Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Cổ đại] Sủng phi bướng bỉnh của vương gia - Mễ Lộ Lộ
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=307524
Trang 1/12

Người gởi:  Mimiko [ 26.05.2013, 19:38 ]
Tiêu đề:  [Cổ đại] Sủng phi bướng bỉnh của vương gia - Mễ Lộ Lộ

Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia


images


Tác giả: Mễ Lộ Lộ

Convert: ngocquynh520

Edit: Miko


Giới thiệu

Haiz! Nàng thật xui xẻo a!

Vốn là nàng muốn theo tổng tiêu đầu đại ca đi khắp Đại Giang Nam Bắc, mở rộng tầm nhìn, hoàn thành tâm nguyện đi khắp thiên hạ.

Không nghĩ đến giữa đường lại gặp phải sơn tặc cướp hết tiền bạc.

Hại nàng trong lúc hỗn chiến, đầu bị trọng thương, thậm chí còn quên đi tình lang cùng mình “Tư đính chung thân”.

May mắn thay hắn không chỉ tuấn tú mà còn rất có tình có nghĩa.

Ngoài việc chủ động tìm nàng thừa nhận hôn ước, hắn còn bán thân cho ân nhân cứu mạng nàng, nguyện ý cùng nàng ở trà quán Long Phượng làm trâu làm ngựa……

Hắn nói bởi vì hắn một nghèo hai trắng nên mới không dám đến cửa cầu hôn, chỉ có thể cùng nàng bỏ trốn đi, không cho ai biết chuyện.

Nhưng là---- ----------vì sao nàng tiến cung cùng chủ tử ,“không cẩn thận” phát hiện hắn chính là Vương gia.

Hơn nữa hắn trở thành hung thủ đáng chết thiếu một chút là hại cả nhà nàng.


*Mở đầu*~*~*Chương 1.1*~*~*Chương 1.2*
*Chương 1.3*~*~*Chương 2*~*~*Chương 2.2*
*Chương 3*~*~*Chương 3.2*~*~*Chương 4*
*Chương 4.2*~*~*Chương 5*~*~*Chương 5.2*
*Chương 6*~*~*Chương 6.2*~*~*Chương 7*
*Chương 7.2*~*~*Chương 8*~*~*Chương 8.2*
*Chương 9*~*~*Chương 9.2*~*~*Chương 10*
*Chương 10.2*


Người gởi:  Mimiko [ 26.05.2013, 20:04 ]
Tiêu đề:  Re: (Cổ đại) Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia-Mễ Lộ Lộ (H)

Mở đầu:

Trong Phượng Thiên Thành gần đây có quán trà sắp khai trương.

Trên tấm biển treo trên lâu phòng đề bốn chữ vàng kim to " Quán trà Long Phượng"

Cư dân Phượng Thiên Thành thấy quán trà này trang hoàng hoa lệ đã lâu nhưng vẫn không khai trương buôn bán, nhiều người đã bắt đầu khó chịu, lại thấy trên tường trước quán dán một tấm giấy màu đỏ---- ----

Tuyển:

Hai người chưởng quỹ, bao ăn bao ở, đãi ngộ tốt.

Mấy người đầu bếp, bao ăn bao ở, đãi ngộ tốt.

Mấy người bồi bàn, bao ăn bao ở, đãi ngộ tốt.

Mấy người nữ đầu bếp, bao ăn bao ở, đãi ngộ tốt.

Kẻ có ý, xin mời vào trong phỏng vấn.

Tấm giấy này dán lên, đầu đường cuối ngõ không có ai không thảo luận, chủ tử tiệm trà này có phải có vấn đề không?, quán trà sắp khai trương mà bây giờ chưa có đủ người làm.

Tin tức này truyền đi xôn xao khắp Phượng Thiên Thành, rất nhiều người chắc chắn quán trà Long Phượng trong vòng nữa năm sẽ đóng cửa, bởi vì có một chủ nhân không biết tính toán tỉ mỉ.

Bất kể như thế nào, quán trà này cũng thiếu công nhân.... ...... ...

Người có hứng thú hãy triệu tập vào bên trong đi!

Người gởi:  Mimiko [ 27.05.2013, 10:33 ]
Tiêu đề:  Re: (Cổ đại) Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia - Mễ Lộ Lộ (H)

Chương 1.1:

Nàng như gió xuân phất qua tâm hồn tuyệt vọng.

Vừa như đông dương chiếu sáng tiền đồ âm u.

An ủi tất cả nỗi bi thống.

Mang cho ta dũng khí sinh tồn.... ...... ....

Một nam tử cao gầy trên tuấn mã, rong ruổi trên đất trời đầy bụi bậm.

Lẽ ra trên gò má phải có nét tuấn mỹ của tuổi trẻ, nhưng khuôn mặt lại tràn ngập vẻ tang thương, thân áo Nhược Tuyết trắng sáng lại dính vào một tảng lớn đỏ thẫm. Hắn cố nén đau đớn truyền từ bả vai, nơi đang bị một đoạn mưa tên bắn vào.

Thân phân hắn là hoàng thân quốc thích, nhưng gian nhân vì tranh đoạt quyền lực, thừa dịp lúc trời tối xông vào Vương phủ sát hại cha mẹ hắn, may mắn hắn được tôi tớ trợ giúp, một mình trốn thoát .

Thù giết cha mẹ, cốt nhục là hắn không thể không trả, hận ý không ngừng tán loạn trong lòng, hắn liều lĩnh muốn ở lại nhưng tổng quản lại muốn hắn trốn đi, huyết mạch của Lãnh thị nhất định phải giữ được, ngày sau mới có cơ hội báo thù.

Hắn trốn ra được nhưng Vương phủ hơn trăm mạng người trong một đêm chết hết không còn một ai.

Hắn muốn trở về nhưng nghĩ đến tổng quản ân cần dạy bảo, di ngôn của cha mẹ muốn hắn---- -------phải sống thật tốt.

Hắn hận! Không nghĩ tới người kia vì tranh đoạt quyền lực, xuống tay độc ác như thế, còn thần thông quản đại thu mua quan phủ, bao che tội ác của chúng.

Trước khi chân tướng được sáng tỏ, tính mạng hắn sẽ gặp nguy hiểm, cho nên hắn cả đêm rời khỏi Phượng Thành, một đường đi đến Hãn Châu Thành ở phía Nam.

Nhưng phía sau truy binh tựa hồ không buôn tha hắn, nhất định nhổ cỏ tận gốc.

Vừa vào đến trong thành, hắn liền vứt bỏ ngựa, lẫn vào trong đám người. Mặc dù bị thương nặng, hắn vẫn trấn định như cũ, nhưng là vết thương trên bả vai không ngừng rỉ ra máu tươi, tiếp tục như vậy nữa sẽ nguy hiểm đến tính mạng hắn. Khi hắn thật vất vả tìn được một quán trọ lại thấy trước cửa có mấy tên quan binh, nhìn như đang kiểm tra nhân sĩ ra vào.

Đáng chết, hành tung hắn có thể bị phát hiện, có người biết hắn đến Hãn Châu Thành.... ...... ......

Bất đắt dĩ, hắn phải kéo đi một thương thể rời khỏi quán trọ, đi đến nơi có ít người.

Qua một lúc lâu, hắn đến ven hồ Thành Nam, nhìn thấy cách đó không xa có toà dân trạch, trên tấm biển có mấy chữ to "Tiêu cục Hùng Phách".

Hắn thở hỗn hển, cảm thấy tầm mắt bắt đầu mơ hồ, cơ hồ có thể rơi nhanh vào bóng tối, nhưng sâu trong lòng hắn vẫn còn ý niệm chống đỡ.

Hắn không thể ngã, nếu ngã xuống sẽ mất hết tất cả, cha mẹ chi thù, còn có mấy trăm oan mạng chết ở Vương phủ, không ai có thể thay hắn giải mối oan thù này.... ...... ......
Hắn không thể ngã xuống!

Hắn lảo đảo đi đến cửa sau toà nhà, phát hiện cửa không khoá liền lẳng lặng chui vào. Vừa đúng lúc tiêu cục mở tiệc ăn mừng nên không ai phát hiện hắn chuồn êm đi vào.

Sắc mặt hắn tái nhợt, dưới đêm trăng, hắn không biết nên đi hướng nào, chỉ muốn tìm một chỗ để hắn an tâm nghĩ ngơi.

Cuối cùng hắn vô lực đi về phía trước, hư mềm ngồi ngay đó, dừng ở bên ngoài một gian phòng thở dốc.

Trước mắt, bóng tối không ngừng đánh tới, cuốn hắn vào tấm màng đen bất tận, chỉ là hắn vừa nhắm mắt, sống hay chết cũng không ai biết được.... ...... ........

Không! Hắn không thể hôn mê!

Nhưng là hắn mất máu quá nhiều, không thể ngăn cản mí mắt từ từ rơi xuống.

Đã bao lâu hắn không ngủ rồi hả? Hắn mân mê môi mỏng, vô lực thở hỗn hển.

Hắn lúc này tựa như con thú sắp chết, chỉ cần chưa tới mấy canh giờ nữa, hơi thở sẽ không còn, không còn sức để hố hấp nữa.

Trang 1/12 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/