùng gia đừng lo lắng, chúng ta sẽ phái thêm binh lính cùng ngài hộ tống số thuế này đến kinh thành." Quan gia nỗ lực thuyết phục Hùng Phách.

Đại ca mau đáp ứng a! Hùng Bảo Bảo núp ở một bên gấp gáp. Chẳng lẽ đại ca không hiểu nếu lần hộ tống này thành công tiếng tăm của tiêu cục càng thêm lừng lẫy sao.

Đến lúc đó, không chỉ Hùng Phách tiêu cục của bọn họ nổi danh khắp Dương Thiên, còn có thể được Hoàng Thượng triệu kiến, ban thưởng một phen thật lớn.

Kể từ từ đó, bọn họ sẽ được trọng dụng, không phải làm mấy cái nhiệm vụ kỳ quái nữa.

Hùng Bảo Bảo tràn đầy mong đợi, bởi vì bọn họ có thể được vào Hoàng cung, tận mắt nhìn diện mạo của Hoàng Thượng.

Còn nữa, nghe nói tần phi trong cung đều là giai nhân khuynh quốc khuynh thành, ngay cả tiểu cung nữ cũng là mỹ nữ được chọn lựa tỉ mỉ, làm cho người ta có cảm giác như bước vào chốn bồng lai tiên cảnh.

Nghĩ tới những hình ảnh ấy, lòng nàng ngứa ngáy, tò mò, hận không thể thay đại ca đáp ứng cuộc trao đổi này.

"Để cho ta suy nghĩ thêm mấy ngày nữa đi." Hùng Phách cảm thấy cuộc trao đổi này ẩn dấu nhiều nguy hiểm.

Mặt quan gia liền biến sắc, không nghĩ tới tiêu cục lớn nhất Hãn Châu Thành còn không muốn nhận cuộc trao đổi này, vậy ai có thể mạo hiểm nhận đây?

"Đại ca!" Hùng Bảo Bảo rốt cuộc không nhịn được nhảy ra ngoài.

Nàng lúc này không giống những cô nương bình thường đoan trang, nhu nhược, mặc quần áo xinh đẹp mà thay vào đó là một bộ y phục thoải mái, dễ dảng tự do hoạt động, mái tóc dài đen nhánh cũng được buộc đơn giản, gọn gàng.

"Bảo Bảo?" Hùng Phách cau mày, trong lòng có dự cảm không tốt lành. Mỗi khi muội muội hắn lộ ra vẻ mặt này thì chắc chắn mọi chuyện sẽ lệch đường ray.

"Lần này tiêu cục chúng ta nên nhận đi." Hùng Bảo Bảo cổ xuý. "Nếu hoàn thành nhiệm vụ lần này, chúng ta có thể không lo ăn mặc ít nhất ba năm hoặc năm năm, nếu Hoàng Thượng vui mừng thì tiêu cục chúng ta danh lợi song thu."

Nghe nàng phân tích lợi ích, quan gia bên cạnh liều chết gật đầu phụ hoạ.

"Nhưng là. . . . . ." Hùng Phách vẫn có chút do dự.

"Đại ca!" Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn. "Chẳng lẽ huynh muốn như cha suốt đời ở cái tiêu cục nhỏ nhoi này? vĩnh viển chỉ biết nhận những nhiệm vụ kỳ quái, không có chút tiếng tăm lừng lẫy?"

Lời này dẫm đúng chỗ đau của Hùng Phách. Hắn thề sẽ làm cho tiêu cục khác trước hơn, nhưng khổ nỗi không tìm được cơ hội, nay cơ hội đã tìm tới cửa nếu như hắn không nắm bắt thì chẳng phải như tiểu muội nói cả đời chỉ là kẻ vô danh.

"Được, ta nhận vụ này." Thái độ Hùng Phách có sự thay đổi, từ do dự đổi thành đồng ý chắc chắn.

Quan gia vừa nghe, trên mặt lộ ra nụ cười."Cảm tạ Hùng gia dốc sức giúp đỡ, mấy ngày nữa ta sẽ phái người tới cùng Hùng gia thương lượng công việc."

Cứ như vậy quyết định, cuộc trao đổi này sắp sửa bắt đầu.

Một con tuấn mã màu đen nhanh như chớp chạy băng băng trong rừng.

Nam nhân cao lớn kéo lấy dây cương, trên khuôn mặt râu quai nón không giữ được hưng phấn, trong con ngươi lấp lánh ánh sáng.

Làm sao hắn không phấn khởi được? Đây là một khoảng tiền lớn, hiếm khi có thời điểm như thế, hắn đã biết được một tin tức tốt.

Chỉ cần đến cướp lần này,các huynh đệ trong trại coi như ba năm không làm việc cũng có thể nằm hưởng thụ, chờ Đại Đương Gia sau khi trở về, nhất định sẽ khen ngợi hắn, mọi người cũng sẽ không cảm thấy hắn thành sự không có, bại sự có dư. . . . . . Ha ha ha, bình thường hắn bị chửi đầu óc ngu ngốc, cư nhiên cũng có thông minh một ngày như vậy.

A Tài càng nghĩ càng nhanh vui mừng, vì vậy ra roi thúc ngựa, chạy vào rừng sâu.

Sau nữa canh giờ, theo con đường mòn trong rừng sâu dần xuất hiện một bức tường thành lớn, lối vào còn treo ba chữ lớn "Lãnh Dạ Bảo".

Bọn thủ vệ canh gác ở cổng thành thấy A Tài trở về liền mở cửa. Hắn không hề giảm tốc độ cứ băng băng chạy vào trong thành.

Hắn nhảy xuống ngựa, nhanh chóng chạy đến đại sảnh Lãnh Dạ Bảo, vừa muốn nhảy vào cửa liền đụng phải người đang bước ra, hai người lảo đảo lui ra một bước.

"Oh!" Lãnh Dạ Bảo Nhị Đương Gia A Kim rên lên một tiếng, cau mày hỏi: "A Tài, sao ngươi vội vã thế hả?"

"Đại ca!" Trên mặt A Tài không che dấu được vui sướng nói: "Ta mới biết được một tin tốt."
A Kim hồ nghi nhìn đệ đệ bình thường ngu ngốc của mình khó có khi kích động như thế liền sai người gọi Nhị đệ và Tứ đệ đến.

Chỉ chốc lát sau, A Bảo, A Ngân đến, A Tài càng không che dấu được mừng rỡ, cười to lên.
A Kim, A Ngân, A Tài, A Bảo là bốn huynh đệ ruột, cũng là bốn vị Đương Gia của Lãnh Dạ Bảo, bọn họ với Đại Đương Gia tách biệt tám năm, cuối cùng cũng có chút thành tích.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mimiko về bài viết trên: Nguyệt Băng, Tử Quân, Violet12358, antunhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dương, hàn hải anh, thuyeujijung và 57 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.