Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 

Trở về năm 1981 - Tú Cẩm

 
Có bài mới 01.05.2013, 21:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3787
Được thanks: 11110 lần
Điểm: 13.88
Có bài mới [Cận đại] Trở về năm 1981 - Tú Cẩm - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images


Tác giả: Tú Cẩm

Dịch giả: Nguyễn Đức Vịnh

Công ty phát hành: Đinh Tị

Nhà xuất bản: NXB Thời Đại

Số trang: 624

Ngày xuất bản: 02-03-2013

Giới thiệu:

Trở về năm 1981 là câu chuyện mang đôi chút màu sắc huyền ảo và kì bí với một cốt truyện khá lạ và nhân vật cá tính.

Kim Minh Viễn là một tên tội phạm giết người hàng loạt nhưng có quá khứ vô cùng đáng thương. Không những vậy, thân phận Minh Viễn dưới trần gian chỉ là lịch kiếp của một vị thần trên tiên giới. Để tránh cho nhân gian một trận tanh máu, và cũng để cứu rỗi cuộc đời của Minh Viễn, Chương lão nhân trên thiên đình đã quyết định cử Chung Tuệ Tuệ quay trở về năm 1981 để thay đổi số phận của anh. Nhờ có Tuệ Tuệ mà cậu bé ba tuổi mồ côi Minh Viễn đã có một mái ấm, được yêu thương và được dạy dỗ, bánh xe số phận của cậu đã rẽ sang một hướng khác. Nhưng trong lúc theo đuổi một vụ án, Tuệ Tuệ đã bị thủ tiêu dàn dựng bằng một vụ tai nạn giao thông. Minh Viễn hết sức đau khổ và quyết tâm theo đuổi thủ phạm đến cùng. Nhưng liệu biến cố này có lại đẩy Minh Viễn đến một thảm cảnh khác? Và liệu Tuệ Tuệ có thực sự đã “chết”? Câu trả lời sẽ có trong “Trở về năm 1981”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn cuckicoi về bài viết trên: Inulovekagome, Lil.yunmi, TieuKhang, Tieuquy1990ct, buingoan78, datmoi, saoxoay, superhunter, sxu, thu lê, tử ngư nhi

Có bài mới 03.05.2013, 21:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3787
Được thanks: 11110 lần
Điểm: 13.88
Có bài mới Re: Trở về năm 1981 - Tú Cẩm - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1.

Trở về năm 1981.

Đây là nhiệm vụ mới của tôi.

Sự việc bắt đầu từ một tuần trước.

Hôm đó tôi và mấy thực tập sinh cùng phòng lủi qua phòng kế bên tán ngẫu với nhau, vừa khéo gặp lúc viện Kiểm sát đưa hồ sơ tới. Mà lần này người đưa hồ sơ không phải ai khác, chính là ông anh họ Lưu Hạo Duy của tôi.

Gần đây cả thành phố đang xôn xao vì vụ án 23/5, do đó tôi cũng không kìm lòng tò mò mà hỏi mượn anh tập hồ sơ xem qua một chút. Vừa mới lật trang đầu tiên, thực tập sinh Tiểu Hoàng bên cạnh tôi đã thốt lên bằng giọng hết sức kinh ngạc: “Không ngờ lại là một anh chàng điển trai!”

Khi tôi cúi xuống nhìn, trong lòng cũng cảm thấy có chút kinh ngạc. Thường ngày nhìn thấy đám phần tử bất hảo có bộ dạng xấu xa hung ác đã nhiều, nay đột nhiên thấy một khuôn mặt trắng trẻo điển trai như thế, trong thời gian ngắn thật đúng là không thích ứng nổi.

Người đàn ông trên bức ảnh trông còn trẻ hơn tuổi thực, khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ, hết sức dễ nhìn, hơn nữa còn có vẻ phong độ của thành phần trí thức. Càng hiếm có hơn là đôi mắt anh ta rất có thần, tràn đầy chính khí, dù có nhìn thế nào cũng không thể liên tưởng tới gã hung thủ trong vụ án giết người ngày Hai mươi ba tháng Năm.

Tiểu Hoàng hiển nhiên cũng có suy nghĩ giống tôi, không kìm được thấp giọng làu bàu: “Anh Lưu này, chắc không phải cảnh sát không bắt được ai, cho nên mới tìm bừa một người cho có đấy chứ? Người này vừa nhìn là biết thuộc thành phần tinh hoa của xã hội, sao có thể là tọi phạm giết người được.”

Những đồng sự khác trong phòng cũng nhao nhao ghé tới góp vui, phần lớn phụ nữ đều đồng ý với suy nghĩ của chúng tôi. Nhưng cũng có người lớn tiếng phản đối: “Phụ nữ các cô đều thích xem mặt mà bắt hình dong như thế cả, chưa nghe thấy câu mặt người dạ thú bao giờ sao, đây chính là ví dụ xác đáng nhất đấy...”

Lời còn chưa kịp nói xong, anh chàng đó đã bị các chị em phụ nữ trong phòng đuổi biến ra ngoài.

Ngày hôm sau, viện kiểm sát đã sắp xếp công việc xong. Bởi vì đây là một vụ án hết sức nghiêm trọng, lại gây ảnh hưởng cực lớn, do đó viện trưởng đã đích thân đứng ra làm chủ tọa phiên tòa, mấy nhân viên giàu kinh nghiệm thì được giao nhiệm vụ làm thẩm phán. Vì hai năm nay tôi làm việc khá tốt, nên cũng được viện trưởng để mắt, trở thành một trong các thẩm phán.

Buổi tối tôi thắp đèn, tỉ mỉ nghiên cứu tập hồ sơ một lượt, sau khi xem xong không kìm được phải xuýt xoa cảm thán.

Không ai mới sinh ra đã là tội phạm, người đàn ông tên Kim Minh Viễn này cũng tương tự. Sau khi xem hết tập hồ sơ, tôi không những không cảm thấy căm ghét anh ta chút nào, ngược lại còn có phần thông cảm.

Anh ta có một cuộc đời trớ trêu, lận đận hơn người bình thường gấp trăm lần, ba tuổi thì cha mẹ cùng mất, sau đó được cậu mợ nhận nuôi. Mợ anh ta tính tình cay nghiệt, nên ngay từ nhỏ, anh ta đã phải chịu rất nhiều sự ngược đãi, đến năm bảy tuổi lại bị mợ bán cho một gia đình không có con trai trên thị trấn. Nhưng hai năm sau, gia đình đó bất ngờ sinh được một đứa con trai, thế là năm chín tuổi, anh ta bị đưa vào cô nhi viện.

Kim Minh Viễn sống trong cô nhi viện đến năm mười tám tuổi, hồ sơ không miêu tả về cuộc sống của anh ta trong chín năm này, nhưng chắc hẳn là chẳng dễ chịu gì cho lắm, nếu không trong suốt mười năm sau đó tại sao anh ta chẳng về thăm lại lấy một lần.

Năm 2000, Kim Minh Viễn tốt nghiệp đại học, rồi đến Quảng Châu lập nghiệp. Đến năm 2002 thì bắt đầu có thành tựu, thành lập được một công ty mậu dịch quốc tế, đồng thời tìm được bạn gái, cũng chính là người bị hại đầu tiên trong loạt án giết người sau này – Tăng Tiểu Quyên.

Trong hồ sơ có hình của Tăng Tiểu Quyên, khuôn mặt tuy không đến mức quá đẹp, nhưng lại đầy vẻ quyến rũ, tác phong cũng khá bạo dạn, nghe nói ban đầu chính cô ta đã chủ động theo đuổi Kim Minh Viễn. Không lâu sau khi hai người xác định quan hệ yêu đương, Kim Minh Viễn đã mua nhà ở Quảng Châu để chuẩn bị cho việc kết hôn, nào ngờ đến đầu năm sau Tăng Tiểu Quyên lại đề nghị chia tay, còn cuỗm luôn cả căn nhà cùng với toàn bộ thông tin về khách hàng của công ty.

Có lẽ do sự đổ vỡ của mối tình đầu, về sau Kim Minh Viễn không tìm thêm một  người bạn gái nào nữa, mà một lòng một dạ tập chung vào sự nghiệp. Mấy năm sau đó, công ty của anh ta phát triển nhanh chóng, đến năm 2007 đã có được vị thế khá vững chắc trong giới làm ăn.

Tháng 8 năm 2007, Tăng Tiểu Quyên lại một lần nữa xuất hiện, cô ta tìm đến Kim Minh Viễn và yêu cầu nối lại quan hệ. Không ngờ Kim Minh Viễn đã đồng ý, tháng 10 cùng năm, hai người quay lại quê cũ ở miền bắc để chuẩn bị kết hôn. Sau đó vì công ty có việc, Tăng Tiểu Quyên đi lên miền bắc trước, kết quả là một đi không trở lại, từ đó bặt vô âm tín, đến ngày 23 tháng 5 thi thể của cô ta mới được phát hiện tại thành phố S, tình H. Đây chính là ngòi nổ của vụ án giết người 23/5 đặc biệt ngiêm trọng.

Tháng 8 năm nay, khi xem lại các vụ án cũ, Đội phó đội trinh sát thành phố Chu Khai Minh đã phát hiện ra hai vụ án giết người khác, lần lượt là vụ án ở cửa tiệm Trần Gia ngày 17 tháng 10 năm 2008 và vụ còn lại ở đập Vạn Niên vào ngày 17 tháng 10 năm 2009. Chu Khải Minh bất ngờ phát hiện thủ đoạn giết người trong hai vụ này giống hệt với vụ 23/5. Sau quá trình điều tra kỹ lưỡng, cuối cùng ba vụ án này đẫ được gộp vào làm một để cùng xử lý.

Bị hại trong vụ án ở cửa tiệm Trần Gia là một phụ nữ họ Liêu, ba mươi hai tuổi, mất tích vào buổi tối ngày 16 tháng 10 năm 2008, đến buổi chiều ngày 17 thì thi thể của nạn nhân được phát hiện, nguyên nhân tử vong được xác định là do ngộ độc xyanua. Theo phản ánh của hàng xóm, lúc còn sống người phụ nữ này thường xuyên ngược đãi mẹ chồng và hai cô con gái, còn có tin đồn rằng, trước đó cô con gái nhỏ bị bệnh chết của bà ta cũng là bị ngược đãi đến chết. Khi đó cảnh sát đã dồn trọng tâm điều tra vào người chồng họ Thẩm của bà ta, nhưng sau khi điều tra kỹ lưỡng, ông ta đã được chứng minh là trong sạch. Rồi tiếp đó, cảnh sát lại lần lượt thẩm vấn mấy chụ người bị tình nghi, nhưng rốt cuộc vẫn không có kết quả.

Còn người bị hại trong vụ án ở đập Vạn Niên là một người đàn ông trung niên họ Lý, bốn mươi bảy tuổi, còn sống từng làm việc trong cô nhi viện. Trong quá trình điều tra vụ án, cảnh sát phát hiện, khi còn làm việc, kẻ này đã từng ép mười một bé gái ở cô nhi viện phải bán dâm, dẫn đén cái chết của ba bé trong số đó. Cảnh sát đã đưa các bé gái đó và người nhà của bọn họ vào danh sách đối tượng bị tình nghi, nhưng sau gần nửa năm điều tra vẫn chẳng có manh mối nào.

Bởi vì hai vụ án này xảy ra ở hai khu vực khác nhau, cho nên cảnh sát chưa từng ngĩ rằng chúng có liên quan, cho đến sau vụ 23/5, Chu Khai Minh mới phát hiện ra một chút manh mối, và ba vụ án được gộp lại để điều tra.

Nếu tôi không phải là thẩm phán mà là một người dân bình thường, nói không chừng sẽ còn lớn tiếng khen hay cho sự “hành hiệp trượng nghĩa” của Kim Minh Viễn. Nhưng với tư cách là một người chấp pháp, tôi chỉ có thể lắc đầu thở dài. Anh ta rõ ràng là có cách tốt hơn để giải quyết những chuyện này, nhưng lại lựa chọn biện pháp không thỏa đáng nhất.

Không chỉ riêng tôi, lần này ngay đến ông anh họ Lưu Hạo Duy xưa nay luôn ghét ác như thù của tôi cũng phải thay đổi thái độ thường ngày, không khỏi thở than nuối tiếc. Cuối cùng tôi cũng chỉ đành đau đớn đưa ra lời tổng kết: “Em cảm thấy có lẽ tuổi thơ bất hạnh đã khiến tâm lý của anh ta sản sinh một nỗi ám ảnh. Nếu anh ta là con trai em, nhất định em có thể dạy dỗ anh ta trở thành một người vừa lương thiện vừa chính trực...”

Tôi không ngờ báo ứng lại đến với mình nhanh như thế, ngay tối hôm đó, lão Chương đã tìm đến chỗ tôi.

Trước khi kể về lão Chương, tôi cảm thấy cũng cần phải giới thiệu sơ qua về bản thân một chút.

Tôi tên Chung Tuệ Tuệ , năm nay... Chuyện tuổi tác chúng ta tạm không nhắc đến vậy. Trước mắt tôi vẫn độc thân, sống một mình, mỗi dịp cuối tuần đều về nhà thăm cha mẹ. Nhà chúng tôi có nghề đông y gia truyền, cho nên khi vào đại học tôi chẳng do dự gì mà chọn ngay ngành Đông y. Nhưng thời buổi này Đông y chính là ngành học rẻ mạt nhất, đã thế tôi lại là con gái, chỉ có mỗi bằng đại học... Và thế là sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã ngay lập tức xung vào đội quân thất nghiệp.

Về sau, tôi đã phải mất thêm cả một năm trời để chuẩn bị cho việc thi tư pháp, rồi thi công chức, cuối cùng khó khăn lắm mới chen chân được vào đội ngũ công chức nhà nước.

Nếu không có gì bất ngờ, cuộc đời này của tôi hẳn sẽ trôi qua trong lặng lẽ, ấy thế mà lại có một số chuyện không ngờ tới đã xảy ra. Và chắc các bạn cũng cũng đoán được rồi, ngọn nguồn của mọi sự bất ngờ chính là sự xuất hiện đột ngột của lão Chương.

Nhìn bề ngoài, lão Chương căn bản chẳng khác gì mấy ông cụ, bà cụ hay múa thái cực ở công viên mỗi ngày. Nếu nhất định phải tìm ra sự khác biệt gì đó, vậy thì là lão ta trông có vẻ bỉ ổi hơn người khác một chút.

Một buổi sáng tháng 8 năm ngoái, tôi đang vừa ngáp ngắn, ngáp dài vừa chạy vội tới cơ quan, thì chợt bị lão ta chặn lại ngay cửa thang máy, nói gì đó mà trên người tôi có tiên khí.

Khi đó trực giác đầu tiên của tôi mách bảo mình gặp phải một kẻ lừa đảo, nhưng vừa mới định lên tiếng đuổi lão ta đi, đôi mắt tôi chợt hoa lên, sau đó, tôi đã tới một thế giới khác.

Rồi sau đó nữa, tôi trở thành một trong những nhân viên tạp vụ đươi quyền lão Chương, thỉnh thoảng giúp lão xử lý một vài chuyện mà “bọn lão” không tiện ra mặt. Đương nhiên, khi làm những việc này tôi cũng được nhận thù lao, nếu không , bạn cho rằng dựa vào mấy đồng lương còm cõi mỗi tháng của tôi mà có thể ơe trong một căn hộ chung cư tiện nghi như bây giờ hay sao chứ?

Buổi tối hôm đó, lão Chương lại tìm đến, mạt mày ue rũ uể oải, trông còn có phần bỉ ổi hơn thường ngày, vừa gặp đã chụp ngay lấy chiếc bánh mì trên bàn của tôi, rồi chỉ trong vài ba miếng đã ăn hết quá nửa chiếc bánh. Vừa nhìn thấy bộ dạng này của lão, tôi biết ngay là lại có việc để làm rồi, trong lòng còn thầm cảm thấy vui vẻ.

Lão Chương xưa nay luôn rộng rãi, ngoài tiền bạc ra, thỉnh thoảng còn cho bọn tôi một ít phúc lợi, chẳng hạn như quay về triều đại phong kiến nào đó để nghỉ dưỡng vài ngày... Đương nhiên, việc này tôi còn chưa được trải nghiệm bao giờ, chỉ là trước đây có nghe một người chị em ở thành phố B kể lại, có điều hình như cũng chẳng vui vẻ lắm, nếu không thì về sau chị ta hẳn đã xin đi thêm lần nữa rồi.

Sau khi ăn uống no nê, lão Chương rốt cuộc cũng nhớ ra mục đích đén đây lần này, liền vừa lau miệng vừa nói: “Chắc cô đã biết chuyện về Kim Minh Viễn rồi chứ?”

Tôi không khỏi ngây ra. Trước đây lão Chương chỉ giao cho tôi mấy công việc nhẹ nhàng kiểu như đi dọn dẹp “chiến trường”, đa phần đều liên quan tới mấy con yêu quái tép riu. Nói chung, lão chưa hề nhắc tới chuyện của nhà tiên với tôi bao giờ, càng đừng nói là chuyện của người trần mắt thịt.

“Tay Kim Minh Viễn đó là yêu quái sao?” Phản ứng đầu tiên của tôi chính là như vậy.

Lão Chương thở dài, đôi lông mày nhíu chặt: “Nếu là yêu quái thì đã tốt, nhưng vấn đề là...” Lão đưa ngón tay chỉ lên trời, dáng vẻ úp úp mở mở.

Tôi giật mình hiểu ra: “Là người trên đó sao?”

Lão Chương khẽ ngật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng về sự lanh lợi của tôi, sau khi suy nghĩ một chút lại dậm chân nói: “Cô nói xem, có cái lý nào lại như vậy không chứ, rõ ràng là cấp trên làm hỏng chuyện, cuối cùng lại bắt đám cấp đươi chúng ta đi giải quyết.”

Tôi bực mình nói: “Thôi đi cụ ơi, cháu còn chưa oán trách gì đây này, người làm việc rốt cuộc là cụ hay là bọn cháu chứ?”

Lão già đó nhe răng toét miệng cười, dáng vẻ như muốn lấy lòng tôi: “Cô yên tâm, đãi ngộ lần này chắc chắn là tốt, tôi sẽ xin với cấp trên cho cô được nhận những sự an bài ổn thỏa nhất, tuyệt đối không bạc đãi cô đâu.”

Có câu nói này của lão ta là tôi yên tâm rồi. lão già này tuy trước giờ nói năng chẳng đâu vào với đâu, nhưng con người thực ra cũng không tệ, ít ra cũng rất rộng rãi với tôi. lão ta đã nói đãi ngộ tốt, vậy thì chắc chắn không kém, cho nên tôi cũng không định làm khó lão ta nữa.

Sau đó, lão ta liền kể cho tôi nghe chi tiết về nhiệm vụ lần này. Tới lúc này tôi mới được biết, thì ra cái tay tội phạm giết người điển trai Kim Minh Viễn kia lại là đứa con út được “boss trùm” cưng chiều nhất, tên là Trọng Hằng.

Trước đây, khi buôn dưa lê với người chị em ở thành phố B kia, tôi đã từng được nghe kể về anh ta một lần, mà dáng vẻ chị ta khi kể còn hết sức thần bí. Nội dung thì đại khái là gã này đẹp trai thế nào, phong lưu ra sao, lúc thì là có vị tiên tử kia ngoài hắn ra thì nhất quyết không chịu lấy ai khác. Nói trắng ra, hắn chính là một tên “dân chơi thứ thiệt phiên bản Thiên Đình”, suốt ngày chơi bời trác táng, mà trước, mà trước giờ tôi vốn chẳng có chút ấn tượng tốt nào về loại người này cả.

Có điều, vị công tử này không chịu ở trên trời làm thần tiên cho sướng, chạy xuống nhân gian làm gì, đã thế lại còn giết người... Thế này chắc là đã phạm vào luật Trời rồi đấy nhỉ?

Lão Chương thấy tôi tỏ ra nghi hoặc, liền chậm rãi giải thích: “Đây là quy củ của Thiên giới, cứ cách mài trăm năm là các vị đại gia đó lại phải xuống trần gian một lần, coi như để trải nghiệm nỗi khổ đau của nhân gian. Cô biết đấy, về mặt nữ sắc vị tiểu thiếu gia này... hề hề... có chút chút... không được chung thủy cho lắm, kết quả là con gái nhà người ta tức giận, lén chạy đi thay đổi vận mệnh của cậu ta, lại còn nguyền rủa, dẫn cậu ta vào ma đạo. Chuyện này nhỡ mà thành sự thật hề hề... chỉ e là không dễ giải quyết cho lắm. Cho nên, cấp trên cho tôi đi tìm một người quay về quá khứ, chỉ dẫn cho cậu ta đi theo chính đạo.”

Tôi rốt cuộc đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền dở khóc dở cười chỉ vào mặt mình hỏi: “Cụ thấy cháu trông giống bảo mẫu lắm sao?”

Lão Chương nói: “Không phải cô đã nói rồi đấy sao, nếu cậu ta là con trai cô, cô nhất định sẽ có thể giáo dục cậu ta trở thành một người vừa lương thiện vừa chính trực...”

Tôi thật muốn tát cho mình một cái.

Các bạn nghĩ nhiệm vụ này dễ làm lắm sao? Tạm chưa nói việc dạy dỗ một đứa trẻ vất vả chừng nào, trách nhiệm nặng nề ra sao, chỉ riêng việc phải quay về đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước, đó đã không phải là một sự gian khổ mà người bình thường có thể chịu được rồi.

Thời đó, ở noomh thôn còn chưa có điện, nhà vệ sinh thì chắc đều là hầm cầu, ngay đến việc mua cái kẹp tóc cũng cần tem phiếu, mọi người còn chẳng có cơm mà ăn... Nếu tôi nhớ không nhầm, gã Kim Minh Viễn đó sinh ra ở vùng nông thôn miền Bắc, một cô gái miền Nam như tôi làm sao có thể chịu nổi cuộc sống mỗi ngày phải ăn bánh bao không nhân chứ? Mà nói không chừng còn chẳng có bánh bao mà ăn ấy chứ.

Tôi đương nhiên là không chịu rồi... Tuy biết lão Chương đã tìm đến tôi như vậy, muốn từ chối cũng chẳng từ chối được, nhưng tốt xấu gì cũng phải ra vẻ một chút, như vậy cũng có thể tranh thủ vòi được nhiều lợi ích hơn về cho bản thân.

“Bất kể thế nào, tiền nhất định phải nhiều.” Tôi bắt đầu vạch từng ngón tay ra tính toán cho lão già đó nghe: “Cụ cũng nhìn thấy rồi đấy, cháu thân là con gái chân yếu tay mềm, mấy công việc như bưng bê khuân vác chắc chắn là không làm nổi. Chắc cụ không định bắt cháu quay về làm ruộng để nuôi sống cái gã kia đấy chứ, như thế nói không chừng cả hai người bọn cháu đều chết đói mất. Còn nữa, cháu nghe nói chỗ các cụ còn có cái loại pháp bảo gì đó có thể cất giấu đồ vật bên trong...”

Lão Chương nghe nói tới đây liền lập tức ngắt lời tôi: “Cái con nhóc này chỉ ăn nói linh tinh thôi, làm gì có cái pháp bảo như vậy chứ.” Nói xong còn ngoảnh mặt qua hướng khác, dáng vẻ như đang chột dạ.

Tôi khẽ hừ một tiếng, giọng coi thường: “Thôi đi cụ ơi, bây giờ bên ngoài có ai mà không biết bản lĩnh của các cụ chứ? Không phải là còn có laoij không gian di động có thể trồng cây bên trong nữa sao, còn cả laoij nước thần tiên gì mà uống vào có thể làm đẹp và kéo dài tuổi thọ ấy. Cụ hãy lấy hết ra đây xem nào, cháu cũng không cần cả đâu, nhưng ít nhất cũng phải cho cháu được mở rộng tầm mắt một chút chứ!”

Lão Chương tức tối nói: “Cô đừng có mà nằm mơ nữa đi, nếu thực sự có những pháp bảo như thế, đám yêu quái kia còn cần phải tu luyện nữa hay sao? Cái gì mà không gian di động có thể trồng cây, cô không biết như thế là trái với quy luật tự nhiên à?”

Ngay đến thần tiên cũng xuất hiện rồi, còn lôi quy luật tự nhiên ra đây làm gì nữa chứ?

Thấy tôi tỏ ra kiên quyết, lão Chương rốt cuộc đành nhượng bộ, hậm hực làu bàu: “Bảo bối có thể cất giấu đồ vật thì cả Thiên Đình cung chỉ có vài cái thôi, vị tiểu thiếu gia đó cũng có một cái. Dù sao thì cô cũng làm việc cho cậu ta, đợi tôi về xin cấp trên, rồi sẽ mang cái thứ đó đến cho cô tạm thời sử dụng.”

Sau đó lão ta lại nói ra một loạt những phép tắc quy củ gì đó, mãi đến lúc tôi đã phải ngáp ngắn, ngáp dài, lão mới chịu rời đi.

Một lúc sau, lão ta lại đi vào với một món đò vuông vức được gói lại bằng giấy báo, vừa mở tờ báo ra vừa cất tiếng than phiền: “Cả một khu nhà to bự thế này, vậy mà ngay đến viên gạch cũng tìm không được, cái này phải dỡ từ bồn hoa bên ngoài kia mới có được đấy.”

Thứ được bọc trong tờ giấy báo là một viên gạch vàng rất lớn, kích thước và những đường nét hoa văn trên đó đều có vẻ quen mắt vô cùng. Việc lão già này có thể biến gach thành vàng thì tôi đã biết từ lâu, vì vậy bèn bật cười trêu chọc: “Trong cái nhà này thứ nào mà chẳng được, cụ cứ nhất quyết đòi ra ngoài làm gì? Cụ nhìn cái bàn hay cái tủ quần áo này xem, có gì mà không được chứ?” Đương nhiên, mấu chốt là mấy thứ đó đều to hơn viên gạch này rất nhiều.

Lão Chương không thèm để ý đến tôi, vứt viên gạch vàng lên bàn, nói một câu: “Sáng mai tôi sẽ đưa đồ đến.” Sau đó thì biến mất chẳng còn chút tăm tích nào.

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi nhìn thấy thứ đồ mà lão Chương đưa đến ở ngay trên gối của mình. Đó là một chiếc nhẫn ngọc xanh biếc, vừa nhìn đã biết là đồ đắt tiền. Tôi thử đeo nó vào ngón tay cái, nhưng quả thực là vướng víu vô cùng, đành mở ngăn kéo ra tìm một sợi dây mảnh màu đỏ, rồi xỏ qua chiếc nhẫn và đeo lên cổ như dây chuyền.

Thứ đồ này thực sự rất dễ dùng, chỉ cần tập chung tinh thần một chút là có thể cảm nhận được một không gian rộng lớn bên trong, cũng không thể nói rõ là nó rộng đến chừng nào, dù sao thì bên trong đó rất trống trải, chẳng có thứ gì hết. Tôi nhìn chằm chằm vào cái chăn trên giường, cái chăn lập tức biến mất, rồi sau đó là cái giường, bàn, ghế... Úi, phải làm sao mới có thể bỏ chúng ra lại được nhỉ?

Tôi vội gọi điện thoại cho lão Chương, hỏi han tỉ mỉ về cách sử dụng chiếc nhẫn, sau đó dùng một tờ báo cũ gói viên gạch vàng kia lại, rồi lục lọi trong tủ suốt một hồi lâu, tìm một chiếc ba lô du lịch cũ nát nhất, nhét viên gạch vàng vào trong, và chạy thẳng đến cửa hàng vàng bạc đá quý. Loáng cái, viên gạch vàng đã được đổi thành tiền mặt.

Lão Chương nói sẽ đưa tôi về năm 1981, khi Kim Minh Viễn mới ba tuổi. Tình hình thời đó thế nào tôi quả thực khó mà biết rõ, nhưng các bậc tiền bối, cha anh đã nói rồi, có đề phòng trước sẽ tránh được tai vạ, chỉ cần tôi chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, đến lúc đó gặp phải chuyện gì cũng không sợ.

Vừa khéo gặp dịp Quốc khánh được nghỉ bảy ngày, tôi nói với mọi người trong nhà là mình ra ngoài du lịch, nhưng thực tế là cả ngày đều lượn lờ khắp nơi để đi mua hàng.

Những thứ như gạo, bột mì, dầu thực vật tôi đều mua trực tiếp từ xưởng chế biến, mỗi lần một xe.

Những thứ như quần, áo, mũ, giày, dép của trẻ con cũng cần phải chuẩn bị đủ, từ ba tuổi đến mười tám tuổi, mỗi mùa vài bộ, lại còn cả đồ dùng của tôi nữa... Lớn thì như chăn, ga, gối, đệm, nhỏ thì như xà phòng, khăn mặt, dầu gội đầu, còn cả kẹp tóc và bấm mòng tay, rồi thì giấy tờ giả, giấy giới thiệu giả... Về sau, tôi liền tìm một cậu chuyên khắc dấu giả, bảo cậu ta khắc cho mình mười mấy con dấu, nói là dùng cho việc quay phim, cũng không biết cậu ta có tin không nữa.

Những thứ hàng hóa này thực ra đều là chuyện nhỏ, chỉ cần có tiền là có thể mua được, phiền phức nhất là tìm mua tiền cũ.

Dù sao thì tôi cũng không thể mang loại tiền được in vào năm 2010 để quay về thời điểm đó mua đồ được, ít nhất cũng phải dùng loại tiền sản suất năm 1980. Vì chuyện này tôi đã phải nhờ cậy đến anh họ mình, rồi một người bạn ở cục Cảnh sát của anh đã giúp tôi tìm được một người buôn tiền cũ. Tôi mua luôn hơn hai ngàn đồng loại tiền được sản xuất vào năm tám mươi, toàn bộ đều là những đồng Đại đoàn kết.

Mất ba ngày tôi mới tạm coi như chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, sau đó kiểm tra kỹ càng lại một lượt, rồi thỉnh thoảng đi mua thêm ít đồ bổ sung vào.

Ngày cuối cùng trước khi đợt nghỉ lễ Quốc khánh kết thúc, tôi đã bị lão Chương đưa về năm 1981.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn cuckicoi về bài viết trên: Inulovekagome, Lam Khả Nhi, Tieuquy1990ct, hanthienlinh, thienly, thu lê, thuhanguyenthj, yuriashakira
Có bài mới 05.05.2013, 18:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3787
Được thanks: 11110 lần
Điểm: 13.88
Có bài mới Re: Trở về năm 1981 - Tú Cẩm - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2.

Tôi xách chiếc va li kềnh càng trên tay, đi lại một cách khó khăn trên con đường núi gập ghềnh.

Bốn bề đều là những ngọn núi lớn, mọc đủ loại cây cối xanh biếc, trong không khí tràn đầy mùi hương của cây cỏ. Làn sương mờ buổi sớm còn chưa tan hết, nhưng ánh dương đã len lỏi qua những tán cây ở nơi đây, lác đác chiếu xuống con đường nhỏ. Bầu trời dường như rất cao, thuần một mầu xanh biếc, mang lại cho người ta cảm giác sảng khoái vô cùng.

Đây chính là Trung Quốc hồi đầu những năm tám mươi sao?

Đi dọc men theo đường núi không bao xa, tôi đã tới dưới chân núi. Hai bên đường toàn là những cây dương lớn, không biết đã trồng được bao nhiêu năm rồi, cây nào cũng đều um tùm cành lá.

Ngẩng đầu nhìn lên, con đường núi chạy dọc theo một dòng sông nhỏ, đến chỗ cách đây không xa thì rẽ hẳn sang một bên, nhưng chỗ rẽ ấy lại có một cây hòe lớn, che gần hết tầm nhìn.

Ở gần đó có một dãy nhà lụp xụp cũ nát, lớp bùn trát trên tường sớm đã bong tróc quá nửa, nhưng vẫn loáng thoáng nhận ra được mấy hàng chữ lớn được viết bằng vôi: “Tư tưởng Mao Trạch Đông muôn năm”, “Con người mạnh dạn đến đâu, đất cho sản lượng cao đến đó”. Đây chắc đều là những tàn tích lưu lại từ thời kì Đại nhảy vọt và Cách mạng văn hóa.

Đang nhìn chằm chằm vào mấy hàng biểu ngữ trên tường, tôi đột nhiên phát giác phía không xa có một người đang đi về hướng này, liền vội vã ngoảnh đầu nhìn lại. Quả nhiên nhìn thấy có một bác gái đang đi tới, bác mặc một chiếc quần kép màu xanh lam, và chiếc quần vải đồng màu, chân đi đôi dép cao su màu vàng sậm, trong tay cầm theo một tẩu thuốc, cứ đi vài bước lại hít một hơi.

Một lát sau, khi bác gái đó đi đến gần, tôi đã có thể nhìn rõ khuôn mặt bác, làn da màu đồng cổ, hai gò má đỏ lựng, nhưng trong mắt lại tràn đầy nét hiền hòa mà người ở thời đại chúng ta không có.

“Bác ơi, cho cháu hỏi đây có phải là Hạ Nam Oa không ạ?” Tôi vội vàng bước lên phía trước, cố nặn ra một nụ cười.

Bác gái chớp chớp mắt nhìn tôi chăm chú, trên khuôn mặt nửa đen nửa đỏ hiện ra một nụ cười hiền từ: “Nơi đây là Trần Gia Trang, Hạ Nam Oa ở phía nam, cách chỗ này tới mấy chục dặm đường cơ. Chắc cháu đi nhầm hướng rồi, đường tới Hạ Nam Oa không qua chỗ này đâu.”

Lão Chương chết tiệt!

Mấy chục dặm đường núi, thế này còn không phải muốn giết tôi sao?

Bác gái dường như cũng nhìn ra tôi không cách nào đi liền một hơi mấy chục dặm đường, liền nhiệt tình nói: “Chắc cháu vừa từ thành phố đến phải không, nhìn xem này, còn xinh hơn mấy cô gái trên báo nữa. Nếu cháu không ngại thì cứ vào thôn, ăn tạm bữa cơm đã rồi có gì tính sau. Đường đến Hạ Nam Oa còn xa lắm, nếu đi bộ chỉ e đến khi trời tối cũng chưa tới được. Ngày mai Xa Lão Bả Thức sẽ quay lại, ông ấy là người duy nhất có xe ngựa trong thôn này, nhờ ông ấy chở cháu đến đó là tốt nhất.”

Điều này thì tôi mong còn chẳng được, nên cũng không từ chối, mà cười hì hì đồng ý ngay: “Dạ, vậy đành làm phiền bác rồi.”

“Khách sáo cái gì chứ, ai ra ngoài mà chẳng có lúc khó khăn, tât nhiên là phải giúp nhau rồi.” Bác vừa nói vừa đưa tay tới xách va li giúp tôi, miệng khẽ lẩm bẩm: “Đúng là người thành phố có khác, đến cái rương đựng hành lý cũng làm đẹp thế này.”

Tôi chỉ biết ngượng cười, đây đã là chiếc va li đơn giản nhất mà tôi có thể tìm được, dù sao thì cũng không thể học theo người ta, bỏ hết đồ đạc vào miếng vải rồi gói lại thành tay nải được.

Bác gái quả thực rất khỏe, tay trái xách vali, tay phải cầm tẩy thuốc, vậy mà vẫn có thể bước đi như bay, khiến tôi phải ra sức đuổi theo phía sau mới kịp. May mà trước lúc tới đây tôi đã thay đôi giày da đế mềm, nếu không lúc này chắc đã không chịu nổi.

Men theo dòng sông nhỏ, sau khi qua một cây cầu đá liền nhìn thấy rất nhiều ngôi nhà tranh lụp xụp tụm năm tụm ba rải rác trong vùng đất trũng này. Tại đây, mỗi nhà đều có sân riêng, được bao quanh bằng hàng rào dựng từ những cây cọc gỗ, sân vườn nhà nào cũng có vẻ sạch sẽ vô cùng, ngay sát vách nhà thường đặt các loại nông cụ, có điều phần lớn những thứ đó tôi đều chẳng biết tên.

Liên tục có những con mèo, con chó thò đầu ra ngoài hàng rào nhìn về phía chúng tôi, thỉnh thoảng lại “gâu gâu” vài tiếng. Suốt dọc đường chúng tôi gặp không ít người trong thôn, ai nấy đều có vẻ đen đúa, ăn mặc giản dị, không thủng quần cũng vá áo, nhưng lạ một điều là khuôn mặt họ đều tràn ngập nụ cười, trong đôi mắt ánh lên vẻ hiền hòa mà kiên định.

Trên đường bác gái không ngừng cất tiếng chào mọi người trong thôn, tất nhiên cũng có người hỏi về tôi, bác gái liền ngẩng cao đầu lớn tiếng trả lời: “Cô bé này là người thành phố, muốn đến Hạ Nam Oa. Tôi thấy cô ấy chỉ có một mình, đi lại không tiện, nên mời về nhà ăn bữa cơm.”

“Đến từ thành phố cơ à...”

“Còn phải nói, nhìn quần áo của cô ấy đi, lần trước cô hai nhà họ Ngô từ trên huyện về ăn mặc cũng không được đẹp như vậy.”

“... Mawth trắng thế kia, tay mịn thế kia, vừa nhìn là biết chưa làm việc nặng bao giờ.”

“Chắc là người có học rồi...”

Bác gái dẫn tôi đi chừng nửa dặm đường, rốt cuộc cũng đến nhà bác ấy. Cũng giống như bao căn nhà khác ở vùng nông thôn, cái sân trước nhà rất bằng phẳng, nhà chỉ có hai gian, bức tường bên ngoài được trát bằng bùn, cửa sổ làm rất nhỏ, nên nhìn từ bên ngoài vào chỉ thấy một mảng đen thui, không thể thấy rõ thứ gì.

“Vào đây ngồi, vào đây ngồi nào.” Bác gài vén rèm cửa lên, dẫn tôi vào nhà, rồi đi thẳng đến chỗ chiếc giường lò ngồi xuống, sau đó vỗ nhẹ mấy cái vào chỗ trống bên cạnh, lớn tiếng nói: “Ngồi đây đi cháu.”

Trong nhà thực ra cũng không tối như lúc nhìn vào từ bên ngoài, trên tường dán báo cũ, nhìn cũng sach sẽ ngọn gàng, trên giương lò được trải chiếu, lại đặt thêm một chiếc bàn nhỏ vuông vức. Bác gái cởi giày ra, ngồi xếp bằng trên giường.

Tôi từ nhỏ đã lớn lên ở miền Nam, đối với những thứ này đều cảm thấy rất mới lạ, thấy bác gái tính tình sảng khoái, tôi cũng không làm bộ làm tịch, liền lập tức bỏ giày ra, học theo bác ngồi xếp bằng trên giường.

“Úi chà chà...” Bác gái nhìn chằm chằm vào chân tôi, tấm tắc nói: “Đúng là con gái thành phố có khác, nhìn đôi tất này, cứ gọi là trắng nõn, người nông thôn như bác đây còn chưa từng được thấy bao giờ ấy chứ.”

Bác gái đi một đôi tất vải, đen thui, nhìn có vr như tự tay làm. Nghe bác nói như vậy, tôi vội vàng mở vali, rồi lấy trong đó ra một đôi tất mới: “Bác đã thích như vậy, đôi tất này cháu xin tặng bác.”

“Vậy sao được.” Bác gái kiên quyết từ chối, vẻ mặt nghiêm túc bảo: “Bác mời cháu về nhà ăn cơm không phải là vì tham đồ của cháu. Đôi tất này vừa nhìn là biết là đồ dắt tiền, chắc phải mất mấy hào mới mua được, người nông thôn bọn bác không cần phải lãng phí như vậy.” Sau đó không cho tôi phân bua gì đã nhét trả lại đôi tất cho tôi.

“Cháu nghỉ ngơi một lát đi, bác vào bếp nướng lại bánh một chút cho nóng.” Bác gái làm việc gì cũng có vẻ vội vàng hăm hở, vừa nói xong liền nhảy ngay xuống giường, xỏ giày vào và rời đi luôn.

Trong nhà chỉ còn lại mình tôi, khiến tôi nhất thời khó có thể thích ứng nổi.

Tôi ngồi ngắm nhìn khung cảnh xung quanh được một lát, bác gái đã lại vào nhà, mỗi tay cầm một chiếc bát lớn, gọi tôi tới ăn cùng.

Trong chiếc bát trên tay phải bác gái có một chồng bánh vàng ươm, không biết làm bằng gì, mùi rất thơm, chiếc bát còn lại thì đựng canh, bên trong có rau cải và trứng gà, lớp trên cùng còn láng váng mấy giọt mỡ.

Thời buổi này mọi người đều không nỡ ăn trứng gà, cứ tích cóp lại rồi mang đi bán lấy tiền tiêu, bác gái này mới gặp lần đầu đã mời tôi uống canh trứng như vậy, quả đúng là một người vừa chân thành vừa hiếu khách.

Lúc này tôi cũng đang đói, liền nói cám ơn bác gái một tiếng, sau đó cầm một chiếc bánh lên nhúng vào canh trứng mà ăn. Mới một chiếc bánh đã khiến tôi no căng bụng, bác gái còn sợ tôi khách sáo, không ngừng giục tôi ăn thêm, sau đó thấy tôi thực sự đã quá no rồi, liền lắc đầu nói: “Người có học cũng lạ thật đấy, ăn cơm mà ăn ít như mèo, may mà không phải ra đồng làm việc, nếu không chắc vừa xuống ruộng là bụng đã đói ngay rồi.”

Tôi chỉ biết cười ngượng.

Sau khi đã ăn uống no nê, tôi và bác gái ngồi tán gẫu với nhau, bác gái tất nhiên cũng hỏi tôi tới Hạ Nam Oa làm gì.

Lý do cho chuyện này thì tôi đã nghĩ sẵn từ lâu, vì vậy bèn lập tức trả lời: “Thực ra cháu tới đó để tìm người.”

Sau đó tôi kể hết những gì mà mình đã chuẩn bị sẵn cho bác gái nghe. Nghe xong, bác gái liền cau mày, suy nghĩ một hồi lâu mới nói: “Kim Vân Sơ mà cháu nói có phải là cái cậu trắng trẻo đeo kính, về sau đến ở rể ở nhà họ Triệu không ?”

Tôi không sao ngờ được ở Trần Gia Trang này cũng có người biết cha Kim Minh Viễn , liền vội vã gật đầu: “Chính là anh ấy đấy ạ. Cháu cũng chỉ vừa biết tin từ đầu năm nay thôi, nghe được chuyện này, bà ngoại liền giục cháu đi tìm người. Nhưng lúc cháu chuẩn bị đi thì bà lại bệnh, nằm liệt giường hơn hai tháng trời, cuối cùng vẫn không qua khỏi. Trước lúc đi xa, bà dặn dò cháu mãi, nói là nhất định phải đón anh họ và con trai của anh ấy về, cho bọn họ nhận tổ quy tông.”

Theo lời của lão Chương, lúc này cha của Kim Minh Viễn đã qua đời, trong nhà chỉ còn lại cậu bé mồ côi ba tuổi Kim Minh Viễn, mà không, lúc này chắc anh ta vẫn tên là Triệu Minh Viễn, về sau thì được cậu anh ta nhận nuôi. Tôi thầm nghĩ lúc này nông thôn vẫn còn nghèo, nhà nào chẳng có tới mấy đứa con. Cậu của Kim Minh Viễn chắc cũng không muốn nuổi thêm một đứa nhóc còn nhỏ như vậy, chỉ cần chịu bỏ ra ít tiền, lo gì ông ta không nhả người.

“Vậy thì đúng rồi.” Bác gái thở vắn than dài, tỏ ra thông cảm với tôi: “Nhưng giá cháu đến sớm hơn một chút thì tốt, thầy Kim đó đã qua đời từ hai tháng trước rồi.”

“Cái gì cơ ạ?” Tôi lập tức nhảy ngay từ trên giường lò xuống, giả bộ vô cùng sợ hãi và bàng hoàng.

Bác gái chậm rãi kể lại: “Nhà bác có cô con gái lấy chồng ở Hạ Nam Oa, nên bác cũng từng gặp thầy Kim đó một lần. Năm 77, cậu ta kết hôn với cô con gái thứ ba nhà họ Triệu ở Hạ Nam Oa, chưa đầy một năm thì sinh được một đứa con trai. Tiếc là người tốt thường chẳng sống lâu, hai người đó đều đoản mệnh, cả hai lần lượt qua đời, để lại đứa con mới ba tuổi. Nhà họ Triệu chỉ có mỗi mình cô ba đó, nên thôn bọn họ mới kêu anh họ của cô ba nhận nuôi đứa bé. Nhưng vợ của gã đó rõ là tuồng đanh đá chua ngoa, sống chết không chịu nhận, về sau còn gây rối lên tận xã, cứ vứt đứa bé ngoài sân ủy ban rồi la lối om xòm. Cuối cùng, Bí thư lưu phải đứng ra, kêu thôn bọn họ chia nhà cửa, đất dai của nhà họ Triệu cho cô ả, tới lúc đó cô ả mới chịu thôi.” Có lẽ vì nghĩ đến số phận bi thảm của đứa bé kia, đôi mắt bác gái bắt đầu ửng đỏ lên như sắp khóc.

“Vậy phải làm sao đây?” Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: “Mặc kệ thế nào cháu cũng phải đón đứa bé về, bọn họ muốn nhà cửa đất đai thì cho bọn họ, cháu không cần, chỉ cần trả đứa bé cho cháu là được.”

“Ả đàn bà chua ngoa đó lòng dạ xấu xa lắm.” Bác gái nói: “Nếu cô ả biết cháu là cô của đứa bé, còn mất công từ thành phố tới đây để đón nó về, nhất định ả sẽ giấu thằng bé đi rồi lừa tiền của cháu. Hay là cháu đợi ông lão nhà bác về, rồi chúng ta bàn bạc với nhau một chút, cùng nghĩ cách đón đứa bé về đây.”

Bác gái đã bằng lòng giúp đỡ như vậy, tôi tât nhiên là cảm kích vô cùng. Nói gì đi nữa thì ở nơi này tôi cũng là người ngoài, cho dù có thật sự cầm tiền đi gặp người đàn bà đanh đá kia, cũng chưa chắc đã thuận lợi đón được đứa bé về, nói không chừng còn rút dây động rừng nữa ấy chứ.

Nói chuyện với bác gái được một lúc, bên ngoài chợt có khách tới, đều là người dân trong thôn đến đây để xem chuyện lạ. Bọn họ nói nói, cười cười, ngồi kín cả chiếc giường lò, thậm chí có hai thím còn mang theo một ít đồ ăn tới, đều là hoa quả nhà trồng, tuy không phải là thứ đồ gì đắt đỏ, nhưng trong thời buổi mà chỉ riêng ăn no mặc ấm đã là một vấn đề như hiện giờ, hành động này quả thực là vô cùng đáng quý.

Trước khi tới đây, tôi đã làm khá nhiều giấy tờ giả, để tiện cho công việc sau này, địa chỉ tôi viết trên chứng minh thư tôi viết là Bắc Kinh, cho nên mọi người vừa hỏi tôi là người ở đâu, tôi liền trả lời ngay rằng mình từ Bắc Kinh tới. Nghe vậy, mọi người trong nhà đều nháo nhào cả lên, hỏi tôi đủ thứ chuyện từ trên trời xuống dưới biển. May mà hồi học đại học, tôi cũng từng ở Bắc Kinh vài năm, trả lời mấy câu hỏi này đều không co vấn đề gì, khiến mọi người đều hết sức ngưỡng mộ.

Buổi trưa tôi nghỉ ngơi trong nhà bác gái một chút, đến chiều thì theo bác gái ra ngoài đi dạo xung quanh. Đến khi trời gần tối, bác trai rốt cuộc đã về.

Mọi người trong Trần Gia Trang đa phần đều mang họ Trần, nếu không thì cũng có chút dây mơ rễ má gì đó. Trong dòng họ, bác trai đứng hàng thứ ba, nên mọi người đều gọi là chú ba  Trần. Sau khi biết chuyện này tôi liền nói chuyện với bác gái về cách xưng hô một chút, rồi cũng học theo mọi người mà gọi là chú ba, thím Ba. Chua Ba Trần có lẽ vừa từ chợ về, trên chiếc xe bò có đặt mấy chiếc sọt rỗng, không ngừng lắc lư qua lại theo tiếng lăn lộc cộc của bánh xe bò.

Thím Ba sinh được ba cô con gái, cả ba đều đã lấy chồng, trong nhà chỉ còn lại hai chú thím, nên không khỏi có đôi phần hiu quạnh. Thấy trong nhà có khách đến, chú Ba Trần cúng hết sức nhiệt tình. Sau đó, thím Ba liền kể lại chuyện của tôi, nghe xong chú Ba không hề do dự chút nào, lập tức vỗ ngực đảm bảo: “Cháu yên tâm, chuyện này cứ để chú thím giải quyết. Ngày mai chú sẽ tới Hạ Nam Oa một chuyến, giúp cháu mang đứa bé về đây.”

Thấy chú Ba Trần nhiệt tình như vậy, trong lòng tôi hết sức ấm áp, sau khi suy nghĩ một chút, liền lục trong vali ra chai rượu tặng cho chú. Ban đầu chú Ba còn định từ chối, nhưng vừa ngửi thấy mìu rượu, cánh tay liền lập tức đơ ra, miệng chóp chép: “Rượu này thơm quá.”

Thím Ba không kìm được nhỏ giọng làu bàu: “Tôi còn đang nghĩ sao cái rương này lại nặng đến thế đấy, hóa ra là đựng lắm đồ như vậy...”

Tôi “...”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn cuckicoi về bài viết trên: Inulovekagome, Lam Khả Nhi, Tieuquy1990ct, hanthienlinh, thu lê, thuhanguyenthj, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Book, hoangthao3010, huong030708, Linh17228, luhan92, Namitranhuyen, ohana và 157 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.