Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 

Lên nhầm kiệu hoa - akiaki

 
Có bài mới 15.05.2013, 21:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.06.2010, 11:10
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 581
Được thanks: 2507 lần
Điểm: 16.45
Có bài mới Re: (Cổ Đại) Lên Nhầm Kiệu Hoa - akiaki - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images
Chương 5: Biên cương – Chiến trận…(2)



Trầm Thiên không lên tiếng an ủi nhưng bàn tay to của hắn nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào lưng nàng như đang dỗ dành một hài tử khiến những uất ức trong lòng Mộng Nguyệt cũng dần dần nhẹ bớt đi.



-          Nàng đã từng xem đánh trận chưa? Hắn nhỏ giọng hỏi giọng nói không mang theo uy nghiêm và lạnh lùng của lúc nãy mà có sự dịu dàng cưng chiều. Đoạn vô tình cùng các binh sĩ gần sát với bọn họ không khỏi quay đầu há miệng hớp một hơi khí lạnh. Hắn là Trầm tướng quân sao? Không phải bị kẻ địch dịch dung thành đó chứ. Đoạn Vô tình và các binh sĩ dường như đều bị dọa sợ đến ngốc lăng. Liếc mắt một cái Trầm Thiên chỉ hỏi nhẹ nhưng trong câu hỏi có mang theo giá rét của mùa đông



-          Xem ra mọi người có vẻ quá rảnh rỗi nhỉ? Hắn quét mắt tới đâu mọi người dường như hóa đá tới đó. Rồi bỗng dưng hắn dừng tầm mắt lại ở một kẻ không biết sống chết hì hì cười nhìn hắn.



-           Đoạn Vô Tình ta nghĩ ngươi chắc là dư sức điều trận phải không?. Đừng nói ta không cho ngươi cơ hội, làm không được lập tức trở về tướng quân phủ tại Sa Hà trấn dưỡng bệnh cho ta…Trừng mắt cùng hằn giọng đầy vẻ uy hiếp Trầm Thiên thật sự muốn tống tiểu tử kia trở về dưỡng bệnh.



-          Ồ không thành vấn đề…khụ khụ…ta dư sứ…c…khụ..Mọi người nhìn bộ dáng nói không ra hơi kia của hắn mà cảm thấy e ngại. Bắt hắn đi điều trận có phải là có chút quá sức không.Thế nhưng Đoạn Vô tình chỉ khẽ lướt nhẹ các ngón chân hắn đã ở giữa trận đồ.



-          Đó là đang làm gì? Mộng Nguyệt cảm thấy kỳ lạ đánh giặc chẳng phải hai bên cùng xông lên giết nhau đó sao. Thế nhưng cả buồi nàng chỉ thấy binh sĩ kéo kéo đào đào thứ gì đó rồi bây giờ thì núp vào một chỗ tay cầm những sợi dây. Đoạn Vô Tình không phải được lệnh điều trận sao ? Sao hắn lại một mình đứng đó như còn nhắm hết cả mắt lại thề kia.



-          Chúng ta gọi đây là đánh úp. Chúng ta sẽ bất ngờ tấn công quân địch khi họ ngang qua. Trầm Thiên giải thích



-          ồ…ô, ra là đánh lén…Mộng Nguyệt nhìn hắn nói ra suy nghĩ của bản thân. Thế nhưng nào có nói sai sao, sao binh sĩ lại trừng mắt với nàng.



-          Trong khi giao chiến sẽ không phân biệt tốt xấu chỉ cần làm đối phương tổn thất nặng nề dù là đánh lén cũng không sao. Trầm Thiên cười xoa đầu tiểu thê tử trẻ con cưng chiều giải thích. Bọn họ ngồi đó chờ thì quả nhiên một lát sau quả nhiên có một đoàn quân lính của quân địch ngang qua. Chỉ nhìn qua nàng có thể nhận thấy sự chênh lệnh lực lượng hai bên. Quân lính của đối phương có đến cả ngàn người nhưng số quân lính hiện tại quanh đây không đến một trăm.


- cái này ta biết...nàng có xem qua binh pháp nha...



-Ồ...hắn có chút ngạc nhiên


-          Họ đông vậy dù đánh lén ta cũng không thể thắng…Nàng thì thầm bên tai hắn sợ rằng mình lại nói sai sẽ bị những ánh mắt đáng sợ của quân lính quanh đây dọa khóc. Hắn khẽ nhướn mi nhìn nàng rồi mỉm cười.



-          Vậy nàng cứ chờ xem. Vừa nói hắn vừa ra hiệu cho một binh sĩ. Chỉ trong nháy mắt trời đất như rung chuyển, các phiếm đá như di chuyển vây hãm quân địch bên trong. Trầm thiên lại phát tay, cung thủ bắn các mũi tên vế phía quân địch đang bị vây hãm. Chỉ trong chốc lát số quân địch chỉ còn lại hai phần ba. Lúc này Đoạn Vô Tình ở bên kia đứng dậy phất tay một cái các phiếm đá lần lượt di chuyển. Trầm thiên gật đầu cùng một binh sĩ lúc này các binh sĩ bắt đầu dựt các sợi thừng trong tay. Quân địch hỗn loạn sau đó liên tiếp  tử thương vì các hố bẫy thiết kế trong trận. Hiện tại quân địch chỉ còn phân nửa lúc đầu, tướng lĩnh cầm binh của địch nhân phát ra tín hiệu cầu cứu viện quân. Trầm Thiên khẽ nhếch miệng cười phất tay ra hiệu lui quân. Binh lính bắt đầu rời nhanh khỏi vị trí ẩn nấp nhanh chóng vào thành đội hình. Nhưng ngay lúc này thân hình Đoạn vô tình khẽ rung lên phun ra một ngụm máu tươi lảo đảo. Trầm Thiên nhìn cục diện Thạch trận  đang bị tác động bởi chủ tướng của quân địch cố phá nát các phiếm đá bằng các chưởng lược. xoay mình hắn đỡ lấy thân hình lảo đảo của phó tướng Vô Tình  thế vào vị trí điều trận.



-          Ngươi theo kế hoạch đưa binh rút khỏi đây. Hắn không quay lại nhìn vừa điều trân vừa ra lệnh. Chỉ trong chốc lát trận pháp biến đổi phức tạp hơn các phiếm đá vỡ vụn giờ lại chính là rào cản của bọn họ.



-          Nhưng tướng quân… Vô Tình do dự nhíu mày.



-          Phu nhân của ta giao lại cho ngươi. Hắn khẽ thở dài nhè nhẹ nói, hắn muốn các binh sĩ và nàng rời khỏi nơi nguy hiểm này.



-          Dạ thuộc hạ rõ…Như nhận ra tín nhiệm của hắn dành cho mình Vô Tình theo lệnh mang Mộng Nguyệt và các binh sĩ rời đi.



-          Chúng ta vì sao không tiêu diệt hết bọn họ… ? Mộng Nguyệt khó hiểu lên tiếng hỏi. Dù nàng không biết đánh trận nhưng biết rõ bọn họ lúc nãy đang chiếm ưu thế hơn.



-          Vì mục đích của tướng quân chỉ là chờ viện binh của họ đến, không phải là tiêu diệt họ.



-          Ta không hiểu ? nàng nghiêng đầu khó hiểu. Trong binh pháp nào có cách đánh này, chặn đánh địch còn cho họ thời gian chờ cứu binh đến mà không tiêu diệt hẳn. Vì tỷ tỷ nhà nàng có sở thích thu thập binh pháp nên nàng cũng biết sơ sơ.



-          Vì mục đích của Trầm tướng quân không phải tiêu diệt họ… hắn mệt mỏi lên tiếng.



-          Dương đông kích tây ? Chàng muốn đột kích vào doanh trại địch sao ? hèn gì mà số binh sĩ có vẻ ít. Nàng như hiểu ra vấn đề.



-          Phu Nhân cũng nghiên cứu binh pháp sao ? Đoạn Vô Tình có vẻ không tin được nhìn nàng. Hắn còn tưởng nàng giống như lời đồn là một quận chúa nhát gan, nhu nhược,yêu đuối , không biết sự đời.



-          Có chút nghiên cứu thôi. Nàng cúi gằm khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nàng có phải đang múa rìu qua mắt thợ không… ?



-          Cái Trầm tướng quân nhắm đến là quân lương. Vô Tình mỉm cười phu nhân có vẻ là người e thẹn và khiêm tốn. Hắn trước giờ luôn tưởng rằng chỉ cần là người tôn quý luôn cao ngạo nhưng xem ra hắn lầm rồi, vị phu nhân này hắn thích nha.



Bọn họ về đến quân doanh một lát sau Triệu Cương phó tướng thứ hai cũng về tới với quân lương của địch, vừa xuống ngựa hắn lền lao tới định ôm chầm nàng khiến nàng hoảng hốt mà lui về phía sau lưng Vô Tình.



-          Nhật Nhật, muội sao thế không nhận ra ta sao ? Ánh mắt có chút khó hiểu nhìn nàng. Rồi như nghĩ ra gì đó hắn mỉm cười.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn akinomi về bài viết trên: Cẩm tú cầu, Hoacamtu, Jindo321, Lạc Lạc, Renge, bichvan, conluanho, hoatuyếtkimcương, kiều an, xichgo
     

Có bài mới 17.05.2013, 23:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.06.2010, 11:10
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 581
Được thanks: 2507 lần
Điểm: 16.45
Có bài mới Re: (Cổ Đại) Lên Nhầm Kiệu Hoa - akiaki - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images
Chương 6 : Giải vây.



Triệu Cương là một nam tử thân cao to vạn vỡ dáng người có chút thô kệch cười hì hì hướng Mộng Nguyệt chạy đến



-          Muội là trách đại ca không tham gia hỷ sự của muội sao. Ta còn có quân lênh bên mình không thể tham dự. Ngay cả tướng quân muội cũng thế thôi, rước dâu nhưng vẫn phải đánh trận. Muội dại nhân đại lượng bỏ qua cho đại ca này đi. Hắn bước đến khẽ đưa tay về phía nàng chỉ thấ nàng một mực lui lại run giọng đáp



-          Ta không phải tỷ tỷ…. ta…ta.. và tỷ tỷ bị nhầm kiệu hoa…Chỉ nghĩ đến vị trí này thuộc về tỷ tỷ nàng thì lệ lại tràn khóe mi lặng lẽ rơi xuống. Thấy nàng khóc Triệu Cương cũng luống cuống tay chân không biết phải làm gì.



-          Mộng Nguyệt quận chúa xin thứ lỗi tại hạ…tại hạ không phải có ý mạo phạm ngài…ta…tại hạ là có giao tình cùng tỷ tỷ người…ta…ta…hắn nhìn qua cầu cứu Vô tình thế nhưng tên kia làm như không thấy khiến hắn tức điên lên. Đang bối rối không biết làm thế náo dỗ nàng quận chúa kia thí một binh sĩ tiến lên hỏi



-          Phó tướng quân lương xử trí thế nào ?



-          Ai…ta sao biết được, tướng quân, đi hỏi huynh ấy là được. Triệu Cương ngao ngán đáp



-          Tướng quân hiện vẫn chưa thấy trở về. Tên kia vẫn không từ bỏ ý hỏi cho ra.



-          Sao lại thế,viện quân của bọn họ phái đi lần 2 cũng đã hơn nửa ngày, ta cũng đã về tới, tướng quân còn chưa trở về sao? Triệu cương cảm thấy tướng quân cũng thật chậm chạp.



-          Người mà mọi người tập kích là người quan trọng sao ? Nàng run giọng hỏi, sợ rằng suy đoán của mình là đúng.



-          Phải là nhi tử củaTam hoàng tử Bắc quốc. Vô Tình cười khổ, vì biết là nguy hiển nên Trầm tướng quân mới muốn tự mình hắn ở lại mà cho binh lính lui trước. Nghe được đáp án Mộng Nguyệt có chút hít thở không thông, hắn đang gặp nguy hiểm. Nàng thực sự rất sợ mất hắn, cố kìm nén cho nước mắt không trào ra khỏi khóe mi lúc này nàng cần bình tĩnh…nhung mà vẫn rất sợ. Cố bám vào một Phiếm đá nàng ngồi xuống một cách khó nhọc cố thở sâu để suy nghĩ.



-          Làm sao vậy ? Triệu Cương cảm thấy khó hiểu nhìn nàng, tướng quân chỉ là về trễ chút thôi, có gì mà nghiên trọng. Triệu Cương ngu ngốc nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của bọn họ mà cảm thấy kì lạ.



-          Hẳn là chàng cố gắng kéo dài thời gian để đợi quân tiếp viện lần hai xuất phát. Dù nàng không biết hắn làm thế nào để giữ chuân binh lính đến hỗ trợ khiến bọn họ phải cầu cứu viện trợ lần nữa thế nhưng một mình hắn liệu có thể cầm cự bao lâu với quân địch đông như vậy.



-          Sao…ao.. ?Triệu Cương hét lớn giận dữ, có đánh nhau cũng không chừa phần hắn còn dụ hết quân địch để đánh một mình có phải đại ca đầu óc hỏng hóc chỗ nào rồi không. (akiaki : anh này đầu đất…nên hơi ngu)



-          Phu nhân…Vô tình đưa mắt nhìn Mộng Nguyệt đang run lẩy bầy. Hắn định hỏi xem liệu nàng có chủ ý gì không nhưng thấy thế cũng nuốt câu hỏi vào trong bụng. Quả nhiên nàng ta giống như đồi đại nhát gan, yếu đuối,luôn phải dựa dẫm vào kẻ khác. Nàng ấy có thể biết chút binh pháp thế nhưng biết binh và dụng binh lại là hai việc.



-          Triệu Cương Tướng quân, ngài hẳn là một mãnh tướng, việc giải vây cho Trầm tướng quân giao lại cho ngài. Mộng Nguyệt run giọng cố lấy dũng khí nói với Triệu Cương rồi quay sang Vô Tình :



-          Đoạn tướng quân, ngài cùng ta chặn đường đuổi theo của quân địch. Hỗ trợ Triệu tướng quân và Thiên Trở về.



-          Ý của phu nhân là… ? Vô Tình nheo mắt nhìn Mộng Nguyệt rồi đột nhiên bừng tỉnh Nàng là nói đến hẻm núi.



Mộng Nguyệt như hiểu nghi ngờ trong mắt hắn khẽ gật đầu. Nàng chỉ có thể hỗ trợ đến mức tốt nhất có thể, còn lại tất cả chỉ có thể trông chờ vào may mắn. Đoạn Vô Tình có chút nghiền ngẫm, hắn thực sự không thể nghĩ Nàng ta lại có thể nghĩ ngay ra một phương pháp mà theo như kinh nghiệm tham chiến của hắn thì nó quả nhiên là cách duy nhất hiệu quả nhất trong lúc này. Hẻm núi là nơi dễ thủ khó công gần nhất với nơi họ bày trận và xa quân doanh thế nên rất thuận lợi cho việc chặn lại truy binh của địch và an toàn rút quân khỏi đó. Nhưng nàng vì sao lại chọn Triệu Cương đi giải cứu tướng quân mà không phải hắn hay một ai khác.



Đợi một lúc thật lâu cũng không thấy bóng dáng của Triệu Cương cùng Trầm Thiên đâu. Mộng Nguyệt có cảm giác bất an trong lòng. Thời gian trở về càng chậm trễ họ càng nguy hiểm bấm các đầu ngón tay vào lòng bàn tay cố trấn tĩnh để giữ cho đầu óc thanh tỉnh nàng lúc này cần phải kiên cường. Khi mặt trời bắt đầu ngả dần về chiều ruốt cuộc họ cũng thấy bóng dáng của Triệu Cương trên lưng ngựa vừa phi hết tốc lực nhưng hắn cũng không thể không giữ chặt thân thể phía sau lưng hắn đang đổ rạp.



Mộng Nguyệt cố không nhìn hắn, nàng lúc này cần trấn tĩnh nhất. Khi truy binh vào hẻm núi Mộng Nguyệt nhắm mắt tĩnh tâm và cảm nhận gió thổi làm cho tinh thần nàng tỉnh táo hơn.



Vô Tình thấy truy quân của địch đã vào hẻm núi thế nhưng phu nhân thì cứ trơ ra như tượng đá không có chút phản ứng gì cũng cảm thấy gấp gáp thế nhưng do tin tưởng nàng ta nên hắn đành án binh bất động.



Lát sau Mộng Nguyệt bắt đầu ra hiệu, hai phiến đá được ném xuống phái dưới, một phiếm đá chặn đường truy kích của quân địch đang đuổi theo phía sau Triệu Cương và Trầm Thiên , một Phiếm khác chặn lại hẻm núi nhốt hết truy binh vào hẻm núi.



Sau khi đã nhốt bọn họ nàng lại ra hiệu đốt lửa ở phía ngoài, khói khiến quân địch ngộp lảo đảo và che tấm mắt quân địch. Lúc này nàng mới ra hiệu cho quân lính ném các phiếm đá từ trên hẻm núi xuống phía dưới. Chỉ một lúc thôi nhưng họ đã thành công tiêu diệt toàn bộ quân địch mà chỉ với vài binh lính có thể lực tráng kiện. Trầm Thiên Trong quân doanh đang được quân y băng bó với máu tươi nhiễm đỏ trường bào hơi thở ngày một mỏng manh suy yếu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn akinomi về bài viết trên: Cẩm tú cầu, Jindo321, Lạc Lạc, conluanho, hoatuyếtkimcương, kiều an, laddy, melodydangyeu09, xichgo
     
Có bài mới 19.05.2013, 20:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.06.2010, 11:10
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 581
Được thanks: 2507 lần
Điểm: 16.45
Có bài mới Re: (Cổ Đại) Lên Nhầm Kiệu Hoa - akiaki - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images
Chương 7: Lời hứa


Dùng hết tốc lực trở về, Vô Tình có chút thắc mắc, với kẻ dày dặn kinh nghiệm như hắn hẳn cũng cần chút thời gian nghĩ ra kế hoạch nhưng nàng chỉ vừa đến nơi này lại có thể nhận thấy ngay hẻm núi là nơi lợi thế nhất của bọn họ


-          Vì sao phu nhân lại chọn hẻm núi. Vô tình có chút do dự nhưng vẫn cố tìm lời giải đáp


-          Ta trước giờ thích quan sát, khi đến đây cùng ngài đi qua hẻm núi ta từng nghĩ nếu bị địch đánh úp tại đây làm thế nào để thoát thân.


-          Có cách sao? Hắn có chút hiếu kì, vị phu nhân này quả thật là người thâm sâu.


-          Không có, nhưng nếu đi vòng qua tuy sẽ xa một đoạn nhưng an toàn hơn. Nàng vốn nhát gan nên thường phải học cách lường trước mọi nguy hiểm để tìm ra nơi an toàn nhất.


-          Ồ….Câu trả lời của nàng thật ngoài dự đoán của hắn.


-          Vậy phu nhân vì sao lại chọn Triệu Cương đi giải cứu tướng quân? Hắn lại có một thắc mắc lớn. Nàng có thể là người thận trọng nhưng nàng cũng chỉ vừa gặp mặt bọn họ, không thể biết về thực lực hay tính cách.


-          Ta chỉ dùng người theo cách Thiên dùng người thôi, chàng là tướng quân hẳn biết được tính cách cũng như năng lực của mỗi người nên chắc sẽ dùng người không thể sai được.


-          Ồ…vậy tướng quân dùng người thế nào? Hắn  thú vị  hỏi, hắn ở cạnh tướng quân nhiều năm cũng biết cách dùng người của huynh ấy. Nhưng nàng cũng chỉ vừa đến…


-          Chàng để Triệu tướng quân đột nhập kho lương của địch chắc hẳn ngài ấy phải là một mãnh tướng, phái ngài ấy đi tiếp ứng là hợp lý nhất. Còn ngài thì được điều binh chẳng phải ngài là người thận trọng hơn và có thế mạnh về dùng kế sao? Ta nhờ ngài bố trí quân lính vác đá hẳn là không sai. Vì ngài sẽ là người nắm rõ thể lực của binh sĩ nhất lại biết lợi hại của cục diện mà kiên nhẫn, vì chỉ cần sai một ly không thể thành công tiêu diệt toàn bộ quân địch. Sẽ còn có thể gây nguy hiểm cho người cần chúng ta hỗ trợ trở về.


Giọng nàng trở nên run rẩy, hắn lâu vậy mới về hẳn rằng rất nguy hiểm. Giờ phút này những trấn tĩnh nãy giờ dần dần rạn nứt trong lòng nàng.


Đoạn Vô Tình quay sang nhìn vị tướng quân phu nhân này cảm thấy nàng sao mà mâu thuẫn,  với trí tuệ kia hẳn nàng phải là người tràn đầy tự tin cùng gan dạ mới phải nhưng nàng lại yếu đuối mỏng manh dễ vỡ khiến kẻ khác chỉ muốn che chở bảo bọc. Hắn cũng muốn lấy được một thê tử như thế.(Anh này và chị giáo chủ Ngũ độc giáo, ai coi lên nhầm giường sẽ biết…chị bẫy anh Mạc Du ai dè nhầm người…rảnh ta sẽ viết về cặp này)


Bọn họ nhanh chóng trở về quân doanh, nhìn Trầm Thiên một thân đầy máu tươi, thấm ướt đẫm trường bào khiến tâm Mộng Nguyệt trở nên đau đớn. Nàng nhào đến ôm chặt lấy hắn lệ rơi đầy mặt nức nở nghẹn ngào…


-          Chàng…xin chàng…đừng chết…xin chàng…đừng rời bỏ ta…Nàng cứ thế ôm lấy thân thể đã hôn mê của hắn khóc nức nở thật lâu. Hắn mơ màng tỉnh lại nhìn thấy nàng lệ rơi đầy mặt vô lực thì thào


-          Đừng khóc, ta không sao, chẳng phải nàng nói là lên nhầm kiệu hoa sao. Nếu như ta không qua khỏi nàng bảo Triệu Cương đưa nàng đến biên giới thổ phiên trở về với phu quân thực sự là được…


-          Không…không…ta là nương tử của chàng, chúng ta đã bái đường, là chàng nói nên chàng phải sống, phải chịu trách nhiệm với thê tử này…híc.. Nàng liên tục lắc đầu ôm hắn ngày một chặt hơn run rẩy lo sợ.


Nàng là kẻ nhát gan, sợ hết thảy mọi thứ, ngày ấy khi biết nàng nhầm lẫn gả cho hắn nàng thực sự rất vui. Thế nhưng lại sợ hãi cảm giác đó, sợ sẽ đau đớn nếu có một gày bị đổi trả lại tân nương. Nhưng nếu không đổi lại nàng lại sợ tỷ tỷ nàng yêu thương nhất cũng yêu thương nhất nàng sẽ thống hận nàng vì cướp mất phu quân của tỷ ấy. Thế nên nàng luôn với hắn kiên trì nói muốn đổi lại, thực chất là sợ hạnh phúc và sẽ mất đi hạnh phúc.


Lệ nàng lại tuôn rơi giờ phút này nàng sợ phải mất đi hắn hơn hết thảy những nỗi sợ hãi kia. Nàng tình nguyện bị tỷ tỷ thống hận, bị hoàng huynh nổi giận cũng không sợ hắn sẽ không thật tâm yêu thương nàng. Chỉ cần mãi ở bên cạnh được nhìn thấy hắn đối với nàng như vậy là đủ rồi.


-          Vậy nếu như ta không chết, nàng cũng sẽ không đổi lại với tỷ tỷ nàng đúng không? Hắn suy yếu hỏi.


-          Sẽ không …Nàng khẽ lắc đầu lệ lại rơi


-          Kể cả tỷ tỷ nàng có muốn đổi lại sao? Hắn cố gắng hỏi thêm một câu nữa?


-          Thiếp sẽ không đổi…Giọng nàng nhè nhẹ run run nhưng lời nói khá chắc chắn. Hắn nhìn nàng rồi khẽ thở dài, vươn tay lau đi lệ đang rơi trên mắt nàng, nàng vì sao lại có thể có nhiều nước mắt đến thế.


-          Có thể hứa với ta sẽ không hối hận đã gả cho ta…nếu nàng hứa ta cũng sẽ hứa không chết, cũng không để nàng chết. Dù phải đối đầu cả với trời cao hắn cũng sẽ làm chỉ để nàng ở bên cạnh hắn.


-          Ta hứa…Lệ nàng lại rơi, nhưng lần này lệ rơi là do hạnh phúc, dù bị tỷ tỷ oán hận, dù bĩ hoàng huynh hỏi tội hoặc người trong thiên hạ này có căm phẫn nàng nàng cũng sẽ không hối hận vì đã gả cho hắn, vì đã yêu hắn.


-          Ta yêu chàng… Nàng tiếp tục nghẹn ngào. Nàng thực sợ hãi hắn sẽ không yêu nàng, cũng hoảng sợ có được hạnh phúc rồi lại bị tước mất. Nhưng điều nàng hoảng sợ hơn cả là hắn rời bỏ đi nàng trong khi nàng vẫn chưa nói cho hắn biết nàng thực sự yêu hắn.


-          Ta cũng yêu nàng…Trầm Thiên vòng tay qua ôm tiểu thê tử mau nước mắt của mình vào ngực. Hắn biết tử kiếp của hắn đến nhưng nhờ có Khiết Ngọc dùng càng khôn đổi vận thay hắn duy trì. Hắn cũng chỉ có thể dùng hình nhân thế mạng giữ mạng cho quân lính tạm thời. Tử kiếp của hắn được hóa giải nhờ sự xuất hiện của nàng.


Nhưng hắn vẫn tham lam muốn đánh cuộc dùng sinh mạng của quân địch đổi mạng cho quân lính của hắn.


Cũng vì thế hắn mới cố ở lại bày trận pháp Càng khôn đổi vận cho 1 nghìn binh lính của mình. Hắn bói được quân binh của hắn sẽ bị bại trận này vì quân địch đông gấp 3 lần quân của ta lại do Tam hoàng tử hiếu chiến cùa Bắc quốc dẫn binh. Binh lính của hắn sẽ tử trận sa trường. Nhưng muốn giữ mạng cho họ cần dùng mạng hơn 1 nghìn người để đổi lấy.(xem lên nhầm giường sẽ rõ hơn).


Hắn chỉ có thể dùng quân địch trong càng khôn chuyển vận lần này. Đồng thời hắn càng tham lam hơn muốn kết hợp luôn đánh trận nhắm vào quân lương của địch. Chặn vây con trai của tướng địch vào bẫy là muốn hắn đưa viện binh đến cứu, vừa tăng lên số người hắn cần cho càng khôn chuyển vận vừa dương đông kích tây thật là ý tưởng không tồi. Dù rằng biết nàng chính là người kéo hắn ra khỏi tử kiếp nhưng khi biết nàng bày trận cứu hắn càng khiến hắn quyết tâm giữ thật chặt thê tử này.Vì thế hắn muốn dùng lời hứa để trói buộc nàng bên hắn cả đời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn akinomi về bài viết trên: Jindo321, Lạc Lạc, conluanho, hoatuyếtkimcương, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: meo lucky, Minh Tuyen 73, Minh Viên, Thanh Hưng, Thanh Nguyệt, Thaonhi66, thichdoctruyenmoi và 226 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.